Nhân gian bất tu tiên - Chương 809: Màn Trình Diễn Nhân Gian: Ánh Sáng Đối Trọng Trong Bóng Tối Thần Thông
Ánh bình minh lạnh lẽo, nhợt nhạt và u buồn, miễn cưỡng leo qua đường chân trời, đổ một màu xám tro lên những ngọn núi xa xăm, như thể chính đất trời cũng đang than khóc cho một đêm kinh hoàng vừa qua. Dư âm của màn thị uy thần thông đêm qua tại Quảng Trường Thiên Uy vẫn còn lảng vảng trong không khí, như một bóng ma khổng lồ đè nặng lên tâm trí vạn vật, không chịu tan biến theo ánh sáng ban ngày. Không khí mang theo một sự lạnh lẽo đến thấu xương, không chỉ từ cái lạnh buốt của buổi sớm mà còn từ nỗi sợ hãi vô hình, từ những vết sẹo ma pháp còn hằn sâu trên từng ngọn gió lướt qua, mang theo mùi của sự hủy diệt và tàn khốc.
Những người phàm nhân gan dạ, không khỏi tò mò và bị thu hút bởi sự kiện trọng đại, cùng với một vài nhóm tu sĩ, đang đứng lấm lét ở rìa Thành Vô Song, hoặc tản mát trên các ngọn đồi xung quanh, cố gắng phóng tầm mắt về phía Quảng Trường Thiên Uy. Từ khoảng cách ấy, nơi đó vẫn hiện lên như một vết thương lớn trên mặt đất, một bằng chứng hùng hồn cho uy lực tuyệt đối, nhưng cũng đầy tàn phá của Vô Trần Lão Tổ. Toàn bộ khu vực trung tâm Quảng Trường, nơi Lão Tổ đã phô diễn những thần thông kinh thiên động địa, giờ đây chỉ còn là một vùng đất hoang tàn, gạch đá vỡ vụn, cây cối cháy đen, và một vầng hào quang âm u còn sót lại từ những đòn đánh tối thượng, khiến người ta không khỏi rùng mình. Những vệt cháy đen hình vòng cung khổng lồ, những tảng đá bị nghiền nát thành bụi mịn đến mức không còn nhận ra hình dạng ban đầu, và đặc biệt là một luồng linh khí hỗn loạn, dường như vẫn còn oán niệm, lan tỏa ra xung quanh, khiến không gian trở nên nặng nề, khó thở. Mùi khét lẹt của năng lượng pháp thuật quá tải, mùi đất đá bị biến đổi b��i những đòn thần thông khủng khiếp, vẫn còn phảng phất trong không gian, nhắc nhở mọi người về sự kiện vừa qua, gieo rắc nỗi sợ hãi sâu sắc vào từng thớ thịt, từng tế bào.
"Sức mạnh bực này... thật đáng sợ." Một phàm nhân trung niên run rẩy thì thầm, giọng nói lạc đi vì kinh hãi, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào những vết tích hủy diệt. Hắn ôm chặt lấy đứa con gái nhỏ đang nép mình vào lòng, như muốn che chở nó khỏi cái lạnh lẽo và nỗi sợ hãi vô hình đang lan tràn, khỏi cái bóng của quyền năng hủy diệt mà hắn vừa chứng kiến. Hắn đã nghe về những lời đồn đại về việc tu sĩ "mất người", và giờ đây, tận mắt chứng kiến sự tàn bạo vô cảm này, hắn chợt hiểu ra phần nào ý nghĩa của những lời đó. Một sức mạnh vĩ đại như vậy, nhưng lại mang đến sự hủy diệt thay vì kiến tạo, liệu có thật sự là con đường cứu rỗi mà Thiên Đạo hằng mong muốn?
Bên cạnh hắn, một tu sĩ trẻ, vẻ mặt xanh xao, đôi mắt trũng sâu vì một đêm không ngủ, cũng khẽ gật đầu, đồng tình, tâm trí y vẫn còn ám ảnh bởi những hình ���nh đêm qua. Y là một trong số những người đã nhen nhóm mầm mống hoài nghi từ chương trước, và đêm qua y đã tận mắt chứng kiến sự phô trương quyền uy của Lão Tổ. Cái lạnh lẽo không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn thấm sâu vào tận xương tủy, vào tận tâm can y, gặm nhấm niềm tin. "Thật đáng sợ... nhưng liệu có đáng để đánh đổi tất cả không?" Giọng y nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại mang một nỗi khắc khoải sâu sắc, một câu hỏi triết lý đang gặm nhấm tâm hồn y. Y nhớ lại những lời lẽ của Tạ Trần, những câu chuyện về sự "mất người" mà y từng cho là hoang đường, nay lại hiện hữu rõ ràng qua sự tàn bạo vô cảm của màn thị uy. Những kẻ có được sức mạnh như Lão Tổ, liệu có còn là con người nữa không? Liệu con đường y đang theo đuổi, con đường mà Lão Tổ đang ra sức duy trì bằng vũ lực, cuối cùng sẽ dẫn y đến đâu? Đến sự trống rỗng, sự cô độc, và sự vô cảm như chính Lão Tổ, đánh mất đi bản ngã của mình?
Một tu sĩ khác, vẻ mặt kiêu hãnh hơn, với bộ đạo bào tuy đã sờn nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt lại là một sự mệt mỏi khó tả, nghe thấy lời ấy liền hừ lạnh, cố gắng che giấu sự bất an đang trỗi dậy trong lòng. Hắn là một trong những kẻ trung thành với Vô Trần Lão Tổ, bị đồng hóa bởi lý tưởng "vá trời" bằng mọi giá, tin rằng sức mạnh là tối thượng. "Đó là cái giá của trật tự, phàm nhân không hiểu." Hắn nói, nhưng giọng điệu lại thiếu đi sự kiên định thường thấy, thậm chí còn có chút run rẩy khó nhận ra, như một lời thú nhận thầm kín về sự lung lay. Hắn cố gắng xua đi cái cảm giác bất an đang len lỏi trong lòng, cái cảm giác lạnh lẽo không phải do thời tiết, mà do chính màn thị uy kia tạo ra. Màn thị uy đêm qua đã khiến hắn tự hào về sức mạnh của tông môn, nhưng cũng gieo vào lòng hắn một hạt giống ngờ vực nhỏ bé, như một vết nứt li ti trên bức tường thành kiên cố của niềm tin. Sức mạnh đó, thật sự là để cứu rỗi Thiên Đạo, hay chỉ để củng cố quyền uy của Lão Tổ, để thỏa mãn chấp niệm cá nhân của hắn? Và cái giá của trật tự đó, có phải là sự cô độc, sự tàn nhẫn, và sự "mất người" mà những kẻ hoài nghi kia vẫn thường thì thầm, như một lời nguyền rủa cho con đường tu tiên đầy cạm bẫy?
Những tu sĩ hoài nghi khác, ẩn mình trong đám đông, cũng không khỏi suy tư, nội tâm giằng xé dữ dội. Họ nhìn những vết sẹo trên mặt đất, cảm nhận sự uy hiếp vô hình còn lơ lửng trong không trung, như một bàn tay lạnh giá đang siết chặt lấy trái tim họ, khiến họ khó thở. Một người trong số họ, một tu sĩ trung niên với mái tóc đã ngả bạc, vốn dĩ đã có tuổi đời tu luyện khá lâu, nhưng chưa bao giờ đạt đến cảnh giới cao siêu như những kẻ đứng đầu. Y vốn đã mệt mỏi với cuộc truy cầu vô tận, với sự khắc nghiệt của con đường tu tiên, với sự cạn kiệt của linh khí và nỗi lo sợ về sự "mất người" đang rình rập, nuốt chửng từng chút nhân tính của y. Y tự hỏi, liệu Vô Trần Lão Tổ có nhận ra rằng, màn thị uy này không chỉ khủng bố kẻ thù, mà còn đang gặm nhấm niềm tin của chính những người đi theo hắn? Bầu không khí tại Quảng Trường Thiên Uy, vốn dĩ nên là nơi củng cố sự kính sợ và trung thành, nay lại trở thành một không gian tràn ngập sự phức tạp, nơi nỗi sợ hãi hòa lẫn với sự hoài nghi, sự ngưỡng mộ trộn lẫn với sự trống rỗng, một mớ hỗn độn cảm xúc không thể gọi tên.
Tất cả họ đều lẳng lặng quan sát, biểu cảm phức tạp, muôn màu muôn vẻ trên từng khuôn mặt. Có kẻ sợ hãi tột độ, hai chân mềm nhũn như muốn quỵ xuống, tưởng chừng như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay linh hồn. Có kẻ cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi môi run rẩy đã tố cáo nỗi kinh hoàng đang ẩn chứa. Lại có kẻ lại mang ánh mắt trống rỗng, vô hồn, như thể linh hồn đã bị hút cạn bởi sự tàn phá, bởi sự vô nghĩa của tất cả, chỉ còn lại một cái xác không hồn. Sự uy nghi của sức mạnh tuyệt đối, lẽ ra phải là lời khẳng định cuối cùng về con đường tu tiên, lại vô tình trở thành một lời nhắc nhở đau đớn về cái giá phải trả của nó, một lời cảnh tỉnh khắc nghiệt. Đối với những tu sĩ đang hoài nghi, những người đã từng nghe Tạ Trần gián tiếp gieo mầm ý niệm về 'Nhân Đạo' qua những câu chuyện của Ông Lão Tiều Phu, màn trình diễn này không củng cố niềm tin, mà lại đẩy họ xa rời con đường cũ. Nó không phải là một lời mời gọi đến sự vĩnh hằng, mà là một lời cảnh báo, một lời đe dọa về sự cô độc và trống rỗng, về cái kết của sự "mất người". Dù họ vẫn run rẩy trước sức mạnh đó, nhưng trong sâu thẳm, một tiếng nói nhỏ bé bắt đầu cất lên, vang vọng trong tâm trí: Liệu có một con đường khác, một con đường không cần đến sự hủy diệt và nỗi sợ hãi như thế này, một con đường mà nhân tính vẫn được vẹn toàn, nơi con người vẫn là con người?
Gió lạnh vẫn thổi, mang theo mùi khét và sự cô đơn, luồn qua từng ngóc ngách, từng kẽ đá nứt nẻ, như một lời than vãn không ngừng. Nắng dần lên, nhưng không làm xua tan được bóng tối trong lòng những người chứng kiến, mà chỉ làm nổi bật thêm sự hoang tàn, trần trụi. Quảng Trường Thiên Uy, trong buổi sáng này, không còn là biểu tượng của quyền uy vô địch, mà là một vết sẹo nhức nhối, một câu hỏi lớn không lời đáp, lơ lửng giữa đất trời Thập Phương Nhân Gian. Những vết tích do pháp thuật cường đại để lại vẫn còn nghi ngút khói nhẹ, như những linh hồn yếu ớt đang cố gắng thoát khỏi xiềng xích của sự tàn phá, của một Thiên Đạo đang hấp hối, cố gắng níu kéo sự tồn tại của mình. Các tu sĩ trung thành cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng đôi tay nắm chặt, đôi mắt tránh né những ánh nhìn của phàm nhân, đã tố cáo nỗi bất an ẩn sâu bên trong, một sự bất an không thể xua tan bằng bất cứ loại pháp thuật nào.
Nơi đây, không còn là thánh địa của những phép màu, mà là một minh chứng hùng hồn cho sự hủy diệt, cho sự tàn khốc của một kỷ nguyên sắp tàn. Và trong tâm trí của những kẻ đã bắt đầu nghi ngờ, màn thị uy này đã hoàn toàn phản tác dụng. Nó không gieo rắc sự kính phục, mà gieo rắc sự hoảng loạn và một nỗi khao khát thoát ly khỏi con đường đầy rẫy sự 'mất người' này, khỏi cái chấp niệm trường sinh vô nghĩa. Những lời lẽ của Tạ Trần, về một cuộc sống bình thường, về giá trị của nhân tính, về sự trọn vẹn của tồn tại, giờ đây trở nên hấp dẫn hơn bao giờ hết, như một tia sáng yếu ớt le lói trong màn đêm u ám của uy lực thần thông, một lối thoát cho những linh hồn đang lạc lối, đang tìm kiếm một con đường về nhà.
***
Trong khi bóng ma của sự tàn phá vẫn còn lảng vảng quanh Quảng Trường Thiên Uy, gieo rắc nỗi sợ hãi và sự hoài nghi vào tâm trí những kẻ chứng kiến, cách đó không xa, tại một thung lũng được bao bọc bởi những ngọn đồi xanh mướt, một khung cảnh hoàn toàn đối lập đang diễn ra tại Thôn Vân Sơn. Ánh nắng ban trưa rực rỡ, vàng óng như mật, chiếu rọi xuống, làm tan chảy cái lạnh lẽo của buổi sớm và nỗi sợ hãi đang đeo bám. Không khí ở đây trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất mới được cày xới, mùi cỏ dại mọc ven đường và thoang thoảng hương khói bếp ấm áp từ những ngôi nhà mái tranh, tạo nên một bức tranh sinh động, đầy sức sống, một cõi nhân gian thanh bình.
Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, đang đứng tựa vào một cây cổ thụ cổ kính ven suối, ánh mắt xa xăm như nhìn thấu thời gian, nhưng lại tập trung vào từng chi tiết nhỏ bé đang diễn ra trước mắt, từng khoảnh khắc của sự sống. Làn da trắng nhợt của anh dưới ánh nắng mặt trời không hề yếu ớt, mà lại toát lên một vẻ thanh thoát, tĩnh tại, như một bức họa thủy mặc. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, phất phơ nhẹ nhàng trong gió. Bên cạnh anh, Ông Lão Tiều Phu, lưng còng nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, khuôn mặt khắc khổ của người từng trải qua nhiều sương gió, đang chậm rãi gọt đẽo một khúc gỗ bằng cây rìu cũ kỹ của mình, chuẩn bị cho việc dựng một mái nhà mới. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách qua những phiến đá cuội, tiếng gà gáy cục tác từ xa, và đặc biệt là tiếng cười nói rộn ràng, tiếng hò reo của những người phàm nhân đang hăng say lao động, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống.
Họ không dùng phép thuật, không cần thần thông hay bất kỳ pháp khí nào. Họ dùng chính đôi bàn tay chai sạn của mình, dùng những công cụ thô sơ nhưng hiệu quả, để kiến tạo nên cuộc sống. Những người đàn ông khỏe mạnh, mồ hôi nhễ nhại, từng thớ thịt căng lên vì lao động, đang khiêng vác những thân cây gỗ lớn, tiếng búa đóng cọc vang lên đều đặn, mạnh mẽ, tạo nên một bản giao hưởng của sự cần cù, của ý chí con người. Những người phụ nữ cần mẫn vun trồng trên những thửa ruộng bậc thang xanh mướt, bàn tay thoăn thoắt gieo hạt, cấy mạ, tiếng hát đồng dao vang vọng trong gió, mang theo hy vọng về một mùa màng bội thu, về một tương lai tươi sáng. Lũ trẻ con, mặt mũi lấm lem bùn đất, đang nô đùa bên dòng suối trong vắt, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc, hoàn toàn không bị vướng bận bởi những nỗi sợ hãi và tranh giành của thế giới tu tiên bên ngoài, chúng sống một cách vô tư, trọn vẹn.
Tạ Trần quan sát tất cả, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự thấu suốt. Anh không tham gia vào công việc tay chân, nhưng sự hiện diện của anh lại mang một ý nghĩa sâu sắc. Anh là người đã gieo mầm cho sự thịnh vượng này, người đã chỉ ra con đường để những người phàm nhân, không cần tu luyện, vẫn có thể xây dựng một cuộc sống trọn vẹn, một cộng đồng bền vững. Anh là "điểm neo nhân quả" đã kết nối những mảnh đời rời rạc, tạo nên một cộng đồng vững mạnh, nơi mỗi cá nhân đều có giá trị, đều được "sống" đúng nghĩa, không cần phải hy sinh nhân tính. Anh thấu hiểu rằng, sức mạnh lớn nhất không phải là hủy diệt, không phải là áp đặt, mà là kiến tạo, là nuôi dưỡng, là vun đắp. Đó là sức mạnh của nhân gian, sức mạnh của sự bền bỉ, của tinh thần đoàn kết.
Một lúc sau, một nhóm tu sĩ, chính là những người đã chứng kiến màn thị uy đêm qua và mang trong lòng sự hoài nghi sâu sắc, vô tình lạc bước đến Thôn Vân Sơn. Họ vốn dĩ chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để xoa dịu tâm hồn đang rối bời, thoát khỏi cái không khí ngột ngạt, đầy áp lực của Thiên Đỉnh Cung, của những chấp niệm đã ăn sâu. Khi vừa bước vào thung lũng, họ lập tức bị cuốn hút bởi khung cảnh trước mắt. Sự ồn ào của lao động, tiếng cười nói, mùi khói bếp, và đặc biệt là không khí bình yên đến l�� lùng, hoàn toàn trái ngược với những gì họ vừa trải qua, như một giấc mộng giữa hiện thực khắc nghiệt, một ảo ảnh của sự trọn vẹn.
Họ dừng chân lại ở rìa làng, ánh mắt tràn đầy sự ngạc nhiên và bối rối, pha lẫn một chút khao khát. Họ đã quen với thế giới tu tiên khắc nghiệt, nơi linh khí mỏng manh và mỗi bước đi đều phải tranh giành từng chút tài nguyên, từng chút cơ duyên, từng chút sức mạnh để tồn tại. Họ đã quen với sự cô độc của con đường tìm kiếm trường sinh, với cái giá "mất người" mà họ đang dần phải trả, với sự chai sạn của cảm xúc, với sự vô cảm của tâm hồn. Nhưng ở đây, họ thấy một điều hoàn toàn khác. Họ thấy một sự sống động, một sự trọn vẹn mà họ đã đánh mất từ lâu, một cuộc sống đích thực.
"Thật kỳ lạ, nơi đây lại bình yên đến vậy. Như một cõi đào nguyên ẩn mình giữa nhân gian." Một tu sĩ trẻ, người đã từng thốt ra câu hỏi "nhưng có đáng để đánh đổi tất cả không?" ở Quảng Trường Thiên Uy, thì thầm, đôi mắt y mở to, lướt qua từng gương mặt phàm nhân đang tươi cười, từng mái nhà đang dần thành hình, từng thửa ruộng đang xanh mướt.
"Họ xây dựng mọi thứ bằng chính đôi tay mình, không cần đến phép thuật? Không cần linh khí, không cần thần thông?" Một tu sĩ trung niên khác, người đã mang nỗi mệt mỏi với con đường tu luyện, cũng không giấu nổi sự kinh ngạc, thậm chí là một chút đố kỵ. Y nhìn những thân cây gỗ được dựng lên một cách vững chãi, những thửa ruộng được chăm bón cẩn thận, không có lấy một dấu vết của pháp lực, của sự can thiệp siêu nhiên. Điều đó gần như không thể tin được trong thế giới mà y đã biết.
Ông Lão Tiều Phu, nghe thấy những lời đó, mỉm cười hiền hậu, một nụ cười đầy bao dung và minh triết, như một vị tiên ông ẩn mình trong nhân gian. Ông đặt cây rìu xuống, quay sang nhìn nhóm tu sĩ với ánh mắt đầy thấu hiểu, như thể đã đọc được mọi suy nghĩ, mọi sự giằng xé trong lòng họ. "Sức mạnh lớn nhất, đôi khi, lại nằm ở chính những điều nhỏ bé nhất, ở sự kiên trì và lòng người. Phép thuật có thể lay chuyển núi sông, có thể thay đổi hình dáng vạn vật, nhưng không thể đắp xây một mái ấm bằng tình thương, không thể gieo trồng một hạt giống bằng niềm tin. Cái mà các vị tu sĩ truy cầu, đôi khi, lại nằm ngay trong những điều giản dị mà các vị đã lãng quên, ngay trong chính cuộc sống bình thường này."
Tạ Trần khẽ quay đầu, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng tu sĩ, như thấu hiểu mọi suy nghĩ đang giằng xé trong lòng họ, mọi sự đấu tranh nội tâm. Giọng nói của anh vẫn trầm tĩnh, điềm đạm, không chút vội vã, nhưng lại mang một sức nặng của sự thật, một lời khẳng định không cần tranh cãi. "Sự thịnh vượng của nhân gian không đến từ một cá nhân, không đến từ một kẻ có thần thông vô hạn, mà từ sự hợp lực của vạn người. Từ bàn tay lao động cần cù, từ trí óc sáng tạo không ngừng, từ tấm lòng sẻ chia vô vị lợi. Đó là một 'đạo' khác, một 'đạo' của nhân gian, không cần tìm kiếm ở cõi tiên hay truy cầu ở những cảnh giới hư vô. Cái 'đạo' này nằm ngay trong chính cuộc sống bình thường, ngay trong mỗi con người, trong mỗi khoảnh khắc họ 'sống' một cách trọn vẹn, không cần phải 'mất người' để đạt được quyền năng."
Những lời của Tạ Trần, như một dòng nước mát lành tưới vào tâm hồn khô cằn của các tu sĩ, xua đi cái nóng bức của ban trưa và sự bức bối trong lòng, mang đến một sự giải thoát nhẹ nhõm. Họ đã dành cả đời để truy cầu sức mạnh, để vươn tới cái gọi là "Thiên Đạo", để rồi lại nhận ra rằng con đường đó chỉ mang lại sự trống rỗng và nỗi sợ hãi, sự cô độc, sự vô cảm. Giờ đây, đứng giữa Thôn Vân Sơn, họ nhìn thấy một "đạo" khác, một con đường giản dị hơn, nhưng lại tràn đầy sức sống và niềm vui, một con đường mà họ đã quên lãng từ lâu, bị che mờ bởi chấp niệm. Họ thấy những người phàm nhân, không có linh khí, không có thần thông, nhưng lại sống một cuộc đời trọn vẹn hơn, nhân tính hơn chính họ, những người đã và đang dần "mất người" vì con đường tu tiên khắc nghiệt.
Sự đối lập giữa màn thị uy hủy diệt của Vô Trần Lão Tổ và khung cảnh kiến tạo đầy sức sống của Thôn Vân Sơn đã tạo ra một cú sốc lớn trong nhận thức của các tu sĩ. Họ bắt đầu tự vấn: Liệu con đường tu tiên của họ có thật sự là con đường đúng đắn? Hay đó chỉ là một chấp niệm hư vô, một cuộc truy cầu quyền lực mù quáng, để rồi đánh mất đi chính bản ngã, đánh mất đi nhân tính, biến mình thành những con rối vô hồn của sức mạnh? Mầm mống hoài nghi giờ đây đã được tưới tắm bằng một tia hy vọng mới, một viễn cảnh về một cuộc sống khác, một cuộc đời bình thường mà họ đã quên lãng từ lâu, một lời mời gọi đến sự trọn vẹn của nhân tính.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều buông mình trên đỉnh núi, nhuộm vàng cả thung lũng bằng một màu sắc ấm áp, yên bình, một vài tu sĩ trong nhóm hoài nghi đã tìm đến Quán Trà Vọng Giang. Thực chất, đó chỉ là một ngôi nhà nhỏ đơn sơ được cải biến thành quán trà, nằm nép mình bên bờ suối chảy róc rách, nơi Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu thường lui tới để đàm đạo, để tìm kiếm sự tĩnh lặng trong tâm hồn. Ánh đèn dầu yếu ớt từ trong quán hắt ra, tạo nên một quầng sáng ấm áp, mời gọi giữa màn đêm đang d���n buông xuống, xua đi cái lạnh lẽo của hoàng hôn, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm.
Không khí nơi đây thanh tĩnh, dễ chịu, hoàn toàn khác biệt với sự ngột ngạt, đầy áp lực của Thiên Đỉnh Cung hay cái lạnh lẽo còn vương vấn từ Quảng Trường Thiên Uy. Tiếng nước suối chảy nhẹ nhàng, đều đặn hòa cùng tiếng chim đêm bắt đầu cất lên những bản nhạc du dương, và thoang thoảng mùi trà thơm dịu nhẹ, mùi hoa cỏ dại len lỏi trong gió, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ thường, như một chốn thần tiên giữa nhân gian. Các tu sĩ bước vào, từng người một, không ai nói một lời, nhưng ánh mắt họ đã khác trước rất nhiều. Sự bối rối, sự hoang mang vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho một sự tò mò sâu sắc, một khao khát được thấu hiểu, một sự tìm kiếm chân lý cho cuộc đời đã lạc lối.
Tạ Trần, vẫn trong bộ áo vải bố quen thuộc, ngồi đối diện Ông Lão Tiều Phu bên chiếc bàn gỗ nhỏ đã cũ kỹ nhưng sạch sẽ, tay nhẹ nhàng nâng chén trà. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa, xua đi cái se lạnh của buổi chiều tà, mang lại s�� thư thái. Khuôn mặt anh vẫn thanh tú, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, mọi sợi dây nhân quả đang đan xen, mọi biến động của thời cuộc. Ông Lão Tiều Phu, với chòm râu bạc phơ và nụ cười hiền hậu, đang chậm rãi kể một câu chuyện cổ về một phàm nhân kiên cường đã vượt qua muôn vàn khó khăn bằng chính sức mình, chứ không phải bằng phép thuật, bằng sự bền bỉ của ý chí và tinh thần, bằng niềm tin vào chính bản thân.
Họ không trực tiếp hỏi về màn thị uy hay về cuộc sống ở Thôn Vân Sơn, họ không dám, hoặc có lẽ họ cảm thấy những câu hỏi đó trở nên dư thừa, bởi vì câu trả lời đã hiện hữu ngay trước mắt họ. Nhưng sự hiện diện của họ, những ánh mắt dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu, đã nói lên tất cả, nói lên nỗi khao khát của họ. Họ ngồi xuống ở một góc khuất, cố gắng lắng nghe cuộc đối thoại của hai người, như những kẻ đang tìm kiếm một lời giải đáp cho những câu hỏi đang dày vò tâm can, cho những hoài nghi đã nảy mầm trong lòng, cho những tháng ngày "mất người" mà họ đã trải qua.
Ông Lão Tiều Phu nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy thấu hiểu, như hai tri kỷ đã cùng nhau trải qua bao thăng trầm. "Phép thuật có thể tạo ra kỳ tích, có thể biến đá thành vàng, có thể dời núi lấp biển trong chớp mắt. Nhưng phép thuật không thể tạo ra sự an yên trong tâm hồn, sự bình thản khi đối mặt với vô thường, với sinh lão bệnh tử. Sự an yên đó phải đến từ chính mình, từ những điều giản dị, từ việc chấp nhận cuộc đời như nó vốn là, chứ không phải từ sự truy cầu hư vô hay quyền năng siêu phàm. Một kẻ dù có pháp lực thông thiên, có thể hô phong hoán vũ, nhưng tâm hồn bất an, bị chấp niệm níu giữ, thì cũng chẳng khác gì một kẻ phàm trần bị xiềng xích bởi tham vọng, sống trong khổ đau và cô độc."
Tạ Trần khẽ gật đầu, ngón tay anh vô thức lướt trên bề mặt Nhân Quả Luân Bàn đặt ngay ngắn trên bàn. Vật phẩm này, tuy thô mộc nhưng lại ẩn chứa sự phức tạp của vạn vật, như một biểu tượng cho sự kết nối vô hình c��a mọi nhân duyên, mọi hành động và hệ quả, mọi lời nói và suy nghĩ. Anh không cần nói nhiều, chỉ cần một cử chỉ nhẹ nhàng cũng đủ để lột tả ý nghĩa sâu xa. "Vô Trần Lão Tổ dùng uy lực để củng cố trật tự, để dập tắt mọi mầm mống hoài nghi, để khẳng định quyền lực của Thiên Đạo cũ. Nhưng liệu đó có phải là một trật tự bền vững, hay chỉ là sự sợ hãi bị đè nén, một lớp băng mỏng manh che giấu dòng chảy cuộn xiết bên dưới, chực chờ phá vỡ? Trật tự được xây dựng trên nỗi sợ hãi thì luôn mong manh, dễ vỡ, chỉ cần một đốm lửa nhỏ cũng đủ hóa thành tro tàn. Nhân gian không cần thần thông để tồn tại, để phát triển, để kiến tạo. Họ cần niềm tin vào chính mình, vào khả năng của mình, vào sự đoàn kết của đồng loại. Đó mới là nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, một Thiên Đạo mới, nơi con người không còn 'mất người', nơi nhân tính được vẹn toàn, nơi sự 'sống' được trân trọng một cách tuyệt đối."
Các tu sĩ hoài nghi ngồi đó, lắng nghe từng lời, từng chữ, như thể đang uống từng giọt cam lồ thấm vào tâm hồn khô hạn, từng lời nói đều khắc sâu vào tâm trí. Mỗi câu nói của Tạ Trần, của Ông Lão Tiều Phu, đều như một mũi kim châm vào sâu thẳm tâm can họ, đánh thức những suy nghĩ đã bị lãng quên, những cảm xúc đã bị chai sạn. Họ tự hỏi, trong suốt cuộc đời tu luyện của mình, họ đã đạt được gì? Quyền năng? Trường sinh? Hay chỉ là sự cô độc, sự trống rỗng, và cái cảm giác ngày càng xa rời nhân tính, ngày càng trở nên vô cảm, như một cỗ máy tu luyện vô tri? Màn thị uy khủng khiếp của Vô Trần Lão Tổ, lẽ ra phải củng cố niềm tin của họ vào con đường tu tiên, nay lại trở thành một lời cảnh tỉnh đau đớn, một lời xác nhận cho những gì Tạ Trần đã nói, rằng con đường ấy là một chấp niệm sai lầm. Họ đã thấy sự tàn phá của quyền năng tuyệt đối, và giờ đây, họ thấy sự kiến tạo bình dị nhưng bền vững của nhân gian, một sức sống mãnh liệt không cần dựa vào phép tắc hay quyền năng.
Trong lòng một tu sĩ trẻ, một tiếng nói nhỏ bé vang lên, rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời thề nguyện thầm kín, một lời hứa với chính bản thân: *'Sức mạnh đó rốt cuộc để làm gì? Để rồi lại cô độc và sợ hãi như Vô Trần Lão Tổ sao? Để rồi mất đi chính mình? Hay là cuộc sống này, dù không có phép thuật, dù không có trường sinh, mới là điều ta thực sự khao khát? Một cuộc đời được 'sống' trọn vẹn, được cảm nhận mọi hỉ nộ ái ố, được xây dựng và sẻ chia, được yêu thương và được đau khổ, đó chẳng phải là ý nghĩa cuối cùng của sự tồn tại hay sao?'* Câu hỏi đó không chỉ là của riêng y, mà là của nhiều tu sĩ khác đang ngồi quanh đây, cùng chung một nỗi lòng, cùng chung một sự thức tỉnh, một sự phá vỡ chấp niệm. Họ nhận ra rằng, Vô Trần Lão Tổ, dù có pháp lực thông thiên, lại đang cố gắng níu kéo một cái bóng của Thiên Đạo đã sụp đổ, một chấp niệm hư vô, một ảo ảnh đã tan biến, mà không hề nhận ra sự thật.
Tạ Trần khẽ khàng nhấp một ngụm trà, vị đắng chát nhưng hậu ngọt lan tỏa trong vòm miệng, như cuộc đời vậy, có đắng cay nhưng cũng có ngọt bùi. Anh biết rằng, những hạt giống đã được gieo, không chỉ bằng l���i nói, mà bằng chính sự đối lập của hai 'màn trình diễn' mà anh đã khéo léo sắp đặt. Sự kiện này là một bước tiến quan trọng trong việc gieo mầm 'Nhân Đạo' vào lòng người, đặt nền móng cho những biến đổi lớn trong tương lai xa, kéo dài hàng vạn năm. Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, đòi hỏi sự kiên trì, niềm tin và sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của con người.
Ông Lão Tiều Phu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã lên cao, soi sáng dòng suối lấp lánh như một dải lụa bạc, huyền ảo và tĩnh mịch. "Sông chảy trăm năm vẫn là sông. Núi đứng vạn năm vẫn là núi. Con người, dù có thay đổi ra sao, dù có truy cầu đến đâu, cuối cùng vẫn khao khát một nơi để thuộc về, một cuộc đời để 'sống' trọn vẹn, để tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại, chứ không phải là sự trường sinh vô vị."
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt anh một lần nữa nhìn ra ngoài, vượt qua màn đêm và những ngọn núi, như nhìn về một tương lai xa xăm, nơi Thiên Đạo mới sẽ được kiến tạo, không ph��i bằng pháp thuật hay sự cưỡng ép, mà bằng chính niềm tin và sự bền bỉ của nhân gian, bằng sự trọn vẹn của nhân tính. Anh sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, len lỏi vào từng ngóc ngách của thế giới, từng tâm hồn đang tìm kiếm ánh sáng, dẫn dắt họ đến một kỷ nguyên mới, một Thiên Đạo mới. Anh biết rằng, sự đối lập giữa hai 'màn trình diễn' này sẽ khiến ngày càng nhiều tu sĩ rời bỏ con đường cũ, tìm đến 'Nhân Đạo' hoặc ít nhất là không còn tin tưởng hoàn toàn vào Vô Trần Lão Tổ. Khả năng Tạ Trần tạo ra một trật tự mới không cần phép thuật sẽ là một chiến lược lâu dài và hiệu quả hơn trong bối cảnh Thiên Đạo suy yếu. Và đó chính là cách anh, một phàm nhân, đang từng bước phá cục, định hình lại vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.