Nhân gian bất tu tiên - Chương 820: Vết Thương Của Vô Trần: Khi Lý Tưởng Gặp Nhân Quả
Thiền thất tĩnh mịch của Phật Sơn Tự chìm trong màn đêm thăm thẳm, nơi ánh trăng rằm tháng Tám như một tấm lụa bạc mỏng manh xuyên qua kẽ lá, rải rác những đốm sáng huyền ảo trên nền gạch rêu phong. Không khí mang theo chút se lạnh của cuối thu, hòa quyện cùng mùi hương trầm thanh khiết từ lư đồng cổ kính, khiến tâm hồn như được gột rửa, nhưng cũng không thể xua tan đi sự căng thẳng vô hình đang bao trùm không gian. Tiếng chuông chùa ngân nga từ phía xa, đều đặn và trầm lắng, cùng tiếng mõ gõ nhịp khoan thai từ một gian thờ nào đó, tạo nên một bản hòa âm của sự tĩnh tại, đối lập hoàn toàn với dòng xoáy tư tưởng dữ dội đang cuộn trào trong tâm khảm của Vô Trần Lão Tổ.
Tạ Trần vẫn ngồi đó, lưng thẳng tắp, thân hình gầy gò của một thư sinh toát lên vẻ kiên định đến lạ thường. Đôi mắt anh sâu thẳm, tựa hồ chứa đựng cả nghìn vạn vì sao, vẫn dõi theo bóng lưng Vô Trần Lão Tổ, người vừa rời đi trong im lặng sau những lời lẽ sắc bén như mũi kim châm vào tâm can. Anh không vội vàng, không thúc giục. Bởi lẽ, Tạ Trần hiểu rõ, để lay chuyển một chấp niệm đã được bồi đắp suốt hàng thiên niên kỷ, cần nhiều hơn là chỉ một cuộc đối thoại. Nó là một quá trình, một sự tự vấn đau đớn mà chỉ chính bản thân người trong cuộc mới có thể tự mình vượt qua. Anh biết rằng hạt mầm nghi ngờ đã được gieo, nhưng để nó nảy mầm và đâm chồi, cần thời gian, và có lẽ, cả một cuộc vật lộn với những tàn dư của quá khứ.
Sương đêm càng lúc càng dày đặc, tựa như tấm màn nhung phủ kín vạn vật, chỉ để lộ ra những đường nét mơ hồ của mái ngói cong vút, những hàng cây cổ thụ uy nghi trong sân chùa. Mùi đất ẩm sau một ngày nắng hạ, xen lẫn hương hoa sen thoang thoảng từ hồ nước phía sau thiền thất, như đang thì thầm những câu chuyện cổ xưa về sự vô thường của vạn vật. Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của sự sống đang trôi chảy quanh mình, nghe rõ tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió nhẹ lướt qua cửa sổ. Đó là những âm thanh của một cuộc sống bình dị, của nhân gian mà Vô Trần Lão Tổ đã từ bỏ để theo đuổi cái gọi là "đại đạo."
Chợt, một luồng khí tức u ám, nặng nề lại xuất hiện trong thiền thất. Vô Trần Lão Tổ, với vẻ ngoài hốc hác và khí chất suy kiệt, lại quay trở lại. Bước chân hắn nặng nề, dường như mỗi bước đi đều mang theo gánh nặng của hàng ngàn năm chấp niệm. Hắn không nói gì, chỉ đứng sững sờ trước mặt Tạ Trần, ánh mắt phức tạp, vừa có sự giận dữ cố kìm nén, vừa có sự hoài nghi đang trỗi dậy. Hắn không thể rời đi. Những lời của Tạ Trần đã gieo một hạt giống quá lớn, quá đau đớn vào sâu thẳm linh hồn hắn, khiến hắn không thể an ổn.
Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn vẫn bình tĩnh, không chút ngạc nhiên. Anh chỉ khẽ gật đầu, như một lời chào không lời, mời Vô Trần Lão Tổ ngồi xuống. Lão tổ ngần ngừ một chút, rồi chầm chậm khuỵu gối xuống tấm bồ đoàn đối diện, động tác cứng nhắc như một pho tượng đá vừa được hồi sinh. Ánh nến leo lét trên bàn, như một nhân chứng thầm lặng, đổ bóng dài, hắt lên khuôn mặt đầy vẻ cố chấp và kiêu hãnh của lão tổ, nhưng cũng không giấu được vẻ mệt mỏi đã hằn sâu.
"Ngươi nói ta 'mất người'?" Giọng Vô Trần Lão Tổ khàn đặc, đầy vẻ thách thức, như một con thú bị dồn vào đường cùng đang cố gắng gầm gừ. "Ngươi một phàm nhân, sao hiểu được đại đạo? Con đường tu tiên là để siêu thoát, để đạt tới vĩnh hằng! Cái giá đó... là xứng đáng!" Hắn vung tay, khí tức tu vi dẫu suy yếu nhưng vẫn còn đôi chút uy áp, khiến không khí trong thiền thất như đặc lại. Hắn vẫn cố chấp bám víu vào cái vỏ bọc tự tôn cuối cùng, cố gắng phủ nhận sự thật đau lòng mà Tạ Trần đã chỉ ra. Hắn đã trải qua quá nhiều, đã hy sinh quá nhiều, để rồi giờ đây bị một phàm nhân chất vấn về con đường mà hắn đã chọn, về ý nghĩa của sự tồn tại mà hắn đã dày công xây dựng.
Tạ Trần chỉ khẽ thở dài, tiếng thở nhẹ như làn gió thoảng qua. Anh không đáp trả bằng sự tức giận hay phán xét, mà bằng sự thấu hiểu, một sự thấu hiểu khiến lời lẽ của anh trở nên sắc bén hơn bất kỳ thần binh lợi khí nào. "Vĩnh hằng mà không còn là chính mình, không còn nhớ đến những người từng thương yêu, không còn cảm nhận được nỗi đau hay niềm vui bình dị... Liệu đó có phải là 'siêu thoát' hay chỉ là một dạng 'hư vô' khác, lão tổ?" Tạ Trần nói, giọng trầm ấm nhưng mỗi từ đều như một lưỡi dao vô hình, từ từ bóc tách lớp vỏ kiêu hãnh của Vô Trần Lão Tổ. Anh không tranh cãi về sức mạnh hay cảnh giới, mà anh đi thẳng vào cốt lõi của sự tồn tại, vào ý nghĩa của một đời người.
Vô Trần Lão Tổ nghe vậy, cả người run lên bần bật. Hắn đứng bật dậy, chắp tay sau lưng, đi đi lại lại trong thiền thất, những bước chân nặng nề vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Ánh mắt hắn đảo liên hồi, cố gắng tìm kiếm một lời phản bác, một lý lẽ đủ mạnh để bảo vệ cái lâu đài niềm tin đã sụp đổ của mình. "Vô nghĩa! Những thứ phàm tục đó... tình cảm, ký ức, những nỗi đau tầm thường... tất cả chỉ là xiềng xích trói buộc tu sĩ vào vòng luẩn quẩn của luân hồi. Ta đã cắt đứt chúng, đã siêu việt chúng để đạt tới cảnh giới cao hơn! Ngươi không hiểu đâu, phàm nhân!" Giọng hắn đầy vẻ phẫn nộ và cố chấp, nhưng trong đó đã trộn lẫn một chút hoảng loạn, một chút run rẩy khó nhận ra. Hắn đang cố gắng thuyết phục Tạ Trần, hay cố gắng thuyết phục chính bản thân mình?
Tạ Trần vẫn ngồi yên, ánh mắt thấu triệt theo dõi từng cử chỉ, từng biểu cảm của lão tổ. Anh biết, đây không phải là một cuộc tranh luận thông thường, mà là một cuộc chiến nội tâm dữ dội trong tâm trí Vô Trần. "Cắt đứt?" Tạ Trần khẽ nhắc lại, như thể đang cân nhắc từng chữ. "Liệu 'cắt đứt' có phải là 'siêu việt' hay chỉ là 'chối bỏ', lão tổ? Một cái cây trơ trụi không còn lá, không còn hoa, có thể sống vĩnh hằng trong băng giá, nhưng nó có còn là một cái cây trọn vẹn? Hay nó chỉ là một khúc gỗ khô cứng, đã đánh mất đi bản chất sinh sôi của mình?"
Anh tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh, không chút cao giọng, nhưng sức nặng của mỗi lời nói lại càng lúc càng đè nặng lên tâm trí Vô Trần. "Vĩnh hằng... liệu có ý nghĩa gì khi không còn gì để nhớ, không còn ai để thương? Sức mạnh tuyệt đối... liệu có còn là sức mạnh khi nó chỉ dùng để bảo vệ một cái tôi trống rỗng, một linh hồn đã hóa đá? Lão tổ từng nói, tu tiên là để siêu thoát. Nhưng nếu 'siêu thoát' khỏi cả chính mình, khỏi nhân tính, khỏi những sợi dây liên kết với cội nguồn, thì liệu đó có phải là một dạng 'hư vô' khác, một hình thức của sự hủy diệt tinh thần, chứ không phải sự thăng hoa?"
Vô Trần Lão Tổ dừng lại, đứng sững sờ giữa thiền thất. Những lời của Tạ Trần đã chạm vào một vùng ký ức bị phong ấn sâu thẳm, một vết thương cũ rỉ máu mà hắn đã cố gắng lấp liếm bằng lớp vỏ bọc của tu vi và sự kiêu hãnh. Hắn đã từng tin rằng mình đã vứt bỏ tất cả để đạt tới vĩnh hằng. Nhưng giờ đây, những hình ảnh chớp nhoáng, những âm thanh xa xưa bỗng nhiên hiện về. Một nụ cười rạng rỡ, một ánh mắt trìu mến, một lời hứa hẹn đã chìm vào quên lãng. Hắn không muốn nhớ. Hắn không dám nhớ. Bởi vì, mỗi một ký ức hiện về đều là một lưỡi dao sắc bén đâm vào trái tim đã hóa đá của hắn, nhắc nhở hắn về cái giá khủng khiếp mà hắn đã phải trả cho con đường này.
"Không... không thể nào..." Hắn lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, cố gắng phủ nhận. "Đó chỉ là ảo ảnh! Là chấp niệm của phàm nhân! Là những thứ sẽ trói buộc ta... trói buộc ta vào cõi hồng trần đau khổ này!" Hắn gồng mình lên, cố gắng xua đi những hình ảnh, những cảm xúc đang trỗi dậy, như thể đang chống lại một cơn lũ dữ dội trong tâm hồn. Khí tức quanh hắn dao động mạnh mẽ, nhưng không phải là uy áp của tu sĩ, mà là sự hỗn loạn của một linh hồn đang giằng xé.
Tạ Trần không hề tỏ ra sợ hãi trước sự phẫn nộ đang trào dâng của Vô Trần Lão Tổ. Anh vẫn ngồi đó, bình tĩnh như mặt hồ thu không gợn sóng. "Chấp niệm?" Anh khẽ nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Vô Trần Lão Tổ, như muốn xuyên thấu tận cùng linh hồn hắn. "Nếu những ký ức đẹp đẽ về người thân, về tình bằng hữu, về những niềm vui giản dị của cuộc sống cũng được gọi là 'chấp niệm', vậy thì cái gì mới không phải là 'chấp niệm', lão tổ? Cái khao khát vĩnh hằng, cái khát vọng sức mạnh tuyệt đối mà lão tổ đang theo đuổi... liệu đó có phải là 'siêu thoát' hay chỉ là một 'chấp niệm' lớn hơn, đã nuốt chửng tất cả những gì đáng giá trong cuộc đời lão tổ?"
Lời lẽ của Tạ Trần không chỉ là câu hỏi, mà là một sự phản chiếu, một tấm gương soi chiếu thẳng vào sự thật trần trụi mà Vô Trần Lão Tổ đã cố gắng lẩn tránh suốt hàng ngàn năm. Hắn đã xây dựng một thế giới quan dựa trên sự phủ nhận, sự từ bỏ, tin rằng đó là con đường duy nhất để đạt tới đại đạo. Nhưng giờ đây, Tạ Trần đã chỉ ra rằng, con đường đó không phải là sự siêu việt, mà là sự tự hủy hoại, sự "mất người" theo đúng nghĩa đen.
"Vĩnh hằng không phải là không có điểm dừng, lão tổ." Tạ Trần tiếp tục, giọng nói mang theo một chút xót xa. "Vĩnh hằng là sự kéo dài vô tận của một khoảnh khắc ý nghĩa. Và ý nghĩa đó, nó chỉ có thể đến từ những sợi dây nhân duyên, từ những kết nối sâu sắc giữa người với người, giữa con người với thế giới này. Khi lão tổ cắt đứt tất cả, lão tổ đã không còn kéo dài một khoảnh khắc ý nghĩa nào nữa, mà chỉ đơn thuần là kéo dài một sự trống rỗng vô hạn. Đó là ngục tù của linh hồn, chứ không phải là thiên đường của kẻ siêu thoát."
Vô Trần Lão Tổ ôm đầu, mái tóc bạc phơ rối bời. Khuôn mặt hắn biến dạng vì đau đớn, ánh mắt dao động dữ dội, như thể đang nhìn thấy những hình ảnh không thể chịu đựng được. Hắn không thể phản bác. Mỗi lời của Tạ Trần đều là một câu hỏi mà hắn đã tự hỏi mình vô số lần trong những đêm dài cô độc, nhưng luôn cố gắng gạt bỏ. Hắn đã cố gắng lừa dối chính mình rằng hắn không còn cảm xúc, không còn đau khổ. Nhưng sâu thẳm trong linh hồn hắn, vết thương vẫn còn đó, rỉ máu không ngừng.
Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, và sự suy kiệt đó không chỉ thể hiện ở việc linh khí mỏng dần, mà còn ở sự tha hóa của chính những tu sĩ đã theo đuổi nó đến cùng cực. Họ khao khát thành tiên, nhưng cái giá phải trả là sự "mất người". Tạ Trần không muốn thành tiên, anh chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Chính sự khác biệt đó đã tạo nên một vực thẳm không thể vượt qua giữa anh và Vô Trần Lão Tổ, nhưng cũng chính nó đã cho Tạ Trần một góc nhìn rõ ràng hơn về sự thật. Anh hiểu rằng, để kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi nhân gian tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, anh phải phá vỡ những chấp niệm cũ, không bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và trí tuệ.
Đêm khuya càng lúc càng sâu, tiếng chuông chùa đã ngừng ngân, chỉ còn tiếng gió lùa qua những tán cây cổ thụ, mang theo hơi thở lạnh lẽo của thời gian. Trong không gian tĩnh mịch ấy, cuộc đối thoại triết lý vẫn tiếp diễn, không tiếng động lớn, nhưng lại là một cuộc chiến không khoan nhượng giữa lý tưởng và sự thật, giữa chấp niệm và sự thức tỉnh. Tạ Trần, một phàm nhân gầy gò, đang dùng chính trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả của mình, để đối đầu với một tàn dư của một kỷ nguyên đã qua, một tu sĩ đã đánh đổi tất cả để rồi nhận ra mình đã đánh mất chính mình.
Sương đêm đã bắt đầu tan, nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên của bình minh.
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh yếu ớt rọi qua khe cửa sổ của thiền thất, xé toạc màn sương đêm còn vương vấn trên những tán lá cổ thụ, không khí trong chùa Phật Sơn Tự trở nên trong lành và se lạnh đến lạ. Mùi hương trầm vẫn còn thoảng nhẹ, nhưng giờ đây đã hòa cùng với mùi đất ẩm và hương cỏ dại ngái ngủ, tạo nên một cảm giác vừa thanh tịnh vừa bi tráng. Tiếng chim hót líu lo từ khu vườn thiền, như một lời nh��c nhở về sự sống vẫn tuần hoàn, bất chấp những cuộc đấu tranh nội tâm của con người.
Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế ngồi, tĩnh lặng như một pho tượng. Đôi mắt anh, vốn đã sâu thẳm, giờ đây càng thêm phần thấu suốt, như có thể nhìn xuyên qua mọi lớp vỏ bọc, thấu hiểu tận cùng bản chất của sự vật. Vô Trần Lão Tổ, sau những lời lẽ đầy ẩn ý và sắc bén của Tạ Trần, đã không còn giữ được vẻ kiêu hãnh hay phẫn nộ ban đầu. Hắn đã quay trở lại bồ đoàn, nhưng không phải trong tư thế đối đầu, mà là trong một trạng thái suy sụp sâu sắc. Hắn ngồi đó, lưng còng xuống, mái tóc bạc phơ rủ rượi che gần hết khuôn mặt, như một cái cây khô héo đang chờ đợi những giọt sương cuối cùng của sự sống.
Tạ Trần tiếp tục luận giải, không dồn ép, không phán xét, chỉ như một tấm gương phản chiếu chính những lựa chọn và hệ quả của Vô Trần Lão Tổ. Anh không nói về đạo lý cao siêu, về những chân lý trừu tượng mà tu sĩ thường rao giảng, mà anh đi thẳng vào những điều gần gũi nhất, những thứ mà con người thường coi nhẹ nhưng lại là cội rễ của nhân tính: một nụ cười, một giọt nước mắt, một ký ức đã mất.
"Lão tổ có nhớ nụ cười đầu tiên của đệ tử đã từng theo mình không?" Tạ Trần cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng như làn gió sớm, nhưng lại mang theo sức nặng của hàng ngàn kỷ niệm. "Cái khoảnh khắc mà người đệ tử ấy, với đôi mắt trong veo đầy ngưỡng mộ, dâng lên lão tổ chén trà đầu tiên, hay khi họ đạt được đột phá nhỏ đầu tiên dưới sự chỉ dẫn của lão tổ? Cái niềm tự hào, cái sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực... liệu lão tổ còn cảm nhận được nó, hay đã bị vùi lấp dưới lớp bụi của thời gian và sự thờ ơ?"
Vô Trần Lão Tổ khẽ run lên. Đầu hắn cúi thấp hơn, như thể muốn chôn vùi chính mình vào lòng đất. Những lời của Tạ Trần không phải là một câu hỏi đơn thuần, mà là một lời gợi nhắc về những mảnh ký ức đã bị phong ấn, bị chối bỏ. Hắn đã từng có đệ tử, từng có bằng hữu, từng có những ngày tháng mà lòng nhiệt huyết còn cháy bỏng. Nhưng tất cả đã bị hắn tự tay chôn vùi, coi đó là những gánh nặng, những xiềng xích trói buộc con đường tu tiên của mình. Hắn đã cố gắng thuyết phục mình rằng đó là sự siêu việt, là sự từ bỏ cái phàm tục để đạt tới cái cao siêu. Nhưng giờ đây, những lời lẽ của Tạ Trần lại khiến hắn phải đối mặt với sự thật rằng, hắn đã không siêu việt, mà hắn đã hủy diệt.
"Hay lão tổ có nhớ hương vị của món ăn mà người thân từng nấu?" Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh, không chút thay đổi. "Cái vị mặn của nước mắt, cái vị ngọt của niềm vui, cái vị đắng của sự mất mát... những hương vị ấy, chúng không chỉ tồn tại trên đầu lưỡi, mà chúng còn lưu giữ trong trái tim, trong ký ức, định hình nên con người chúng ta. Lão tổ có còn cảm nhận được chúng, hay chỉ còn lại sự trống rỗng, một mục tiêu vô định về cái gọi là 'vĩnh hằng'?"
Vô Trần Lão Tổ im lặng, ánh mắt dao động dữ dội. Hắn cố gắng xua đi những hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí: một bữa cơm gia đình ấm cúng, một vòng tay ôm siết, một lời nói dịu dàng từ người thân yêu. Hắn đ�� cố gắng lấp đầy khoảng trống đó bằng tu vi, bằng sức mạnh, bằng sự truy cầu vô tận về cảnh giới. Nhưng giờ đây, Tạ Trần đã chỉ ra rằng, tất cả những nỗ lực ấy chỉ là vô vọng. Cái trống rỗng vẫn còn đó, sâu hoắm và lạnh lẽo, như một hố đen nuốt chửng mọi cảm xúc, mọi ý nghĩa.
"Vô Trần Lão Tổ, cái giá của 'thành tiên' mà lão tổ đã phải trả, có phải chính là sự 'mất người'?" Tạ Trần hỏi, không phải bằng sự công kích, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc. "Mất đi khả năng yêu thương, mất đi khả năng cảm nhận nỗi đau của người khác, mất đi khả năng tìm thấy niềm vui trong những điều bình dị, và cuối cùng, mất đi cả chính cái bản ngã đã từng là 'Vô Trần' của lão tổ. Liệu sự 'siêu thoát' đó có đáng giá, khi nó biến một con người thành một cái vỏ rỗng tuếch, một cỗ máy tu luyện vô tri?"
Lời lẽ của Tạ Trần như một mũi kim châm vào những vết sẹo sâu thẳm nhất trong linh hồn Vô Trần. Hắn đã từng nghĩ rằng mình đã vượt lên trên tất cả những điều đó. Hắn đã từng khinh miệt những phàm nhân bị trói buộc bởi tình cảm, bởi ký ức. Hắn đã từng tự hào về sự tàn nhẫn, về sự lạnh lùng của mình, coi đó là dấu hiệu của sự tiến bộ trên con đường tu đạo. Nhưng giờ đây, mỗi lời nói của Tạ Trần đều như một nhát búa giáng thẳng vào bức tường chấp niệm mà hắn đã dày công xây dựng, khiến nó dần dần nứt vỡ, để lộ ra sự mục ruỗng bên trong.
"Không... không thể nào... ta vẫn là ta..." Vô Trần Lão Tổ lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt, lạc lõng, như một lời tự trấn an vô vọng. Hắn co người lại, hai tay ôm chặt lấy đầu, như muốn giữ lại những mảnh vỡ cuối cùng của niềm tin. Vẻ mặt hắn biến đổi liên tục, từ tức giận sang đau đớn, từ hoài nghi sang tuyệt vọng. Từng thớ thịt trên khuôn mặt hốc hác của hắn co giật, đôi mắt hắn trợn trừng, như đang nhìn thấy một bóng ma nào đó của quá khứ. Hắn cố gắng chống cự, cố gắng phủ nhận sự thật đang hiện hữu, nhưng mỗi lời của Tạ Trần lại càng khiến hắn lún sâu hơn vào vực thẳm của sự tự vấn.
Tạ Trần chỉ im lặng quan sát, không hề có ý định can thi��p. Anh biết rằng, đây là cuộc chiến mà Vô Trần Lão Tổ phải tự mình chiến đấu. Anh đã gieo hạt giống, và giờ là lúc để nó đâm chồi, dù quá trình ấy có đau đớn đến nhường nào. Anh không muốn áp đặt, không muốn dùng bất kỳ quyền năng nào. Anh chỉ dùng trí tuệ, dùng sự thấu hiểu nhân quả, để vén bức màn ảo ảnh mà Vô Trần Lão Tổ đã tự dựng lên cho chính mình.
Sự suy sụp tinh thần của Vô Trần Lão Tổ cho thấy hạt giống nghi ngờ đã thực sự nảy mầm, có thể dẫn đến một sự thay đổi lớn trong hành vi của hắn, hoặc một hành động tuyệt vọng để thoát khỏi nỗi đau. Việc Tạ Trần kiên nhẫn bóc trần 'mất người' của Vô Trần Lão Tổ báo hiệu rằng đây sẽ là một chiến lược lặp lại của anh với các tàn dư tu tiên cũ khác. Sự khó khăn trong việc thay đổi một chấp niệm đã ăn sâu qua hàng ngàn năm tu luyện, cho thấy con đường 'Nhân Đạo' sẽ còn rất dài và đầy thử thách.
Tạ Trần nhắm mắt lại, cảm nhận không khí căng thẳng vẫn còn vương vấn trong thiền thất, nhưng giờ đây nó đã pha lẫn với một chút gì đó c���a sự giải thoát, của sự chấp nhận. Anh biết rằng, Vô Trần Lão Tổ vẫn còn cố chấp, nhưng những vết nứt đã bắt đầu xuất hiện trong bức tường phòng thủ kiên cố của hắn. Ánh bình minh dần lan tỏa khắp không gian, xua tan bóng tối và sương đêm. Phật Sơn Tự bắt đầu một ngày mới, nhưng trong thiền thất này, một kỷ nguyên cũ đang dần tan biến, nhường chỗ cho một sự thật đau đớn nhưng cần thiết phải được đối mặt.
Vô Trần Lão Tổ khuỵu xuống, hai tay ôm đầu, vai run rẩy. Hắn không khóc, bởi hắn đã "mất người", mất đi cả khả năng rơi lệ. Nhưng nỗi đau đớn tột cùng hiện rõ trên từng đường nét khô héo của khuôn mặt hắn. Đó là nỗi đau của một linh hồn đã từng tin vào con đường mình chọn, nhưng giờ đây lại phải đối mặt với sự thật rằng con đường đó đã dẫn hắn đến vực thẳm của sự trống rỗng. Hắn đã dành cả cuộc đời để đuổi theo vĩnh hằng, để rồi nhận ra, vĩnh hằng mà không có nhân tính, vĩnh hằng mà không có cảm xúc, thì chỉ là một cái chết dài và vô nghĩa hơn bất kỳ cái chết phàm tục nào.
Tạ Trần mở mắt, nhìn về phía Đông, nơi mặt trời đang dần nhô lên, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Anh biết rằng, cuộc hành trình kiến tạo 'Nhân Đạo' sẽ còn rất dài, rất khó khăn, và sẽ phải đối mặt với vô vàn những 'Vô Trần Lão Tổ' khác, những người đã 'mất người' vì chấp niệm vào Thiên Đạo cũ. Nhưng anh cũng tin rằng, mỗi một hạt mầm nghi ngờ được gieo, mỗi một chấp niệm được lay chuyển, đều là một bước tiến quan trọng trên con đường ấy. Bởi vì, dẫu Thiên Đạo cũ có sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, nhưng cũng là một sứ mệnh đầy ý nghĩa mà anh, Tạ Trần, một phàm nhân, sẽ tiếp tục gánh vác.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.