Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 817: Lời Mời Từ Vô Danh: Ván Cờ Triết Lý

Ánh chiều tà đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống Thành Vô Song, mang theo một sự tĩnh lặng hiếm hoi sau những biến động. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ngọn đèn dầu lấp lánh soi rõ khuôn mặt trầm tư của ba người và bóng dáng ẩn hiện của Dạ Lan. Không khí vẫn còn vương vấn sự căng thẳng từ câu chuyện về Vô Trần Lão Tổ, nhưng Tạ Trần đã khéo léo chuyển hóa nó thành một sự khởi đầu mới. Anh không trả lời trực tiếp câu hỏi của Dạ Lan, bởi lẽ, câu trả lời không nằm ở lời nói mà ở hành động tiếp theo, một hành động mà chỉ có anh mới đủ khả năng kiến tạo. Anh đã nhìn thấy toàn bộ “ván cờ”, và cái gọi là “bước tiếp theo” chỉ là một nước đi đã được định sẵn trong tâm trí anh.

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, đậu trên những trang sách cũ kỹ, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên nền gỗ trầm mặc. Không khí trong quán sách vẫn tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng gió khẽ lay động tán cây ngoài hiên và tiếng chim non lích chích đâu đó vọng lại. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên bàn trà quen thuộc, nhưng thay vì đọc sách, đôi mắt sâu thẳm của anh đang nhìn ra khoảng không vô định, như thể đang cân nhắc một ván cờ lớn hơn, vô hình. Thân hình gầy gò của anh vẫn toát lên vẻ thư sinh, làn da trắng nhợt dưới ánh sáng sớm càng thêm phần thanh thoát. Anh khẽ nhấp một ngụm trà sen, vị chát nhẹ hòa quyện với hương sen thanh tao, chậm rãi lan tỏa trong khoang miệng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng nét mặt vẫn vương vấn chút ưu tư, ngồi đối diện với Tạ Trần. Bạch y của nàng tinh khôi như tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén lại ẩn chứa sự mệt mỏi đã hằn sâu theo năm tháng. Nàng không nói, ch��� lặng lẽ quan sát Tạ Trần, chờ đợi. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc của Thiên Đạo, quá nhiều sự chấp niệm của người tu tiên, và giờ đây, trước cảnh tượng Vô Trần Lão Tổ sụp đổ, nàng không khỏi cảm thấy bàng hoàng xen lẫn lo lắng. Trái tim nàng, từng kiên cố như băng tuyết, giờ đây đã mềm yếu hơn nhiều, đã biết rung động trước những giá trị nhân sinh mà Tạ Trần đang gieo mầm. Nàng biết, Tạ Trần không bao giờ làm điều vô ích, và mỗi hành động của anh đều mang một ý nghĩa sâu xa.

Dương Quân, tuấn tú và đầy nhiệt huyết, ngồi bên cạnh Lăng Nguyệt. Ánh mắt anh tràn đầy sự bối rối và khao khát được học hỏi. Anh vẫn còn đang cố gắng tiêu hóa những sự kiện kinh hoàng đã xảy ra tại Hoang Cổ Bí Cảnh và sự sụp đổ của một tiền bối lừng lẫy như Vô Trần. Anh từng tin vào sức mạnh và lý tưởng của tu tiên, nhưng Tạ Trần đã cho anh thấy một con đường khác, một con đường mà "nhân tâm" mới là thứ quan trọng nhất. Anh thở dài, mi tâm khẽ nhíu lại. “Tiên sinh,” Dương Quân cất tiếng, giọng nói có phần gấp gáp, “Vô Trần Lão Tổ đã hoàn toàn suy yếu và ẩn mình trong hận thù. Hắn đang tìm kiếm sức mạnh mới một cách điên cuồng. Dạ Lan đã báo cáo rằng ma khí của hắn ngày càng trở nên hỗn loạn và đáng sợ. Nếu cứ để hắn tiếp tục, e rằng sẽ gây ra đại họa khôn lường.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu, đồng tình với Dương Quân. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ nghiêm nghị. “Hắn sẽ trở thành một mối họa lớn nếu không bị tiêu diệt hoàn toàn. Chấp niệm của hắn đã hóa thành độc dược, làm ô uế cả nhân gian.” Nàng thốt ra những lời này với một sự dứt khoát, bởi trong thế giới tu tiên mà nàng từng biết, những kẻ như Vô Trần Lão Tổ thường chỉ có một kết cục duy nhất.

Tạ Trần đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm gỗ khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch, phá vỡ sự im lặng. Anh khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. “Tiêu diệt một kẻ chấp niệm dễ, tiêu diệt chấp niệm trong lòng người khó.” Giọng nói anh trầm tĩnh, không một chút gợn sóng, nhưng từng lời lại mang sức nặng của ngàn cân. “Chúng ta không cần diệt hắn, mà cần gieo vào hắn một hạt giống tự vấn.”

Dương Quân ngạc nhiên. “Một hạt giống? Nhưng hắn sẽ không nghe bất kỳ lời khuyên nào từ chúng ta. Hắn đã bị thù hận và sự cố chấp che mờ lý trí rồi.” Anh vẫn còn bối rối, không thể hình dung ra cách nào để tiếp cận một tâm hồn đã bị vặn vẹo đến như vậy.

Tạ Trần khẽ cười, nụ cười rất nhẹ, không mang ý đắc thắng mà chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. “Đó là lý do nó phải là một lời mời từ ‘vô danh’, một cơ hội để hắn tự nhìn lại.” Anh vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc Nhân Quả Luân Bàn đặt trên bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại dưới đầu ngón tay. “Cái mà Vô Trần Lão Tổ đang thiếu, không phải là sức mạnh, mà là sự tỉnh táo để nhìn nhận lại ‘nhân quả’ mà hắn đã gieo. Hắn tin rằng mình đang cứu vãn Thiên Đạo, nhưng thực chất lại đang tự hủy hoại bản thân và mọi thứ xung quanh. Hắn đã ‘mất người’ quá sâu, đến mức không còn phân biệt được thiện ác, đúng sai.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày, suy nghĩ. Nàng hiểu ý Tạ Trần, nhưng làm thế nào để một lời mời “vô danh” có thể chạm tới một kẻ đã mất hết lý trí như Vô Trần? “Vậy, chúng ta sẽ làm gì?” Nàng hỏi, giọng vẫn lạnh lùng nhưng đã có thêm một chút tò mò.

Tạ Trần nhìn Dạ Lan, người nãy giờ vẫn đứng lặng lẽ như một cái bóng, không nói một lời. “Dạ Lan, nàng hãy chuẩn bị một vật phẩm nhỏ, một mảnh lụa cũ kỹ hoặc một tấm thẻ tre đã ngả màu thời gian. Trên đó, chỉ cần khắc vài dòng chữ, không cần hoa mỹ, chỉ cần đủ sức gieo một hạt mầm nghi ngờ vào tâm trí của hắn.” Anh quay sang Dương Quân và Lăng Nguyệt, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. “Hãy để hắn tự hỏi, cái giá của sự chấp niệm này, liệu có đáng? Cái giá của việc cưỡng cầu một Thiên Đạo đã mục ruỗng, liệu có phải là sự hủy hoại nhân tính của chính hắn?”

Dạ Lan gật đầu, không một chút do dự hay thắc mắc. Nàng hiểu rằng nhiệm vụ của mình là thực hiện mệnh lệnh một cách hoàn hảo, không cần phải suy luận quá nhiều. “Thuộc hạ đã rõ. Vật phẩm sẽ được đặt tại nơi ẩn náu của Vô Trần Lão Tổ một cách tự nhiên nhất, như thể là một sự sắp đặt của định mệnh.” Giọng nàng vẫn đều đều, không chút cảm xúc, nhưng sự hiệu quả trong hành động của nàng thì không ai có thể nghi ngờ.

Tạ Trần lại nhấp một ngụm trà, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang dần rực rỡ. “Ván cờ này không chỉ là giữa chúng ta và Vô Trần, mà là giữa ‘Nhân Đạo’ và ‘chấp niệm’. Hắn đã mất đi ‘căn cơ’ của mình, không phải là tu vi, mà là ‘nhân tâm’. Một kẻ không còn ‘nhân tâm’, không còn được người khác tin tưởng, thì dù có sức mạnh đến đâu cũng chỉ là một cái vỏ rỗng. Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử, đó là lời hắn từng nói. Nhưng để chúng sinh bất tử, không cần Thiên Đạo phải bất diệt. Hắn đã không hiểu được điều đó, và đó là bi kịch của hắn. Chúng ta sẽ không dạy hắn, chúng ta sẽ để hắn tự học. Đó là cách duy nhất để hắn thực sự tỉnh ngộ, nếu còn có thể.”

Không khí trong quán sách lại lắng xuống, nhưng lần này không phải là sự căng thẳng mà là một sự tĩnh lặng đầy suy tư. Lăng Nguyệt và Dương Quân đều hiểu rằng, Tạ Trần đang theo đuổi một con đường khác biệt hoàn toàn, một con đường không dựa vào sức mạnh mà dựa vào sự chuyển hóa tâm hồn. Mảnh lụa cũ kỹ với những dòng chữ vô danh, nhẹ nhàng như hơi thở, lại mang trong mình sức mạnh vô biên của một hạt giống triết lý, được gieo vào mảnh đất cằn cỗi của một tâm hồn đang dần mục ruỗng.

Vài ngày sau đó, khi chiều tối buông xuống một cách nặng nề, mang theo cơn gió lạnh buốt và những đám mây đen kịt bao phủ cả bầu trời, tại một hang động ẩn mình sâu trong lòng đất gần Hoang Cổ Bí Cảnh, Vô Trần Lão Tổ đang ngồi co ro. Hang động ẩm ướt và lạnh lẽo, những giọt nước tí tách rơi từ vách đá, tạo nên một âm thanh đều đặn, rợn người trong bóng tối mịt mờ. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và một thứ mùi tanh nồng của ma khí hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nặng nề. Áo choàng đen rộng thùng thình của hắn dường như không đủ che chắn cho thân hình cường tráng từng lẫy lừng, giờ đây lại gầy gò, suy yếu. Đôi mắt đỏ rực như máu, mái tóc bạc trắng rối bù, hắn trông như một con thú bị thương đang hấp hối, nhưng lại chất chứa một sự căm hờn và phẫn nộ tột cùng.

Hắn đang cố gắng khôi phục chút sức mạnh còn sót lại, nhưng phản phệ của cấm thuật quá lớn, khiến kinh mạch của hắn bị tổn hại nghiêm trọng. Càng cố gắng, ma khí trong cơ thể hắn lại càng trở nên hỗn loạn, và nỗi đau thể xác lại càng làm bùng lên ngọn lửa thù hận trong tâm trí hắn. Hắn nghiến răng ken két, từng lời nói thoát ra khỏi kẽ răng đều mang theo sự căm phẫn tột độ. “Lũ phản đồ! Thiên Đạo sụp đổ, đó là lỗi của các ngươi! Các ngươi đã từ bỏ con đường chân chính, đã bị cái gọi là ‘nhân đạo’ tầm thường mê hoặc! Ta sẽ khiến các ngươi phải trả giá!” Giọng hắn khản đặc, vang vọng trong hang động, nghe như tiếng gầm gừ của một con ác thú bị dồn vào đường cùng. Hắn hận những kẻ đã quay lưng lại với hắn, hận những kẻ đã tin vào cái gọi là “nhân tâm” của Tạ Trần, và trên hết, hắn hận bản thân mình vì đã không đủ mạnh để ép buộc Thiên Đạo phải tồn tại.

Đúng lúc đó, một cơn gió lạ, lạnh lẽo hơn bất kỳ cơn gió nào khác, bất ngờ thổi xuyên qua khe đá hẹp, mang theo một vật thể nhỏ, cũ kỹ. Vật thể ấy lướt qua mặt Vô Trần Lão Tổ, rồi nhẹ nhàng rơi xuống ngay trước chân hắn. Đó là một tấm thẻ tre đã ngả màu vàng ố theo thời gian, bề mặt sần sùi với những đường vân tự nhiên, như đã trải qua hàng ngàn năm phong sương.

Vô Trần Lão Tổ, ban đầu không để ý, chỉ coi đó là một vật vô tri bị gió cuốn tới. Nhưng khi hắn nhìn xuống, đôi mắt đỏ rực của hắn chợt thu lại. Có những dòng chữ được khắc sâu trên tấm thẻ, không phải là những nét chữ hoa mỹ hay uy nghiêm của tiên gia, mà là những nét chữ giản dị, nhưng lại mang một sức nặng khó tả. Hắn khom người nhặt tấm thẻ lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của tre dưới đầu ngón tay. Mùi ẩm mốc và mùi gỗ mục phảng phất, trộn lẫn với mùi ma khí của hắn. Hắn nheo mắt, khó khăn đọc từng chữ:

“Vạn Pháp Quy Nhất, vạn niệm Quy Không.

Chân Đạo không ở nơi sức mạnh, mà ở nơi buông bỏ.

Chấp niệm là xiềng xích, tự do là lựa chọn.

Liệu một kiếp nhân sinh, có thể tìm thấy chân nghĩa?”

Ban đầu, Vô Trần Lão Tổ khinh thường, một nụ cười nhếch mép đầy khinh bỉ hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo của hắn. “Vô nghĩa! Lời của lũ phàm nhân yếu đuối! Lại là cái thứ đạo lý rỗng tuếch đó sao? Buông bỏ? Lựa chọn? Ta đã lựa chọn vì Thiên Đạo, vì sự vĩnh hằng của tu tiên, thì có gì sai?” Hắn lẩm bẩm, giọng điệu đầy vẻ giễu cợt.

Nhưng khi đọc lại những dòng chữ cuối cùng, ánh mắt đục ngầu của hắn chợt lóe lên một tia suy tư, mong manh như ngọn nến trước gió. “Liệu một kiếp nhân sinh, có thể tìm thấy chân nghĩa?” Câu hỏi này như một mũi kim sắc nhọn, bất ngờ đâm thẳng vào sâu thẳm tâm hồn hắn, nơi mà hắn đã cố gắng chôn vùi mọi sự tự vấn bấy lâu nay. Hắn đã dành cả đời để theo đuổi cái gọi là “chân nghĩa” của Thiên Đạo, nhưng cái giá phải trả là sự cô lập, là sự phản bội, là sự suy y���u của chính bản thân hắn. Hắn đã lựa chọn gì, và hắn đã mất gì?

Hắn đã lựa chọn cứu vãn Thiên Đạo, lựa chọn con đường của sức mạnh tuyệt đối, nhưng hắn đã mất đi sự tôn trọng, mất đi những người từng tin tưởng, và quan trọng hơn, hắn đã mất đi chính cái “nhân tâm” của mình. Những lời nói của Liễu Thanh Phong, của Lăng Nguyệt, của những kẻ đã quay lưng lại với hắn, bất ngờ ùa về trong tâm trí hắn. Chúng nói rằng hắn đã “mất người”, rằng hắn đã bị chấp niệm làm mờ mắt. Giờ đây, những dòng chữ vô danh này lại lặp lại một triết lý tương tự.

Vô Trần Lão Tổ đột nhiên gầm lên một tiếng giận dữ, như thể muốn xua đuổi những suy nghĩ đáng sợ đang xâm chiếm tâm trí mình. Hắn vò nát tấm thẻ tre trong tay, biến nó thành những mảnh vụn nhỏ, rồi ném mạnh xuống đất. “Không! Ta không hối hận!” Hắn rống lên, cố gắng khẳng định lại sự kiên định của mình. Nhưng nỗi tức giận tột cùng không hoàn toàn xua đi được sự bối rối và một tia nghi hoặc nhỏ bé đang nhen nhóm trong đôi mắt đỏ rực của hắn. Hắn lại ngồi xuống, cố gắng tập trung vào việc tu luyện, nhưng tâm trí hắn không còn tĩnh lặng như trước. Những dòng chữ trên tấm thẻ tre, dù đã bị hủy hoại, vẫn cứ vương vấn, luẩn quẩn trong đầu hắn, như một lời nguyền, hay như một lời mời gọi từ vực sâu tâm hồn. Hắn ngồi yên lặng, không hành động, chỉ chìm đắm trong sự giằng xé nội tâm, giữa cơn cuồng nộ và những câu hỏi triết lý bất chợt xâm chiếm tâm trí. Không khí trong hang động càng trở nên nặng nề hơn, không chỉ bởi ma khí hỗn loạn của Vô Trần, mà còn bởi sự đấu tranh dữ dội đang diễn ra trong tâm hồn hắn.

Sáng hôm sau, ánh nắng ấm áp của một ngày mới rải vàng trên những con phố nhộn nhịp của Thành Vô Song. Tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng cười nói của trẻ nhỏ, và mùi thơm của đồ ăn đường phố hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động của nhân gian. Trong quán sách của Tạ Trần, bầu không khí lại trở về vẻ tĩnh lặng vốn có, nhưng không phải là sự tĩnh mịch vô vị, mà là sự tĩnh lặng của một dòng chảy ngầm, một sự chuyển biến đang âm thầm diễn ra.

Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn ngồi quanh bàn trà. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa, xua tan đi phần nào những lo toan. Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, động tác tao nhã và chậm rãi, như thể thời gian không thể ảnh hưởng đến sự bình thản trong tâm hồn anh.

Dạ Lan lại xuất hiện, bóng dáng mảnh mai của nàng lướt vào quán sách nhẹ nhàng như một làn khói. Nàng vẫn mặc y phục đen tuyền, che mặt bằng mạng che, chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo, ẩn chứa nhiều bí mật. Nàng không cần bất cứ lời hỏi han nào, bởi nàng biết, Tạ Trần đã chờ đợi báo cáo của nàng.

“Tiên sinh,” Dạ Lan cất tiếng, giọng nàng vẫn đều đều, không chút biểu cảm, “Hắn đã phá hủy vật phẩm. Cơn giận dữ của hắn càng bùng lên dữ dội, ma khí trong khu vực ẩn náu của hắn trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết.” Nàng ngừng một chút, như đang sắp xếp lại thông tin. “Nhưng... hắn đã ngồi yên lặng hơn ba canh giờ sau đó, không hành động. Ma khí của hắn, dù hỗn loạn, lại không có dấu hiệu của bất kỳ hành động nào nhằm tìm kiếm sức mạnh cấm kỵ hay liên minh với thế lực tà ác. Chỉ là một sự giằng xé nội tâm dữ dội.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử ngạc nhiên. Nàng đặt chén trà xuống, tiếng sứ chạm bàn khẽ vang lên. “Ngồi yên lặng? Hắn không phát tiết sao? Không tìm cách trả thù ngay lập tức?” Nàng không thể tin được, một kẻ cuồng nộ như Vô Trần Lão Tổ lại có thể giữ im lặng lâu đến vậy. Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của nàng về một tu sĩ đã bị chấp niệm che mờ lý trí.

Dương Quân cũng vậy, ánh mắt anh đầy vẻ khó hiểu. “Vậy là thông điệp đã có tác dụng sao? Chỉ vài dòng chữ mà có thể khiến một kẻ như Vô Trần Lão Tổ phải suy nghĩ?” Anh cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc đối với trí tuệ của Tạ Trần, người có thể dùng những phương pháp phi truyền thống để đạt được những hiệu quả không ngờ.

Tạ Trần khẽ cười, nụ cười rất nhẹ, đủ để làm khóe môi anh cong lên một chút. Anh đặt chén trà xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn xa xăm, như thể đã nhìn thấu vạn vật. “Sự thay đổi kh��ng đến từ một đêm. Nhưng một hạt giống đã được gieo. Khi một kẻ chấp niệm bắt đầu tự vấn, đó chính là khởi đầu của sự lung lay.” Giọng anh vẫn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. “Chấp niệm là xiềng xích, và để phá vỡ xiềng xích đó, đầu tiên phải là sự nhận thức về sự tồn tại của nó. Vô Trần Lão Tổ đã dành cả đời để xây đắp nên một cái Thiên Đạo mục ruỗng trong tâm trí hắn, và giờ đây, hạt giống nghi ngờ đó sẽ bắt đầu gặm nhấm cái công trình mà hắn đã khổ công tạo dựng. Hắn có thể sẽ tiếp tục con đường cực đoan của mình, nhưng thông điệp của chúng ta sẽ gieo một hạt mầm cho những quyết định quan trọng sau này của hắn, có thể dẫn đến một sự thay đổi không ngờ hoặc một sự suy sụp hoàn toàn.”

Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu sáng cả con phố. Anh đưa tay chạm nhẹ vào khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, cảm nhận sự ấm áp của nắng trên đầu ngón tay. “Ván cờ này, không phải là thắng bại nhất thời, mà là sự chuyển biến của nhân tâm. Và nó còn rất dài.” Anh nói, giọng điệu mang một chút triết lý sâu xa. “Thách thức trong việc xây dựng ‘Nhân Đạo’ không chỉ là đối phó với kẻ thù bên ngoài mà còn là chuyển hóa những chấp niệm sâu sắc bên trong mỗi cá thể. Ngay cả khi Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thử thách lâu dài. Ta không khao khát thành tiên, chỉ muốn sống một đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của những gì chúng ta đang làm sẽ còn mãi, kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.”

Trong ánh nắng ban mai rực rỡ, hình bóng thư sinh gầy gò của Tạ Trần hiện lên đầy kiên định, như một điểm neo vững chắc giữa dòng chảy vô thường của thế gian. Hạt giống đã được gieo, và dù kết quả ra sao, ván cờ của Tạ Trần vẫn sẽ tiếp tục, từng bước, từng bước một, kiến tạo nên một tương lai mới cho nhân gian.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free