Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 797: Bóng Đêm Thập Phương: Vô Trần Gieo Rắc Ám Ảnh

Thiên Đạo không còn là một cá thể, nó là tổng hòa của vạn vật. Mà vạn vật, lại là khởi nguồn của 'nhân quả'."

Tạ Trần đứng dậy, bước ra ban công, ánh mắt nhìn về phía dòng sông đang cuộn chảy về phía Đông, nơi mặt trời đã lặn hẳn, chỉ còn lại ánh tím cuối cùng trên nền trời. Gió sông thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh của đêm đang về. Anh biết, một cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, không chỉ là chiến tranh của sức mạnh, mà còn là cuộc chiến của tư tưởng, của niềm tin, và của định mệnh. Nhưng anh không hề lo sợ. Bởi lẽ, anh hiểu rằng, mọi sự trên đời đều có "nhân quả" của nó, và ván cờ này, anh đã nhìn thấy từ rất lâu rồi.

***

Sáng sớm hôm sau, Thôn Vân Sơn chìm trong một màn sương mù kỳ lạ. Không phải là sương trắng mờ ảo thường thấy mỗi độ thu về, mà là một lớp khói đặc quánh, xanh xám, nặng nề, cuộn lên từ những khe núi s��u thẳm, nuốt chửng từng mái nhà gỗ, từng thân cây đại thụ. Mùi đất ẩm, mùi cỏ dại vốn thanh khiết của một vùng sơn thôn bỗng biến mất, thay vào đó là một thứ hương vị ngai ngái, tanh nồng, như mùi máu khô hay xác chết mục rữa. Tiếng suối chảy rì rầm nghe như tiếng rên rỉ, tiếng chim hót líu lo thường ngày đã im bặt, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe cửa, nghe như lời thì thầm của những linh hồn u uất.

Trong cái không khí đặc quánh ấy, những bóng hình chập chờn xuất hiện. Không rõ là sương mù tự biến hóa, hay là những ảo ảnh bị ma khí quấy nhiễu, nhưng chúng cứ lảng vảng, thoắt ẩn thoắt hiện giữa những thân cây, trên những mái nhà, gieo rắc nỗi sợ hãi vô hình vào tâm trí những người dân thôn Vân Sơn. Đêm qua, cả làng đã trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng. Con chó mực trung thành của lão Lý, vốn khỏe mạnh vạm vỡ, sáng nay đã cứng đơ trong sân, đôi mắt trợn ngược, không một vết thương nào rõ ràng. Đàn gà nhà thím Tư cũng chết rụi, nằm la liệt trong chuồng, lông xù xì, thân thể co quắp. Thậm chí, những cây ăn quả quanh làng, vốn đang độ sum suê, chỉ sau một đêm đã héo úa, lá vàng rụng tả tơi như giữa mùa đông khắc nghiệt.

Trong căn nhà tranh nhỏ, vợ chồng anh Ba ôm chặt đứa con gái nhỏ đang ho sù sụ, mặt mày tái mét. Khói bếp vốn quen thuộc, nay cũng mang một màu u ám, không còn hơi ấm như mọi ngày. Đứa bé khóc thét từng cơn, tiếng khóc yếu ớt vang vọng trong không gian nặng nề. Người mẹ trẻ, đôi mắt đỏ hoe, thì thầm với chồng: "Sương mù này không phải sương mù bình thường! Đêm qua thiếp thấy... thiếp thấy bóng người lướt qua cửa sổ, hình như là một lão già mặc đạo bào, đôi mắt đỏ ngầu..."

Anh Ba, một người đàn ông chất phác, quanh năm gắn bó với đồng ruộng, cũng không giấu nổi vẻ hoang mang. "Con chó nhà ta đêm qua còn khỏe mạnh, sáng nay đã cứng đơ... Cả làng đều vậy. Trời ơi, đây là điềm gì? Chẳng lẽ... chẳng lẽ là tai ương giáng xuống? Liệu có phải là sự trừng phạt của Thiên Đạo không?"

Nỗi sợ hãi nhanh chóng lan truyền khắp thôn. Dân làng không dám ra khỏi nhà, cánh cửa gỗ đóng chặt, ánh mắt nơm nớp nhìn qua khe h��, cố gắng nhìn xuyên qua màn sương mù dày đặc. Họ co cụm lại, cố gắng tìm kiếm hơi ấm và sự an ủi từ những người thân, nhưng nỗi tuyệt vọng cứ thế len lỏi vào từng ngóc ngách. Một vài người già, vốn là những người mộ đạo, bắt đầu lẩm bẩm những câu kinh, cầu xin chư thần phù hộ.

Đột nhiên, một luồng gió mạnh thổi tới, xua tan một phần sương mù, và từ trong màn khói ấy, một bóng người xuất hiện. Hắn mặc đạo bào màu xám tro, dáng người cao gầy, gương mặt khắc khổ, đôi mắt lạnh lẽo như băng. Hắn không ai khác chính là một tu sĩ bảo thủ, dưới trướng Vô Trần Lão Tổ. Phía sau hắn, vài tên tu sĩ khác cũng lộ diện, ánh mắt hinh hắc, trên tay cầm pháp khí phát ra những luồng sáng u ám.

"Nghe đây, những kẻ phàm tục ngu muội!" Giọng nói của tên tu sĩ bảo thủ vang vọng, mang theo một thứ uy áp khiến người ta kinh hồn táng đởm. "Những gì các ngươi đang phải chịu đựng chính là sự cảnh cáo của Thiên Đạo! Các ngươi đã dám hoài nghi, đã dám lắng nghe những lời lẽ phản nghịch, những lời lẽ xúi giục từ bỏ con đường tu tiên chân chính! Vô Trần Lão Tổ đã giáng xuống sự trừng phạt. Những kẻ nghi ngờ Thiên Đạo sẽ phải trả giá!"

Hắn phất tay, một luồng ánh sáng đen kịt từ pháp khí bắn ra, lao thẳng vào ngôi nhà của lão Lý. Cánh cửa gỗ bị phá tan tành, những mảnh gỗ văng tung tóe. Lão Lý và vợ, run rẩy quỳ sụp xuống, cầu xin. Nhưng tên tu sĩ không hề động lòng. "Các ngươi dám chứa chấp những kẻ mang tà niệm! Đây là hình phạt!" Hắn cười lạnh lùng, rồi cùng những tên tu sĩ khác bắt đầu dùng pháp thuật, không phải để "thanh lọc" mà để "trừng phạt". Những luồng sáng đen quỷ dị bay lượn khắp làng, cuốn lấy những người dân vô tội, gây ra những cơn đau đớn tột cùng, những ảo ảnh kinh hoàng. Tiếng la hét, tiếng khóc than vang lên thảm thiết, xé tan sự yên bình giả tạo của Thôn Vân Sơn, biến nơi đây thành một địa ngục trần gian. Họ không giết người, nhưng gieo rắc nỗi sợ hãi, sự hoang mang, làm lung lay niềm tin, khiến mỗi phàm nhân đều phải tự vấn: Liệu có phải họ đã sai khi đặt niềm tin vào "Nhân Đạo" của Tạ Trần, liệu có phải họ đã chọc giận "Thiên Đạo" tối cao?

***

Đêm đen như mực, gió lớn gào thét, xé toạc màn trời, thổi tung cát bụi và lá khô trong phế tích của một cung điện Thượng Cổ cổ xưa. Trăng tròn màu đỏ máu, lấp ló sau những đám mây đen kịt, nhuộm một màu u ám lên những cột đá khổng lồ đổ nát, những bức tường bị phong hóa và những phù điêu đã mờ nhạt theo dòng thời gian. Âm thanh rít gào của gió hòa cùng tiếng lá cây khô xào xạc, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, khiến nơi đây càng thêm phần hoang tàn, cổ kính và u ám. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ trộn lẫn với một thứ ma khí thoang thoảng, khiến không gian trở nên nặng nề, bí ẩn.

Trên đài cao nhất của phế tích, nơi một bức tượng thần đã vỡ nát, Vô Trần Lão Tổ đứng uy nghi, dáng người gầy gò nhưng toát ra một sự cường đại đến nghẹt thở. Hắn mặc một bộ trường bào màu xám tro, không thêu thùa, không họa tiết, nhưng mỗi nếp gấp đều dường như chứa đựng sức mạnh của năm tháng và sự lạnh lẽo của vô tình. Mặc dù không có những chi tiết ngoại hình được miêu tả trực tiếp từ thuở sơ khai, nhưng dáng vẻ của Vô Trần Lão Tổ hiện tại chính là sự tổng hòa của quyền năng, sự khắc khổ và một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. Đôi mắt hắn sâu thẳm như hai hố đen, nhưng lại ánh lên những tia sáng lạnh lẽo, đầy khinh miệt. Ma khí từ thân hắn không ngừng lan tỏa, biến những tàn tích xung quanh thành một vùng đất âm u, đáng sợ, nơi những hồn ma lạc lối cũng phải e dè không dám bén mảng.

Dưới chân đài cao, hàng trăm tu sĩ bảo thủ, thuộc các tông môn đã suy tàn hoặc bị cô lập, đang quỳ rạp, cúi đầu một cách cung kính, thậm chí là cuồng tín. Ánh mắt họ nghiêm nghị, gương mặt khắc khổ, một số còn mang vẻ tàn nhẫn và kiêu ngạo. Họ là những kẻ cuối cùng cố chấp níu giữ một trật tự đã không còn, nhưng trong tâm trí họ, đó là sự tôn thờ tuyệt đối đối với Thiên Đạo và con đường tu tiên truyền thống. Vô Trần Lão Tổ, với họ, là vị cứu tinh, là ngọn cờ cuối cùng của một thời đại vàng son.

Vô Trần Lão Tổ chậm rãi mở lời, giọng nói hắn trầm thấp nhưng lại vang vọng khắp cả phế tích, xuyên qua tiếng gió hú, mang theo một thứ uy lực thần bí. "Những kẻ phàm tục bị mê hoặc bởi thứ 'Nhân Đạo' giả dối, những tu sĩ yếu hèn từ bỏ con đường của tổ tiên, chúng là ung nhọt của thế giới này. Chúng dám nghi ngờ, dám phản bội Thiên Đạo, dám khước từ con đường bất tử mà cha ông ta đã dày công tạo dựng! Chúng ta không thể để những tư tưởng ô uế đó làm bại hoại gốc rễ của tu hành, làm suy yếu ý chí của những người còn giữ vững niềm tin!"

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua những gương mặt đầy sùng bái bên dưới, rồi tiếp tục, giọng nói càng thêm phần sắt đá. "Thiên Đạo đang suy yếu, nhưng nó chưa sụp đổ! Nó chỉ cần được thanh lọc, được loại bỏ những tạp chất, những kẻ sâu mọt đang gặm nhấm nền tảng của nó. Kẻ nào dám đứng về phía phàm nhân, kẻ nào dám nói rằng 'thành tiên' là sai lầm, kẻ đó chính là kẻ thù của chúng ta, kẻ thù của Thiên Đạo!"

Một tiếng hô vang đồng thanh vang lên từ đám tu sĩ, như sấm nổ giữa màn đêm: "Thần sẽ tuân lệnh, Lão Tổ! Xin Lão Tổ giáng lệnh!"

Vô Trần Lão Tổ gật đầu hài lòng, khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. "Tốt lắm. Hãy gieo rắc nỗi sợ hãi! Hãy cho chúng thấy sự kinh hoàng khi chọc giận Thiên Đạo! Hãy khiến chúng biết ai mới là người định đoạt vận mệnh! Ta không muốn 'vá trời' một cách vá víu. Ta muốn tái tạo nó, bằng một trật tự mới, một trật tự mà ta là người kiến tạo, một trật tự mà phàm nhân sẽ mãi mãi nằm dưới sự cai trị của tiên giới, không dám ngẩng đầu!"

Hắn phất tay. Không phải là một động tác mạnh mẽ, mà chỉ là một cái khẽ phất, nhẹ nhàng như gió thoảng. Nhưng từ bàn tay hắn, những luồng sáng đen kịt, đặc quánh như màn đêm nguyên thủy, bắn vụt đi với tốc độ kinh người, xé toạc không khí, hướng về các phương trời, về những vùng đất xa xôi. Mỗi luồng sáng mang theo một phần ma khí của Vô Trần Lão Tổ, một phần ý chí tàn bạo của hắn, gieo rắc những hiện tượng kỳ lạ, những cơn ác mộng kinh hoàng, những nỗi sợ hãi vô hình vào lòng dân chúng.

Vô Trần Lão Tổ nhìn những luồng sáng tan biến vào màn đêm, nụ cười tàn nhẫn vẫn còn đọng lại trên môi. Hắn biết, một làn sóng hoang mang, sợ hãi sẽ nhanh chóng lan tỏa khắp Thập Phương Nhân Gian. Nỗi sợ hãi là thứ vũ khí mạnh nhất, còn hiệu quả hơn bất kỳ thần thông diệt thế nào. Khi con người ta sợ hãi, họ sẽ quay về với những niềm tin cũ, sẽ tìm kiếm sự bảo hộ từ những kẻ có quyền năng. Và hắn, Vô Trần Lão Tổ, sẽ là vị thần cứu rỗi của họ, dưới danh nghĩa Thiên Đạo.

***

Hoàng hôn buông xuống Thiên Đăng Sơn, nhuộm một màu đỏ rực lên bầu trời, tựa như một bức tranh hùng vĩ của thiên nhiên. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi cây cỏ tươi mát và hương trầm thanh khiết từ ngôi miếu đá nhỏ trên đỉnh núi. Tiếng chuông gió ngân nga, mang theo sự thanh tịnh và yên bình, nhưng không thể xua đi vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt của những người đang đứng đó.

Trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, Tạ Trần đứng trầm ngâm, ánh mắt dõi về phía chân trời. Bên cạnh anh là Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Thanh Nguyệt. Cả ba đều mang vẻ mặt nặng trĩu. Tin t��c về những hiện tượng kỳ lạ và các cuộc 'thanh trừng' tàn bạo đã bắt đầu đổ về, lan truyền nhanh chóng như một dịch bệnh của nỗi sợ hãi. Thôn Vân Sơn chỉ là một trong số hàng chục, hàng trăm nơi đã bị Vô Trần Lão Tổ đưa vào tầm ngắm.

Thanh Nguyệt, tu sĩ trẻ vừa quyết tâm từ bỏ con đường tu tiên truyền thống để đi theo "Nhân Đạo", đôi mắt nàng vẫn còn vương vẻ bàng hoàng, sợ hãi sau khi nghe được những thông tin kinh hoàng từ các kênh liên lạc. Nàng vừa kể lại những gì mình chứng kiến và nghe ngóng được, giọng nói vẫn còn run rẩy. "...họ nói đó là sự trừng phạt của Thiên Đạo. Dân chúng sợ hãi lắm, Tiên Tử... Có người thậm chí đã quay lại tín ngưỡng cũ, cầu xin các tông môn bảo vệ. Họ sợ hãi cái chết, sợ hãi những hiện tượng kỳ lạ mà không ai lý giải được."

Dương Quân nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Vẻ nho nhã thường ngày đã bị thay thế bởi sự phẫn nộ và lo lắng sâu sắc. "Tên Vô Trần Lão Tổ này... hắn đang muốn dùng nỗi sợ hãi để kiểm soát tất cả! Hắn đang biến phàm nhân thành con rối, lợi dụng sự yếu đuối của họ để củng cố quyền lực của mình! Hắn không xứng đáng là một tu sĩ, hắn là một tên ma đầu!"

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng cũng ánh lên sự lo lắng. Nàng đưa tay khẽ vuốt mái tóc đen nhánh, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng. "Sức mạnh của hắn không phải là Thiên Đạo chân chính. Nó là tàn dư, là chấp niệm của một thời đại đã qua, nhưng vẫn đủ để gieo rắc tai ương. Hắn đang lợi dụng những vết thương của Thiên Đạo để tạo ra những ảo ảnh, những sự kiện dị thường, khiến con người mất đi lý trí, mất đi niềm tin vào bản thân."

Tạ Trần vẫn giữ im lặng, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đỏ rực đã dần nhạt, chỉ còn lại một vệt đen kỳ lạ đang từ từ bò lên, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng. Vệt đen ấy, không phải mây, cũng không phải bóng đêm, mà như một vết sẹo khổng lồ trên nền trời, biểu tượng cho sự tàn phá và cái ác đang lan rộng.

Anh khẽ thở d��i, một hơi thở nhẹ nhàng, mang theo chút suy tư, nhưng cũng đầy sự kiên định. "Hắn không muốn 'vá trời'. Hắn muốn bẻ cong nó, nhào nặn nó theo ý mình, theo cái chấp niệm của hắn. Hắn tin rằng chỉ khi Thiên Đạo được tái lập theo cách của hắn, thì sự bất tử mới tồn tại, quyền năng mới được bảo toàn. Nhưng hắn đã quên mất một điều... Thiên Đạo không còn là một cá thể, nó là tổng hòa của vạn vật. Mà vạn vật, lại là khởi nguồn của 'nhân quả'. Hắn đang đi ngược lại với dòng chảy của 'nhân quả', đang cố gắng đảo ngược một dòng sông đã định hướng."

Tạ Trần nhắm mắt lại. Trong tâm trí anh, những sợi tơ "nhân quả" vô hình bắt đầu hiện lên, chằng chịt, phức tạp, liên kết những sự kiện rời rạc lại với nhau. Thôn Vân Sơn, những hiện tượng kỳ lạ, tiếng khóc than của dân chúng, sự phẫn nộ của Dương Quân, nỗi lo lắng của Lăng Nguyệt, nỗi sợ hãi của Thanh Nguyệt, và cả vệt đen trên nền trời – tất cả đều là những mắt xích trong một chuỗi nhân quả khổng lồ mà Vô Trần Lão Tổ đang cố gắng kiến tạo, hoặc phá hoại.

Anh nhìn thấy chiến lược của Vô Trần Lão Tổ: dùng nỗi sợ hãi để chia rẽ, dùng ảo ảnh để lũng đoạn, dùng quyền năng tàn bạo để dập tắt ngọn lửa "Nhân Đạo" vừa mới nhen nhóm. Hắn muốn phá tan niềm tin vào sự tự do, vào giá trị của phàm nhân, đẩy tất cả trở lại thời kỳ cũ, nơi tu sĩ là những vị thần không thể với tới, và phàm nhân chỉ là những con kiến bé nhỏ. Điều đáng sợ không chỉ là quyền năng của Vô Trần, mà là việc hắn đã "mất người", đã đánh mất hoàn toàn nhân tính của mình, biến thành một cỗ máy chỉ biết chạy theo chấp niệm về quyền lực và sự bất tử. Chính vì vậy, hắn có thể tàn nhẫn đến mức ấy.

Bàn tay Tạ Trần khẽ siết chặt, những đường nét gân xanh ẩn hiện dưới lớp da trắng nhợt. Áp lực của "ván cờ định mệnh" ngày càng nặng nề. Anh không muốn sử dụng vũ lực, anh không tin vào việc dùng bạo lực để giải quyết vấn đề, nhưng khi những người dân vô tội đang phải chịu đựng, khi những hạt giống "Nhân Đạo" đang bị giày xéo, liệu anh có thể tiếp tục đứng ngoài? Đấu tranh nội tâm giữa nguyên tắc và thực tế, giữa lý tưởng và sinh tồn, chưa bao giờ mãnh liệt đến thế.

Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết, xuyên qua màn đêm đang dần bao trùm Thiên Đăng Sơn, hướng thẳng về vệt đen kỳ lạ nơi chân trời. "Sự tàn bạo của Vô Trần Lão Tổ sẽ đẩy nhiều người hơn về phía chúng ta, về phía 'Nhân Đạo'. Nhưng nó cũng sẽ tạo ra những thử thách lớn về lòng tin và sự kiên định. Hắn có thể gieo rắc nỗi sợ hãi, nhưng nỗi sợ hãi cũng có 'nhân quả' của nó. Những phép thuật tàn dư của hắn, những ảo ảnh mà hắn tạo ra, chúng không phải là hoàn hảo, chúng có những kẽ hở, những giới hạn mà hắn không thể kiểm soát hoàn toàn."

Anh quay sang nhìn Lăng Nguyệt, Dương Quân, và Thanh Nguyệt, ánh mắt anh chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, như nhìn thấy cả tương lai. "Chúng ta sẽ phải tìm ra những kẽ hở đó. Chúng ta sẽ phải cho nhân gian thấy rằng, Thiên Đạo thật sự không phải là thứ mà Vô Trần Lão Tổ đang dùng để khủng bố. Thiên Đạo thật sự nằm trong mỗi con người, trong mỗi 'nhân quả' mà chúng ta tạo ra. Đây là lúc chúng ta phải chứng minh rằng, 'Nhân Đạo' không chỉ là một lý tưởng, mà là một con đường sống, một con đường để giữ trọn nhân tính, để tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên."

Gió đêm thổi mạnh, mang theo hơi lạnh của một trận chiến sắp tới. Vệt đen trên nền trời đã lớn hơn, như một con quái vật vô hình đang nuốt chửng cả thế giới. Nhưng trong ánh mắt Tạ Trần, không có sự sợ hãi, chỉ có một ngọn lửa kiên định đang bùng cháy, ngọn lửa của trí tuệ, ngọn lửa của "nhân quả", sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thách thức nào, để kiến tạo một kỷ nguyên mới cho nhân gian.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free