Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 814: Lời Kể Giữa Bão Tố: Gieo Mầm Nhân Đạo

Ánh nắng ban mai đã thôi vươn mình yếu ớt, giờ đây rải vàng rực rỡ trên những mái nhà tranh, luồn qua kẽ lá xanh rì của Thôn Vân Sơn. Tiếng chim hót ríu rít như tấu lên một khúc ca bình yên, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ khe núi đá, mang theo hơi lạnh của mạch ngầm và mùi đất ẩm. Không khí trong lành đến lạ, ve vuốt làn da, xua tan đi chút ẩm ướt còn vương lại của sương đêm. Mùi khói bếp thoang thoảng, gợi lên hình ảnh những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm cúng, xen lẫn mùi cỏ cây non tơ vừa hé mình đón nắng. Đâu đó, tiếng gà gáy vang vọng, đánh thức những tia hy vọng le lói trong lòng người dân chất phác.

Bên hi��n một ngôi nhà gỗ đã ngả màu thời gian, Lão Nông với tấm lưng còng, làn da đen sạm vì sương gió, tay chân chai sạn hằn sâu những vết tích của tháng năm lao động vất vả, đang ngồi thở dài. Chiếc nón lá đã bạc màu vẫn còn đội trên đầu, che đi một phần khuôn mặt khắc khổ. Đôi mắt ông nhìn về phía những thửa ruộng lúa đang khô cằn, linh khí mỏng như sương khói khiến cây trồng khó bề sinh trưởng. Mùa màng thất bát đã trở thành nỗi ám ảnh thường trực. "Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống," ông lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc thấm đượm nỗi lo toan. Cái câu nói tưởng chừng đơn giản ấy, giờ đây càng trở nên nặng trĩu hơn bao giờ hết, khi mà công sức bỏ ra dường như không còn được Thiên Đạo đền đáp xứng đáng. Lão Nông đã quen với việc sống phụ thuộc vào đất trời, tin vào những lời hứa của tiên môn về mưa thuận gió hòa nếu thành tâm cầu khấn. Nhưng những lời hứa ấy, tự bao giờ, đã trở nên vô nghĩa.

Bỗng nhiên, một sự xao động nhỏ nổi lên ở đầu làng. Dân làng, những khuôn mặt mộc mạc, chất phác, đang làm việc đồng áng hoặc chăm sóc gia súc, đều ngẩng đầu nhìn về phía lối vào. Hai bóng người dần hiện rõ, mang theo một khí chất khác lạ, hoàn toàn tương phản với sự bình dị của Thôn Vân Sơn. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân.

Lăng Nguyệt, trong bộ bạch y tinh khôi, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, từng bước chân thanh thoát nhưng ẩn chứa sự trầm ổn của người từng trải. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua khung cảnh làng quê, không một chút kinh ngạc hay khinh miệt, chỉ có một sự quan sát sâu sắc, dường như đang thấu hiểu từng nỗi lo lắng, từng gánh nặng vô hình đang đè nặng lên đôi vai của những con người nơi đây. Nàng không còn là vị tiên tử cao ngạo của quá khứ, nhưng vẻ thanh cao, thoát tục vẫn còn đó, pha lẫn chút u hoài của những ký ức không thể xóa nhòa về sự tha hóa mà nàng từng chứng kiến, từng chịu đựng.

Bên cạnh nàng, Dương Quân khí chất nho nhã của một thư sinh, nhưng lại toát lên vẻ anh tuấn của người luyện võ. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, không quá phô trương nhưng vẫn giữ được nét thanh cao. Đôi mắt anh sáng rực, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng cũng không thiếu đi sự thấu cảm khi nhìn những khuôn mặt khắc khổ của dân làng. Mái tóc đen dài của anh được buộc cao gọn gàng, thể hiện sự cương trực và quyết tâm. Anh mang theo một chút hơi thở của thế giới bên ngoài, của những cuộc đấu tranh tư tưởng, nhưng khi đến đây, anh lại tự nguyện hòa mình vào sự bình dị, mộc mạc.

Sự xuất hiện của họ, đối với Thôn Vân Sơn, là một sự kiện hiếm có. Dân làng tụ tập lại, ban đầu là sự tò mò, sau đó là những ánh mắt hoài nghi và cả chút hy vọng mong manh. Họ vẫn quen với việc những tu sĩ ghé qua thường mang theo yêu cầu cống nạp, hoặc ban phát những lời phước lành sáo rỗng. Lão Nông, với kinh nghiệm sống của mình, càng thêm dè dặt. Ông đã nghe quá nhiều về sự suy yếu của linh khí, về những trận thiên tai bất thường, và những lời cầu khấn không còn linh nghiệm.

Lăng Nguyệt tiến lên một bước, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng vang vọng giữa không gian yên ắng, không cần dùng chút linh lực nào mà vẫn đủ sức lay động lòng người. Nàng không nói lớn, nhưng từng lời đều rõ ràng, dứt khoát. “Thưa các vị, chúng tôi không đến để ban phước hay trừng phạt, mà là để kể cho các vị nghe một vài câu chuyện.”

Lão Nông nhíu mày, đứng dậy, chậm rãi bước đến gần hơn một chút. Ông đã nghe quá nhiều chuyện rồi, nhưng những chuyện đó chưa bao giờ giúp ông no bụng, hay làm cho ruộng lúa xanh tốt trở lại. “Chuyện gì mà có thể giúp chúng tôi vượt qua hạn hán này, thưa tiên nhân?” Ông hỏi, giọng nói chứa đựng sự hoài nghi rõ rệt, pha lẫn một chút mệt mỏi và tuyệt vọng. Đối với ông, tiên nhân cũng như những kẻ lừa đảo ngoài chợ, đều nói những lời hoa mỹ nhưng không mang lại lợi ích thực tế.

Dương Quân bước tới, gương mặt anh tuấn nở một nụ cười ôn hòa, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên định. Anh hiểu được nỗi khổ của người dân, những phàm nhân đang gánh chịu trực tiếp hậu quả của sự suy yếu Thiên Đạo. “Chuyện về những gì đã mất, và những gì chúng ta có thể tìm lại... ngay cả khi Thiên Đạo đang dần lụi tàn.” Giọng anh vang dội, không quá hùng hồn nhưng lại đầy sức thuyết phục, như một lời hứa, một niềm tin được gieo vào lòng người. Anh biết, những gì họ đang làm là một phần của 'ván cờ' lớn mà Tạ Trần đã sắp đặt. Không phải là dùng thần thông hay pháp thuật, mà là dùng chính những câu chuyện, những lời lẽ chân thật để lay động lòng người, để từ từ phá vỡ những chấp niệm cũ kỹ, những niềm tin mù quáng.

Lăng Nguyệt khẽ gật đầu đồng tình với lời của Dương Quân. Nàng biết, việc thuyết phục những con người đã quá quen với niềm tin vào sức mạnh thần thánh, vào sự an bài của Thiên Đạo là điều không hề dễ dàng. Nhưng nàng cũng tin vào sức mạnh của câu chuyện, của sự thật. Bởi vì chính nàng, một người từng đứng trên đỉnh cao của tu tiên, từng chứng kiến sự tha hóa đến tận cùng, đã được Tạ Trần "thức tỉnh" bằng những câu chuyện, bằng sự thấu hiểu nhân quả. Giờ đây, nàng mang theo sứ mệnh ấy, như một quân cờ đầu tiên trên bàn cờ thức tỉnh của Tạ Trần, gieo rắc những hạt mầm 'Nhân Đạo' vào mảnh đất cằn cỗi của niềm tin và hy vọng. Cái lạnh lẽo trong đôi mắt nàng không còn là sự vô cảm, mà là sự tĩnh lặng của người đã nhìn thấu bản chất của thế giới, của cái giá phải trả cho quyền năng, và của con đường bình thường, chân chính.

***

Mặt trời đã lên cao, gay gắt hơn một chút, nhưng những tán cây cổ thụ giữa trung tâm Thôn Vân Sơn vẫn tạo nên những bóng râm mát mẻ. Tiếng người nói chuyện xôn xao đã lắng dịu, thay vào đó là sự tập trung cao độ vào lời kể của Lăng Nguyệt. Dân làng, từ những người già khắc khổ đến những đứa trẻ hiếu kỳ, đều ngồi vây quanh, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của vị tiên tử bạch y. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm đã bay đi, thay vào đó là mùi khói bếp, mùi mồ hôi của những người lao động, hòa quyện vào không khí, tạo nên một bức tranh chân thực về cuộc sống nơi đây. Ban đầu là sự hoài nghi, nhưng dần dần, sự tò mò đã thay thế, rồi chuyển thành sự lắng nghe ch��m chú, như thể lời kể của Lăng Nguyệt đang chạm vào sâu thẳm trong tâm hồn họ.

“Họ tin rằng sức mạnh sẽ cứu rỗi, nhưng sức mạnh không có nhân tính chỉ dẫn đến hủy diệt,” Lăng Nguyệt cất giọng, không gay gắt, không phán xét, chỉ là một lời tường thuật đầy bi ai. “Trong những năm tháng Thiên Đạo còn thịnh vượng, linh khí dồi dào, tu sĩ có thể dễ dàng đạt được sức mạnh, trường sinh. Nhưng khi linh khí mỏng dần, khi Thiên Đạo suy yếu, con người bắt đầu sợ hãi. Nỗi sợ hãi mất đi quyền năng, mất đi sự bất tử, đã biến họ thành những kẻ mù quáng. Họ tranh giành từng giọt linh khí cuối cùng, sẵn sàng đạp đổ mọi luân thường đạo lý, chà đạp lên nhân tính để đổi lấy một khoảnh khắc trường tồn ảo vọng. Họ đã ‘mất người’ từ lúc nào không hay, chỉ còn lại cái vỏ bọc của tu sĩ, của quyền năng.”

Nàng dừng lại một chút, đôi mắt phượng quét qua từng khuôn mặt, như muốn khẳng định rằng những điều nàng nói không phải là lời dối trá. “Thiên Đạo suy yếu càng làm điều đó rõ ràng hơn bao giờ hết. Khi nguồn lực cạn kiệt, bản chất tham lam, ích kỷ của con người càng bộc lộ rõ rệt. Những vị ‘tiên nhân’ từng được các vị tôn sùng, giờ đây có bao nhiêu người thực sự còn giữ được tấm lòng vì chúng sinh? Hay chỉ là những kẻ đang cố gắng vơ vét, duy trì cái ảo ảnh của quyền lực cho riêng mình?”

Dương Quân tiếp lời, giọng nói dứt khoát và mạnh mẽ hơn, mang theo sự phẫn nộ chính đáng. “Những ‘cứu tinh’ mà các vị từng tin tưởng, giờ đây chỉ còn lại những cái bóng tham lam, tìm cách moi móc những giọt linh khí cuối cùng. Tôi đã từng chứng kiến một ngôi làng bị tàn phá chỉ vì một tu sĩ muốn đoạt lấy một mảnh linh thạch. Hắn ta không ngần ngại dùng pháp thuật để gây ra hạn hán, buộc dân làng phải dâng hiến tất cả. Hắn gọi đó là ‘thanh lọc phàm trần’, nhưng thực chất chỉ là thỏa mãn dục vọng cá nhân. Đó có phải là ‘Tiên Đạo’ mà các vị mong cầu?”

Giữa lúc đó, một bóng người gầy gò, mặc đạo bào cũ nát, mặt mày lem luốc, râu ria xồm xoàm, từ đâu chen ngang đám đông. Hắn ta tay cầm phất trần đã rụng hết lông, tay kia vung vẩy một chiếc la bàn cũ kỹ, ra vẻ thần bí. Đó chính là Đạo Sĩ Lừa Đảo, kẻ thường xuyên đến Thôn Vân Sơn để “trừ tà” kiếm chác, lợi dụng sự mê tín và nỗi sợ hãi của dân làng. Khi nghe những lời của Lăng Nguyệt và Dương Quân, hắn ta cảm thấy mối làm ăn của mình bị đe dọa nghiêm trọng.

“Vớ vẩn! Bọn ma đạo đang muốn mê hoặc dân chúng!” Đạo Sĩ Lừa Đảo gào l��n, giọng the thé, cố gắng át đi lời của Dương Quân. “Các vị đừng nghe lời chúng! Thiên ý khó dò, nhưng ta có thể giải đoán cho quý vị! Chỉ có thành tâm cúng bái, dâng hương cho Thiên Đạo, mới mong tai qua nạn khỏi! Những kẻ này, chúng muốn phá hoại niềm tin của các vị, muốn kéo các vị vào con đường tăm tối!” Hắn ta vừa nói vừa chỉ chỏ, đôi mắt lấm lét đảo quanh, tìm kiếm sự đồng tình từ dân làng.

Dương Quân nhíu mày, không vội vàng phản bác bằng vũ lực, mà chỉ dùng lời lẽ sắc bén. Anh quay sang Đạo Sĩ Lừa Đảo, ánh mắt thẳng thắn, không chút khoan nhượng. “Vị đạo sĩ này, ngài từng ‘trừ yêu’ cho gia đình ông Trương với ba đồng bạc, nhưng chỉ là treo bùa giấy, chẳng có chút linh lực nào. Ngài từng hứa hẹn ‘cầu mưa’ cho Thôn Vân Sơn với một đấu gạo, nhưng cơn mưa đó là do trời tự nhiên mà có, chứ không phải phép thuật của ngài. Sự lừa dối đó, liệu có cứu được ai không? Hay chỉ làm cho những nỗi sợ hãi thêm chồng chất, và túi tiền của ngài thêm đầy?”

Lời nói của Dương Quân như một nhát dao sắc lẹm, đâm thẳng vào tim đen của Đạo Sĩ Lừa Đảo. Hắn ta tái mặt, lắp bắp không nói nên lời. Dân làng bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt nhìn Đạo Sĩ Lừa Đảo giờ đây không còn sự nể sợ, mà là sự ngờ vực và khinh bỉ. Nhiều người đã từng bị hắn ta lừa gạt, nhưng vì sợ hãi “phép thuật” và những lời đe dọa về “thiên phạt”, họ đành im lặng. Giờ đây, có người đứng ra vạch trần, như một gáo nước lạnh tạt vào sự mê muội của họ.

Trong đám đông, một Tiểu Hòa Thượng đầu trọc, mặc áo cà sa nhỏ, khuôn mặt ngây thơ nhưng đôi mắt lại sáng rực, đang chăm chú lắng nghe. Cậu bé mới chỉ rời chùa không lâu, còn giữ trong mình sự thiện lương và khao khát tìm hiểu chân lý. Nghe Lăng Nguyệt và Dương Quân kể chuyện, rồi chứng kiến Dương Quân vạch trần Đạo Sĩ Lừa Đảo, cậu bé khẽ thì thầm, như nói với chính mình: “A Di Đà Phật... lời tiên tử nói có lý quá.” Cậu bé đã từng nghe sư phụ giảng về nghiệp báo, về nhân quả, nhưng những lời này lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn, chân thực hơn. Nó lay động niềm tin non nớt của cậu vào những giá trị cũ, mở ra một con đường mới mẻ, một cách nhìn nhận khác về thế giới.

Lăng Nguyệt và Dương Quân tiếp tục kể, không chỉ về sự tha hóa, mà còn về vẻ đẹp của cuộc sống nhân gian, về sự tự cường của con người khi không còn dựa dẫm vào những quyền năng hư ảo. Họ kể về những phát minh của phàm nhân, về những nỗ lực cải tạo đất đai, về tình làng nghĩa xóm, về sự sẻ chia và lòng nhân ái. Những câu chuyện ấy, tuy không có phép thuật thần thông, nhưng lại có sức mạnh lay động sâu sắc hơn bất kỳ thần thông nào. Nó gieo vào lòng người dân Thôn Vân Sơn một hạt giống mới, hạt giống của 'Nhân Đạo', của sự tự chủ, và của niềm tin vào chính bản thân mình. Lão Nông gật gù, đôi mắt mờ đục của ông ánh lên một tia sáng lạ. Có lẽ, những lời này, mới chính là hy vọng thực sự cho Thôn Vân Sơn, chứ không phải những lời hứa hão huyền của Thiên Đạo đã suy tàn.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thành Vô Song. Ánh tà dương hắt qua khung cửa sổ quán sách của Tạ Trần, đổ m���t vệt sáng cam ấm áp lên những kệ sách cao ngất, phủ lên những chồng sách cũ kỹ một vẻ tĩnh mịch, an yên. Bên ngoài, tiếng rao hàng của thương nhân đã dần tắt lịm, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua những trang sách cũ, tạo nên âm thanh sột soạt mơ hồ, như tiếng thời gian đang chậm rãi trôi. Mùi giấy cũ, mực, và một chút hương thảo dược thoang thoảng từ ấm trà trên bàn, tạo nên một không gian đặc trưng của tri thức và sự suy tư.

Tạ Trần ngồi đó, thân hình gầy gò của một thư sinh, không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên. Làn da anh trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, thường ẩn mình trong thư phòng. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh đang lật dở một quyển cổ thư, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve từng dòng chữ đã phai mờ, nhưng tâm trí lại không hoàn toàn đắm chìm vào nội dung của nó. Anh đang lắng nghe, không phải bằng tai, mà bằng khả năng cảm nhận nhân quả của mình, lắng nghe nhịp đập của thế giới bên ngoài, nơi những "nước cờ" đầu tiên ��ang được triển khai.

Một bóng đen khẽ lướt vào, không một tiếng động, như một ảo ảnh tan biến trong ánh hoàng hôn. Đó là Dạ Lan, nàng xuất hiện lặng lẽ như chính cái tên của mình, mang theo sự tinh tế và hiệu quả của một bóng đêm. Nàng không cần lên tiếng, chỉ khẽ đặt một cuộn giấy nhỏ lên bàn, ngay cạnh ấm trà của Tạ Trần. Cuộn giấy ấy, tuy nhỏ bé, nhưng chứa đựng những báo cáo chi tiết về phản ứng của người dân và tu sĩ cấp thấp ở các vùng xa xôi, nơi Lăng Nguyệt và Dương Quân đã đi qua.

Tạ Trần không vội vàng mở ra. Anh nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm họng, rồi mới từ tốn đặt quyển sách xuống, cầm lấy cuộn giấy. Đôi mắt anh lướt qua từng dòng chữ, từng nét mực, và khóe môi khẽ cong lên một nụ cười thâm thúy. Đó không phải là nụ cười của sự đắc thắng, mà là nụ cười của sự thấu hiểu, của người đã dự đoán được mọi diễn biến và đang chứng kiến chúng trở thành hiện thực. 'Ván cờ' của anh, quả nhiên, đang dần định hình.

“Thông điệp của họ đang lan rộng, uy tín của phe Vô Trần Lão Tổ đang bị xói mòn nghiêm trọng ở những nơi đó,” Dạ Lan cất giọng, nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, không chút cảm xúc thừa thãi, như một cỗ máy được lập trình hoàn hảo. “Dân chúng bắt đầu tin vào ‘Nhân Đạo’ hơn là những lời hứa hão huyền của trường sinh. Thậm chí, một số tu sĩ cấp thấp, những người chưa hoàn toàn ‘mất người’, cũng đã bắt đầu dao động, tìm đến những câu chuyện của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân để tìm kiếm sự an ủi, hoặc một con đường mới.”

Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt cuộn giấy xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía xa xăm, nơi ánh sáng cuối cùng của ngày đang tắt dần. “Hạt giống đã gieo. Giờ là lúc chờ đợi nó nảy mầm... và xem ‘kẻ tuyệt vọng’ kia sẽ phản ứng thế nào.” Giọng anh trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán không thể lay chuyển. Anh biết, Vô Trần Lão Tổ, kẻ đang chìm đắm trong chấp niệm về quyền lực và sự duy trì trật tự cũ, sẽ không ngồi yên khi nền tảng của hắn bị lung lay. Sự lan rộng của 'Nhân Đạo', dù chỉ là những câu chuyện và sự thức tỉnh nhỏ bé ban đầu, chắc chắn sẽ gây ra phản ứng dữ dội từ Vô Trần Lão Tổ, khiến hắn phải thực hiện những hành động cực đoan hơn để duy trì ảnh hưởng.

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự vận hành tinh vi của 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tâm trí. Mỗi câu chuyện Lăng Nguyệt và Dương Quân kể, mỗi lời nói họ thốt ra, đều là một "nước cờ" nhỏ, tạo ra một gợn sóng nhân quả, dần dần thay đổi dòng chảy định mệnh. Việc dân chúng dần chấp nhận 'Nhân Đạo' cho thấy nền móng cho một trật tự mới đang được xây dựng, một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy giá trị của sự "sống một đời bình thường", giữ trọn nhân tính, thay vì chạy theo quyền năng hư ảo. Nhưng Tạ Trần cũng thấu hiểu rằng quá trình này sẽ đầy thử thách và không tránh khỏi xung đột. Sự giằng co giữa cái cũ và cái mới, giữa chấp niệm và buông bỏ, sẽ còn kéo dài.

Anh mở mắt, ánh nhìn trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. "Vô thường... chấp niệm..." anh khẽ lẩm bẩm, như nhắc nhở chính mình về bản chất của thế giới. Thiên Đạo cũng có lúc suy tàn, con người cũng có lúc 'mất người'. Nhưng một khi đã nhìn thấu nhân quả, biết được cái giá phải trả cho quyền năng, thì 'sống một đời bình thường', giữ trọn nhân tính, lại chính là con đường chân chính nhất. Đây không chỉ là một kế hoạch chiến lược, mà còn là một bài học nhân sinh mà Tạ Trần muốn Vô Trần Lão Tổ phải lĩnh hội.

Dạ Lan vẫn đứng đó, lặng lẽ như một cái bóng, chờ đợi những chỉ thị tiếp theo. Nàng hiểu rằng, nhiệm vụ của mình không chỉ là thu thập thông tin, mà còn là một phần không thể thiếu trong 'ván cờ' phức tạp này. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, đang dùng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả của mình để đối đầu với cả một kỷ nguyên, để "thức tỉnh" một linh hồn lạc lối, và kiến tạo một kỷ nguyên mới cho Thập Phương Nhân Gian. Và những nước cờ đầu tiên, dù nhỏ bé, đã bắt đầu hé lộ sức mạnh thực sự của 'Nhân Đạo', không phải bằng vũ lực, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về nhân tính. Đêm đã xuống, nhưng trong quán sách của Tạ Trần, một ngọn đèn dầu vẫn cháy sáng, soi rọi những trang sách cổ, và cả một tương lai đang dần được định hình.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free