Nhân gian bất tu tiên - Chương 819: Đối Thoại Định Mệnh: Lý Trí Đối Đầu Hận Thù
Ánh tà dương rực rỡ cuối ngày buông mình xuống Phật Sơn Tự, nhuộm vàng những mái ngói cong cổ kính, hắt lên những bức tường gạch rêu phong một vẻ tịch mịch, trang nghiêm đến lạ. Tiếng chuông chùa ngân vang trầm mặc, kéo dài từng hồi trong không khí mát mẻ, dịu nhẹ của hoàng hôn, như muốn gột rửa đi mọi tạp niệm trần tục. Xen lẫn vào đó là tiếng tụng kinh đều đều từ xa vọng lại, tiếng mõ gõ nhịp khoan thai, và cả tiếng chim chiều hót líu lo gọi đàn, tạo nên một bản hòa tấu thanh tịnh, đưa tâm hồn người về cõi an lạc. Mùi hương trầm thoảng nhẹ, quyện cùng mùi hoa sen thanh khiết từ hồ sen phía trước, và mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, khẽ vuốt ve khứu giác, xoa dịu những lo toan.
Trong một thiền thất đơn sơ, nằm sâu bên trong khuôn viên tĩnh mịch ấy, Tạ Trần ngồi ngay ngắn bên bàn trà gỗ mộc mạc. Ánh sáng vàng ươm của buổi chiều tà xuyên qua khung cửa sổ, đổ bóng lên bức tường trơn nhẵn, vẽ nên những vệt sáng tối đầy thi vị. Anh vận y phục vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, thân hình gầy gò của một thư sinh không hề mang vẻ cường tráng của kẻ tu luyện. Đôi mắt sâu thẳm của anh khẽ nhắm lại, lông mi dài và cong phủ xuống, che đi vầng sáng trí tuệ ẩn chứa bên trong. Anh không tu luyện linh khí, không có bất kỳ dao động pháp lực nào, nhưng sự tĩnh tại toát ra từ anh lại như một ngọn núi sừng sững, vững chãi, không gì có thể lay chuyển. Anh kiên nhẫn chờ đợi, không một chút sốt ruột hay dao động. Trà trong chén đã nguội đi vài phần, hương thơm dìu dịu vẫn còn vương vấn.
Bỗng, một luồng khí lạnh lẽo như băng giá đột ngột ùa vào thiền thất, phá tan bầu không khí an yên. Dù được cố gắng che giấu, nhưng ma khí âm u vẫn lộ ra, đặc quánh như màn đêm vô tận, khiến những đóa hoa sen trong bình trà khẽ rùng mình, cánh hoa run rẩy. Tạ Trần khẽ mở mắt. Trước cửa thiền thất, một bóng người xuất hiện, cao gầy, hốc hác, mang theo vẻ khắc khổ và điên cuồng. Đó chính là Vô Trần Lão Tổ. Hắn bước vào, mỗi bước chân đều nặng nề như muốn nghiền nát sự thanh tịnh nơi đây. Gương mặt hắn trũng sâu, làn da xám xịt, đôi mắt hõm sâu nhưng lại ánh lên sự kiêu ngạo tột cùng cùng nỗi căm hờn không thể che giấu. Mái tóc bạc trắng rối bù, y phục cũ kỹ rách rưới, có lẽ là bộ đồ hắn đã mặc suốt những năm tháng ẩn mình, mang đậm dấu vết của sự suy sụp, nhưng lại càng tôn lên vẻ cuồng vọng của một kẻ đã vượt qua ranh giới của lý trí.
Ánh mắt sắc như dao găm của Vô Trần Lão Tổ quét qua Tạ Trần, từ đầu đến chân, từ vẻ ngoài thư sinh gầy yếu đến chén trà đang bốc hơi lạnh. Một tiếng "hừ" khinh miệt bật ra từ cổ họng hắn, khàn ��ặc như tiếng đá cọ vào nhau.
"Ngươi, một phàm nhân... lại dám mời ta, Vô Trần này, đến đây để... đàm đạo?" Giọng hắn tuy khàn, nhưng mang theo một lực áp bách vô hình, như muốn chèn ép mọi thứ trong thiền thất. Sự khinh miệt trong từng lời, từng chữ không thể giấu giếm, như thể sự hiện diện của Tạ Trần là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận. Hắn nhìn Tạ Trần như nhìn một con kiến hôi đang ngông cuồng thách thức trời xanh. "Ngươi nghĩ mình là ai, mà dám dùng lời lẽ để lung lạc tâm trí ta? Hay là ngươi đã quá tự tin vào cái gọi là 'nhân quả' hão huyền đó?"
Tạ Trần vẫn giữ nguyên nụ cười nhẹ trên môi, một nụ cười thản nhiên, không chút giận dữ hay nao núng. Anh chậm rãi đưa tay, cầm lấy ấm trà, rồi khẽ rót một dòng nước trong veo vào chén đối diện. Hương trà dịu nhẹ bốc lên, như muốn xoa dịu sự căng thẳng đang bao trùm. "Chỉ là một cuộc trò chuyện giữa hai người, lão tổ. Không hơn, không kém." Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, không một chút dao động, như dòng suối chảy qua ghềnh đá, không bị bận tâm bởi những con sóng dữ. "Phật Sơn Tự này thanh tịnh, trà này cũng thanh đạm. Hi vọng có thể giúp lão tổ tạm gác lại những chấp niệm, lắng nghe một đôi điều."
Vô Trần Lão Tổ lại "hừ" một tiếng, tiếng hừ lần này mang theo một chút bực bội khi sự uy hiếp của hắn không có tác dụng. Hắn không ngồi xuống ngay, mà vẫn đứng đó, ánh mắt dò xét, như muốn tìm ra một cái bẫy, một mưu đồ thâm độc nào đó ẩn chứa sau vẻ ngoài bình tĩnh của Tạ Trần. Hắn là một kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao của tu đạo, từng trải qua vô số mưu mô, phản trắc. Vẻ bình thản của Tạ Trần trong mắt hắn lại càng trở nên đáng ngờ. Nhưng rồi, như thể để chứng minh sự kiêu ngạo của mình, rằng hắn không hề sợ hãi bất kỳ điều gì, hắn cuối cùng cũng ngồi xuống, đối diện với Tạ Trần. Tuy nhiên, hắn vẫn giữ một khoảng cách nhất định, như một con thú hoang đang bị thương, luôn cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh. Cặp mắt hõm sâu của hắn vẫn dán chặt vào Tạ Trần, như muốn xuyên thấu tâm can anh. Sự tĩnh lặng của thiền thất bỗng trở nên nặng nề hơn, chất chứa một trận đối đầu tư tưởng không tiếng súng, nhưng lại khốc liệt hơn bất kỳ cuộc giao tranh nào. Tạ Trần vẫn chỉ mỉm cười, đẩy chén trà vừa rót về phía Vô Trần, như một lời mời chân thành.
Hoàng hôn đã hoàn toàn chìm xuống, màn đêm buông xuống che phủ Phật Sơn Tự. Vầng trăng non mỏng manh như sợi chỉ cũng bị mây đen che lấp, khiến đêm nay càng thêm u tối, không một ánh sao. Tiếng chuông chùa và tụng kinh đã dứt, chỉ còn tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, đôi lúc mang theo tiếng lá cây xào xạc trong khu vườn thiền. Sự tĩnh lặng của thiền thất, vốn dĩ thanh tịnh, giờ đây lại bị phá vỡ bởi những lời đối thoại căng thẳng, mang theo sức nặng của nhân quả và chấp niệm. Mùi hương trầm đã tàn, để lại dư vị nhàn nhạt, nhưng dường như bị lấn át bởi sự lạnh lẽo vô hình tỏa ra từ Vô Trần Lão Tổ. Không gian nhỏ hẹp của thiền thất càng làm tăng thêm áp lực, tạo nên một bầu không khí đối đầu triết lý gay gắt, nơi mỗi lời nói đều là một đòn cân não.
Vô Trần Lão Tổ, sau khi hớp một ngụm trà lạnh, gương m��t hốc hác của hắn càng thêm vẻ âm trầm. Hắn bắt đầu, giọng nói khàn đặc nhưng lại mang theo một sự chắc chắn đến đáng sợ. "Ngươi muốn gì từ ta, Tạ Trần? Hay chỉ là muốn dùng cái 'đạo lý' hão huyền của ngươi để lung lạc ta? Ta đã đứng trên đỉnh cao của tu đạo, đã nhìn thấy bản chất mục nát của Thiên Đạo này. Sức mạnh là tất cả! Kẻ yếu bị đào thải, kẻ mạnh mới có quyền định đoạt số phận. Ngươi nói ta sai? Sai ở đâu? Ta chỉ đi theo con đường mà kẻ yếu không dám, con đường của sức mạnh tuyệt đối! Con đường mà chỉ kẻ dám phá bỏ mọi giới hạn, dám đối đầu với sự mục ruỗng của Thiên Đạo mới có thể bước đi." Hắn vung tay, một luồng ma khí vô hình khẽ rung động, dù đã cố kìm nén. "Thiên Đạo cũ đã mục nát, nó cần phải bị hủy diệt để tái sinh. Ta là người nhìn thấy sự thật đó, là người dám hành động. Còn ngươi, một phàm nhân chỉ biết ôm giữ cái gọi là 'nhân tính' yếu ớt, ngươi hiểu được gì về đại đạo? Ngươi hiểu được gì về sự vận hành của vũ trụ này?"
Hắn nhìn Tạ Trần bằng ánh mắt đầy khinh miệt, như thể những lời anh nói ra chỉ là trò cười của một kẻ ngu muội. "Ngươi nói về 'nhân quả'? Vậy cái nhân quả mà ngươi nói, có cứu vãn được sự suy kiệt của linh khí? Có ngăn cản được sự mục nát của Thiên Đạo? Không! Chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể phá vỡ cục diện, mới có thể kiến tạo trật tự mới. Những kẻ yếu đuối như ngươi, chỉ biết dựa vào 'nhân tính', chỉ biết sợ hãi 'mất người', cuối cùng cũng sẽ bị thời gian cuốn trôi, bị cái Thiên Đạo mục nát này nuốt chửng!"
Tạ Trần lắng nghe Vô Trần Lão Tổ nói, đôi mắt sâu thẳm không rời khỏi hắn. Anh không ngắt lời, không phản bác, chỉ lẳng lặng quan sát, như một thiền sư đang lắng nghe tiếng gió, tiếng mưa. Vẻ mặt anh vẫn điềm tĩnh, không một chút biểu cảm dao động trước những lời lẽ đầy căm hờn và kiêu ngạo của Vô Trần. Khi Vô Trần dứt lời, thiền thất lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió xào xạc bên ngoài. Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, như tiếng thở của đất trời. Anh chậm rãi cầm chén trà lên, nh���p một ngụm nhỏ, rồi mới cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, vang vọng nhưng không gây ồn ào.
"Lão tổ, mỗi hành động đều gieo một hạt giống." Tạ Trần bắt đầu, lời lẽ không bác bỏ trực tiếp, mà chỉ nhẹ nhàng dẫn dắt. "Hạt giống sức mạnh tuyệt đối, khi được gieo trên đất hận thù, liệu có thể nở ra bông hoa bình an? Hay nó sẽ kết trái đắng của sự hủy diệt, của nỗi cô độc và tuyệt vọng?" Anh nhìn thẳng vào mắt Vô Trần, ánh mắt trong veo nhưng lại như thấu hiểu vạn vật. "Lão tổ từng là người, từng có niềm tin. Chắc hẳn lão tổ cũng từng có những chấp niệm về đạo nghĩa, về mục tiêu ban đầu của mình. Nhưng trên con đường tìm kiếm 'tuyệt đối', lão tổ đã đánh mất điều gì? Ánh mắt lão tổ hiện tại, rốt cuộc là quyền năng hay sự trống rỗng? Là sự giải thoát hay sự xiềng xích của chính nỗi căm hờn?"
Lời của Tạ Trần không phải là câu hỏi, mà là một lời phân tích, một lời chỉ ra hệ quả. Vô Trần Lão Tổ giật mình. Ánh mắt hắn, vốn dĩ đầy vẻ khinh miệt, bỗng lóe lên một tia bối rối khó hiểu. Tia bối rối ấy nhanh chóng bị che giấu bởi sự phẫn nộ, nhưng nó đã xuất hiện, dù chỉ trong một khoảnh khắc. Hắn định phản bác, nhưng lời nói như nghẹn lại trong cổ họng. Tạ Trần không cho hắn cơ hội đó, anh tiếp tục, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng sâu sắc hơn.
"Lão tổ nói Thiên Đạo cũ đã mục nát, cần phải hủy diệt để tái sinh. Đây không phải là điều ta phủ nhận. Nhưng lão tổ có nghĩ rằng, sự hủy diệt mà lão tổ khao khát, thực chất là sự hủy diệt của chính mình? Lão tổ muốn phá cục, muốn kiến tạo trật tự mới, nhưng lại không thể thoát khỏi chấp niệm về sức mạnh tuyệt đối. Chấp niệm đó đã khiến lão tổ 'mất người', đã khiến lão tổ đánh mất nhân tính, đánh mất ký ức về cái gọi là 'bình thường' mà phàm nhân chúng ta vẫn hằng khao khát." Anh khẽ lắc đầu. "Và cái giá phải trả cho sự 'tuyệt đối' đó, chẳng phải là nỗi cô độc vĩnh viễn sao? Một kẻ có sức mạnh vô biên, nhưng lại không còn ai để chia sẻ, không còn cảm xúc để cảm nhận, không còn ký ức để hoài niệm... Đó có thực sự là 'tái sinh', hay chỉ là một dạng khác của sự hủy diệt?"
Vô Trần Lão Tổ ban đầu cố gắng phản bác mạnh mẽ, hắn siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay gầy guộc. "Ngươi... Ngươi nói gì? Ngươi không hiểu! Ngươi không hiểu sự vĩ đại của con đường này! Ta... ta không hề mất người! Ta chỉ vứt bỏ đi những thứ yếu ớt, những cảm xúc vớ vẩn trói buộc con người!" Giọng hắn run rẩy, không còn vẻ chắc chắn như trước. Tuy nhiên, mỗi lời Tạ Trần nói ra lại như một mũi kim châm vào sâu thẳm tâm can hắn, khơi dậy những vết sẹo mà hắn tưởng chừng đã lành lặn, đã bị chôn vùi. Hắn nhớ về những năm tháng cô độc, về những đêm dài thức trắng, về những mảnh ký ức vụn vỡ mà hắn đã cố gắng xua đuổi.
Tạ Trần chỉ khẽ nhấp một ngụm trà nữa, không tranh cãi. "Vậy tại sao lão tổ lại cảm thấy bị tổn thương bởi những lời lẽ của một 'phàm nhân yếu ớt' như ta? Nếu lão tổ đã thực sự vứt bỏ mọi thứ, thì tại sao trong ánh mắt lão tổ, ta vẫn thấy sự phẫn nộ, sự cay đắng, và cả một nỗi buồn khó gọi tên? Đó có phải là 'sức mạnh tuyệt đối' mà lão tổ theo đuổi, hay chỉ là một ảo ảnh được xây dựng trên nỗi sợ hãi về sự yếu đuối?" Anh đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động rất khẽ trong không gian tĩnh mịch. "Lão tổ nói muốn kiến tạo trật tự mới. Nhưng một trật tự được xây dựng trên nền tảng của hận thù, của sự hủy diệt và của việc 'mất người', liệu có thể tồn tại bền vững? Hay nó sẽ chỉ lặp lại vòng luân hồi của sự mục nát, chỉ với một cái tên khác?"
Vô Trần Lão Tổ im lặng. Hắn cúi gằm mặt, mái tóc bạc trắng rũ xuống che đi một nửa khuôn mặt hốc hác. Hắn không phản bác nữa. Cả người hắn khẽ run lên, không phải vì lạnh, mà vì một trận cuồng phong đang nổi lên trong tâm trí. Những lời của Tạ Trần không phải là phép thuật, không có bất kỳ linh lực nào, nhưng lại có sức mạnh hơn vạn đạo pháp, trực tiếp đánh thẳng vào cốt lõi chấp niệm của hắn. Hắn đã sống hàng vạn năm, đã trải qua vô số biến cố, đã nhìn thấu sự vô thường của vạn vật. Hắn tin rằng mình đã vứt bỏ tất cả, đã trở thành một cỗ máy chỉ biết theo đuổi sức mạnh. Nhưng Tạ Trần, một phàm nhân gầy gò, lại chỉ ra rằng hắn vẫn còn những thứ chưa thể vứt bỏ, vẫn còn bị xiềng xích bởi chính những lựa chọn của mình. Hắn đã "mất người", nhưng nỗi đau của sự "mất người" đó, nỗi cô độc của một kẻ bị chính lựa chọn của mình đẩy vào vòng xoáy vô tận, vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng.
Đêm đã về khuya, không gian thiền thất chìm trong sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ còn tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, tạo nên một âm thanh xào xạc mơ hồ, như tiếng thì thầm của số phận. Mùi hương trầm đã tàn hẳn, để lại một khoảng trống nhàn nhạt trong không khí, như nỗi buồn của một cuộc gặp gỡ không trọn vẹn. Bầu không khí căng thẳng ban đầu đã nhường chỗ cho sự suy tư nặng nề, một nỗi trống rỗng và buồn bã khó tả bao trùm. Sự cô độc của Vô Trần Lão Tổ, vốn được che giấu dưới lớp vỏ bọc kiêu ngạo và hận thù, giờ đây hiện rõ hơn bao giờ hết, như một bức tranh phơi bày những vết thương sâu kín. Ngoài kia, sương đêm đã buông xuống dày đặc, cái lạnh se sắt của rạng sáng len lỏi qua từng kẽ lá, từng ô cửa, càng làm tăng thêm vẻ tiêu điều, ảm đạm.
Tạ Trần, sau khi kết thúc những lời phân tích sâu sắc của mình, cũng không nói thêm lời nào. Anh chỉ ngồi đó, bình tĩnh và kiên nhẫn, đôi mắt sâu thẳm khẽ nhìn Vô Trần Lão Tổ. Anh không thúc ép, không truy vấn, chỉ đơn giản là chờ đợi. Sự chờ đợi của anh không phải là sự chờ đợi của kẻ chiến thắng, mà là sự chờ đợi của một người hiểu rõ gánh nặng của nhân quả, hiểu rõ sự khó khăn khi một linh hồn đã lạc lối tìm đường trở về. Anh biết rằng, những lời lẽ của mình, dù sắc bén đến đâu, cũng chỉ là một hạt mầm. Hạt mầm ấy có nảy mầm hay không, lại phụ thuộc vào chính mảnh đất tâm hồn cằn cỗi của Vô Trần.
Vô Trần Lão Tổ vẫn cúi gằm mặt, như một pho tượng đá đã bị thời gian gặm nhấm, bất động và vô hồn. Hắn không còn vẻ kiêu ngạo, không còn sự phẫn nộ dữ dội như ban đầu. Cả người hắn như đang chìm đắm trong một dòng xoáy nội tâm dữ dội, nơi những mảnh ký ức, những cảm xúc bị chôn vùi đang trỗi dậy, va đập vào bức tường chấp niệm đã được xây dựng kiên cố suốt hàng ngàn năm. Hắn đã từng tin rằng mình đã vượt lên trên tất cả, đã thoát khỏi vòng luẩn quẩn của sinh lão bệnh tử, của ái ố hỉ nộ. Nhưng giờ đây, một phàm nhân gầy gò lại khiến hắn phải đối mặt với chính những gì hắn đã cố gắng chối bỏ. Cái giá của sự "thành tiên", cái giá của "sức mạnh tuyệt đối", chính là sự "mất người", sự cô độc và trống rỗng mà Tạ Trần đã chỉ ra. Hắn chợt nhận ra, con đường mà hắn đã chọn không phải là giải thoát, mà là một ngục tù do chính hắn tạo ra, nơi hắn là tù nhân duy nhất.
Một lúc lâu sau, lâu đến mức tưởng chừng như thời gian đã ngừng lại, Vô Trần Lão Tổ mới từ từ ngẩng đầu. Ánh mắt hắn đã mất đi phần nào vẻ điên cuồng và căm hờn, thay vào đó là một sự trống rỗng sâu thẳm, một nỗi mệt mỏi cùng cực, như thể hắn vừa trải qua một cuộc chiến vạn kiếp. Gương mặt hốc hác của hắn giờ đây càng thêm tiều tụy, như một chiếc lá khô sắp lìa cành. Hắn nhìn Tạ Trần, ánh mắt phức tạp, không còn sự khinh miệt mà thay vào đó là một chút gì đó khó hiểu, một tia bối rối, và cả sự tuyệt vọng.
"Nhân quả... nhân tính..." Hắn thì thầm, giọng nói yếu ớt, lạc lõng, như nói với chính mình hơn là với Tạ Trần. Hai từ ngữ đó, vốn dĩ là những khái niệm mà hắn đã vứt bỏ từ lâu, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí hắn, mang theo một sức nặng không thể chịu nổi. Hắn không nói thêm lời nào, không một lời tạm biệt, không một lời đe dọa. Hắn chậm rãi đứng dậy, động tác có chút cứng nhắc, rồi quay lưng bước đi, bóng dáng cao gầy, hốc hác dần hòa vào màn sương đêm dày đặc, mang theo nỗi cô độc của một kẻ đã đánh mất chính mình.
Tạ Trần vẫn ngồi đó. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, như đã đoán trước được phản ứng này. Anh biết rằng, việc lay chuyển một chấp niệm đã ăn sâu vào cốt tủy không phải là chuyện một sớm một chiều. Vô Trần Lão Tổ rời đi trong im lặng, nhưng hạt mầm nghi ngờ và suy tư đã được gieo vào tâm trí hắn, báo hi��u một sự thay đổi tiềm tàng trong hành vi hoặc con đường của hắn sau này, có thể là sự thức tỉnh chậm chạp hoặc một hành động cực đoan hơn trong tuyệt vọng.
Tạ Trần nhắm mắt lại, cảm nhận dư vị của cuộc đối thoại. Phật Sơn Tự vẫn chìm trong sương đêm, nhưng trong lòng anh, một tia hy vọng mỏng manh vừa lóe lên. Cuộc đối thoại này là một ví dụ rõ ràng về việc anh sử dụng trí tuệ để giải quyết các 'tàn dư' của tư tưởng cũ, gợi ý rằng anh sẽ tiếp tục áp dụng phương pháp này với những thách thức tương tự trong tương lai. Anh hiểu rằng, sự phức tạp trong việc thay đổi nhận thức và chấp niệm sâu sắc của những tu sĩ đã 'mất người' là vô cùng lớn, ám chỉ rằng con đường kiến tạo 'Nhân Đạo' sẽ còn rất nhiều chông gai và không phải ai cũng có thể 'quay đầu' để sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính.
Nhưng dù khó khăn đến mấy, Tạ Trần vẫn sẽ tiếp tục. Bởi vì, đó là con đường mà anh đã chọn, con đường của một phàm nhân không tu tiên, nhưng lại đang kiến tạo nên một kỷ nguyên mới cho nhân gian, nơi Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, và việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, nhưng cũng là một sứ mệnh đầy ý nghĩa. Anh, Tạ Trần, sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, định hình tương lai của thế giới này.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.