Nhân gian bất tu tiên - Chương 805: Diễn Đàn Nhân Gian: Tiếng Nói Vạn Người
Ánh hoàng hôn cuối cùng của ngày hôm trước đã nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ, trải vàng trên những mái ngói cong vút của Thành Vô Song. Gió sớm mang theo hơi sương mát lành, lướt qua những con phố đã sớm trở nên náo nhiệt. Phố Thương Mại Kim Long, vốn đã sầm uất quanh năm, nay càng trở nên tấp nập lạ thường. Dòng người như trẩy hội, không ngừng đổ về khu quảng trường lớn, nơi một sự kiện trọng đại chưa từng có trong lịch sử nhân gian sắp diễn ra: Diễn Đàn Nhân Gian.
Các tòa nhà ba, bốn tầng với kiến trúc tinh xảo, mái ngói xanh ngọc hoặc đỏ son, được trang trí lộng lẫy bằng những dải lụa thêu kim tuyến và đèn lồng đỏ rực, treo lủng lẳng trước mỗi hiên nhà. Những biển hiệu lớn, chạm khắc tinh xảo, với đủ loại thư pháp và hình vẽ sống động, treo ngang dọc, khoe mẽ sự phồn thịnh của các cửa hàng. Từ xa, đã có thể nghe thấy tiếng rao hàng vang vọng: "Bánh bao nóng đây! Bánh bao nóng giòn tan!", xen lẫn tiếng mặc cả í ới của những thương nhân và khách bộ hành. Tiếng nói chuyện ồn ào như ong vỡ tổ, hòa cùng tiếng nhạc xập xình từ các quán rượu sớm đã mở cửa, tạo nên một bản giao hưởng sống động của đời sống thường nhật.
Mùi hương liệu cay nồng từ các tiệm thuốc bắc, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán mì, quán bánh, mùi vải vóc mới tinh từ các cửa hiệu may đo, và cả mùi kim loại đặc trưng từ các xưởng rèn, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh khứu giác đa sắc màu của sự phồn hoa. Không khí ở đây đặc quánh sự sôi động, giàu có và một cảm giác xa hoa hiếm thấy trong một thế giới vừa thoát khỏi bóng đêm của Thiên Đạo suy tàn. Người ta không chỉ đến để mua bán, mà còn để chứng kiến, để lắng nghe, để hy vọng.
Giữa dòng người tấp nập ấy, Lăng Nguyệt Tiên Tử trong bộ bạch y thanh thoát, nhưng không còn mang vẻ lạnh lùng băng giá thuở nào, đang cùng Dương Quân tất bật kiểm tra công tác chuẩn bị cuối cùng tại quảng trường. Nàng khẽ chau mày, ánh mắt phượng sắc bén lướt qua từng chi tiết, từ những hàng ghế gỗ được xếp ngay ngắn, đến tấm bạt lớn che nắng và những bình hoa tươi đặt trên bục diễn giả. Vẻ mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt nàng, nhưng không thể che lấp đi sự kiên cường và quyết đoán.
"Mọi thứ đã sẵn sàng chưa, Dương Quân?" Giọng nàng trong trẻo, nhưng mang một chút căng thẳng. "Đây là bước quan trọng nhất để xây dựng niềm tin. Không được phép có sai sót nào."
Dương Quân, trong bộ đạo bào lam nhạt, gương mặt tuấn tú toát lên vẻ nhiệt huyết, gật đầu lia lịa. "Đã sẵn sàng hết thảy, Lăng Nguyệt tiên tử. Các đại biểu từ mọi miền nhân gian đều đã tề tựu đông đủ. Từ các học giả uyên thâm, thương nhân giàu có, đến những lão nông chất phác, thợ thủ công khéo léo... Chưa bao giờ có nhiều người phàm nhân cùng nhau tụ họp để quyết định vận mệnh của mình như thế này. Có cả lo lắng và kỳ vọng đan xen trong ánh mắt họ." Anh đưa tay chỉ về phía đám đông đang đổ về, trong đó có cả những thư sinh gầy gò, những lão khách buôn béo tốt, và cả những lão nông da đen sạm vì nắng gió. "Chúng ta đang đứng trước một thời khắc lịch sử, tiên tử."
Lăng Nguyệt khẽ thở dài, đôi mắt nhìn xa xăm về phía chân trời. "Lịch sử... và cả những thách thức chưa từng có. Việc khiến mọi người cùng nhìn về một hướng, cùng chấp nhận một bộ quy tắc mới, khó hơn vạn lần việc đối đầu với những yêu ma quỷ quái." Nàng hiểu rõ, những âm mưu phá hoại gần đây của Vô Trần Lão Tổ, dù đã bị Tạ Trần lường trước và hóa giải, vẫn để lại những vết hằn trong lòng người. Sự nghi kỵ, lòng tham, và những chấp niệm cố hữu vẫn là những tảng đá ngầm tiềm ẩn, có thể đánh chìm con thuyền 'Nhân Đạo' bất cứ lúc nào.
Xa xa, trên ban công của một quán trà nhỏ hướng ra quảng trường, Tạ Trần lặng lẽ đứng đó. Thân hình gầy gò của anh ẩn mình trong chiếc áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, để lộ khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Anh không vội vã, không phô trương, chỉ lặng lẽ quan sát dòng chảy của nhân gian, của những con người đang mang trong mình niềm hy vọng và cả những nỗi sợ hãi mơ hồ.
Anh khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi, như chính cái vị của hiện thực. Trong tâm trí anh, Nhân Quả Luân Bàn vô hình khẽ xoay chuyển, ánh lên những sợi chỉ đỏ tía, xanh lục, vàng óng, tượng trưng cho vô vàn những mối liên hệ nhân quả phức tạp đang đan xen. Anh thấy những sợi chỉ của hy vọng, của sự đoàn kết, của khao khát một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng anh cũng thấy những sợi chỉ đen tối của lòng tham, của sự ích kỷ, của những tư tưởng cố hữu về quyền lực và địa vị.
"Ý chí của nhân gian..." Tạ Trần độc thoại thầm trong tâm trí, giọng nói trầm lắng như tiếng gió thoảng qua. "Liệu có đủ mạnh để định hình một Thiên Đạo mới? Hay sẽ lại sa lầy vào những vòng luẩn quẩn của tranh giành và đấu đá?" Anh biết, những gì đang diễn ra không chỉ là một diễn đàn, mà là một phép thử cho chính bản chất của con người. Liệu khi không còn sự ràng buộc của Thiên Đạo cũ, không còn sự áp đặt của quyền năng tu sĩ, con người có thể tự mình kiến tạo nên một trật tự công bằng và bền vững? Câu trả lời còn ở phía trước, và nó phụ thuộc vào mỗi một con người đang tụ họp dưới kia.
Anh không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài. Anh trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Và giờ đây, anh đang chứng kiến hàng vạn con người cùng khao khát cái "sống" ấy, nhưng mỗi người lại có một định nghĩa riêng, một con đường riêng. Công việc của anh, không phải là chỉ đường, mà là giúp họ tìm ra một giao điểm, một con đường chung.
Ánh nắng ban mai tiếp tục rải mình trên Thành Vô Song, mang theo hơi ấm của một ngày mới. Tiếng chuông đồng vang vọng từ Đại Giảng Đường, báo hiệu thời khắc trọng đại sắp điểm. Dòng người hối hả hơn, tiếng bước chân dồn dập hơn. Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt, rồi cùng bước về phía bục diễn giả. Tạ Trần vẫn đứng đó, như một cái bóng, nhưng ánh mắt anh đã xuyên thấu qua mọi lớp vỏ bọc, nhìn thẳng vào tận sâu thẳm tâm can của nhân gian, nơi những hạt mầm của một kỷ nguyên mới đang bắt đầu nảy nở, dù cho chúng vẫn còn non yếu và dễ tổn thương. Anh biết, ván cờ này mới chỉ bắt đầu.
***
Đại Giảng Đường Nhân Gian, một kiến trúc mới tinh vừa được hoàn thành trong Thành Vô Song, sừng sững uy nghiêm mà không kém phần thanh thoát. Nó không đồ sộ như những đại điện của tiên môn, cũng không lộng lẫy như cung điện hoàng gia, mà mang một vẻ đẹp giản dị, vững chãi, được xây dựng từ những loại gỗ quý và đá xanh nguyên khối. Trần nhà cao vút, đỡ bởi những cột gỗ lớn chạm khắc tinh xảo, để ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn tràn vào, làm bừng sáng cả không gian.
Giữa sáng, khi nắng dịu đã ngập tràn qua những ô cửa, hội trường rộng lớn đã chật kín người. Hàng trăm đại diện, từ các học giả với áo dài thư sinh, các lão khách buôn béo tốt trong gấm vóc, đến những lão nông lam lũ với quần áo vải thô, và những người thợ thủ công với bàn tay chai sạn, tất cả đều ngồi ngay ngắn trên những hàng ghế gỗ. Tiếng người xì xào bàn tán, tiếng ghế gỗ cọ xát khe khẽ, tạo nên một bản hòa âm của sự mong đợi và cả chút bồn chồn.
Đúng lúc đó, một tiếng chuông đồng trầm hùng, ngân vang ba hồi liên tiếp, dội vào lòng người, khiến mọi âm thanh trong Đại Giảng Đường chợt lắng xuống. Mùi gỗ mới từ sàn nhà và bàn ghế, quyện với mùi hương trầm nhẹ từ các lễ nghi khai mạc vừa được tiến hành, cùng với mùi mồ hôi thoang thoảng của đám đông, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, có chút căng thẳng, pha lẫn sự háo hức và hoài nghi.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khôi, mái tóc đen nhánh được búi cao đơn giản, bước lên bục cao. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ánh mắt phượng sắc bén giờ đây không còn vẻ cao ngạo của một tu sĩ siêu phàm, mà chứa đựng sự uy nghiêm của một người lãnh đạo, cùng với chút mệt mỏi ẩn sâu từ những gánh nặng trên vai. Dáng người cao ráo, thanh thoát, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý. Nàng từ từ quét ánh mắt qua từng khuôn mặt trong hội trường, như muốn thấu hiểu từng tâm tư, từng nguyện vọng đang ẩn chứa.
Ở hàng ghế đầu, Nữ Hoàng Đồ Long, trong bộ long bào đơn giản nhưng đầy khí chất vương giả, cùng Bách Lý Hùng với thân hình vạm vỡ, phong trần và ánh mắt kiên nghị, ngồi thẳng lưng, thể hiện sự ủng hộ tuyệt đối. Họ không chỉ là những người đứng đầu chính quyền và quân đội, mà còn là những nhân chứng sống cho sự thay đổi của nhân gian.
Tạ Trần ngồi khuất trong một góc dành riêng cho cố vấn, cạnh Dương Quân và Thư Đồng Tiểu An. Anh không muốn trở thành tâm điểm, bởi anh biết, đây là thời khắc của nhân gian, của những con người bình thường. Anh vẫn giữ vẻ thư sinh gầy gò, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Trong tâm trí, Nhân Quả Luân Bàn khẽ rung động, thu nhận mọi thông tin, mọi rung động vi tế từ trường năng lượng của hàng trăm con người đang tụ hội.
Lăng Nguyệt hít một hơi thật sâu, giọng nói trong trẻo mà mạnh mẽ của nàng vang vọng khắp Đại Giảng Đường: "Hôm nay, chúng ta tụ họp tại đây, không phải với tư cách tu sĩ hay phàm nhân, không phải với danh vị cao quý hay địa vị thấp hèn. Chúng ta tụ họp với tư cách là những con người, những người con của nhân gian, để cùng nhau định đoạt tương lai của chính mình!"
Nàng dừng lại một chút, để những lời nói thấm sâu vào lòng người. "Thiên Đạo cũ đã suy tàn, tiên môn đã không còn. Một kỷ nguyên mới đang hé mở, nhưng con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Kẻ thù vẫn còn đó, và những tàn dư của tư tưởng cũ vẫn bám rễ sâu trong tâm trí chúng ta. Để Nhân Đạo có thể thực sự đứng vững, chúng ta cần một nền tảng vững chắc, một bộ quy tắc được xây dựng từ ý chí chung của tất cả. Chúng ta sẽ cùng nhau thảo luận, cùng nhau quyết định, để kiến tạo nên một 'Thiên Đạo' của nhân gian, do nhân gian và vì nhân gian."
Những lời của Lăng Nguyệt như một luồng gió mới, thổi bùng lên ngọn lửa hy vọng trong lòng nhiều người, nhưng cũng khơi dậy những nỗi lo âu, những toan tính cá nhân. Ngay khi Lăng Nguyệt vừa dứt lời, một lão khách buôn béo tốt, ăn mặc sang trọng, vẻ mặt khôn ngoan, đã đứng dậy, chắp tay cúi chào.
"Kính thưa Lăng Nguyệt tiên tử, Dương Quân công tử, và toàn thể đại biểu!" Giọng ông ta sang sảng, đầy tự tin. "Tôi là Mã Đại Phúc, đại diện cho giới thương nhân Thành Vô Song. Chúng tôi, những người làm ra của cải, vật chất cho nhân gian, chỉ mong những quy tắc mới sẽ không ảnh hưởng đến việc kinh doanh, và quan trọng hơn, phải bảo vệ tuyệt đối tài sản của chúng tôi. Tiền bạc không mua được tất cả, nhưng có thể mua được rất nhiều thứ! Nếu không có sự giàu có, nhân gian lấy gì để phát triển? Chúng tôi cần một môi trường ổn định, nơi quy luật thị trường được tôn trọng, và sự nỗ lực của mỗi cá nhân được đền đáp xứng đáng."
Tiếp lời Mã Đại Phúc là một thầy giáo làng gầy gò, đeo kính, vẻ mặt hiền từ nhưng kiên định. Ông ta cầm một thước gỗ trên tay, như thói quen nghề nghiệp. "Kính thưa các vị!" Giọng ông ta trang trọng. "Tôi là Lý Minh, một giáo làng nhỏ bé. Theo tôi, nền tảng của một xã hội vững mạnh phải là tri thức và đạo đức. Phải chăng chúng ta nên ưu tiên giáo dục, để mọi người hiểu rõ trách nhiệm của mình, hiểu rõ đạo lý làm người, làm việc? Tri thức là ngọn đèn soi sáng cuộc đời! Chỉ khi con người có tri thức, h��� mới có thể phân biệt phải trái, mới có thể đưa ra những quyết định đúng đắn cho bản thân và cộng đồng, không bị những kẻ xấu lợi dụng hay dẫn dắt. Một 'Thiên Đạo' mới nếu không có nền tảng tri thức vững chắc thì cũng chỉ là cát trong gió mà thôi."
Hàng trăm ánh mắt đổ dồn vào bục, rồi lại quay sang những người vừa phát biểu. Những tiếng xì xào lại nổi lên. Mỗi người một quan điểm, mỗi người một nỗi lo. Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, Nhân Quả Luân Bàn trong tâm trí anh xoay nhanh hơn. Anh thấy những sợi chỉ nhân quả đang kéo căng, tạo ra những nút thắt phức tạp. Quan điểm của Mã Đại Phúc đại diện cho lợi ích kinh tế, của Lý Minh đại diện cho giá trị tri thức. Cả hai đều có lý, nhưng làm sao để dung hòa chúng, để tạo nên một bộ quy tắc vừa thực tế, vừa cao cả?
Đến lượt một lão nông với làn da đen sạm, tay chân chai sạn, đầu đội nón lá, chậm rãi đứng dậy. Giọng ông ta chất phác, nhưng vang vọng sự chân thật của đất đai: "Kính thưa Lăng Nguyệt tiên tử, các vị đại biểu. Tôi là Trần Lão, một lão nông đã cả đời gắn bó với đồng ruộng. Tôi chỉ muốn có đất canh tác, không còn bị cường hào ác bá chèn ép, không còn sợ hãi yêu ma hay tu sĩ tranh giành linh mạch. Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Chúng tôi chỉ mong một cuộc sống bình yên, đủ ăn đủ mặc, không bị cướp đoạt công sức. 'Thiên Đạo' mới hay cũ, cũng chỉ cần mang lại cho chúng tôi cái sự bình yên đó mà thôi."
Lời của Trần Lão giản dị nhưng chạm đến tận sâu thẳm tâm can của nhiều người phàm nhân khác. Đó là ước nguyện thiết thực nhất, nguyên thủy nhất của một con người: được sống, được lao động, được an toàn. Tạ Trần khẽ mở mắt, ánh nhìn lướt qua những đại biểu. Anh biết, đây chính là thử thách. Những ý chí nhân gian, mạnh mẽ, đa dạng và đôi khi đối lập, đang bộc lộ. Vô Trần Lão Tổ có thể tấn công vật chất, nhưng không thể phá hủy được khao khát sống và hy vọng của con người. Tuy nhiên, chính những khao khát ấy, nếu không được điều hướng đúng đắn, cũng có thể trở thành nguồn gốc của xung đột và bất công mới. Ván cờ nhân tâm này, đòi hỏi sự tinh tế và thấu hiểu sâu sắc hơn bất kỳ trận pháp nào.
***
Buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu đi, những làn gió nhẹ bắt đầu thoảng qua các ô cửa sổ của Đại Giảng Đường Nhân Gian, mang theo hơi mát của đất trời. Cuộc thảo luận vẫn diễn ra sôi nổi, đôi khi là những tranh luận ôn hòa, đôi khi là những tiếng nói đầy cảm xúc. Tiếng ghi chép sột soạt của Thư Đồng Tiểu An, người ngồi cạnh Tạ Trần, vang lên đều đặn. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, cặm cụi ghi lại từng lời, từng ý, như một nhà chép sử nhỏ bé cho một kỷ nguyên mới.
Tạ Trần vẫn ngồi yên vị trong góc, vóc dáng gầy gò của anh gần như hòa lẫn vào bóng tối của khán phòng. Anh không trực tiếp tham gia tranh luận, không lên tiếng lớn tiếng bày tỏ quan điểm. Nhưng thỉnh thoảng, anh lại khẽ liếc nhìn Nhân Quả Luân Bàn vô hình trong tâm trí mình, rồi nhẹ nhàng thì thầm vài câu với Dương Quân hoặc Lăng Nguyệt đang ngồi gần đó. Những câu nói của anh thường súc tích, sâu sắc, đôi khi mang tính chất triết lý hoặc đặt ra những câu hỏi gợi mở, không nói thẳng nhưng lại có sức mạnh xoay chuyển cục diện, gi��p các đại biểu nhìn ra những điểm chung và hóa giải những mâu thuẫn tưởng chừng không thể hòa giải.
Dương Quân, với vẻ nhiệt huyết vốn có, nhanh chóng tiếp thu những gợi ý của Tạ Trần, rồi đứng dậy, giọng nói rõ ràng, dứt khoát: "Kính thưa các vị đại biểu! Những ý kiến của quý vị đều vô cùng quý giá, thể hiện khát vọng chính đáng của mỗi tầng lớp nhân gian. Nhưng chúng ta cần đặt ra một câu hỏi lớn hơn: Liệu một quy tắc có thể vừa bảo vệ kẻ yếu, vừa khuyến khích sự phát triển của người tài năng? Làm sao để không ai bị bỏ lại phía sau, nhưng cũng không ai bị kìm hãm bởi sự an phận?"
Lời của Dương Quân, thực chất là sự chắt lọc từ những lời thì thầm của Tạ Trần, đã khơi gợi một làn sóng suy tư mới. Các đại biểu bắt đầu nhìn nhận vấn đề một cách toàn diện hơn, không chỉ từ góc độ cá nhân hay tầng lớp của mình.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng trên bục, tiếp lời Dương Quân, giọng nói trong trẻo nhưng đầy quyền lực của trí tuệ: "Chúng ta cần một nền tảng công bằng, nơi mỗi người đều có quyền được sống, quyền được lao động, quyền được học tập, và quyền được phát triển tài năng của mình, không bị định đoạt bởi xuất thân hay số mệnh, không bị ràng buộc bởi bất kỳ Thiên Đạo nào ngoài chính Thiên Đạo do nhân gian tự kiến tạo." Ánh mắt nàng quét qua đám đông, đầy kiên nghị. "Sự công bằng đó phải là cội nguồn của mọi quy tắc."
Bách Lý Hùng, với giọng nói trầm hùng, đầy khí phách, gật đầu tán thành: "Điều quan trọng nhất là phải có luật pháp rõ ràng, và một cơ chế để thực thi nó. Luật pháp đó phải do nhân gian cùng nhau xây dựng, không phải từ ý chỉ của một cá nhân hay một thế lực nào. Và khi luật đã thành, phải được thực thi một cách công bằng, không thiên vị, không nương nhẹ. Không phải chỉ là lời nói suông, mà phải là hành động cụ thể, để mọi người tin tưởng và tuân theo." Ông nắm chặt tay, thể hiện sự quyết tâm mạnh mẽ.
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt sáng, chăm chú lắng nghe, cây bút lông trong tay không ngừng ghi chép. Cậu bé vừa viết, vừa lẩm bẩm những dòng chữ đầu tiên của bản thảo 'Hiến Chương Nhân Đạo': "Điều 1: Mọi người sinh ra đều bình đẳng trước quy tắc của nhân gian, không phân biệt giàu nghèo, giới tính, xuất thân. Điều 2: Mọi người đều có quyền được sống một cuộc đời trọn vẹn, được học tập để mở mang tri thức, được lao động để kiến tạo giá trị, và được phát triển tài năng của mình. Điều 3: Quyền lợi của mỗi cá nhân phải đi đôi với trách nhiệm đối với cộng đồng và nhân gian..."
Những phác thảo đầu tiên về 'Hiến Chương Nhân Đạo' bắt đầu hình thành một cách rõ nét, không phải từ một ý chí duy nhất, mà từ sự tổng hòa của hàng trăm, hàng ngàn ý chí khác nhau. Tạ Trần mỉm cười nhẹ, một nụ cười gần như vô hình, không phải vì sự đắc thắng, mà vì sự thấu hiểu sâu sắc. Anh biết, việc hình thành 'Hiến Chương Nhân Đạo' sơ bộ này chỉ là một cột mốc đầu tiên. Việc thực thi và duy trì nó sẽ là một thử thách lâu dài, đòi hỏi sự kiên trì và thích ứng liên tục. Anh nhận ra rằng việc thay đổi tư tưởng và tập quán đã ăn sâu vào lòng người còn khó khăn hơn việc đối phó với kẻ thù hữu hình như Vô Trần Lão Tổ, báo hiệu những 'ván cờ nhân tâm' phức t���p hơn sắp tới.
Sự đa dạng của các ý kiến trong diễn đàn cho thấy ngay cả trong 'Nhân Đạo' cũng sẽ có những bất đồng và mâu thuẫn nội tại cần được giải quyết bằng trí tuệ, không phải bạo lực. Anh cũng nhận thấy sự vắng mặt của hầu hết các đại diện từ giới tu sĩ cũ, ngoại trừ Lăng Nguyệt và Dương Quân. Điều này cho thấy sự kháng cự hoặc không quan tâm của họ đối với trật tự mới, có thể dẫn đến xung đột trong tương lai. Nhưng tất cả những điều đó, trong mắt Tạ Trần, đều là những sợi chỉ nhân quả đang dệt nên tấm thảm định mệnh của nhân gian.
Ánh trăng non đã bắt đầu ló dạng, chiếu rọi lên vóc dáng gầy gò của Tạ Trần, như một pho tượng khắc tạc nên sự kiên định và trí tuệ vô biên. Anh không bộc lộ bất kỳ cảm xúc mãnh liệt nào, chỉ là một sự tĩnh tại đến lạ thường. Anh vẫn sẽ sống một cuộc đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng ảnh hưởng của anh, của những câu hỏi gợi mở, những lời thì thầm định hướng, sẽ còn mãi. Chúng là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi họ tự mình định đoạt vận mệnh của chính mình. Ván cờ định mệnh của nhân gian lại tiếp tục được sắp đặt, phức tạp hơn, tinh vi hơn, và đòi hỏi một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người hơn bao giờ hết.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.