Nhân gian bất tu tiên - Chương 794: Tiếng Vọng Nhân Đạo: Buổi Diễn Thuyết Đầu Tiên
Sau lời thú tội của Trưởng Lão Thanh Vân, một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm quảng trường, rồi nhanh chóng vỡ òa thành một làn sóng xì xào, bàn tán không dứt. Tin tức về một cường giả tu tiên, người từng đứng trên đỉnh cao của quyền uy, nay lại quỳ gục và thú nhận tội lỗi đã gây chấn động khắp Thành Vô Song, lan truyền với tốc độ chóng mặt như một cơn bão. Trong vài ngày sau đó, không khí thành phố vẫn còn nặng nề bởi những tin đồn và tranh cãi không ngớt. Niềm tin vào sự vô thượng của tu sĩ, vốn đã bị lung lay bởi sự suy tàn của Thiên Đạo, giờ đây như một tòa tháp cổ đã nứt rạn khắp nơi, chỉ chờ một cơn gió lớn nữa là đổ sụp.
Tại Phố Thương Mại Kim Long, con phố sầm uất nhất Thành Vô Song, nơi những tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong và trang trí lộng lẫy nối tiếp nhau, không khí buổi sáng sớm vẫn nhộn nhịp như thường lệ, nhưng ẩn chứa một dòng chảy ngầm khác lạ. Tiếng rao hàng của những thương lái bán tơ lụa, tiếng mặc cả của các chủ tiệm đồ gốm sứ, tiếng nói chuyện ồn ào của người qua lại, và tiếng nhạc du dương từ các quán trà lầu vẫn vang vọng. Một mùi hương tổng hòa của các loại hương liệu quý giá, mùi thức ăn nóng hổi từ các quán ăn ven đường, mùi vải vóc mới và đôi khi là mùi kim loại từ các xưởng chế tác vẫn là đặc trưng của nơi này. Tuy nhiên, nếu lắng tai nghe kỹ hơn, người ta sẽ nhận ra rằng chủ đề chính của mọi cuộc trò chuyện, mọi ánh mắt trao đổi, không còn là chuyện làm ăn hay tin tức giang hồ, mà đều xoay quanh "vụ việc của Trưởng Lão Thanh Vân."
"Ngươi nghe nói chưa? Trưởng Lão Thanh Vân đó... ôi chao, ai mà ngờ được!" Một người phụ nữ trung niên, tay xách giỏ rau, ghé sát tai người bán thịt.
"Ai mà ngờ? Bề ngoài oai phong lẫm liệt, mà bên trong... haizz, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong!" Người bán thịt vừa cắt miếng thịt, vừa lắc đầu thở dài. "Ta cứ tưởng tiên nhân thì phải thanh cao v�� nhiễm, ai dè cũng dính bụi trần như ai."
Những lời bàn tán như vậy vang lên khắp nơi, từ những tiệm vàng bạc đá quý sang trọng cho đến những quầy hàng rau củ bình dân. Người dân không còn hoàn toàn tin tưởng vào các tu sĩ nữa. Một khoảng trống niềm tin đã được tạo ra, một lỗ hổng lớn trong tâm trí họ, nơi sự tôn kính và ngưỡng vọng bấy lâu nay đã bị thay thế bằng sự hoài nghi, thậm chí là phẫn nộ.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố quen thuộc, đang thong thả bước đi giữa dòng người tấp nập. Anh gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, dường như có thể nhìn thấu mọi sự ồn ào bên ngoài để chạm đến dòng chảy ngầm của tư tưởng. Bên cạnh anh là Dạ Lan, thân hình mảnh mai trong bộ y phục đen tuyền, mạng che mặt khẽ lay động theo mỗi bước chân. Ánh mắt sắc sảo của nàng ẩn chứa một sự trầm mặc bí ẩn, không bỏ sót một chi tiết nào trong bức tranh xã hội đang dần đổi thay.
"Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất," Dạ Lan khẽ nói, gi���ng nàng trầm lắng nhưng rõ ràng, như thể đang nhắc lại câu châm ngôn của chính mình. "Quả nhiên, lời thú tội của Trưởng Lão Thanh Vân đã tạo ra một khoảng trống lớn. Nhân tâm đang hoang mang, nhưng cũng đang tìm kiếm một điều gì đó mới mẻ."
Tạ Trần không đáp lời ngay. Anh chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Anh đã dự liệu điều này. Kế hoạch của anh không phải là để hủy diệt, mà là để kiến tạo. Để kiến tạo, trước hết phải dọn dẹp những tàn tích cũ kỹ, những chấp niệm đã mục ruỗng. Lời thú tội của Trưởng Lão Thanh Vân chính là nhát búa đầu tiên, phá vỡ lớp vỏ bọc hào nhoáng của "tiên gia", để lộ ra những thối rữa bên trong.
"Khoảng trống đó," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm tĩnh, điềm đạm, "là mảnh đất màu mỡ cho những hạt giống mới nảy mầm." Anh dừng lại trước một tiệm bán sách cũ, lật giở một cuốn sách đã ố vàng, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi dòng người đang hối hả. "Niềm tin cũ đã sụp đổ, và con người tự nhiên sẽ đi tìm một niềm tin khác để bấu víu. Vấn đề là, chúng ta sẽ gieo hạt giống gì lên mảnh đất đó."
Dạ Lan không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Nàng biết, Tạ Trần không bao giờ làm điều gì vô ích. Mỗi bước đi của anh đều có ý nghĩa sâu xa, đều là một phần của "ván cờ" lớn mà anh đang sắp đặt. Sự kiện của Trưởng Lão Thanh Vân chỉ là một đòn bẩy, một chất xúc tác để đẩy nhanh quá trình chuyển đổi đã được tính toán kỹ lưỡng. Nàng nhìn Tạ Trần, người đàn ông phàm tục này không có bất kỳ sức mạnh siêu nhiên nào, nhưng trí tuệ của anh lại sắc bén đến mức có thể thao túng cả nhân tâm và vận mệnh. "Vậy là, đã đến lúc rồi sao?" nàng hỏi, ánh mắt đầy ẩn ý.
Tạ Trần đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu nhìn về phía xa, nơi những đỉnh núi mờ ảo ẩn hiện trong làn sương sớm. "Mọi thứ đã sẵn sàng," anh khẽ thì thầm, như đang nói với chính mình, hoặc với một thực thể vô hình nào đó. "Gió đã nổi, thuyền đã giương buồm. Chỉ chờ một ngọn hải đăng soi đường."
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. T���i Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, một tòa nhà lớn bằng gỗ với nhiều phòng học và một sảnh chính rộng rãi, vốn là nơi các đệ tử tụ tập để nghe giảng bài, giờ đây đã được cải biến thành một không gian công cộng. Nơi này chật kín người, không chỉ có phàm nhân từ khắp Thành Vô Song, mà còn có cả những tu sĩ còn sót lại từ các tông môn khác, những người đang hoang mang, dao động sau lời thú tội của Trưởng Lão Thanh Vân. Bầu không khí ban đầu nghiêm túc, pha lẫn chút tò mò và hoài nghi. Mùi giấy, mực, gỗ và đôi khi là mùi hương trầm nhẹ vẫn vương vấn, nhưng không làm dịu đi sự căng thẳng trong không gian.
Trên bục cao, Lăng Nguyệt Tiên Tử xuất hiện. Nàng vẫn trong bộ bạch y thanh khiết, không một vết bợn, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, tôn lên dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết của nàng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua hàng trăm khuôn mặt đang chăm chú nhìn, chứa đựng sự uy nghiêm và cả một nỗi mệt mỏi ẩn sâu mà chỉ những người tinh ý mới có thể nhận ra. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ lấp lánh, phản chiếu ánh sáng cuối ngày, như một ngôi sao lạc lõng giữa cõi trần. Nàng nắm chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa từ nó, một sự ấm áp giờ đây không chỉ là vật chất mà còn là biểu tượng của một lý tưởng mới đang dần hình thành trong tâm trí nàng.
"Chư vị," Lăng Nguyệt Tiên Tử cất tiếng, giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, dứt khoát, vang vọng khắp giảng đường, "Hẳn chư vị đã nghe về sự việc của Trưởng Lão Thanh Vân."
Chỉ một câu mở đầu, cả giảng đường im phắc. Tên của vị Trưởng Lão đó, giờ đây, không còn là biểu tượng của quyền uy, mà là một vết sẹo nhức nhối trong tâm trí của cả phàm nhân và tu sĩ.
Lăng Nguyệt không nói vòng vo. Nàng đi thẳng vào vấn đề, phân tích tỉ mỉ khái niệm "mất người" mà Tạ Trần đã gieo vào tâm trí mọi người. "Trường hợp của Trưởng Lão Thanh Vân," nàng nói, ánh mắt sắc lạnh như xuyên thấu, "không phải là một trường hợp cá biệt, cũng không phải là sự sa ngã của riêng một cá nhân. Nó là một hệ quả tất yếu, một bi kịch được định sẵn cho những ai chọn con đường tu tiên sai lầm."
Nàng dừng lại, cho phép những lời lẽ nặng nề đó thấm vào tâm trí người nghe. "Từ ngàn xưa, chúng ta đã được dạy rằng tu tiên là để siêu thoát, để trường sinh bất tử, để vĩnh viễn thoát ly khỏi bể khổ trần gian. Nhưng cái giá của sự trường sinh đó là gì? Là sự đánh đổi nhân tính."
Mỗi từ ngữ của nàng đều như một nhát dao sắc bén, rạch vào những niềm tin đã ăn sâu bám rễ. Nàng diễn giải một cách logic, không cảm xúc, về cách mà quá trình tu luyện, khi quá chú trọng vào việc tích lũy linh khí và quyền năng, sẽ dần dần bào mòn cảm xúc, ký ức và nhân tính của một con người. "Một tu sĩ càng mạnh mẽ, càng cao siêu, càng dễ dàng coi thường sinh mệnh phàm trần, coi thường những ràng buộc tình cảm, những giá trị đạo đức mà phàm nhân chúng ta trân quý. Bởi lẽ, trong mắt họ, đó là những gánh nặng, những chướng ngại vật trên con đường tu đạo."
Nàng nhắc lại câu chuyện của Trưởng Lão Thanh Vân, không phải để bêu riếu, mà đ��� làm ví dụ minh họa sống động nhất. "Trưởng Lão Thanh Vân đã từng là một con người. Ông ta từng có tình yêu, có trách nhiệm, có nỗi sợ hãi. Nhưng con đường tu tiên đã biến ông ta thành một cỗ máy chỉ biết theo đuổi sức mạnh, sẵn sàng hy sinh cả những người thân yêu nhất để đạt được mục tiêu của mình. Ông ta đã 'mất người' từ rất lâu trước khi chúng ta nhìn thấy ông ta gục ngã trên đài cao."
Những người phàm nhân lắng nghe với sự phẫn nộ xen lẫn kinh hoàng. Họ đã từng ngưỡng mộ, thậm chí sùng bái các tu sĩ, nhưng giờ đây, lời lẽ của Lăng Nguyệt Tiên Tử đã vén bức màn ảo ảnh, phơi bày một sự thật trần trụi và đau lòng. Một số người cúi đầu, ánh mắt đục ngầu, như thể đang nhìn thấy hình ảnh của chính họ trong tương lai, nếu họ cũng dấn thân vào con đường đó.
Các tu sĩ còn sót lại trong giảng đường, với trang phục tông môn cũ kỹ hoặc đã đổi sang y phục giản dị hơn, lại có phản ứng phức tạp hơn. Một số vẫn giữ vẻ mặt cứng rắn, khó chịu trước những lời lẽ của Lăng Nguyệt, nhưng ánh mắt họ lại không thể giấu được sự dao động. Một số khác, đặc biệt là những tu sĩ trẻ tuổi hoặc những người đã từng chứng kiến nhiều bi kịch do "mất người" gây ra, lại lắng nghe với vẻ mặt suy tư, thậm chí là đau đớn. Họ bắt đầu tự vấn, liệu con đường mà họ đang đi có thực sự là con đường chính đạo, hay chỉ là một ngõ cụt dẫn đến sự suy tàn của chính mình. Sự giằng xé nội tâm đó hiện rõ trên từng nét mặt.
Lăng Nguyệt nhìn khắp lượt, rồi kết luận bằng một giọng điệu kiên định: "Cái giá của trường sinh, hóa ra, lại là sự đánh đổi nhân tính. Một sự đánh đổi quá đắt, khiến chúng ta không còn là chính mình nữa. Và một khi đã mất đi nhân tính, chúng ta còn là gì ngoài những cỗ máy tu luyện vô tri, vô cảm?" Nàng không còn vẻ lạnh lùng như lúc đầu, trong giọng nói của nàng giờ đây pha lẫn một chút bi tráng, một chút trăn trở. Nàng, một tiên tử từng coi thường phàm trần, giờ đây lại đang dùng chính lời lẽ của mình để lột tả sự thật đau lòng về cái "đạo" mà nàng đã từng tin tưởng tuyệt đối. Niềm tin của nàng vào Thiên Đạo đã vỡ vụn, và giờ đây, nàng đang tìm kiếm một thứ gì đó để thay thế, một thứ gì đó mang ý nghĩa thực sự cho sự tồn tại.
***
Sau phần trình bày đầy sức thuyết phục của Lăng Nguyệt, một bầu không khí trầm mặc bao trùm giảng đường. Mọi người vẫn còn đang chìm đắm trong những suy tư về cái giá của tu tiên, về khái niệm "mất người" mà nàng đã vạch trần. Đúng lúc đó, Dương Quân bước lên bục. Anh mang một vẻ ngoài tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại toát lên sự anh tuấn của một người luyện võ. Đôi mắt anh sáng ngời, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, không hề có chút mệt mỏi hay hoài nghi nào. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, và bộ đạo bào màu lam nhạt của anh toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách.
Khác với sự lạnh lùng và phân tích sắc bén của Lăng Nguyệt, Dương Quân mang đến một làn gió mới, một làn gió của hy vọng và sự kiến tạo. Anh không chỉ chỉ ra vấn đề, mà còn đưa ra giải pháp, vẽ ra một viễn cảnh tương lai tươi sáng hơn.
"Chư vị," Dương Quân cất tiếng, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, mang theo một sự nhiệt huyết lan tỏa, "Lăng Nguyệt Tiên Tử đã chỉ ra cho chúng ta thấy vết nứt trong con đư��ng tu tiên truyền thống. Vết nứt đó không chỉ là sự mất mát của một cá nhân, mà là sự suy tàn của cả một kỷ nguyên, của một Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt." Anh không che giấu sự thật đau lòng, nhưng lại hướng cái nhìn về phía trước.
"Vậy thì, câu hỏi đặt ra là: Chúng ta sẽ làm gì sau khi nhận ra sự thật đó? Chúng ta sẽ tiếp tục bám víu vào những tàn dư của quá khứ, hay chúng ta sẽ dám phá bỏ, dám kiến tạo một con đường mới?" Dương Quân nhìn thẳng vào đám đông, ánh mắt anh như muốn chạm đến từng tâm hồn đang hoang mang. "Con đường mới đó, tôi gọi nó là Nhân Đạo!"
Cụm từ "Nhân Đạo" vang vọng khắp giảng đường, khơi dậy sự tò mò và cả chút bối rối. "Nhân Đạo là gì?" một phàm nhân ở hàng ghế đầu khẽ hỏi, nhưng đủ to để Dương Quân nghe thấy.
Dương Quân mỉm cười, nụ cười rạng rỡ, đầy chân thành. "Nhân Đạo không phải là một pháp môn tu luyện để thành tiên, không phải là một con đường để đạt được sức mạnh tuyệt đối. Nhân Đạo là một mô hình xã hội, một cách sống, nơi mọi người ��ều có giá trị, không phân biệt phàm nhân hay tu sĩ."
Anh bắt đầu diễn giải, mỗi lời nói đều như một viên gạch xây dựng nên một thế giới quan mới. "Trong Nhân Đạo, chúng ta không cần sức mạnh tuyệt đối, mà cần sự lương thiện, trí tuệ và tình người. Chúng ta không cần trường sinh bất tử để tồn tại, mà cần một cuộc sống trọn vẹn, ý nghĩa trong từng khoảnh khắc. Chúng ta không tôn thờ Thiên Đạo vô tri, mà tôn trọng lẫn nhau, tôn trọng giá trị của từng sinh mệnh."
Dương Quân nói về việc xây dựng cộng đồng, nơi mọi người cùng chung tay phát triển. Anh đề cao giáo dục, không phải để luyện khí hóa thần, mà để khai sáng trí tuệ, để con người hiểu biết về thế giới, về bản thân mình. Anh nhấn mạnh tầm quan trọng của y thuật, để chữa bệnh cứu người, giữ gìn sức khỏe. Anh ca ngợi nông nghiệp, để nuôi sống muôn dân, đảm bảo sự an ổn. "Mọi ngành nghề, từ người nông phu cày cấy, người thợ thủ công chế tác, người thầy giáo truyền đạt tri thức, cho đến người y sĩ chữa bệnh cứu người, đều đáng được tôn tr���ng, đều đóng góp vào sự phồn thịnh của Nhân Gian."
Anh tiếp tục: "Sức mạnh không chỉ nằm ở linh khí, mà còn nằm ở sự đoàn kết, ở trí tuệ tập thể của nhân loại. Một cộng đồng vững mạnh, một xã hội công bằng, nơi mỗi cá nhân được phát huy hết tiềm năng của mình, đó mới là sức mạnh vĩ đại nhất, bền vững nhất."
Đám đông lắng nghe chăm chú. Ban đầu, một số người vẫn còn vẻ hoài nghi, thận trọng, bởi họ đã quá quen với việc bị tu sĩ bỏ rơi hoặc áp bức. Nhưng dần dần, những lời lẽ của Dương Quân bắt đầu chạm đến trái tim họ. Một số người gật gù tán thành, ánh mắt họ lóe lên tia hy vọng. Số khác thì thì thầm tranh luận, nhưng không còn là sự phản đối gay gắt, mà là sự tò mò, sự khám phá một ý tưởng mới.
Một tu sĩ trẻ, với vẻ mặt đầy băn khoăn, đứng dậy hỏi: "Nếu không tu tiên, vậy chúng ta sẽ làm gì với linh khí trong cơ thể? Sức mạnh của chúng ta sẽ đi về đâu?"
Dương Quân nhìn tu sĩ đó, ánh mắt ôn hòa. "Linh khí không phải là mục đích, nó là công cụ. Nếu linh khí có thể được sử dụng để xây dựng, để phục vụ Nhân Gian, thì nó vẫn có giá trị. Nhưng nếu nó chỉ để phục vụ cho dục vọng cá nhân, cho sự trường sinh vô nghĩa, thì nó chỉ là gông cùm. Sức mạnh của các ngươi, nếu được dùng để bảo vệ kẻ yếu, để kiến tạo một xã hội tốt đẹp hơn, thì đó mới là sức mạnh chân chính."
Lời nói của Dương Quân không chỉ là một bài diễn thuyết, mà là một lời kêu gọi, một lời hiệu triệu. Nó gieo vào lòng người những hạt giống của một tương lai khác, một tương lai không cần đến quyền năng thần thánh, không cần đến sự hy sinh nhân tính, mà chỉ cần đến sự lương thiện, trí tuệ và tình người. Cả giảng đường dần chuyển từ không khí nghiêm nghị ban đầu sang một sự nhiệt huyết, một niềm hy vọng mới mẻ đang len lỏi.
***
Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, màn đêm dần buông trùm Thành Vô Song. Từ xa, tiếng vỗ tay vang dội và những tiếng bàn tán sôi nổi từ Giảng Đường Ngoại Môn vẫn vọng lại, như một làn sóng âm thanh cuốn theo bao nỗi niềm và hy vọng.
Tại Quán Trà Vọng Giang, một quán trà nhỏ kiến trúc gỗ đơn giản, với ban công nhìn thẳng ra dòng sông đang lững lờ trôi, Tạ Trần ngồi nhâm nhi tách trà nóng. Hơi ấm từ tách trà lan tỏa trong lòng bàn tay anh, xua đi chút giá lạnh của đêm. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim đêm hót khe khẽ, và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những khách hàng khác tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái. Mùi trà thơm thoang thoảng, hòa quyện với mùi nước sông và mùi hoa cỏ ven bờ, mang đến một cảm giác dễ chịu khó tả.
Dạ Lan ngồi đối diện anh, y phục đen tuyền của nàng gần như hòa vào bóng đêm. Nàng khẽ nhếch môi cười, ánh mắt sắc sảo của nàng ánh lên vẻ hài lòng. "Xem ra, lời thú tội của Trưởng Lão Thanh Vân đã mở đường cho họ," nàng nói, giọng nàng trầm lắng nhưng chứa đầy sự đánh giá. "Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã tận dụng rất tốt khoảng trống niềm tin đó."
Tạ Trần không vội đáp. Anh đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt xa xăm nhìn về phía dòng sông. Mặt sông lấp lánh phản chiếu ánh trăng non và những vì sao đầu tiên, như một tấm gương khổng lồ phản chiếu vô số khả năng của tương lai. Anh khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện trên môi. "Gieo nhân nào, gặt quả nấy. Chỉ là ta giúp hạt giống nảy mầm nhanh hơn một chút."
Dạ Lan hiểu ý anh. Tạ Trần chưa bao giờ tự mình đứng ra hô hào, chưa bao giờ trực tiếp sử dụng vũ lực. Anh chỉ là một "kẻ kiến tạo nhân quả", một người xáo trộn bàn cờ, đẩy mọi thứ đến điểm bùng phát, rồi để những người khác, những người có nhiệt huyết, có lý tưởng, đứng ra dẫn dắt. Lăng Nguyệt và Dương Quân chính là những quân cờ quan trọng nhất trong ván cờ này.
"Sự thành công ban đầu của buổi diễn thuyết hôm nay sẽ thu hút sự chú ý không nhỏ," Dạ Lan tiếp lời, giọng nàng trở nên nghiêm túc hơn. "Sẽ có những kẻ hoan nghênh, nhưng cũng sẽ có những kẻ phản đối kịch liệt. Các thế lực bảo thủ, những tàn dư của tư tưởng tu tiên cũ, sẽ không ngồi yên."
Tạ Trần thu ánh mắt từ dòng sông về, nhìn thẳng vào Dạ Lan. "Đó là điều tất yếu. Một cái cây mới muốn đứng vững, phải trải qua bão táp. Một tư tưởng mới muốn thay thế cái cũ, phải đối mặt với sự kháng cự." Anh nhấp một ngụm trà nữa, rồi nói tiếp, giọng điệu có chút triết lý: "Mô hình xã hội mới dựa trên 'Nhân Đạo' sẽ cần nhiều hơn là lời nói. Nó đòi hỏi những hành động cụ thể, những hy sinh, và một quá trình bền bỉ để biến thành hiện thực."
Anh dừng lại, suy ngẫm. "Sự hợp tác giữa Lăng Nguyệt và Dương Quân, dưới sự dẫn dắt của ta, sẽ tạo thành một lực lượng mạnh mẽ chống lại tàn dư của quá khứ. Nhưng cuộc chiến không chỉ diễn ra trên đài cao, mà còn diễn ra trong từng ngôi làng, từng con phố, và quan trọng nhất, trong từng tâm hồn con người."
Dạ Lan khẽ thở dài. Nàng biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Nhưng nhìn thấy ánh mắt bình tĩnh, thấu đáo của Tạ Trần, nàng lại có một niềm tin lạ kỳ. Người đàn ông phàm tục này, với trí tuệ phi thường của mình, dường như đã nhìn thấy được điểm cuối của ván cờ vĩ đại này.
"Vậy, bước tiếp theo là gì?" Dạ Lan hỏi, ánh mắt nàng ánh lên sự chờ đợi.
Tạ Trần khẽ nhếch môi, ánh mắt anh lại hướng về phía xa, nơi ánh trăng đang dần lên cao, soi sáng dòng sông Vọng Giang. "Bước tiếp theo," anh nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự kiên định đến lạ, "là để những hạt giống nhân tính đó, đã được gieo rắc, bắt đầu bén rễ sâu hơn, và để những ngọn hải đăng của 'Nhân Đạo' được thắp sáng khắp mọi nẻo Nhân Gian." Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc cách mạng tư tưởng. Thiên Đạo cũ đã suy tàn, nhưng để một kỷ nguyên mới thực sự bắt đầu, cần rất nhiều sự cố gắng, rất nhiều sự hy sinh. Và anh, Tạ Trần, vẫn sẽ là người thầm lặng kiến tạo, đẩy đưa nhân quả, cho đến khi "sống một đời bình thường" không còn là một ước nguyện xa vời, mà trở thành một hiện thực hiển nhiên của toàn bộ Nhân Gian.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.