Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 798: Giải Mã Kỳ Tích: Lý Trí Dập Tắt Hoang Mang

Màn đêm buông xuống Thiên Đăng Sơn, nuốt chửng vệt đen kỳ lạ nơi chân trời vào cõi vô hình, nhưng không thể che lấp đi ánh mắt kiên định của Tạ Trần. Lời nói của anh, trầm lắng mà mạnh mẽ, vẫn còn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời tuyên thệ trước vũ trụ đang chao đảo. Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh của một trận chiến tư tưởng đang đến gần, một cuộc đối đầu không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả lẽ phải và niềm tin. Tạ Trần biết, ván cờ này không thể thắng bằng một nước cờ đơn lẻ, mà phải là một chuỗi liên hoàn, biến hóa khôn lường, gỡ từng nút thắt của “nhân quả” do Vô Trần Lão Tổ giăng ra.

***

Trong thư phòng cổ kính tại Thành Vô Song, ánh nến lung linh hắt bóng lên những giá sách cao ngất, nơi hàng vạn cuốn kinh thư chất chồng, câm lặng chứng kiến dòng chảy của nhân thế. Kiến trúc của thư phòng mang đậm nét cổ điển, với những cột gỗ chạm khắc tinh xảo, những bức tường đá xám rêu phong và mái ngói lưu ly xanh biếc. Không khí nơi đây trầm lắng, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ, đôi khi bị át đi bởi tiếng giấy sột soạt khi ai đó lật trang sách. Mùi mực tàu, mùi gỗ thông và mùi trầm hương thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa trang nghiêm vừa có chút u hoài, như cất giữ bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu triết lý của ngàn năm về trước.

Ban ngày, Thành Vô Song vẫn giữ được vẻ sầm uất, náo nhiệt thường thấy. Tiếng rao hàng của thương nhân vọng lên từ khu chợ dưới chân thành, tiếng bước chân hối hả trên đường lát đá, tiếng xe ngựa lộc cộc cùng tiếng cười nói của người qua lại tạo nên một bản hòa tấu của cuộc sống phàm trần. Nhưng trong thư phòng này, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, ngồi đối diện với ba người đồng hành của mình. Làn da trắng nhợt của anh càng thêm nổi bật dưới ánh nến, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, bạch y tinh khiết không chút vẩn đục, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại ánh lên một sự lo lắng khó che giấu. Nàng khẽ siết chặt đôi tay ngọc ngà, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ sốt ruột. “Hắn đang lợi dụng nỗi sợ hãi cố hữu của phàm nhân, Tạ Trần. Các ‘kỳ tích’ mà Vô Trần Lão Tổ tạo ra, dù là sương mù ma quái, ảo ảnh đáng sợ hay bệnh dịch bí ẩn, đều đang gieo rắc sự hoang mang tột độ. Chúng ta không thể để hắn tiếp tục lũng đoạn nhân tâm như vậy.”

Dương Quân, tuấn tú nho nhã trong bộ đạo bào lam nhạt, nhưng khí chất lại toát lên vẻ anh tuấn, tràn đầy nhiệt huyết. Hắn gật đầu phụ họa, ánh mắt sáng ngời đầy sự bức xúc. “Đúng vậy, Tạ huynh. Dân chúng đang run rẩy, không bi���t đâu là thật, đâu là giả. Có những nơi, họ còn tự sát vì nghĩ mình bị ma quỷ ám ảnh. Chẳng lẽ chúng ta cứ đứng nhìn Vô Trần Lão Tổ phá hoại niềm tin, phá hoại cuộc sống của nhân gian sao?” Hắn khẽ vỗ mạnh xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ phá vỡ sự tĩnh mịch của thư phòng, thể hiện rõ sự bất mãn của mình.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong y phục xanh ngọc của y sư, gương mặt toát lên vẻ thông minh nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Nàng khẽ đặt tay lên vai Dương Quân, giọng nói nhẹ nhàng trấn an. “Sự sợ hãi có thể còn đáng sợ hơn cả bệnh tật, Dương Quân. Nó có thể khiến con người tự hủy hoại mình mà không cần đến ngoại lực. Nhưng tôi tin Tạ Trần đã có kế sách.” Nàng quay sang Tạ Trần, ánh mắt đầy tin tưởng.

Ngay lúc đó, một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện trong góc phòng, rồi hiện rõ hình dáng mảnh mai của Dạ Lan. Nàng vẫn che mặt bằng mạng che, chỉ lộ ra đôi mắt sắc sảo, ẩn chứa vô vàn bí mật. Giọng nói của nàng bình tĩnh, chuyên nghiệp như mọi khi, đưa ra những báo cáo khô khan nh��ng đầy đủ chi tiết về các sự kiện đang diễn ra. “Thông tin tình báo đã được xác minh. Vô Trần Lão Tổ đã sử dụng một loại tàn dư linh khí cực kỳ cổ xưa, kết hợp với vài loại ảo thuật đã thất truyền, để tạo ra những hiện tượng này. Đặc biệt là ‘sương mù ma quái’ ở Thôn Vân Sơn, nó không chỉ là sương mù đơn thuần, mà còn chứa đựng những hạt vật chất li ti có khả năng kích thích ảo giác, khiến người phàm nhìn thấy những hình ảnh đáng sợ trong tâm trí họ. Còn bệnh dịch ở Thị Trấn An Bình, theo điều tra sơ bộ của chúng ta, dường như là một loại bệnh dịch thông thường, nhưng được khuếch đại bởi nỗi sợ hãi và tâm lý tập thể.”

Tạ Trần lắng nghe cẩn trọng từng lời của Dạ Lan, đôi mắt anh khẽ nhắm lại, như đang hình dung toàn bộ bức tranh hỗn loạn mà Vô Trần Lão Tổ đang vẽ ra. Trong tâm trí anh, những sợi tơ “nhân quả” vô hình bắt đầu hiện lên, chằng chịt, phức tạp, liên kết những sự kiện rời rạc lại với nhau. Anh nhìn thấy chiến lược của Vô Trần Lão Tổ: dùng nỗi sợ hãi để chia rẽ, dùng ảo ảnh để lũng đoạn, dùng quyền năng tàn bạo để dập tắt ngọn lửa “Nhân Đạo” vừa mới nhen nhóm. Hắn muốn phá tan niềm tin vào sự tự do, vào giá trị của phàm nhân, đẩy tất cả trở lại thời kỳ cũ.

Anh khẽ thở ra một hơi dài, mở mắt, ánh nhìn quét qua từng người một, rồi dừng lại ở ngọn nến đang cháy leo lét, như biểu tượng cho ngọn lửa hy vọng mong manh trong thế gian. “Sức mạnh của hắn là dối trá, nhưng nỗi sợ hãi của con người là có thật. Chúng ta sẽ không đối đầu bằng vũ lực, mà bằng lý trí. Vô Trần Lão Tổ đang cố gắng hồi sinh Thiên Đạo cũ bằng cách biến mình thành một vị thần mới, gieo rắc nỗi sợ hãi để buộc nhân gian phải quỳ gối. Nhưng hắn đã quên mất rằng, Thiên Đạo không còn là một cá thể, nó là tổng hòa của vạn vật. Mà vạn vật, lại là khởi nguồn của ‘nhân quả’. Hắn đang đi ngược lại với dòng chảy của ‘nhân quả’, đang cố gắng đảo ngược một dòng sông đã định hướng.”

Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm tĩnh mịch của Thành Vô Song. “Hắn tin rằng chỉ khi Thiên Đạo được tái lập theo cách của hắn, thì sự bất tử mới tồn tại, quyền năng mới được bảo toàn. Nhưng điều đáng sợ không chỉ là quyền năng của Vô Trần, mà là việc hắn đã ‘mất người’, đã đánh mất hoàn toàn nhân tính của mình, biến thành một cỗ máy chỉ biết chạy theo chấp niệm về quyền lực và sự bất tử. Chính vì vậy, hắn có thể tàn nhẫn đến mức ấy. Và chính vì thế, hắn sẽ không thể hiểu được sức mạnh của lý trí và sự đoàn kết của phàm nhân.”

Anh quay lại, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. “Chúng ta phải tìm ra những người có thể nhìn xuyên qua màn sương mê tín đó. Những người có thể dùng trí tuệ để giải mã những ‘phép màu’ của Vô Trần Lão Tổ. Lăng Nguyệt, ta muốn nàng sử dụng mạng lưới tình báo của Dạ Lan để xác định chính xác những vùng bị ảnh hưởng nặng nề nhất, và quan trọng hơn, tìm kiếm những học giả, những người có kiến thức sâu rộng về thiên văn, địa lý, y học, thậm chí cả những người thợ khéo léo có khả năng phân tích vật liệu. Dương Quân, ta muốn ngươi cùng Mộ Dung Tuyết trực tiếp đến những nơi đó. Mộ Dung Tuyết sẽ dùng y thuật của mình để cứu chữa, còn ngươi sẽ là người bảo vệ, người kết nối những học giả đó, tạo điều kiện cho họ nghiên cứu.”

Lăng Nguyệt gật đầu dứt khoát, sự lo lắng trong mắt nàng dần biến thành sự tin tưởng. “Ta hiểu. Chúng ta sẽ biến những ‘kỳ tích’ của hắn thành những hiện tượng có thể giải thích được.”

Dương Quân nắm chặt tay. “Mỗi một lời giải thích hợp lý là một ánh sáng xua tan bóng tối mê tín. Ta sẽ làm hết sức mình.” Hắn nhìn Tạ Trần với vẻ kính phục, nhận ra sự sâu sắc trong chiến lược của vị thư sinh này.

Mộ Dung Tuyết khẽ mỉm cười. “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Đây là lúc chúng ta chứng minh giá trị của y học và tri thức phàm trần.”

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã hoàn toàn bao trùm. “Đây là ván cờ lớn nhất, không chỉ của chúng ta, mà của toàn bộ nhân gian. Vô Trần Lão Tổ gieo rắc nỗi s�� hãi, nhưng nỗi sợ hãi cũng có ‘nhân quả’ của nó. Những phép thuật tàn dư của hắn, những ảo ảnh mà hắn tạo ra, chúng không phải là hoàn hảo, chúng có những kẽ hở, những giới hạn mà hắn không thể kiểm soát hoàn toàn. Chúng ta sẽ tìm ra những kẽ hở đó, và dùng chính trí tuệ của phàm nhân để phá vỡ cái chấp niệm về quyền năng và sự bất tử của hắn.”

***

Thị Trấn An Bình, từng là một nơi yên bình đúng như tên gọi của nó, giờ đây lại chìm trong một không khí u ám, nặng nề. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường đều đóng cửa im ỉm. Tiếng nói chuyện thưa thớt, nhỏ nhẹ, không còn những tiếng rao hàng rộn rã, tiếng xe ngựa lộc cộc hay tiếng cười đùa trẻ thơ. Thay vào đó là những tiếng ho khan, tiếng rên rỉ yếu ớt từ những căn nhà đóng kín. Mùi thức ăn ít ỏi, nhường chỗ cho mùi thuốc bắc thoang thoảng và mùi ẩm mốc, mùi đất lẫn với một thứ mùi tanh nồng khó tả của bệnh tật và nỗi sợ hãi. Khí hậu nơi đây vốn mát mẻ, có gió, nhưng giờ đây gió chỉ mang theo hơi lạnh lẽo của sự bất an.

Chính tại nơi đây, một nhóm người đang miệt mài làm việc, phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ. Dương Quân, trong bộ đạo bào lam nhạt nhưng đã vương chút bụi bẩn, dẫn đầu một nhóm các học giả và nhà khoa học phàm nhân. Hắn không còn vẻ ngông nghênh, bốc đồng như trước, thay vào đó là sự điềm tĩnh và quyết đoán của một người lãnh đạo. Hắn tổ chức mọi việc một cách có trật tự, đảm bảo an toàn cho các học giả trong khi họ thực hiện công việc của mình.

Mộ Dung Tuyết, với y phục xanh ngọc tinh tươm nhưng gương mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi, đang ở trong một căn lều lớn được dựng tạm ở quảng trường trung tâm. Nàng cẩn trọng kê đơn, bốc thuốc, chăm sóc từng bệnh nhân một. Tiếng cối giã thuốc của nàng vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng than khẽ của những người đang chịu đựng cơn bệnh. Nàng khẽ vuốt trán một bà lão đang sốt cao, đôi mắt thông minh của nàng chứa đựng sự lo lắng sâu sắc cho sinh mạng phàm trần. “Đây không phải bệnh ma quỷ. Chỉ là bệnh sốt thông thường, kết hợp với tâm lý hoảng loạn khiến cơ thể suy yếu nhanh hơn. Nỗi sợ hãi đã mở cửa cho bệnh tật, làm suy giảm sức đề kháng của họ.”

Bên ngoài lều, dưới sự bảo vệ của Dương Quân, nhóm học giả đang tiến hành điều tra. Họ không có những pháp khí huyền diệu, nhưng lại sở hữu những công cụ đơn giản mà tinh xảo: kính lúp để phóng đại, ống nghiệm để phân tích, la bàn để định hướng, và cả những cuốn sách y lý, địa lý cổ xưa. Trong số đó, Lão Vương, một học giả tóc bạc phơ, đeo cặp kính gọng đồng nặng trịch, đang cẩn trọng thu thập mẫu sương mù bằng một chiếc bình thủy tinh. Ông ta là một người uyên bác, với vẻ ngoài giản dị, khắc khổ của một người đã dành cả đời mình cho tri thức.

“Sương mù này tuy dày đặc, nhưng cấu tạo không khác gì sương mù bình thường,” Lão Vương nói, giọng khẽ khàng nhưng đầy sự tự tin của một người đã nhìn thấy chân lý. Ông nâng chiếc bình lên, nhìn chăm chú qua lớp thủy tinh. “Có chăng là một loại khí đặc biệt nào đó đã làm nó cô đặc hơn, và quan trọng hơn, mang theo những hạt bụi nhỏ có khả năng kích thích thị giác. Chúng ta đã phân tích thành phần của chúng, và nhận thấy có dấu vết của một loại khoáng chất hiếm, thường được tìm thấy ở những vùng có linh khí tụ tập mạnh mẽ. Có lẽ, đây là tàn dư của linh khí suy yếu, bị Vô Trần Lão Tổ thao túng để tạo ra ảo giác.”

Một học giả trẻ tuổi hơn, ánh mắt tràn đầy sự hăng hái, ghi chép cẩn thận. “Chúng ta còn tìm thấy một loại nấm mốc đặc biệt phát triển nhanh chóng trong môi trường sương mù này. Loại nấm này có độc tính nhẹ, khi xâm nhập vào đường hô hấp, sẽ gây ra các triệu chứng như ho, sốt, và đau đầu, rất giống với các triệu chứng của bệnh dịch đang hoành hành.”

Dương Quân gật đầu, khuôn mặt hắn hiện lên vẻ hài lòng. “Mỗi một lời giải thích hợp lý là một ánh sáng xua tan bóng tối mê tín. Những gì Vô Trần Lão Tổ gieo rắc chỉ là những phép màu giả tạo, được xây dựng dựa trên sự thiếu hiểu biết và nỗi sợ hãi của con người. Nhưng chúng ta, với trí tuệ và lòng dũng cảm, có thể nhìn xuyên qua màn kịch đó.”

Hắn nhìn ra những thôn dân đang co ro trong nhà, ánh mắt họ đầy sự sợ hãi và hoang mang. Dương Quân biết, công việc của họ không chỉ là tìm ra sự thật, mà còn là khôi phục niềm tin. Hắn nhớ lại lời Tạ Trần, rằng “nhân quả” của nỗi sợ hãi cũng có thể bị phá vỡ bằng “nhân quả” của lý trí. Sự thật, dù trần trụi đến đâu, vẫn mạnh hơn bất kỳ lời dối trá nào. Hắn bắt đầu cảm nhận được sự ấm áp của không khí khi những người bệnh được Mộ Dung Tuyết cứu chữa, và ánh sáng của lý trí bắt đầu len lỏi vào những tâm hồn đang hoang mang.

Mộ Dung Tuyết bước ra khỏi lều y tế, trên tay nàng là một bình thuốc đã pha chế xong. Nàng nhìn những học giả đang say sưa nghiên cứu, rồi lại nhìn những người dân đang dần hồi phục. Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm. “Vô Trần Lão Tổ có thể có quyền năng lớn, nhưng hắn không thể thay đổi bản chất của vạn vật. Bệnh tật vẫn là bệnh tật, sương mù vẫn là sương mù. Chỉ là hắn đã dùng thủ đoạn để che mắt thế gian. Nhưng chúng ta sẽ không để hắn thành công.” Ánh mắt nàng kiên định, toát lên vẻ thông minh và lòng trắc ẩn.

Dương Quân bước đến bên nàng, giọng nói đầy quyết tâm. “Chính xác. Chúng ta sẽ không chỉ chữa trị thể xác, mà còn chữa trị cả tinh thần cho họ. Sẽ có thêm nhiều người tin vào trí tuệ của mình, thay vì quỳ gối trước những phép màu giả dối.” Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí, từ sự sợ hãi tột độ sang một sự tò mò thận trọng, và rồi là một tia hy vọng mong manh. Đó chính là “nhân quả” mà Tạ Trần đã tiên liệu, hạt giống của “Nhân Đạo” đang được gieo trồng trong từng mảnh đất khô cằn.

***

Phật Sơn Tự, nơi tiếng chuông chùa ngân vang mỗi buổi sớm mai, tiếng tụng kinh trầm bổng và tiếng mõ gõ đều đều tạo nên một không khí thanh tịnh, trang nghiêm. Những mái ngói cong vút, những bức tường gạch rêu phong và tượng Phật lớn hiền từ vẫn đứng đó, bất chấp những biến động của thế gian. Mùi trầm hương thoang thoảng quyện cùng mùi hoa sen từ ao nước nhỏ và mùi đất ẩm từ khu vườn thiền, tạo nên một cảm giác an lạc, xoa dịu những tâm hồn đang chao đảo. Buổi chiều hôm đó, nắng nhẹ xuyên qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên nền sân gạch, nơi hàng trăm thôn dân và cả một vài tu sĩ trẻ tuổi đang tập trung. Họ đến đây, không phải để cầu nguyện như thường lệ, mà để lắng nghe.

Dương Quân, đứng trên bục đá cao, nét mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại tràn đầy lý tưởng. Bên cạnh hắn là Lão Vương và các học giả khác, trên tay cầm những tấm bản đồ, những ghi chép và cả những chiếc bình thủy tinh đựng mẫu vật. Hắn nhìn xuống đám đông, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt, từ những người thôn dân chất phác, hoang mang, cho ��ến những tu sĩ trẻ vẫn còn vẻ hoài nghi. Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói rõ ràng, dứt khoát vang vọng khắp sân chùa, mang theo sức mạnh của sự thật.

“Thưa bà con, và các vị đạo hữu! Trong những ngày qua, chúng ta đã phải đối mặt với nỗi sợ hãi tột cùng. Sương mù ma quái, bệnh dịch bí ẩn, và những ảo ảnh đáng sợ đã gieo rắc sự hoang mang khắp nhân gian. Nhiều người đã tin rằng đó là lời nguyền, là sự trừng phạt của Thiên Đạo, là phép thuật của Vô Trần Lão Tổ.”

Dương Quân dừng lại, để cho lời nói của mình thấm vào tâm trí của mọi người. Hắn thấy những ánh mắt sợ hãi, những cái gật đầu cam chịu. Rồi hắn tiếp tục, giọng nói mạnh mẽ hơn. “Nhưng hôm nay, chúng ta đến đây để nói lên sự thật. Không có phép thuật hay ác quỷ nào ở đây cả, chỉ có nỗi sợ hãi và sự thiếu hiểu biết đã bị lợi dụng. Chúng ta, với trí tuệ của mình, có thể vượt qua mọi bóng tối!”

Lão Vương bước lên, cầm một chiếc bình thủy tinh chứa đầy sương mù. Ông ta giải thích cặn kẽ về cấu tạo của sương mù, v�� những hạt khoáng chất li ti gây ảo giác, về loại nấm mốc độc hại phát triển trong đó. Ông trình bày bằng những ngôn ngữ dễ hiểu, kèm theo những minh chứng cụ thể. “Đây không phải là ma thuật, mà là một hiện tượng tự nhiên bị cường hóa và thao túng bởi tàn dư linh khí. Và thứ nấm mốc này, chúng ta đã tìm ra cách để tiêu diệt chúng bằng một loại thảo dược thông thường.”

Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thường lệ, cũng bước lên, giải thích về bệnh dịch. “Bệnh mà bà con mắc phải, thực chất là một loại sốt thông thường, nhưng khi kết hợp với tâm lý hoảng loạn và sự thiếu thốn thuốc men, nó trở nên nguy hiểm hơn. Chúng ta đã có bài thuốc, và quan trọng hơn, chúng ta đã có cách để phòng ngừa nó bằng việc giữ gìn vệ sinh và tăng cường sức đề kháng.” Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười trấn an như xua đi mọi lo âu.

Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên trong đám đông. Ban đầu là sự hoài nghi, rồi đến sự ngạc nhiên, và cuối cùng là một sự nhẹ nhõm lan tỏa.

Một thôn dân già nua, râu tóc bạc phơ, run rẩy cất tiếng. “Vậy ra, không phải là lời nguyền… mà là bệnh thật sao? Ta cứ tưởng…” Ông thở phào nhẹ nhõm, như trút bỏ gánh nặng ngàn cân. Những người khác cũng bắt đầu reo hò nhẹ nhõm, ánh mắt họ không còn sự sợ hãi mà thay vào đó là niềm tin và lòng biết ơn.

Một tu sĩ trẻ, trên người vẫn mặc đạo bào của một tông môn đã từng vang danh, khẽ cau mày, trầm ngâm. “Lý lẽ này… thật sự có thể thay thế quyền năng của Thiên Đạo sao? Chẳng lẽ, tri thức phàm trần lại có thể giải thích những điều mà tu sĩ chúng ta vẫn luôn coi là thần thánh?” Ánh mắt anh ta nhìn Dương Quân và các học giả đầy vẻ tò mò, xen lẫn một chút bối rối.

Dương Quân nhìn tu sĩ trẻ, giọng nói hắn trở nên triết lý hơn, vang dội hơn. “Thiên Đạo không phải là thứ để chúng ta mê tín, mà là một quy luật mà chúng ta cần phải thấu hiểu. Quyền năng không phải là để gieo rắc sợ hãi, mà là để bảo vệ và kiến tạo. Những gì chúng ta chứng kiến hôm nay, chính là sức mạnh của trí tuệ, sức mạnh của sự đoàn kết, sức mạnh của ‘Nhân Đạo’. Nó chứng minh rằng, con người, dù là phàm nhân, cũng có thể tự mình tìm ra chân lý, tự mình giải cứu mình, mà không cần dựa dẫm vào bất kỳ thế lực thần thánh nào.”

Hắn giơ cao chiếc bình thủy tinh chứa sương mù đã được phân tích. “Đây không phải là một ‘phép màu’, đây là sự thật. Và sự thật, dù bị che giấu kỹ đến đâu, cuối cùng cũng sẽ được phơi bày.”

Đám đông vỡ òa trong tiếng reo hò, tiếng vỗ tay vang dội khắp Phật Sơn Tự. Không khí dần trở nên ấm áp, niềm tin vào lý trí và vào chính mình đã được củng cố. Những khuôn mặt u sầu giờ đây rạng rỡ hy vọng, họ không còn cúi đầu trước nỗi sợ hãi mà ngẩng cao đầu, hướng về một tương lai mới. Tạ Trần không có mặt tại Phật Sơn Tự, nhưng thông qua Dương Quân và các học giả, thông qua Mộ Dung Tuyết và y thuật của nàng, thông qua chính những người dân đã được chữa lành và được khai sáng, ngọn lửa “Nhân Đạo” đã được thắp lên, xua tan đi màn đêm hoang mang mà Vô Trần Lão Tổ đã cố gắng giăng ra. Niềm tin của dân chúng vào “Nhân Đạo” được củng cố, tạo nền tảng vững chắc cho trật tự mới, và các học giả, những người phàm trần với trí tuệ phi thường, đã chứng tỏ giá trị không thể thay thế của mình trong việc kiến tạo kỷ nguyên mới.

Tuy nhiên, Tạ Trần biết rõ, Vô Trần Lão Tổ sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại này. Việc các chiêu trò “thần thánh” của hắn không hiệu quả trước lý trí sẽ buộc hắn phải thay đổi chiến lược, có thể là hành động trực diện hơn, hoặc tàn bạo hơn. Cuộc chiến thực sự, không chỉ là của trí tuệ, mà còn là của ý chí, chỉ mới bắt đầu. Ngọn gió mát lành thổi qua Phật Sơn Tự, mang theo hương trầm và hoa sen, như một lời hứa hẹn về một bình minh mới cho nhân gian, nơi con người sẽ tự mình định đoạt vận mệnh của mình.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free