Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 801: Minh Chứng Nhân Đạo: Vô Hiệu Hóa Lời Nguyền Hắc Ám

Sáng sớm trên Thôn Vân Sơn, một màn sương mỏng như lụa vương vấn khắp các sườn đồi, ôm ấp những mái nhà gỗ nhỏ. Dù mặt trời chưa lên cao, đã có tiếng gà gáy lảnh lót từ xa, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây còn đọng sương đêm. Không khí trong lành, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và thoang thoảng khói bếp từ những ngôi nhà đã thức giấc. Con suối nhỏ chảy róc rách qua làng, mang theo âm thanh tươi mát, xoa dịu phần nào những vết thương còn hằn trên miền đất này.

Tuy nhiên, dù đã qua cơn nguy khốn, những dấu vết của dịch bệnh và mất mùa vẫn còn hiện hữu. Vài thân cây cổ thụ đứng trơ trọi, lá vàng rụng hết, thân cành khô gầy như những ngón tay gân guốc vươn lên trời xanh. Trên những cánh đồng lúa, không còn là cảnh tiêu điều héo úa như mấy ngày trước, nhưng màu xanh non mới nhú còn yếu ớt, như hơi thở mong manh của sự sống vừa trở lại. Những gương mặt khắc khổ của thôn dân giờ đã bớt đi vẻ tiều tụy, nhưng vẫn còn đó sự mệt mỏi và thận trọng. Họ vẫn mặc những bộ quần áo cũ kỹ, bạc màu, nhưng ánh mắt đã ánh lên tia hy vọng, không còn là sự tuyệt vọng tột cùng.

Giữa khung cảnh ấy, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết là những điểm sáng rực rỡ. Dương Quân, với khí chất thư sinh pha lẫn nét anh tuấn của người luyện võ, đang đích thân hướng dẫn vài tráng niên trong làng cách pha chế một loại thuốc sắc từ thảo dược. Giọng nói của hắn rõ ràng, dứt khoát, mang theo sự nhiệt huyết và quyết tâm, như thổi bùng lên ngọn lửa tin tưởng trong lòng những người xung quanh. Hắn không hề ngần ngại khi tự tay khuấy những vạc thuốc nghi ngút khói, hay khi bưng bát thuốc đắng đến tận giường từng người bệnh.

"Không có lời nguyền nào tồn tại trên cõi đời này," Dương Quân nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào một lão nông đang hoài nghi. "Chỉ có tri thức và sự đoàn kết của chúng ta mới cứu được chính mình. Bệnh tật này, chẳng qua cũng là một loại độc khí cổ xưa, cần được hóa giải bằng y thuật và sự vệ sinh."

Lão nông, vốn là người từng oán trách Tạ Trần, giờ đây chỉ biết cúi đầu lắng nghe. Hắn nhìn những mầm xanh đang nhú lên trên cánh đồng của mình, nhìn những người thân đang dần hồi phục sau khi uống thuốc, lòng dâng lên cảm giác hổ thẹn và biết ơn.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, đang tỉ mỉ kiểm tra mạch đập cho một đứa bé. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng trong công việc, nàng lại vô cùng tập trung và chuyên nghiệp. Bàn tay nàng mát lạnh, chạm nhẹ vào vầng trán nóng hổi của đứa trẻ, rồi nàng khẽ mỉm cười khi thấy nhiệt độ đã hạ bớt.

"Các loại thảo dược này," nàng cất giọng trong trẻo, hướng dẫn người mẹ trẻ đang lo lắng, "kết hợp với nước sạch đun sôi để uống, và quan trọng nhất là phải giữ gìn vệ sinh thân thể, rửa tay thường xuyên. Cùng với sự nghỉ ngơi đầy đủ, chúng sẽ đánh bại bệnh tật."

Người mẹ trẻ gật đầu lia lịa, nước mắt lưng tròng vì xúc động. Cách đây vài ngày, nàng đã nghĩ rằng mình sẽ mất đứa con này. Những lời rao giảng về 'thiên phạt' của Vô Trần Lão Tổ đã khiến nàng tin rằng đây là sự trừng phạt cho tội lỗi nào đó mà nàng không hay biết. Nhưng giờ đây, những y sư phàm nhân này, không phải tiên nhân, lại là người đã cứu lấy sinh mạng con nàng.

Trưởng Lão Dược Phường, lưng còng, đôi mắt đeo kính giờ đây không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ. Ông cẩn trọng ghi chép lại từng liều lượng, từng phương pháp mà Mộ Dung Tuyết và Dương Quân đang áp dụng. Ông đã từng nghiên cứu y thuật tiên gia, từng biết đến những loại linh dược quý hiếm, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng những thảo dược tầm thường, những phương pháp vệ sinh đơn giản lại có thể tạo nên kỳ tích như vậy.

Ông nhìn cánh đồng đang dần hồi sinh, nhìn những đứa trẻ đã có thể nô đùa trở lại, lòng dấy lên niềm tin mới mẻ. "Y thuật nhân gian, hóa ra lại có thể hiệu nghiệm đến thế... Điều này vượt xa mọi suy nghĩ của lão phu về phép màu của tiên đạo," ông thốt lên, giọng run run vì xúc động. "Cái giá của trường sinh... là gì, nếu không phải để cứu giúp những sinh mạng bé nhỏ này?" Câu hỏi của ông không phải là để hỏi ai, mà là một sự nhìn nhận lại sâu sắc về toàn bộ cuộc đời nghiên cứu của mình.

Dưới sự hướng dẫn của Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, dân làng không chỉ chữa bệnh mà còn bắt đầu dọn dẹp lại làng xóm. Họ cùng nhau đun nước sôi để khử trùng, cùng nhau thu gom rác thải, cùng nhau tái thiết lại những khu vực bị ảnh hưởng. Tiếng cười nói đã bắt đầu vang vọng trở lại, không còn là những tiếng than khóc ai oán. Sự đoàn kết và tự lực đã thay thế nỗi sợ hãi và sự phụ thuộc.

"Vô Trần Lão Tổ đã lừa chúng ta!" một thôn dân mạnh dạn nói lên, giọng đầy phẫn nộ. "Thiên phạt gì chứ, chỉ là bệnh tật thôi! Là do chúng ta không biết cách phòng tránh, không biết cách chữa trị! May mà có các vị đây, có 'Nhân Đạo' của Tạ công tử!"

Lời nói của người thôn dân như một luồng gió thổi qua, khiến nhiều người khác gật gù đồng tình. Niềm tin vào 'Thiên Đạo' và 'thiên phạt' đang dần tan biến, nhường chỗ cho niềm tin vào lý trí, vào khả năng của chính con người. Đây không chỉ là việc chữa trị một căn bệnh, mà là việc chữa lành một tâm hồn, một niềm tin đã bị lung lay.

Mộ Dung Tuyết nhìn những gương mặt rạng rỡ của thôn dân, lòng cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Nàng hiểu rằng, chiến thắng này không chỉ của riêng nàng hay Dương Quân, mà là của tất cả những ai đã tin vào 'Nhân Đạo', tin vào sức mạnh của trí tuệ và tình người. Nàng nhớ lại câu nói của Tạ Trần, rằng "con người chỉ có thể tự cứu lấy mình, chứ không thể dựa vào bất kỳ thần linh hay tiên nhân nào". Giờ đây, những lời ấy đang dần trở thành hiện thực, rõ ràng hơn bao giờ hết. Dương Quân, đứng cạnh nàng, khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên sự tự hào. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu, nhưng một khởi đầu đầy hứa hẹn.

***

Trong sâu thẳm Ma Vực Thâm Uyên, nơi ánh sáng mặt trời vĩnh viễn bị từ chối, bóng tối đặc quánh bao trùm mọi vật. Những kiến trúc đá đen thô kệch, sắc nhọn, như những móng vuốt của quỷ dữ vươn lên từ lòng đất, tạo thành một cảnh tượng hoang tàn và đáng sợ. Tiếng gió rít qua các khe đá như tiếng rên xiết của linh hồn, hòa cùng tiếng gầm gừ của những ma vật ẩn mình trong bóng tối, và thỉnh thoảng là tiếng xương cốt va chạm lạch cạch, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi thối rữa của xác thịt và mùi ma khí đặc trưng khiến không khí trở nên ngột ngạt, nặng nề đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn. Cả không gian toát lên vẻ u ám, lạnh lẽo, tăm tối, một cảm giác bị đè nén, sợ hãi và chết chóc luôn hiện hữu.

Vô Trần Lão Tổ ngồi trên một ngai đá đen, ma khí cuồn cuộn quanh thân như một cơn bão tố. Khuôn mặt hắn hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu, chứa đầy sự điên cuồng và phẫn nộ. Hắn đã nhận được báo cáo. Từng lời của thủ hạ như những nhát dao vô hình, đâm thẳng vào lòng tự tôn đã mục ruỗng của hắn. Dịch bệnh đã bị khống chế. Mùa màng đã bắt đầu phục hồi. 'Thiên phạt' của hắn, thứ mà hắn đã dành bao tâm huyết và ma lực để tạo ra, đã bị hóa giải. Và không phải bởi một tu sĩ cao cường nào, không phải bởi một tiên môn danh tiếng nào, mà bởi những "phàm nhân thấp kém", bởi cái gọi là 'Nhân Đạo' của Tạ Trần.

Một thủ hạ, thân hình mảnh mai trong bộ y phục đen tuyền, che mặt bằng mạng che, quỳ rạp dưới chân ngai đá, giọng nói run rẩy đến nỗi gần như không nghe rõ. Đây chính là Dạ Lan, hoặc ít nhất là một trong vô số thủ hạ được nàng phái đi khắp nơi để cung cấp thông tin.

"Bẩm Lão Tổ," nàng ta cất tiếng, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhưng vẫn không thể che giấu sự sợ hãi. "Tình hình ở Thôn Vân Sơn... dịch bệnh đã được khống chế hoàn toàn. Mùa màng cũng... cũng có dấu hiệu phục hồi đáng kinh ngạc. Những biện pháp của đám phàm nhân, dưới sự chỉ đạo của Mộ Dung Tuyết và Dương Quân, đã phát huy hiệu quả."

"Không thể nào!" Vô Trần Lão Tổ gầm lên, giọng hắn khàn đặc, chứa đựng sự tức giận và tuyệt vọng tột cùng. Ma khí từ người hắn bùng nổ, thổi bay những vật dụng xung quanh, khiến các bức tường đá rung chuyển. "Bọn phàm nhân đó... chúng dám! Kẻ đó, Tạ Trần, hắn lại phá hoại kế hoạch của ta! Hắn dám dùng thứ 'lý trí' hèn mọn đó để chống lại Thiên Địa Nguyên Tố! Hắn khinh thường uy quyền của Thiên Đạo!"

Hắn vùng dậy khỏi ngai đá, bước đi loạn choạng trong cơn thịnh nộ. Tay hắn vung lên, nện nát một cột đá nhọn hoắt cạnh bên, khiến nó vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ, tiếng vang dội khắp Ma Vực. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn long lên, không chỉ vì giận dữ mà còn vì sự sỉ nhục không thể chịu đựng nổi. Hắn đã từng là một tu sĩ vĩ đại, một kẻ nắm giữ quyền năng tối thượng, nhưng giờ đây, hắn lại bị đánh bại, bị chế nhạo bởi một phàm nhân không tu vi, không pháp lực. Điều này khiến chấp niệm của hắn càng trở nên sâu sắc và tăm tối.

Cơn cuồng nộ dần lắng xuống, nhường chỗ cho một sự lạnh lẽo đáng sợ. Vô Trần Lão Tổ dừng lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hắn đưa bàn tay gầy guộc ra, viên Thiên Đạo Phù Ấn đen tuyền lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay hắn, lấp lánh ánh sáng ma mị. Viên ngọc đen ấy, vốn là một phần của Thiên Đạo suy yếu, giờ đây đã bị hắn tha hóa, trở thành biểu tượng cho sự khát vọng quyền lực và sự thống trị.

"Nếu không thể từ bên ngoài, vậy thì sẽ từ bên trong!" Vô Trần Lão Tổ lẩm bẩm, giọng nói giờ đây không còn là tiếng gầm rú, mà là một âm thanh trầm đục, đầy hiểm ác, như tiếng sấm rền từ vực sâu. Hắn siết chặt viên Thiên Đạo Phù Ấn trong tay, ánh mắt lộ vẻ điên cuồng và quyết tâm. "Ta đã đánh giá thấp Tạ Trần. Kẻ đó không chỉ có trí tuệ, mà còn có khả năng nhìn thấu 'nhân quả' sâu sắc. Hắn không đối đầu trực diện, nhưng lại luôn tìm được cách phá cục của ta."

Hắn nhếch môi cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo và tàn độc. "Nhưng hắn quên rằng, cái gọi là 'Nhân Đạo' của hắn cũng chỉ là tập hợp của những phàm nhân đầy tham lam, ích kỷ, và sợ hãi. Hắn muốn xây dựng một trật tự mới ư? Ta sẽ gieo rắc sự ngờ vực, sự đố kỵ và những chấp niệm đen tối nhất vào chính những trái tim mà hắn đang cố gắng cứu vãn. Ta sẽ khiến chúng tự hủy diệt lẫn nhau!"

Hắn quay sang thủ hạ của mình, ánh mắt sắc lạnh như dao. "Ngươi, lập tức truyền lệnh. Ta muốn các tín đồ còn sót lại của ta, những kẻ đã bị 'Nhân Đạo' của Tạ Trần làm cho lung lay, phải hành động. Không phải bằng pháp thuật hay lời nguyền, mà bằng những lời nói, những hành động nhỏ nhặt nhất để gieo rắc sự chia rẽ. Ta muốn bọn chúng phải tự đấu đá lẫn nhau vì quyền lực, vì tài sản, vì những lợi ích nhỏ bé. Ta muốn chúng phải nghi ngờ lẫn nhau, phải quay lưng lại với những giá trị mà Tạ Trần đang cố gắng xây dựng."

Thủ hạ run rẩy cúi đầu, nhận lệnh. Nàng biết, kế hoạch mới này còn tàn độc và nguy hiểm hơn bất kỳ 'lời nguyền' nào trước đây. Nó không tấn công vào thể xác, mà tấn công vào tâm hồn, vào nền tảng của xã hội. Vô Trần Lão Tổ, kẻ đã bị dồn vào đường cùng, giờ đây không còn gì để mất. Hắn sẽ sử dụng mọi thủ đoạn, mọi mưu kế, để kéo 'Nhân Đạo' của Tạ Trần xuống địa ngục.

Ma Vực Thâm Uyên lại chìm trong bóng tối, nhưng một ngọn lửa hận thù mới đã bùng lên trong lòng Vô Trần Lão Tổ, báo hiệu một tai ương sắp giáng xuống nhân gian, không phải là bệnh tật hay mất mùa, mà là sự hủy hoại từ chính bên trong con người. Hắn sẽ chứng minh rằng, khi Thiên Đạo suy yếu, khi con người không còn ai khao khát thành tiên, thì nhân tính cũng sẽ tan rã, và đó mới là sự hủy diệt thật sự.

***

Chiều tà, những tia nắng vàng dịu cuối cùng của ngày len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên sàn gỗ cũ kỹ của quán sách Tạ Trần tại Thành Vô Song. Không khí trong quán tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ xào xạc lật giở những trang sách cổ, và mùi trà thơm dịu lan tỏa, xua đi phần nào sự nặng nề của thế sự bên ngoài.

Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, thư thái lật từng trang của một cuốn cổ thư mang tên "Vô Vi Chi Đạo". Cuốn sách đã bạc màu thời gian, giấy đã ố vàng, nhưng những nét chữ bên trong vẫn sắc nét, chứa đựng những triết lý sâu xa về sự thuận theo tự nhiên, về sự buông bỏ chấp niệm. Thân hình hắn g���y gò, thư sinh, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng lại có một khí chất điềm tĩnh, ẩn chứa sức mạnh nội tại phi thường.

Đối diện hắn, Lăng Nguyệt Tiên Tử trong bộ bạch y tinh khôi, dung nhan tuyệt mỹ như băng tuyết, đang nhấp một ngụm trà. Nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng vốn có, nhưng trong ánh mắt phượng sắc bén của nàng, có thể nhận thấy sự trầm ngâm, một chút mệt mỏi ẩn sâu, và cả một niềm hy vọng mới vừa được nhen nhóm. Nàng không còn là một tiên tử chỉ biết đến tu luyện và sức mạnh, mà đã dần chấp nhận và thấu hiểu giá trị của 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang kiến tạo.

"Hắn đã bị sỉ nhục, Tạ công tử," Lăng Nguyệt Tiên Tử cất giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng, phá vỡ sự im lặng. Nàng đặt chén trà xuống, khẽ chạm vào vành chén. "Ngươi đã chứng minh 'Thiên phạt' của hắn chỉ là một trò lừa bịp. Dân chúng giờ đây tin tưởng vào lý trí hơn là những lời tiên tri huyễn hoặc của một kẻ đã đánh mất chính mình. Thôn Vân Sơn là một minh chứng hùng hồn."

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, nhưng đầy thâm ý. Hắn khép cuốn "Vô Vi Chi Đạo" lại, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn. "Niềm tin mong manh như sương sớm, Tiên Tử," hắn nói, giọng trầm tĩnh, sâu sắc. "Nó có thể dễ dàng bị lung lay bởi một cơn gió nhẹ, bởi một lời nói dối khéo léo. Nhưng hạt giống của lý trí đã được gieo, đó là điều quan trọng nhất. Tuy nhiên, điều đáng nói là, Vô Trần Lão Tổ sẽ không dừng lại. Một kẻ đã mất hết danh dự, đã bị dồn vào đường cùng, sẽ hành động theo bản năng sinh tồn tàn bạo nhất, không còn giới hạn nào."

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày. "Vậy ngươi dự đoán hắn sẽ làm gì tiếp theo? Hắn đã mất đi khả năng gieo rắc nỗi sợ hãi từ bên ngoài. Chẳng lẽ hắn sẽ tấn công trực diện?"

Tạ Trần lắc đầu nhẹ. "Không. Hắn đã hiểu rằng sức mạnh vũ lực hay những lời nguyền mê tín không còn hiệu quả trước sự thức tỉnh của trí tuệ. Hắn sẽ tìm cách phá hoại từ bên trong. Gieo rắc sự ngờ vực, sự tham lam, sự đố kỵ vào chính những người đang xây dựng 'Nhân Đạo'. Hắn sẽ lợi dụng những tàn dư của 'mất người' còn sót lại trong mỗi con người, những chấp niệm về quyền lực, tiền tài, địa vị. Hắn sẽ kích động những điểm yếu nhất của nhân loại. Đó mới là ván cờ khó khăn nhất, và cũng là bản chất của 'nhân quả' mà chúng ta phải đối mặt."

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. "Con người, khi đối mặt với hiểm nguy bên ngoài, thường có xu hướng đoàn kết. Nhưng khi sự an bình đến, khi những lợi ích cá nhân bắt đầu xuất hiện, thì sự chia rẽ lại dễ dàng nảy sinh. Vô Trần Lão Tổ sẽ nhắm vào những kẽ hở đó, Tiên Tử. Hắn sẽ biến những khát vọng nhỏ nhoi thành những cuộc tranh giành quyền lực, biến sự khác biệt thành mâu thuẫn, biến sự nghi ngờ thành thù hận."

Lăng Nguyệt Tiên Tử trầm ngâm, vẻ mặt suy tư. Nàng đã từng chứng kiến những cuộc tranh giành quyền lực tàn khốc trong các tiên môn, những sự tha hóa của tu sĩ khi theo đuổi trường sinh. Nàng hiểu lời Tạ Trần nói. Việc xây dựng một trật tự mới, một 'Nhân Đạo' vững bền không chỉ cần trí tuệ để đối phó với kẻ thù bên ngoài, mà còn cần sự kiên cường để chống lại những cám dỗ từ chính bên trong con người. Nàng dần nhận ra rằng, cái 'Nhân Đạo' này không phải là một con đường dễ dàng, và Tạ Trần, một phàm nhân, đang gánh vác một trọng trách lớn lao hơn bất kỳ tu sĩ nào.

Đúng lúc đó, một con chim đưa thư nhỏ bay đến, đậu nhẹ nhàng trên bệ cửa sổ. Trên chân nó buộc một ống trúc nhỏ. Tạ Trần đưa tay nhẹ nhàng gỡ ống trúc, lấy ra một mảnh giấy cuộn tròn. Đó là báo cáo của Dạ Lan. Hắn mở ra, ánh mắt lướt nhanh qua những dòng chữ viết tay tinh xảo. Khóe môi hắn khẽ nhếch, một nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng sự thấu suốt và một chút hài lòng.

"Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất," Tạ Trần lẩm bẩm, khép mảnh giấy lại. "Và sự thật về bản chất của con người, dù có muốn che đậy đến đ��u, cũng sẽ luôn bộc lộ."

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng vừa dò xét, vừa ngưỡng mộ. Nàng hiểu rằng, những gì Tạ Trần đang làm không chỉ là 'phá cục' của Thiên Đạo cũ, mà còn là kiến tạo một nền móng mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Nhưng con đường đó, như lời Tạ Trần, còn đầy rẫy chông gai, không phải từ sức mạnh siêu nhiên, mà từ chính bản chất phức tạp của nhân loại. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ mới bắt đầu. Tạ Trần khép cuốn sách lại, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Ngọn đèn dầu trong quán sách đã được thắp lên, chiếu sáng gương mặt suy tư của hắn, báo hiệu một đêm dài nữa để suy tính cho ván cờ định mệnh của nhân gian.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free