Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 822: Đêm Trắng Vô Trần: Hồi Ức Vỡ Vụn Và Vết Nứt Niềm Tin

Ánh nến trong thiền thất khẽ lay động, hắt lên khuôn mặt Tạ Trần một vẻ ưu tư, tĩnh lặng. Anh không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn giọt nước mắt khô khốc đang lăn dài trên gò má hốc hác của Vô Trần Lão Tổ. Giọt lệ ấy, như một minh chứng bi tráng cho một linh hồn đã từng "mất người", nay đang bắt đầu tìm thấy lại những mảnh vỡ của cảm xúc, của nhân tính đã bị chôn vùi. Một giọt nước mắt không phải của kẻ yếu đuối, mà là của một linh hồn đang vỡ vụn, đang đấu tranh khốc liệt giữa những chấp niệm ngàn năm và một chân lý mới mẻ vừa được gieo mầm. Tạ Trần biết rằng, những gì cần nói, anh đã nói. Những gì cần gieo, anh đã gieo. Giờ đây, m��i sự đều phụ thuộc vào Vô Trần Lão Tổ, vào cuộc chiến nội tâm của chính hắn. Ánh sáng leo lét ấy cứ thế lay động, như số phận của một cường giả đã đạt đến đỉnh cao của tu vi, giờ đang chênh vênh trước bờ vực của một sự thật kinh hoàng.

Đêm dần buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày. Thiền thất chìm vào bóng tối mịt mùng, chỉ còn ánh nến leo lét tỏa ra quầng sáng vàng vọt, yếu ớt. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, mang theo hơi ẩm của đêm khuya và mùi trầm hương đã tàn, quyện lẫn với một chút mùi ẩm mốc cũ kỹ của căn phòng. Tiếng gió đêm rít nhẹ qua khe cửa sổ, tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng thở dài của thời gian. Vô Trần Lão Tổ vẫn ngồi bất động trên bồ đoàn, thân ảnh cô độc giữa bóng tối, như một pho tượng đá đã bị phong hóa qua hàng ngàn năm. Khuôn mặt hắn hằn sâu những nếp nhăn của tháng năm tu luyện và những vết tích của sự 'mất người', giờ đây càng trở nên khắc khổ, tiều tụy dưới ánh nến chập chờn. Đôi mắt hắn không còn vẻ trống rỗng ban đầu, mà ánh lên sự bối rối tột cùng, sự giằng xé giữa những gì hắn từng tin tưởng và những gì Tạ Trần đã bóc trần.

Hắn cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn trong tâm trí, cố gắng bám víu vào cái lý tưởng tu tiên đã ăn sâu vào xương tủy. "Không! Không thể nào!" Tiếng vọng trong nội tâm hắn gào thét, khàn đặc như tiếng đá mài. "Con đường ta đã chọn là chân lý! Trường sinh là vĩnh hằng! Sức mạnh là tất cả! Làm sao... làm sao có thể có điều gì khác ngoài nó?" Hắn cố gắng tự trấn an, cố gắng phủ nhận những lời Tạ Trần đã nói, rằng hạnh phúc không cần linh khí, không cần sức mạnh, chỉ cần nhân tính trọn vẹn. Nhưng mỗi khi hắn cố bám víu vào lý tưởng cũ, một làn sóng dữ dội của những hình ảnh và câu nói của Tạ Trần lại ập đến, đối chọi với sự trống rỗng mà hắn đang cảm nhận.

"Cái giá của trường sinh, Lão Tổ đã trả bằng gì?" Giọng nói trầm ổn của Tạ Trần vang vọng trong tâm trí Vô Trần, như một câu hỏi không lời đáp, một bản án treo lơ lửng.

Hắn nhắm chặt mắt, cố xua đi những tiếng vọng ấy, nhưng càng cố xua đi, chúng lại càng rõ nét. Dần dần, những lời của Tạ Trần phai nhạt, thay vào đó là những mảnh vụn ký ức đã bị chôn vùi sâu thẳm. Những mảnh ký ức như những cánh hoa khô héo, giờ đây bỗng chốc được tưới đẫm nước mắt, hồi sinh một cách đau đớn.

Hắn nhớ về một căn nhà tranh đơn sơ dưới chân núi, nơi có khói bếp lượn lờ mỗi chiều. Một người phụ nữ với nụ cười hiền hậu, đôi tay chai sạn vì công việc đồng áng, luôn chờ hắn về mỗi tối. "Cha..." Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc. "Mẹ..." Khuôn mặt người phụ nữ ấy hiện lên rõ nét trong tâm trí hắn, ánh mắt chứa chan tình yêu thương vô bờ bến. Hắn nhớ như in cảm giác ấm áp khi được vùi mình vào lòng mẹ, mùi hương của đất, của lúa non còn vương trên áo bà. Những hình ảnh giản dị ấy, hắn đã từng cho là vô nghĩa, là những xiềng xích trói buộc phàm nhân vào cõi trần ai. Nhưng giờ đây, chúng lại hiện lên rực rỡ đến kinh ngạc, đối lập với sự lạnh lẽo, vô vị của hàng ngàn năm cô độc tu luyện.

Rồi một hình ảnh khác hiện lên, một cô bé nh��� với bím tóc tết lệch, đôi mắt to tròn, lấp lánh như sao. Cô bé luôn chạy theo hắn mỗi khi hắn đi hái thuốc trên núi, nằng nặc đòi hắn kể chuyện cổ tích. "Tiểu Muội..." Một từ ngữ bật ra khỏi kẽ răng hắn, mang theo nỗi đau thấu tận tâm can. Hắn đã từng hứa sẽ đưa tiểu muội đi xem hội làng, mua cho cô bé một chiếc lồng đèn cá chép. Nhưng rồi, con đường tu tiên đã cuốn hắn đi, xa rời căn nhà tranh, xa rời nụ cười của mẹ, xa rời đôi mắt lấp lánh của tiểu muội. Hắn đã từ bỏ tất cả, tự tay đoạn tuyệt nhân duyên, để đổi lấy cái gọi là trường sinh, cái gọi là sức mạnh.

"Ta đã từng có những điều đó sao? Chúng ở đâu rồi?" Vô Trần Lão Tổ lẩm bẩm, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào khoảng không vô định. Hắn cố gắng tìm kiếm, cố gắng nắm bắt những mảnh vụn ký ức ấy, nhưng chúng lại trôi tuột đi, như cát chảy qua kẽ tay. Hắn đã tự tay xóa bỏ chúng, tự tay chôn vùi chúng, để tâm trí hoàn toàn tập trung vào tu đạo. Hắn đã 'mất người' theo đúng nghĩa đen, không chỉ là cảm xúc, mà là cả những con người đã từng là một phần máu thịt của hắn.

"Hạnh phúc không cần linh khí, không cần sức mạnh, chỉ cần nhân tính trọn vẹn..." Lời Tạ Trần lại vang vọng, như một mũi dao sắc bén đâm thẳng vào trái tim hắn. Hắn đã đánh đổi tất cả nhân tính của mình để đổi lấy cái gì? Một sự trường tồn lạnh lẽo, một sức mạnh vô biên nhưng vô vị, một cuộc đời cô độc không còn ý nghĩa.

Cơ thể Vô Trần Lão Tổ bắt đầu run rẩy dữ dội. Không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn đau nhói, một nỗi hối tiếc tột cùng đang xé nát nội tâm hắn. Hắn nắm chặt bàn tay đến trắng bệch, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng cơn đau thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần mà hắn đang phải chịu đựng. Hắn thở dốc, từng hơi thở nặng nề như kéo theo cả gánh nặng của ngàn năm chấp niệm. Từng giọt nước mắt khô cạn lại rơi xuống từ đôi mắt đã quá lâu không biết khóc, lăn dài trên gò má hốc hác, để lại những vệt ẩm ướt trên làn da nhăn nheo.

Hắn không thể ngồi yên được nữa. Hắn đứng dậy, thân hình gầy gò lung lay như ngọn nến trước gió. Hắn đi đi lại lại trong thiền thất chật hẹp, những bước chân nặng nề, vô định. Mỗi bước đi là một sự giày vò, mỗi hơi thở là một sự thống khổ. Hắn cố gắng tìm một lối thoát, một sự phủ nhận, một lời biện minh cho cuộc đời mình, nhưng tất cả đều trở thành vô nghĩa. Hắn lại ngã ngồi xuống bồ đoàn, ôm lấy đầu, mái tóc bạc phơ rối bù che đi khuôn mặt đau khổ. Tiếng gió bên ngoài càng lúc càng mạnh, như tiếng khóc than của Thiên Đạo đang suy kiệt, hay như tiếng gào thét của chính linh hồn hắn.

Cả một đêm dài, Vô Trần Lão Tổ vật lộn với những bóng ma quá khứ, với những lời nói của Tạ Trần, với sự thật tàn khốc về sự 'mất người' của chính mình. Những hình ảnh về cuộc sống bình dị, hạnh phúc mà Tạ Trần đã vẽ ra cứ lởn vởn trong tâm trí hắn, đối lập hoàn toàn với sự trống rỗng, vô vị của cuộc đời tu tiên mà hắn đã chọn. Hắn đã từng coi thường những thứ đó, coi thường tình thân, tình yêu, coi thường những giá trị nhân sinh. Hắn đã từng nghĩ rằng chúng chỉ là những phù du, những sợi dây ràng buộc khiến phàm nhân không thể siêu thoát. Nhưng giờ đây, những phù du ấy lại trở thành những hòn đá tảng đè nặng lên trái tim hắn, khiến hắn ngạt thở.

Hắn nhớ về những đêm trăng sáng, khi còn là một đứa trẻ, hắn cùng cha mẹ và tiểu muội ngồi quây quần bên bếp lửa, kể cho nhau nghe những câu chuyện phiếm. Hắn nhớ về những bữa cơm đạm bạc nhưng tràn ngập tiếng cười. Hắn nhớ về những lần tiểu muội bị ốm, hắn đã lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Tất cả những cảm xúc ấy, hắn đã từng có. Tình yêu thương, nỗi lo lắng, niềm hạnh phúc giản dị, sự kết nối. Nhưng rồi, hắn đã tự tay vứt bỏ tất cả. Hắn đã tự tay bẻ gãy những sợi dây liên kết ấy, để bản thân trở thành một cá thể cô độc, lạnh lẽo, vô cảm.

"Tại sao... tại sao lại trống rỗng đến vậy?" Hắn lặp đi lặp lại câu hỏi ấy trong vô vọng. Hàng ngàn năm tu luyện, hàng ngàn năm tìm kiếm trường sinh, sức mạnh, để rồi cuối cùng, hắn chỉ còn lại sự trống rỗng đến cùng cực. Hắn đã đạt đến đỉnh cao của tu vi, đã đứng trên vạn người, đã được cả thế gian kính sợ. Nhưng đổi lại, hắn đã mất đi tất cả những gì làm nên một con người. Hắn đã mất đi chính mình.

Sự suy sụp tinh thần của Vô Trần Lão Tổ không chỉ là nỗi đau của riêng hắn, mà còn là nỗi đau chung của một kỷ nguyên đang tàn lụi, nơi Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, và những tu sĩ như hắn đã trả cái giá quá đắt cho con đường trường sinh. Hắn đã từng kiêu hãnh, từng tự cho mình là người nắm giữ chân lý. Nhưng giờ đây, chân lý ấy đang vỡ vụn trước mắt hắn, tan biến như những hạt cát.

Hắn bỗng nhớ lại lời Tạ Trần nói về ông lão thợ mộc trong câu chuyện bình dị kia, về việc ông không thành tiên, nhưng tên tuổi, câu chuyện, tri thức ông truyền lại lại tồn tại mãi mãi trong tâm trí những người ông đã giúp đỡ. Đó không phải là một sự trường tồn khác sao? Một sự trường tồn không cần đến sự siêu phàm, mà cần đến sự kết nối, sự sẻ chia, sự trao truyền. Hắn đã từng cười nhạo những thứ đó, nhưng giờ đây, chúng lại trở thành niềm khao khát cháy bỏng trong lòng h���n.

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, xuyên vào thiền thất, Vô Trần Lão Tổ vẫn ngồi đó. Thân ảnh gầy gò, mái tóc bạc phơ rối bù, đôi mắt trũng sâu, đỏ hoe vì một đêm không ngủ. Ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm mai chiếu rọi lên khuôn mặt hốc hác của hắn, làm lộ rõ những nếp nhăn chằng chịt, những vết tích của thời gian và nỗi đau. Hắn không còn sự phẫn nộ hay phủ nhận như lúc đầu, chỉ còn lại sự suy sụp hoàn toàn, sự trống rỗng đến tận cùng. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt tưởng chừng đã hoàn toàn vô hồn ấy, lại ẩn chứa một điều gì đó mới mẻ, một tia sáng mong manh của sự nghi ngờ, một nỗi khao khát mơ hồ về một điều đã mất, và một nỗi đau thấu tận xương tủy.

Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời mà hắn chưa bao giờ dám đối mặt. Câu trả lời cho câu hỏi "Ta đã đánh đổi tất cả để đổi lấy điều gì?". Và câu trả lời ấy, giờ đây, lại hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Một sự trống rỗng không gì có thể lấp đầy, một sự cô độc không ai có thể sẻ chia.

"Ta... ta đã mất tất cả sao? Để đổi lấy điều gì...?" Giọng hắn thì thầm, yếu ớt đến nỗi gần như không thể nghe thấy, như một làn khói mỏng tan biến vào không khí. Lời nói ấy không còn là một câu hỏi mà là một lời thú nhận đầy đau đớn, một sự chấp nhận tàn khốc. Hắn khẽ đưa tay lên chạm vào gương mặt mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da, sự khô héo của những nếp nhăn. Cảm giác ấy chân thực đến rợn người, như thể hắn đang chạm vào một bức tượng đá vô tri, không còn chút hơi ấm của sự sống.

Hắn nhắm nghiền mắt lại, như muốn chôn vùi tất cả những hình ảnh, những suy nghĩ đang giày vò hắn. Một giọt lệ hiếm hoi, không biết từ đâu ra, từ từ lăn dài trên gò má khô héo của hắn. Giọt nước mắt ấy không còn là sự giằng xé như đêm qua, mà là sự chấp nhận đau đớn, sự buông bỏ một chấp niệm ngàn năm.

"Tạ Trần... ngươi nói đúng..." Hắn thì thầm, giọng nói mang theo sự mệt mỏi cùng cực, nhưng cũng chất chứa một sự giải thoát mong manh. "Ta đã 'mất ngư���i'..."

Lời thú nhận ấy, như một tiếng sét đánh ngang tai, xuyên thẳng vào tâm hồn hắn. Hắn không còn tìm cách đứng lên hay phản kháng nữa. Toàn bộ sức lực của hắn đã cạn kiệt sau một đêm vật lộn. Hắn chỉ chìm đắm trong sự thật vừa được khám phá, trong nỗi đau đớn đến tận cùng. Những vết nứt trong niềm tin kiên cố của Vô Trần Lão Tổ vào Thiên Đạo và lý tưởng tu tiên giờ đây đã trở thành những khe nứt khổng lồ, sụp đổ hoàn toàn. Cả thế giới quan của hắn, cái nền tảng đã nâng đỡ hắn suốt ngàn năm, đã vỡ vụn thành từng mảnh.

Ánh bình minh dần lan tỏa, mang theo hơi thở mát mẻ của một ngày mới. Tiếng chim hót líu lo từ bên ngoài vọng vào, lảnh lót và trong trẻo, như một lời nhắc nhở về sự sống đang trỗi dậy, về một thế giới vẫn đang tiếp diễn, dù có hay không có Thiên Đạo, dù có hay không có những tu sĩ như hắn. Vô Trần Lão Tổ, một cường giả đã đứng trên đỉnh cao của tu vi, giờ đây chỉ còn là một phàm nhân suy sụp, một linh hồn trống rỗng đang đối diện với sự thật trần trụi nhất của cuộc đời mình. Nỗi đau và sự trống rỗng mà hắn trải qua là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy con đường xây dựng 'Nhân Đạo' và cứu vãn những tu sĩ 'mất người' sẽ còn rất nhiều thử thách và đau khổ. Nhưng cũng chính từ sự suy sụp này, một hạt mầm mới của sự nghi ngờ, của sự khao khát được 'trở lại làm người' đã bắt đầu nảy mầm trong trái tim hắn, báo hiệu một sự thay đổi lớn trong hành vi của hắn, có thể hắn sẽ từ bỏ con đường cũ, hoặc tìm kiếm một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, một ý nghĩa không cần đến sức mạnh vô biên hay sự trường sinh lạnh lẽo, mà chỉ cần sự trọn vẹn của nhân tính.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free