Nhân gian bất tu tiên - Chương 835: Dư Chấn Của Lời Thức Tỉnh: Những Bông Tuyết Đầu Tiên
Sáng sớm, ánh bình minh vàng cam rải nhẹ trên mái ngói rêu phong của Phật Sơn Tự, nhuộm một màu cổ kính lên những bức tường gạch im lìm. Tiếng chuông chùa ngân vang trầm mặc, không còn mang theo sự hối thúc hay cảnh tỉnh mà chỉ như một tiếng thở dài của thời gian, vọng xa vào những rặng tre xanh biếc, hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản hòa âm vừa thanh tịnh vừa bi tráng. Không khí se lạnh của buổi sớm mang theo mùi hương trầm thoang thoảng còn vương lại từ đêm qua, lẫn với mùi đất ẩm và sự tinh khiết của sương mai, bao trùm lấy không gian vốn trang nghiêm giờ đây lại phảng phất một nỗi u hoài khôn tả.
Sân chùa rộng lớn, nơi vừa diễn ra một cuộc đối đầu tư tưởng long trời lở đất, giờ đây chỉ còn lác đác vài bóng người. Vô Trần Lão Tổ vẫn nằm bất động ở nơi đó, thân hình khô quắt như một pho tượng đá đã bị phong hóa bởi ngàn năm gió sương, là minh chứng câm lặng cho một lý tưởng đã sụp đổ, một linh hồn đã tan biến vào hư vô. Ánh mắt hắn trống rỗng, không còn chút thần thái, như thể tất cả những gì là "hắn" đã được bóc tách và vứt bỏ, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch, một vết sẹo không bao giờ lành trong lịch sử tu tiên. Các tu sĩ chứng kiến đã tản đi, nhưng nỗi hoang mang, hoài nghi và cả sự sợ hãi vẫn còn lẩn khuất trong ánh mắt họ, như những bóng ma đeo bám tâm trí. Họ rời đi, mang theo một hạt mầm của sự thức tỉnh, dù cái giá phải trả là sự sụp đổ của một cường giả.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn đứng cạnh nhau, cách Vô Trần Lão Tổ một quãng, ánh mắt họ kiên định nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc cho con đường phía trước. Bạch y của Lăng Nguyệt tung bay nhẹ trong gió sớm, mái tóc đen nhánh được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng lạnh lẽo. Gương mặt nàng tuyệt mỹ, nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại ánh lên sự mệt mỏi, như thể nàng vừa gánh vác một gánh nặng ngàn cân.
"Hậu quả của sự cố chấp, cuối cùng vẫn là bi kịch," Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thì thầm, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy chua xót, như thể đang nói với chính mình hơn là với Dương Quân. Nàng không nhìn về phía Vô Trần Lão Tổ, mà nhìn ra xa xăm, nơi những rặng núi mờ ảo trong sương sớm. Nàng hiểu rõ, bi kịch của Vô Trần Lão Tổ không phải là cá biệt, mà là một lời cảnh tỉnh đanh thép cho cả giới tu tiên, một vết rạn nứt lớn đang dần lan rộng trên bức tường niềm tin đã tồn tại hàng vạn năm.
Dương Quân đứng bên cạnh, khí chất nho nhã của một thư sinh hòa lẫn với vẻ anh tuấn của người luyện võ. Đôi mắt anh sáng quắc, tràn đầy nhiệt huyết, nhưng giờ đây lại pha lẫn một nỗi ưu tư. Anh đã chứng kiến tất cả, từ sự kiêu ngạo của Vô Trần Lão Tổ đến sự sụp đổ thảm hại của hắn, và nhận ra rằng con đường mà họ đang bước đi đầy chông gai và nguy hiểm. "Chúng ta phải làm gì để ngăn chặn thêm những bi kịch như vậy, Lăng Nguyệt Tiên Tử?" Anh hỏi, giọng nói dứt khoát nhưng cũng chứa đựng sự bức thiết. Anh biết rằng, việc Tạ Trần tiên sinh đã mở ra con đường, nhưng việc đặt những viên gạch đầu tiên trên con đường đó lại thuộc về họ. Gánh nặng này thật sự nặng nề, không chỉ là cứu rỗi một cá nhân, mà là thay đổi cả một hệ tư tưởng, một nền văn hóa.
Vô Danh Tăng, với thân hình gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, vẫn đứng cách đó không xa, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát ra sự giác ngộ. Ông không tham gia vào cuộc đối thoại trực tiếp, nhưng mỗi lời của ông đều như một tiếng chuông cảnh tỉnh, một lời chỉ dẫn từ cõi sâu xa. "Hạt mầm đã gieo, giờ là lúc ươm mầm," ông nói, giọng trầm ấm, chậm rãi, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Đất đã được cày xới, liệu có nảy mầm hay không, là tùy vào sự chăm sóc của người gieo."
Lời của Vô Danh Tăng như một lời tiên tri, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về trách nhiệm. Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt, một cái nhìn đầy thấu hiểu và sẻ chia. Họ không cần nói thêm lời nào, sự kiên định trong ánh mắt đối phương đã đủ để củng cố quyết tâm trong lòng mỗi người. Họ biết rằng, họ không thể chần chừ. Con đường mà Tạ Trần đã mở ra, một con đường mang tên "Nhân Đạo", cần phải được khai phá và dẫn lối.
Không chỉ có họ, mà vài tu sĩ cấp cao khác, những người đã kiên nhẫn nán lại sau khi đám đông tản đi, cũng đang dõi theo họ với ánh mắt dò xét. Trong số đó có cả Trưởng Lão Dược Phường, vị lão giả lưng còng, đôi mắt mệt mỏi ẩn sau cặp kính, nhưng lại toát lên vẻ uyên bác. Ông đã chứng kiến sự sụp đổ của Vô Trần Lão Tổ một cách rõ ràng nhất, và nỗi hoài nghi về con đường tu tiên đã gặm nhấm tâm hồn ông từ lâu giờ đây càng trở nên mãnh liệt. Những tu sĩ khác, đến từ các tông môn khác nhau, biểu cảm trên gương mặt họ hỗn loạn giữa sợ hãi, bàng hoàng và một sự suy tư khó hiểu. Họ nán lại, không phải vì tò mò, mà vì họ cũng đang tìm kiếm một lời giải đáp, một hướng đi mới cho con đường tu luyện của chính mình, một con đường không dẫn đến sự "mất người" như Vô Trần Lão Tổ. Họ chờ đợi, chờ đợi một lời giải thích, một sự dẫn dắt từ những người đã đứng vững trước sự thật phũ phàng đó. Cảm giác se lạnh của không khí sáng sớm càng làm tăng thêm sự nặng nề trong lòng họ, buộc họ phải đối mặt với một sự thật khó chấp nhận: cái giá của trường sinh có thể là nhân tính.
Mặt trời dần lên cao, ánh nắng trưa rọi thẳng xuống sân chùa, xua đi một phần hơi lạnh của buổi sớm nhưng không thể xua đi nỗi ưu tư trong lòng người. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã quyết định hành động ngay lập tức. Họ tập hợp một nhóm nhỏ các tu sĩ cấp cao còn nán lại, những người có vẻ như đang tìm kiếm một hướng đi mới, một chân lý khác ngoài con đường tu tiên cũ kỹ. Trong số đó, Trưởng Lão Dược Phường là người nổi bật nhất, bởi ông là một trong số ít những người đã có dấu hiệu của sự "mất người" nhưng vẫn còn giữ được phần nào nhân tính của mình, nhờ vào sự gắn bó với thế giới phàm tục qua việc chữa bệnh cứu người.
Họ không vào chính điện, mà chọn một gian thiền đường nhỏ bên cạnh, nơi có ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ mục, rọi lên những vệt bụi nhảy múa trong không khí. Hương trầm phảng phất, hòa cùng mùi gỗ cũ và một chút mùi hoa sen từ ao chùa bên ngoài, tạo nên một không khí trang trọng nhưng không kém phần ấm áp. Mọi người ngồi đối diện nhau trên những chiếc bồ đoàn cũ kỹ, không có sự phô trương hay nghi lễ rườm rà. Ánh mắt các tu sĩ chất chứa sự mệt mỏi, hoài nghi và cả một niềm hy vọng mong manh.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, ngồi đối diện với nhóm tu sĩ, dáng người nàng thẳng tắp, toát lên vẻ uy nghiêm vốn có. Nàng không bắt đầu bằng những lời triết lý cao siêu, mà bằng một câu hỏi trực diện, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức nặng: "Chắc hẳn các vị đều đã chứng kiến sự sụp đổ của Vô Trần Lão Tổ. Người đã từng là một biểu tượng của con đường tu tiên, của sức mạnh và trường sinh, nhưng cuối cùng lại tan biến trong sự trống rỗng và vô nghĩa." Nàng dừng lại một chút, quét ánh mắt qua từng gương mặt, như muốn đọc thấu tâm can họ. "Sức mạnh có thể mang lại trường sinh, nhưng cái giá phải trả có lẽ là quá lớn... Cái giá của sự quên lãng chính mình."
Trưởng Lão Dược Phường, lưng còng hơn nữa, đôi tay run rẩy nắm chặt chiếc gậy thiền. Đôi mắt ông ẩn sau cặp kính lão dày cộp, giờ đây rưng rưng một nỗi đau khổ đã bị che giấu từ lâu. "Cái giá của trường sinh... là gì?" Ông thì thào, giọng nói khàn đặc, run rẩy như sắp đứt hơi. "Ta... ta đã từng hỏi câu đó, nhưng không ai đáp. Ta đã thấy những người bạn đồng hành của ta, từng người một, đánh mất niềm vui, đánh mất nỗi buồn, đánh mất cả ký ức về những người thân yêu. Ta đã thấy họ biến thành những cỗ máy vô hồn, chỉ còn biết theo đuổi sức mạnh. Ta đã sợ hãi... sợ hãi rằng một ngày nào đó, ta cũng sẽ trở thành như vậy." Ông ngước nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt đầy van nài. "Tạ Trần tiên sinh đã cho ta một câu trả lời, dù câu trả lời đó đau đớn đến nhường nào." Ông nói, như trút được gánh nặng lớn.
Dương Quân bước tới, đứng cạnh Lăng Nguyệt Tiên Tử. Anh không có vẻ uy nghiêm như nàng, nhưng lời nói của anh lại tràn đầy nhiệt huyết và sự chân thành. "Tạ Trần tiên sinh đã chỉ cho chúng ta thấy, con đường không phải là từ bỏ phàm tục, mà là trân trọng nó. Không phải là chối bỏ nhân tính, mà là giữ trọn vẹn nó. Sức mạnh không phải là mục đích cuối cùng, mà là phương tiện để bảo vệ những giá trị cốt lõi của con người." Anh đưa ra những ví dụ cụ thể về việc tu sĩ càng tu luyện cao thâm, càng dễ bị "mất người", mất đi cảm xúc, mất đi ký ức, mất đi chính bản thân mình. Anh nhấn mạnh rằng, "Nhân Đạo" không phải là từ bỏ tu luyện, mà là tìm một con đường tu luyện cân bằng, nơi sức mạnh song hành cùng nhân tính, nơi trường sinh không phải là sự tồn vong của một cái vỏ rỗng tuếch, mà là sự tồn tại trọn vẹn của một linh hồn có cảm xúc, có ký ức, có tình yêu thương và sự đồng cảm.
Các tu sĩ lắng nghe. Ban đầu, trên gương mặt họ vẫn còn sự khó hiểu và nghi ngại. Những khái niệm này quá mới mẻ, quá khác biệt so với những gì họ đã được dạy dỗ suốt hàng trăm, hàng ngàn năm. Tu luyện, trường sinh, sức mạnh – đó là chân lý bất di bất dịch của thế giới tu tiên. Nhưng khi Dương Quân và Lăng Nguyệt trình bày, với những luận điểm sắc bén và những ví dụ rõ ràng, đặc biệt là hình ảnh bi thảm của Vô Trần Lão Tổ vẫn còn ám ảnh trong tâm trí họ, ánh mắt họ dần dần sáng lên. Họ bắt đầu nhận ra, những gì Tạ Trần tiên sinh đã nói, những gì Lăng Nguyệt và Dương Quân đang truyền đạt, không phải là sự phá bỏ, mà là sự tái định nghĩa, một sự cứu rỗi cho chính con đường mà họ đã từng tin tưởng.
Trưởng Lão Dược Phường, sau một hồi suy tư, chậm rãi gật đầu. Nỗi sợ hãi và gánh nặng trong lòng ông dường như đã được trút bỏ phần nào. Ông đã tìm thấy một câu trả lời cho câu hỏi ám ảnh mình bấy lâu nay. "Tạ Trần tiên sinh... quả là một bậc trí giả vĩ đại," ông khẽ nói, giọng nói vẫn còn yếu ớt nhưng đã pha lẫn một sự kính trọng sâu sắc. "Con đường này... có lẽ là con đường đúng đắn." Vài tu sĩ khác cũng bắt đầu bày tỏ sự đồng tình, dù còn dè dặt. Họ không thể ngay lập tức từ bỏ niềm tin đã ăn sâu vào xương tủy, nhưng hạt mầm của sự hoài nghi đã nảy mầm, và hạt mầm của "Nhân Đạo" đã được gieo vào mảnh đất tâm hồn khô cằn của họ. Dù mới chỉ là những bông tuyết đầu tiên của một mùa đông dài, nhưng chúng đã báo hiệu một sự thay đổi đang đến.
Cùng lúc đó, trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, ngọn núi cao chót vót, sừng sững giữa đất trời, Tạ Trần đang đứng lặng lẽ ngắm nhìn thế gian bên dưới. Gió chiều thổi mạnh, cuốn lấy vạt áo vải bố đơn sơ của hắn, làm tung bay mái tóc đen dài. Ánh mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả bầu trời, nhưng không hề biểu lộ cảm xúc rõ ràng, chỉ có một vẻ tĩnh tại đến lạ thường. Hắn không trực tiếp can thiệp vào những gì đang diễn ra dưới chân núi, nhưng mỗi lời nói, mỗi sự sắp đặt của hắn đều đang dần định hình lại thế giới, như một người kiến trúc sư vô hình đang xây dựng một tòa thành mới trên nền móng đổ nát của cái cũ.
Mặt trời bắt đầu khuất dạng sau những dãy núi trùng điệp, nhuộm đỏ cả một góc trời, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy bi tráng. Tạ Trần cảm nhận được những gợn sóng đầu tiên của sự thay đổi, những 'bông tuyết' nhỏ bé của 'Nhân Đạo' đang bắt đầu rơi xuống, không ồn ào, không náo nhiệt, mà lặng lẽ, tinh tế, len lỏi vào từng ngóc ngách của nhân tâm. Hắn biết, đó chỉ là khởi đầu, một khởi đầu mong manh, dễ vỡ.
Mộ Dung Tuyết đứng cạnh hắn, nàng cũng im lặng, dáng vẻ dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần lại chứa đầy sự thấu hiểu và ủng hộ. Nàng không cần Tạ Trần phải nói ra, nàng vẫn có thể cảm nhận được những suy nghĩ sâu xa trong lòng hắn, nỗi trăn trở của một người mang gánh nặng của cả một thế giới nhưng lại chỉ muốn sống một đời bình thường.
"Một con đường mới không dễ dàng," Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, hòa lẫn vào tiếng gió. "Nhưng dù chỉ là một người hiểu được, cũng đủ rồi." Hắn không cần vạn người tung hô, không cần thiên hạ kính ngưỡng. Hắn chỉ cần một tia hy vọng được nhen nhóm, một hạt mầm của sự thức tỉnh được gieo trồng.
Mộ Dung Tuyết nhìn về phía hoàng hôn đang dần tắt, rồi quay sang Tạ Trần, ánh mắt đầy kiên định. "Nhân tâm thay đổi còn khó hơn dời non lấp biển. Nhưng ngài đã gieo những hạt mầm đầu tiên. Và những hạt mầm đó, sẽ nảy nở." Nàng biết rõ, cuộc chiến này không phải là cuộc chiến của vũ lực, mà là cuộc chiến của tư tưởng, của niềm tin, và đó là một cuộc chiến dai dẳng, khó khăn hơn gấp vạn lần.
Tạ Trần khẽ gật đầu. "Và cái cây đó, sẽ cần rất nhiều nước để lớn lên. Rất nhiều sự kiên nhẫn, rất nhiều sự hy sinh." Hắn khẽ nắm chặt tay, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm vô hình đang đè nặng lên vai mình, nhưng cũng cảm nhận được sức mạnh của hy vọng đang nhen nhóm trong lòng. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, đầy gian nan và thử thách. Sự chấp nhận ban đầu của một số tu sĩ cấp cao chỉ là khởi đầu, con đường để "Nhân Đạo" được thừa nhận rộng rãi sẽ còn rất gian nan và đầy thử thách. Hắn sẽ tiếp tục giữ vai trò là người định hướng, nhưng các đồng minh của hắn, như Lăng Nguyệt và Dương Quân, sẽ là những người trực tiếp đối mặt với khó khăn trong việc thực thi và truyền bá "Nhân Đạo". Vấn đề "mất nhân tính", dù mới chỉ "manh nha" ở thời điểm 10.000 năm trước, sẽ trở thành một xung đột trung tâm và ngày càng trầm trọng hơn trong tương lai, đòi hỏi những giải pháp phức tạp hơn.
Hắn quay lưng lại với cảnh hoàng hôn đang tắt dần, chuẩn bị cho những 'ván cờ' tiếp theo trong cuộc chơi định đoạt vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian. Bóng lưng gầy gò của hắn, đứng trên đỉnh núi cao, không hề cô độc, mà như một ngọn hải đăng sừng sững, thắp lên ánh sáng cho một kỷ nguyên mới đang dần hé mở. Con đường vẫn còn dài, nhưng những bước chân đầu tiên đã được đặt xuống, vững chắc và đầy hy vọng.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.