Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 818: Lời Đáp Của Kẻ Cùng Quẫn: Đàm Phán Hay Thuyết Phục?

Trong quán sách của Tạ Trần, bầu không khí lại trở về vẻ tĩnh lặng vốn có, nhưng không phải là sự tĩnh mịch vô vị, mà là sự tĩnh lặng của một dòng chảy ngầm, một sự chuyển biến đang âm thầm diễn ra. Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn ngồi quanh bàn trà. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa, xua tan đi phần nào những lo toan. Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, động tác tao nhã và chậm rãi, như thể thời gian không thể ảnh hưởng đến sự bình thản trong tâm hồn anh.

Dạ Lan lại xuất hiện, bóng dáng mảnh mai của nàng lướt vào quán sách nhẹ nhàng như một làn khói. Nàng vẫn mặc y phục đen tuyền, che mặt bằng mạng che, chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo, ẩn chứa nhiều bí mật. Nàng không cần bất cứ lời hỏi han nào, bởi nàng biết, Tạ Trần đã chờ đợi báo cáo của nàng.

“Tiên sinh,” Dạ Lan cất tiếng, giọng nàng vẫn đều đều, không chút biểu cảm, “Hắn đã phá hủy vật phẩm. Cơn giận dữ của hắn càng bùng lên dữ dội, ma khí trong khu vực ẩn náu của hắn trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết.” Nàng ngừng một chút, như đang sắp xếp lại thông tin. “Nhưng... hắn đã ngồi yên lặng hơn ba canh giờ sau đó, không hành động. Ma khí của hắn, dù hỗn loạn, lại không có dấu hiệu của bất kỳ hành động nào nhằm tìm kiếm sức mạnh cấm kỵ hay liên minh với thế lực tà ác. Chỉ là một sự giằng xé nội tâm dữ dội.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử ngạc nhiên. Nàng đặt chén trà xuống, tiếng sứ chạm bàn khẽ vang lên. “Ngồi yên lặng? Hắn không phát tiết sao? Không tìm cách trả thù ngay lập tức?” Nàng không thể tin được, một kẻ cuồng nộ như Vô Trần Lão Tổ lại có thể giữ im lặng lâu đến vậy. Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của nàng về một tu sĩ đã bị chấp niệm che mờ lý trí.

Dương Quân cũng vậy, ánh mắt anh đầy vẻ khó hiểu. “Vậy là thông điệp đã có tác dụng sao? Chỉ vài dòng chữ mà có thể khiến một kẻ như Vô Trần Lão Tổ phải suy nghĩ?” Anh cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc đối với trí tuệ của Tạ Trần, người có thể dùng những phương pháp phi truyền thống để đạt được những hiệu quả không ngờ.

Tạ Trần khẽ cười, nụ cười rất nhẹ, đủ để làm khóe môi anh cong lên một chút. Anh đặt chén trà xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn xa xăm, như thể đã nhìn thấu vạn vật. “Sự thay đổi không đến từ một đêm. Nhưng một hạt giống đã được gieo. Khi một kẻ chấp niệm bắt đầu tự vấn, đó chính là khởi đầu của sự lung lay.” Giọng anh vẫn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. “Chấp niệm là xiềng xích, và để phá vỡ xiềng xích đó, đầu tiên phải là sự nhận thức về sự tồn tại của nó. Vô Trần Lão Tổ đã dành cả đời để xây đắp nên một cái Thiên Đạo mục ruỗng trong tâm trí hắn, và giờ đây, hạt giống nghi ngờ đó sẽ bắt đầu gặm nhấm cái công trình mà hắn đã khổ công tạo dựng. Hắn có th�� sẽ tiếp tục con đường cực đoan của mình, nhưng thông điệp của chúng ta sẽ gieo một hạt mầm cho những quyết định quan trọng sau này của hắn, có thể dẫn đến một sự thay đổi không ngờ hoặc một sự suy sụp hoàn toàn.”

Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu sáng cả con phố. Anh đưa tay chạm nhẹ vào khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, cảm nhận sự ấm áp của nắng trên đầu ngón tay. “Ván cờ này, không phải là thắng bại nhất thời, mà là sự chuyển biến của nhân tâm. Và nó còn rất dài.” Anh nói, giọng điệu mang một chút triết lý sâu xa. “Thách thức trong việc xây dựng ‘Nhân Đạo’ không chỉ là đối phó với kẻ thù bên ngoài mà còn là chuyển hóa những chấp niệm sâu sắc bên trong mỗi cá thể. Ngay cả khi Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thử thách lâu dài. Ta không khao khát thành tiên, chỉ muốn sống một đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của những gì chúng ta đang làm sẽ còn mãi, kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.”

Trong ánh nắng ban mai rực rỡ, hình bóng thư sinh gầy gò của Tạ Trần hiện lên đầy kiên định, như một điểm neo vững chắc giữa dòng chảy vô thường của thế gian. Hạt giống đã được gieo, và dù kết quả ra sao, ván cờ của Tạ Trần vẫn sẽ tiếp tục, từng bước, từng bước một, kiến tạo nên một tương lai mới cho nhân gian.

***

Đêm khuya, tại Hoang Cổ Bí Cảnh, sương mù dày đặc bao phủ mọi vật, biến những ngọn núi đá vôi sừng sững thành những bóng ma lờ mờ, nuốt chửng ánh trăng mờ nhạt. Gió rít qua các khe đá cổ kính, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thì thầm của hàng vạn oan hồn. Bên trong một hang động sâu thẳm, nơi linh khí hỗn loạn đến mức tựa như một vực sâu không đáy của oán hận và phẫn nộ, Vô Trần Lão Tổ ngồi bệt giữa đống đổ nát. Những kiến trúc đá cổ kính, hùng vĩ một thời, giờ chỉ còn là những mảnh vỡ hoang tàn, bị rêu phong và cây cối dại dột bao phủ, gợi lên một cảm giác bi tráng của sự suy tàn. Các tượng đá khổng lồ đổ vỡ, những đền thờ hoang tàn, và cả những trận pháp khắc trên mặt đất, tất cả đều nhuốm màu thời gian và sự mục ruỗng. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá ẩm ướt vang vọng trong không gian tĩnh mịch, chỉ làm tăng thêm vẻ lạnh lẽo, đáng sợ của nơi này. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong nồng nặc xen lẫn mùi đá cổ, tạo nên một thứ không khí vừa bí ẩn vừa u ám.

Thân hình gầy gò của Vô Trần Lão Tổ run rẩy trong ánh sáng yếu ớt le lói từ một ngọn lửa nhỏ đang cháy leo lét. Ánh mắt hắn đỏ ngầu và điên cuồng, phản chiếu sự thất bại và nỗi phẫn uất sâu sắc, giờ đây lại dán chặt vào mảnh lụa mang thông điệp của Tạ Trần, thứ mà hắn đã vò nát nhưng lại không nỡ vứt bỏ. Hắn gầm gừ, đôi môi khô khốc lẩm bẩm những lời lẽ cay nghiệt, biện minh cho chính mình. “Tạ Trần! Ngươi muốn dùng trò lý lẽ hèn mọn đó để làm lung lay đạo tâm của ta sao? Ngươi quá ngây thơ! Lý lẽ của ta, đạo của ta, mới là chân lý! Ta, Vô Trần Lão Tổ, đã dành hàng ngàn năm để tìm kiếm chân lý, để chạm đến ngưỡng cửa bất tử, há lại bị một phàm nhân như ngươi, một tên thư sinh miệng còn hôi sữa, mà lay chuyển?”

Mỗi câu chữ của hắn đều như một lưỡi dao cứa vào niềm kiêu hãnh đã bị tổn thương sâu sắc. Hắn tựa như một con thú bị thương, bị dồn vào đường cùng, nhưng vẫn giữ vững sự kiêu ngạo cuối cùng của một kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao. Hắn không thể chấp nhận rằng mình đã thất bại, rằng con đường mình theo đuổi lại là sai lầm. Mảnh lụa trong tay hắn lại một lần nữa bị vò nát, rồi lại được mở ra, như thể hắn đang vật vã giữa sự giằng xé nội tâm tột độ. Một phần trong hắn muốn gạt bỏ tất cả, muốn tiếp tục con đường hận thù và phá hủy. Nhưng một phần khác, nhỏ bé và yếu ớt hơn, lại bị thông điệp của Tạ Trần gieo vào một hạt mầm nghi ngờ, một câu hỏi mơ hồ về cái gọi là "chân lý" mà hắn đã theo đuổi.

Cơn giận dữ bùng lên, ma khí xung quanh hắn cuộn trào như bão táp, tạo thành những luồng xoáy đen ngòm, nghiền nát những mảnh đá vụn xung quanh. Hắn đứng phắt dậy, dáng người xiêu vẹo nhưng ánh mắt lóe lên tia sáng quyết liệt. “Không! Ta sẽ không trốn tránh! Ta sẽ không để một tên phàm nhân như ngươi chà đạp lên đạo lý của ta!” Hắn gầm lên, tiếng gầm vang vọng khắp hang động, hòa lẫn với tiếng gió rít bên ngoài, tạo nên một bản giao hưởng của sự phẫn nộ và điên cuồng. “Ta sẽ đi! Ta sẽ đi để cho ngươi thấy sự ngu dốt của phàm nhân các ngươi! Ta sẽ dùng lý lẽ của ta, dùng chân lý của Thiên Đạo mà ta đã lĩnh hội, để đánh tan cái gọi là ‘Nhân Đạo’ huyễn hoặc của ngươi!”

Hắn cười lớn, tiếng cười khô khốc và đầy thù hận, vọng lại trong không gian u ám, khiến người nghe phải rợn tóc gáy. Vô Trần Lão Tổ quỳ xuống, tay run rẩy tìm kiếm một mảnh đá sắc nhọn giữa đống đổ nát. Hắn bắt đầu khắc lên đó những ký tự cổ xưa, những nét chữ nguệch ngoạc nhưng đầy thách thức. Đó là một lời đáp, một lời chấp nhận đối thoại, nhưng lại ẩn chứa sự khinh miệt tột độ và niềm tin sắt đá vào chính mình. Hắn không chấp nhận lời mời đối thoại như một kẻ yếu thế, mà như một vị vua ban ân cho kẻ bề tôi, tin rằng hắn sẽ dùng chính lý lẽ của mình để thuyết phục, để khai sáng cho Tạ Trần.

Sau khi khắc xong, hắn đứng dậy, bước chân xiêu vẹo nhưng đầy kiên quyết. Chiếc áo bào rách nát phấp phới trong luồng gió lạnh. Ánh mắt hắn nhìn về phía xa xăm, xuyên qua màn sương mù dày đặc của Hoang Cổ Bí Cảnh, hướng về Thành Vô Song, nơi Tạ Trần đang chờ đợi. Hắn tin rằng, đây sẽ là cơ hội cuối cùng để hắn chứng minh sự đúng đắn của mình, để lật ngược ván cờ, để cho cả nhân gian thấy rằng, Thiên Đạo vẫn là chân lý duy nhất, và hắn, Vô Trần Lão Tổ, mới là người nắm giữ nó. Nỗi đau thể xác, sự cô lập, và nỗi phẫn uất đã biến thành một nguồn động lực điên cuồng, thúc đẩy hắn bước đi trên con đường của một kẻ cùng quẫn nhưng vẫn đầy cố chấp. Hắn không sợ hãi, hắn chỉ căm hận và khao khát được chứng minh.

***

Sáng hôm sau, tại Thành Vô Song, ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua những tán cây cổ thụ, chiếu sáng con phố tấp nập. Gió nhẹ lay động những chiếc lá, mang theo mùi hương của hoa cỏ và sự náo nhiệt của một ngày mới. Trong Khách Điếm Lạc Thần, một kiến trúc ba tầng với mái ngói cong, chạm khắc tinh xảo, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Nội thất sang trọng, những bộ bàn ghế gỗ đàn hương được đánh bóng kỹ lưỡng, những bức tranh thủy mặc treo tường và những chậu lan quân tử đang khoe sắc, tất cả tạo nên một vẻ thanh lịch và yên bình. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của các khách nhân, tiếng nhạc du dương từ một chiếc đàn cổ, và tiếng bước chân khẽ khàng của các thị nữ, tất cả đều hòa quyện tạo nên một bầu không khí thoải mái và tiện nghi. Mùi hương liệu cao cấp thoang thoảng xen lẫn với mùi gỗ đàn hương và mùi trà thơm dịu, quyện vào nhau, xua đi mọi lo toan.

Trong một căn phòng riêng biệt, Tạ Trần đang ngồi bình thản thưởng trà. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn giữ vẻ tỉnh táo, suy tư. Dù không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng khí chất thanh đạm thoát tục của anh lại khiến người ta phải chú ý. Bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, càng làm nổi bật sự giản dị của Tạ Trần.

Đối diện anh, Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y, đôi mắt phượng sắc bén của nàng ẩn chứa sự uy nghiêm và mệt mỏi. Nàng không ngừng đưa mắt nhìn ra cửa, vẻ mặt có chút lo lắng. Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết, cũng ngồi cạnh nàng, ánh mắt anh tràn đầy sự tò mò và một chút bồn chồn.

Cánh cửa khẽ mở, không một tiếng động. Dạ Lan, bóng dáng mảnh mai trong bộ y phục đen tuyền, che mặt bằng mạng che, lướt vào phòng nhẹ nhàng như một làn khói. Ánh mắt sắc sảo của nàng ẩn chứa nhiều bí mật, giờ đây lại mang theo một vẻ nghiêm trọng hiếm thấy. Trong tay nàng là một vật phẩm nhỏ, một mảnh đá thô ráp.

“Dạ Lan, có tin tức gì từ Vô Trần Lão Tổ không?” Lăng Nguyệt Tiên Tử không nén được sự sốt ruột, cất tiếng hỏi, giọng nàng vẫn trong trẻo nhưng pha lẫn chút căng thẳng.

Dương Quân cũng lập tức tiếp lời, ánh mắt đầy vẻ thăm dò: “Hắn có chấp nhận đối thoại không, hay lại làm điều gì điên rồ? Ta thật sự không thể đoán được một k�� chấp mê bất ngộ như hắn sẽ hành động ra sao.”

Dạ Lan không nói thêm lời nào, nàng chỉ tiến lại gần bàn trà, nhẹ nhàng đặt mảnh đá thô ráp xuống trước mặt Tạ Trần. Tiếng mảnh đá chạm vào mặt bàn gỗ phát ra một âm thanh nhỏ, khô khốc, phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng. Nàng khẽ cúi đầu, giọng nói đều đều nhưng ẩn chứa một sự cẩn trọng: “Tiên sinh, hắn đã chấp nhận. Nhưng lời đáp của hắn... rất đáng để suy ngẫm.”

Tạ Trần không nói gì, chỉ nhẹ nhàng cầm lấy mảnh đá. Đầu ngón tay anh lướt qua những ký tự khắc trên đó, cảm nhận sự thô ráp và lạnh lẽo của bề mặt. Ánh mắt sâu thẳm của anh quét qua từng nét chữ, từng hình tượng, như thể đang đọc thấu cả tâm can của người đã khắc chúng. Những ký tự ấy, tuy được khắc một cách vội vã và đầy phẫn nộ, nhưng lại chứa đựng một niềm kiêu hãnh cố chấp, một sự thách thức công khai.

Lăng Nguyệt và Dương Quân nín thở nhìn Tạ Trần. Họ biết rằng, Tạ Trần không chỉ đọc những dòng chữ, mà còn đang đọc vị tâm lý của Vô Trần Lão T��. Sự yên lặng của Tạ Trần kéo dài vài nhịp, khiến không khí trong phòng càng trở nên căng thẳng. Hương trà vẫn thơm, nhưng không xua đi được sự lo lắng đang bao trùm. Họ không thể tưởng tượng nổi một kẻ như Vô Trần Lão Tổ, kẻ đã thất bại thảm hại, đã bị cô lập và phẫn nộ đến tột cùng, lại có thể đưa ra một lời đáp mang theo sự thách thức rõ ràng đến vậy. Điều này cho thấy, dù đã bị đẩy vào đường cùng, hắn vẫn không hề suy suyển niềm tin vào cái "đạo" của mình. Sự cố chấp ấy, đôi khi còn đáng sợ hơn cả sức mạnh thuần túy.

***

Trong căn phòng riêng biệt tại Khách Điếm Lạc Thần, nơi không gian vẫn vương vấn mùi hương liệu cao cấp và gỗ đàn hương, Tạ Trần đã đọc xong lời đáp của Vô Trần Lão Tổ. Anh đặt mảnh đá xuống bàn, không một chút bất ngờ hay dao động. Khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười rất nhẹ, đủ để làm đôi mắt sâu thẳm ấy thêm phần thâm thúy. Anh đã đoán trước được phản ứng này, bởi lẽ, bản chất của chấp niệm là cố chấp, và Vô Trần Lão Tổ đã dành cả đời để nuôi dưỡng chấp niệm của mình.

“Hắn vẫn kiên định với cái lý của mình, tin rằng ta mới là kẻ cần được khai sáng,” Tạ Trần trầm giọng, ánh mắt anh nhìn vào mảnh đá thô ráp, như thể đang nhìn xuyên qua thời gian và không gian để thấy được hình bóng Vô Trần Lão Tổ. Giọng anh vẫn điềm tĩnh, không chút sóng gió, nhưng mỗi lời nói lại chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người. “Hắn muốn dùng lý lẽ để đánh bại ta, để chứng minh rằng Thiên Đạo mà hắn đã tôn thờ là chân lý, và cái gọi là ‘Nhân Đạo’ của chúng ta chỉ là một ảo ảnh. Hắn không đến để xin lỗi hay cầu xin, mà là đến để thuyết phục, để lật ngược tình thế.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày thanh tú. Nỗi lo lắng hiện rõ trong đôi mắt phượng của nàng. “Một kẻ điên cuồng như vậy, liệu có thể dùng lời lẽ mà chuyển hóa? Hắn đã mất đi lý trí từ lâu, Tạ Trần. Liệu có quá nguy hiểm cho huynh không? Hắn có thể không tuân thủ quy tắc, có thể dùng thủ đoạn hèn hạ để trả thù.” Nàng biết rõ Vô Trần Lão Tổ là một kẻ thù nguy hiểm, và việc đối mặt trực tiếp với hắn, dù chỉ bằng lời nói, vẫn tiềm ẩn vô vàn rủi ro. Sự kiêu ngạo của Vô Trần Lão Tổ có thể bị tổn thương đến mức hắn sẽ bùng nổ, không từ bất kỳ thủ đoạn nào.

Dương Quân cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt anh đầy vẻ băn khoăn. “Tiên sinh có kế hoạch gì để đối phó với sự cố chấp của hắn? Lão tổ đó, e rằng khó có thể dùng đạo lý thông thường mà cảm hóa được.” Anh vẫn tin tưởng vào trí tuệ của Tạ Trần, nhưng cũng không khỏi lo lắng cho sự an nguy của người thư sinh gầy gò này. Vô Trần Lão Tổ không phải là đối thủ dễ đối phó, hắn là một tàn dư của kỷ nguyên cũ, một biểu tượng của sự mục ruỗng đã ăn sâu vào tâm trí tu sĩ.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười mang theo chút thản nhiên, chút triết lý. “Ván cờ này, không phải dùng sức mạnh, mà dùng chính lý lẽ của hắn để thức tỉnh nhân tính còn sót lại. Chấp niệm càng sâu, thì khi bị phá vỡ, sự sụp đổ càng mãnh liệt. Hắn tin vào lý lẽ của mình, vậy ta sẽ dùng lý lẽ để đối đáp. Hắn muốn thuyết phục ta, vậy ta sẽ để hắn nói. Nhưng cuối cùng, ta sẽ cho hắn thấy, cái Thiên Đạo mục ruỗng mà hắn tôn thờ, thực chất chỉ là một ảo ảnh do chính hắn tạo ra.”

Anh đặt mảnh đá xuống bàn, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên đó, mỗi nhịp gõ đều như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Ánh mắt anh hướng về phía xa xăm, như thể đã nhìn thấy trước diễn biến của cuộc đối thoại sắp tới, một trận chiến tư tưởng không tiếng súng, nhưng lại khốc liệt hơn bất kỳ cuộc giao tranh nào. “Đây không phải là một cuộc đàm phán thông thường, mà là một trận chiến tư tưởng, một ván cờ triết lý đầy căng thẳng, nơi mỗi lời nói đều có thể là một đòn chí mạng. Và chúng ta cần chuẩn bị thật kỹ lưỡng.”

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa, xoa dịu phần nào bầu không khí căng thẳng. Anh quay sang nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt kiên định, như một điểm tựa vững chắc giữa dòng chảy hỗn loạn của thời đại. “Ta sẽ chuẩn bị một địa điểm… thích hợp cho cuộc đàm phán này. Một nơi mà Vô Trần Lão Tổ sẽ không thể dùng sức mạnh, không thể trốn tránh, chỉ có thể đối mặt với chính bản thân hắn và những lời lẽ của chúng ta.”

Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một kế hoạch, mà còn là một lời khẳng định về con đường mà anh đã chọn. Anh không dùng vũ lực, không dùng quyền năng, mà dùng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm để chuyển hóa thế giới. Cuộc đối thoại giữa Tạ Trần và Vô Trần Lão Tổ sẽ là một trận tranh luận triết lý gay cấn, nơi Vô Trần sẽ cố gắng dùng lý lẽ của mình để lật ngược tình thế và 'thuyết phục' Tạ Trần. Bất chấp vẻ ngoài chấp nhận, Vô Trần Lão Tổ vẫn nuôi dưỡng ý đồ trả thù hoặc hành động cực đoan nếu cảm thấy bị dồn vào đường cùng. Địa điểm diễn ra cuộc đối thoại sẽ có ý nghĩa đặc biệt, được Tạ Trần lựa chọn cẩn thận để phù hợp với chiến lược của mình. Sự kiên nhẫn và chiến lược 'không dùng vũ lực' của Tạ Trần sẽ tiếp tục được thử thách ở mức độ cao nhất.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân nhìn Tạ Trần, trong lòng họ vẫn còn những nghi ngại và lo lắng, nhưng niềm tin vào sự thấu đáo và trí tuệ của anh lại lớn hơn tất cả. Họ biết rằng, Tạ Trần đang chơi một ván cờ lớn, một ván cờ định mệnh cho cả nhân gian, nơi Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, và việc duy trì ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thách thức lâu dài. Tạ Trần sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, kiến tạo nên một kỷ nguyên mới.

Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai vẫn còn vương vấn. Anh nhìn ra xa, về phía chân trời, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi. Một cuộc chiến mới, một trận chiến không đổ máu, nhưng lại mang tính quyết định cho vận mệnh của nhân gian, sắp sửa bắt đầu. Và Tạ Trần, người thư sinh gầy gò, sẽ là đạo diễn của ván cờ ấy.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free