Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 806: Chân Lý Đối Đầu: Khúc Khải Hoàn Của Lý Trí Nhân Gian

Ánh trăng non đã lặn từ lâu, nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ, trải thảm vàng óng trên mái ngói cong vút của Thành Vô Song, đánh thức vạn vật sau một đêm dài tĩnh mịch. Bên trong Giảng Đường Ngoại Môn, nơi Diễn đàn Nhân Gian diễn ra, không khí lại khác hẳn. Mùi hương trầm nhẹ nhàng từ các lò hương mới thắp hòa quyện với mùi gỗ thông, mực tàu và giấy cũ, tạo nên một sự trang trọng pha chút hoài cổ. Tiếng bàn tán xì xào, tiếng lật giấy, tiếng gõ bút lông lách cách đã bắt đầu râm ran từ sớm, báo hiệu một ngày làm việc đầy ý nghĩa. Những chiếc bàn ghế đơn giản được kê ngay ngắn, san sát nhau, nay đã không còn trống chỗ, bởi sự háo hức và niềm tin vào một trật tự mới đã kéo về đây những gương mặt đại diện từ khắp các nẻo nhân gian.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh khiết, đứng trên bục giảng, dung nhan tuyệt mỹ vẫn toát lên vẻ lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại ánh lên một tia nhiệt huyết khó thấy. Nàng khẽ khàng vươn tay, ra hiệu cho đám đông giữ im lặng. Tiếng động dần lắng xuống, chỉ còn tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa sổ, mang theo hơi sương mát lành của buổi sớm. Nàng cất giọng trong trẻo, nhưng đầy uy quyền, bắt đầu tổng kết những đồng thuận sơ bộ đã đạt được từ ngày đầu tiên của diễn đàn.

“Chư vị đại diện, ngày hôm qua, chúng ta đã cùng nhau đặt những viên gạch đầu tiên cho một kiến trúc vĩ đại: Hiến Chương Nhân Đạo. Chúng ta đã cùng nhau định hình những nguyên tắc cơ bản cho một xã hội công bằng và hài hòa, nơi mỗi cá nhân đều có giá trị, nơi quyền được sống, được lao động, được học tập, và được phát triển tài năng của mỗi người không bị định đoạt bởi xuất thân hay số mệnh. Nền tảng của trật tự mới này không phải là sức mạnh vũ lực, mà là sự thấu hiểu, lòng tin và ý chí chung của vạn người.” Nàng ngừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt, những gương mặt đang chăm chú lắng nghe, đôi khi gật gù tán thành. Tạ Trần, ngồi ở hàng ghế gần cuối, thân hình gầy gò ẩn mình trong đám đông, chỉ khẽ nhếch khóe môi, một nụ cười gần như vô hình. Anh không nói, nhưng từng lời của Lăng Nguyệt đều là sự chắt lọc từ những gợi mở thầm lặng của anh, những sợi chỉ nhân quả được anh tỉ mỉ sắp đặt.

Đúng lúc Lăng Nguyệt chuẩn bị nói tiếp về những mục tiêu cho ngày thứ hai, một luồng linh khí cổ xưa, nặng nề và đầy áp lực, bất ngờ tràn vào giảng đường, như một luồng gió lạnh thấu xương xua tan đi sự ấm áp của bình minh. Cánh cửa chính bật mở, và một lão nhân gầy gò, khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt sắc lạnh đầy vẻ khinh miệt, bước vào. Ông ta mặc một bộ trường bào xám tro, ôm một cây phất trần đã ngả màu, trên trán có ấn ký của một tông môn tu tiên đã từng rất cường thịnh. Đó chính là Trưởng Lão Hư Vô, đặc sứ của Vô Trần Lão Tổ, kẻ mang theo chấp niệm sâu sắc về con đường tu tiên cũ và sự khinh miệt đối với phàm nhân.

Toàn bộ giảng đường bỗng chốc im bặt. Các đại diện nhân gian, từ Bách Lý Hùng vạm vỡ đến Mộ Dung Tuyết thanh lịch, đều cảm nhận được sự đối địch rõ ràng từ luồng linh khí đó. Thư Đồng Tiểu An, đang hí hoáy ghi chép, giật mình, cây bút lông trong tay khẽ rơi. Ánh mắt Trưởng Lão Hư Vô quét một lượt qua đám đông phàm nhân, đầy vẻ chế giễu và miệt thị, như thể đang nhìn một bầy sâu kiến đang cố gắng xây tổ. Ánh mắt ông ta dừng lại ở Tạ Trần trong khoảnh khắc ngắn ngủi, một tia nghi ngờ thoáng qua, rồi nhanh chóng chuyển sang Lăng Nguyệt Tiên Tử, người đang đứng vững chãi trên bục.

“Ha ha ha!” Một tiếng cười khô khốc, chói tai vang lên, như tiếng cào của đá sỏi. “Một lũ phàm nhân yếu ớt, lại dám bàn luận về ‘trật tự’ và ‘giá trị’? Các ngươi biết gì về vận mệnh thiên địa? Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, đây là lúc cần sức mạnh tuyệt đối, không phải những lời lẽ vô vị này!” Giọng nói của Trưởng Lão Hư Vô vang vọng khắp giảng đường, mang theo một sự cao ngạo không thể che giấu, tựa như đang phán xét những kẻ thấp kém. Mùi linh khí cổ xưa càng lúc càng nồng, khiến một số phàm nhân yếu hơn cảm thấy khó thở, nhưng ý chí kiên định của họ không hề suy suyển.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không hề nao núng trước sự xuất hiện bất ngờ và những lời lẽ khiêu khích của Trưởng Lão Hư Vô. Nàng chỉ khẽ nhíu mày, ánh mắt phượng sắc bén đối diện trực tiếp với ánh mắt lạnh lẽo của ông lão. “Trưởng Lão Hư Vô, đây là Diễn đàn Nhân Gian, nơi hội tụ ý chí của vạn người để kiến tạo một kỷ nguyên mới. Mọi lời lẽ, mọi tư tưởng đều được tôn trọng, miễn là nó hướng về sự tốt đẹp chung. Chúng tôi không bàn luận về vận mệnh thiên địa theo cách mà ngài hiểu, mà chúng tôi đang tự định đoạt vận mệnh của chính mình, của nhân gian này.” Giọng nàng vẫn giữ sự trong trẻo, nhưng ẩn chứa một sự cứng rắn không khoan nhượng.

Dương Quân, đứng cạnh Lăng Nguyệt, ánh mắt sáng rực đầy nhiệt huyết, nắm chặt tay. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để đối đáp, nhưng Lăng Nguyệt đã dùng ánh mắt ra hiệu cho hắn bình tĩnh. Tạ Trần ở phía dưới, khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng luồng nhân quả đang quấn lấy nhau. Sự xuất hiện của Trưởng Lão Hư Vô là một nút thắt, một thử thách đã được anh lường trước, và cũng là một cơ hội để khẳng định sức sống của "Nhân Đạo". Anh biết, đây không chỉ là một cuộc tranh luận thông thường, mà là một trận chiến của tư tưởng, của niềm tin, nơi những lời lẽ sắc bén sẽ mạnh hơn bất kỳ thần thông nào.

Trưởng Lão Hư Vô lại cười khẩy, tiếng cười mang theo sự khinh bỉ sâu sắc. “Tự định đoạt vận mệnh? Các ngươi, những kẻ không thể tự bảo vệ mình khỏi một con yêu thú cấp thấp, lại dám nói về việc định đoạt vận mệnh? Nực cười! Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, thế giới này đang trên bờ vực của sự hủy diệt. Chỉ có sức mạnh của tu sĩ, của những kẻ siêu phàm thoát tục, mới có thể nắm giữ vận mệnh, mới có thể vá trời lấp biển. Còn các ngươi, những phàm nhân yếu ớt, chỉ là những gánh nặng, những kẻ cần được bảo hộ, hay đáng bị bỏ mặc trong dòng chảy của kiếp nạn mà thôi.” Ông ta phất cây phất trần, một làn linh khí vô hình như một làn sóng áp đảo, khiến các đại diện nhân gian phải lùi lại một bước, nhưng không ai chịu cúi đầu.

Bách Lý Hùng gầm nhẹ, định đứng dậy, nhưng Mộ Dung Tuyết đã nhẹ nhàng đặt tay lên vai ông, ra hiệu bình tĩnh. Nàng hiểu rằng đây không phải lúc dùng sức mạnh, mà là lúc dùng trí tuệ. Tạ Trần vẫn ngồi yên, đôi mắt sâu thẳm mở ra, nhìn thẳng vào Trưởng Lão Hư Vô. Anh không phát ra một chút linh khí nào, nhưng sự tĩnh tại của anh lại khiến người ta cảm thấy một áp lực vô hình, một sự thấu triệt sâu sắc. Trưởng Lão Hư Vô, dù cao ngạo đến mấy, cũng không thể bỏ qua ánh mắt đó, một ánh mắt không chứa chấp niệm, không sợ hãi, chỉ có sự quan sát và thấu hiểu. Ông lão cảm thấy có điều gì đó bất thường, nhưng không thể nắm bắt được.

Lăng Nguyệt Tiên Tử hít một hơi sâu, giọng nói nàng vang vọng, mang theo sự kiên định không gì lay chuyển: “Nếu tu sĩ thực sự có thể vá trời lấp biển, vậy tại sao Thiên Đạo lại suy yếu đến nhường này? Tại sao linh khí lại cạn kiệt? Phải chăng, chính con đường tu luyện chỉ vì sức mạnh, chỉ vì trường sinh bất tử, mà bỏ quên đi gốc rễ, bỏ quên đi sự hài hòa với vạn vật, mới là nguyên nhân sâu xa dẫn đến bi kịch hôm nay? Chúng tôi, những phàm nhân, có thể yếu ớt về thể xác, nhưng chúng tôi có trí tuệ, có lòng nhân ái, có ý chí kiên cường. Chúng tôi tin rằng, chính những điều đó mới là nền tảng vững chắc nhất để kiến tạo một trật tự bền vững, một kỷ nguyên mà con người không cần phải đánh đổi nhân tính để cầu sức mạnh ảo vọng.”

Lời lẽ của Lăng Nguyệt, được chắt lọc từ triết lý "Nhân Đạo" của Tạ Trần, như một mũi tên xuyên thẳng vào tâm can Trưởng Lão Hư Vô. Ông ta khẽ run lên, khuôn mặt khắc khổ thoáng vẻ giận dữ. Cây phất trần trong tay ông ta siết chặt, những sợi tơ trắng khẽ rung lên. Không khí trong giảng đường càng lúc càng căng thẳng, tựa như một sợi dây đàn sắp đứt. Cuộc đối đầu này không chỉ là giữa một tu sĩ và một nhóm phàm nhân, mà là giữa hai triết lý sống, hai con đường định mệnh của nhân gian. Tạ Trần ở phía dưới, khẽ thở dài, trong lòng bàn tay anh, "Nhân Quả Luân Bàn" khẽ phát ra một ánh sáng dìu dịu, gần như không thể nhận thấy, như thể đang âm thầm ghi chép lại mọi diễn biến, mọi lời nói, mọi suy nghĩ trong cuộc đối đầu này. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu.

Mặt trời đã lên cao, xuyên qua những ô cửa sổ, chiếu rọi vào giảng đường, làm nổi bật những hạt bụi lấp lánh trong không khí. Nắng đẹp, nhưng không khí trong phòng như đặc lại, nặng trĩu. Trưởng Lão Hư Vô, với ánh mắt ngạo nghễ và khuôn mặt tái nhợt vì giận dữ, tiếp tục công kích. Ông ta phất mạnh phất trần, một luồng linh khí vô hình cuộn trào, dường như muốn áp chế toàn bộ những người có mặt.

“Linh khí cạn kiệt, Thiên Đạo suy yếu, các ngươi chỉ là những con kiến đang cố gắng xây đắp một lâu đài trên cát lún! Các ngươi nói về trí tuệ, về lòng nhân ái? Thứ đó có thể ngăn cản một con yêu thú hung tàn? Có thể cứu vãn một vùng đất đang khô cằn vì linh khí cạn kiệt? Nực cười! Chỉ có sức mạnh của tu sĩ mới có thể chống lại đại kiếp này! Chỉ có những kẻ có thể siêu thoát khỏi vòng luân hồi, có thể bước lên con đường thành tiên, mới xứng đáng định đoạt vận mệnh của thế giới!” Giọng nói của Trưởng Lão Hư Vô vang vọng, mang theo sự tự phụ và cố chấp sâu sắc. Ông ta tin rằng, con đường tu tiên là chân lý duy nhất, và phàm nhân chỉ là những kẻ u mê, không có khả năng nhìn thấy bức tranh lớn.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ như một bức tường đồng, ánh mắt kiên nghị như lưỡi kiếm tôi luyện, đã không thể kiềm chế thêm. Ông bước lên phía trước một bước, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách, vang vọng khắp giảng đường, át đi cả tiếng gió: “Sức mạnh? Sức mạnh của ai? Của những kẻ tu luyện đến mức mất hết nhân tính, bỏ mặc bách tính chìm trong loạn lạc sao? Khi đại kiếp ập đến, khi yêu ma quấy nhiễu, các vị tu sĩ ở đâu? Các vị chỉ lo tu luyện, tranh đoạt cơ duyên, mặc cho nhân gian lầm than. Chúng tôi, những ‘con kiến’ này, đã tự mình đứng lên, bảo vệ làng xóm, xây dựng lại cuộc sống mà không cần ‘sức mạnh’ của các vị! Chúng tôi không cần các vị cứu vãn, chúng tôi cần một xã hội công bằng do chính chúng tôi kiến tạo!” Ông nắm chặt tay, gân xanh nổi lên, thể hiện sự quyết tâm sắt đá. Lời nói của ông như những nhát búa giáng thẳng vào sự cao ngạo của Trưởng Lão Hư Vô.

Theo sau Bách Lý Hùng là Nữ Hoàng Đồ Long, vóc dáng cao ráo, khí chất vương giả toát ra từ mỗi cử chỉ. Nàng bước ra, long bào đơn giản nhưng đầy uy nghi, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Trưởng Lão Hư Vô. “Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên! Một vương triều không cần thần linh, chỉ cần lòng dân. Một trật tự được xây dựng trên sự sợ hãi sẽ không bao giờ bền vững bằng một trật tự được xây dựng trên sự tin tưởng và công bằng. Chúng tôi không cần ‘cứu vãn’ bằng bạo lực, chúng tôi cần một con đường do chính mình lựa chọn!” Nữ Hoàng Đồ Long, người đã từng chứng kiến sự suy tàn của một vương triều dưới sự thao túng của tu sĩ, hiểu rõ cái giá của quyền lực tuyệt đối khi không đi đôi với trách nhiệm. Lời nói của nàng như một tuyên ngôn đanh thép, khẳng định chủ quyền của phàm nhân.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, khẽ bước lên. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng ánh mắt nàng lại kiên định vô cùng. “Kinh nghiệm cho thấy, khi tu sĩ càng mạnh, thì nhân tính càng phai nhạt. Chúng ta không tìm kiếm sức mạnh để thống trị, mà tìm kiếm sự thấu hiểu để cùng tồn tại. Một tu sĩ có thể trường sinh bất tử, nhưng nếu đánh mất đi cảm xúc, đánh mất đi ký ức, đánh mất đi nhân tính, thì sự trường sinh đó có ý nghĩa gì? Chẳng phải đó là một cái giá quá đắt sao? Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?” Câu hỏi của Mộ Dung Tuyết không chỉ là phản bác, mà còn là một sự chất vấn sâu sắc vào bản chất của con đường tu tiên mà Trưởng Lão Hư Vô đang bảo vệ.

Trưởng Lão Hư Vô, với khuôn mặt tái mét vì giận dữ và ngỡ ngàng, không thể tin vào tai mình. Ông ta chưa từng nghĩ những phàm nhân thấp kém này lại dám dùng những lời lẽ sắc bén như vậy để phản bác mình, lại còn chất vấn cả đạo lý tu tiên. Trong tâm trí ông ta, phàm nhân chỉ là những kẻ ngu dốt, mê muội, không có khả năng suy nghĩ sâu xa. Nhưng những lời lẽ của Bách Lý Hùng, Nữ Hoàng Đồ Long, Mộ Dung Tuyết lại quá đỗi thực tế, quá đỗi sắc bén, khiến ông ta không thể tìm ra lời lẽ nào để đáp trả ngay lập tức. Những kinh nghiệm xương máu của nhân gian, những lý lẽ được đúc kết từ cuộc sống thực tế, không phải những giáo điều khô khan, đã tạo nên một bức tường vững chắc, không thể xuyên thủng bằng sự cao ngạo và khinh miệt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, nhìn thấy sự bối rối của Trưởng Lão Hư Vô, khẽ thở dài. Nàng bước lên một bước, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng, củng cố thêm những lời lẽ của các đại diện nhân gian: “Con đường tu tiên cũ đã dẫn đến sự suy tàn của Thiên Đạo. Nếu chỉ tiếp tục theo đuổi sức mạnh mà bỏ quên nhân tính, thì dù Thiên Đạo có được vá lại, nó cũng chỉ là một sự lặp lại của sai lầm. Chúng tôi không phủ nhận giá trị của sức mạnh, nhưng sức mạnh đó phải phục vụ cho nhân gian, phải đi đôi với trách nhiệm và lòng nhân ái. ‘Nhân Đạo’ mà chúng tôi đang kiến tạo, không phải là một ảo tưởng, mà là một con đường thực tế, nơi mỗi người đều có thể tìm thấy giá trị của mình, nơi sự phát triển không phải là độc tôn, mà là cùng chung.”

Tạ Trần, ngồi ở hàng ghế sau, ánh mắt lướt qua từng người, khóe môi khẽ nhếch. Anh không nói một lời, nhưng mọi diễn biến đều nằm trong dự liệu của anh. Từ khi Trưởng Lão Hư Vô xuất hiện, anh đã âm thầm kích hoạt 'Nhân Quả Luân Bàn' trong lòng bàn tay. Ánh sáng dìu dịu từ Luân Bàn chỉ anh mới thấy được, nó không ngừng xoay chuyển, liên kết những sợi chỉ nhân quả giữa các đại diện nhân gian, khuếch đại sự đồng điệu trong tư tưởng, và đẩy những lời lẽ của họ đến đúng lúc, đúng chỗ để tạo ra hiệu ứng mạnh mẽ nhất. Anh không trực tiếp can thiệp, nhưng sự sắp đặt tinh tế của anh đã biến cuộc đối đầu này thành một màn trình diễn của lý trí và ý chí tập thể. Anh biết, ván cờ nhân tâm này, đã đến hồi gay cấn.

Trưởng Lão Hư Vô, với khuôn mặt tái mét vì giận dữ và ngỡ ngàng, không thể tìm thấy lời lẽ nào để phản bác. Những lời lẽ của các đại diện nhân gian, dù không mang theo chút linh khí hay sức mạnh huyền ảo nào, lại sắc bén hơn bất kỳ thần thông nào mà ông ta từng biết. Chúng chạm vào tận gốc rễ của những mâu thuẫn, những sai lầm mà con đường tu tiên đã gây ra, những điều mà ông ta và Vô Trần Lão Tổ vẫn cố chấp phủ nhận. Ông ta nhìn khắp lượt đám đông, không còn thấy những khuôn mặt sợ hãi, mà thay vào đó là những ánh mắt kiên định, tràn đầy niềm tin vào con đường họ đã chọn. Sự đoàn kết của họ, dù không hữu hình, lại mạnh mẽ hơn bất kỳ trận pháp nào.

Cuối cùng, không thể chịu đựng thêm sự chất vấn và ánh mắt đầy khinh bỉ của những phàm nhân mà ông ta luôn coi thường, Trưởng Lão Hư Vô chỉ biết gầm lên một tiếng giận dữ, ánh mắt quắc lên tia oán hận. “Các ngươi… các ngươi rồi sẽ phải hối hận! Khi đại kiếp thực sự ập đến, các ngươi sẽ biết sức mạnh là gì! Vô Trần Lão Tổ sẽ không bao giờ chấp nhận thứ ‘Nhân Đạo’ hoang đường này của các ngươi!” Nói rồi, ông ta phất mạnh phất trần một lần cuối, tạo ra một luồng gió lạnh buốt, rồi quay lưng bước đi, bóng lưng gầy gò, cô độc khuất dần qua cánh cửa, biến mất trong ánh nắng chói chang của buổi trưa. Tiếng bước chân của ông ta nặng nề, mang theo sự thất bại cay đắng.

Một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm giảng đường, sau đó, tiếng vỗ tay bùng nổ, vang dội khắp căn phòng. Đó không chỉ là tiếng vỗ tay cho chiến thắng của lý lẽ, mà còn là tiếng vỗ tay cho sự dũng cảm, cho niềm tin vào ‘Nhân Đạo’. Các đại diện nhân gian nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy sự hân hoan và tự hào. Không khí căng thẳng đã tan biến, nhường chỗ cho sự hưng phấn và đoàn kết. Tiếng xì xào bàn tán sôi nổi trở lại, nhưng lần này là những lời ca ngợi, những lời khẳng định về con đường họ đang đi. Giảng đường, giờ đây, tràn ngập một bầu không khí hy vọng, một niềm tin mãnh liệt vào tương lai.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng trên bục, khẽ cúi đầu tri ân các đại diện. Ánh mắt nàng dịu dàng hơn, không còn vẻ lạnh lùng như lúc trước. Nàng cảm nhận được sự vững chắc của con đường mình đã chọn, con đường rời bỏ tiên môn cũ để kiến tạo một ‘Nhân Đạo’ mới. “Chiến thắng hôm nay không phải là của riêng ai, mà là của ý chí tập thể nhân gian. Trưởng Lão Hư Vô đã mang đến một thử thách, và chúng ta đã cùng nhau vượt qua nó bằng lý lẽ, bằng sự thấu hiểu. Hãy để ‘Nhân Đạo’ thực sự cắm rễ trong lòng mỗi chúng ta, để nó trở thành nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên mới.” Lời nàng nói vang vọng, như một lời hiệu triệu, củng cố thêm niềm tin trong lòng mỗi người.

Dương Quân, với vẻ mặt đầy ngạc nhiên và khâm phục, bước lên cạnh Lăng Nguyệt. “Ta chưa từng nghĩ lời nói lại có sức mạnh đến vậy, sư tỷ. Hắn ta, một Trưởng Lão tu sĩ, lại phải rút lui không kèn không trống! Đây thực sự là một chiến thắng vang dội!” Hắn không ngờ rằng một cuộc đối đầu tư tưởng lại có thể kết thúc theo cách này, không đổ máu, không chiến pháp, chỉ bằng những lời lẽ và niềm tin.

Tạ Trần, đứng dậy từ hàng ghế sau, khẽ gật đầu. Anh không tham gia vào cuộc tranh luận, nhưng ảnh hưởng của anh, của những câu hỏi gợi mở, những lời thì thầm định hướng đã dẫn dắt toàn bộ diễn biến. Anh cảm nhận được luồng nhân quả mạnh mẽ đang được củng cố, những sợi chỉ vô hình giờ đây đan chặt hơn, tạo thành một mạng lưới vững chắc. Anh biết, chiến thắng này không phải là dấu chấm hết, mà là một bước ngoặt quan trọng. Vô Trần Lão Tổ sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, và sẽ tìm kiếm những phương pháp tinh vi hơn, có thể là bạo lực hoặc thao túng tâm lý sâu hơn để đối phó với ‘Nhân Đạo’. Nhưng chiến thắng lý lẽ tại diễn đàn này đã củng cố lòng tin của nhân gian và các tu sĩ đồng minh, tạo nền tảng vững chắc cho những thử thách lớn hơn sắp tới.

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây, Tạ Trần đứng một mình trên Thiên Đăng Sơn, nhìn xuống Thành Vô Song đang lên đèn rực rỡ. Thành phố, sau một ngày đầy biến động, lại trở nên yên bình và tràn đầy sức sống. Ánh sáng của 'Nhân Quả Luân Bàn' trong lòng bàn tay anh phát ra một vầng sáng dịu nhẹ, phản chiếu lên khuôn mặt thư sinh của anh, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm. Anh đưa tay chạm vào Luân Bàn, cảm thấy nó rung động nhẹ nhàng, như xác nhận một bước tiến quan trọng trong ván cờ định mệnh của nhân gian.

Anh thấu hiểu ý nghĩa của cuộc đối đầu này. Nó không chỉ là sự khẳng định của ‘Nhân Đạo’, mà còn là sự chứng minh cho sức mạnh của lý trí và ý chí con người. Khả năng ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ của anh và sự sắp đặt của anh ngày càng trở nên quan trọng và hiệu quả trong việc định hình tương lai, ngay cả trong những cuộc đối đầu phi bạo lực. Anh vẫn sẽ sống một cuộc đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng ảnh hưởng của anh, của những câu hỏi gợi mở, những lời thì thầm định hướng, sẽ còn mãi. Chúng là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi họ tự mình định đoạt vận mệnh của chính mình.

Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thách thức lâu dài. Nhưng nhìn xuống Thành Vô Song, nhìn thấy những ngọn đèn ấm áp, những con người đang miệt mài kiến tạo cuộc sống, Tạ Trần biết rằng anh đã đặt đúng những viên gạch đầu tiên. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều chông gai, nhưng niềm tin vào con người, vào chính bản thân họ, đã được thắp sáng. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong lòng Tạ Trần, một ngọn lửa hy vọng đã bùng lên, sáng hơn bao giờ hết.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free