Nhân gian bất tu tiên - Chương 804: Chuyển Hóa Nguy Cơ: Ván Cờ Nhân Tâm Của Tạ Trần
Ngọn lửa ý chí và niềm tin vừa được thắp lên trong đại sảnh Thành Vô Song vẫn còn ấm nóng, sưởi ấm những tâm hồn vốn đang hoang mang. Tạ Trần khẽ buông tay khỏi Nhân Quả Luân Bàn, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi những đường vân cổ kính trên mặt bàn, nơi những sợi nhân quả vô hình đang xoắn xuýt, kết nối vận mệnh của vạn vật. Anh biết, ván cờ này mới chỉ bắt đầu, và những nước đi đầu tiên đã được định sẵn, không phải bởi anh, mà bởi bản chất cố hữu của nhân loại, và cả sự tinh ranh của Vô Trần Lão Tổ.
Sáng hôm sau, Thành Vô Song thức giấc trong một bầu không khí có chút khác lạ. Trời quang mây tạnh, không khí trong lành mang theo hơi sương sớm, nhưng bên trong những bức tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, một sự căng thẳng ngầm vẫn còn đọng lại. Tiếng rao hàng của thương nhân bán bánh màn thầu nghi ngút khói hòa cùng tiếng lanh lảnh của cô hàng hoa quả tươi mới, tiếng bước chân hối hả của những người dân vội vã, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường lát đá, và tiếng nhạc từ các tửu lầu đêm qua vẫn còn văng vẳng đâu đó. Mùi đồ ăn thơm lừng từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu thoang thoảng, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và cả mùi hương hoa từ những khu vườn nhỏ trong thành, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, sầm uất và tràn đầy sức sống của một đô thị đang hồi sinh. Tuy nhiên, nếu tinh ý, người ta vẫn có thể cảm nhận được những ánh mắt dò xét, những lời thì thầm to nhỏ về những sự việc bất thường đêm qua.
Trong đại sảnh chính điện, Tạ Trần đã tề tựu cùng các đồng minh cốt cán: Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết và Nữ Hoàng Đồ Long. Không khí trang trọng nhưng không kém phần khẩn trương. Từng bản báo cáo được đưa lên, chậm rãi, chi tiết, như những mảnh ghép của một bức tranh toàn cảnh đang dần hiện rõ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khiết, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén quét qua từng bản báo cáo. Nàng là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm: "Tạ Trần, quả nhiên như ngươi dự liệu. Các trận pháp phòng ngự ẩn đã phát huy tác dụng. Tại mười hai địa điểm trọng yếu, Hắc Y Nhân đã cố gắng đột nhập và phá hoại. Tuy nhiên, nhờ vào hệ thống cảnh báo sớm và các cơ chế đối phó được ngươi thiết lập từ trước, thiệt hại không đáng kể. Chúng chỉ kịp gây ra một vài vụ cháy nhỏ ở kho lương thực phụ cận, và một số ít công trình giáo dục mới bị hư hại nhẹ." Nàng dừng lại, ánh mắt hơi lóe lên vẻ bất ngờ, "Nhiều Hắc Y Nhân đã bị bắt giữ, không ít kẻ trong số đó là cựu tu sĩ bị tha hóa, hoặc những kẻ phàm nhân bị cám dỗ bởi quyền lực ảo ảnh mà Vô Trần Lão Tổ gieo rắc."
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, bước tới, giọng trầm hùng: "Chúng đã cố gắng đốt kho lương thực ở Thị Trấn An Bình, nhưng đội tuần tra dân sự đã dập tắt kịp thời. Tuy nhiên, thủ đoạn của chúng không chỉ dừng lại ở phá hoại vật chất. Chúng còn gieo rắc tin đồn về sự bất lực của 'Nhân Đạo', nói rằng không có Thiên Đạo bảo hộ, nhân loại sẽ mãi mãi chìm trong hỗn loạn, không thể tự bảo vệ lấy mình. Lòng người vẫn còn dao động, công tử." Lão khẽ nắm chặt nắm đấm, vẻ phẫn nộ hiện rõ trên gương mặt vuông vức.
Nữ Hoàng Đồ Long gật đầu xác nhận: "Quả thật như vậy. Từ các tỉnh thành khác, báo cáo cũng cho thấy một kịch bản tương tự. Các trung tâm giao thương bị quấy phá, nhưng không có thiệt hại lớn. Duy chỉ có những lời đồn thổi, những hoài nghi được gieo rắc, khiến dân chúng xao động. Chúng ta đã phải trấn an rất nhiều." Vóc dáng cao ráo, khí chất vương giả của nàng toát lên vẻ uy nghiêm, nhưng trong đôi mắt sắc sảo vẫn ẩn chứa một chút lo lắng.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình thản, gầy gò nhưng kiên định. Đôi mắt sâu thẳm của anh, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, lướt qua từng gương mặt lo lắng. Anh khẽ vuốt ve chiếc Nhân Quả Luân Bàn đang đặt trên bàn. Chiếc luân bàn không hề rung động mạnh, chỉ tỏa ra ánh sáng mờ nhạt, như một lời khẳng định thầm lặng rằng mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát, trong cái mạng lưới nhân quả mà anh đã dày công sắp đặt.
"Ta đã nói, Vô Trần Lão Tổ không chỉ muốn phá hủy vật chất. Hắn muốn phá hủy niềm tin," Tạ Trần trầm tĩnh nói, giọng điệu không chút vội vã, như đang chậm rãi thêu dệt từng câu chữ. "Hắn hiểu rõ, một ngôi nhà có thể sụp đổ, nhưng niềm tin sụp đổ thì cả một xã hội sẽ tan rã. Hắn muốn chứng minh rằng 'Nhân Đạo' là một ảo tưởng, một giấc mộng hão huyền của những kẻ phàm nhân yếu đuối. Nhưng chính sự phá hoại của hắn sẽ là cơ hội để củng cố niềm tin đó."
Anh ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào từng người. "Chúng ta đã lường trước những đòn đánh này, không chỉ là những đòn đánh vật chất mà còn là đòn đánh vào tâm lý. Các hệ thống phòng vệ dân sự, các đội tuần tra tự phát, các trung tâm giáo dục không chỉ được xây dựng để đối phó với hiểm nguy bên ngoài, mà còn để tạo ra sự gắn kết, sự tin tưởng lẫn nhau giữa những người dân. Mỗi kẻ phá hoại bị bắt giữ là một bằng chứng cho thấy 'Nhân Đạo' không chỉ có khả năng tự vệ, mà còn có khả năng tự làm chủ vận mệnh của mình."
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, khẽ nói: "Vậy thì, chúng ta sẽ làm gì với những kẻ bị bắt giữ? Và làm sao để xoa dịu nỗi lo âu, hoài nghi trong lòng bách tính?"
Tạ Trần khẽ gật đầu, "Những kẻ bị bắt giữ sẽ được đưa đến các trung tâm cải huấn. Chúng ta sẽ không dùng hình phạt hà khắc, mà dùng lý lẽ, dùng tri thức để thức tỉnh họ. Chúng ta sẽ cho họ thấy con đường 'Nhân Đạo' có thể mang lại sự bình yên và trọn vẹn hơn nhiều so với những ảo vọng quyền lực mà Vô Trần Lão Tổ gieo rắc. Đối với bách tính, chúng ta sẽ không chỉ đơn thuần trấn an. Chúng ta sẽ biến những sự cố này thành bài học thực tiễn. Mỗi ngôi trường bị đốt cháy, chúng ta sẽ biến nó thành một ngọn hải đăng cho tri thức, sáng hơn, kiên cố hơn. Mỗi con đường giao thương bị phá hoại, chúng ta sẽ biến nó thành một con đường của sự sẻ chia, của lòng tin, nơi mọi người không chỉ trao đổi hàng hóa mà còn trao đổi cả niềm tin và hy vọng."
Anh nhìn Dương Quân, người tuấn tú, khí chất nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết. "Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, hai người hãy dẫn đầu các đội đi đến Thị Trấn An Bình và các khu vực bị ảnh hưởng nhẹ khác. Không chỉ để cứu trợ và xây dựng lại, mà còn để lắng nghe, để giáo dục, để xoa dịu những tâm hồn đang hoang mang, để giúp họ tìm lại được nhân tính của mình."
Dương Quân lập tức đứng dậy, ánh mắt sáng ngời ý chí. "Đã rõ, Tạ công tử. Chúng ta sẽ lập tức lên đường!"
"Bách Lý Hùng," Tạ Trần quay sang lão tướng, "ngươi hãy tăng cường lực lượng tuần tra, nhưng không phải chỉ để phòng thủ. Hãy để binh lính tham gia vào việc tái thiết, vào các hoạt động cộng đồng. Hãy để họ trở thành biểu tượng của sự bảo vệ và sự đoàn kết, chứ không phải là quyền lực áp đặt."
Bách Lý Hùng gật đầu mạnh mẽ, "Yên tâm, công tử. Binh lính của ta không chỉ biết cầm đao kiếm. Họ còn biết cầm cuốc xẻng, biết chia sẻ miếng cơm, manh áo với dân chúng."
"Và Nữ Hoàng," Tạ Trần nhìn Nữ Hoàng Đồ Long, "Người hãy tiếp tục ban hành chỉ dụ, khuyến khích dân chúng tham gia vào việc tái thiết, củng cố niềm tin, và đặc biệt là thúc đẩy giáo dục. Hãy để mọi người hiểu rằng, việc bảo vệ 'Nhân Đạo' không phải là trách nhiệm của riêng ai, mà là của tất cả chúng ta."
Nữ Hoàng Đồ Long khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy kiên định. "Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên! Ta sẽ làm hết sức mình."
Ánh mắt Tạ Trần kiên định hơn bao giờ hết, như thể nhìn xuyên qua những bức tường của đại sảnh, nhìn thẳng vào tương lai. "Sức mạnh của chúng ta không chỉ nằm ở đao kiếm, mà nằm ở trí tuệ, ở sự kiên định của nhân tâm, và ở niềm tin vào những giá trị cốt lõi của con người. Vô Trần Lão Tổ đã học được cách sử dụng điểm yếu của 'Nhân Đạo' để chống lại nó, nhưng chúng ta sẽ chứng minh cho hắn thấy, chính những điểm yếu ấy cũng có thể trở thành sức mạnh nếu chúng ta biết cách hóa giải những 'nhân quả xấu' mà hắn đang gieo rắc." Các đồng minh lắng nghe Tạ Trần, từ sự bối rối ban đầu, ánh mắt họ dần chuyển sang sự thấu hiểu và kiên quyết. Họ biết, đây là một cuộc chiến của lý trí và niềm tin, không phải sức mạnh vũ lực.
***
Chiều tà, những tia nắng vàng óng ả đổ dài trên Thị Trấn An Bình, nhuộm một màu ấm áp lên những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản. Nơi đây, không khí đã bớt đi vẻ căng thẳng của đêm qua, thay vào đó là sự bận rộn và tiếng cười nói rộn ràng. Tiếng búa gõ nhẹ nhàng của người thợ đang sửa sang lại mái nhà bị hư hại, tiếng nói chuyện râm ran của những người dân cùng nhau khuân vác vật liệu, tiếng xe ngựa lộc cộc vận chuyển gạch đá, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của sự hồi sinh. Mùi gỗ mới, mùi vôi vữa hòa quyện cùng mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ buổi sáng, tạo nên một không khí thân thuộc, yên bình.
Dương Quân, trong bộ đạo bào lam nhạt, không còn vẻ nho nhã của một thư sinh mà thay vào đó là sự năng động, nhiệt huyết của một thủ lĩnh thực thụ. Anh đang trực tiếp chỉ huy nhóm người dân và một vài cựu tu sĩ dùng pháp thuật hỗ trợ, cẩn thận đặt từng viên gạch để xây lại bức tường của một trung tâm giao thương nhỏ bị hư hại. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt anh vẫn sáng ngời. "Mỗi viên gạch chúng ta đặt xuống không chỉ là để xây lại, mà còn là để củng cố niềm tin vào tương lai," anh nói với những người xung quanh, giọng rõ ràng, dứt khoát. "Tạ công tử đã dạy chúng ta rằng, sự kiên cố của một tòa nhà không chỉ nằm ở vật liệu, mà còn nằm ở ý chí của những người xây dựng nó." Các cựu tu sĩ, ban đầu còn có phần xa cách, giờ đây đã hòa mình vào công việc, dùng pháp thuật nâng đỡ những khối gỗ nặng, những tảng đá lớn một cách nhẹ nhàng, khiến người dân không khỏi thán phục. Sự hợp tác giữa tu sĩ và phàm nhân không còn là một khái niệm xa vời, mà đã trở thành hiện thực sống động ngay trước mắt.
Cách đó không xa, Mộ Dung Tuyết đang cẩn thận băng bó vết thương cho một người phụ nữ lớn tuổi bị phỏng nhẹ do vụ cháy đêm qua. Gương mặt nàng dịu dàng, đôi tay khéo léo thoa thuốc mỡ, ánh mắt tràn đầy sự đồng cảm. "Vết thương thể xác có thể lành, nhưng vết thương lòng cần sự sẻ chia và thấu hiểu," nàng nói, giọng điệu ấm áp, chứa đựng lòng trắc ẩn. "Xin bà đừng lo lắng. 'Nhân Đạo' sẽ luôn bảo vệ những người dân lương thiện như bà." Nàng không chỉ phân phát thuốc men, mà còn lắng nghe những lời than thở, những nỗi sợ hãi còn đọng lại trong lòng người dân, dùng lời lẽ ôn hòa đ�� trấn an họ. Mùi thảo dược thoang thoảng từ túi thuốc của nàng lan tỏa trong không khí, mang theo cảm giác an lành.
Ở một góc quảng trường nhỏ, dưới bóng cây cổ thụ sum suê, một buổi học ngoài trời đang diễn ra. Thầy giáo làng, với mái tóc điểm bạc và nụ cười hiền hậu, đang say sưa giảng bài cho một nhóm trẻ nhỏ. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh, ngồi ở hàng đầu, chăm chú lắng nghe. "Thưa thầy, nếu có kẻ xấu đến phá hoại, chúng ta phải làm gì ạ?" Tiểu An hỏi, ánh mắt đầy tò mò.
Thầy giáo mỉm cười, xoa đầu cậu bé. "Tiểu An, chúng ta sẽ làm nhiều việc. Đầu tiên, chúng ta sẽ không sợ hãi. Chúng ta sẽ báo cho đội tuần tra dân sự. Sau đó, chúng ta sẽ cùng nhau sửa chữa những gì bị phá hoại. Quan trọng nhất, chúng ta sẽ không để những kẻ xấu gieo rắc sự chia rẽ vào lòng chúng ta. Chúng ta sẽ dùng tình yêu thương, sự đoàn kết để chống lại sự phá hoại. Hãy nhớ, sức mạnh lớn nhất của chúng ta không phải là phép thuật, mà là trái tim nhân ái và sự tin tưởng lẫn nhau." Các đứa trẻ khác gật gù, ánh mắt chúng lấp lánh sự hiểu biết non nớt.
Tiểu Lão Bà, lưng còng, tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt sáng quắc, đang cùng vài người phụ nữ khác chuẩn bị bữa ăn chiều cho đội tái thiết. Ban đầu, khi nghe tin về vụ phá hoại, bà lão còn lo lắng, sợ hãi, nhưng giờ đây, trên khuôn mặt bà hiện rõ sự kiên cường và cả niềm vui khi thấy mọi người cùng chung tay. "Thằng nhóc Tạ Trần này, đúng là có khác người," bà lẩm bẩm, "dự liệu được cả việc mấy kẻ gian sẽ đến phá. May mà có nó, không thì làng mình lại gặp nạn lớn rồi." Mùi cơm nóng, mùi canh rau thơm lừng lan tỏa, xoa dịu những cái dạ dày trống rỗng. Tinh thần cộng đồng được củng cố không chỉ qua những lời nói, mà qua từng hành động cụ thể, từng bữa ăn sẻ chia.
Dương Quân nhìn cảnh tượng đó, trong lòng dâng lên một niềm cảm kích sâu sắc. Anh biết, 'Nhân Đạo' không phải là một khái niệm trừu tượng, mà là tổng hòa của những con người này, của những hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa này. Mỗi người một việc, mỗi người một niềm tin, và tất cả cùng hợp lại thành một bức tường thành vững chắc hơn bất kỳ trận pháp nào.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời trên đỉnh Thiên Đăng Sơn. Gió mát thổi lồng lộng, mang theo mùi cây cỏ dại và tiếng chuông gió khẽ ngân vang từ ngôi miếu đá nhỏ, đơn giản trên đỉnh núi. Từ đây, Tạ Trần có thể nhìn thấy toàn cảnh nhân gian trải dài dưới chân mình – những đốm lửa ấm áp từ những ngôi làng, thị trấn đang hồi sinh, những con đường mòn uốn lượn như những sợi chỉ nối liền các cộng đồng. Đó không chỉ là ánh đèn, mà là ánh sáng của ý chí sống, của niềm tin đang được thắp lên trong mỗi con người.
Anh khẽ nắm chặt Nhân Quả Luân Bàn trong tay. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại không làm anh bận tâm, bởi trong anh, một dòng chảy ấm áp đang lan tỏa. Chiếc luân bàn khẽ rung động, không phải vì nguy hiểm, mà vì sự chuyển động tích cực trong mạng lưới nhân quả. Những sợi chỉ nhân quả đang được thắt chặt lại, tạo nên một tấm lưới kiên cố hơn, bền vững hơn. Vô Trần Lão Tổ, dù tinh ranh đến mấy, cũng không thể ngờ được rằng chính những đòn đánh của hắn lại trở thành chất xúc tác cho sự trưởng thành của 'Nhân Đạo', biến những điểm yếu thành sức mạnh không thể lay chuyển.
Tạ Trần đưa mắt nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần chìm vào màn đêm. "Mỗi thách thức đều là một bài học. Kẻ phá hoại chỉ giúp chúng ta tìm ra điểm yếu và củng cố nó," anh độc thoại, giọng trầm lắng, hòa vào tiếng gió. "Ván cờ này, ta sẽ dùng chính nước cờ của đối thủ để chiến thắng. Hắn gieo rắc hỗn loạn, ta gieo rắc trật tự. Hắn phá hoại niềm tin, ta củng cố niềm tin. Đó là 'Nhân Đạo'."
Anh biết, Vô Trần Lão Tổ sẽ không dễ dàng từ bỏ. Hắn sẽ tìm kiếm những phương pháp tấn công tinh vi hơn, có thể nhắm vào những điểm yếu khác của 'Nhân Đạo', những góc khuất sâu thẳm trong lòng người mà ngay cả Tạ Trần cũng không thể lường hết. Cuộc chiến này sẽ còn kéo dài, là một thử thách dai dẳng và không ngừng nghỉ. Nhưng nhìn xuống những ánh lửa lập lòe dưới kia, Tạ Trần cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt. Sự đoàn kết và hệ thống phòng vệ dân sự mới được thiết lập sẽ đóng vai trò quan trọng trong các thử thách lớn hơn sắp tới. Tầm nhìn của anh không chỉ dừng lại ở việc phòng thủ, mà là biến mọi trở ngại thành cơ hội để 'Nhân Đạo' phát triển vững mạnh hơn. Vai trò của giáo dục và sự thay đổi nhận thức sẽ là chìa khóa cho sự thành công lâu dài.
Anh không bộc lộ niềm vui hay sự đắc thắng, chỉ là một sự thấu hiểu sâu sắc rằng con đường phía trước còn dài, nhưng nền móng đã vững chắc hơn bao giờ hết. Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, đòi hỏi sự kiên trì và trí tuệ không ngừng. Tạ Trần sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Ánh trăng bắt đầu ló dạng, chiếu rọi lên vóc dáng gầy gò của anh, như một pho tượng khắc tạc nên sự kiên định và trí tuệ vô biên. Ván cờ định mệnh của nhân gian lại tiếp tục được sắp đặt, phức tạp hơn, tinh vi hơn, và đòi hỏi một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người hơn bao giờ hết.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.