Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 813: Ván Cờ Thức Tỉnh: Thiên Cơ Của Kẻ Tuyệt Vọng

Màn sương mù dày đặc bao phủ Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ không còn đơn thuần là hơi nước ngưng tụ. Giờ đây, nó cuộn xoáy như một sinh vật sống khổng lồ, nhuốm một màu đỏ máu quái dị dưới ánh sáng lập lòe, dữ dội hắt ra từ bên trong mật thất sâu thẳm. Tiếng gió rít gào, không còn là tiếng than thở của những linh hồn cổ xưa, mà biến thành âm thanh của một cơn thịnh nộ nguyên thủy, xé toạc không khí, mang theo những mảnh vụn đá sắc lẹm và cả những giọt mưa axit lạnh buốt, nhỏ tí tách lên những phiến đá mục nát, ăn mòn lớp rêu phong xanh thẫm. Mùi đất ẩm, rêu mục nát đã bị lấn át hoàn toàn bởi một thứ mùi tanh tưởi, nồng nặc như lưu huỳnh và tử khí, hòa lẫn với vị kim loại gỉ sét trong không khí, khiến từng hơi thở trở nên bỏng rát và khó khăn.

Bên trong mật thất, Vô Trần Lão Tổ đứng giữa vòng phù văn đỏ máu, thân ảnh gầy gò của hắn run rẩy bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn cuồng loạn sắp bùng phát. 'Hủy Diệt Phù Ấn' trong tay hắn không còn là một vật thể tĩnh lặng, mà đã biến thành một quả tim đen kịt đang đập mạnh mẽ, từng nhịp đập phả ra những luồng ma khí đen sệt, quấn quýt lấy thân thể hắn như những con rắn độc. Ánh sáng đỏ máu từ phù ấn bùng lên, lan tỏa khắp nơi, khiến các phù văn trên nền đá cũng rực cháy theo, vẽ nên một bức tranh hỗn loạn và ghê rợn. Trần nhà mật thất nứt toác, từng khối đá lớn rơi lả tả xuống, bụi đất mù mịt hòa lẫn với ma khí, tạo nên một cảnh tượng như tận thế thu nhỏ.

Vô Trần Lão Tổ ngước nhìn lên những vết nứt đang lan rộng trên trần đá, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây sưng húp, hằn lên những tia máu chằng chịt, như thể chúng đã nhìn thấy quá nhi���u sự mục nát của thế giới. Gương mặt hắn vặn vẹo trong một nụ cười điên dại, kéo rộng khóe môi khô khốc, để lộ hàm răng ố vàng. Mái tóc bạc phơ rối bù của hắn dựng ngược lên, dính đầy bụi và những sợi tơ ma khí. Áo bào xám đen lấm lem, rách tả tơi, phất phơ trong luồng gió lạnh buốt từ vực sâu của phù ấn. Hắn không còn là một tu sĩ, không còn là một lão tổ uy nghiêm, mà là một kẻ cuồng vọng bị nỗi tuyệt vọng nuốt chửng, một hiện thân của sự điên rồ đang khao khát hủy diệt.

"Phá hủy! Phải, phá hủy tất cả!" Giọng hắn khàn đặc, vỡ vụn, như tiếng đá tảng nghiền nát, vang vọng trong mật thất, hòa lẫn với tiếng gầm rú của ma khí và tiếng đá vỡ vụn. "Thiên Đạo chết rồi... và nó đã kéo theo mọi thứ xuống vực sâu. Kẻ yếu đuối, lũ phàm nhân ngu xuẩn kia, chúng nghĩ chúng có thể xây dựng một trật tự mới trên đống đổ nát này sao? Ảo tưởng! Hết thảy đều là ảo tưởng đáng khinh!"

Hắn siết chặt 'Hủy Diệt Phù Ấn', luồng sáng đỏ máu bùng lên mạnh mẽ hơn, khiến cả khu phế tích rung chuyển dữ dội. Những cột đá khổng lồ đổ sụp, kéo theo hàng ngàn tấn đá vụn và bụi đất. Những bức tường phong hóa cuối cùng cũng không chịu nổi sức ép, nứt toác rồi đổ nát thành từng mảnh. Cây cối và rêu phong bao phủ bị xé tan, cuốn bay trong cơn gió lốc ma khí. Bầu trời đêm bên ngoài mật thất, vốn đã đỏ máu, giờ đây như bị một bàn tay vô hình xé rách, để lộ những vết rạn nứt màu đen, từ đó những luồng năng lượng hỗn loạn, tối tăm tuôn trào xuống như những dải lụa tử vong.

"Tạ Trần! Ngươi nghĩ cái 'Nhân Đạo' rỗng tuếch của ngươi có thể đứng vững trước sức mạnh này sao?" Hắn gào lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể đang đối diện với kẻ thù lớn nhất của mình. "Ngươi là phàm nhân, vĩnh viễn là phàm nhân! Ngươi không hiểu sự vĩ đại của Thiên Đạo, sự tất yếu của trật tự! Ngươi không thể vá trời, không thể cứu rỗi! Chỉ có hủy diệt... chỉ có thanh lọc mới có thể tạo ra một khởi đầu mới!"

Một luồng ma khí đen kịt từ 'Hủy Diệt Phù Ấn' bắn ra, xuyên qua trần đá đã nứt toác, vọt thẳng lên bầu trời. Ngay lập tức, một vệt sáng đỏ máu xé ngang không trung, kèm theo tiếng nổ kinh thiên động địa. Nơi ma khí chạm tới, không khí như bị xé rách, một vùng không gian nhỏ bỗng chốc sụp đổ, tạo thành một hố đen xoáy tròn, hút lấy mọi ánh sáng, mọi âm thanh. Từ hố đen đó, những cơn mưa axit càng trở nên dữ dội hơn, những luồng gió lốc mang theo gai đá sắc nhọn càn quét khắp nơi, biến một vùng đất vốn đã hoang tàn thành một địa ngục trần gian.

Vô Trần Lão Tổ không hề hay biết rằng, hành động của hắn, dù kinh thiên động địa, lại chỉ gây ra sự tàn phá cục bộ. Hắn không thể hủy diệt toàn bộ Thập Phương Nhân Gian, bởi Thiên Đạo đã suy yếu đến mức không còn đủ sức để duy trì một sự hủy diệt quy mô lớn như vậy, và chính hắn, dù đã bị ma khí xâm thực, cũng không phải là một vị thần có khả năng tạo ra tận thế. Sức mạnh mà hắn khai thác từ 'Hủy Diệt Phù Ấn' giống như một tiếng gào thét tuyệt vọng, một cơn co giật cuối cùng của một kẻ đang giãy giụa trong vũng lầy của sự mất mát.

Hắn cười vang, tiếng cười man rợ, điên cuồng, vang vọng trong mật thất như tiếng khóc than của quỷ dữ. "Ta sẽ là kẻ kết thúc nó, mang theo cả cái thế giới giả dối này xuống mồ! Chỉ có ta... chỉ có ta mới có thể nắm giữ quyền năng này!" Hắn ngẩng đầu, đón nhận những mảnh đá vụn và luồng khí đen sệt đang đổ xuống, như một kẻ hành hương đang đón nhận những phước lành từ một vị thần tà ác. Sự chấp niệm mù quáng đã biến hắn thành một con rối của sự hủy diệt, một hiện thân bi thảm cho một kỷ nguyên sắp tàn. Màn sương mù bên ngoài phế tích càng lúc càng dày đặc, như muốn che giấu đi tội ác sắp diễn ra, nhưng không thể che giấu được sự thật rằng, một con quỷ đã thức tỉnh, và cơn thịnh nộ của nó sẽ sớm nhấn chìm tất cả, dù chỉ là một phần nhỏ của thế giới, nhưng đủ để gieo rắc nỗi kinh hoàng. Hắn tận hưởng từng khoảnh khắc của sự hỗn loạn, tin rằng đây là khởi đầu của một trật tự mới, một trật tự mà hắn là kẻ duy nhất có quyền định đoạt.

***

Sáng sớm hôm sau, tại Quán Trà Vọng Giang, một bức tranh hoàn toàn đối lập với cảnh tượng đêm qua đang diễn ra. Kiến trúc gỗ đơn giản, mộc mạc của quán trà nằm bình yên bên bờ sông, như một nét chấm phá tĩnh lặng giữa bức tranh hùng vĩ của Thập Phương Nhân Gian. Tiếng nước sông chảy róc rách, êm đềm như một khúc ca ngợi sự sống, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ ven bờ. Không khí trong lành và mát mẻ, mang theo mùi trà thơm dịu, mùi nước sông trong vắt và hương hoa cỏ dại ven đường, xua đi mọi sự nặng nề của đêm tối. Ánh nắng ban mai xuyên qua những kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt sông, phản chiếu lên những chén trà sứ trắng ngà đặt trên bàn gỗ.

Tạ Trần ngồi đó, ung dung nhấp một ngụm trà. Thân hình anh vẫn gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt phản chiếu ánh sáng buổi sớm, nhưng đôi mắt anh thì sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Anh mặc bộ áo vải bố cũ kỹ màu xanh xám, không chút phô trương, hòa mình vào không khí yên bình của quán trà, nhưng lại nổi bật bởi khí chất trầm tĩnh và sự tập trung phi thường. Bên cạnh anh, trên bàn trà, 'Nhân Quả Luân Bàn' nhỏ bé được đặt ngay ngắn, ánh sáng mờ ảo của nó dường như chỉ phản chiếu vào nội tâm của Tạ Trần, không gây chú ý cho bất kỳ ai khác.

Đối diện Tạ Trần là Dạ Lan. Nàng vẫn giữ nguyên y phục đen tuyền, tấm mạng che mặt kín đáo, chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo, giờ đây ánh lên vẻ khẩn trương hiếm thấy. Nàng không động vào chén trà được đặt trước mặt, dường như mọi giác quan đều tập trung vào việc truyền đạt thông tin.

"Công tử, sự việc xảy ra đêm qua tại Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ đã được xác thực." Giọng Dạ Lan trầm thấp, rõ ràng, nhưng không giấu nổi sự lo lắng. "Một vùng đất rộng lớn cách đó khoảng ba mươi dặm đã bị tàn phá nặng nề. Cây cối héo úa, đất đai biến thành màu đen kịt, đá vụn chất chồng như một bãi chiến trường. Những cơn mưa axit cục bộ đã ăn mòn nhiều kiến trúc gần đó, và người dân địa phương báo cáo về những luồng ma khí đen sệt cùng những hiện tượng kỳ quái chưa từng thấy."

Tạ Trần đặt chén trà xuống, không một tiếng động. Anh khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn không rời khỏi Dạ Lan. "Nguyên nhân?"

"Theo dấu vết thu thập được, và từ những lời độc thoại điên dại mà tai mắt của chúng tôi nghe lén được từ Vô Trần Lão Tổ trước khi ông ta hoàn toàn biến mất vào mật thất..." Dạ Lan tạm dừng, như thể đang cân nhắc từ ngữ. "Ông ta đã sử dụng một 'Hủy Diệt Phù Ấn' cổ xưa, một loại cổ vật cấm kỵ được ghi chép trong những tàn thư ma đạo. Mục đích của ông ta... là để 'thanh lọc' thế giới, để 'phá hủy tất cả' nếu không thể kiểm soát nó. Ông ta tin rằng chỉ có hủy diệt mới có thể tạo ra một trật tự mới, một khởi đầu mới, theo cách mà ông ta mong muốn."

Tạ Trần nhắm mắt lại, một hơi thở nhẹ thoát ra từ lồng ngực. Anh dường như đang 'nhìn' xuyên qua những lời nói của Dạ Lan, xuyên qua những hiện tượng kỳ quái được báo cáo, để thấy những sợi dây nhân quả ẩn chứa đằng sau. Vô Trần Lão Tổ, kẻ đã từng là biểu tượng của quyền năng và sự bất tử, giờ đây lại là hiện thân của sự tuyệt vọng tột cùng. "Một sự tuyệt vọng... đến mức điên rồ." Tạ Trần khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh, nhưng mang theo một chút suy tư sâu sắc. "Hắn không còn tin vào bất kỳ điều gì, ngoại trừ chính hắn và cái quyền năng mà hắn ảo tưởng. Hắn muốn phá cục, nhưng lại không hiểu rằng, đôi khi, sự phá hủy chỉ là một hành động vô nghĩa, một vòng lặp không hồi kết của chấp niệm."

Dạ Lan tiếp tục: "Các đệ tử và trưởng lão còn sót lại của Thái Huyền Tông, những người đã chứng kiến sự điên loạn của Vô Trần, đều đã bỏ đi. Một số trở về cố hương, một số khác tìm đến các tông môn khác, nhưng đa phần đều đang hoang mang, không biết tương lai sẽ đi về đâu. Liễu Thanh Phong cũng đã rời đi, nhưng hành tung của hắn vẫn còn là một ẩn số."

"Hành động của hắn, xét về bản chất, có phải là một lời cầu cứu?" Tạ Trần đột ngột mở mắt, ánh mắt hướng về phía Dạ Lan, khiến nàng thoáng giật mình. "Một lời cầu cứu... bằng cách gây ra tàn phá?"

Dạ Lan suy nghĩ một lát, rồi khẽ lắc đầu. "Từ những gì chúng tôi thu thập được, Vô Trần Lão Tổ không hề có ý định cầu cứu. Hắn căm ghét cái 'Nhân Đạo' mà công tử đang gây dựng. Hắn căm ghét sự suy tàn của Thiên Đạo. Hắn muốn chứng minh rằng sức mạnh của tu tiên, của thần quyền, là tối thượng, và không có gì có thể thay thế được nó. Hắn đang cố gắng kéo tất cả xuống vực thẳm cùng với hắn, như một lời thách thức cuối cùng trước sự 'phản bội' của thời đại."

"Hắn muốn chứng minh... nhưng lại không có cách nào khác ngoài hủy diệt." Tạ Trần trầm ngâm. "Vậy thì, sự hủy diệt đó không phải là sức mạnh, mà là sự bất lực. Một kẻ dùng bạo lực để khẳng định quyền lực của mình, thực chất là kẻ yếu đuối nhất." Anh khẽ vuốt ve bề mặt nhẵn nhụi của 'Nhân Quả Luân Bàn' đặt cạnh, ánh mắt lấp lánh như đang nhìn thấu những sợi tơ vô hình của định mệnh. "Dạ Lan, ngươi đã làm rất tốt. Hãy tiếp tục theo dõi sát sao động thái của hắn. Mọi thông tin, dù là nhỏ nhất, đều có thể là chìa khóa."

Dạ Lan khẽ cúi đầu. "Vâng, công tử. Nhưng với sức mạnh mà Vô Trần L��o Tổ đã giải phóng, liệu chúng ta có nên..." Nàng ngập ngừng, không dám nói hết câu, nhưng ý tứ đã rõ ràng.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. "Ngươi muốn nói, liệu chúng ta có nên dùng vũ lực để ngăn chặn hắn, phải không?" Anh lại nhấp một ngụm trà, hương thơm thanh khiết lan tỏa trong miệng, xoa dịu tâm trí. "Ta không muốn tiêu diệt hắn. Hắn không phải là kẻ thù, mà là một linh hồn lạc lối, đang cố gắng níu giữ một trật tự đã suy tàn bằng những phương pháp sai lầm. Hắn là một phần của chấp niệm, một phần của quá khứ mà chúng ta cần phải thấu hiểu, chứ không phải xóa bỏ."

Dạ Lan im lặng, dù trong lòng còn nhiều nghi vấn. Nàng biết Tạ Trần luôn có những suy nghĩ khác biệt, nhưng đối mặt với một kẻ điên loạn đang tìm cách hủy diệt, sự khoan dung như vậy liệu có quá nguy hiểm? Nàng không hỏi, chỉ đơn thuần ghi nhớ những lời của Tạ Trần, tin tưởng vào sự sắp đặt của anh. Sau khi nhận thêm vài chỉ thị ngắn gọn, Dạ Lan khẽ gật đầu, thân ảnh nàng nhanh chóng biến mất vào dòng người tấp nập trên phố, để lại Tạ Trần một mình bên chén trà.

***

Sau khi Dạ Lan rời đi, Quán Trà Vọng Giang trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, chỉ còn tiếng nước sông chảy róc rách và tiếng chim hót líu lo. Tạ Trần vẫn ngồi đó, ánh mắt hướng về phía dòng sông, nơi những con thuyền nhỏ đang lững lờ trôi, mang theo những gánh hàng hóa và những câu chuyện đời thường. 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tay anh khẽ xoay tròn, những đường vân cổ xưa trên bề mặt nó như đang phản chiếu những dòng suy nghĩ cuộn chảy trong tâm trí Tạ Trần. Nó không chỉ là một vật phẩm, mà là một phần mở rộng của trí tuệ anh, một công cụ để anh "nhìn" thấu những mối liên kết vô hình, những sợi dây nhân quả chằng chịt đang dệt nên vận mệnh thế gian.

Anh không nhìn Vô Trần Lão Tổ như một kẻ thù cần tiêu diệt, mà như một linh hồn lạc lối, bị nỗi tuyệt vọng và chấp niệm che mờ lý trí. Hành động hủy diệt của Vô Trần, dù có vẻ hung hãn, nhưng trong mắt Tạ Trần, đó chỉ là một tiếng gào thét bất lực của một kẻ đang cố gắng níu giữ một trật t��� đã suy tàn bằng những phương pháp sai lầm. Đối đầu bằng bạo lực, Tạ Trần biết, chỉ là đổ thêm dầu vào lửa, biến Vô Trần thành một vị thần tử chiến cuối cùng, và Thiên Đạo, dù đã suy yếu, vẫn có thể lợi dụng điều đó để kéo dài sự tồn tại của nó, hoặc tệ hơn, để lại một vết sẹo sâu đậm trong "Nhân Đạo" mà anh đang kiến tạo.

"Ván cờ thức tỉnh..." Tạ Trần khẽ thì thầm, giọng nói trầm tĩnh, như đang tự nói với chính mình. "Không phải tiêu diệt, mà là thức tỉnh. Giúp hắn nhìn thấy sự thật, đối diện với nỗi tuyệt vọng của chính hắn, và cuối cùng, thoát khỏi ảo tưởng." Anh biết, đây sẽ là một ván cờ khó khăn hơn bất kỳ ván cờ nào anh từng chơi. Bởi đối thủ không phải là kẻ muốn tranh giành thắng thua, mà là kẻ đã từ bỏ mọi thứ, chỉ còn lại sự điên rồ và khát khao hủy diệt.

Vô Trần Lão Tổ sợ hãi sự mất mát. Sợ hãi sự thay đổi. Sợ hãi rằng quyền lực của hắn, của Thiên Đạo, sẽ bị quên lãng, bị thay thế bởi cái "Nhân Đạo" phàm tục. Đó là chấp niệm của hắn, là sợi dây đã trói buộc hắn vào con đường hủy diệt. Và chính sợi dây đó, Tạ Trần tin, cũng có thể là lối thoát.

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập nhẹ nhàng của 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tay. Trong tâm trí anh, những "nước cờ" bắt đầu hình thành. Đó không phải là những chiêu thức thần thông, cũng không phải là những cuộc đối đầu trực diện. Mà là những hành động tinh tế, nhỏ nhặt, những lời nói được sắp đặt, những mối liên kết tưởng chừng như vô tình, nhưng lại có khả năng tạo ra hiệu ứng domino, dần dần dẫn Vô Trần Lão Tổ đến sự "thức tỉnh".

"Hắn muốn hủy diệt để tạo ra trật tự mới... Vậy thì, hãy để hắn thấy rằng, trật tự mới có thể được tạo ra mà không cần hủy diệt." Tạ Trần mở mắt, ánh mắt sâu thẳm giờ đây ánh lên một vẻ quyết tâm kiên định. "Hãy để hắn thấy rằng, 'Nhân Đạo' không phải là sự phản bội, mà là sự tiếp nối, sự tiến hóa. Hãy để hắn thấy rằng, nỗi sợ hãi của hắn chỉ là một ảo ảnh, và sự cứu rỗi không nằm ở quyền năng tối thượng, mà ở sự buông bỏ."

Anh b���t đầu nghĩ về những con người, những sự kiện có thể được "đặt" vào ván cờ này. Liễu Thanh Phong, kẻ đã rời bỏ Vô Trần Lão Tổ, có thể là một quân cờ quan trọng. Những tu sĩ đã chuyển đổi, những người đã hòa nhập vào "Nhân Đạo", cũng có thể đóng vai trò của mình. Ngay cả những phát minh của phàm nhân, những "kỳ tích" đã làm suy yếu lòng tin vào Thiên Đạo, cũng có thể trở thành một phần của ván cờ này, không phải để đối đầu, mà để chứng minh.

Tạ Trần biết, ván cờ này sẽ đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn, sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người và sự khéo léo trong việc điều khiển nhân quả. Anh không muốn Vô Trần Lão Tổ chết trong sự điên loạn và hận thù. Anh muốn hắn đối diện với sự thật, chấp nhận sự suy tàn của kỷ nguyên cũ, và tìm thấy một con đường mới, hoặc ít nhất là một sự bình an trong những khoảnh khắc cuối cùng của mình.

"Vô thường... chấp niệm..." Anh khẽ lẩm bẩm, xoay nhẹ 'Nhân Quả Luân Bàn', cảm nhận sự trôi chảy của thời gian và những mối liên kết vô hình. "Thiên Đạo cũng c�� lúc suy tàn, con người cũng có lúc 'mất người'. Nhưng một khi đã nhìn thấu nhân quả, biết được cái giá phải trả cho quyền năng, thì 'sống một đời bình thường', giữ trọn nhân tính, lại chính là con đường chân chính nhất."

Anh ngẩng đầu, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi ánh nắng ban mai đang dần rực rỡ hơn. Dù hành động hủy diệt của Vô Trần Lão Tổ đêm qua đã gây ra một mối đe dọa cận kề, và mặc dù 'Nhân Đạo' vẫn còn non trẻ, dễ bị tổn thương, Tạ Trần không hề nao núng. Trái lại, trong đôi mắt anh, một tia sáng kiên định chợt lóe lên. Ván cờ đã bắt đầu, và anh, một phàm nhân không tu hành, đã sẵn sàng để sắp đặt những nước đi đầu tiên, không phải để phá hủy, mà là để "thức tỉnh" một linh hồn lạc lối, và kiến tạo một kỷ nguyên mới cho Thập Phương Nhân Gian. Những nước cờ đầu tiên, dù nhỏ bé, nhưng sẽ đủ sức thay đổi dòng chảy nhân quả, báo hiệu một cuộc đối đầu không phải bằng vũ lực, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về nhân tính.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free