Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 803: Bóng Đêm Gieo Rắc: Phá Hoại Niềm Tin Nhân Gian

Trong màn đêm tĩnh mịch của Thị Trấn An Bình, khi vạn vật chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ có tiếng côn trùng rả rích và gió lạnh rít qua từng kẽ lá, một bóng đen xé toạc sự yên bình. Không phải một, mà là hàng chục bóng người vận y phục đen tuyền, che kín mặt, lướt đi như những u linh vô ảnh, đột nhập vào thị trấn. Không một tiếng động, không một lời nói thừa thãi, chúng chia thành hai mũi, một hướng thẳng đến trung tâm giao thương mới được dựng lên ở phía Tây, một hướng khác lao về phía Trường Học Phàm Nhân, ngọn đèn hiếm hoi còn le lói giữa đêm khuya.

Đầu tiên là tiếng vỡ vụn khô khốc của gỗ mục, tiếp theo là mùi dầu hỏa nồng nặc lan nhanh trong không khí. Chỉ chốc lát, lửa bùng lên dữ dội từ kho lương thực chính của trung tâm giao thương. Ánh lửa đỏ quạch, hung tợn liếm lên những cột gỗ, những mái ngói, vẽ nên những cái bóng ma quái nhảy múa trên vách tường nhà dân. Khói đen cuồn cuộn, đặc quánh, cuộn mình lên nền trời đêm, che khuất cả những vì sao thưa thớt. Tiếng la hét hoảng loạn của những người bảo vệ, những thương nhân đang trú ngụ gần đó chợt vang lên, xé tan màng đêm, đầy rẫy sự kinh hoàng và tuyệt vọng.

"Đốt hết! Để xem lũ phàm nhân các ngươi tự quản lý cái gì!" Một giọng nói lạnh lùng, khàn đặc vang lên giữa tiếng lửa reo, tiếng đổ vỡ. Những Hắc Y Nhân khác, như những con quỷ dữ tợn, không ngừng dùng đao kiếm chặt phá những xe hàng đang chất đầy vải vóc, đồ gốm, ngũ cốc, biến chúng thành đống đổ nát ngổn ngang. Chúng không cướp bóc, không lấy đi bất cứ thứ gì, mục đích duy nhất là phá hủy, gieo rắc hỗn loạn. Mùi khói nồng nặc, mùi cháy khét lan tỏa khắp nơi, khiến không khí trở nên ngột ngạt, khó thở.

Cùng lúc đó, tại Trường Học Phàm Nhân, nơi ánh sáng tri thức vừa mới được thắp lên, một cảnh tượng tàn khốc không kém đang diễn ra. Tiếng cửa gỗ bị phá tung, tiếng bàn ghế đổ rạp, tiếng giấy xé rách rưới. Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt thông minh, đang say sưa đọc sách dưới ánh đèn dầu le lói, giật mình kinh hãi. Cậu bé chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì những bóng đen đã ập đến. Chúng không nói một lời, chỉ dùng chân đạp đổ kệ sách, dùng đao kiếm xé toạc những cuộn giấy ghi chép, những cuốn sách quý giá mà thầy giáo làng đã cất công sao chép.

"Không! Không được!" Tiểu An kêu lên, nước mắt giàn giụa, tay cố gắng ôm chặt một chồng sách cũ nát, thân hình nhỏ bé run rẩy như chiếc lá trước gió bão. Nhưng một tên Hắc Y Nhân tàn nhẫn đã giật phắt những cuốn sách khỏi tay cậu bé, ném thẳng vào ngọn lửa đang bùng cháy từ một góc phòng. Lửa nhanh chóng táp vào những trang giấy mỏng manh, nuốt chửng từng dòng chữ, từng nét vẽ, biến chúng thành tro tàn bay lả tả trong gió lạnh. "Sách... sách của ta!" Tiểu An khóc nấc, tiếng khóc nghẹn ngào, bất lực hòa lẫn với tiếng đổ vỡ, tiếng lửa cháy, như một khúc bi ca cho sự hủy diệt của tri thức.

Các thầy giáo làng, những người phàm nhân hiền lành, đã cố gắng chống cự nhưng vô vọng. Sức mạnh của họ không thể sánh được với những kẻ áo đen bí ẩn, những kẻ mang theo hơi thở của bóng tối. Họ bị đánh đập dã man, bị trói lại, và bị ép phải chứng kiến cảnh tượng ngôi trường, niềm hy vọng của cả thị trấn, bị biến thành đống hoang tàn. Sự hoảng loạn không chỉ đến từ người lớn, mà còn lan sang những đứa trẻ đang ngủ say trong các căn nhà lân cận. Tiếng khóc thét của trẻ thơ, tiếng gọi "Cứu... cứu mạng!" của dân thường vang vọng, nhưng không có ai đến giúp.

Trong một căn nhà nhỏ nép mình cuối con hẻm, Tiểu Lão Bà, lưng còng, tóc bạc phơ, đang run rẩy nấp sau khung cửa sổ mục nát. Đôi mắt nhăn nheo của bà mở to, phản chiếu ánh lửa bập bùng từ xa và bóng dáng những Hắc Y Nhân đang tàn phá. Bà đã chứng kiến quá nhiều biến cố trong cuộc đời, nhưng chưa bao giờ bà thấy một cảnh tượng tàn bạo và vô nghĩa đến vậy. Lòng bà dấy lên nỗi sợ hãi, không chỉ cho bản thân, mà cho cả tương lai của thị trấn này, của cái "trật tự mới" mà Tạ Trần và những người kia đã cố công xây dựng.

"Lẽ nào... lẽ nào phàm nhân chúng ta thật sự không thể tự quản lý?" Bà lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì sợ hãi, hoài nghi bắt đầu gặm nhấm niềm tin vừa mới nhen nhóm trong lòng. Ngọn gió lạnh thấu xương thổi qua khung cửa, mang theo mùi khói và tiếng la hét, như lời nhắc nhở về sự mong manh của cuộc sống, của những hy vọng mà họ đã đặt vào một kỷ nguyên không có tiên nhân. Dưới ánh trăng mờ nhạt và ánh lửa rực cháy, Thị Trấn An Bình chìm trong hỗn loạn, và hạt giống của sự sợ hãi, ngờ vực đã được gieo vào những mảnh đất tâm hồn yếu mềm nhất. Những kẻ áo đen biến mất nhanh chóng như khi chúng xuất hiện, để lại phía sau một thị trấn tan hoang, một đống tro tàn và những vết sẹo hằn sâu trong tâm trí những người dân. Đêm vẫn còn dài, và nỗi kinh hoàng chỉ mới bắt đầu.

***

Bình minh hé rạng, xua đi phần nào bóng đêm kinh hoàng, nhưng không thể xua tan mùi khói cháy và sự đổ nát đang bao trùm Thị Trấn An Bình. Tại Quán Trà Vọng Giang, cách đó hàng trăm dặm, một không khí hoàn toàn khác biệt đang ngự trị. Nơi đây, kiến trúc gỗ đơn giản, mộc mạc, với ban công nhìn ra dòng sông lớn, vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ ven bờ, và mùi trà thơm thoang thoảng quyện vào mùi nước sông, mùi hoa cỏ, tạo nên một không gian thư thái, dễ chịu.

Tạ Trần ngồi một mình bên cửa sổ, tay nhấm nháp chén trà xanh bốc khói nhẹ, ánh mắt sâu thẳm dõi theo những con thuyền nhỏ lững lờ trôi trên dòng nước. Thân hình anh gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt phản chiếu ánh nắng sớm. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, tôn lên khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi mắt anh lại chất chứa một vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn hòa mình vào khung cảnh bình dị của quán trà.

Xung quanh anh, quán trà dần trở nên nhộn nhịp hơn với những khách qua đường, thương nhân và lữ khách. Họ dừng chân nghỉ ngơi, trao đổi những câu chuyện vặt vãnh, nhưng trong tai Tạ Trần, những mẩu chuyện rời rạc ấy lại bắt đầu hội tụ thành một bức tranh đáng sợ.

"Nghe nói đêm qua, Thị Trấn An Bình bị tấn công dữ dội. Kho lương thực cháy trụi, trường học cũng bị đập phá tan tành..." Một thương nhân râu ria xồm xoàm vừa đặt chén trà xuống, vừa nói với vẻ mặt sợ hãi.

"Không chỉ An Bình đâu, lão huynh. Ta vừa từ Thành Tây đến, cũng nghe tin đồn về mấy vụ cướp bóc, đốt phá kho hàng ở mấy thôn làng lân cận. Hàng hóa mất sạch, còn trường học thì bị đốt cháy, lũ trẻ sợ hãi không dám đến lớp nữa..." Một người lữ khách khác tiếp lời, giọng nói đầy lo lắng.

"Lũ thổ phỉ này thật tàn ác! Nhưng lạ thay, chúng không cướp của, chỉ phá hủy... Chúng rốt cuộc muốn gì?" Một tiếng thở dài vang lên, xen lẫn sự hoài nghi và bất an.

Tạ Trần lặng lẽ lắng nghe, ngón tay khẽ vuốt ve chiếc Nhân Quả Luân Bàn đang đặt trên bàn trà. Vật thể có hình dáng như một chiếc la bàn cổ kính, nhưng thay vì kim chỉ hướng, nó lại có những vòng tròn khắc họa vô số phù văn phức tạp, ẩn chứa những bí mật về dòng chảy nhân quả. Luân Bàn không có chút ánh sáng nào, nhưng trong tâm trí Tạ Trần, nó đang rung lên một cách vi tế, phản ánh sự hỗn loạn của những sợi nhân quả đang đan xen, chồng chéo. Anh nhắm mắt lại, tinh thần hoàn toàn tập trung, không nhìn bằng mắt thường, mà bằng khả năng suy luận cực hạn của mình. Anh kết nối những mảnh ghép thông tin rời rạc m�� anh vừa nghe được, cảm nhận được sự cộng hưởng giữa những vụ việc tưởng chừng như đơn lẻ.

Mùi khói vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng Tạ Trần cảm nhận được một mùi khác, mùi của sự sợ hãi, của niềm tin đang bị xói mòn. Hắn "thấy" Ma Vực Thâm Uyên, nơi Thiên Đạo Phù Ấn đang thao túng những sợi dây nhân quả vô hình. Hắn "thấy" những hạt giống của lòng tham, sự ngờ vực, nỗi sợ hãi được gieo vào những mảnh đất tâm hồn yếu mềm nhất, nảy mầm và phát triển thành những mâu thuẫn gay gắt. Đây không phải là một cuộc tấn công vật lý đơn thuần, mà là một đòn đánh sâu hiểm vào nền tảng triết lý và niềm tin của "Nhân Đạo".

Đúng lúc đó, một bóng dáng thanh thoát, cao ráo xuất hiện, như một tiên tử giáng trần. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khiết, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu, lặng lẽ bước đến. Nàng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện Tạ Trần, ánh mắt đầy lo lắng khi nghe những tin tức đang xôn xao khắp quán trà. Nàng cũng đã cảm nhận được sự bất thường, nhưng không thể lý giải được nguồn gốc sâu xa của nó.

"Đây không phải là những hành động đơn lẻ, đúng không?" Lăng Nguyệt Tiên Tử cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ chất vấn. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt chờ đợi một lời giải thích, một sự xác nhận cho những điều nàng đang cảm thấy.

Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn vẫn sâu thẳm, nhưng đã có thêm một tia kiên định. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên Nhân Quả Luân Bàn, khẽ vuốt ve những phù văn cổ xưa. "Không." Anh nói, giọng trầm tĩnh, không một chút dao động. "Đây là một cuộc tấn công vào 'niềm tin'. Kẻ đó muốn chứng minh rằng 'nhân gian' không thể tự quản lý." Anh biết, Vô Trần Lão Tổ đang lợi dụng chính sự yếu kém cố hữu trong nhân tính, những chấp niệm về cái tôi, để phá hủy sự đoàn kết, sự tin tưởng, và cuối cùng là phá vỡ trật tự mới.

Anh cảm nhận được sự phức tạp của ván cờ này. Không chỉ là phá hủy vật chất, mà còn là gieo rắc nỗi sợ hãi, hoài nghi vào tận gốc rễ của tâm hồn con người. Mùi trà thơm bỗng trở nên nhạt nhòa trước mùi khói ẩn hiện trong tâm trí anh, tiếng nước sông chảy róc rách bỗng như tiếng vọng của những lời kêu cứu. Tạ Trần biết, cuộc chiến này sẽ còn kéo dài và phức tạp hơn bất kỳ cuộc chiến vũ lực nào, bởi đối thủ không chỉ là một kẻ có sức mạnh, mà còn là một kẻ thấu hiểu sâu sắc bản chất con người, và đang sử dụng chính bản chất đó để chống lại họ. Anh khẽ thở dài, trong lòng mang nặng gánh lo, nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn về phía trước, nơi những thử thách mới đang chờ đợi.

***

Chiếu chiều tà nhuộm đỏ cả một góc trời, nắng gắt như đổ lửa xuống Thành Vô Song, nhưng không khí bên trong Đại sảnh lại lạnh như băng, căng thẳng đến nghẹt thở. Trên chiếc bàn tròn lớn giữa sảnh, hàng chục cuộn giấy, bản đồ, và những mảnh thư tín báo cáo chất đống, tất cả đều là những tin tức về các vụ phá hoại, cướp bóc, và hỗn loạn đang lan rộng với tốc độ đáng báo động khắp các làng mạc, thị trấn mới được xây dựng.

Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, Bách Lý Hùng, Nữ Hoàng Đồ Long, và các lãnh đạo khác của "Nhân Đạo" đang họp khẩn cấp. Mỗi người một vẻ, nhưng gương mặt ai nấy đều hằn lên sự lo lắng và phẫn nộ.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, lúc này đỏ ngầu vì tức giận. Bàn tay to lớn của hắn nắm chặt thành quyền, đập mạnh xuống bàn gỗ, tạo ra một tiếng động vang vọng khắp đại sảnh. "Không thể để chúng tiếp tục gieo rắc sợ hãi như vậy! Cần phải trấn áp ngay!" Giọng nói trầm hùng, đầy khí phách của hắn vang lên, thể hiện rõ sự phẫn nộ và quyết tâm bảo vệ dân chúng. "Ta sẽ đích thân dẫn quân, truy lùng lũ Hắc Y Nhân khốn kiếp đó, trừng trị chúng đến cùng!"

Nữ Hoàng Đồ Long, với vóc dáng cao ráo, khí chất vương giả, đôi mắt sắc sảo nhưng đầy kiên nghị, gật đầu tán thành. "Bách Lý tướng quân nói đúng. Chúng ta không thể ngồi yên nhìn bách tính chịu khổ. Hãy phát lệnh truy nã toàn quốc, tăng cường phòng vệ các trung tâm quan trọng, và điều tra nguồn gốc của những kẻ phá hoại này." Nàng nói, giọng dứt khoát, mang theo uy quyền của một vị quân vương lo lắng cho vận mệnh vương triều và dân chúng của mình.

Tuy nhiên, Mộ Dung Tuyết, dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, lại tỏ ra thận trọng hơn. "Nhưng nếu chỉ trấn áp, chúng ta sẽ không giải quyết được gốc rễ của vấn đề. Niềm tin đang bị xói mòn." Nàng nhẹ nhàng nói, nhưng ánh mắt lại đầy sâu sắc. "Những kẻ phá hoại này không cướp của, mà chỉ đốt phá. Mục đích của chúng rõ ràng không phải là tài sản, mà là gieo rắc sự bất an, sự nghi ngờ vào khả năng tự quản lý của chúng ta. Dân chúng đang hoang mang, sợ hãi, và bắt đầu hoài nghi về trật tự mới này. Các thầy giáo bị đánh đập, sách vở bị đốt cháy, những đứa trẻ không còn muốn đến trường. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Nhưng đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Đạo gì mà lại gieo rắc nỗi sợ hãi này?"

Dương Quân, tuấn tú, khí chất nho nhã nhưng tràn đầy nhiệt huyết, gật đầu phụ họa. "Mộ Dung tiên tử nói rất đúng. Đây không phải là một cuộc chiến của vũ lực, mà là một cuộc chiến của lý trí và niềm tin. Chúng đang tấn công vào tâm hồn của nhân loại, vào những giá trị mà chúng ta đang cố gắng xây dựng. Nếu chúng ta chỉ dùng sức mạnh để đàn áp, chúng ta có thể dẹp yên được loạn lạc tạm thời, nhưng chúng ta sẽ không thể dập tắt ngọn lửa hoài nghi và sợ hãi đang âm ỉ cháy trong lòng người dân."

Tạ Trần, với Lăng Nguyệt Tiên Tử lặng lẽ đứng bên cạnh, đã lắng nghe tất cả một cách cẩn trọng. Gương mặt anh vẫn thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như đã nhìn thấu mọi sự. Anh biết, những người này đều có lý, nhưng họ vẫn chưa nhìn thấy bức tranh toàn cảnh, chưa nắm bắt được bản chất thực sự của ván cờ mà Vô Trần Lão Tổ đang bày ra. Anh đã dùng Nhân Quả Luân Bàn để phân tích sâu hơn, và những sợi nhân quả hỗn loạn đã dẫn anh đến một kết luận duy nhất.

Anh từ từ đứng dậy, thân hình gầy gò của một thư sinh không hề có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng khi anh đứng thẳng, một luồng khí chất đặc biệt bỗng tỏa ra, thu hút mọi ánh nhìn. Giọng nói của anh trầm tĩnh, điềm đạm, nhưng lại mang một uy lực không thể chối cãi, khiến cả đại sảnh đang ồn ào bỗng trở nên im lặng tuyệt đối.

"Đây là một ván cờ lớn hơn chúng ta nghĩ." Tạ Trần nói, ánh mắt quét qua từng gương mặt lo lắng, phẫn nộ của các đồng minh. "Vô Trần Lão Tổ đã nắm được điểm yếu chí mạng của nhân loại. Hắn đang lợi dụng chính bản năng sinh tồn, những chấp niệm c�� hữu về cái tôi, để phá hủy sự đoàn kết, sự tin tưởng. Hắn muốn chứng minh rằng, không có Thiên Đạo, không có quyền năng siêu nhiên, nhân loại sẽ chìm trong hỗn loạn, không thể tự quản lý. Hắn muốn chúng ta mất niềm tin vào 'Nhân Đạo', vào chính bản thân mình."

Anh dừng lại một chút, để cho những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mọi người. "Chúng ta phải bảo vệ những gì đã xây dựng, nhưng quan trọng hơn là phải củng cố 'Nhân Đạo' từ bên trong. Chúng ta sẽ ổn định vật chất, nhưng đồng thời, chúng ta sẽ giáo dục, xây dựng lại niềm tin và đoàn kết cộng đồng."

Tạ Trần giơ tay lên, khẽ vuốt ve chiếc Nhân Quả Luân Bàn đang đặt trên bàn. "Mỗi ngôi trường bị đốt cháy, chúng ta sẽ biến nó thành một ngọn hải đăng cho tri thức, sáng hơn, kiên cố hơn. Mỗi con đường giao thương bị phá hoại, chúng ta sẽ biến nó thành một con đường của sự sẻ chia, của lòng tin, nơi mọi người không chỉ trao đổi hàng hóa mà còn trao đổi cả niềm tin và hy vọng. Chúng ta sẽ phái người đi khắp nơi, không chỉ để cứu trợ và xây dựng lại, mà còn để lắng nghe, để giáo dục, để xoa dịu những tâm hồn đang hoang mang, để giúp họ tìm lại được nhân tính của mình."

Ánh mắt Tạ Trần kiên định hơn bao giờ hết, như thể nhìn xuyên qua những bức tường của đại sảnh, nhìn thẳng vào tương lai. "Sức mạnh của chúng ta không chỉ nằm ở đao kiếm, mà nằm ở trí tuệ, ở sự kiên định của nhân tâm, và ở niềm tin vào những giá trị cốt lõi của con người. Vô Trần Lão Tổ đã học được cách sử dụng điểm yếu của 'Nhân Đạo' để chống lại nó, nhưng chúng ta sẽ chứng minh cho hắn thấy, chính những điểm yếu ấy cũng có thể trở thành sức mạnh nếu chúng ta biết cách hóa giải những 'nhân quả xấu' mà hắn đang gieo rắc."

Các đồng minh lắng nghe Tạ Trần, từ sự bối rối ban đầu, ánh mắt họ dần chuyển sang sự thấu hiểu và kiên quyết. Nữ Hoàng Đồ Long gật đầu mạnh mẽ. "Được! Ta sẽ lập tức ra lệnh tăng cường phòng vệ, phái quân đội hỗ trợ xây dựng lại và bảo vệ các khu vực bị ảnh hưởng. Đồng thời, ta sẽ ban hành chỉ dụ, khuyến khích dân chúng tham gia vào việc tái thiết, củng cố niềm tin, và thúc đẩy giáo dục."

Dương Quân và Mộ Dung Tuyết cũng đứng dậy, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. "Chúng ta sẽ chuẩn bị lực lượng, không chỉ cho việc bảo vệ, mà còn cho việc giáo dục và cứu trợ. Chúng ta sẽ đi đến từng làng, từng nhà, để xoa dịu nỗi đau, gieo lại hạt giống tri thức và niềm tin." Mộ Dung Tuyết nói, giọng điệu ấm áp, chứa đựng lòng trắc ẩn.

Bách Lý Hùng, tuy vẫn còn vẻ phẫn nộ, nhưng đã hiểu ra ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Tạ Trần. "Ta sẽ phái binh lính đến giúp đỡ dân chúng xây dựng lại, và sẽ đảm bảo an ninh tuyệt đối cho các trung tâm giáo dục và giao thương mới. Chúng ta không chỉ bảo vệ thân xác, mà còn bảo vệ tâm hồn của bách tính!"

Tạ Trần nhìn các đồng minh của mình, trong lòng dấy lên một tia ấm áp. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng ít nhất, họ đã cùng nhau tìm thấy một phương hướng. Cuộc chiến này sẽ không thể thắng bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và sự kiên định của nhân tâm. Sự phức tạp của việc xây dựng "Nhân Đạo" không chỉ nằm ở việc chống lại kẻ thù mà còn ở việc củng cố niềm tin và ý chí của chính con người, đòi hỏi một cuộc chiến lâu dài và kiên trì.

Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều đã dịu đi, nhưng vẫn còn nóng. Tuy nhiên, trong đại sảnh, một ngọn lửa mới đã được thắp lên – ngọn lửa của ý chí, của niềm tin, và của sự đoàn kết. Tạ Trần biết rằng, Thiên Đạo cũ có thể đã sụp đổ, nhưng việc duy trì "Nhân Đạo" vẫn là một thách thức lâu dài. Anh sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Ván cờ định mệnh của nhân gian lại tiếp tục được sắp đặt, phức tạp hơn, tinh vi hơn, và đòi hỏi một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người hơn bao giờ hết.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free