Nhân gian bất tu tiên - Chương 816: Cô Lập Giữa Hoang Tàn: Nỗi Đau Phản Bội
Ánh bình minh đầu tiên nhuộm vàng những mái nhà cổ kính của Thành Vô Song, mang theo hơi ấm xua tan màn sương giá của đêm trường. Nhưng ở nơi xa xăm, tại Hoang Cổ Bí Cảnh, không khí vẫn đặc quánh một sự u ám, lạnh lẽo, như thể thời gian đã ngưng đọng từ thuở hồng hoang. Những kiến trúc đá cổ kính, hùng vĩ nhưng đổ nát, giờ đây càng thêm hoang tàn sau dư chấn của cấm thuật bị gián đoạn. Các bức tượng đá khổng lồ, một thời sừng sững trấn giữ, giờ nghiêng đổ, bị cây cối và rêu phong bám víu, trông như những hồn ma của một quá khứ huy hoàng đã lụi tàn. Gió rít qua những khe đá nứt nẻ, tạo nên những âm thanh ghê rợn, hòa lẫn với tiếng chim kêu lạ lùng và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những vách đá ẩm ướt, nhấn chìm cả vùng vào một sự im lặng đáng sợ. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong mục nát, và một thoáng mùi lưu huỳnh còn sót lại từ tàn dư của cấm thuật, quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị khó chịu, nặng nề. Linh khí tại đây vẫn hỗn loạn, cuộn xoáy như một cơn lốc vô hình, đôi khi tạo ra cảm giác bị đè nén đến ngạt thở, khiến bất cứ ai đặt chân đến cũng phải rùng mình bởi sự hồi hộp và nguy hiểm tiềm tàng.
Giữa chốn hoang tàn ấy, Vô Trần Lão Tổ nằm vật vã trên nền đá lạnh lẽo, thân hình gầy gò, tiên bào rách nát dính đầy bụi bẩn và những vệt máu khô, như một kẻ hành khất bị bỏ quên. Cấm thuật phản phệ đã gây ra chấn động khủng khiếp, khiến toàn thân hắn như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên, từng tấc xương cốt đều kêu gào đau đớn. Ánh mắt hắn đỏ ngầu đầy tơ máu, mái tóc bạc rối bời, khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt, toát ra vẻ điên loạn và tàn tạ. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng mỗi cử động đều kéo theo một cơn đau xé ruột, khiến hắn lại đổ sụp xuống. Hắn rên rỉ, một tiếng kêu thảm thiết thoát ra từ cổ họng khô khốc: “Không... không thể nào... Thiên Đạo... các ngươi dám cản ta cứu vãn Thiên Đạo ư?” Giọng nói khàn đặc, đầy oán hận, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch, như tiếng gầm gừ của một con thú bị thương đang hấp hối.
Xung quanh hắn, những tu sĩ cấp thấp, những kẻ từng đi theo hắn với hy vọng mong manh vào sự "cứu rỗi" của hắn, giờ đây đang vội vã tháo chạy. Họ là những con người đã bị che mắt bởi lời hứa về trường sinh bất tử, về sự vĩnh cửu của Thiên Đạo, nhưng giờ đây, trước cảnh tượng bi thảm của Vô Trần Lão Tổ, họ đã nhìn thấy sự điên cuồng và thất bại hiển hiện. Ánh mắt họ đầy sợ hãi và kinh tởm, không còn chút tôn kính nào dành cho kẻ mà họ từng coi là cứu tinh. Quần áo của họ xộc xệch, vẻ mặt tái mét, ánh mắt tránh né, họ chen lấn, xô đẩy nhau để thoát khỏi nơi kinh hoàng này. “Hắn điên rồi! Hắn không còn là Vô Trần Lão Tổ chúng ta biết nữa! Chạy mau!” Một tu sĩ cấp thấp hoảng loạn hét lên, kéo theo đồng bọn, tạo thành một làn sóng người hỗn loạn, vội vã rút lui khỏi Hoang Cổ Bí Cảnh, như thể ma quỷ đang đuổi phía sau. Sự tháo chạy của họ không chỉ là sự từ bỏ một người lãnh đạo, mà là sự đoạn tuyệt hoàn toàn với một lý tưởng đã mục ruỗng, một niềm tin đã sụp đổ.
Cách đó không xa, Liễu Thanh Phong, Kim Cương Tăng và Mộ Dung Tuyết đứng đó, chứng kiến cảnh tượng bi thảm ấy. Vẻ mặt của họ phức tạp, mỗi người một nỗi niềm riêng. Liễu Thanh Phong, dáng người thanh tú, mắt sáng như sao, vẫn mang trên mình thanh kiếm Bích Lạc, vẻ ngoài chính trực nhưng ánh mắt ẩn chứa sự thất vọng sâu sắc. Hắn nhìn Vô Trần Lão Tổ, giọng trầm, vang vọng, xuyên qua tiếng gió rít và tiếng rên rỉ của Vô Trần: “Vô Trần, ngươi đã đi quá xa. Con đường ngươi chọn không phải là cứu vãn, mà là hủy diệt. Ngươi đã phản bội niềm tin của chính mình, và giờ đây, ngươi đã phản bội tất cả những ai từng đặt hy vọng vào ngươi.” Lời nói của Liễu Thanh Phong không mang theo sự phẫn nộ, mà là một sự khẳng định lạnh lùng, một phán quyết về sự lạc lối của Vô Trần. Hắn từng là người trung thành với Thiên Đạo, từng tin vào con đường tu tiên truyền thống, nhưng giờ đây, hắn đã thức tỉnh, nhận ra cái giá phải trả cho sự cố chấp ấy là sự "mất người."
Kim Cương Tăng, thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, đầu trọc, mang chuỗi hạt lớn, vẻ ngoài hung tợn nhưng ánh mắt thiện lương, khẽ lắc đầu. Hắn trầm tĩnh cất tiếng, giọng nói như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, mang theo sự tiếc nuối và lòng từ bi: “A Di Đà Phật. Lão tổ đã lạc lối. Chấp niệm quá sâu, nhân tâm đã mất.” Đối với Kim Cương Tăng, sự tha hóa của Vô Trần không chỉ là một bi kịch cá nhân mà còn là một minh chứng sống động cho lời cảnh tỉnh của Tạ Trần: Phật pháp vô biên, nhưng lòng người hữu hạn. Khi chấp niệm biến thành cuồng vọng, con người sẽ đánh mất chính mình.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng, thanh lịch trong y phục màu xanh ngọc của y sư, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả. Nàng khẽ thở dài, ánh mắt dõi theo bóng dáng Vô Trần Lão Tổ đang quằn quại. “Sự cuồng vọng của ngươi đã nuốt chửng tất cả. Không có ai có thể cứu vãn một kẻ không muốn tự cứu mình.” Lời nói của nàng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự kiên định. Nàng từng là người tin vào việc cứu chữa, vào việc hàn gắn, nhưng giờ đây, nàng hiểu rằng có những vết thương tâm hồn không thể chữa lành nếu chính bản thân người bệnh không muốn đối mặt.
Vô Trần Lão Tổ, nghe những lời đó, ánh mắt hắn quét qua những kẻ đang rời đi, rồi dừng lại trên nhóm của Liễu Thanh Phong với sự căm hờn tột độ. Hắn muốn gầm lên, muốn phản bác, muốn chứng minh rằng mình đúng, rằng mình đang làm điều vĩ đại, nhưng cổ họng hắn chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt. Sự phản bội, sự cô lập, và nỗi đau thể xác cùng tinh thần hòa quyện, tạo thành một bi kịch tột cùng. Hắn cảm thấy như toàn bộ thế giới đang quay lưng lại với mình, mọi thứ sụp đổ. Hắn gầm lên một tiếng đau đớn và tuyệt vọng cuối cùng, như một con thú bị dồn vào đường cùng, trước khi lại gục xuống, toàn thân run rẩy. Nhóm tu sĩ đã thức tỉnh giữ khoảng cách, nhìn hắn với sự kiên định và tiếc nuối, sau đó quay lưng rời đi. Họ không ra tay kết liễu Vô Trần, vì điều đó không nằm trong "Nhân Đạo" mà họ đang theo đuổi. Họ cũng không thể ở lại, vì không còn gì để nói, không còn gì để làm. Hoang Cổ Bí Cảnh lại chìm vào sự im lặng đáng sợ, chỉ còn lại tiếng gió rít và bóng dáng Vô Trần Lão Tổ cô độc giữa tàn tích hoang tàn, một biểu tượng của sự sụp đổ của một kỷ nguyên và một lý tưởng đã lỗi thời. Hắn đã mất đi tất cả, không phải vì sức mạnh, mà vì đã đánh mất "nhân tâm," đánh mất đi "căn cơ" của chính mình.
***
Cùng buổi chiều hôm đó, tại Thành Vô Song, không khí hoàn toàn khác biệt. Nắng nhẹ chiếu qua khung cửa sổ gỗ của quán sách, tạo thành những vệt sáng vàng ấm áp trên sàn gỗ đã cũ kỹ, hắt lên những chồng sách cổ xếp ngay ngắn trên kệ. Mùi giấy cũ, mùi trà thanh khiết thoang thoảng, và hương hoa dịu nhẹ từ một bình hoa nhỏ đặt trên bàn, quyện vào nhau, tạo nên một không gian yên bình, tĩnh lặng, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và bi thảm tại Hoang Cổ Bí Cảnh. Tạ Trần ngồi trầm ngâm bên bàn trà quen thuộc, đôi mắt sâu thẳm lướt qua những trang sách cổ bằng trúc, ánh nhìn đầy thấu suốt, như thể anh không chỉ đọc những con chữ mà còn đang nhìn thấy những sợi nhân quả vô hình đang đan xen, vận hành tinh vi.
Dạ Lan, với dáng vẻ bí ẩn thường lệ, thân hình mảnh mai, y phục đen tuyền, che mặt bằng mạng che, đứng lặng lẽ bên cạnh. Nàng như một cái bóng, nhưng ánh mắt sắc sảo ẩn chứa nhiều bí mật, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Nàng đang trình báo về những diễn biến mới nhất tại Hoang Cổ Bí Cảnh, giọng điệu đều đều, không chút cảm xúc, nhưng mỗi từ ngữ đều được chọn lọc kỹ càng, chi tiết và chính xác. “...Vô Trần Lão Tổ bị phản phệ, thân thể suy yếu nghiêm trọng. Quan trọng hơn, tất cả những tu sĩ từng theo hắn, kể cả những kẻ cuồng tín nhất, đều đã quay lưng. Họ tháo chạy tán loạn, không còn chút tôn kính nào. Liễu Thanh Phong, Kim Cương Tăng và Mộ Dung Tuyết cùng nhóm tu sĩ đã thức tỉnh đã công khai tuyên bố đoạn tuyệt với Vô Trần, giáng một đòn chí mạng vào uy tín của hắn. Hắn hiện đang bị bỏ lại một mình, hoàn toàn cô lập tại Hoang Cổ Bí Cảnh.” Dạ Lan ngừng lại, ánh mắt sắc sảo nhìn Tạ Trần, chờ đợi phản ứng của anh.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng có mặt, lắng nghe từng lời của Dạ Lan với vẻ mặt đầy suy tư, đôi khi là kinh ngạc. Lăng Nguyệt, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết trong bạch y, đôi mắt phượng sắc bén chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu, khẽ nhíu mày. Nàng từng là người kiên cường nhất, nhưng trước sự sụp đổ thảm hại của một tượng đài như Vô Trần, nàng cũng không khỏi cảm thấy bàng hoàng. “Hắn... đã điên thật rồi sao?” Nàng thì thầm, không phải hỏi Dạ Lan, mà như tự vấn chính mình, về cái giá của sự cố chấp và cuồng vọng.
Dương Quân, tuấn tú, khí chất nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết, thở dài một tiếng nặng nề. Ánh mắt anh ta lộ rõ sự tiếc nuối cho một tiền bối từng lừng lẫy. “Thật đáng tiếc cho một tiền bối từng lừng lẫy... Nhưng đây là cái giá của sự cố chấp.” Anh ta từng tin v��o chính nghĩa, vào lý tưởng, và giờ đây, anh ta hiểu rằng, ngay cả những lý tưởng cao đẹp nhất cũng có thể bị tha hóa nếu con người đánh mất đi "nhân tâm." Anh ta nhìn Tạ Trần, chờ đợi một lời giải thích sâu sắc hơn, một sự phân tích thấu đáo từ người luôn nhìn thấy những sợi nhân quả ẩn sâu.
Tạ Trần chậm rãi đặt cuốn sách trúc xuống, tiếng động nhẹ nhàng như tiếng lá rơi trong gió. Anh nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ tan nơi đầu lưỡi, rồi mới cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng ánh mắt thấu suốt, như đang nhìn xuyên qua bức màn vô thường của thế gian. “Sự điên cuồng của hắn không phải là ngẫu nhiên, mà là hệ quả tất yếu của việc cưỡng cầu Thiên Đạo suy yếu. Hắn chấp niệm vào một thứ đã mục ruỗng, cố gắng vá víu một cái đã đổ nát, bất chấp cái giá phải trả là sự mất mát nhân tính. Và sự quay lưng của những kẻ từng tin tưởng, cũng là một phần của 'nhân quả' mà hắn tự gieo.” Anh nhẹ nhàng vuốt ve chiếc Nhân Quả Luân Bàn đặt trên bàn, ánh mắt xa xăm. “Hắn đã mất đi 'căn cơ' của mình, không phải là tu vi, mà là 'nhân tâm'. Một kẻ không còn 'nhân tâm', không còn được người khác tin tưởng, thì dù có sức mạnh đến đâu cũng chỉ là một cái vỏ rỗng. Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử, đó là lời hắn từng nói. Nhưng để chúng sinh bất tử, không cần Thiên Đạo phải bất diệt. Hắn đã không hiểu được điều đó, và đó là bi kịch của hắn.”
Dạ Lan, như một cỗ máy được lập trình hoàn hảo, không ngừng nghỉ trong việc thu thập và phân tích thông tin, tiếp tục hỏi, giọng điệu vẫn đều đều: “Vậy, bước tiếp theo của Vô Trần sẽ là gì, thưa tiên sinh?” Câu hỏi của nàng không chỉ là sự tò mò, mà còn là sự xác nhận rằng Tạ Trần luôn là người nhìn thấy trước mọi đường đi nước bước.
Tạ Trần không trả lời trực tiếp câu hỏi của Dạ Lan. Anh chỉ nhấp thêm một ngụm trà, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt, hắt những tia sáng cuối cùng lên Thành Vô Song. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, thoáng qua trên môi anh. Đó không phải là nụ cười đắc thắng, mà là nụ cười của sự thấu hiểu, của một người đã nhìn thấy toàn bộ 'ván cờ' đang diễn ra. Sự cô lập và phẫn nộ tột cùng của Vô Trần Lão Tổ chắc chắn sẽ đẩy hắn vào những hành động tuyệt vọng và nguy hiểm hơn nữa, có thể tìm kiếm liên minh với các thế lực tà ác hoặc tự hủy hoại bản thân để trả thù. Nhưng điều đó, Tạ Trần đều đã lường trước. Việc các tu sĩ từng trung thành như Liễu Thanh Phong công khai từ bỏ Vô Trần cho thấy tầm ảnh hưởng của 'Nhân Đạo' đang lan rộng và chuyển hóa niềm tin sâu sắc, mở đường cho sự hình thành một lực lượng ủng hộ mạnh mẽ cho Tạ Trần. Anh không trực tiếp can thiệp, nhưng vẫn kiểm soát tình hình thông qua những báo cáo chi tiết của Dạ Lan, cho thấy anh đang chơi một 'ván cờ' lớn hơn, nơi sự kiện này chỉ là một nước đi chiến lược, một bước đệm quan trọng trên con đường kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi "sống một đời bình thường" là giá trị tối thượng. Ánh chiều tà dần tắt, nhưng trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, một ngọn lửa hy vọng mới đang âm thầm bùng cháy.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.