Nhân gian bất tu tiên - Chương 799: Lời Nguyền Cổ Xưa: Mất Mùa Và Dịch Bệnh
Ngọn gió mát lành thổi qua Phật Sơn Tự, mang theo hương trầm và hoa sen, như một lời hứa hẹn về một bình minh mới cho nhân gian, nơi con người sẽ tự mình định đoạt vận mệnh của mình. Nhưng lời hứa ấy, trong thế giới Thập Phương Nhân Gian đang giằng xé giữa cũ và mới, luôn mong manh như cánh hoa phù du giữa bão tố. Tạ Trần biết rõ, Vô Trần Lão Tổ sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại này. Việc các chiêu trò “thần thánh” của hắn không hiệu quả trước lý trí đã buộc hắn phải thay đổi chiến lược, có thể là hành động trực diện hơn, hoặc tàn bạo hơn. Cuộc chiến thực sự, không chỉ là của trí tuệ, mà còn là của ý chí, chỉ mới bắt đầu. Và quả nhiên, bóng đêm lại một lần nữa buông xuống, nặng nề và u ám hơn bao giờ hết.
***
Trong một góc khuất của Hẻm Núi U Ảnh, nơi sương mù giăng kín quanh năm và ánh trăng vĩnh viễn khó lọt qua, chỉ có tiếng gió rít qua những vách đá dựng đứng như tiếng than khóc của linh hồn vất vưởng. Khe nứt sâu hun hút dưới chân, nơi những tảng đá lớn nằm rải rác như hài cốt của một trận chiến cổ xưa, càng làm tăng thêm vẻ âm u, lạnh lẽo. Không khí nơi đây ẩm ướt đến tận xương tủy, mang theo mùi đất mục, mùi rêu phong và thứ mùi tanh nồng của máu và oán khí đã ngưng tụ từ ngàn vạn năm. Đêm khuya, sương mù dày đặc đến mức chỉ cách vài bước chân đã không thể nhìn rõ, tạo nên một bức màn che chắn hoàn hảo cho một nghi thức tà dị.
Giữa trận đồ cổ xưa được vẽ bằng máu khô và xương trắng, Vô Trần Lão Tổ đứng đó, thân ảnh cao gầy, hơi thở nặng nề và lạnh lẽo. Áo bào đen tuyền của hắn dường như hút lấy mọi ánh sáng yếu ớt, khiến bóng hắn càng thêm mờ ảo và đáng sợ. Đôi mắt hắn, sâu thẳm như vực thẳm không đáy, giờ đây đỏ rực như hai đốm lửa ma trơi, phản chiếu một tia tàn độc và điên cuồng đến cực điểm. Sự căm hờn, phẫn nộ cùng với nỗi tuyệt vọng bị dồn vào đường cùng đã biến hắn thành một khối oán niệm sống, sẵn sàng thiêu rụi tất cả. Xung quanh hắn, những luồng oán khí cuộn xoáy như những con rắn đen vô hình, phát ra thứ âm thanh rít gào ghê rợn, hòa lẫn với tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá và tiếng động lạ từ những yêu thú ẩn mình trong bóng tối, tạo nên một bản giao hưởng của sự chết chóc và hủy diệt.
Vô Trần Lão Tổ khẽ cất tiếng, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ khinh miệt và tàn nhẫn, vang vọng trong hẻm núi như tiếng quỷ gào: “Lý trí? Thứ yếu ớt đó sao sánh được với nỗi sợ hãi nguyên thủy? Tạ Trần, ngươi muốn kiến tạo Nhân Đạo? Ngươi muốn dùng những thứ tri thức phàm trần thấp kém để lật đổ quy luật của Thiên Đạo? Hừ! Ngươi quá ngây thơ rồi!” Hắn cười khẩy, tiếng cười khô khốc, đầy vẻ châm biếm và điên loạn. “Ta sẽ cho ngươi thấy cái giá phải trả khi chống lại Thiên Đạo, dù nó có suy yếu đi chăng nữa! Ngươi có thể lừa dối những kẻ ngu muội kia bằng những lời giải thích hoa mỹ, nhưng ngươi không thể xóa bỏ nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào cốt tủy của chúng!”
Hắn giơ hai tay lên cao, những ngón tay gầy guộc run rẩy, nhưng ánh mắt lại ngời lên vẻ cuồng nhiệt. “Linh khí suy yếu thì sao? Thiên Đạo chìm vào ngủ say thì sao? Nỗi sợ hãi vẫn là quyền năng vĩnh hằng! Ta sẽ dùng chính sự mục nát của thế gian này để làm nền móng cho quyền lực của ta!” Hắn bắt đầu lẩm nhẩm những câu chú ngữ cổ xưa, những âm thanh quái dị không thuộc về nhân gian. Mỗi từ ngữ thốt ra, một luồng oán khí lại cuộn xoáy dữ dội hơn, xé toạc không khí ẩm ướt.
“Hãy để mất mùa và dịch bệnh gieo rắc, để những kẻ phàm trần yếu ớt kia biết đâu là quyền năng thật sự! Chúng sẽ cầu xin ta, cầu xin Thiên Đạo ban ân, và quay lưng lại với kẻ phản đồ như ngươi!” Giọng hắn vút cao, cuối cùng biến thành một tiếng gầm thét kinh hoàng, mang theo sự tuyệt vọng và ý chí hủy diệt. Hắn dùng những tàn dư quyền năng Thiên Đạo mà hắn đã tích cóp được từ những kẻ tu sĩ bảo thủ, kết hợp với oán khí cuồn cuộn trong hẻm núi, dồn nén vào trận đồ cổ xưa.
Trận đồ dưới chân Vô Trần Lão Tổ đột nhiên phát sáng rực rỡ, một thứ ánh sáng đỏ tươi như máu, chiếu rọi khuôn mặt điên cuồng của hắn. Ánh sáng đó chỉ tồn tại trong chốc lát, như một tia chớp xé ngang màn đêm, rồi vụt tắt, để lại một làn khói đen kịt. Làn khói ấy không tan mà cuộn xoáy, lan tỏa ra khắp không trung, mang theo hơi thở lạnh lẽo của sự mục rữa, của cái chết, của bệnh tật. Nó len lỏi qua từng kẽ đá, xuyên qua màn sương mù dày đặc, và từ từ bốc lên cao, hòa vào gió đêm, hướng về phía nhân gian vô tri. Vô Trần Lão Tổ đứng đó, thở dốc, nhưng ánh mắt hắn lại lóe lên vẻ đắc thắng. Hắn biết, lời nguyền của hắn sẽ sớm gieo rắc nỗi kinh hoàng. Hắn sẽ khiến Tạ Trần phải nhìn thấy, rằng lý trí không thể nào đánh bại được sự sợ hãi nguyên thủy của con người, và rằng Thiên Đạo, dù mục nát, vẫn là một bóng ma đủ sức ám ảnh thế gian.
***
Sáng sớm tại Thôn Vân Sơn, vốn trù phú và yên bình, nay chìm trong khung cảnh tiêu điều, ảm đạm. Mặt trời lên cao, chiếu những tia nắng gắt xuống, nhưng không mang lại chút ấm áp nào, trái lại, càng làm nổi bật sự khô hạn, cằn cỗi của vùng đất này. Những cánh đồng lúa xanh mướt, niềm tự hào và là nguồn sống của thôn dân, giờ đây chỉ còn trơ gốc rạ khô héo, nứt nẻ dưới cái nắng như thiêu như đốt. Từng cơn gió nóng thổi qua, cuốn theo bụi đất và những chiếc lá vàng úa, tạo nên âm thanh xào xạc đầy ai oán. Khói bếp thưa thớt, hầu như không còn vương vấn trên những mái nhà gỗ và đá nhỏ. Thay vào đó là tiếng khóc than ai oán của trẻ nhỏ, tiếng ho khan kéo dài và tiếng rên rỉ yếu ớt vang vọng từ các căn nhà, như những vết cứa xé lòng. Mùi đất khô cằn, mùi lá mục rữa, trộn lẫn với mùi bệnh tật và một thứ mùi ngai ngái khó tả, bao trùm khắp thôn làng, khiến không khí trở nên nặng nề, ngột ngạt.
Dân làng tụ tập thành từng nhóm nhỏ, không còn tiếng cười đùa, không còn sự hăng hái của một ngày mới. Gương mặt ai nấy đều hốc hác, tiều tụy vì đói kém và bệnh tật. Đôi mắt họ thất thần, vô hồn, phản chiếu nỗi tuyệt vọng đang gặm nhấm từng chút hy vọng cuối cùng. Những đứa trẻ gầy gò, xanh xao, bám chặt vào vạt áo mẹ, ho sù sụ.
Một thôn dân trung niên, thân hình gầy gò, quần áo cũ kỹ dính đầy bùn đất, quỳ sụp xuống bên cạnh thửa ruộng nứt nẻ của mình, tay vốc từng nắm đất khô, giọng nghẹn ngào: “Trời ơi, mất mùa rồi! Lấy gì mà ăn đây? Cả năm trời đổ mồ hôi công sức, giờ thành ra thế này…” Nước mắt ông chảy dài trên khuôn mặt khắc khổ, hòa lẫn với bụi đất.
Một người phụ nữ khác, ôm đứa con nhỏ đang sốt cao trong tay, nước mắt lã chã: “Con ta sốt đã mấy ngày không dứt, Trưởng Lão Dược Phường cũng bó tay! Thân người nóng như lửa đốt, nhưng sao cứ run lẩy bẩy…” Nàng nhìn về phía tiệm thuốc ở cuối làng, ánh mắt đầy cầu khẩn nhưng cũng tràn ngập tuyệt vọng.
Trong đám đông, những lời xì xào bắt đầu nổi lên, không còn là tiếng than thở mà là sự hoài nghi, rồi dần chuyển thành oán trách. Một người đàn ông già nua, râu tóc bạc phơ, run rẩy chỉ tay về phía quán sách của Tạ Trần, một biểu tượng của "Nhân Đạo" tọa lạc xa xa, dù không thấy rõ nhưng hình ảnh ấy vẫn như một cái gai trong mắt ông. "Có phải... có phải là do chúng ta đã nghe theo lời Tạ Trần, từ bỏ việc thờ phụng Thiên Đạo không? Vô Trần Lão Tổ nói đúng, đây là thiên phạt! Hắn đã cảnh báo rồi mà chúng ta không nghe!" Giọng ông ta run rẩy, nhưng lời nói lại mang đầy sức nặng của sự mê tín và sợ hãi.
Một người khác phụ họa: “Chính là vậy! Từ khi chúng ta bắt đầu học cái ‘Nhân Đạo’ gì đó, từ khi chúng ta không còn dâng hương cúng bái Thiên Đạo như trước, thì tai ương liên tiếp giáng xuống! Đây không phải là cảnh cáo thì là gì?” Lời nói này nhanh chóng được nhiều người hưởng ứng, biến thành tiếng xôn xao, rồi thành những lời oán trách, giận dữ hướng về một hình bóng vô hình – Tạ Trần. Niềm tin vào lý trí, vào "Nhân Đạo" mà họ vừa mới gieo trồng đã bị nỗi sợ hãi nguyên thủy và sự mê tín cũ kỹ dễ dàng đánh đổ.
Tại tiệm thuốc của mình, Trưởng Lão Dược Phường, lưng còng gập, đôi mắt mệt mỏi sau cặp kính đã ngả màu, bất lực nhìn những thôn dân đang chen chúc trước cửa. Ông ta đã dốc hết sức lực, vận dụng mọi kiến thức y thuật mà mình có, nhưng căn bệnh này quá quái dị. Nó không giống bất kỳ loại bệnh sốt hay dịch bệnh nào mà ông từng biết. Thảo dược thông thường không có tác dụng, thậm chí cả những bài thuốc cổ truyền cũng chỉ như muối bỏ biển. "Linh khí suy yếu khiến thảo dược cũng cạn kiệt," ông lẩm bẩm với vẻ mặt bất lực, tay run rẩy kiểm tra mạch cho một đứa trẻ. "Dịch bệnh này lại quá quỷ dị, không giống bệnh thông thường... Nó như ăn mòn sinh khí, khiến người ta héo hon từ bên trong..."
Ông nhìn ra ngoài, nơi những cánh đồng khô cằn đang chết dần, nơi những khuôn mặt tuyệt vọng đang hướng về ông với ánh mắt cầu xin. Ông biết, cái giá của trường sinh, của việc cứ cố gắng níu giữ một Thiên Đạo đã suy tàn, giờ đây đang được trả bằng sự đau khổ của những phàm nhân vô tội. Nhưng ông, một lão già uyên bác, giờ đây cũng chỉ có thể lắc đầu, bất lực trước những gì đang diễn ra.
Quá sợ hãi và tuy���t vọng, một vài người dân bắt đầu hành động. Họ hốt hoảng đốt bỏ những biểu tượng nhỏ của "Nhân Đạo" mà họ từng treo trong nhà, những cuốn sách nhỏ, những bức tranh phác họa tư tưởng của Tạ Trần. Thay vào đó, họ quỳ gối trước những bàn thờ cũ kỹ, dập đầu cầu nguyện thần linh đã bị lãng quên, cầu xin sự tha thứ, cầu xin một phép màu. Những ngọn lửa nhỏ bốc lên từ những vật phẩm "Nhân Đạo" yếu ớt, như những hy vọng cuối cùng đang cháy thành tro tàn, để lại một mùi khói cay nồng hòa lẫn với nỗi sợ hãi và sự mê tín. Tiếng cầu nguyện, tiếng khóc lóc, tiếng ho khan, tất cả hòa quyện thành một bản bi ca thê lương, vọng mãi trong Thôn Vân Sơn, như một lời tố cáo thầm lặng về sự mong manh của niềm tin và sức mạnh khủng khiếp của nỗi sợ hãi.
***
Trong một căn phòng yên tĩnh tại Thành Vô Song, không khí bên trong dường như cách biệt hoàn toàn với sự hỗn loạn và hoang mang đang bao trùm nhân gian. Thành Vô Song, vốn là trung tâm tái thiết, là biểu tượng của hy vọng mới, giờ đây cũng không thoát khỏi sự ảnh hưởng của "lời nguyền" vô hình. Bên ngoài, bầu trời buổi chiều bị bao phủ bởi những đám mây đen vần vũ, không khí oi bức và nặng nề, như báo hiệu một trận cuồng phong sắp kéo đến. Tiếng ồn ào thường ngày của các khu phố thương mại, tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng nhạc từ các tửu lầu đã vơi đi nhiều, thay vào đó là sự trầm mặc đáng sợ, một sự căng thẳng ngầm lan tỏa khắp thành phố.
Trong căn phòng, hương trà thanh thoát thoang thoảng, nhưng không đủ để xua tan đi sự lo lắng đang đè nặng. Tạ Trần ngồi trước bàn trà, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn chằm chằm vào bản đồ thế giới đang được trải rộng trên mặt bàn gỗ trơn nhẵn. Từng đường nét, từng địa danh trên bản đồ, giờ đây như được tô điểm thêm bằng những chấm đỏ rợn người – mỗi chấm đại diện cho một khu vực đang gánh chịu mất mùa và dịch bệnh. Mỗi dòng chữ trong các báo cáo được tập hợp lại, đặt ngay ngắn bên cạnh bản đồ, đều như một nhát dao vô hình cứa vào lòng người, khắc họa chi tiết sự đau khổ, sự tàn phá đang diễn ra.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đứng cạnh Tạ Trần, đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua từng dòng báo cáo. Nàng vẫn khoác lên mình tiên bào trắng thuần, không họa tiết, nhưng vẻ thanh tao vốn có giờ đây bị che phủ bởi một nỗi lo lắng sâu sắc. Nàng khẽ thở dài, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ nghiêm trọng: “Tình hình nghiêm trọng hơn chúng ta nghĩ, Tạ Trần. Dân chúng đang hoang mang tột độ, và lời đồn về ‘thiên phạt’ đang lan rất nhanh. Một số nơi đã bắt đầu quay lưng lại với ‘Nhân Đạo’, đốt bỏ những biểu tượng, cầu nguyện Thiên Đạo cũ…” Nàng dừng lại, nhìn Tạ Trần, ánh mắt ẩn chứa sự sốt ruột và một chút bất lực. Sức mạnh tu vi của nàng có thể san bằng núi sông, nhưng lại vô dụng trước nỗi sợ hãi và sự mê tín đã ăn sâu vào lòng người.
Dương Quân, với vẻ anh tuấn của người luyện võ nhưng lại mang khí chất nho nhã của một thư sinh, đứng đối diện, đôi mắt sáng nay đã ẩn chứa một sự bối rối và nóng nảy không che giấu. Hắn siết chặt tay, giọng nói dứt khoát nhưng cũng có chút vội vàng: “Chúng ta không thể để yên như vậy! Để mặc Vô Trần Lão Tổ gieo rắc nỗi sợ hãi như thế này, thành quả của chúng ta sẽ tan biến hết! Hay là… chúng ta trực tiếp đến đối phó với hắn? Dù sao hắn cũng đang suy yếu, không còn mạnh mẽ như xưa!” Hắn không tin vào việc ngồi yên nhìn mọi thứ sụp đổ. Đối với hắn, hành động trực tiếp, dùng vũ lực để dẹp bỏ nguồn cơn là cách giải quyết hiệu quả nhất.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến khó tin, đôi mắt hắn không rời khỏi bản đồ, như đang cố gắng nhìn xuyên thấu qua những lớp sương mù và dịch bệnh để tìm ra bản chất của vấn đề. Hắn nhẹ nhàng đặt tách trà xuống, tiếng động nhỏ xé tan sự im lặng căng thẳng. “Vô Trần Lão Tổ chính là muốn chúng ta hành động bốc đồng.” Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối mát lành xoa dịu sự nóng nảy của Dương Quân. “Hắn biết rằng, với tình hình Thiên Đạo suy yếu, hắn không thể trực tiếp đối đầu với chúng ta bằng sức mạnh tuyệt đối nữa. Vì vậy, hắn đang cố gắng khơi dậy nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong lòng người phàm, nỗi sợ hãi về những điều siêu nhiên, về sự trừng phạt của thần linh.”
Hắn khẽ ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt và Dương Quân, như nhìn thấu tâm can họ. “Nỗi sợ hãi là một thứ vũ khí tàn độc. Chúng ta không thể dùng vũ lực để dập tắt nỗi sợ hãi đó, cũng như không thể dùng gươm giáo để chém đứt những sợi dây nghi ngờ trong lòng người. Cửu U Ma Chủ đã bị vô hiệu hóa, nhưng tàn dư tư tưởng của hắn vẫn còn, ăn sâu vào tâm trí những kẻ vẫn còn chấp niệm với quyền năng tuyệt đối, với sự mê tín.”
Tạ Trần đưa ngón tay gầy gò lướt trên bản đồ, dừng lại ở một chấm đỏ đang bùng phát mạnh mẽ nhất. “ ‘Lời nguyền’ này… không đơn giản chỉ là một phép thuật tà ác. Nó có một ‘nhân quả’ ẩn sâu. Thiên Đạo suy yếu, không chỉ là sự suy yếu của linh khí, mà còn là sự suy yếu của những quy luật tự nhiên đã từng vận hành thế giới. Sự mất cân bằng này, kết hợp với oán khí và tâm lý hoang mang của con người, đã tạo ra một môi trường lý tưởng cho cái gọi là ‘lời nguyền’ này phát tác.”
Hắn ngừng lại, suy nghĩ. “Vô Trần Lão Tổ không tạo ra ‘lời nguyền’ từ hư không. Hắn chỉ khuếch đại, thao túng những hạt mầm đã có sẵn trong thế giới và trong tâm hồn con người. Sự mất mùa, dịch bệnh có thể là hệ quả của sự hỗn loạn trong các yếu tố tự nhiên do Thiên Đạo suy yếu, nhưng nó được Vô Trần Lão Tổ lợi dụng để gieo rắc nỗi sợ hãi, để đổ lỗi cho ‘Nhân Đạo’ của chúng ta.”
Trong lòng Tạ Trần, một gánh nặng vô hình đang đè nặng. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của dân chúng, sự bất lực của Trưởng Lão Dược Phường, và cả sự dao động của những người đã từng tin tưởng vào hắn. Đây không chỉ là cuộc chiến chống lại Vô Trần Lão Tổ, mà còn là cuộc chiến giành lấy trái tim và khối óc của nhân gian. Sự mong manh của niềm tin, sự dễ dàng bị lung lay bởi nỗi sợ hãi, là một bài học đau đớn cho hắn. Hắn biết rằng, việc kiến tạo một trật tự mới, một "Nhân Đạo" vững chắc, không chỉ đòi hỏi trí tuệ mà còn cần sự kiên định bền bỉ, không ngừng nghỉ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cau mày, vẻ suy tư hiện rõ trên khuôn mặt. “Vậy ý công tử là… chúng ta cần phải tìm hiểu bản chất của ‘lời nguyền’ này thông qua ‘nhân quả’ của nó? Không phải bằng cách đối đầu trực tiếp với Vô Trần Lão Tổ, mà là hóa giải tận gốc rễ sự hoang mang và những yếu tố tự nhiên đang bị thao túng?” Nàng đã quen với cách tư duy sâu sắc của Tạ Trần, nhưng lần này, vấn đề dường như phức tạp hơn bất kỳ điều gì họ từng đối mặt.
Dương Quân vẫn còn chút nóng nảy, nhưng ánh mắt hắn đã dịu đi phần nào, lắng nghe lời Tạ Trần. Hắn biết, Tạ Trần không bao giờ hành động vô cớ, và luôn nhìn xa trông rộng hơn bất kỳ ai. “Nhưng nếu không hành động gì, dân chúng sẽ mất hết niềm tin. Liệu có cách nào để trấn an họ, để họ không hoàn toàn quay lưng lại với chúng ta không?”
Tạ Trần khẽ gật đầu, đôi mắt hắn lại chìm vào bản đồ. “Chính xác. Vô Trần Lão Tổ đang sử dụng những phương pháp ngày càng tàn bạo, cho th��y sự tuyệt vọng của hắn. Hắn sẽ tiếp tục leo thang xung đột nếu chúng ta không tìm ra cách hóa giải. Việc xây dựng một nền tảng vững chắc cho ‘Nhân Đạo’ không thể chỉ dựa vào lý trí suông, mà còn phải hóa giải tận gốc những nỗi sợ hãi nguyên thủy, những chấp niệm cố hữu. Chúng ta cần phải đào sâu hơn vào bản chất của ‘nhân quả’ này, không chỉ là những gì Vô Trần Lão Tổ làm, mà còn là mối liên hệ giữa Thiên Đạo suy yếu, sự hỗn loạn trong các yếu tố tự nhiên, và cả tâm lý tập thể của con người.” Hắn khẽ nhắm mắt, như đang dùng "nhân quả chi nhãn" của mình để nhìn xuyên qua màn sương mù của hỗn loạn, tìm kiếm một sợi dây liên kết vô hình.
Tiếng gió bên ngoài căn phòng bỗng rít lên mạnh hơn, làm rung nhẹ khung cửa sổ. Những đám mây đen bên ngoài Thành Vô Song càng lúc càng dày đặc, như thể cả thiên địa đang nín thở chờ đợi một biến cố lớn. Tạ Trần mở mắt, ánh mắt hắn kiên định. Dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thách thức lâu dài, một ván cờ định mệnh mà hắn, một phàm nhân, đang cố gắng sắp đặt cho tương lai. Hắn vẫn muốn sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của hắn, và những gánh nặng của thời đại, lại không cho phép điều đó.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.