Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 811: Ánh Sáng Phàm Trần, Bóng Tối Thần Quyền: Tiếng Vọng Của Kỷ Nguyên Mới

Hoàng hôn buông xuống Thôn Vân Sơn, nhuộm cả bầu trời một màu vàng cam ấm áp. 'Thiên Công Thủy Luân' vẫn không ngừng hoạt động, tiếng nước chảy đều đặn, tiếng bánh xe quay đều, tiếng máy xay xát ngũ cốc nhịp nhàng như một nhịp đập của sự sống mới. Từ các ngôi nhà gỗ và đá nhỏ, những ngọn đèn nhỏ, được cấp năng lượng từ thủy luân, bắt đầu thắp sáng các con đường và nhà cửa, tạo nên một cảnh tượng ấm áp, rực rỡ, xua đi bóng tối và nỗi lo âu. Mùi ngũ cốc mới xay thơm lừng, mùi đất ẩm được tưới tắm, mùi khói bếp nh��� nhàng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí hân hoan, hy vọng và đầy sức sống mới. Tiếng cười nói vui vẻ của dân làng vang vọng khắp nơi, họ vui mừng thu hoạch những hạt ngũ cốc đầu tiên được xay từ hệ thống mới, chia sẻ niềm vui và sự no đủ.

Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu đứng trên một gò đất cao, quan sát toàn bộ cảnh tượng. Ánh hoàng hôn chiếu lên khuôn mặt thư sinh của Tạ Trần, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm của anh. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, chứa đựng sự mãn nguyện và bình yên.

Ông Lão Tiều Phu, ánh mắt tinh anh, nhìn về phía Thiên Công Thủy Luân, rồi lại nhìn Tạ Trần. "Thấy không, tiểu hữu? Sức mạnh đích thực không phải là thứ khiến người ta sợ hãi, mà là thứ giúp cuộc sống của họ tốt đẹp hơn. Đây mới là đạo của nhân gian. Một ngọn lửa sưởi ấm, một bát cơm no, một dòng nước mát... những điều giản dị ấy lại là chân lý vĩnh cửu, thứ mà vạn kiếp tu luyện cũng khó lòng đạt được."

Tạ Trần khẽ gật đầu, giọng nói trầm tĩnh vang lên giữa không gian tĩnh mịch. "Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt. Nhưng trí tuệ của con người thì không. Hàng vạn năm sau, khi không còn ai trông chờ vào thần tiên, chính những kỳ tích của phàm nhân mới là nền tảng cho trật tự mới. Một trật tự không dựa vào sự áp đặt của quyền năng, mà dựa vào sự đoàn kết, sáng tạo và lòng trắc ẩn của con người. Con đường này tuy gian nan, nhưng chắc chắn sẽ bền vững hơn vạn lần con đường cũ kỹ, mục ruỗng kia." Anh cảm nhận rõ ràng dòng chảy nhân quả đang thay đổi, những hạt giống Nhân Đạo đang bén rễ sâu sắc trong lòng người.

Các tu sĩ hoài nghi, những người đã đứng lặng lẽ quan sát suốt buổi chiều, giờ đây đã dần dần tiến lại gần hơn. Ánh mắt họ không còn sự đề phòng, mà là sự khát khao hiểu biết, sự tìm kiếm một con đường mới. Họ đã chứng kiến màn thị uy trống rỗng của Vô Trần Lão Tổ, và giờ đây, họ chứng kiến một "kỳ tích" thực sự, một phép màu của trí tuệ phàm nhân.

Một tu sĩ trẻ, người đã từng bàng hoàng tại quán trà, tiến lên phía trước, quỳ gối xuống, ánh mắt run rẩy nhìn Tạ Trần, đầy sự tìm kiếm và ngưỡng mộ. "Tiên đạo... thực sự đã lạc lối rồi sao? Chúng con đã mất đi điều gì, trên con đường truy cầu trường sinh và quyền năng?" Giọng y run rẩy, câu hỏi đó không chỉ là của riêng y, mà là của cả một thế hệ tu sĩ đang bơ vơ giữa ranh giới cũ và mới, giữa chấp niệm và thức tỉnh.

Tạ Trần nhìn y, ánh mắt anh sâu thẳm như vực thẳm. "Các ngươi đã mất đi chính mình, mất đi nhân tính, mất đi cái gọi là 'sống'. Tiên đạo không phải là lạc lối, mà là đã đi đến tận cùng của nó, để lộ ra sự trống rỗng bên trong. Nhưng con đường mới đang mở ra, con đường của 'Nhân Đạo', nơi mỗi người đều có thể tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại mà không cần phải 'mất người'."

Ánh đèn từ các ngôi nhà, từ 'Thiên Công Thủy Luân', hắt lên khuôn mặt Tạ Trần, khiến anh trông như một vị thần giáng thế, nhưng lại là một vị thần của phàm nhân. Sự thay đổi trong tâm lý các tu sĩ hoài nghi này sẽ dẫn đến việc họ rời bỏ tông môn cũ, tìm kiếm con đường mới và trở thành những đồng minh quan trọng trong việc xây dựng trật tự mới. Tạ Trần biết rằng, đây chỉ là khởi đầu. Con đường của 'Nhân Đạo' còn dài, nhưng anh đã gieo những hạt giống đầu tiên, những hạt giống của trí tuệ, của hy vọng, và của một cuộc sống trọn vẹn, không cần đến sự phù phiếm của pháp thuật hay sự cưỡng ép của quyền năng. Hàng vạn năm sau, khi thế giới này quên đi những vị tiên nhân, họ sẽ ghi nhớ một phàm nhân đã thắp sáng những ngọn đèn đầu tiên cho một kỷ nguyên mới.

***

Sáng sớm tại Thôn Vân Sơn, không khí trong lành, mát rượi. Nắng nhẹ trải vàng trên những mái nhà gỗ và đá nhỏ, xuyên qua những tán cây xanh tươi, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ con kênh mới được cải tạo, mang theo hơi ẩm mát lành tưới tắm những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tít tắp. Xa xa, tiếng gà gáy giục giã một ngày mới, tiếng trẻ con nô đùa rộn rã trong sân, tạo nên một bản hòa ca yên bình, thanh tĩnh, gần gũi với thiên nhiên. Mùi đất ẩm, mùi cỏ non và mùi khói bếp nhẹ nhàng vấn vít, gợi lên một cảm giác ấm áp, thân thuộc của cuộc sống thường nhật.

Thôn Vân Sơn giờ đây không còn chỉ là một làng nhỏ bé, mà đã trở thành một hình mẫu sống động cho triết lý 'Nhân Đạo' của Tạ Trần. Trung tâm của mọi hoạt động vẫn là 'Thiên Công Thủy Luân' khổng lồ, miệt mài vận hành, tiếng bánh răng quay đều đặn như nhịp đập trái tim của cả thôn. Những con kênh dẫn nước tưới tiêu cho ruộng đồng không ngớt, mang đến sự sung túc và màu mỡ. Điều đáng chú ý nhất là sự hiện diện của rất nhiều tu sĩ. Họ không còn khoác lên mình những bộ đạo bào lụa là, mà đã cởi bỏ chúng, mặc y phục phàm nhân giản dị, cùng dân làng lao động. Những bàn tay từng cầm kiếm, niệm chú, giờ đây thuần thục với cuốc, với xẻng, học cách vận hành máy móc nông nghiệp cải tiến, hoặc tham gia vào việc cải tạo đất đai, xây dựng nhà cửa.

Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, không ngừng di chuyển giữa đám đông. Anh nhiệt huyết chỉ dẫn một nhóm cựu tu sĩ cách vun đất, gieo hạt. Tay anh thoăn thoắt, không còn vẻ gượng gạo của một người xa lạ với công việc đồng áng, thay vào đó là sự hứng khởi, quyết tâm. "Sức mạnh thực sự không nằm ở linh khí vô hình, đạo hữu," Dương Quân nói, giọng rõ ràng, dứt khoát, "mà ở trí tuệ và sự đoàn kết của con người! Nhìn xem, cánh đồng này, nhờ hệ thống thủy lợi mới, cho năng suất gấp đôi. Đó chẳng phải là kỳ tích sao? Một kỳ tích mà chúng ta tự tay tạo ra, không cần cầu xin thần tiên." Ánh mắt anh sáng rực, tràn đầy hy vọng vào con đường mới, một con đường mà anh tin là chân chính hơn vạn lần con đường tu tiên đầy chấp niệm.

Cách đó không xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng lặng lẽ quan sát. Nàng vẫn mặc bộ bạch y thanh thoát, nhưng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết mà thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng dõi theo những người phàm nhân và cựu tu sĩ đang miệt mài lao động. Nàng thấy một đứa trẻ phàm nhân không chút sợ hãi, kéo tay một vị cựu Nguyên Anh chân nhân, chỉ cho y cách đặt một viên đá vào cối xay. Vị chân nhân ấy, từng là người cao ngạo, uy nghiêm, nay lại cúi mình lắng nghe, trên môi nở một nụ cười hiền lành. Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ động môi, ánh mắt nàng dần ấm áp hơn, một nụ cười hiếm hoi thoáng hiện trên gương mặt nàng khi nàng nhìn thấy cảnh tượng ấy. "Ta từng nghĩ, con đường tiên đạo là vĩnh hằng," nàng lẩm bẩm, giọng trong trẻo nhưng đầy nội tâm. "Nay nhìn thấy cảnh này, mới biết nhân gian cũng có thể tạo nên kỳ tích." Nàng cảm thấy một sự đấu tranh trong tâm hồn, giữa những giáo điều đã in sâu vào máu thịt và một hiện thực sống động, tràn đầy sức sống đang diễn ra trước mắt.

Trên một ngọn đồi nhỏ nhìn xuống toàn cảnh Thôn Vân Sơn, Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu ngồi dưới bóng cây cổ thụ, nhâm nhi chén trà nóng. Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh, thấu đáo thường thấy, đôi mắt sâu thẳm của anh dõi theo từng hoạt động bên dưới. Anh khẽ gật đầu khi thấy Lăng Nguyệt Tiên Tử lần đầu tiên mỉm cười khi nhìn một phàm nhân chỉ dẫn cách vận hành máy xay xát. Anh hiểu rằng, sự thay đổi lớn nhất không nằm ở những phát minh, mà ở sự chuyển hóa trong lòng người. "Kỳ tích không cần thần thông, chỉ cần ý chí và sự sáng tạo. Thiên Đạo suy kiệt, nhưng Nhân Đạo sẽ vươn lên." Giọng anh trầm tĩnh, như một lời khẳng định cho tương lai.

Ông Lão Tiều Phu, với mái râu tóc bạc phơ, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, ánh mắt tinh anh nhìn Tạ Trần. Ông mỉm cười hiền hậu, nhấp một ngụm trà. "Cây có cội, nước có nguồn. Con người cũng vậy, trở về với gốc rễ, sẽ thấy sức sống mới." Ông đưa tay chỉ về phía Thủ Lĩnh Dân Quân, người đang đứng bên cạnh 'Thiên Công Thủy Luân', tự hào chỉ vào những cánh đồng lúa xanh mướt được tưới tiêu nhờ thủy luân, ánh mắt rạng rỡ. "Phàm nhân vốn có sức mạnh của riêng mình, chỉ là đã bị che mờ bởi chấp niệm thành tiên mà thôi." Ông lão nói, giọng chậm rãi, từ tốn, chứa đựng đạo lý sâu xa của lẽ đời. Tạ Trần nhìn về phía chiếc Nguyệt Quang Trâm lấp lánh trên tóc Lăng Nguyệt Tiên Tử, cảm nhận dòng chảy nhân quả đang dần thay đổi định mệnh của từng cá thể, từng mảnh ghép trong bức tranh nhân gian rộng lớn.

***

Chiều tà tại Thiên Đỉnh Cung, đỉnh cao của quyền năng và linh khí, giờ đây lại mang một vẻ u ám lạ thường. Các cung điện trắng muốt, mái ngói vàng óng, được xây dựng từ ngọc thạch và đá mây, vẫn sừng sững giữa trời, nhưng không còn cảm giác thanh tịnh, siêu thoát như xưa. Tiếng gió thổi qua biển mây bao phủ, tạo thành những âm thanh gào thét lạnh lẽo, át đi tiếng chuông gió leng keng và tiếng chim hót líu lo thường ngày. Chỉ còn lại sự im lặng tuyệt đối, một sự im lặng nặng nề, đầy ẩn ý về sự cô lập và suy tàn. Mùi mây ẩm lạnh, mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển và mùi linh khí thanh khiết hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí có vẻ bình yên nhưng lại chất chứa sự bất an sâu sắc.

Trong chính điện Thiên Đỉnh Cung, Vô Trần Lão Tổ ngồi trên ghế bành chạm rồng, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt đỏ rực như máu, ẩn hiện dưới ánh nến lập lòe, tràn đầy vẻ giận dữ và bất lực. Bàn tay ông ta nắm chặt thành quyền, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Trước mặt ông là một nhóm trưởng lão tông môn, sắc mặt tái mét, ánh mắt họ đầy sự hoang mang và sợ hãi. Họ đứng cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sục sôi lửa giận của Lão Tổ. Dạ Lan, với thân phận gián điệp, đứng lặng lẽ trong một góc tối của đại điện, thân hình mảnh mai yểu điệu ẩn mình trong bộ y phục đen tuyền, che mặt bằng một mạng che mỏng. Ánh mắt sắc sảo của nàng xuyên qua màn che, ghi nhận mọi phản ứng, mọi dao động trong không khí.

"Lão Tổ... số lượng đệ tử xin hoàn tục, xin rời tông đã... đã tăng gấp mười lần trong tháng này. Cả những tu sĩ Nguyên Anh cũng có người dao động!" Trưởng lão A, một lão già râu tóc bạc phơ, run rẩy bẩm báo, giọng nói lạc đi vì sợ hãi. Ông ta không dám ngẩng đầu, chỉ biết cúi gằm mặt xuống đất, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Vô Trần Lão Tổ nghe xong, bỗng gầm lên một tiếng giận dữ, bàn tay ông ta vung mạnh, hất đổ một bình hoa cổ bằng ngọc thạch đặt gần đó. Tiếng vỡ choang chát vang vọng khắp đại điện, khiến các trưởng lão giật mình thon thót. "Một lũ phàm nhân! Một cái thủy luân tầm thường mà có thể lay chuyển đại đạo ư? Bọn chúng điên rồi! Linh khí suy kiệt, chúng không dựa vào thần thông, chúng sẽ sống thế nào?!" Giọng ông ta tràn đầy sự khinh miệt nhưng ẩn sâu trong đó là một nỗi sợ hãi không thể che giấu. Đôi mắt đỏ rực quét qua các trưởng lão, tìm kiếm sự trung thành và sự sợ hãi.

Vô Trần Lão Tổ đứng phắt dậy, bước xuống từ ghế bành, từng bước chân nặng nề vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Ta không tin! Không thể nào! Ta là Vô Trần Lão Tổ, là người nắm giữ Thiên Đạo, sao có thể bị lay chuyển bởi những chuyện phàm tục cỏn con đó?" Ông ta gào lên, âm thanh vang vọng, dường như muốn xé toang cả biển mây bên ngoài. "Các ngươi nghe đây! Bất cứ tu sĩ nào dám rời tông, dám tơ tưởng đến cái gọi là 'Nhân Đạo' đó, đều sẽ bị trục xuất khỏi tông môn, phế bỏ tu vi, vĩnh viễn không được đặt chân vào Thiên Đỉnh Cung nữa! Cấm tuyệt giao lưu với phàm nhân! Ai trái lệnh, chết không toàn thây!"

Ông ta bắt đầu ném ra những lời đe dọa, ra lệnh cấm các tu sĩ tiếp xúc với phàm nhân, nhưng giọng điệu đã không còn sự tự tin tuyệt đối như trước. Sự tuyệt vọng và bất lực len lỏi trong từng lời nói, khiến uy thế của ông ta giảm đi rõ rệt. Các trưởng lão cúi đầu sâu hơn, nhưng trong lòng họ, mầm mống của sự hoài nghi đã bén rễ. Họ đã từng chứng kiến sức mạnh vô song của Vô Trần Lão Tổ, nhưng giờ đây, trước những tin tức về Thôn Vân Sơn, về 'Thiên Công Thủy Luân', và đặc biệt là về sự thức tỉnh của lòng người, họ bắt đầu cảm thấy quyền lực của ông ta đang xói mòn từng chút một.

Dạ Lan trong góc tối khẽ rùng mình. Nàng thầm nghĩ: 'Lão Tổ vẫn chưa hiểu. Cái thủy luân đó không phải là sức mạnh, nó là biểu tượng. Biểu tượng của một con đường khác, không cần dựa vào ngài nữa.' Nàng cảm nhận rõ ràng sự giận dữ của Vô Trần Lão Tổ sẽ dẫn đến những hành động cực đoan và tàn bạo hơn để cố gắng giành lại quyền lực, đẩy xung đột lên cao trào. Nhưng nàng cũng biết, đó chỉ là sự giãy giụa cuối cùng của một kỷ nguyên sắp tàn.

***

Hoàng hôn buông xuống Phố Thương Mại Kim Long, Thành Vô Song, mang theo một vẻ đẹp rực rỡ và sôi động. Trời trong xanh, gió nhẹ mơn man, xua tan đi cái nóng bức ban ngày. Các tòa nhà ba, bốn tầng, với mái ngói cong và những họa tiết trang trí lộng lẫy, nối tiếp nhau, tạo nên một khung cảnh tráng lệ. Những biển hiệu lớn với đủ loại chữ viết, đèn lồng rực rỡ sắc màu được thắp sáng, biến con phố thành một dải lụa vàng cam lấp lánh dưới ánh chiều tà. Tiếng rao hàng huyên náo, tiếng mặc cả sôi nổi, tiếng nói chuyện ồn ào của đám đông và tiếng nhạc du dương từ các quán rượu hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống đô thị. Mùi hương liệu quý hiếm, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn, mùi vải vóc mới và mùi kim loại từ các xưởng thủ công vấn vít trong không khí, mang đến một cảm giác sầm uất, náo nhiệt và giàu có.

Phố Thương Mại Kim Long giờ đây tấp nập hơn bao giờ hết. Không chỉ có những thương nhân buôn bán truyền thống, mà còn xuất hiện nhiều cửa hàng mới, trưng bày các sản phẩm 'cải tiến của nhân gian'. Đèn lồng thắp sáng không còn chỉ dựa vào linh thạch đắt đỏ mà đã có những loại đèn dầu, đèn khí mới, sáng hơn, bền hơn và rẻ hơn rất nhiều, nhờ vào những sáng kiến từ 'Thiên Công Thủy Luân' của Tạ Trần. Những chiếc xe đẩy hàng được cải tiến nhẹ hơn, hiệu quả hơn, giúp việc vận chuyển hàng hóa trở nên dễ dàng.

Điều đặc biệt là sự hiện diện ngày càng đông đảo của các tu sĩ đã cởi bỏ đạo bào, hòa mình vào đám đông. Họ không còn vẻ xa cách, cao ngạo, mà tham gia vào các hoạt động thương mại, trao đổi kiến thức hoặc thậm chí là giúp đỡ phàm nhân vận hành các máy móc đơn giản. Một thương nhân trung niên, khuôn mặt hân hoan, đang đứng trước cửa hàng của mình, khoe với khách hàng. "Nhờ có những cải tiến này, hàng hóa của chúng ta không còn phụ thuộc vào linh khí nữa! Giá thành hạ, lợi nhuận tăng!" Giọng ông ta tràn đầy niềm tự hào và hưng phấn.

Bên cạnh đó, một cựu tu sĩ, từng là một đệ tử nội môn của một tông phái trung bình, giờ đây đang say sưa giải thích cho một nhóm phàm nhân về nguyên lý hoạt động của một máy dệt lụa mới không cần đến pháp thuật. "Thì ra cuộc sống phàm nhân cũng có những điều thú vị và ý nghĩa đến vậy," y nói, ánh mắt lấp lánh niềm vui. "Hơn cả việc bế quan tu luyện vô vọng, truy cầu một thứ quyền năng phù phiếm." Khuôn mặt y không còn vẻ u sầu, chấp niệm mà thay vào đó là sự thư thái, mãn nguyện, như thể đã tìm thấy một ý nghĩa mới trong cuộc đời.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi rời Thôn Vân Sơn với những suy tư sâu sắc, đã quay trở lại Thành Vô Song. Nàng vẫn mặc bộ bạch y quen thuộc, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, và chiếc Nguyệt Quang Trâm lấp lánh trên tóc, nhưng khí chất nàng đã thay đổi ít nhiều. Nàng đi dạo trên con phố tấp nập, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây không còn sự lạnh lùng mà thay vào đó là sự quan sát tỉ mỉ, đầy nội tâm. Nàng dừng lại trước một gian hàng bán vải, nơi một cựu tu sĩ đang say sưa giải thích về quy trình dệt lụa mới. Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe, nàng khẽ gật đầu, đôi mắt nàng phản chiếu ánh đèn lồng rực rỡ, một sự chấp nhận thầm lặng đang diễn ra trong lòng nàng. 'Con đường này... có lẽ mới là chân lý,' nàng tự nhủ, giọng thì thầm chỉ đủ mình nàng nghe thấy. 'Chúng ta đã truy cầu sức mạnh, sự bất tử, đến nỗi quên mất ý nghĩa của chữ "sống".'

Nàng nhớ lại những lời của Tạ Trần, về việc 'mất người' trên con đường tu tiên. Nàng đã từng nghĩ đó là một cái giá nhỏ cho quyền năng và sự vĩnh hằng. Nhưng giờ đây, nhìn những gương mặt rạng rỡ của phàm nhân, những cựu tu sĩ tìm thấy ý nghĩa mới, nàng bắt đầu hiểu rằng cái giá đó có thể là tất cả. Sự chuyển đổi của nàng, từ một tiên tử cao ngạo đến một người bắt đầu thấu hiểu 'Nhân Đạo', đang diễn ra một cách chậm rãi nhưng không thể đảo ngược.

Dạ Lan, xuất hiện thoáng qua trong bóng tối của một con hẻm nhỏ, mỉm cười nhẹ trước cảnh tượng đó. Nàng thấy Lăng Nguyệt Tiên Tử, thấy những người dân và những cựu tu sĩ đang xây dựng một thế giới mới không cần đến linh khí, không cần đến thần thông. Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Và giờ đây, sự thật về 'Nhân Đạo' đang dần hiển lộ. Nàng lẳng lặng biến mất như một l��n khói, để lại con phố vẫn tấp nập, rực rỡ trong ánh đèn lồng, như một biểu tượng cho một kỷ nguyên mới đang trỗi dậy mạnh mẽ. Dù con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng những hạt giống mà Tạ Trần đã gieo đang bén rễ sâu sắc, hứa hẹn một tương lai nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, một tương lai mà Vô Trần Lão Tổ và những chấp niệm cũ kỹ của ông ta sẽ không bao giờ hiểu được.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free