Nhân gian bất tu tiên - Chương 815: Cấm Thuật Khai Mở: Phản Chiếu Nhân Tâm
Đêm đã xuống, nhưng trong quán sách của Tạ Trần, một ngọn đèn dầu vẫn cháy sáng, soi rọi những trang sách cổ, và cả một tương lai đang dần được định hình. Ánh đèn yếu ớt ấy không thể vươn tới Hoang Cổ Bí Cảnh, nơi màn đêm nuốt chửng mọi thứ, chỉ để lại một lớp sương mù dày đặc, lạnh lẽo đến thấu xương. Linh khí nơi đây vốn dĩ đã hỗn loạn, nay càng trở nên cuồng bạo, như một con thú dữ bị thương đang quằn quại. Tiếng gió rít qua những khe đá cổ kính, hòa cùng tiếng chim kêu lạ vang vọng từ sâu thẳm rừng già, tạo nên một bản giao hưởng u ám, ma quái. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong mục nát và cả mùi đá cổ xen lẫn m���t thứ hương tanh nồng khó tả, như mùi máu và sự mục rữa, quẩn quanh trong không khí.
Trong trung tâm của Hoang Cổ Bí Cảnh, giữa những tàn tích của một cung điện cổ xưa đã đổ nát, Vô Trần Lão Tổ đang đứng. Thân hình hắn gầy gò đến đáng sợ, như một bộ xương được bọc trong lớp da khô héo. Đôi mắt đỏ ngầu quầng thâm vì thiếu ngủ và linh lực cạn kiệt, ánh lên vẻ điên cuồng, chấp niệm. Mái tóc bạc phơ rối bù, áo bào xám tro rách rưới do ma khí ăn mòn, phất phơ trong làn gió lạnh. Hắn tỏa ra một luồng khí tức hỗn loạn, mục nát, không còn chút tiên phong đạo cốt nào của một vị Lão Tổ danh tiếng.
Trước mặt hắn là một pháp trận khổng lồ, được khắc bằng những đường nét uốn lượn kỳ dị trên mặt đất, lấp lánh ánh đỏ thẫm và đen kịt. Xung quanh pháp trận, vô số xương cốt của sinh linh không rõ chủng loại, từ những bộ xương thú dữ khổng lồ đến những mảnh xương người nhỏ bé, được xếp đặt một cách ma quái, tạo thành những trụ cột âm u. Linh huyết sền sệt, đen đặc, chảy tràn trên các đường nét của pháp trận, bốc lên những làn khói nghi ngút, mang theo mùi tanh tưởi và hơi thở của tử vong. Vô Trần Lão Tổ đang thi triển ‘Cấm Thuật Hủy Diệt Cổ Thần’, một cấm thuật đã bị cấm kỵ từ hàng vạn năm trước, có khả năng hủy diệt tất cả sinh linh trong một khu vực rộng lớn, biến chúng thành chất dinh dưỡng cho sức mạnh của kẻ thi triển.
“Thiên Đạo suy tàn! Nhân gian ngu muội!” Giọng Vô Trần Lão Tổ khản đặc, lạc đi vì gào thét, như tiếng quỷ khóc từ địa ngục vang lên giữa màn đêm. Hắn điên cuồng lẩm bẩm những lời chú ngữ cổ xưa, những âm tiết không còn thuộc về ngôn ngữ của nhân gian hiện tại, hòa cùng tiếng gió rít như quỷ khóc, tạo nên một bản nhạc kinh hoàng. “Các ngươi không hiểu! Các ngươi không hiểu cái giá của sự suy tàn! Ta không hủy diệt, ta đang thanh tẩy! Ta đang vá trời! Ta đang kiến tạo lại trật tự!”
Ma khí từ pháp trận cuồn cuộn bốc lên, đen đặc như mực tàu, xoáy thành những cột khói khổng lồ vươn lên không trung, xé rách màn sương mù và nuốt chửng ánh trăng yếu ớt. Không gian xung quanh vặn vẹo một cách kỳ dị, những cái cây cổ thụ gần đó khô héo, lá rụng tả tơi chỉ trong chớp mắt, rồi thân cây cũng mục nát, hóa thành tro bụi. Đất đai nứt toác, từng luồng tử khí đen ngòm phun trào, biến nơi này thành một địa ngục trần gian. Ánh sáng đỏ thẫm từ linh huyết và đen kịt từ ma khí giao thoa, tạo thành một quầng sáng ma quái bao trùm cả Hoang Cổ Bí Cảnh, báo hiệu một thảm họa đang cận kề.
Vô Trần Lão Tổ cười man rợ, nụ cười méo mó trên khuôn mặt gầy gò, để lộ hàm răng ố vàng. “Các ngươi nói ta ‘mất người’? Các ngươi nói ta chấp niệm? Chấp niệm là gì? Là niềm tin! Là khao khát! Là sự bảo vệ cái gọi là ‘đạo’ mà các ngươi đã quên lãng! Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Cái ‘Nhân Đạo’ của tên Tạ Trần kia chỉ là một sự dối trá, một ảo ảnh hòng khiến các ngươi từ bỏ con đường trường sinh, từ bỏ vinh quang của tu sĩ!” Hắn gào thét, ánh mắt quét qua những linh thể yếu ớt đang bị pháp trận hút cạn sinh lực, và hắn không chút thương xót, chỉ có sự thỏa mãn b���nh hoạn. Hắn tin rằng, chỉ có bằng cách này, bằng sự hủy diệt triệt để, hắn mới có thể 'vá lại' cái Thiên Đạo đang mục ruỗng, mới có thể tái lập trật tự vĩnh hằng mà hắn tin tưởng. Sự tuyệt vọng và điên cuồng của hắn đã đạt đến đỉnh điểm, biến hắn thành một con quỷ mang danh "cứu thế". Cấm thuật càng lúc càng hoạt động mạnh mẽ, những cơn địa chấn nhỏ bắt đầu rung chuyển mặt đất, báo hiệu sự sụp đổ đang đến gần.
* * *
Ngay khoảnh khắc cấm thuật đạt đến đỉnh điểm, một luồng sáng xanh biếc chói lọi bất ngờ xé tan màn sương mù dày đặc và quầng ma khí đen kịt, như một thanh kiếm sắc bén bổ thẳng vào trung tâm pháp trận. Tiếp theo đó, một nhóm người hiện ra, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch đầy chết chóc. Dẫn đầu là Liễu Thanh Phong, dáng người thanh tú, cao gầy, đôi mắt sáng như sao, nhưng giờ đây không còn vẻ tự phụ kiêu ngạo của một tu sĩ tiên môn mà thay vào đó là sự nghiêm nghị, kiên quyết, pha lẫn nỗi đau đớn khó tả. Hắn vẫn mang theo thanh Bích Lạc Kiếm trứ danh, nhưng ánh mắt đã hư���ng về một thứ khác.
Bên cạnh hắn là Kim Cương Tăng, thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, đầu trọc láng, mang chuỗi hạt lớn bằng gỗ trầm hương. Vẻ ngoài của y vẫn hung tợn như một vị kim cương hộ pháp, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự thiện lương và nỗi tiếc nuối sâu sắc. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, khuôn mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. Phía sau họ là khoảng chục tu sĩ cũ khác, những người từng là bằng hữu, môn đồ của Vô Trần Lão Tổ, hoặc ít nhất là những người từng tin tưởng vào con đường tu tiên truyền thống. Họ không còn vẻ kiêu ngạo, cố chấp như trước, mà thay vào đó là sự kiên định, một nỗi đau đáu và sự thấu hiểu mới mẻ.
“Vô Trần Lão Tổ! Ngài dừng lại!” Liễu Thanh Phong cất tiếng, giọng nói trầm hùng, mang theo sức mạnh linh khí, vang vọng giữa tiếng gầm rú của ma khí. “Đây không phải là con đường cứu thế mà là hủy diệt! Thiên Đạo đã tan rã, nhưng nhân gian không cần một trật tự được xây dựng trên sự tàn phá và tuyệt vọng!” Hắn không tấn công ngay, mà cố gắng dùng lý lẽ, ánh mắt đầy thống khổ nhìn vào Vô Trần Lão Tổ, như nhìn thấy một hình bóng quen thuộc đang tự hủy hoại mình.
Vô Trần Lão Tổ ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên tia điên loạn. Hắn cười khẩy, tiếng cười khàn đục như ma quỷ. “Liễu Thanh Phong! Các ngươi ngu xuẩn! Các ngươi bị tên phàm nhân Tạ Trần kia mê hoặc rồi! Hắn muốn hủy diệt căn cơ của tu hành, biến tất cả thành phàm nhân yếu đuối! Hắn muốn phá vỡ Thiên Đạo, để vạn vật chìm vào hỗn loạn!” Hắn chỉ tay vào nhóm người, ánh mắt đầy khinh bỉ. “Các ngươi đã ‘mất người’! Các ngươi đã phản bội lý tưởng! Cái ‘Nhân Đạo’ của hắn chẳng qua là một lời nói dối ngọt ngào, hòng cướp đoạt sức mạnh của chúng ta!”
Kim Cương Tăng bước tới một bước, chuỗi hạt trên tay y phát ra ánh sáng vàng nhạt, xua đi một phần ma khí xung quanh. “A Di Đà Phật.” Y thở dài, giọng nói trầm ấm nhưng kiên định. “Phật pháp vô biên, nhưng lòng người hữu hạn. Lão tổ đã để ch���p niệm che mờ bản tâm. Việc này không phải là Thiên Đạo suy tàn, mà là lòng người đã mục ruỗng. Thiên Đạo chưa từng yêu cầu chúng sinh phải đánh đổi nhân tính để cầu trường sinh.” Ánh mắt y đầy thương xót, không phải cho sinh linh đang bị hủy diệt, mà cho linh hồn của Vô Trần Lão Tổ đang chìm sâu vào vực thẳm của sự điên loạn.
Mộ Dung Tuyết cũng lên tiếng, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy sức nặng. “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính, đánh đổi sự sống của hàng vạn sinh linh? Lão tổ, ngài đã lầm lạc. Con đường này không dẫn đến sự trường tồn, mà chỉ dẫn đến hư vô.” Nàng giơ tay, một luồng linh khí tinh khiết màu xanh ngọc bốc lên, đối kháng với ma khí đen đặc, bảo vệ những tu sĩ yếu hơn phía sau.
Vô Trần Lão Tổ gầm lên, không còn muốn nghe bất cứ lời lẽ nào. “Im đi! Ta không cần các ngươi giáo huấn! Ta là người đã chứng kiến sự sụp đổ của Thiên Đạo, ta biết điều gì là tốt nhất cho thế giới này!” Hắn vung tay, một cột ma khí đen kịt từ pháp trận bắn thẳng về phía nhóm người.
Liễu Thanh Phong không chút do dự, rút Bích Lạc Kiếm, một luồng kiếm khí xanh biếc như ngọc bích bùng lên, chém tan cột ma khí. “Chúng ta không thể để ngài tiếp tục! Cấm thuật này sẽ hủy diệt tất cả!” Hắn cùng Mộ Dung Tuyết phối hợp tấn công vào pháp trận. Kiếm khí của Liễu Thanh Phong sắc bén như cắt, nhắm vào những điểm yếu trong kết cấu pháp trận, trong khi Mộ Dung Tuyết dùng linh lực tinh khiết hóa thành những luồng sáng xanh, bao phủ và thanh tẩy những linh huyết và xương cốt, cố gắng phá vỡ sự liên kết của cấm thuật.
Kim Cương Tăng khoanh tay, niệm Phật. Chuỗi hạt trên tay y bỗng phát ra ánh sáng vàng rực rỡ, hàng ngàn chữ "Vạn" (卍) cổ xưa hiện lên, bay lượn xung quanh, tạo thành một lá chắn vàng kiên cố, trấn áp những luồng ma khí bùng nổ từ pháp trận. Các tu sĩ khác cũng không ngừng nghỉ, họ giương pháp khí, thi triển thuật pháp, tạo thành một vòng vây kiên cố, không cho Vô Trần Lão Tổ có cơ hội hoàn tất cấm thuật. Cuộc giao tranh bùng nổ, không phải là cuộc chiến giữa chính-tà thuần túy, mà là cuộc đối đầu của những lý tưởng, của những con đường. Những tu sĩ từng tin vào sức mạnh tuyệt đối, vào trường sinh bất tử, giờ đây lại đang chiến đấu để bảo vệ nhân tính, bảo vệ sự sống. Mỗi chiêu thức, mỗi câu niệm chú đều chứa đựng sự quyết tâm, sự đau đớn và cả một chút bối rối khi phải đối đầu với một người từng là biểu tượng của con đường mà họ đã từng theo đuổi.
Dưới sự phối hợp ăn ý và quyết liệt của nhóm tu sĩ, pháp trận ‘Cấm Thuật Hủy Diệt Cổ Thần’ bắt đầu lung lay. Ma khí bùng nổ dữ dội hơn, nhưng không còn được duy trì ổn định. Vô Trần Lão Tổ gầm lên một tiếng giận dữ, ánh mắt hắn tràn đầy phẫn nộ và sự không cam lòng. Hắn cố gắng duy trì pháp trận, nhưng linh lực của hắn đã cạn kiệt, và sự phản phệ từ cấm thuật bắt đầu ập đến. Từng tia sét đen kịt từ pháp trận giáng xuống chính hắn, khiến thân thể gầy gò của hắn run rẩy dữ dội. Hắn phun ra một ngụm máu đen, nhưng vẫn cố chấp không lùi. “Không! Không thể nào! Ta sẽ không để Thiên Đạo sụp đổ! Ta sẽ không để nhân gian bị hủy diệt!” Hắn vẫn tin rằng mình đang cứu thế, rằng những hành động tàn bạo này là cần thiết. Nhưng sự chống cự kiên cường của nhóm Liễu Thanh Phong, cùng với sự phản phệ của cấm thuật, đã khiến hắn kiệt quệ. Cuối cùng, với một tiếng nổ lớn, pháp trận tan rã thành vô số mảnh sáng đen, ma khí tản mát, và Vô Trần Lão Tổ bị hất văng ra xa, thân thể hắn va vào một tảng đá cổ, bất tỉnh.
* * *
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua màn sương sớm, xua đi bóng đêm và sự lạnh lẽo còn vương vấn, Thành Vô Song dần tỉnh giấc. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, một ngọn đèn dầu vẫn còn cháy leo lét, tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp. Mùi hương trà thanh khiết, thoang thoảng mùi giấy cũ và mực tàu, lấp đầy không gian tĩnh lặng. Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, đang pha một ấm trà nóng. Đôi tay anh chậm rãi, cẩn trọng, như thể đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng. Khuôn mặt thanh tú của anh hiện lên vẻ bình thản, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự vận hành của nhân quả.
Một cái bóng đen chợt lướt qua khung cửa sổ, không gây ra một tiếng động nào. Dạ Lan xuất hiện trong quán sách, mảnh mai trong bộ y phục đen tuyền, gương mặt che kín bởi mạng che bí ẩn. Nàng không nói một lời, chỉ khẽ đặt một cuộn trúc nhỏ lên bàn, ngay cạnh ấm trà của Tạ Trần. Cuộn trúc ấy, tuy nhỏ bé, nhưng chứa đựng những báo cáo chi tiết về sự kiện đêm qua tại Hoang Cổ Bí Cảnh, về sự can thiệp của Liễu Thanh Phong và nhóm tu sĩ đã thức tỉnh.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng có mặt, họ đứng đó, vẻ mặt phức tạp, ánh mắt dõi theo Tạ Trần. Lăng Nguyệt, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết trong bạch y, đôi mắt phượng sắc bén chứa đựng sự uy nghiêm và một chút mệt mỏi ẩn sâu. Dương Quân, tuấn tú, khí chất nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết, ánh mắt anh ta lộ rõ sự lo lắng cho tình hình thế giới.
Tạ Trần không vội vàng. Anh nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm họng, rồi mới từ tốn đặt chén trà xuống, c���m lấy cuộn trúc. Đôi mắt anh lướt qua từng nét chữ, từng chi tiết của cuộc đối đầu khốc liệt đêm qua. Sự bình thản của anh đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng mà Lăng Nguyệt và Dương Quân đang thể hiện.
“Cấm thuật đã bị ngăn chặn. Vô Trần Lão Tổ bị phản phệ và đã rút lui.” Dạ Lan cất giọng, nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, không chút cảm xúc thừa thãi, như một cỗ máy được lập trình hoàn hảo. “Hắn vẫn còn sống, và sự điên cuồng của hắn chưa hề suy giảm. Có lẽ, hắn sẽ còn hành động cực đoan hơn trong tương lai.” Nàng vẫn đứng đó, lặng lẽ như một cái bóng, chờ đợi những chỉ thị tiếp theo.
Lăng Nguyệt thở dài một tiếng thật khẽ, phá vỡ sự im lặng. “Liễu Thanh Phong… hắn thật sự đã thay đổi. Những lời Tạ Trần nói đã thực sự gieo mầm vào lòng người. Ta không ngờ, những kẻ từng cố chấp với Thiên Đạo như vậy, lại có thể buông bỏ chấp niệm, đứng ra ngăn chặn Vô Trần Lão Tổ.” Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự thán phục.
Dương Quân gật đầu đồng tình, vẻ mặt anh ta có chút nhẹ nhõm nhưng vẫn không giấu được sự lo lắng. “Đúng vậy. Sự kiện này sẽ là một đòn giáng mạnh vào uy tín của những kẻ còn bám víu vào Thiên Đạo cũ. Nhân gian sẽ thấy rõ sự khác biệt giữa hủy diệt và bảo vệ.” Anh ta nhìn về phía Tạ Trần, chờ đợi một lời giải thích sâu sắc hơn.
Tạ Trần đặt cuộn trúc xuống, khẽ vuốt ve ‘Nhân Quả Luân Bàn’ đặt trên bàn, ánh mắt vẫn bình thản nhưng sâu thẳm, như đang nhìn thấy những sợi nhân quả đang tiếp tục đan xen, vận hành tinh vi. “Hắn chưa bao giờ thay đổi, chỉ là đã nhận ra điều hắn thực sự muốn bảo vệ không phải là Thiên Đạo suy tàn, mà là nhân gian. Hắn đã từng nói, ‘Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử’, nhưng giờ đây, hắn đã hiểu rằng, để chúng sinh bất tử, không cần Thiên Đạo phải bất diệt. Sự kiện này chứng minh, ‘ván cờ thức tỉnh’ của ta đang phát huy hiệu quả. Nhiều tu sĩ cũ sẽ tiếp tục thức tỉnh và chuyển biến, trở thành những người bảo vệ ‘Nhân Đạo’.”
Anh nhấp thêm một ngụm trà, giọng nói trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán không thể lay chuyển. “Vô Trần Lão Tổ sẽ không chịu thua dễ dàng. Sự phẫn nộ và cố chấp của hắn sẽ dẫn đến những hành động cực đoan hơn trong tương lai. Đây chỉ là khởi đầu. Ván cờ này mới chỉ bắt đầu, và chúng ta sẽ phải đối mặt với những thách thức phức tạp hơn, khi những tàn dư của tư tưởng cũ phản kháng mạnh mẽ hơn trước sự lan rộng của ‘Nhân Đạo’.”
Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh bình minh đang dần xua tan màn sương, rọi sáng từng mái nhà, từng con đường của Thành Vô Song. “Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thách thức lâu dài. Con đường để ‘sống một đời bình thường’, giữ trọn nhân tính, sẽ còn gian nan. Nhưng ta tin, đó là con đường chân chính nhất.”
Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một lời tiên đoán, mà còn là một lời khẳng định, một triết lý sâu sắc về ý nghĩa của sự tồn tại. Ánh mắt anh xa xăm, như đang nhìn thấy một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi con người không còn khao khát thành tiên, mà tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống trần thế. Ngọn đèn dầu trong quán sách vẫn cháy, soi rọi không chỉ những trang sách cổ, mà còn cả một tương lai đang dần được định hình, một tương lai mà Tạ Trần, một phàm nhân, đang lặng lẽ kiến tạo bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả của mình.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.