Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 796: Vô Trần Lão Tổ: Lời Tuyên Chiến Của Kẻ Bảo Thủ

Tiếng gió đêm vẫn còn vương vấn trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, mang theo hơi lạnh từ chốn cao mà thổi vào căn miếu đá nhỏ, nơi ánh nến le lói soi sáng những khuôn mặt còn in hằn dấu vết của một đêm dài suy tư. Thanh Nguyệt, với bộ đạo bào tuy sờn cũ nhưng giờ đây lại như được khoác thêm một lớp áo tinh thần mới, đứng thẳng tắp, ánh mắt nàng không còn chút dao động hay sợ hãi nào. Quyết định từ bỏ con đường tu tiên cũ, hòa mình vào dòng chảy của Nhân Đạo đã gột rửa tâm hồn nàng, mang đến một sự thanh thản lạ kỳ. Nàng không còn là một tu sĩ trẻ hoang mang giữa những lời hứa hẹn viển vông, mà đã trở thành một ngọn lửa nhỏ, bùng cháy giữa đêm tối, mang theo niềm tin vào một tương lai khác.

Ánh trăng đã lùi dần về phía Tây, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của bình minh, dịu dàng len qua khe cửa miếu đá, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên nền đất. Tiếng chim hót líu lo ngoài vòm cây cổ thụ, tiếng chuông gió treo trước hiên khẽ rung lên theo nhịp gió thoảng, tạo nên một bản hòa tấu thanh tịnh, xua tan đi những muộn phiền của thế giới phàm trần. Mùi hương trầm còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi cây cỏ tươi mát sau một đêm sương, mang đến một cảm giác linh thiêng, tự tại.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ đẹp thanh thoát và ánh mắt sâu thẳm, khẽ gật đầu đáp lại lời thề của Thanh Nguyệt. Nàng không nói nhiều, nhưng cử chỉ nhẹ nhàng đỡ Thanh Nguyệt dậy, bàn tay ấm áp đặt lên vai cô gái trẻ, đã truyền đi một thông điệp mạnh mẽ hơn vạn lời nói. Đó là sự chấp thuận, sự tin tưởng, và một lời hứa thầm lặng về sự đồng hành trên con đường đầy chông gai phía trước. Khuôn mặt nàng, vốn luôn giữ vẻ lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây lại ánh lên một tia ấm áp hiếm thấy, như ánh nắng ban mai đầu tiên chạm vào đỉnh núi tuyết. Nàng biết, mỗi một hạt giống Nhân Đạo được gieo xuống, dù nhỏ bé đến đâu, cũng mang trong mình tiềm năng thay đổi cả một kỷ nguyên.

Dương Quân, với vẻ tuấn tú và nhiệt huyết, không giấu nổi nụ cười rạng rỡ. Y vỗ vai Thanh Nguyệt, ánh mắt sáng ngời niềm tin: "Hoan nghênh cô gia nhập. Con đường chúng ta đang đi tuy khó khăn, nhưng ý nghĩa của nó sẽ còn vang vọng mãi trong dòng chảy của lịch sử. Chúng ta sẽ cùng nhau kiến tạo một trật tự mới, nơi nhân tính được trân trọng, nơi con người sống một đời trọn vẹn, không còn bị ràng buộc bởi những ảo ảnh của tu tiên." Giọng y vang vọng trong không gian nhỏ hẹp, tràn đầy năng lượng và sự lạc quan, như muốn xua đi mọi bóng tối của sự nghi hoặc. Các tu sĩ trẻ khác, những người đã lắng nghe buổi diễn thuyết, những người đã chứng kiến sự chuyển biến trong tâm hồn Thanh Nguyệt, cũng khẽ xao động. Họ nhìn Thanh Nguyệt, nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, trong mắt họ ánh lên những tia hy vọng le lói, cùng với sự dè dặt và nỗi sợ hãi cố hữu. Nỗi sợ hãi về một con đường không có sức mạnh, không có sự bảo hộ của Thiên Đạo, nhưng cũng là nỗi sợ hãi khi phải tiếp tục con đường tu tiên đã "mất người".

"Chúng ta đã gieo được hạt giống đầu tiên, Nhân Đạo sẽ đâm chồi nảy lộc," Dương Quân trầm ngâm, ánh mắt y nhìn về phía chân trời đang dần ửng hồng. Y biết, sự chấp nhận của Thanh Nguyệt chỉ là khởi đầu, nhưng nó là một khởi đầu quan trọng, một dấu hiệu cho thấy những nỗ lực của họ không phải là vô ích. "Sự kiện ở Thành Vô Song, cùng lời thú tội của Trưởng Lão Thanh Vân đã tạo ra một vết nứt sâu trong lòng tin của chúng sinh vào Thiên Đạo cũ. Giờ đây, chúng ta phải lấp đầy khoảng trống đó bằng những giá trị chân thực hơn."

Thanh Nguyệt khẽ gật đầu, khuôn mặt nàng nghiêm nghị. "Nhưng vẫn còn nhiều người sợ hãi, nhất là các trưởng bối trong tông môn. Họ đã quen với quyền năng, với sự bất tử. Việc từ bỏ tất cả để chấp nhận một cuộc sống phàm trần là điều quá khó khăn đối với họ. Ta đã thấy những ánh mắt phẫn nộ, những lời đàm tiếu khi ta quyết định rời đi. Họ gọi ta là kẻ phản bội, là kẻ hồ đồ." Nàng khẽ thở dài, trong giọng nói vẫn còn vương vấn chút chua xót, nhưng không còn là sự hối hận. "Họ đã bị lôi kéo quá sâu vào ảo ảnh của sức mạnh, đến mức không thể nhìn thấy sự mục ruỗng đang ăn mòn chính tâm hồn mình."

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến bên cửa sổ, dõi mắt nhìn ra phong cảnh núi non hùng vĩ, nơi những lớp sương mù buổi sớm vẫn còn lãng đãng vờn quanh đỉnh núi. Nàng biết rõ sự khó khăn mà Thanh Nguyệt đang nói đến. Những tu sĩ lâu năm, những tông môn đã ăn sâu vào hệ thống Thiên Đạo cũ, sẽ không dễ dàng từ bỏ quyền lực và niềm tin đã được xây dựng hàng ngàn năm. Sự thay đổi, đặc biệt là một sự thay đổi mang tính cách mạng như Nhân Đạo, sẽ luôn gặp phải sự kháng cự dữ dội. "Đó là điều tất yếu, Thanh Nguyệt. Mỗi một sự chuyển mình của thời đại đều phải đối mặt với những kẻ cố chấp bám víu vào quá khứ. Họ không sợ Nhân Đạo không mang lại sức mạnh, họ sợ Nhân Đạo sẽ lấy đi những gì họ đã có, sợ Nhân Đạo sẽ phơi bày sự mục ruỗng bên trong họ."

Đúng lúc đó, một luồng sáng nhỏ chợt lóe lên trong tay Lăng Nguyệt Tiên Tử. Đó là một tín vật truyền âm, một dạng pháp khí cổ xưa dùng để truyền tải tin tức khẩn cấp. Vẻ mặt nàng lập tức biến sắc, đôi mắt phượng vốn đã sắc lạnh giờ đây càng trở nên thâm trầm hơn. Nàng nắm chặt tín vật, những ngón tay trắng ngần như ngọc khẽ run lên. Một sự căng thẳng vô hình lan tỏa khắp căn miếu đá, xua tan đi không khí yên bình ban nãy.

Dương Quân và Thanh Nguyệt lập tức cảm nhận được sự nghiêm trọng. Nét cười trên môi Dương Quân tắt hẳn, y tiến đến gần Lăng Nguyệt, ánh mắt đầy lo lắng. Thanh Nguyệt cũng vậy, tâm trạng thanh thản ban nãy bị thay thế bởi một nỗi bất an trỗi dậy. Họ hiểu rằng, những tin tức có thể khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử biến sắc như vậy chắc chắn không phải là tin lành.

Lăng Nguyệt khẽ thở dài, một hơi thở mang nặng sự mệt mỏi và lo lắng. Nàng nhìn Dương Quân, rồi lại nhìn Thanh Nguyệt, đôi mắt nàng ánh lên một vẻ phức tạp – vừa là sự cảnh báo, vừa là một lời hiệu triệu thầm lặng. Giọng nói nàng trầm xuống, từng lời như được nén lại từ sâu thẳm tâm can, mang theo sự nặng nề của một biến cố sắp xảy ra.

"Điều ta lo ngại nhất đã xảy ra... Vô Trần Lão Tổ đã lộ diện!"

Cái tên Vô Trần Lão Tổ vừa thốt ra, không khí trong miếu đá như đông đặc lại. Dương Quân giật mình, vẻ mặt y từ lo lắng chuyển sang kinh ngạc tột độ. Y từng nghe danh Vô Trần Lão Tổ, một nhân vật huyền thoại từ thời Thượng Cổ, tưởng chừng đã bế quan hoặc hóa thành tro bụi từ hàng ngàn năm trước. Sự xuất hiện của vị lão tổ này không khác gì một tiếng sét đánh ngang trời, báo hiệu một tai ương khôn lường. Thanh Nguyệt, tuy không biết nhiều về danh tiếng của Vô Trần Lão Tổ, nhưng nhìn phản ứng của Lăng Nguyệt và Dương Quân, nàng cũng hiểu rằng đây chắc chắn là một mối đe dọa cực kỳ nghiêm trọng, có thể làm rung chuyển cả Thiên Đăng Sơn này, và cả con đường Nhân Đạo mà nàng vừa chọn. Nàng khẽ siết chặt bàn tay, một cảm giác lạnh lẽo bắt đầu len lỏi trong trái tim. Sự bình yên của buổi sớm mai đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một điềm báo về một cơn bão lớn.

***

Cách đó hàng vạn dặm, giữa một vùng đất hoang tàn và bị lãng quên, tại Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ, không khí hoàn toàn khác biệt. Nơi đây, những cột đá khổng lồ đổ nát vươn mình lên trời, từng thớ đá bị phong hóa bởi thời gian và linh khí suy kiệt, mang trên mình những phù điêu mờ nhạt, khó có thể nhận ra hình thù nguyên thủy. Cây cối dại mọc um tùm, thân rêu phong bao phủ, quấn quýt lấy những bức tường đổ nát, như những xúc tu của thời gian đang dần nuốt chửng sự huy hoàng của quá khứ.

Bầu trời buổi trưa bị bao phủ bởi những đám mây đen u ám, nặng nề, như thể cả bầu trời đang oằn mình trước một áp lực vô hình. Gió lớn rít gào qua những khe hở của phế tích, mang theo tiếng hú lạnh lẽo, tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm của hàng ngàn linh hồn cổ xưa. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ trộn lẫn vào nhau, tạo nên một hương vị hoang tàn, u ám đặc trưng, gợi lên cảm giác về một nơi đã bị bỏ quên từ rất lâu, nơi thời gian dường như đã ngừng trôi. Thỉnh thoảng, tiếng chim kêu lạ lùng vang vọng từ những vòm cây tối tăm, càng làm tăng thêm vẻ bí ẩn và rợn người của nơi đây.

Chính giữa phế tích, trên một gò đất cao được tạo thành từ vô số những mảnh đá đổ nát, một thân ảnh già nua nhưng toát ra uy áp kinh người đang đứng sừng sững. Hắn ta chính là Vô Trần Lão Tổ. Bộ đạo bào màu xám tro của hắn, tuy không phô trương hoa mỹ, nhưng lại được dệt từ những sợi tơ linh liệu thượng đẳng, ôm lấy thân hình cao gầy nhưng vững chãi. Trên đó, những hình thêu cổ xưa của Thiên Đạo, dù đã mờ nhạt theo thời gian, vẫn ẩn chứa một sức mạnh huyền bí, như minh chứng cho địa vị và sự liên kết không thể cắt đứt của hắn với trật tự cũ. Mái tóc trắng như cước buông xõa trên vai, khuôn mặt nhăn nheo hằn sâu những dấu vết của ngàn năm tu luyện, nhưng đôi mắt hắn thì lại sắc lạnh, sâu thẳm như hai hố đen nuốt chửng ánh sáng, ẩn chứa sức mạnh cổ xưa có thể khiến vạn vật run rẩy. Mỗi hơi thở của hắn dường như cũng khiến không gian xung quanh ngưng đọng, linh khí trong không khí bị hút vào người hắn, tạo thành một trường năng lượng vô hình, nặng nề.

Xung quanh Vô Trần Lão Tổ là hàng chục, thậm chí hàng trăm tu sĩ còn sót lại của các tông môn bảo thủ, những kẻ đã bám víu đến cùng vào con đường tu tiên cũ. Có người vẻ mặt tiều tụy, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định mù quáng. Có người tràn đầy phẫn nộ, căm ghét cái gọi là "Nhân Đạo". Lại có người hoang mang, dao động, nhưng vẫn bị uy áp của Vô Trần Lão Tổ khuất phục. Họ đứng thành từng hàng, cúi đầu cung kính, không dám ngẩng m��t nhìn thẳng vào vị lão tổ huyền thoại. Sự xuất hiện của Vô Trần Lão Tổ đã thổi một luồng sinh khí mới vào tàn dư của phe bảo thủ, xua đi sự tuyệt vọng và mang đến một niềm hy vọng mong manh về việc phục hưng Thiên Đạo.

Ngay bên cạnh Vô Trần Lão Tổ là Liễu Thanh Phong. Vẻ ngoài thanh tú của y vẫn không hề thay đổi, dáng người cao gầy, đôi mắt sáng như sao, nhưng giờ đây lại ánh lên một sự tự phụ và cuồng nhiệt đến đáng sợ. Y vẫn mang theo thanh kiếm Bích Lạc bên hông, như một vật tùy thân không thể tách rời. Nhưng khác với vẻ chính trực ngày trước, ánh mắt y giờ đây ánh lên sự kiên định đến cực đoan, một lòng trung thành tuyệt đối với Thiên Đạo cũ và với Vô Trần Lão Tổ. Y nhìn về phía những tu sĩ khác, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt, như thể những kẻ đó chưa đủ kiên định, chưa đủ thuần khiết.

Vô Trần Lão Tổ từ từ ngẩng đầu, đôi mắt sắc lạnh quét qua một lượt những kẻ đang cúi mình trước hắn. Một luồng uy áp vô hình bỗng nhiên bùng phát, khiến những tu sĩ yếu hơn phải lảo đảo, thậm chí có người còn phải quỳ sụp xuống. Hắn không cần dùng lời lẽ khoa trương, chỉ riêng khí chất đã đủ để trấn áp mọi sự phản kháng. Giọng nói của hắn vang vọng khắp phế tích, trầm thấp nhưng lại mang theo một sức mạnh rung động lòng người, như tiếng chuông cổ xưa vọng về từ quá khứ xa xăm.

"Thiên Đạo đang suy yếu, nhưng chưa diệt vong!" Giọng hắn như sấm rền, vang vọng giữa không trung, xuyên qua tiếng gió rít. "Kẻ phàm nhân nào dám nghịch thiên, kẻ đó sẽ phải trả giá! Kẻ nào dám mưu đồ lật đổ trật tự đã tồn tại hàng vạn năm, kẻ đó sẽ bị Thiên Đạo đào thải, bị chúng sinh nguyền rủa!" Hắn khẽ vung tay, một luồng linh lực khổng lồ màu xám tro bùng phát từ lòng bàn tay, lan tỏa ra khắp không gian, bao trùm lấy toàn bộ phế tích. Những viên đá đổ nát bỗng nhiên rung chuyển, như muốn vỡ vụn dưới sức ép của linh lực cổ xưa. Các tu sĩ xung quanh cảm nhận được nguồn sức mạnh kinh thiên động địa đó, trong lòng trỗi dậy một niềm tin mãnh liệt, một sự cuồng nhiệt không thể tả. Họ đã tưởng rằng Thiên Đạo đã bỏ rơi họ, nhưng giờ đây, Vô Trần Lão Tổ đã xuất hiện, mang theo hy vọng phục hưng.

"Ta, Vô Trần, thề sẽ phục hồi lại trật tự cũ, bằng mọi giá!" Hắn tuyên bố, giọng nói đầy kiên quyết, không một chút nghi ngờ hay do dự. "Kẻ nào dám cản đường, kẻ đó sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ của ta, đối mặt với cơn thịnh nộ của Thiên Đạo!" Hắn nhìn về phía xa xăm, ánh mắt như xuyên thấu cả không gian, nhìn thấy những kẻ đang rêu rao cái gọi là "Nhân Đạo". Trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, chỉ có sự khinh miệt và căm ghét. "Cái gọi là 'Nhân Đạo', chẳng qua chỉ là một trò hề của đám phàm phu tục tử, của những kẻ yếu hèn không dám đối mặt với Thiên Đạo. Chúng muốn kéo cả chúng sinh chìm vào vũng bùn của sự tầm thường, của sự hữu hạn. Đó là tội ác không thể tha thứ!"

Liễu Thanh Phong quỳ một gối xuống, ánh mắt y sáng rực sự cuồng tín. "Vô Trần Lão Tổ vạn tuế! Phàm nhân sao dám mưu đồ lật đổ Thiên Đạo!" Y hô lớn, giọng nói tràn đầy sự kính phục và trung thành tuyệt đối. "Đám phàm nhân ngu xuẩn đó, chúng sẽ không bao gi��� hiểu được đại nghĩa của Thiên Đạo! Chúng sẽ không bao giờ cảm nhận được sự vĩ đại của con đường bất tử! Chỉ có ngài, Lão Tổ, mới có thể dẫn dắt chúng ta trở lại với vinh quang xưa!"

Vô Trần Lão Tổ khẽ gật đầu, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khóe môi nhăn nheo. Hắn điểm danh một vài tu sĩ mạnh mẽ nhất, những kẻ từng là chưởng môn, trưởng lão của các tông môn lớn, nay đã bị suy yếu nhưng vẫn còn giữ được chút thực lực. "Các ngươi, hãy tập hợp lực lượng còn lại. Lão phu sẽ truyền thụ cho các ngươi những bí pháp cổ xưa, giúp các ngươi phục hồi một phần tu vi. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những nơi mà cái gọi là 'Nhân Đạo' đang lan truyền mạnh mẽ nhất. Hãy cho chúng thấy, sức mạnh của Thiên Đạo không phải là thứ mà đám phàm nhân có thể thách thức!"

Các tu sĩ được điểm danh lập tức quỳ xuống, dập đầu cung kính, trong lòng trào dâng sự hưng phấn và lòng trung thành. Họ biết, con đường phía trước sẽ đầy máu và nước mắt, nhưng với sự dẫn dắt của Vô Trần Lão Tổ, họ tin rằng Thiên Đạo s��� được phục hồi, và những kẻ dám thách thức trật tự cũ sẽ phải trả giá đắt. Tiếng gió rít gào, tiếng lá cây xào xạc, và những đám mây đen vẫn quần tụ trên đầu, như một tấm màn bi tráng cho lời tuyên chiến đầy uy lực của Vô Trần Lão Tổ. Một kỷ nguyên đối đầu mới đã chính thức bắt đầu, với sự xuất hiện của một kẻ bảo thủ vĩ đại nhất.

***

Khi nắng chiều đã ngả vàng dịu, rải những tia nắng cuối cùng lên dòng sông Vọng Giang cuộn chảy, nhuộm một màu vàng óng ả lên mặt nước, Tạ Trần đang ngồi bên cửa sổ của Quán Trà Vọng Giang. Kiến trúc gỗ đơn giản của quán trà, với ban công nhìn thẳng ra dòng sông, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với những biến động đang cuồn cuộn bên ngoài thế giới. Tiếng nước sông chảy rì rào, tiếng chim hót líu lo trong vòm cây cổ thụ ven sông, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách khác, và tiếng pha trà thanh thoát của tiểu nhị, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc êm ái, ru lòng người. Mùi trà thơm thoang thoảng, hòa quyện với mùi nước sông tươi mát và mùi hoa cỏ ven bờ, mang đến một cảm giác thư thái, dễ chịu.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, vẫn khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn. Làn da trắng nhợt của anh càng làm nổi bật khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự vô thường của nhân gian. Anh khẽ nhấp một ngụm trà, hơi ấm của chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay, mang theo vị đắng chát rồi ngọt hậu, tựa như chính cuộc đời. Anh nhìn ra dòng sông, nơi những con thuyền nhỏ lặng lẽ trôi, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào trên khuôn mặt, nhưng tâm trí anh lại đang hoạt động mạnh mẽ, phân tích từng biến cố, từng mối liên hệ nhân quả.

Đúng lúc đó, Dạ Lan xuất hiện. Nàng vẫn giữ vẻ ngoài thanh lịch, uyển chuyển, bộ váy lụa đen tuyền khẽ bay theo từng bước chân nhẹ nhàng. Nàng tiến đến bên bàn Tạ Trần, khẽ cúi đầu chào, rồi ngồi xuống đối diện anh. Ánh mắt nàng lộ rõ vẻ lo lắng, nhưng vẫn giữ được sự trầm tĩnh của một ngư��i đã quen với việc đối mặt với những tin tức quan trọng. Nàng không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề, giọng nói trầm thấp, đủ nghe cho hai người.

"Vô Trần Lão Tổ... một nhân vật đã gần như bị lãng quên." Dạ Lan mở lời, ánh mắt nàng thoáng chút e dè. "Hắn từng là một trong những người mạnh nhất thời Thượng Cổ, danh tiếng vang dội, nhưng sau đó bế quan trường kỳ, tưởng chừng đã không còn tại thế. Sự xuất hiện của hắn lúc này là một biến số lớn, một lực lượng mà chúng ta không thể lường trước được." Nàng ngừng lại một chút, quan sát phản ứng của Tạ Trần, nhưng anh vẫn bình thản, chỉ khẽ nhấp thêm một ngụm trà. "Theo những tin tức chúng ta thu thập được, hắn đã tập hợp các tu sĩ mạnh nhất còn sót lại của phe bảo thủ tại Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ. Hắn tuyên bố sẽ phục hồi Thiên Đạo bằng mọi giá, và công khai chỉ trích 'Nhân Đạo' của chúng ta là dị đoan, là mưu đồ lật đổ trật tự trời đất."

Tạ Trần đặt chén trà xuống bàn, một tiếng "cạch" nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một nốt nh��c trầm trong bản giao hưởng của buổi chiều tà. Ngón tay anh khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, đều đặn, chậm rãi, tựa như đang đếm từng nhịp của một ván cờ lớn. Anh nhìn thẳng vào mắt Dạ Lan, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, không gợn sóng.

"Hắn không phải là biến số, Dạ Lan." Giọng Tạ Trần trầm ấm, điềm tĩnh, không một chút hoảng loạn hay bất ngờ. "Mà là một 'nhân quả' tất yếu. Ngươi nghĩ xem, khi một trật tự cũ đang sụp đổ, và một trật tự mới đang hình thành, liệu có thể không có sự kháng cự hay sao? Càng nhiều người tin vào 'Nhân Đạo', càng có nhiều hạt giống hy vọng được gieo xuống, thì sẽ càng có nhiều kẻ cố gắng níu giữ 'Thiên Đạo'."

Anh khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng, mang theo chút suy tư. "Sự xuất hiện của Vô Trần Lão Tổ, với sức mạnh và danh tiếng từ thời Thượng Cổ, chính là đại diện cuối cùng, mạnh mẽ nhất cho sự cố chấp của Thiên Đạo cũ. Hắn là hiện thân của cái gọi là 'chấp niệm' – chấp niệm vào quyền năng, chấp niệm vào sự bất tử, chấp niệm vào một trật tự đã không còn phù hợp với nhân gian."

Tạ Trần ngả người ra sau ghế, ánh mắt anh lại nhìn ra dòng sông, nơi ánh nắng chiều đã bắt đầu nhạt dần, nhuộm màu tím hồng lên những đám mây cuối chân trời. "Ta đã biết, con đường kiến tạo 'Nhân Đạo' sẽ không bao giờ dễ dàng. Sẽ có những kẻ khinh miệt, những kẻ tẩy chay, và giờ đây, sẽ có những kẻ dùng sức mạnh để đàn áp. Vô Trần Lão Tổ chính là một trong số đó. Hắn sẽ là một đối thủ cực kỳ khó nhằn, không chỉ về sức mạnh mà còn về tư tưởng. Hắn đại diện cho những gì Thiên Đạo cũ còn sót lại, những tàn dư cuối cùng của một thời đại đã qua."

Dạ Lan lắng nghe từng lời của Tạ Trần, nàng biết anh đã nhìn thấu mọi sự, đã tiên liệu được bước đi này. Nhưng dù có chuẩn bị tâm lý đến đâu, sự hiện diện của một cường giả Thượng Cổ như Vô Trần Lão Tổ vẫn khiến nàng không khỏi lo lắng. "Vậy chúng ta sẽ làm gì, công tử? Hắn đã tập hợp lực lượng, và chắc chắn sẽ hành động. Cuộc đối đầu giữa 'Nhân Đạo' và phe bảo thủ sẽ không chỉ là tranh luận, mà sẽ dẫn đến những hành động quân sự trực tiếp. Những tu sĩ trẻ như Thanh Nguyệt, những phàm nhân đã tin tưởng vào chúng ta, sẽ phải đối mặt với nguy hiểm."

Tạ Trần không trả lời ngay. Anh lại đưa chén trà lên miệng, nhấp một ngụm. Hơi ấm của trà, vị chát ngọt của nó như giúp anh tập trung hơn. Anh biết, đây không phải là lúc để lùi bước. Anh biết, sự xuất hiện của Vô Trần Lão Tổ sẽ buộc 'Nhân Đạo' phải đoàn kết và hành động quyết liệt hơn để tự bảo vệ và phát triển. Và anh, Tạ Trần, sẽ không thể tiếp tục đứng ngoài hoàn toàn.

"Chúng ta sẽ làm những gì chúng ta vẫn luôn làm." Tạ Trần cuối cùng cũng cất lời, ánh mắt anh sắc bén như xuyên thấu không gian, dường như đã nhìn thấy được ván cờ lớn hơn đang mở ra, những nước cờ phức tạp đang chờ đợi. "Chúng ta sẽ tiếp tục gieo hạt giống của 'Nhân Đạo', tiếp tục lan tỏa những giá trị chân thật. Và chúng ta sẽ đối mặt với những kẻ muốn dập tắt ngọn lửa đó, bằng mọi cách."

Anh đặt chén trà xuống, ngón tay khẽ gõ nhẹ thêm một lần nữa, âm thanh vang vọng trong tâm trí Dạ Lan. "Đây là lúc ta phải sử dụng trí tuệ 'nhân quả' của mình ở mức độ cao nhất. Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, nhưng việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Ta sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Nhưng ảnh hưởng của ta, và của những người tin vào Nhân Đạo, sẽ còn mãi, kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Vô Trần Lão Tổ là 'nhân quả' tất yếu của quá khứ, nhưng hắn sẽ không thể ngăn cản 'nhân quả' của tương lai."

Tạ Trần đứng dậy, bước ra ban công, ánh mắt nhìn về phía dòng sông đang cuộn chảy về phía Đông, nơi mặt trời đã lặn hẳn, chỉ còn lại ánh tím cuối cùng trên nền trời. Gió sông thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh của đêm đang về. Anh biết, một cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, không chỉ là chiến tranh của sức mạnh, mà còn là cuộc chiến của tư tưởng, của niềm tin, và của định mệnh. Nhưng anh không hề lo sợ. Bởi lẽ, anh hiểu rằng, mọi sự trên đời đều có "nhân quả" của nó, và ván cờ này, anh đã nhìn thấy từ rất lâu rồi.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free