Nhân gian bất tu tiên - Chương 795: Hồi Âm Của Thế Hệ Mới: Vết Nứt Trong Lòng Tiên Đạo
Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, màn đêm dần buông trùm Thành Vô Song. Từ xa, tiếng vỗ tay vang dội và những tiếng bàn tán sôi nổi từ Giảng Đường Ngoại Môn vẫn vọng lại, như một làn sóng âm thanh cuốn theo bao nỗi niềm và hy vọng.
Tại Quán Trà Vọng Giang, một quán trà nhỏ kiến trúc gỗ đơn giản, với ban công nhìn thẳng ra dòng sông đang lững lờ trôi, Tạ Trần ngồi nhâm nhi tách trà nóng. Hơi ấm từ tách trà lan tỏa trong lòng bàn tay anh, xua đi chút giá lạnh của đêm. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim đêm hót khe khẽ, và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những khách hàng khác tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái. Mùi trà thơm thoang thoảng, hòa quyện với mùi nước sông và mùi hoa cỏ ven bờ, mang đến một cảm giác dễ chịu khó tả.
Dạ Lan ng���i đối diện anh, y phục đen tuyền của nàng gần như hòa vào bóng đêm. Nàng khẽ nhếch môi cười, ánh mắt sắc sảo của nàng ánh lên vẻ hài lòng. "Xem ra, lời thú tội của Trưởng Lão Thanh Vân đã mở đường cho họ," nàng nói, giọng nàng trầm lắng nhưng chứa đầy sự đánh giá. "Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã tận dụng rất tốt khoảng trống niềm tin đó."
Tạ Trần không vội đáp. Anh đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt xa xăm nhìn về phía dòng sông. Mặt sông lấp lánh phản chiếu ánh trăng non và những vì sao đầu tiên, như một tấm gương khổng lồ phản chiếu vô số khả năng của tương lai. Anh khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện trên môi. "Gieo nhân nào, gặt quả nấy. Chỉ là ta giúp hạt giống nảy mầm nhanh hơn một chút."
Dạ Lan hiểu ý anh. Tạ Trần chưa bao giờ tự mình đứng ra hô hào, chưa bao giờ trực tiếp sử dụng vũ lực. Anh chỉ là một "kẻ kiến tạo nhân quả", một người xáo trộn bàn cờ, đẩy mọi thứ đến điểm bùng phát, rồi để những người khác, những người có nhiệt huyết, có lý tưởng, đứng ra dẫn dắt. Lăng Nguy��t và Dương Quân chính là những quân cờ quan trọng nhất trong ván cờ này.
"Sự thành công ban đầu của buổi diễn thuyết hôm nay sẽ thu hút sự chú ý không nhỏ," Dạ Lan tiếp lời, giọng nàng trở nên nghiêm túc hơn. "Sẽ có những kẻ hoan nghênh, nhưng cũng sẽ có những kẻ phản đối kịch liệt. Các thế lực bảo thủ, những tàn dư của tư tưởng tu tiên cũ, sẽ không ngồi yên."
Tạ Trần thu ánh mắt từ dòng sông về, nhìn thẳng vào Dạ Lan. "Đó là điều tất yếu. Một cái cây mới muốn đứng vững, phải trải qua bão táp. Một tư tưởng mới muốn thay thế cái cũ, phải đối mặt với sự kháng cự." Anh nhấp một ngụm trà nữa, rồi nói tiếp, giọng điệu có chút triết lý: "Mô hình xã hội mới dựa trên 'Nhân Đạo' sẽ cần nhiều hơn là lời nói. Nó đòi hỏi những hành động cụ thể, những hy sinh, và một quá trình bền bỉ để biến thành hiện thực."
Anh dừng lại, suy ngẫm. "Sự hợp tác giữa Lăng Nguyệt và Dương Quân, dưới sự dẫn dắt của ta, sẽ tạo thành một lực lượng mạnh mẽ chống lại tàn dư của quá khứ. Nhưng cuộc chiến không ch��� diễn ra trên đài cao, mà còn diễn ra trong từng ngôi làng, từng con phố, và quan trọng nhất, trong từng tâm hồn con người."
Dạ Lan khẽ thở dài. Nàng biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Nhưng nhìn thấy ánh mắt bình tĩnh, thấu đáo của Tạ Trần, nàng lại có một niềm tin lạ kỳ. Người đàn ông phàm tục này, với trí tuệ phi thường của mình, dường như đã nhìn thấy được điểm cuối của ván cờ vĩ đại này.
"Vậy, bước tiếp theo là gì?" Dạ Lan hỏi, ánh mắt nàng ánh lên sự chờ đợi.
Tạ Trần khẽ nhếch môi, ánh mắt anh lại hướng về phía xa, nơi ánh trăng đang dần lên cao, soi sáng dòng sông Vọng Giang. "Bước tiếp theo," anh nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự kiên định đến lạ, "là để những hạt giống nhân tính đó, đã được gieo rắc, bắt đầu bén rễ sâu hơn, và để những ngọn hải đăng của 'Nhân Đạo' được thắp sáng khắp mọi nẻo Nhân Gian." Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc cách mạng tư tưởng. Thiên Đạo cũ đã suy tàn, nhưng để một kỷ nguyên mới thực sự bắt đầu, c��n rất nhiều sự cố gắng, rất nhiều sự hy sinh. Và anh, Tạ Trần, vẫn sẽ là người thầm lặng kiến tạo, đẩy đưa nhân quả, cho đến khi "sống một đời bình thường" không còn là một ước nguyện xa vời, mà trở thành một hiện thực hiển nhiên của toàn bộ Nhân Gian.
***
Sáng hôm sau, Thành Vô Song thức giấc trong một bầu không khí có phần dị thường. Khí hậu ôn hòa, nắng ấm nhẹ trải vàng trên những mái ngói cong vút của các công trình kiến trúc đồ sộ, len lỏi qua những tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ. Tiếng rao hàng của thương nhân đã vang vọng khắp các khu phố thương mại sầm uất, tiếng bước chân hối hả của người đi đường, tiếng xe ngựa lộc cộc trên những con đường lát đá, và tiếng nhạc từ các tửu lầu vẫn không ngừng vang lên, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ các tiệm buôn, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa từ các khu vườn nhỏ ven đường hòa quyện vào nhau, đánh thức các giác quan. Thành Vô Song vẫn sầm uất, náo nhiệt, và tràn đầy sức sống như mọi khi, nhưng có một điều gì đó khác biệt, một luồng sóng ngầm đang cuộn chảy dưới vẻ ngoài bình yên ấy.
Tại một góc phố ít ồn ào hơn, gần thư viện cổ kính, Thanh Nguyệt đứng giữa một nhóm tu sĩ trẻ tuổi khác. Nàng, với khuôn mặt thanh tú và đôi mắt trong veo, dường như đang lạc lối trong một mê cung suy tư. Đạo bào đơn giản của nàng, đã có vài vết sờn nhẹ, càng làm nổi bật vẻ mộc mạc, gần gũi của một người xuất thân từ tông phái nhỏ, chưa từng đắm chìm trong sự xa hoa của các đại tiên môn.
"Nếu tu tiên cuối cùng chỉ là đánh mất nhân tính, vậy chúng ta tu vì điều gì?" Một tu sĩ trẻ với khuôn mặt gầy gò, đôi mắt quầng thâm vì thiếu ngủ, lên tiếng, giọng y đầy vẻ hoài nghi. Y vừa trải qua một đêm trằn trọc không ngủ, những lời của Lăng Nguyệt Tiên Tử và hình ảnh Trưởng Lão Thanh Vân sụp đổ vẫn ám ảnh tâm trí. "Chúng ta cố gắng luyện khí, tu pháp, tìm kiếm trường sinh bất tử... để rồi trở thành một cái xác không hồn, quên đi nguồn cội, quên đi c���m xúc sao?"
Lời nói của y như một viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng tranh cãi.
"Ngươi nói gì vậy?" Một tu sĩ khác, vẻ ngoài có phần kiêu ngạo hơn, lập tức phản bác. Y mặc đạo bào thêu hoa văn phức tạp, khí chất toát lên vẻ cao ngạo của một đệ tử tông môn lớn. "Đó chỉ là lời lẽ mê hoặc của phàm nhân. Thiên Đạo vẫn là chân lý duy nhất! Tu luyện để đạt đến cảnh giới cao siêu, thoát ly phàm trần, đó mới là đại đạo. Vị Trưởng Lão Thanh Vân kia chỉ là một trường hợp cá biệt, do chấp niệm quá sâu mà lạc lối thôi!"
"Trường hợp cá biệt?" Tu sĩ gầy gò cười khẩy. "Ngươi có dám chắc y là trường hợp cá biệt không? Bao nhiêu vị tiền bối đã từng được chúng ta ngưỡng mộ, cuối cùng lại biến thành những kẻ lạnh lùng, vô cảm, coi sinh mạng phàm nhân như cỏ rác? Chẳng phải đó chính là 'mất người' mà Lăng Nguyệt Tiên Tử đã nói đó sao? Chúng ta có thể thấy những vết nứt trong tâm hồn họ, những khoảng trống của cảm xúc đã bị bào mòn bởi thời gian và bởi sự truy cầu sức mạnh mù quáng."
Thanh Nguyệt lắng nghe cuộc tranh luận gay gắt, ánh mắt nàng dao động giữa sự đồng tình và nghi ngờ. Nàng nhớ lại hình ảnh Trưởng Lão Thanh Vân, vị trưởng lão uy nghi mà nàng từng kính trọng, bỗng chốc sụp đổ như một tòa tháp cát trước sự thật phũ phàng. Ánh mắt tuyệt vọng của ông ta khi đối diện với ký ức về Thanh Loan, sự trống rỗng trong đôi mắt đã từng chứa đựng uy nghiêm, tất cả đều khắc sâu vào tâm trí nàng. Và rồi, những lời nói của Lăng Nguyệt Tiên Tử, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, đã phân tích cặn kẽ bản chất của sự "mất người" trong tu luyện, dùng chính ví dụ của Trưởng Lão Thanh Vân để minh họa.
"Lời của Lăng Nguyệt Tiên Tử... nó chạm đến tận cùng nỗi sợ hãi của ta," Thanh Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng đủ để mọi người xung quanh nghe thấy. "Liệu chúng ta có đang đi trên con đường sai lầm? Liệu chúng ta đang cố chấp bám víu vào một ảo ảnh trường sinh, để rồi đánh đổi những thứ quý giá nhất của một kiếp người?" Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi có những đám mây trắng lững lờ trôi, tựa như những suy nghĩ mông lung trong tâm trí nàng. Nàng từng khao khát phi thăng, từng mơ ước được tự do ngao du giữa trời đất, nhưng cái giá phải trả cho sự tự do ấy, liệu có quá đắt? Nàng tự hỏi, liệu có một con đường nào khác, một con đường mà người tu luyện vẫn có thể giữ trọn vẹn nhân tính của mình, không bị quyền năng và thời gian bào mòn đi những cảm xúc, ký ức và tình yêu thương? Nàng cảm thấy một sự hoang mang sâu sắc, một lỗ hổng lớn trong niềm tin bấy lâu nay. Giữa những cuộc tranh luận ồn ào và những tiếng bàn tán xôn xao của phàm nhân về "Nhân Đạo" mới, Thanh Nguyệt cảm thấy mình đang đứng trên một ngã ba đường, cần phải đưa ra một lựa chọn quan trọng cho cuộc đời mình. Nàng không còn tin vào những lời lẽ sáo rỗng về sự bất tử, về sự siêu thoát khi tâm hồn đã hóa đá. Nàng khao khát một chân lý khác, một con đường mang lại ý nghĩa thực sự cho sự tồn tại của mình.
***
Chiều tà, ánh nắng chiều dịu nhẹ phủ một lớp vàng óng lên dòng sông Vọng Giang, gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo hơi mát và mùi hương cỏ cây. Tại Quán Trà Vọng Giang, bầu không khí vẫn yên bình, thư thái như mọi khi. Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve thành chén trà sứ trắng, ánh mắt thấu đáo dõi theo những con thuyền nhỏ lững lờ trôi trên mặt sông. Anh vẫn giữ nguyên dáng vẻ thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt, mái tóc đen dài buộc gọn gàng. Chiếc áo vải bố màu xám nhã nhặn càng làm tôn lên vẻ trầm tĩnh, sâu sắc của anh, dường như anh là một phần của bức tranh thủy mặc tĩnh lặng, tách biệt khỏi mọi ồn ào thế sự. Tuy nhiên, đôi mắt sâu thẳm của anh lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự vận động của nhân quả. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không gian, hòa quyện với tiếng nước sông chảy róc rách và tiếng chim hót líu lo, tạo nên một khung cảnh thanh bình đến lạ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân bước vào quán trà. Lăng Nguyệt vẫn vận bạch y thuần khiết, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng vẫn chứa đựng sự uy nghiêm, nhưng hôm nay, Tạ Trần nhận thấy một thoáng mệt mỏi ẩn sâu trong đó, dấu hiệu của những nỗ lực không ngừng nghỉ. Nàng cài một chiếc Nguyệt Quang Trâm đơn giản nhưng tinh xảo trên búi tóc đen nhánh, chiếc trâm phản chiếu ánh chiều tà, lấp lánh một vẻ đẹp trầm mặc. Dương Quân, bên cạnh, tuấn tú và thanh thoát trong bộ đạo bào lam nhạt, ánh mắt vẫn tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng.
"Có những người bắt đầu dao động, nhưng cũng có những kẻ cố chấp hơn," Lăng Nguyệt nói, giọng nàng ngắn gọn và dứt khoát khi ngồi xuống đối diện Tạ Trần. Nàng đặt nhẹ một cuốn sổ nhỏ lên bàn, có vẻ như là tổng hợp những phản ứng từ buổi diễn thuyết hôm qua. "Họ không dễ dàng từ bỏ con đường đã theo đuổi cả đời. Đường phía trước còn rất dài."
Dương Quân gật đầu phụ họa, ánh mắt y nhìn Tạ Trần đầy ngưỡng mộ. "Dù vậy, Tiên Tử. Cũng có không ít tu sĩ trẻ tuổi đã bắt đầu suy ngẫm lại. Đặc biệt là những người xuất thân từ các tông phái nhỏ, hoặc những người có nhiều tiếp xúc với phàm nhân. Lời thú tội của Trưởng Lão Thanh Vân và những phân tích của Tiên Tử đã gieo vào lòng họ một hạt giống hoài nghi."
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh bình tĩnh hơn. "Chỉ cần một hạt giống nảy mầm, cả cánh đồng sẽ thay đổi. Vấn đề không phải là số lượng, mà là sự chân thành." Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, lời nói súc tích nhưng đầy ý nghĩa, khiến người nghe phải suy ngẫm. "Sự chân thành của những kẻ dám đối diện với sự thật, dám từ bỏ những ảo ảnh đã xây đắp bấy lâu. Đó mới là sức mạnh thực sự để phá vỡ cục diện cũ." Anh khẽ nhếch môi, ánh mắt sâu thẳm thoáng qua một tia sáng kỳ lạ. "Những thế lực bảo thủ sẽ càng cố chấp hơn, đó là điều tất yếu. Bởi vì 'Nhân Đạo' không chỉ là một con đường tu luyện mới, nó còn là một lời đe dọa trực tiếp đến quyền uy và địa vị của họ. Họ sẽ không ngồi yên nhìn trật tự cũ sụp đổ."
Lăng Nguyệt Tiên Tử thở dài nhẹ, ánh mắt nàng lại hướng về phía dòng sông. "Sự kháng cự sẽ rất mạnh mẽ. Thậm chí có thể dẫn đến xung đột."
"Xung đột là điều không thể tránh khỏi khi cái cũ và cái mới đối đầu," Tạ Trần đáp. "Tuy nhiên, điều quan trọng là chúng ta phải bảo vệ những hạt giống mới nảy mầm, nuôi dưỡng chúng bằng lý lẽ và sự thật, chứ không phải bằng vũ lực." Anh dừng lại, đặt chén trà xuống bàn. "Hãy để họ thấy rằng, 'Nhân Đạo' không phải là sự yếu đuối, mà là sự kiên cường của tinh thần, là sự trở về với bản ngã chân thật nhất của con người."
Đúng lúc ấy, một bóng người rụt rè bước vào quán trà. Đó chính là Thanh Nguyệt. Khuôn mặt nàng hiện rõ vẻ lo lắng, bối rối, nhưng đôi mắt trong veo ấy lại ẩn chứa một quyết tâm mạnh mẽ. Nàng mặc bộ đạo bào đã sờn, nhưng dáng vẻ lại toát lên sự kiên định. Nàng nhìn thấy Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, ánh mắt nàng lập tức sáng lên, rồi lại rụt rè cúi đầu.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày, ánh mắt phượng sắc bén quét qua Thanh Nguyệt. Nàng không nói gì, chỉ ra hiệu cho Thanh Nguyệt ngồi xuống một chiếc ghế trống gần đó. Thanh Nguyệt nhẹ nhàng tiến đến, ngồi xuống, hai tay nàng siết chặt vào nhau.
"Tiên Tử..." Thanh Nguyệt lên tiếng, giọng nàng run run, nhưng ánh mắt lại nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, không chút nao núng. "Ta... ta không còn tin vào con đường cũ. Những lời của người, những gì ta đã chứng kiến... khiến ta nhận ra rằng con đường tu tiên mà ta vẫn hằng theo đuổi có thể là một con đường sai lầm, một con đường dẫn đến sự đánh mất bản thân." Nàng hít một hơi thật sâu, như để lấy hết can đảm. "Xin người chỉ dạy cho ta con đường của Nhân Đạo! Ta muốn tìm một con đường mà ta vẫn có thể là chính mình, vẫn có thể giữ trọn vẹn nhân tính của mình."
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Thanh Nguyệt hồi lâu, ánh mắt nàng nghiêm nghị nhưng giờ đây đã pha lẫn một chút ấm áp. Nàng hiểu được sự đấu tranh nội tâm của cô gái trẻ này, sự dũng cảm khi dám đối diện với niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy. "Con đường Nhân Đạo không phải là một pháp môn tu luyện, Thanh Nguyệt," Lăng Nguyệt bắt đầu, giọng nàng vẫn trong trẻo nhưng giờ đây mang một sự dẫn dắt rõ ràng. "Nó là một lựa chọn, một thái độ sống. Là sự từ bỏ những chấp niệm về sức mạnh, về sự bất tử, để trở về với những giá trị cốt lõi của một kiếp người: tình yêu thương, sự đồng cảm, trách nhiệm, và sự trân trọng mọi sinh linh."
Dương Quân liền bổ sung, giọng y đầy nhiệt huyết: "Nó đòi hỏi sự kiên trì, sự dũng cảm để đối mặt với những cám dỗ của quyền năng và danh vọng. Con đường này không có công pháp thần thông, không có tiên đan diệu dược, chỉ có sự tu dưỡng tâm tính, sự khai mở trí tuệ, và sự phụng sự cho Nhân Gian." Y nhìn Thanh Nguyệt với ánh mắt khích lệ. "Ngươi sẽ phải đối mặt với sự coi thường của những tu sĩ cũ, sự nghi ngờ của những kẻ chưa hiểu. Ngươi sẵn sàng chịu đựng những điều đó chứ?"
Thanh Nguyệt gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt nàng tràn đầy quyết tâm. "Ta sẵn sàng! Ta đã quá mệt mỏi với những lời lẽ sáo rỗng, với sự lạnh lùng vô cảm của giới tu tiên. Ta muốn tìm một ý nghĩa thực sự cho cuộc đời mình, không phải là một kiếp trường sinh vô vị." Nàng nhìn Tạ Trần, người vẫn ngồi đó lặng lẽ, ánh mắt thấu hiểu. Trong khoảnh khắc ấy, nàng cảm thấy một sự tin tưởng lạ kỳ vào người thư sinh phàm tục này, người dường như đã nhìn thấy rõ hơn bất kỳ ai về tương lai của Nhân Gian.
***
Đêm đã về khuya, ánh trăng sáng vằng vặc trên nền trời đen thẳm, rải một màn bạc huyền ảo lên Thiên Đăng Sơn. Ngọn núi, với những con đường mòn quanh co và ngôi miếu đá nhỏ đơn giản trên đỉnh, hiện lên thanh tịnh và linh thiêng lạ thường. Gió đêm thổi rì rào qua những tán cây cổ thụ, mang theo mùi hương cây cỏ tươi mát và thoang thoảng mùi hương trầm từ ngôi miếu, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Tiếng chuông gió treo trên mái hiên miếu ngân nga khe khẽ, như lời thì thầm của đất trời. Bầu không khí trong lành và mát mẻ trên đỉnh núi dường như gột rửa mọi bụi trần, mang lại sự bình yên cho tâm hồn. Từ đây, có thể nhìn thấy những ánh đèn le lói từ Thành Vô Song xa xa, như những vì sao nhỏ dưới chân núi, biểu tượng của một thế giới đang chờ đợi sự thay đổi.
Trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang đứng chờ đợi. Lăng Nguyệt vẫn giữ vẻ thanh thoát, lạnh lùng trong bạch y, nhưng ánh mắt nàng lại mang một sự chờ mong hiếm thấy. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng phản chiếu ánh trăng, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ. Dương Quân đứng bên cạnh, khí chất nho nhã nhưng kiên định, ánh mắt y nhìn xuống con đường mòn, nơi Thanh Nguyệt đã hứa sẽ đến. Họ im lặng, lắng nghe tiếng gió thổi và tiếng chuông ngân, sự im lặng của đêm khuya dường như đang chờ đợi một khoảnh khắc trọng đại.
Một bóng người nhỏ bé dần hiện ra trên con đường mòn cuối cùng dẫn lên đỉnh. Đó là Thanh Nguyệt. Dáng vẻ cô giờ đây đã trở nên kiên định hơn rất nhiều so với ban chiều, không còn vẻ bối rối hay lo lắng. Đạo bào sờn của cô thấm đẫm sương đêm, nhưng bước chân lại vững vàng, dứt khoát. Ánh mắt cô trong veo, nhưng đã ánh lên sự thanh thản và một quyết tâm sắt đá. Cô đã trải qua cả một buổi chiều và đầu đêm để suy ngẫm, để đấu tranh với những niềm tin cũ, với nỗi sợ hãi về một tương lai không có tu vi, không có quyền năng. Nhưng cuối cùng, lời của Lăng Nguyệt Tiên Tử, sự thấu hiểu từ Tạ Trần, và chính sự thôi thúc từ sâu thẳm tâm hồn đã dẫn dắt cô đến đây.
Thanh Nguyệt tiến đến trước mặt Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, nàng dừng lại, hít một hơi thật sâu làn không khí trong lành của núi cao.
"Tiên Tử... Dương Quân..." Thanh Nguyệt cất tiếng, giọng nàng vẫn còn chút run rẩy vì xúc động, nhưng đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. "Ta đã suy nghĩ rất kỹ. Con đường Nhân Đạo mà người nói... đó mới là con đường mà chúng sinh cần. Đó mới là ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Ta nguyện bỏ lại tất cả những gì thuộc về con đường tu tiên cũ, bỏ lại những ảo ảnh về sức mạnh và bất tử. Ta nguyện đi theo con đường này, con đường của Nhân Đạo."
Nàng dứt lời, rồi quỳ xuống, bày tỏ lòng thành kính và quyết tâm. Ánh mắt nàng nhìn lên Lăng Nguyệt, tràn đầy sự tin tưởng và khao khát được dẫn dắt.
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Thanh Nguyệt, ánh mắt nàng không còn lạnh lùng, mà thay vào đó là một sự ấm áp, một niềm hy vọng. Nàng khẽ gật đầu, rồi nhẹ nhàng đỡ Thanh Nguyệt dậy. Bàn tay nàng chạm vào vai Thanh Nguyệt, truyền cho cô một nguồn năng lượng an ủi. "Con đường này đầy gian nan, Thanh Nguyệt. Nó sẽ không có sức mạnh thần thông, không có danh vọng hào nhoáng. Ngươi sẽ phải đối mặt với sự khinh miệt, sự tẩy chay từ những kẻ cố chấp. Nhưng nó là con đường của hy vọng, con đường trở về với bản chất chân thật nhất của con người. Ngươi sẽ tìm thấy ý nghĩa thực sự của 'sống' trên con đường này."
Dương Quân mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt y tràn đầy niềm tin. "Hoan nghênh cô gia nhập. Chúng ta sẽ cùng nhau kiến tạo một trật tự mới, nơi nhân tính được trân trọng, nơi con người sống một đời trọn vẹn. Ngươi sẽ là một trong những ngọn hải đăng đầu tiên của Nhân Đạo."
Thanh Nguyệt đứng thẳng dậy, cảm nhận sự mát lạnh của gió đêm lướt qua da, không khí trong lành tràn ngập lồng ngực. Nàng nhìn ánh trăng sáng trên cao, cảm thấy một sự thanh thản lạ kỳ. Một gánh nặng lớn dường như đã được trút bỏ. Nàng biết rằng quyết định này sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời nàng, đưa nàng vào một hành trình đầy thử thách, nhưng nàng không hề hối hận.
Từ một nơi nào đó rất xa, Tạ Trần cảm nhận được sự thay đổi nhỏ này. Anh không ở đây, nhưng "điểm neo nhân quả" trong anh khẽ rung động, báo hiệu một sự kiện quan trọng. Anh đang ngồi trong thư phòng của mình, ánh nến lung linh trên bàn, khẽ nh��p một ngụm trà. Anh mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn đang soi sáng khắp Nhân Gian. "Một hạt giống đã được gieo," anh thì thầm, giọng nói trầm ấm hòa vào sự tĩnh lặng của đêm. "Và nó sẽ nảy mầm. Thanh Nguyệt sẽ là một trong những 'điểm neo' mới, lan tỏa ảnh hưởng của Nhân Đạo. Việc các tu sĩ trẻ như nàng gia nhập 'Nhân Đạo' sẽ tạo ra làn sóng phản đối mạnh mẽ hơn từ các tông môn bảo thủ, dẫn đến những xung đột trực diện hơn trong tương lai. Nàng và những người đi theo sẽ đối mặt với thử thách lớn trong việc từ bỏ hoàn toàn lối sống tu tiên và hòa nhập vào xã hội phàm nhân, có thể bị tẩy chay hoặc bị tấn công. Nhưng sự kiện này cũng mở ra khả năng nhiều tu sĩ khác, không chỉ giới trẻ, cũng sẽ bắt đầu suy ngẫm và có thể chuyển hướng, dần dần làm suy yếu nền tảng của các tông môn cũ."
Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai. Nhưng nhìn thấy những hạt giống hy vọng đã bắt đầu bén rễ, Tạ Trần cảm thấy một niềm tin vững chắc. Mặc d�� Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Anh sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.