Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 812: Bóng Đêm Tuyệt Vọng: Vô Trần Lão Tổ Đặt Cược Cuối Cùng

Những ánh đèn lồng rực rỡ trên Phố Thương Mại Kim Long, những nụ cười giản dị nhưng mãn nguyện của phàm nhân và cả những cựu tu sĩ, tất cả như một mũi dao vô hình đâm sâu vào trái tim Vô Trần Lão Tổ. Trong khi thế gian đang tấp nập chào đón một kỷ nguyên mới, thì nơi Thái Huyền Tông, biểu tượng của quyền năng và sự vĩnh hằng, lại chìm trong một thứ hoàng hôn u ám đến lạ lùng.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ những mái ngói lưu ly của Thái Huyền Tông bằng một sắc màu bi thương. Gió lạnh từ các đỉnh núi cao thổi về, mang theo hơi ẩm và tiếng rít ghê người, như tiếng gào thét ai oán của một linh hồn sắp tan biến. Các điện đài tráng lệ làm từ ngọc thạch và gỗ linh mộc, từng sừng sững uy nghiêm, giờ đây lại mang một vẻ hoang tàn đến khó tả. Những chạm khắc rồng phượng tinh xảo trên cột đá, những bức phù điêu cổ kính trên vách tường, tất cả như đang bị bào mòn bởi thời gian và sự vô tình của Thiên Đạo đang suy kiệt. Tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ không còn thanh thoát mà mang nặng âm hưởng thê lương, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch. Tiếng kiếm reo trong các sân tập đã tắt hẳn, thay vào đó là sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng gió vút qua các cầu đá bắc ngang vực sâu, nghe như một lời than vãn không ngừng. Mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ, mùi thảo dược từ Dược Viên, mùi linh khí thanh mát và đôi khi là mùi gỗ đàn hương, tất cả giờ đây dường như đã bị nhấn chìm bởi một thứ mùi vị héo úa, mục nát, mùi của sự tàn lụi đang đến gần.

Trong Chính Điện Uy Nghiêm, nơi từng là trung tâm quyền lực của Thái Huyền Tông, Vô Trần Lão Tổ ngồi trên ghế chủ tọa, thân hình gầy gò đổ bóng dài trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo. Gương mặt hắn hằn rõ vẻ tiều tụy và hung tợn, đôi mắt trũng sâu đỏ ngầu, lóe lên những tia nhìn đầy điên dại, như thể ngọn lửa cuối cùng của hắn đang cháy rụi và nuốt chửng chính mình. Mái tóc b��c phơ rối bù của hắn rũ xuống hai bên thái dương, áo bào xám đen lấm lem, không còn vẻ thanh tao của một bậc tiên nhân mà toát ra khí chất tà mị và điên cuồng, như một ác quỷ bị giam cầm trong chính nỗi tuyệt vọng của mình.

Trước mặt hắn, vài trưởng lão và đệ tử cốt cán quỳ rạp trên đất, số lượng ít ỏi đến đáng thương so với những ngày tháng huy hoàng của tông môn. Họ là những người cuối cùng còn bám víu vào quyền uy đã mục ruỗng này, nhưng trong ánh mắt của họ không còn sự kính phục hay trung thành, mà chỉ còn là nỗi sợ hãi và sự né tránh. Vô Trần Lão Tổ chậm rãi quét ánh mắt đỏ ngầu qua từng người, tìm kiếm một tia sáng, một chút niềm tin, nhưng chỉ nhận lại được những cái cúi đầu rụt rè và ánh nhìn trốn tránh. Sự cô lập, cái cảm giác bị bỏ rơi, như một lưỡi dao sắc bén cứa vào từng thớ thịt trong tâm can hắn. Hắn không thể chấp nhận được sự thật rằng, quyền năng vô thượng, cái giá trị mà hắn đã dùng cả đời để theo đuổi, giờ đây lại trở nên vô nghĩa trước những phát minh tầm thường của phàm nh��n.

"Các ngươi..." Giọng Vô Trần Lão Tổ khàn đặc, nặng nề như tiếng đá lăn, "các ngươi... còn có thể nhìn thấy cái gì ngoài sự sụp đổ của Thiên Đạo sao? Hay đã bị những lời lẽ tầm thường của phàm nhân kia mê hoặc?"

Cả Chính Điện chìm vào sự im lặng đáng sợ. Không một ai dám ngẩng đầu đối diện với ánh mắt điên dại của hắn. Không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở, như thể một lời nói sai lầm cũng đủ để châm ngòi cho cơn thịnh nộ đã tích tụ bấy lâu.

Liễu Thanh Phong, dáng người thanh tú, vẫn còn mang trên mình bộ đạo bào tinh khôi, kiếm Bích Lạc vẫn đeo bên hông, nhưng đôi mắt sáng như sao của y giờ đây lại ẩn chứa sự mâu thuẫn và hoài nghi sâu sắc. Y là một trong số ít những người còn dám nhìn thẳng vào Vô Trần Lão Tổ, dù ánh mắt ấy vẫn còn chút sợ hãi. Y từng là một trong những người trung thành nhất, tin tưởng vào con đường tu tiên và Thiên Đạo bất diệt. "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?" – câu nói ấy từng là niềm tin sắt đá của y. Nhưng những gì y đã chứng kiến, từ sự cạn kiệt linh khí đến sự trỗi dậy của 'Nhân Đạo', đã dần làm lung lay niềm tin ấy.

"Lão Tổ..." Liễu Thanh Phong lắp bắp, giọng nói run rẩy, "Thiên Đạo quả thực đã suy yếu, linh khí cạn kiệt. Chúng ta... chúng ta cần một con đường mới." Y nói ra những lời này, như thể đang bước trên một sợi dây thừng mảnh mai bắc qua vực sâu, mỗi từ ngữ đều có thể đẩy y vào chỗ chết.

"Con đường mới?" Vô Trần Lão Tổ đột ngột đứng phắt dậy, khiến chiếc ghế ngọc thạch vang lên tiếng kẽo kẹt chói tai. Hắn đập mạnh bàn tay gầy guộc xuống bàn đá, một tiếng 'rầm' vang vọng khắp Chính Điện, làm rung chuyển cả những ngọn nến đang cháy leo lét. "Là con đường của kẻ phàm nhân hèn mọn kia sao? Ngươi muốn từ bỏ vinh quang trường sinh để quay về làm một con kiến bé nhỏ ư, Liễu Thanh Phong?" Giọng hắn gằn từng chữ, mang theo sự phẫn nộ tột cùng, như một con thú bị dồn vào đường cùng.

Liễu Thanh Phong cúi gằm mặt, không dám đáp lời. Y biết, mỗi lời nói của y lúc này đều có thể trở thành cái cớ để Vô Trần Lão Tổ trút giận. Các trưởng lão và đệ tử khác co rúm lại, không khí trong đại điện càng lúc càng nặng nề.

"Vô vọng!" Vô Trần Lão Tổ gầm lên, như tiếng sấm nổ giữa trời quang. Hắn lao tới trước mặt một đệ tử trẻ tuổi đang run rẩy, người đã từng lén lút bày tỏ sự hoài nghi về con đường tu tiên. "Ngươi, cũng giống như hắn, đã bị những ảo ảnh phàm trần làm mờ mắt phải không?" Hắn không đợi câu trả lời, vung tay lên. Một luồng linh lực hỗn loạn, không còn thuần khiết như trước, vọt ra, quật mạnh vào người đệ tử.

"Aaa!" Đệ tử kia kêu lên một tiếng thảm thiết, thân thể bị hất văng vào cột đá, máu tươi phun ra ướt đẫm áo bào. Y ngã xuống đất, co quắp, ánh mắt nhìn Vô Trần Lão Tổ đầy kinh hoàng và oán hận.

Liễu Thanh Phong chứng kiến cảnh đó, nội tâm càng thêm dao động. Ánh mắt y lướt qua vẻ mặt tiều tụy, điên dại của Vô Trần Lão Tổ, rồi lại nhìn sang người đệ tử đang thoi thóp trên nền đá lạnh. Đây không còn là tông môn mà y từng tin tưởng nữa. Đây là một con thuy��n đang chìm, và người chèo lái nó đã hoàn toàn mất trí. Nỗi sợ hãi và thất vọng dâng trào trong lòng y, hòa lẫn với một sự thấu hiểu cay đắng. Có lẽ, con đường mới mà Tạ Trần đang kiến tạo, dù không có sức mạnh thần thông, lại chính là lối thoát duy nhất cho thế giới này, và cho cả y.

Trong khi Thái Huyền Tông chìm trong bóng tối của sự tuyệt vọng, một tia sáng yếu ớt của chiếc đèn dầu lại soi rọi một góc nhỏ trong Thành Vô Song, nơi sự thật và những bí mật được hé lộ. Đó là Thiên Cơ Các, một mật điểm ẩn mình giữa những con hẻm chằng chịt, được bao bọc bởi vô số phù văn che giấu, gần như hòa lẫn vào kiến trúc cổ kính của thành phố. Căn phòng nhỏ không có cửa sổ, chỉ có ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn dầu treo lơ lửng, hắt lên những chồng giấy tờ, bản đồ và cổ tịch chất cao như núi. Tiếng gió lùa xào xạc bên ngoài, xen lẫn tiếng mưa phùn lất phất chạm vào mái ngói, tạo nên một bản nhạc nền u ám, tĩnh lặng. Mùi giấy cũ, mực, và hương thảo mộc khô từ các loại bùa chú, hương liệu được dùng để che giấu tung tích, vấn vít trong không khí, tạo nên một bầu không khí bí ẩn, tập trung và đầy cảnh giác.

Dạ Lan ngồi giữa đống tài liệu hỗn độn nhưng được sắp xếp một cách khoa học. Thân hình nàng mảnh mai, y phục đen tuyền ôm sát, chiếc mạng che mặt quen thuộc vẫn không hề rời khỏi khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt phượng sắc sảo, tinh anh. Ánh mắt ấy lướt qua từng dòng chữ được ghi chép cẩn thận, như một mũi kim sắc bén xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc, tìm kiếm chân tướng ẩn giấu. Nàng là người thu thập thông tin, là quan sát viên bí mật, và trong thời khắc hỗn loạn này, nàng là đôi mắt và đôi tai sắc bén nhất của 'Nhân Đạo'.

Bên cạnh nàng, một đệ tử Thiên Cơ Các đang quỳ gối, đầu cúi thấp, run rẩy báo cáo những diễn biến gần đây tại Thái Huyền Tông. Hắn là một trong số ít những người còn trung thành tuyệt đối với Dạ Lan, được huấn luyện để trở thành một cái bóng vô hình, thu thập tin tức từ mọi ngóc ngách của thế giới đang chuyển mình.

"Bẩm chủ nhân, tình hình tại Thái Huyền Tông ngày càng bất ổn," đệ tử thì thầm, giọng nói cố nén sự sợ hãi. "Vô Trần Lão Tổ... hắn ta dường như đã hoàn toàn mất kiểm soát. Các trưởng lão và đệ tử cốt cán đều đã bỏ đi quá nửa, số còn lại thì mang nặng tâm tư, không ai còn dám nói lời nào trái ý hắn. Hắn ta đã trừng phạt nặng nề Liễu Thanh Phong vì dám đề cập đến 'con đường mới' của phàm nhân. Liễu Thanh Phong... có lẽ cũng sắp không chịu nổi nữa rồi."

Dạ Lan vẫn im lặng, chỉ khẽ gật đầu, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên một cuộn bản đồ cổ. Nàng đã lường trước được điều này. Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Và giờ đây, sự thật về sự suy tàn của tu tiên và sự trỗi dậy của 'Nhân Đạo' đã lộ rõ đến mức ngay cả những kẻ mù quáng nhất cũng phải nhận ra.

"Hắn đã bắt đầu tìm kiếm những con đường khác? Cả những cổ thư cấm kỵ ư?" Dạ Lan hỏi, giọng nói nàng trầm thấp nhưng sắc bén, chứa đựng sự am hiểu sâu sắc về bản chất của quyền lực và sự tuyệt vọng. Ánh mắt nàng khẽ nheo lại, những tia sáng ẩn hiện trong đó như đang tính toán, phân tích mọi khả năng.

"Bẩm chủ nhân, có tin đồn Lão Tổ đã cho người lục soát các mật khố cổ xưa của tông môn, thậm chí là những phế tích bị nguyền rủa, tìm kiếm thứ gì đó có thể 'đảo ngược càn khôn'," đệ tử vội vàng đáp lời, hắn cố gắng nhớ lại từng chi tiết nhỏ nhất. "Hắn ta đã lấy đi rất nhiều cổ tịch đã bị phong ấn từ thời thượng cổ, những thứ mà các tiền bối đã cảnh báo là ẩn chứa ma khí và tà thuật kinh khủng. Hắn ta dường như đã bỏ qua ranh giới chính-tà rồi ạ. Có kẻ còn nói, hắn muốn... muốn phá hủy tất cả nếu không thể kiểm soát nó."

Nghe đến đây, đôi mắt Dạ Lan chợt lóe lên một tia cảnh giác. "Phá hủy tất cả?" Nàng lặp lại, không phải vì ngạc nhiên, mà vì xác nhận. Nàng đã tiên đoán được sự tuyệt vọng sẽ dẫn đến hành động cực đoan. Vô Trần Lão Tổ, một kẻ đã quen với quyền lực tuyệt đối, sẽ không bao giờ chấp nhận thất bại một cách an phận. Hắn thà kéo cả thế giới này chôn cùng với chấp niệm của hắn còn hơn là chứng kiến một kỷ nguyên mới không có hắn.

"Tăng cường giám sát tất cả những nơi mà hắn có thể ẩn náu hoặc tìm kiếm," Dạ Lan ra lệnh, giọng nói nàng dứt khoát, không một chút do dự. "Đặc biệt là những phế tích cổ xưa, những nơi từng là chiến trường của tiên ma. Cần phải tìm hiểu rõ hắn đang tìm kiếm thứ gì, và mục đích thực sự của hắn là gì. Báo cáo lại mọi hành động dù là nhỏ nhất. Mối đe dọa này... không thể xem nhẹ."

Đệ tử Thiên Cơ Các cúi đầu tuân lệnh, lẳng lặng rút lui vào bóng tối. Dạ Lan vẫn ngồi đó, ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào bản đồ thế giới đang thay đổi, nơi những chấm đỏ của sự hỗn loạn đang dần hội tụ lại thành một mối đe dọa to lớn. Nàng biết, Vô Trần Lão Tổ đang trên con đường lầm lạc nhất, và sự tuyệt vọng của hắn sẽ dẫn đến một hành động tàn bạo, tạo ra một mối đe dọa cận kề cho thế giới và 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang gầy dựng. Thông tin nàng thu thập được lúc này sẽ là chìa khóa để Tạ Trần và các đồng minh đối phó với âm mưu điên rồ của kẻ đứng trên bờ vực phá sản. Nàng thầm nghĩ: 'Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Và giờ đây, sự thật ấy đang trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.'

Bình minh còn chưa ló dạng, nhưng sương mù đã giăng kín khắp Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ, khiến nơi đây càng thêm phần u ám và kỳ bí. Những cột đá khổng lồ đổ nát, từng là trụ cột của một triều đại huy hoàng, giờ đây sừng sững như những bóng ma khổng lồ, bị thời gian và phong hóa gặm nhấm. Các bức tường đá đã bạc màu, những phù điêu mờ nhạt khắc họa các vị thần linh và chiến tích cổ xưa đã gần như biến mất dưới lớp rêu phong xanh xám. Cây cối dại mọc um tùm, thân leo quấn quýt, tạo thành những bức màn xanh thẫm che khuất ánh sáng, biến nơi đây thành một mê cung của sự lãng quên. Tiếng gió rít qua những khe hở của đá, nghe như tiếng thì thầm của hàng vạn linh hồn cổ xưa. Tiếng lá cây xào xạc, tiếng chim kêu lạ từ những bụi rậm sâu thẳm, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng hoang tàn, cổ kính và đầy rẫy sự u ám. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong mục nát, và mùi đá cũ kĩ đặc trưng của những nơi bị bỏ hoang từ vạn cổ, vấn vít trong không khí, càng khiến không gian trở nên nặng nề, khó thở.

Trong một mật thất sâu thẳm dưới lòng đất, nơi ánh sáng chưa bao giờ chạm tới, Vô Trần Lão Tổ đang đứng giữa một vòng tròn phù văn cổ xưa được khắc vội vàng lên nền đá. Những đường nét nguệch ngoạc, thô ráp, nhưng ẩn chứa một sức mạnh tà ác khủng khiếp, tỏa ra ánh sáng đỏ nhạt lập lòe, như ánh mắt của một con quỷ đang hé mở. Gương mặt hắn giờ đây đã hoàn toàn biến dạng, vẻ tiều tụy đã nhường chỗ cho sự điên dại tột cùng. Đôi mắt trũng sâu đỏ ngầu giờ đây lấp lánh như hai đốm lửa ma trơi, mái tóc bạc phơ rối bù của hắn rũ rượi, áo bào xám đen lấm lem, dính đầy bụi bẩn và cả những vệt máu khô không rõ từ đâu. Hắn không còn là một tu sĩ, mà là một kẻ cuồng vọng bị nỗi tuyệt vọng nuốt chửng.

Trong tay hắn là một cuộn da dê cổ đại đã mục nát, từng dòng chữ viết bằng thứ ngôn ngữ đã thất truyền hiện lên một cách quỷ dị dưới ánh sáng đỏ. Hắn đã tìm kiếm, đã đào bới mọi mật khố, m���i phế tích bị lãng quên, chỉ để tìm thấy thứ này – một cổ thư cấm kỵ ghi chép về những tà thuật, những phương pháp 'đảo ngược càn khôn' mà cả tiên môn chính đạo cũng phải kiêng kỵ.

Trên một bệ đá cổ kính ngay trước mặt hắn, một vật thể màu đen kịt đang nằm đó. Đó là một 'Hủy Diệt Phù Ấn' cổ xưa, được khắc họa bằng những đường nét uốn lượn khó hiểu, mỗi nét như một con rắn độc đang cuộn mình, tỏa ra luồng khí âm lãnh đến thấu xương, mang theo mùi tanh tưởi của ma khí và sự chết chóc. Hắn đã phải trả cái giá không hề nhỏ để có được nó, và để giải phong ấn cho nó.

Vô Trần Lão Tổ nhìn chằm chằm vào 'Hủy Diệt Phù Ấn', một nụ cười ghê rợn kéo rộng khóe môi khô khốc của hắn. "Nếu không thể kiểm soát... thì ta sẽ phá hủy tất cả!" Giọng hắn khàn đặc, vỡ vụn, vang vọng trong mật thất như tiếng vọng của một linh hồn bị nguyền rủa. "Để xem, cái 'Nhân Đạo' rỗng tuếch kia có thể tồn tại trên đống đổ nát này không! Để xem, cái tên Tạ Trần phàm nhân kia có còn dám ngông cuồng trước quy��n năng hủy diệt tuyệt đối của ta không!"

Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. Khí tức tà ác từ phù ấn như một luồng gió lạnh buốt tràn vào lồng ngực hắn, hòa tan vào linh lực vốn đã trở nên hỗn loạn của hắn. Khi hắn mở mắt ra, con ngươi đỏ ngầu giờ đây càng thêm phần điên dại, như thể hắn đã nhìn thấy viễn cảnh mà hắn khao khát – một thế giới tan hoang, nơi hắn là kẻ đứng trên đỉnh cao của sự hủy diệt.

"Thiên Đạo chết rồi... thì ta sẽ là kẻ kết thúc nó, mang theo cả cái thế giới giả dối này xuống mồ!" Hắn lại cười, tiếng cười man rợ, điên cuồng vang vọng, hòa lẫn với tiếng gió rít bên ngoài, nghe như tiếng khóc than của quỷ dữ. Hắn đưa bàn tay gầy guộc, run rẩy chạm vào 'Hủy Diệt Phù Ấn'. Ngay lập tức, phù ấn đen kịt bỗng chốc bùng lên một quầng sáng đỏ máu, lan tỏa khắp mật thất, khiến các phù văn trên nền đá cũng chói lòa theo. Khí tức tà ác bùng lên mạnh mẽ hơn, như một con sóng thần đen tối, mang theo sự hủy diệt không thể ngăn cản. Mùi ma khí tanh tưởi giờ đây nồng nặc hơn bao giờ hết, như báo hiệu một tai họa kinh hoàng sắp sửa giáng xuống toàn bộ Thập Phương Nhân Gian.

Vô Trần Lão Tổ, kẻ đã đánh mất chính mình trên con đường truy cầu quyền năng và bất tử, giờ đây đã trở thành mối đe dọa lớn nhất cho sự tồn vong của thế giới. Hắn là hiện thân của sự chấp niệm mù quáng, của một kỷ nguyên sắp tàn, và hắn đã sẵn sàng kéo theo tất cả vào vực thẳm của sự hủy diệt nếu không thể giữ được quyền lực. Màn sương mù bên ngoài phế tích càng lúc càng dày đặc, như muốn che giấu đi tội ác sắp diễn ra, nhưng không thể che giấu được sự thật rằng, một con quỷ đã thức tỉnh, và cơn thịnh nộ của nó sẽ sớm nhấn chìm tất cả.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free