Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 793: Vết Nứt Của Thần Thánh: Lời Thú Tội Giữa Nhân Gian

Sáng hôm sau, quảng trường Thành Vô Song vẫn còn vương vấn dư âm của bài diễn thuyết gây chấn động ngày hôm qua, song không khí đã nhuốm một sắc thái khác biệt, căng thẳng hơn, như một sợi dây đàn vừa bị kéo căng đến cực hạn. Các tu sĩ và phàm nhân tụ tập đông đúc hơn thường lệ, không phải vì tò mò thuần túy, mà vì một sự thôi thúc khó tả, một nỗi bất an len lỏi trong tâm can. Trưởng Lão Thanh Vân, sau màn giằng xé nội tâm thoáng qua đêm trước, lại xuất hiện tại một buổi hội thảo quy mô nhỏ hơn, được tổ chức gấp rút tại chính quảng trường này, có lẽ là để cố gắng vãn hồi uy tín đã lung lay của mình. Ông ta đứng trên đài cao, đạo bào xám tro vẫn phẳng phiu, song thần thái đã không còn vẻ tự tin kiên định như trước. Đôi mắt hằn lên những vệt đỏ mờ, như thể cả đêm qua đã không ngủ, hoặc đã trải qua một cuộc đấu tranh dữ dội với chính mình.

"Lời nói ngày hôm qua của lão phu, có lẽ đã gây ra chút hiểu lầm..." Trưởng Lão Thanh Vân bắt đầu, giọng nói ông ta không còn sự hùng hồn vang vọng, mà thay vào đó là một sự gượng gạo khó che giấu. Ông ta cố gắng mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt và không tự nhiên, "Thiên Đạo vẫn là nền tảng của vạn vật, là chân lý bất diệt mà chúng ta hằng theo đuổi. Sự suy yếu của nó, là cảnh báo cho sự buông thả của nhân thế, chứ không phải là dấu hiệu cho sự sụp đổ hay thay đổi. Lão phu chỉ muốn nhắc nhở chư vị, đừng để những tư tưởng dị đoan, những lời lẽ phá hoại làm lung lạc đạo tâm."

Dương Quân đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt chăm chú theo dõi từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt Trưởng Lão. Anh khẽ nhíu mày, thì thầm đủ nghe để Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh có thể nghe thấy: "Hiểu lầm? Hay là sự thật quá trần tr���i?" Trong lòng anh, những hạt mầm hoài nghi đã được gieo từ những ngày tháng tiếp xúc với tư tưởng của Tạ Trần, nay lại càng đâm chồi nảy lộc. Anh nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói về sự "mất người" của tu sĩ, về cái giá của quyền năng, và anh bắt đầu thấy rõ bóng dáng của những lời đó trong thái độ của Trưởng Lão Thanh Vân. Vị trưởng lão đang cố gắng vá víu một bức tranh đã rạn nứt, nhưng những mảnh vỡ lại quá sắc nhọn, và sự thật thì quá hiển nhiên để có thể bị che đậy mãi.

Xa xa, ở rìa quảng trường, Thanh Loan vẫn đứng đó, thân hình mảnh mai trong bộ y phục xanh biếc nhã nhặn, mái tóc đen dài thả nhẹ nhàng, như một cái neo cố định giữa dòng chảy hỗn loạn của sự kiện. Trong tay cô vẫn là chậu hoa nhỏ với bông U Minh Chi Linh trắng muốt, mùi hương thanh thoát của nó vẫn thoang thoảng trong không khí, như một lời nhắc nhở dịu dàng nhưng đầy ám ảnh. Ánh mắt cô dõi theo Trưởng Lão Thanh Vân, chất chứa nỗi buồn sâu thẳm, một nỗi buồn đã trải qua hàng ngàn năm nhưng dường như chưa bao giờ nguôi ngoai. Cô không nói, kh��ng khóc, chỉ đứng đó, như một bức tượng sống, nhưng sự hiện diện của cô lại nặng nề hơn vạn lời nói. Mỗi khi Trưởng Lão Thanh Vân quay đầu về phía đó một cách vô thức, ánh mắt ông ta lại thoáng qua sự bối rối, một tia sáng yếu ớt của ký ức bị đè nén. Ông ta cố gắng né tránh ánh mắt của Thanh Loan, như thể sự nhìn nhận của cô là một bản án không lời, càng khiến ông ta thêm gượng gạo trong từng câu chữ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại ẩn chứa một tia suy tư sâu sắc. Nàng khẽ vuốt Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng từ nó. Mảnh ngọc này dường như đã trở thành một phần của nàng, một chiếc la bàn vô hình dẫn dắt nàng qua mê cung của nhân tâm và nhân quả. Nàng cảm nhận được những dòng chảy năng lượng phức tạp trong không khí, những dòng chảy không đến từ pháp thuật, mà từ cảm xúc hỗn loạn của đám đông, từ sự giằng xé nội tâm của Trưởng Lão Thanh Vân. Nàng đã từng coi tu tiên là con đường duy nhất dẫn đến sự vĩnh c��u và chân lý, nhưng giờ đây, những chân lý ấy lại đang bị đặt dấu hỏi bởi những hành động, những lời nói, và cả những sự "mất người" mà nàng ngày càng chứng kiến rõ rệt. Sự kiện ngày hôm qua, và cả buổi hội thảo gượng gạo ngày hôm nay, chỉ càng củng cố thêm những hoài nghi đó.

Trong khi Trưởng Lão Thanh Vân đang cố gắng dùng lời lẽ để che đậy sự thật, một số tu sĩ trẻ, đặc biệt là những người đã tiếp xúc với "Luận Thuyết Phàm Nhân", bắt đầu xì xào bàn tán. Họ không còn dễ dàng chấp nhận những lời giảng giải trống rỗng về Thiên Đạo, khi mà chính những người rao giảng lại không thể giữ trọn vẹn nhân tính của mình. Sự tự do tư tưởng, dù còn non yếu, đã bắt đầu nảy mầm trong thế hệ tu sĩ mới, và nó đang dần thách thức những nền tảng cũ kỹ, mục ruỗng của giới tu tiên.

* * *

Trong một con hẻm nhỏ khuất sau Phố Thương Mại Kim Long, giữa cái nắng gắt của buổi trưa, Tạ Trần ngồi trong quán trà nhỏ Vọng Giang, một nơi yên tĩnh đến lạ thường giữa sự ồn ào náo nhiệt của Thành Vô Song. Quán trà này được xây dựng cạnh một con kênh nhỏ, mặt nước lặng lờ phản chiếu ánh nắng chói chang. Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, chậm rãi nhấp một ngụm trà xanh thơm ngát. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua khung cửa sổ, nhìn về phía quảng trường, nơi những sự kiện trọng đại đang diễn ra. Anh không có vẻ gì là vội vã hay lo lắng, như một kỳ thủ đang bình tĩnh quan sát ván cờ đã được sắp đặt từ trước.

Dạ Lan, trong bộ y phục đen tuyền, che mặt bằng mạng che, xuất hiện không một tiếng động, như một bóng ma hòa vào không gian quán trà. Nàng ngồi xuống đối diện Tạ Trần, rót cho mình một chén trà, động tác nhanh nhẹn nhưng lại rất đỗi tự nhiên. Ánh mắt sắc sảo của nàng quét qua Tạ Trần, rồi lại lướt về phía quảng trường.

"Tình huống đã được chuẩn bị, công tử." Giọng nàng khẽ khàng, mang theo chút âm điệu trầm lắng đặc trưng của người ít nói, "Con người, đôi khi, rất dễ bị dẫn dắt bởi những gì họ muốn thấy. Nhưng cũng có khi, họ bị dẫn dắt bởi chính sự thật mà họ cố tình lãng quên."

Tạ Trần đặt chén trà xuống, một nụ cười thoáng qua trên khóe môi. "Không phải dẫn dắt, Dạ Lan. Chỉ là để sự thật được phơi bày. Nhân quả, tự có cách của nó để hiển hiện. Ta chỉ là người khơi gợi, người mở ra cánh cửa mà thôi. Chân tướng, một khi đã bị che giấu quá lâu, sẽ càng trở nên mạnh mẽ hơn khi nó được giải thoát." Anh dừng lại một chút, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào chén trà đang bốc hơi, như nhìn thấy cả một dòng chảy thời gian, "Và Thanh Vân, ông ta đã che giấu quá lâu, không chỉ với thế gian, mà còn với chính bản thân mình. Nỗi sợ hãi lớn nhất của con người không phải là cái chết, mà là sự đối diện với chính những lỗi lầm mà họ đã chối bỏ."

Dạ Lan gật đầu, sự tinh tế trong câu nói của Tạ Trần không nằm ngoài dự đoán của nàng. Nàng đã theo dõi Tạ Trần đủ lâu để hiểu rằng anh không bao giờ dùng vũ lực, không bao giờ ép buộc, nhưng mỗi hành động của anh đều là một sợi dây vô hình, kéo các nhân tố vào một quỹ đạo đã định. "Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến m���t," nàng nói, lặp lại câu nói quen thuộc của chính mình, rồi bổ sung thêm, "Đặc biệt là khi có người không ngừng tìm kiếm và vén màn nó." Nàng biết rõ, Tạ Trần chính là người đó, người có khả năng nhìn thấu nhân quả, nhìn thấu những chấp niệm và những góc khuất trong tâm hồn con người.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn hướng về quảng trường, xa xăm như nhìn thấu cả vạn dặm không gian và vạn năm thời gian. Anh hiểu rằng, để phá vỡ những xiềng xích tư tưởng đã tồn tại hàng vạn năm, không thể dùng sức mạnh vũ lực. Bạo lực chỉ tạo ra sự kháng cự, nhưng sự thật lại có sức mạnh làm tan chảy mọi bức tường băng giá trong tâm hồn. Anh đang xây dựng một "phá cục", một kế hoạch tinh vi không dựa vào những cuộc đối đầu trực diện, mà dựa vào việc khơi gợi những bản năng sâu thẳm nhất của con người: sự khao khát chân lý, sự phẫn nộ trước bất công, và cả nỗi ám ảnh từ những lỗi lầm đã vùi lấp.

"Mọi thứ đã sẵn sàng," Dạ Lan nói, giọng nàng trầm ổn, "Mảnh ghép cuối cùng đang chờ đợi."

Tạ Tr���n chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ thường, như thể mọi biến cố sắp xảy ra đều đã nằm trong lòng bàn tay anh. Anh quay lưng bước đi, hòa vào dòng người đông đúc trên Phố Thương Mại Kim Long, để lại Dạ Lan một mình trong quán trà vắng vẻ. Nàng nhìn theo bóng lưng thư sinh gầy gò ấy, trong lòng không khỏi cảm thán. Một phàm nhân không tu hành, không dùng bất kỳ phép thuật nào, nhưng lại có thể xoay chuyển càn khôn, lay động nhân tâm, còn đáng sợ hơn bất kỳ cường giả tu tiên nào mà nàng từng biết.

* * *

Quảng trường Thành Vô Song, không khí vẫn đặc quánh sự gượng gạo từ bài diễn thuyết của Trưởng Lão Thanh Vân. Ông ta đang cố gắng dùng những lời lẽ hoa mỹ để xoa dịu đám đông, nhưng giọng điệu của ông ta ngày càng trở nên lạc điệu, như một khúc nhạc cũ kỹ giữa một buổi hòa nhạc mới. Nắng gắt chiếu thẳng xuống quảng trường, khiến mọi thứ trở nên chói chang và khó chịu, như thể chính Thiên Đạo cũng đang cảm thấy bất an.

Đúng lúc đó, một sự kiện "ngẫu nhiên" nhưng lại định mệnh ập đến. Một tu sĩ trẻ tuổi, thân hình gầy gò, gương mặt xanh xao, đột nhiên ngã quỵ. Pháp lực trong cơ thể y bỗng nhiên mất kiểm soát, những luồng khí hỗn loạn bùng phát từ đan điền, tạo nên một vụ nổ nhỏ nhưng chói mắt. Vụ nổ không gây thương vong nghiêm trọng, nhưng nó lại có một tác động bất ngờ. Sức ép từ vụ nổ đã làm lung lay một góc của đài cao, nơi một tấm vải che phủ đã tồn tại hàng trăm năm bỗng rơi xuống.

Toàn bộ quảng trường chìm vào sự im lặng chết chóc. Dưới tấm vải là một bức tượng đá cũ kỹ, rêu phong, đã bị lãng quên từ rất lâu. Bức tượng khắc họa hình ảnh một vị tu sĩ trẻ tuổi, dung mạo thanh tú, trên tay ôm một chậu hoa trắng muốt, một bông hoa U Minh Chi Linh đang nở rộ, y hệt như chậu hoa trong tay Thanh Loan. Dưới chân bức tượng là một dòng chữ cổ được khắc sâu, giờ đây đã hiện rõ mồn một sau lớp bụi thời gian:

"Vì truy cầu linh vật, vì chấp niệm tu hành, Thanh Vân đã phụ bạc thê nhi, đoạn tuyệt nhân luân. U Minh Chi Linh nở rộ, nhân quả luân hồi, ngàn năm vạn kiếp, tội nghiệt khó dung."

Giữa lúc đó, một tiếng khóc nức nở vang lên, phá vỡ sự im lặng ghê rợn của quảng trường. Thanh Loan, với gương mặt đẫm lệ, bước ra từ đám đông, chậm rãi tiến về phía đài cao. Cô tiến đến cạnh bức tượng, tay run rẩy dâng chậu hoa U Minh Chi Linh của mình lên, đặt cạnh bông hoa đá trong tay bức tượng. Hình ảnh hai bông hoa, một thật một giả, một sống một chết, nhưng lại mang một ý nghĩa bi tráng đến lạ lùng.

"Huynh... huynh đã quên rồi sao?" Thanh Loan khóc nức nở, tiếng khóc của cô như xé toạc màng nhĩ của tất cả mọi người, "Lời thề năm xưa, lời hứa hẹn sẽ sống một đời bình thường, chăm sóc cho gia đình, cho ta... và cho hài tử của chúng ta. Huynh đã quên rồi sao, rằng vì muốn đạt được 'U Minh Hồn Châu', vì muốn phá vỡ cảnh giới, huynh đã nhẫn tâm từ bỏ tất cả, để ta và hài tử phải chịu cảnh tan nhà nát cửa, phải sống trong nỗi thống khổ không lối thoát? Chỉ vì... chỉ vì muốn thành tiên!"

Trưởng Lão Thanh Vân, đứng trên đài cao, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Sắc mặt ông ta đã trắng b��ch như tờ giấy. Đôi mắt vốn dĩ đã hằn lên sự mệt mỏi và hoài nghi, giờ đây lại mở to, đầy vẻ kinh hoàng và thống khổ. Ông ta lùi lại một bước, rồi lại thêm một bước, như muốn trốn chạy khỏi sự thật đang phơi bày trước mắt.

"Không! Không thể nào!" Ông ta thét lên, giọng nói đầy sự cuồng loạn, "Chuyện này... chuyện này không phải sự thật! Đây là một âm mưu! Một sự sắp đặt!"

Nhưng lời nói của ông ta yếu ớt, lạc lõng giữa sự thật trần trụi. Bức tượng đá, chậu hoa U Minh Chi Linh, và những lời tố cáo đầy bi thương của Thanh Loan, tất cả như một mũi kim sắc bén, đâm thẳng vào những ký ức bị chôn vùi sâu thẳm nhất trong tâm hồn ông ta. Pháp lực quanh người Trưởng Lão Thanh Vân bắt đầu hỗn loạn, những luồng khí âm u bùng phát, khiến đạo bào của ông ta bay phần phật, không còn vẻ uy nghiêm của một tu sĩ cao cấp.

Đám đông phàm nhân và tu sĩ nhìn nhau với ánh mắt kinh hoàng. Họ đã từng ngưỡng mộ Trưởng Lão Thanh Vân như một vị tiên nhân bất nhiễm bụi trần, nhưng giờ đây, hình tượng đó đã sụp đ�� hoàn toàn.

"Là ông ta!" Một phàm nhân hét lên, chỉ thẳng tay vào Trưởng Lão Thanh Vân, "Cái lão giả vờ thánh thiện đó! Hắn đã lừa dối tất cả chúng ta! Hắn đã chối bỏ nhân tính, chà đạp luân thường, chỉ vì muốn thành tiên!"

Những tiếng la ó, chỉ trích bắt đầu vang lên từ đám đông. Trưởng Lão Thanh Vân ôm đầu, toàn thân run rẩy. Ông ta ngã quỵ xuống sàn đá lạnh lẽo của đài cao, ánh mắt đầy thống khổ nhìn Thanh Loan, nhìn bức tượng, rồi lại nhìn chậu hoa U Minh Chi Linh. Những hình ảnh về quá khứ, về người vợ hiền thục, về đứa con thơ, về lời thề non hẹn biển, về khoảnh khắc ông ta nhẫn tâm từ bỏ tất cả để truy cầu quyền năng, bỗng ùa về như một cơn hồng thủy. Nỗi hối hận, dù đã bị lớp vỏ bọc "mất người" che giấu hàng vạn năm, cuối cùng cũng bùng phát, thiêu đốt tâm can ông ta.

"Ta... ta có lỗi..." Trưởng Lão Thanh Vân thều thào, giọng nói đứt quãng, từng lời như được xé ra từ lồng ngực, "Ta... ta đã sai... Vì 'U Minh Hồn Châu'... vì ta chấp niệm thành tiên... ta đã... đã từ bỏ tất cả... Ta không phải là thánh nhân... ta là tội nhân..."

Lời thú tội của ông ta không phải là một lời sám hối bình thường, mà là tiếng kêu gào của một linh hồn bị giằng xé, bị dằn vặt bởi chính những lựa chọn của mình. Nỗi đau khổ ấy, dù đến muộn màng, nhưng lại chân thực đến đáng sợ, phơi bày cái giá tàn khốc của sự "mất người" khi truy cầu con đường tu tiên.

* * *

Quảng trường Thành Vô Song chìm trong sự im lặng chết chóc sau lời thú tội đứt quãng của Trưởng Lão Thanh Vân, rồi bùng nổ thành những tiếng bàn tán, chỉ trích như một cơn sóng thần. Tiếng xì xào dần lớn hơn, biến thành tiếng phẫn nộ, tiếng la ó và tiếng khóc thút thít của Thanh Loan. Mặt trời đã bắt đầu lặn, ánh nắng vàng nhạt bao phủ quảng trường, nhưng không thể xua đi bầu không khí nặng nề, u ám. Mùi hương hoa U Minh Chi Linh, vốn thanh khiết, giờ đây lại trở nên nồng nặc, như một mùi hương của bi kịch và hối hận.

Các tu sĩ còn sót lại trong đám đông, thuộc nhiều tông môn khác nhau, cũng không khỏi kinh ngạc. Họ nhìn Trưởng Lão Thanh Vân đang n��m gục trên đài cao, thần sắc tiều tụy, không còn chút uy nghiêm nào của một cường giả. Ánh mắt họ bắt đầu dao động, một số nhìn nhau với vẻ hoài nghi sâu sắc, một số khác lại cúi đầu, như thể đang tự vấn về con đường mình đã chọn, về những gì họ đã đánh đổi để có được quyền năng. Lời thú tội của Trưởng Lão Thanh Vân không chỉ là một vết nhơ đối với cá nhân ông ta, mà là một đòn giáng mạnh vào sự "thánh thiện" và đạo đức của toàn bộ giới tu tiên cũ. Niềm tin vào sự vô nhiễm, cao quý của tiên gia, đã bị lung lay đến tận gốc rễ.

Dương Quân đứng đó, vẻ mặt đầy phức tạp. Anh đã nhận được câu trả lời cho những hoài nghi bấy lâu. "Thì ra... cái giá của sức mạnh," anh thì thầm, giọng nói trầm buồn, "Không chỉ là từ bỏ phàm tục, mà còn là từ bỏ chính nhân tính của mình, từ bỏ những người yêu thương nhất." Trong lòng anh, lý tưởng tu tiên cao đẹp mà anh từng theo đuổi đã vỡ vụn thành từng mảnh. Anh hiểu rằng, lời thú tội này sẽ có ảnh hưởng sâu rộng đến cả giới tu tiên, và có lẽ, đến cả cách mà nhân gian nhìn nhận về những người được gọi là "tiên nhân". Gánh nặng của sự thật đè nặng lên vai anh, khiến anh cảm thấy mệt mỏi hơn bao giờ hết.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng nội tâm nàng lại đang dậy sóng. Nàng nắm chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa từ nó. Chiếc trâm, vốn luôn lạnh lẽo, giờ đây dường như cũng đang phản ứng với những dòng chảy cảm xúc mãnh liệt xung quanh. "Thiên Đạo... hay là nhân tính?" nàng khẽ nói, giọng nàng trong trẻo nhưng lại mang theo một sự chua xót khó tả. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự "mất người" trong giới tu tiên, nhưng chưa bao giờ nó lại hiển hiện rõ ràng và đau đớn như khoảnh khắc này. Nàng, một tiên tử từng coi thường phàm trần, giờ đây lại bắt đầu tự hỏi, liệu cái gọi là "đạo" của họ có thực sự cao hơn "tình" của nhân gian hay không. Sự hoài nghi trong nàng ngày càng lớn, đe dọa nuốt chửng cả những lý tưởng mà nàng đã từng tin tưởng tuyệt đối.

Dạ Lan, xuất hiện lặng lẽ ở một góc khuất trong đám đông, ánh mắt sắc sảo của nàng quét qua từng gương mặt, từng phản ứng. "Một viên đá nhỏ, làm rung chuyển cả dòng sông..." nàng khẽ nói, âm điệu trầm lắng mang theo một sự đánh giá cao. Nàng biết rõ, Tạ Trần không bao giờ ra tay trực tiếp, nhưng mỗi bước đi của anh đều là một sự sắp đặt tinh vi, một sự đẩy đưa nhân quả đến mức tận cùng, buộc sự thật phải phơi bày. Kế hoạch của anh không chỉ vạch trần một cá nhân, mà còn làm rạn nứt cả một hệ thống tư tưởng đã mục ruỗng.

Trong khi đám đông vẫn đang sôi sục trong sự phẫn nộ và hoang mang, một vài đệ tử cũ của Trưởng Lão Thanh Vân, với vẻ mặt sợ hãi và bối rối, vội vã tiến lên, đỡ lấy ông ta đang nằm gục và đưa đi. Họ phải cố gắng che chắn cho ông ta khỏi những ánh mắt căm ghét và những lời lẽ chỉ trích nặng nề từ đám đông phàm nhân và tu sĩ. Thanh Loan gục xuống bên chậu hoa U Minh Chi Linh, khóc nức nở, những giọt nước mắt của cô rơi xuống những cánh hoa trắng muốt, như thể đang tưới tắm cho một lời hứa đã bị lãng quên hàng vạn năm.

Tạ Trần, đứng từ xa, hòa vào dòng người đang dần tản đi trong hỗn loạn. Anh khẽ nhếch môi, ánh mắt sâu thẳm ánh lên một vẻ bình tĩnh đến lạ thường, nhưng cũng chứa đựng một chút hài lòng khó tả. Ván cờ đã đi đúng hướng. Anh không vui mừng trước nỗi đau của Trưởng Lão Thanh Vân, mà vui mừng vì sự thật đã được phơi bày, vì một vết nứt đã xuất hiện trong bức tường thành kiên cố của những chấp niệm cũ kỹ. Anh quay lưng bước đi, bóng lưng thư sinh gầy gò khuất dần trong ánh chiều tà, để lại phía sau một cơn địa chấn tư tưởng, một sự chấn động sẽ thay đổi vĩnh viễn cách nhân gian nhìn nhận về Thiên Đạo, về tu tiên, và về chính bản chất của con người. Con đường phá cục đã bắt đầu, và đây chỉ là một trong những bước đi đầu tiên, nhưng lại là một bước đi mang ý nghĩa cực kỳ sâu sắc, mở ra một kỷ nguyên mới cho Nhân Gian.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free