Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 810: Màn Thị Uy Hão Huyền và Kỳ Tích Phàm Nhân: Dòng Chảy Mới Của Linh Khí và Tri Thức

Tiếng khóc nghẹn ngào trong tim những kẻ lầm đường đã tan vào hư vô, nhường chỗ cho một câu hỏi lớn, một tiếng nói nhỏ bé vang vọng tự thâm tâm, rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời thề nguyện thầm kín, một lời hứa với chính bản thân họ. *'Sức mạnh đó rốt cuộc để làm gì? Để rồi lại cô độc và sợ hãi như Vô Trần Lão Tổ sao? Để rồi mất đi chính mình? Hay là cuộc sống này, dù không có phép thuật, dù không có trường sinh, mới là điều ta thực sự khao khát? Một cuộc đời được 'sống' trọn vẹn, được cảm nhận mọi hỉ nộ ái ố, được xây dựng và sẻ chia, được yêu thương và được đau khổ, đó chẳng phải là ý nghĩa cuối cùng của sự tồn tại hay sao?'* Câu hỏi đó không chỉ là của riêng một tu sĩ trẻ, mà là của nhiều tu sĩ khác đang ngồi quanh đó, cùng chung một nỗi lòng, cùng chung một sự thức tỉnh, một sự phá vỡ chấp niệm. Họ nhận ra rằng, Vô Trần Lão Tổ, dù có pháp lực thông thiên, lại đang cố gắng níu kéo một cái bóng của Thiên Đạo đã sụp đổ, một chấp niệm hư vô, một ảo ảnh đã tan biến, mà không hề nhận ra sự thật.

Tạ Trần khẽ khàng nhấp một ngụm trà, vị đắng chát nhưng hậu ngọt lan tỏa trong vòm miệng, như cuộc đời vậy, có đắng cay nhưng cũng có ngọt bùi. Anh biết rằng, những hạt giống đã được gieo, không chỉ bằng lời nói, mà bằng chính sự đối lập của hai 'màn trình diễn' mà anh đã khéo léo sắp đặt. Sự kiện này là một bước tiến quan trọng trong việc gieo mầm 'Nhân Đạo' vào lòng người, đặt nền móng cho những biến đổi lớn trong tương lai xa, kéo dài hàng vạn năm. Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp ��ổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, đòi hỏi sự kiên trì, niềm tin và sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của con người.

Ông Lão Tiều Phu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã lên cao, soi sáng dòng suối lấp lánh như một dải lụa bạc, huyền ảo và tĩnh mịch. "Sông chảy trăm năm vẫn là sông. Núi đứng vạn năm vẫn là núi. Con người, dù có thay đổi ra sao, dù có truy cầu đến đâu, cuối cùng vẫn khao khát một nơi để thuộc về, một cuộc đời để 'sống' trọn vẹn, để tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại, chứ không phải là sự trường sinh vô vị."

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt anh một lần nữa nhìn ra ngoài, vượt qua màn đêm và những ngọn núi, như nhìn về một tương lai xa xăm, nơi Thiên Đạo mới sẽ được kiến tạo, không phải bằng pháp thuật hay sự cưỡng ép, mà bằng chính niềm tin và sự bền bỉ của nhân gian, bằng sự trọn vẹn của nhân tính. Anh sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, len lỏi vào từng ngóc ngách của thế giới, từng tâm hồn đang tìm kiếm ánh sáng, dẫn dắt họ đến một kỷ nguyên mới, một Thiên Đạo mới. Anh biết rằng, sự đối lập giữa hai 'màn trình diễn' này sẽ khiến ngày càng nhiều tu sĩ rời bỏ con đường cũ, tìm đến 'Nhân Đạo' hoặc ít nhất là không còn tin tưởng hoàn toàn vào Vô Trần Lão Tổ. Khả năng Tạ Trần tạo ra một trật tự mới không cần phép thuật sẽ là một chiến lược lâu dài và hiệu quả hơn trong bối cảnh Thiên Đạo suy yếu. Và đó chính là cách anh, một phàm nhân, đang từng bước phá cục, định hình lại vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian.

***

Vài ngày sau màn thị uy thần thông chấn động thiên địa của Vô Trần Lão Tổ, tại Quán Trà Vọng Giang, một quán nhỏ kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, nằm nép mình bên dòng sông xanh biếc, không khí vào sáng sớm vẫn trong lành và mát mẻ. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá cổ thụ, chiếu rọi những vệt sáng vàng óng lên mặt bàn gỗ mộc mạc. Tiếng nước sông chảy róc rách không ngừng, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng pha trà nhẹ nhàng, tạo nên một bản hòa ca yên bình đến lạ.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, ngồi ở một góc khuất, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, lướt qua từng gương mặt, thu thập phản ứng. Anh khẽ nhấp chén trà hương lài, vị đắng chát nhưng thanh tao lan tỏa nơi đầu lưỡi. Trong quán, một vài người khách đang uống trà, nhưng ánh mắt và những lời thì thầm của họ lại không ngừng hướng về những gì đã xảy ra tại Quảng Trường Thiên Uy mấy ngày trước. Không khí không còn vẻ sợ hãi bao trùm như những lần thị uy trước đây, thay vào đó là một sự ngờ vực len lỏi, thậm chí là chế giễu ngầm.

"Cái gì mà thần thông, chẳng qua là phô trương," một phàm nhân A, dáng người chất phác, tay cầm chén trà nghi ngút khói, cau mày lẩm bẩm. "Có giải quyết được cái hạn hán ở thôn ta không? Nước vẫn khô cạn, ruộng đồng vẫn nứt nẻ. Bao nhiêu pháp thuật ấy, có biến ra được một hạt mưa không?"

Phàm nhân B, một phụ nữ trung niên với đôi mắt mệt mỏi vì lo toan, thở dài đáp lời. "Đúng vậy, chỉ thấy ánh sáng rực rỡ, tiếng nổ long trời, mặt đất rung chuyển, nhưng cuộc sống vẫn vậy, thậm chí còn thêm lo lắng. Con trẻ vẫn đói, lương thực vẫn thiếu. Ai nấy đều bảo đó là điềm lành, nhưng ta chỉ thấy lòng người càng thêm bất an." Nàng lắc đầu, ánh mắt xa xăm nhìn ra dòng sông, nơi những chiếc thuyền nhỏ lững lờ trôi.

Trong số những khách quen, có một vài tu sĩ trẻ, trang phục tông môn tuy vẫn giữ vẻ thanh cao nhưng lại lộ rõ sự mệt mỏi, thất thần. Họ ngồi lẫn trong đám đông, không còn sự ngạo nghễ thường thấy, nét mặt lộ vẻ bàng hoàng, rõ ràng đã mất đi sự kính trọng với những gì họ vừa chứng kiến. Một tu sĩ trẻ tuổi, mái tóc đen dài rũ xuống che đi một phần khuôn mặt thanh tú, khẽ thở dài. "Sư phụ nói đó là uy lực để răn đe, để củng cố niềm tin vào Thiên Đạo," y thì thầm với người bạn đồng môn ngồi cạnh, "nhưng ta chỉ thấy... một sự yếu đuối khó tả. Uy lực đó quá lớn, đến mức hủy diệt, nhưng lại không có chút ấm áp nào, không mang lại một tia hy vọng nào cho nhân gian. Nó chỉ gieo rắc sợ hãi, mà nỗi sợ hãi thì... không thể vá trời." Ánh mắt y thất thần nhìn vào chén trà, như thể đang cố gắng nhìn thấu một điều gì đó sâu thẳm.

Tạ Trần, vẫn bình thản nhấp trà, khẽ nhếch môi. Anh không cần phải nói nhiều, những phản ứng này đã nói lên tất cả. Hạt giống hoài nghi, được anh gieo rắc một cách khéo léo, nay đã bén rễ và nảy mầm mạnh mẽ trong lòng người. Thiên Đạo suy yếu không chỉ là sự cạn kiệt linh khí, mà còn là sự mất đi niềm tin của chúng sinh.

Bất chợt, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương hoa cỏ thoang thoảng. Một bóng hình mảnh mai, y phục đen tuyền, che mặt bằng mạng che, xuất hiện lặng lẽ bên cạnh Tạ Trần, tựa như một làn khói. Đó là Dạ Lan. Nàng không nói thành lời, chỉ khẽ cúi đầu, rồi một tiếng thì thầm vô hình vang lên trong tâm trí Tạ Trần, chỉ mình anh nghe thấy.

"Báo cáo từ các nơi đều cho thấy, nỗi sợ hãi không bằng nỗi thất vọng. Uy quyền của Vô Trần Lão Tổ đang lung lay từ bên trong. Các tu sĩ đã chứng kiến màn thị uy, đặc biệt là những người đã tiếp xúc với tư tưởng của Nhân Đạo tại Thôn Vân Sơn, họ không còn hoàn toàn bị nỗi sợ hãi chi phối. Họ thấy sự trống rỗng đằng sau vẻ hào nhoáng, sự tuyệt vọng ẩn trong uy lực. Màn trình diễn của Vô Trần Lão Tổ, lẽ ra phải củng cố quyền lực, lại vô tình đẩy nhanh quá trình rạn nứt và chia rẽ trong phe hắn." Giọng nàng trầm tĩnh, hiệu quả, mang theo sự sắc sảo thường thấy.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua một tu sĩ trẻ đang cúi gằm mặt, bàn tay nắm chặt chén trà đến mức khớp xương trắng bệch. Anh có thể cảm nhận được luồng nhân quả đang chảy xiết, những chấp niệm cũ đang bị phá vỡ, những hạt giống mới đang nảy mầm trong tâm hồn những kẻ đã "mất người". Màn thị uy khủng khiếp của Vô Trần Lão Tổ, lẽ ra phải củng cố niềm tin của họ vào con đường tu tiên, nay lại trở thành một lời cảnh tỉnh đau đớn, một lời xác nhận cho những gì Tạ Trần đã nói, rằng con đường ấy là một chấp niệm sai lầm. Họ đã thấy sự tàn phá của quyền năng tuyệt đối, và giờ đây, họ bắt đầu khao khát sự kiến tạo bình dị nhưng bền vững của nhân gian, một sức sống mãnh liệt không cần dựa vào phép tắc hay quyền năng. Dạ Lan khẽ lui ra, biến mất vào trong đám đông như chưa từng xuất hiện, chỉ để lại một thoáng hương trầm dịu nhẹ. Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu đáo và hài lòng với tiến triển của ván cờ nhân quả mà anh đang sắp đặt.

***

Vào buổi trưa cùng ngày, ánh nắng gay gắt từ bên ngoài không thể xuyên qua lớp trận pháp tinh xảo của Thiên Cơ Các, nơi đây vẫn giữ được bầu không khí mát mẻ, yên tĩnh đến lạ. Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu đang đứng trước một tấm bản đồ lớn trải rộng trên một chiếc bàn gỗ lim cổ kính. Tấm bản đồ được vẽ chi tiết, không chỉ khắc họa địa hình sơn thủy mà còn đánh dấu những điểm có thể ứng dụng phát minh mới của Tạ Trần. Không khí trong căn phòng trầm lắng, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa và tiếng lật sách giấy cũ ở đâu đó vọng lại, tạo nên một cảm giác bí ẩn, tập trung.

Tạ Trần, với vẻ ngoài thư sinh gầy gò, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, khẽ chỉ tay vào một điểm trên bản đồ, nơi Thôn Vân Sơn tọa lạc. "Màn thị uy của Vô Trần Lão Tổ, tựa như một bức tranh hùng vĩ nhưng thiếu đi linh hồn. Sức mạnh đó không còn mang lại hy vọng, mà chỉ còn là sự áp đặt. Hạt giống hoài nghi đã nảy mầm mạnh mẽ hơn ta tưởng." Giọng anh trầm ổn, điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người và dòng chảy nhân quả. "Những tu sĩ kia, họ đã nhìn thấy sự trống rỗng đằng sau ánh hào quang phép thuật. Họ nhận ra rằng quyền năng, nếu không đi kèm với sự kiến tạo và lòng trắc ẩn, chỉ là một sự tuyệt vọng."

Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng hơi còng nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, vuốt chòm râu bạc phơ gật gù. "Con người, khi đã no đủ, mới nghĩ đến đạo. Nhưng khi đói kém, thứ họ cần là hạt gạo, không phải thần thông. Vô Trần Lão Tổ đã quên mất điều giản dị nhất, quên mất cái gốc rễ của nhân gian. Sức mạnh không thể lấp đầy cái bụng đói, không thể xua đi nỗi sợ hãi về một tương lai mờ mịt. Sức mạnh đó, cuối cùng, cũng chỉ là một chấp niệm hư vô, một ảo ảnh đã tan biến khi Thiên Đạo suy yếu." Giọng ông chậm rãi, từ tốn, mang tính chất khuyên răn và chứa đựng đạo lý sâu xa. "Cái họ cần là sự chắc chắn, là một cuộc sống bình thường, được 'sống' trọn vẹn, không phải là sự trường sinh vô vị hay quyền năng hủy diệt."

Tạ Trần khẽ nắm 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tay, cảm nhận sự vận hành của dòng chảy nhân quả, sự dịch chuyển nhẹ nhàng nhưng kiên định. "Và giờ là lúc chúng ta cho họ thấy một con đường khác. Con đường của 'Thiên Công Thủy Luân', nơi trí tuệ nhân gian có thể tạo ra kỳ tích mà không cần đến linh khí đã cạn kiệt." Anh nói, ánh mắt kiên định nhìn vào bản đồ, nơi những dòng sông, con suối được vẽ uốn lượn. "Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, nhưng trí tuệ của con người thì không. Chúng ta không thể vá trời bằng pháp thuật khi pháp thuật đã dần vô dụng, nhưng chúng ta có thể kiến tạo một trật tự mới, một Thiên Đạo mới bằng chính sự bền bỉ, sáng tạo của phàm nhân. Đây không chỉ là một phát minh, mà là một tuyên ngôn."

Ông Lão Tiều Phu mỉm cười hiền từ. "Đúng vậy, tiểu hữu. Hàng vạn năm sau, khi không còn ai trông chờ vào thần tiên, chính những kỳ tích của phàm nhân mới là nền tảng cho trật tự mới. Những điều giản dị, thiết thực nhất lại là những điều bền vững nhất. Một cỗ máy xay thóc, một hệ thống dẫn nước, một ngọn đèn thắp sáng đêm tối... những thứ ấy tuy không mang vẻ thần thánh, nhưng lại có thể xoa dịu nỗi lo âu, mang lại hy vọng cho nhân gian, hơn vạn lần những lời tiên tri hay pháp thuật vô dụng." Ông nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy tin tưởng và sự thấu hiểu. "Tiểu hữu đang phá cục, không phải bằng sức mạnh, mà bằng chính trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm. Đây mới là con đường chân chính."

Tạ Trần khẽ gật đầu, trong lòng anh biết rằng, sự thất bại của màn thị uy Vô Trần Lão Tổ báo hiệu sự sụp đổ không thể tránh khỏi của quyền lực dựa trên nỗi sợ hãi và linh khí cạn kiệt. Thành công của 'Thiên Công Thủy Luân' và phản ứng tích cực của dân chúng, tu sĩ hoài nghi sẽ là nền tảng vững chắc cho sự lan rộng của 'Nhân Đạo', cho thấy giá trị của trí tuệ và khoa học trong kỷ nguyên mới. Phát minh này là bước khởi đầu cho một loạt các 'kỳ tích phàm nhân' khác mà anh sẽ mang lại, dần dần thay thế sự phụ thuộc vào linh khí và pháp thuật, đặt nền móng cho một xã hội tự lực, tự cường. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, hình dung ra tương lai xa xôi, nơi con người không còn bị ràng buộc bởi những chấp niệm cũ kỹ, nơi mỗi phàm nhân đều là một vì sao, c��ng nhau thắp sáng bầu trời nhân gian.

***

Chiều tà ngày hôm sau, Thôn Vân Sơn được bao phủ bởi một không khí hân hoan, pha lẫn chút tò mò và háo hức. Mây nhẹ trôi, gió hiu hiu thổi, mang theo mùi đất, mùi cỏ và khói bếp nhẹ nhàng. Bên bờ suối róc rách chảy qua làng, một công trình kiến trúc đồ sộ nhưng tinh xảo đã sừng sững hiện hữu. Đó là 'Thiên Công Thủy Luân', một tuyệt tác của trí tuệ phàm nhân. Nó không mang vẻ thần thánh hay pháp thuật nào, mà là sự kết hợp hoàn hảo của gỗ, đá và kim loại, được thiết kế với những bánh răng khổng lồ, ống dẫn nước phức tạp và những đường rãnh tinh vi. Cả Thôn Vân Sơn, từ trẻ nhỏ đến người già, đều tụ tập đông đúc quanh công trình, ánh mắt họ vừa tò mò vừa háo hức, thấp thoáng niềm hy vọng.

Một nhóm tu sĩ hoài nghi, với vẻ mặt mệt mỏi và rụt rè, đứng lẫn trong đám đông, quan sát. Áo bào của họ đã nhuốm bụi đường, và ánh mắt họ không còn sự kiêu ngạo thường thấy, mà thay vào đó là sự tìm kiếm, sự bối rối và một chút xấu hổ. Họ đã chứng kiến màn th�� uy khủng khiếp của Vô Trần Lão Tổ, và giờ đây, họ đang đứng giữa những phàm nhân, chứng kiến một loại "quyền năng" khác, một loại "phép thuật" không cần linh khí.

Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, bước ra trước Thiên Công Thủy Luân. Giọng ông vang dội, đầy tự hào: "Bách tính các ngươi hãy nhìn xem! Đây là 'Thiên Công Thủy Luân' do tiên sinh Tạ Trần và các thợ thủ công tài hoa của chúng ta dày công nghiên cứu, chế tạo ròng rã suốt mấy tháng trời! Nó không cần linh khí, không cần pháp thuật, nhưng lại có thể dẫn nước về ruộng, xay xát lương thực, thậm chí thắp sáng đêm tối cho chúng ta!"

Một phàm nhân C, đôi mắt mở to vì kinh ngạc, không thể tin nổi vào tai mình. "Thật sao? Không cần linh khí mà cũng làm được những điều này? Phép thuật của tiên nhân cũng chưa chắc đã tiện lợi như vậy!" Giọng nói của y chứa đựng sự phấn khích tột độ, xen lẫn chút hoài nghi.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố đơn giản, đứng cạnh 'Thiên Công Thủy Luân', khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm khẽ lướt qua đám đông, nhìn vào những ánh mắt tò mò, háo hức của phàm nhân, và cả những ánh mắt phức tạp của các tu sĩ. Anh khẽ gật đầu ra hiệu.

Thủ Lĩnh Dân Quân hô lớn một tiếng, và theo hiệu lệnh, những người thợ thủ công mạnh mẽ bắt đầu vận hành cỗ máy. Dòng nước từ con suối được dẫn vào hệ thống ống dẫn, đổ vào những chiếc gáo gỗ khổng lồ gắn trên bánh xe. Cứ thế, bánh xe khổng lồ bắt đầu quay chậm rãi, nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. Tiếng cọt kẹt của gỗ, tiếng nước chảy ào ào hòa quyện vào nhau, tạo nên một âm thanh kỳ diệu. Nước được bơm lên cao, chảy vào các kênh mương tưới tiêu được xây dựng sẵn, dẫn thẳng ra những cánh đồng khô cằn.

Tiếng reo hò của dân làng vang dội cả Thôn Vân Sơn, họ vỗ tay, họ nhảy múa trong niềm vui sướng tột cùng. Những người nông dân chạy ra ruộng, dùng tay hứng lấy dòng nước mát lành, đôi mắt họ lấp lánh niềm hy vọng.

"Thế này... chẳng phải còn thiết thực hơn cả thần thông của Vô Trần Lão Tổ sao?" Một tu sĩ trẻ tuổi, người đã từng thốt lên câu hỏi về sự yếu đuối của Vô Trần Lão Tổ trong quán trà, thì thầm với người bạn đồng môn. "Thứ đó chỉ khiến chúng ta sợ hãi, phá hủy cảnh vật, nhưng chẳng giúp được gì cho cuộc sống khốn khó này. Còn cái này..." Y chỉ vào Thiên Công Thủy Luân đang hoạt động nhịp nhàng, "...nó đang mang lại sự sống." Giọng y run rẩy, ánh mắt không còn sự mệt mỏi mà thay vào đó là sự kinh ngạc, xấu hổ và một tia hy vọng mới mẻ. Y không còn tin vào quyền năng hủy diệt, mà bắt đầu tin vào quyền năng kiến tạo, quyền năng của trí tuệ phàm nhân.

***

Hoàng hôn buông xuống Thôn Vân Sơn, nhuộm cả bầu trời một màu vàng cam ấm áp. 'Thiên Công Thủy Luân' vẫn không ngừng hoạt động, tiếng nước chảy đều đặn, tiếng bánh xe quay đều, tiếng máy xay xát ngũ cốc nhịp nhàng như một nhịp đập của sự sống mới. Từ các ngôi nhà gỗ và đá nhỏ, những ngọn đèn nhỏ, được cấp năng lượng từ thủy luân, bắt đầu thắp sáng các con đường và nhà cửa, tạo nên một cảnh tượng ấm áp, rực rỡ, xua đi bóng tối và nỗi lo âu. Mùi ngũ cốc mới xay thơm lừng, mùi đất ẩm được tưới tắm, mùi khói bếp nhẹ nhàng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí hân hoan, hy vọng và đầy sức sống mới. Tiếng cười nói vui vẻ của dân làng vang vọng khắp nơi, họ vui mừng thu hoạch những hạt ngũ cốc đầu tiên được xay từ hệ thống mới, chia sẻ niềm vui và sự no đủ.

Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu đứng trên một gò đất cao, quan sát toàn bộ cảnh tượng. Ánh hoàng hôn chiếu lên khuôn mặt thư sinh của Tạ Trần, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm của anh. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, chứa đựng sự mãn nguyện và bình yên.

Ông Lão Tiều Phu, ánh mắt tinh anh, nhìn về phía Thiên Công Thủy Luân, rồi lại nhìn Tạ Trần. "Thấy không, tiểu hữu? Sức mạnh đích thực không phải là thứ khiến người ta sợ hãi, mà là thứ giúp cuộc sống của họ tốt đẹp hơn. Đây mới là đạo của nhân gian. Một ngọn lửa sưởi ấm, một bát cơm no, một dòng nước mát... những điều giản dị ấy lại là chân lý vĩnh cửu, thứ mà vạn kiếp tu luyện cũng khó lòng đạt được."

Tạ Trần khẽ gật đầu, giọng nói trầm tĩnh vang lên giữa không gian tĩnh mịch. "Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt. Nhưng trí tuệ của con người thì không. Hàng vạn năm sau, khi không còn ai trông chờ vào thần tiên, chính những kỳ tích của phàm nhân mới là nền tảng cho trật tự mới. Một trật tự không dựa vào sự áp đặt của quyền năng, mà dựa vào sự đoàn kết, sáng tạo và lòng trắc ẩn của con người. Con đường này tuy gian nan, nhưng chắc chắn sẽ bền vững hơn vạn lần con đường cũ kỹ, mục ruỗng kia." Anh cảm nhận rõ ràng dòng chảy nhân quả đang thay đổi, những hạt giống Nhân Đạo đang bén rễ sâu sắc trong lòng người.

Các tu sĩ hoài nghi, những người đã đứng lặng lẽ quan sát suốt buổi chiều, giờ đây đã dần dần tiến lại gần hơn. Ánh mắt họ không còn sự đề phòng, mà là sự khát khao hiểu biết, sự tìm kiếm một con đường mới. Họ đã chứng kiến màn thị uy trống rỗng của Vô Trần Lão Tổ, và giờ đây, họ chứng kiến một "kỳ tích" thực sự, một phép màu của trí tuệ phàm nhân.

Một tu sĩ trẻ, người đ�� từng bàng hoàng tại quán trà, tiến lên phía trước, quỳ gối xuống, ánh mắt run rẩy nhìn Tạ Trần, đầy sự tìm kiếm và ngưỡng mộ. "Tiên đạo... thực sự đã lạc lối rồi sao? Chúng con đã mất đi điều gì, trên con đường truy cầu trường sinh và quyền năng?" Giọng y run rẩy, câu hỏi đó không chỉ là của riêng y, mà là của cả một thế hệ tu sĩ đang bơ vơ giữa ranh giới cũ và mới, giữa chấp niệm và thức tỉnh.

Tạ Trần nhìn y, ánh mắt anh sâu thẳm như vực thẳm. "Các ngươi đã mất đi chính mình, mất đi nhân tính, mất đi cái gọi là 'sống'. Tiên đạo không phải là lạc lối, mà là đã đi đến tận cùng của nó, để lộ ra sự trống rỗng bên trong. Nhưng con đường mới đang mở ra, con đường của 'Nhân Đạo', nơi mỗi người đều có thể tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại mà không cần phải 'mất người'."

Ánh đèn từ các ngôi nhà, từ 'Thiên Công Thủy Luân', hắt lên khuôn mặt Tạ Trần, khiến anh trông như một vị thần giáng thế, nhưng lại là một vị thần của phàm nhân. Sự thay đổi trong tâm lý các tu sĩ hoài nghi này sẽ dẫn đến việc họ rời bỏ tông môn cũ, tìm kiếm con đường mới và trở thành những đồng minh quan trọng trong việc xây dựng trật tự mới. Tạ Trần biết rằng, đây chỉ là khởi đầu. Con đường của 'Nhân Đạo' còn dài, nhưng anh đã gieo những hạt giống đầu tiên, những hạt giống của trí tuệ, của hy vọng, và của một cuộc sống trọn vẹn, không cần đến sự phù phiếm của pháp thuật hay sự cưỡng ép của quyền năng. Hàng vạn năm sau, khi thế giới này quên đi những vị tiên nhân, họ sẽ ghi nhớ một phàm nhân đã thắp sáng những ngọn đèn đầu tiên cho một kỷ nguyên mới.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free