Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 800: Nguồn Gốc Khí Độc: Phá Giải 'Lời Nguyền' Cổ Xưa

Tiếng gió bên ngoài căn phòng bỗng rít lên mạnh hơn, làm rung nhẹ khung cửa sổ. Những đám mây đen bên ngoài Thành Vô Song càng lúc càng dày đặc, như thể cả thiên địa đang nín thở chờ đợi một biến cố lớn. Tạ Trần mở mắt, ánh mắt hắn kiên định. Dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thách thức lâu dài, một ván cờ định mệnh mà hắn, một phàm nhân, đang cố gắng sắp đặt cho tương lai. Hắn vẫn muốn sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của hắn, và những gánh nặng của thời đại, lại không cho phép điều đó.

Trong căn phòng nhỏ tại Thành Vô Song, ánh nến leo lét rọi xuống bản đồ cũ kỹ trải trên bàn gỗ đơn sơ, phản chiếu những đường nét địa lý và các chấm đỏ bùng phát dịch bệnh. Không khí ẩm lạnh từ cơn mưa phùn lất phất đêm qua luồn qua khe cửa, mang theo mùi đất và hơi nước. Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, lặng lẽ ngồi đó, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, dường như có thể nhìn thấu mọi tấm màn u ám. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, làn da trắng nhợt càng làm nổi bật sự tập trung cao độ trên khuôn mặt thanh tú. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, không một sợi tóc nào vương vãi, càng tăng thêm vẻ điềm tĩnh.

Đối diện hắn là Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây phủ một tầng lo âu. Nàng mặc bạch y thanh thoát, đôi mắt phượng sắc bén thường ngày nay ẩn chứa một nỗi mệt mỏi khó tả. Nàng khẽ thở dài, âm thanh nhỏ nhẹ nhưng nặng trĩu trong không gian tĩnh mịch. "Tình hình tệ hơn chúng ta nghĩ. Dân chúng lại bắt đầu hoài nghi, thậm chí oán trách Thiên Đạo và cả chúng ta." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sự bất lực, như một dòng suối băng giá đang bị vẩn đục.

Dương Quân, tuấn tú và anh tuấn trong bộ đạo bào lam nhạt, nghiến răng, nắm chặt nắm đấm. Hắn đã cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng chứng kiến cảnh tượng khốn cùng của dân chúng khiến lòng hắn dậy sóng. "Vô Trần Lão Tổ đang lợi dụng nỗi sợ hãi này. Chúng ta phải làm gì đó!" Giọng hắn rõ ràng, dứt khoát, mang theo sự nhiệt huyết muốn hành động ngay lập tức, nhưng cũng chứa đựng sự bế tắc khi đối mặt với một kẻ thù vô hình, không thể dùng kiếm mà chém.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong y phục xanh ngọc của y sư, đặt xuống một túi thảo dược nhỏ và một mẫu đất đen khô quắt từ cánh đồng bị hủy hoại. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh nhưng cũng phảng phất một nỗi buồn khó tả. Nàng nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy hy vọng, dù bản thân nàng cũng cảm thấy bất lực trước căn bệnh lạ này.

Dạ Lan, thân hình mảnh mai ẩn mình trong y phục đen tuyền, mạng che mặt kín đáo, vừa hoàn tất báo cáo về tốc độ lây lan và các triệu chứng kỳ lạ của 'lời nguyền'. Ánh mắt sắc sảo của nàng lộ ra một chút tò mò và thán phục khi nhìn Tạ Trần. "Theo điều tra của mạng lưới, các triệu chứng bệnh dịch có sự tương đồng với một loại khí độc cổ xưa được ghi chép trong các tài liệu mật của một vài tông môn đã bị phá hủy. Loại khí độc này thường đi kèm với sự suy yếu của địa mạch và linh khí." Giọng nàng trầm ấm, chuyên nghiệp, mỗi lời nói đều là sự thật được chắt lọc kỹ lưỡng.

Tạ Trần không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn vào mẫu đất đen, ngón tay gầy gò khẽ lướt trên nó, như đang cảm nhận một mạch ngầm vô hình. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi giấy cũ và mực hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đất bệnh, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, nhưng hắn vẫn giữ vẻ bình thản. "Hắn lợi dụng nỗi sợ hãi, nhưng nỗi sợ hãi không phải là nguồn gốc của tai họa. Tất cả đều có nhân quả của nó." Giọng hắn trầm tĩnh, mang tính triết lý sâu xa, buộc người nghe phải suy ngẫm.

Hắn nhắm mắt, một làn khói trắng mờ ảo gần như vô hình thoát ra từ đầu ngón tay, lướt qua bản đồ, qua túi thảo dược, qua mẫu đất, rồi bay lượn trong không khí như một linh hồn vô định. Đó không phải là pháp thuật, mà là biểu hiện của 'nhân quả chi nhãn' đang vận hành đến cực hạn. Trong tâm trí hắn, vô số thông tin, hình ảnh, cảm giác từ những nơi bị ảnh hưởng, từ những tài liệu cổ xưa mà Dạ Lan đã đề cập, từ những ký ức về Thiên Đạo suy yếu, tất cả tuôn chảy và liên kết lại.

Hắn nhìn thấy những sợi dây nhân quả đan xen chằng chịt: sự suy yếu của Thiên Đạo làm địa mạch bất ổn, giải phóng những khí độc bị phong ấn từ thời xa xưa; oán khí và chấp niệm của Vô Trần Lão Tổ trở thành chất xúc tác khuếch đại độc tính của khí đó; nỗi sợ hãi và hoang mang của dân chúng lại làm suy yếu sức đề kháng của họ, khiến bệnh tật dễ dàng bùng phát và lây lan. Đó là một vòng lặp tai ác, nơi mọi yếu tố đều bổ trợ cho nhau để tạo thành một 'lời nguyền' tưởng chừng như vô phương cứu chữa.

Tạ Trần mở mắt, ánh mắt hắn sáng lên như một đ���m lửa trong đêm tối. "Khí độc cổ xưa... Dạ Lan nói đúng. Ta đã nhìn thấy nó. Nó không phải là một loại độc bình thường, mà là 'Sương Độc Địa Mạch' – thứ tàn dư của một kỷ nguyên xa xưa, khi Thiên Đạo còn thịnh vượng và phong ấn những cấm kỵ sâu dưới lòng đất. Khi Thiên Đạo suy yếu, phong ấn yếu đi, cộng thêm sự tác động của Vô Trần Lão Tổ, nó đã bị giải phóng." Hắn ngừng lại, nhìn từng người một. "Loại độc này không chỉ tấn công thể xác, mà còn tác động đến tâm trí, khuếch đại nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng của con người. Đó là lý do dân chúng hoang mang đến vậy."

Lăng Nguyệt Tiên Tử chau mày. "Sương Độc Địa Mạch... Ta chưa từng nghe đến. Ngay cả trong các thư tịch cổ của tiên môn, cũng chỉ có vài dòng mơ hồ về những 'khí độc vô hình' hay 'bệnh tật từ lòng đất'."

"Đó là bởi vì nó thuộc về một giai đoạn mà Thiên Đạo còn quá mạnh mẽ để phàm nhân có thể thấu hiểu, và tu sĩ lại không màng đến những vấn đề của phàm trần." Tạ Trần nói, giọng hắn vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa sự sắc bén. "Vô Trần Lão Tổ không tạo ra nó, hắn chỉ là một ngọn gió thổi bùng lên đám tro tàn. Hắn dùng oán khí của mình để kích hoạt độc tính, dùng sự suy yếu của Thiên Đạo để phá vỡ phong ấn, và dùng nỗi sợ hãi của con người để làm suy yếu ý chí. Một ván cờ hiểm độc, nhưng không phải không có lối thoát."

Dương Quân thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn còn chút lo lắng. "Vậy chúng ta phải làm gì? Phải tìm ra thuốc giải, đúng không?"

"Thuốc giải..." Tạ Trần khẽ lặp lại, ánh mắt hắn lại hướng về phía Mộ Dung Tuyết. "Mộ Dung cô nương, Trưởng Lão Dược Phường. Loại độc này không thể hóa giải bằng những loại thảo dược thông thường. Nó cần một thứ gì đó có khả năng 'tịnh hóa', hấp thụ oán khí và cân bằng lại địa mạch cục bộ. Ta đã nhìn thấy trong dòng chảy nhân quả, có một loại thảo dược cổ xưa, được gọi là 'Hương Thảo Tịnh Hóa'. Nó thường mọc ở những nơi địa mạch bị ô nhiễm nặng nề, những nơi mà linh khí đã suy yếu đến cực điểm nhưng vẫn còn một tia sinh cơ ẩn tàng."

Mộ Dung Tuyết ngẩng đầu, đ��i mắt nàng mở to. "Hương Thảo Tịnh Hóa? Ta đã từng đọc được một dòng trong một cuốn cổ thư về y thuật, nhưng nó chỉ được coi là truyền thuyết. Loại thảo dược đó được miêu tả là có khả năng hóa giải mọi loại độc tố từ lòng đất, thậm chí là những loại bị ảnh hưởng bởi tà khí." Nàng không hề nghi ngờ lời Tạ Trần, bởi vì những gợi ý trước đây của hắn luôn chính xác đến kinh ngạc, dù chúng thường khó hiểu lúc ban đầu.

"Chính là nó." Tạ Trần gật đầu. "Nó có một đặc tính vô cùng độc đáo: càng ở nơi địa mạch suy yếu, bị ô nhiễm nặng nề bởi oán khí, nó càng phát triển mạnh mẽ và tích tụ dược tính tịnh hóa. Nó giống như một phản ứng tự nhiên của Thiên Địa để tự chữa lành vết thương."

Dạ Lan xen vào: "Mạng lưới Thiên Cơ Các của ta có thể truy tìm dấu vết của những địa điểm như vậy. Nhưng để tìm ra một loại thảo dược truyền thuyết, sẽ tốn không ít thời gian."

"Thời gian là thứ chúng ta không có nhiều." Tạ Trần nói, giọng hắn hơi trầm xuống. "Vô Trần Lão Tổ sẽ không dừng l���i. Hắn sẽ tiếp tục gieo rắc nỗi sợ hãi. Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng. Dạ Lan, hãy tìm kiếm những ghi chép cổ xưa về 'Sương Độc Địa Mạch' và các loại thực vật có khả năng hấp thụ oán khí, đặc biệt là những loài mọc gần những nơi linh khí suy yếu. Hãy tập trung vào những địa điểm mà Thiên Đạo đã suy yếu từ rất lâu, nơi mà những chấp niệm cổ xưa đã tích tụ."

Hắn quay sang Mộ Dung Tuyết và Lăng Nguyệt, ánh mắt đầy tin tưởng. "Mộ Dung cô nương, hãy cùng Trưởng Lão Dược Phường phân tích lại những mẫu vật đất và thảo dược đã thu thập được. Hãy tìm kiếm những đặc điểm chung, những dấu hiệu của sự tịnh hóa hoặc sự kháng cự lại khí độc. Lăng Nguyệt Tiên Tử, hãy dùng kiến thức về trận pháp và linh khí của mình để tìm kiếm những địa điểm có dấu hiệu địa mạch bất ổn, nơi khí độc có thể đã lan ra. Chúng ta cần phải hợp sức, không phải để chiến đấu, mà để giải mã."

Lăng Nguyệt nhìn Tạ Trần, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây đen vẫn quần tụ. Nàng hiểu rằng, đây không còn là cuộc chiến của riêng tu sĩ, mà là cuộc chiến của toàn nhân gian, dưới sự dẫn dắt của một phàm nhân kiệt xuất. Nàng gật đầu, một tia quyết tâm bừng lên trong đôi mắt. "Được. Ta sẽ làm hết sức." Dương Quân cũng gật đầu mạnh mẽ, sự sốt ruột ban đầu đã được thay thế bằng một sự tập trung cao độ. Tạ Trần đã cho họ một hướng đi, một tia hy vọng. Hắn đã biến nỗi sợ hãi vô hình thành một vấn đề có thể giải quyết bằng trí tuệ và sự hợp tác. Cái gánh nặng vô hình trong lòng Tạ Trần vẫn còn đó, nhưng hắn biết, đây là con đường duy nhất để giữ trọn chữ "sống" cho tất cả.

***

Sáng hôm sau, bầu trời Thành Vô Song đã quang đãng trở lại sau cơn mưa đêm. Ánh nắng ban mai xuyên qua những đám mây còn sót lại, rải vàng trên những mái ngói cong vút và những con phố đã khô ráo. Không khí trong lành hơn, mang theo hơi ẩm dịu mát, xua đi phần nào sự u ám của đêm trước.

Trong Thiên Cơ Các chi nhánh Thành Vô Song, không khí lại trở nên căng thẳng và nhộn nhịp lạ thường. Đây là một kiến trúc tinh xảo, ẩn mình giữa những con phố sầm uất, tưởng chừng như một cửa hàng đồ cổ bình thường nhưng bên trong lại là trung tâm thu thập và phân tích thông tin khổng lồ. Tiếng giấy sột soạt, tiếng bút lông lướt trên giấy, tiếng thì thầm trao đổi thông tin vang lên không ngừng.

Dạ Lan, trong bộ y phục đen tuyền, vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt thuộc hạ. Nàng đang phân phát những chỉ dẫn cryptic từ Tạ Trần, được nàng diễn giải một cách rõ ràng và mạch lạc. "Tìm kiếm những ghi chép cổ xưa về 'Sương Độc Địa Mạch' và các loại thực vật có khả năng hấp thụ oán khí, đặc biệt là những loài mọc gần những nơi linh khí suy yếu. Không chỉ giới hạn trong thư tịch của tông môn, mà còn cả những truyền thuyết dân gian, những ghi chép của các y sư ẩn mình, những bản đồ cổ về địa mạch." Giọng nàng thì thầm, nhưng mỗi lời đều mang trọng lượng mệnh lệnh.

Thuộc hạ của nàng, những mật thám được huấn luyện kỹ lưỡng, nhanh chóng tản ra, lao vào kho tàng tri thức khổng lồ của Thiên Cơ Các. Họ lục lọi qua hàng ngàn cuộn sách, tấm bản đồ da dê, và ghi chép cổ xưa. Mùi giấy cũ, mực và bụi bặm lan tỏa khắp nơi.

Cùng lúc đó, tại một Dược Vương Cốc ẩn mình trong một thung lũng xanh tươi cách Thành Vô Song không xa, Mộ Dung Tuyết và Trưởng Lão Dược Phường đang hối hả làm việc. Dược Vương Cốc là một quần thể kiến trúc đơn giản, được xây dựng bằng gỗ và đá, với những vườn thảo dược xanh tốt bao quanh. Không khí ở đây luôn thoang thoảng mùi thảo dược nồng nặc, từ những loại quen thuộc đến những loại hiếm có.

Trưởng Lão Dược Phường, lưng còng, đôi mắt mờ đục sau cặp kính gọng đồng, đang cẩn thận nghiền nát một mẫu đất đen khác mà Mộ Dung Tuyết mang về. Gương mặt già nua của ông toát lên vẻ uyên bác nhưng cũng đầy mệt mỏi sau những ngày vật lộn với dịch bệnh. "Loại thảo dược này... Hương Thảo Tịnh Hóa... chưa từng thấy trong sách vở đương đại. Nhưng ta nhớ có nghe một truyền thuyết về nó, nó có thể mọc ở những nơi địa mạch bị ô nhiễm nặng nề." Giọng ông khàn đặc, đôi bàn tay run rẩy nhưng vẫn vô cùng khéo léo.

Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt tập trung cao độ, đang pha chế một hỗn hợp dung dịch thử nghiệm. Nàng không ngừng nghỉ kể từ khi Tạ Trần đưa ra những gợi ý về 'Sương Độc Địa Mạch' và 'Hương Thảo Tịnh Hóa'. Những lời của Tạ Trần, dù không phải là một phương thuốc cụ thể, nhưng lại mở ra một hướng đi hoàn toàn mới cho nàng. Nàng đã nhận ra những điểm tương đồng trong triệu chứng bệnh và những mô tả về khí độc cổ xưa, những điều mà y thuật thông thường hoàn toàn bỏ qua.

"Trưởng Lão, chúng ta cần phải tìm kiếm những loài thực vật có khả năng hấp thụ kim loại nặng và oán khí. Tạ công tử đã gợi ý rằng Hương Thảo Tịnh Hóa có một cơ chế đặc biệt để 'tịnh hóa' môi trường xung quanh nó, thay vì chỉ đơn thuần là giải độc trong cơ thể. Có thể chúng ta nên tập trung vào những loài cây có khả năng sống sót trong môi trường khắc nghiệt, nơi linh khí cạn kiệt và đất đai bị nhiễm độc." Mộ Dung Tuyết nói, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy sự kiên định của một y sư tận tâm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng không nhàn rỗi. Dưới sự chỉ dẫn của Tạ Trần, Lăng Nguyệt đã điều động một nhóm tu sĩ có khả năng cảm ứng linh khí tốt nhất, đi đến các vùng biên giới, nơi Thiên Đạo đã suy yếu đến mức báo động. Nàng dùng kiến thức về trận pháp và linh khí của mình để xác định những điểm địa mạch bị xáo trộn, những nơi mà khí độc có khả năng bùng phát mạnh nhất.

"Địa mạch ở đây... thật sự rất hỗn loạn." Lăng Nguyệt Tiên Tử lẩm bẩm, đứng trên một ngọn đồi trọc, nơi cây cối héo úa và đất đai nứt nẻ. "Các dấu hiệu cho thấy linh khí đã cạn kiệt từ hàng ngàn năm trước, và giờ đây, một nguồn năng lượng tà ác đang lợi dụng sự suy yếu đó để lan truyền." Nàng khẽ nhắm mắt, cảm nhận những luồng năng lượng hỗn loạn dưới lòng đất, cố gắng vẽ ra một bản đồ vô hình trong tâm trí.

Dương Quân, đứng cạnh nàng, vẫn còn chút nóng nảy nhưng đã học được cách kiên nhẫn hơn. Hắn biết rằng, với Tạ Trần, mọi thứ đều cần có một quá trình, một sự thấu hiểu sâu sắc trước khi hành động. "Chúng ta có tìm thấy dấu vết của Hương Thảo Tịnh Hóa không?"

Lăng Nguyệt lắc đầu. "Chưa. Nhưng những địa điểm này... chúng có một đặc điểm chung. Chúng đều là những nơi mà sự sống đã bị tước đoạt từ lâu, nơi mà chấp niệm của con người về sức mạnh, về sự bất tử, đã từng bám rễ sâu sắc. Có lẽ, Hương Thảo Tịnh Hóa chỉ mọc ở những nơi mà sự tịnh hóa là cần thiết nhất, nơi mà sự sống đang cố gắng trở mình từ tro tàn."

Thông tin từ Dạ Lan bắt đầu đổ về. Những ghi chép cổ xưa của một tông môn đã bị diệt vong từ hàng nghìn năm trước, nói về một loại 'Sương Độc Địa Mạch' đã từng hoành hành trong quá khứ, và một phương pháp giải độc bằng cách sử dụng 'Hương Thảo Tịnh Hóa' cùng với một số loại thảo dược phụ trợ khác. Điều đặc biệt là, không phải dùng để uống, mà là dùng để xông, để rải lên đất, để tịnh hóa không khí và môi trường.

"Đây rồi!" Trưởng Lão Dược Phường reo lên, bàn tay run rẩy chỉ vào một trang sách đã mục nát. "Cái tên 'Hương Thảo Tịnh Hóa' chỉ là một tên gọi dân gian. Tên khoa học của nó là 'Địa Tĩnh Liên', và nó được mô tả là có những cánh hoa màu tím sẫm, rễ cây ăn sâu vào địa mạch, và tỏa ra một mùi hương thanh khiết đặc trưng khi được đốt cháy."

Mộ Dung Tuyết nhanh chóng đối chiếu thông tin với những mẫu thảo dược mà họ đã thu thập được từ các vùng đất bị ảnh hưởng nặng nề nhất. Có một loại cây nhỏ, màu xanh xám, với những cánh hoa tím li ti mà họ đã bỏ qua vì nghĩ đó chỉ là cỏ dại. Nó mọc chen chúc giữa những cây cối héo úa, tưởng chừng như vô hại.

"Địa Tĩnh Liên... Nó đây rồi!" Mộ Dung Tuyết thốt lên, đôi mắt nàng ánh lên sự kinh ngạc và vui mừng. "Nó có khả năng hấp thụ độc tố từ đất và không khí, đ���ng thời giải phóng một loại tinh chất tịnh hóa. Đây chính là thứ Tạ công tử đã nhắc đến!"

Sự hợp tác giữa y thuật phàm nhân, tri thức tiên môn (qua Lăng Nguyệt), mạng lưới tình báo (qua Dạ Lan), và sự chỉ dẫn "nhân quả" của Tạ Trần đã tạo nên một kỳ tích. Từ những mảnh ghép rời rạc, họ đã tìm ra chìa khóa để hóa giải 'lời nguyền' cổ xưa. Cả Dược Vương Cốc tràn ngập một bầu không khí hân hoan, pha lẫn sự nhẹ nhõm. Họ đã có trong tay vũ khí để đối phó với kẻ thù vô hình, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu.

***

Vài ngày sau, Thôn Lạc Hồng, nơi từng bị bao trùm bởi không khí tang tóc và tuyệt vọng, nay đã hồi sinh một cách kỳ diệu. Ánh nắng ấm áp trải đều trên những mái nhà tranh, xua đi bóng tối của bệnh tật và nỗi sợ hãi. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, như xua tan đi sự u ám trong lòng người.

Những chiếc xe ngựa chất đầy thảo dược và các dụng cụ y tế liên tục đổ về các làng mạc bị ảnh hưởng. Mộ Dung Tuyết, cùng với Trưởng Lão Dược Phường và hàng chục y sư phàm nhân khác, không ngừng nghỉ làm việc. Họ hướng dẫn dân làng cách pha chế dung dịch từ Địa Tĩnh Liên để xông nhà, rải bột thảo dược lên đất và nước, và cách sử dụng các loại thuốc phụ trợ để tăng cường sức đề kháng. Mùi thảo dược thanh khiết lan tỏa khắp thôn, xua đi mùi ẩm mốc và bệnh tật.

Hiệu quả đến nhanh chóng đến kinh ngạc. Những người bệnh, vốn đang vật vã với cơn sốt cao và những nốt mẩn đỏ, dần dần hồi phục. Gương mặt hốc hác, tiều tụy vì bệnh tật và đói kém của họ dần có lại sắc hồng. Những tiếng ho khan, rên rỉ giờ đây đã nhường chỗ cho những tiếng thở đều đặn, rồi những tiếng cười khúc khích của trẻ thơ.

Một thôn dân, gương mặt vẫn còn chút xanh xao nhưng ánh mắt đã rạng rỡ, ôm chầm lấy con mình, nước mắt giàn giụa. "Thật kỳ diệu! Cứ tưởng là thiên phạt, ai ngờ lại là khí độc... Y sư phàm nhân và tiên tử Mộ Dung đã cứu chúng tôi!" Hắn khóc nức nở, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự vui mừng và lòng biết ơn sâu sắc.

Những cánh đồng lúa mì héo úa, từng bị coi là không thể cứu vãn, nay cũng bắt đầu có dấu hiệu hồi sinh. Sau khi được xử lý bằng bột Địa Tĩnh Liên và các loại dung dịch đặc biệt, những mầm non xanh mướt bắt đầu nhú lên từ lòng đất khô cằn. Nông dân, với đôi tay chai sần, quỳ xuống sờ vào những chồi non, ánh mắt tràn đầy hy vọng. Họ không còn tin vào "thiên phạt" nữa, mà tin vào bàn tay con người, vào trí tuệ và sự kiên trì.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng trên một ngọn đồi nhỏ nhìn xuống Thôn Lạc Hồng đang hồi sinh. Khung cảnh ấy, từ sự tuyệt vọng đến niềm hy vọng, đã tác động sâu sắc đến cả hai.

"Anh ấy... luôn đúng." Lăng Nguyệt khẽ nói, giọng nàng không còn lạnh lùng như trước, mà pha chút dịu dàng hiếm thấy. "Lý trí và nhân tính... có thể mạnh hơn cả 'thiên phạt'. Ta đã từng nghĩ, tu vi là tất cả. Nhưng Tạ Trần đã cho ta thấy, có những thứ không thể giải quyết bằng kiếm pháp hay thần thông, mà cần một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới và con người." Nàng quay sang Dương Quân, ánh mắt nàng chất chứa sự suy tư và một niềm tin đang lớn dần. "Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, nhưng ‘Nhân Đạo’ đang dần được kiến tạo từ những hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa này."

Dương Quân gật đầu lia lịa, ánh mắt hắn rạng ngời niềm hân hoan. Hắn đã chứng kiến quá nhiều cảnh tượng đau thương trong những ngày qua, và giờ đây, nhìn thấy sự sống trỗi dậy, hắn không khỏi xúc động. "Đây mới là con đường chân chính để cứu thế giới! Không phải là tranh giành linh khí, không phải là mưu cầu trường sinh, mà là bảo vệ cuộc sống của phàm nhân, giải cứu họ khỏi nỗi sợ hãi và bệnh tật." Hắn cảm thấy một sự thanh lọc trong tâm hồn, một sự xác tín về con đường mà hắn đã chọn, con đường đi theo Tạ Trần.

Mộ Dung Tuyết và các y sư phàm nhân không ngừng nghỉ chăm sóc người bệnh, gương mặt họ lấm lem mồ hôi nhưng ánh mắt rạng rỡ. Dân chúng, từ trẻ nhỏ đến người già, chung tay giúp đỡ, dọn dẹp, và hồi sinh lại làng mạc. Những nụ cười bắt đầu nở trên môi họ, những tiếng ca lao động vang lên, xua đi mọi u tối. Niềm tin vào 'Nhân Đạo', vào khả năng của con người để tự cứu lấy mình, đã được củng cố vững chắc. Họ đã vượt qua nỗi sợ hãi, không phải vì có một vị thần linh nào đó ra tay, mà vì có những người phàm trần đã dùng trí tuệ và lòng nhân ái của mình để chiến đấu.

Từ xa, Tạ Trần đứng lặng lẽ trên một ngọn đồi khác, chỉ một mình hắn. Hắn không xuất hiện công khai để nhận lấy sự ca tụng, vì hắn biết, việc hóa giải 'lời nguyền' này chỉ là một bước nhỏ trong ván cờ lớn. Hắn cảm nhận được những sợi dây nhân quả đang được thắt chặt lại, những nỗi sợ hãi đang tan biến, nhường chỗ cho niềm hy vọng mới. Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi. Tuy nhiên, sâu thẳm trong đôi mắt hắn, vẫn còn một nỗi lo lắng vô hình. Hắn biết, Vô Trần Lão Tổ sẽ không ngừng lại. Sự thất bại này sẽ đẩy hắn đến những hành động tuyệt vọng và tàn bạo hơn. Đây chỉ là một chiến thắng nhỏ, mở ra một cuộc chiến lớn hơn.

***

Sâu thẳm trong lòng Ma Vực Thâm Uyên, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới, nơi nhiệt đ��� luôn duy trì ở mức cực thấp, Vô Trần Lão Tổ đang điên cuồng phá hủy mọi thứ xung quanh. Hang động rộng lớn, vốn đã hoang tàn, giờ càng trở nên tan hoang dưới cơn thịnh nộ của hắn. Tiếng gầm rú giận dữ của hắn vang vọng khắp các vách đá, hòa lẫn với tiếng đá vụn rơi lả tả. Mùi lưu huỳnh và ma khí nồng nặc lan tỏa, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở.

Hắn vừa nhận được tin tức về việc 'lời nguyền' của mình, thứ mà hắn đã dày công sắp đặt, thứ mà hắn tin rằng sẽ khiến nhân gian một lần nữa quỳ gối dưới chân Thiên Đạo, đã bị hóa giải một cách nhanh chóng. Không phải bằng sức mạnh tu vi, không phải bằng pháp bảo trấn áp, mà bằng trí tuệ phàm nhân và cái gọi là 'Nhân Đạo' mà hắn căm ghét. Điều đó khiến hắn không thể chấp nhận.

"Kẻ phàm nhân! Dám phá hỏng kế hoạch của ta! Dám dùng cái thứ 'lý trí' hèn mọn đó để chống lại Thiên Địa Nguyên Tố! Ngươi sẽ phải trả giá!" Vô Trần Lão Tổ gầm lên, giọng hắn khàn đặc vì giận dữ. Hắn dùng ma lực nện nát một cột đá khổng lồ, khiến n�� vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ, tiếng vang dội cả Ma Vực. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, chứa đầy sự thù hận và tuyệt vọng. Từng tế bào trong cơ thể hắn như đang bùng cháy trong cơn phẫn nộ không thể kiềm chế.

Hắn đã dốc toàn lực, vận dụng những tàn dư cuối cùng của Thiên Đạo suy yếu, kích hoạt thứ 'Sương Độc Địa Mạch' cổ xưa, thứ độc dược mà ngay cả tiên môn cũng không hề hay biết, để gieo rắc nỗi sợ hãi tận cùng. Hắn đã tin rằng, chỉ có nỗi đau thể xác và sự hủy diệt hiển hiện mới thực sự lay chuyển lòng người, khiến họ từ bỏ con đường của Tạ Trần mà quay về với sự sùng bái Thiên Đạo. Nhưng không, Tạ Trần lại một lần nữa biến điều không thể thành có thể.

Hắn nhận ra mình đã đánh giá thấp Tạ Trần. Kẻ thư sinh gầy gò đó, không tu vi, không pháp lực, nhưng lại có một thứ trí tuệ sắc bén đến đáng sợ, một khả năng thấu hiểu 'nhân quả' vượt xa mọi tu sĩ. Tạ Trần không đối đầu trực diện, không dùng sức mạnh, nhưng lại luôn tìm được cách hóa giải mọi âm mưu của hắn từ tận gốc rễ. Điều này khiến Vô Trần Lão Tổ cảm thấy bị sỉ nhục, bị khinh thường bởi một phàm nhân.

Cơn giận dữ bùng lên, nhưng sau đó, sự tuyệt vọng và một nỗi sợ hãi âm ỉ bắt đầu len lỏi vào tâm trí Vô Trần Lão Tổ. Nếu không phải bằng những chiêu trò mê tín, không phải bằng bệnh dịch, vậy hắn còn có thể dùng gì để chống lại 'Nhân Đạo' của Tạ Trần? Hắn đã bị dồn vào đường cùng. Những kế hoạch tinh vi, gián tiếp của hắn đều đã thất bại.

Vô Trần Lão Tổ ngồi sụp xuống trên một tảng đá lạnh lẽo, ma lực quanh hắn cuộn trào như một cơn bão tố. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn lóe lên một tia sáng tàn độc, không còn là sự tức giận mù quáng, mà là sự tính toán lạnh lùng. "Kẻ phàm nhân... Ngươi đã buộc ta phải dùng đến cách cuối cùng." Hắn lẩm bẩm, giọng nói giờ đây không còn là tiếng gầm rú, mà là một âm thanh trầm đục, đầy hiểm ác, như tiếng sấm rền từ vực sâu.

Sự thất bại này đã đẩy Vô Trần Lão Tổ đến bước đường cùng. Hắn sẽ không còn ẩn mình trong bóng tối, không còn dùng những thủ đoạn gián tiếp. Hắn sẽ phải đối đầu trực diện, không chỉ với Tạ Trần, mà với cả cái 'Nhân Đạo' đang dần hình thành. Một kế hoạch mới, tàn bạo hơn, trực diện hơn, đang dần nhen nhóm trong tâm trí hắn, hứa hẹn một cuộc chiến khốc liệt chưa từng có. Ma Vực Thâm Uyên chìm trong bóng tối, nhưng một ngọn lửa hận thù mới đã bùng lên, báo hiệu một tai ương sắp giáng xuống nhân gian.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free