Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 790: Vở Kịch Bố Thí: Lòng Tin Tan Vỡ

Trong Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ, nơi thời gian dường như đã ngưng đọng hàng vạn năm, chỉ còn lại những tàn tích của một quá khứ huy hoàng bị nuốt chửng bởi sự mục ruỗng và lãng quên. Các cột đá khổng lồ, một thời sừng sững nâng đỡ mái vòm chạm khắc tinh xảo, giờ đây đã đổ nát, vương vãi trên nền đất ẩm ướt. Rêu phong xanh thẫm bám víu lấy từng kẽ nứt, từng mảng tường đá phong hóa, tạo nên một tấm thảm thiên nhiên xám xịt, u buồn. Những phù điêu cổ xưa, từng kể lại những câu chuyện về các vị tiên nhân và thần thú, giờ chỉ còn là những đường nét mờ nhạt, khó thể nhận diện dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những khe hở trên mái vòm đã sập.

Đêm đã về khuya, gió lớn rít lên từng hồi qua những lỗ hổng của cung điện, mang theo hơi sương lạnh lẽo và tiếng lá cây xào xạc như những lời than khóc của quá khứ. Thỉnh thoảng, tiếng chim kêu lạ lanh lảnh vang vọng, càng tăng thêm vẻ hoang tàn, bí ẩn cho nơi đây. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ trộn lẫn vào nhau, tạo nên một không gian đặc quánh vẻ cổ kính và sự tăm tối. Trong một căn phòng ít bị hư hại hơn cả, ánh sáng yếu ớt của một ngọn đèn dầu lay lắt chiếu rọi xuống hai bóng người.

Trần Diêm, khuôn mặt hằn rõ vẻ tức giận và uất ức, đôi mắt đỏ ngầu như muốn phun lửa, hệt như những kẻ đã "mất người" hoàn toàn, không còn chút thiện lương. Hắn ta vừa gầm lên, ném mạnh bản ‘Luận Thuyết Phàm Nhân’ xuống đất, cảm giác giấy bị xé toạc dưới chân, rồi bị giẫm nát, như một biểu tượng của sự khinh miệt sâu sắc mà hắn dành cho những kẻ dám thách thức quyền uy của Tiên môn. Giờ đây, hắn ngồi đối diện với Lý Mạn, bàn tay bấu chặt vào tà áo, cơ thể run rẩy vì phẫn nộ. Không khí trong phòng nặng nề, ngột ngạt, như thể sự tức giận của Trần Diêm đã kết thành thực chất.

Lý Mạn, vẫn giữ được vẻ ngoài bình tĩnh hơn, nhưng ánh mắt sắc bén của nàng lại ánh lên sự tính toán và cảnh giác tột độ. Nàng đã nhặt bản luận thuyết bị Trần Diêm ném xuống, phủi nhẹ bụi bẩn, như đang phủi đi sự khinh miệt vô ích của sư huynh mình. Nàng không vội vàng phản bác, chỉ lặng lẽ quan sát, đôi mày khẽ nhíu lại. Nàng hiểu rõ hơn ai hết, sự phẫn nộ bộc phát của Trần Diêm chẳng giải quyết được gì, mà ngược lại, còn có thể làm hỏng đại sự. Mặc dù vẫn còn sự kiêu ngạo cố hữu của một tu sĩ, nhưng Lý Mạn lại có cái nhìn thực tế và mưu lược hơn Trần Diêm rất nhiều. Nàng đã nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

“Cái lũ phàm nhân ngu xuẩn đó,” Trần Diêm gầm gừ, giọng khàn đặc, “lại dám tin vào lời lẽ vớ vẩn của một tên thư sinh! Chúng ta phải lập tức đàn áp, phải cho chúng biết ai mới là kẻ nắm giữ Thiên Đạo!” Hắn vung tay, hất đổ một bình trà cũ bằng sành trên bàn, mảnh vỡ văng tung tóe trên nền đá lạnh. Tiếng đổ vỡ khô khốc càng làm tăng thêm sự căng thẳng trong căn phòng.

Lý Mạn khẽ thở dài, trong lòng thầm lắc đầu. “Sư huynh, không thể cứng rắn lúc này,” nàng nói, giọng trầm thấp nhưng đầy kiên định. “Sự kiện ở Thành Vô Song đã khiến lòng dân bất an, cộng thêm ‘Luận Thuyết Phàm Nhân’ này, nếu chúng ta dùng vũ lực, chỉ càng khiến họ thêm oán hận, và tệ hơn là, khiến phe Lăng Nguyệt Tiên Tử có cớ để công khai chống đối. Chúng ta phải dùng nhu để chế cương.” Nàng ngẩng đầu nhìn Trần Diêm, ánh mắt không hề né tránh sự tức giận của hắn.

Trần Diêm hừ lạnh một tiếng, đôi mắt đỏ ngầu quét qua Lý Mạn. “Ý muội là...? Bố thí? Huynh không thấy ghê tởm sao, phải hạ mình trước lũ sâu bọ đó? Cứu vớt chúng chẳng khác nào tự hạ thấp thân phận cao quý của Tiên môn!” Vẻ khinh thường hiện rõ trên khuôn mặt hắn, từng lời thốt ra đều mang theo sự miệt thị đối với phàm nhân. Hắn không thể chấp nhận được việc phải cúi đầu trước những kẻ mà hắn vẫn luôn coi là thấp kém.

Lý Mạn nhìn vào mắt Trần Diêm, vẻ bình tĩnh của nàng dường như là một sự đối lập hoàn hảo với sự kích động của hắn. “Ghê tởm thì sao, sư huynh? Chúng ta cần danh tiếng, cần lòng tin của phàm nhân để củng cố vị thế của ‘Tiểu Tiên Môn’. Đây không phải là hạ mình, mà là một thủ đoạn, một màn kịch nhỏ để che mắt thiên hạ.” Nàng ngừng lại một chút, sắp xếp lại suy nghĩ. “Chúng ta sẽ ban phát chút linh thảo cấp thấp, vài viên đan dược dưỡng sinh không đáng giá, thậm chí là chữa trị vài vết thương nhỏ không nguy hiểm... Miễn là họ thấy chúng ta ‘quan tâm’, thấy chúng ta ‘hy sinh vì dân’, lòng tin sẽ từ từ trở lại. Rồi sau đó, khi chúng ta đã củng cố được vị thế, mọi việc sẽ dễ dàng hơn nhiều.” Lý Mạn siết chặt tay, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường đối với những phàm nhân dễ bị lừa dối, nhưng cũng kèm theo sự quyết đoán của một kẻ mưu lược. Nàng hiểu rằng, đây là một nước đi cần thiết, dù phải nuốt trôi sự ghê tởm.

Trần Diêm nghe vậy, vẻ tức giận trên mặt hắn dần dịu đi, nhường chỗ cho sự tính toán. Hắn trầm ngâm một lúc, rồi khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, méo mó. “Một màn kịch... phải, một màn kịch đáng giá. Để xem lũ phàm nhân ngu xuẩn đó có thể chống đỡ được bao lâu trước sự ‘ban ân’ của chúng ta.” Hắn gật đầu, ánh mắt lại ánh lên vẻ tàn độc. “Nhưng Văn Nhân Chính... và cái tên Tạ Trần giật dây phía sau, chúng sẽ không thoát khỏi sự trừng phạt của ‘Tiểu Tiên Môn’ ta. Kẻ nào dám ‘phá cục’ của chúng ta, kẻ đó sẽ phải trả giá đắt.” Hắn ta đứng dậy, bước chân nặng nề trên nền đá lạnh, mỗi bước đi đều mang theo ý chí sắt đá và sự chấp niệm sâu sắc vào quyền lực.

Lý Mạn không nói gì thêm, chỉ gật đầu. Nàng biết, việc gieo mầm hoài nghi là bước đầu tiên, nhưng việc nuôi dưỡng niềm tin vào ‘Nhân Đạo’ sẽ là một quá trình lâu dài và đầy thử thách. Tuy nhiên, việc Trần Diêm chấp nhận kế hoạch này, dù là tạm thời, cũng đã là một thắng lợi nhỏ. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng mờ nhạt vẫn bị lớp sương mỏng che phủ, như thể tương lai của ‘Tiểu Tiên Môn’ vẫn còn đầy rẫy những điều không chắc chắn.

***

Sáng sớm, mặt trời mới lên, những tia nắng nhẹ nhàng xuyên qua màn sương mỏng, chiếu rọi xuống mặt sông lấp lánh như dát vàng. Gió mát lành thổi qua, mang theo hương trà thơm thoang thoảng cùng mùi hoa cỏ dại ven sông. Tại Quán Trà Vọng Giang, không khí yên bình, thư thái đến lạ thường. Kiến trúc gỗ đơn giản của quán trà, với ban công nhìn ra dòng sông hiền hòa, tạo cảm giác gần gũi với thiên nhiên. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh biếc, hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài ba khách quen và tiếng pha trà lách cách, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, dễ chịu.

Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, bàn tay thon dài nhẹ nhàng lật từng trang sách cũ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi theo những dòng chữ cổ xưa, nhưng tâm trí lại như một mặt hồ phẳng lặng, phản chiếu mọi biến động của thế gian. Hắn nhấp từng ngụm trà nóng hổi, vị chát nhẹ và hương thơm tinh tế lan tỏa trong khoang miệng. Thân hình gầy gò của hắn, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, cùng bộ áo vải bố cũ kỹ, tất cả đều toát lên vẻ bình dị, thư sinh, hoàn toàn không có chút khí chất siêu phàm của một tu sĩ. Nhưng ẩn sâu trong đôi mắt đó là sự tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, thấu hiểu mọi nhân quả đang diễn ra.

Đối diện hắn là Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Lăng Nguyệt, dung nhan tuyệt mỹ nhưng vẫn vương chút lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại đượm vẻ suy tư sâu sắc. Nàng mặc bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh búi cao đơn giản, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý nhưng cũng chất chứa sự mệt mỏi ẩn sâu. Nàng chậm rãi đặt chén trà xuống, khẽ thở dài.

Dương Quân, tuấn tú nho nhã trong bộ đạo bào màu lam nhạt, lại không giấu được vẻ sốt ruột. Hắn đã lắng nghe những tin tức mới nhất từ mạng lưới của Dạ Lan, và những thông tin đó khiến hắn không khỏi băn khoăn. “Thật kỳ lạ,” Dương Quân lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng, “’Tiểu Tiên Môn’ đột nhiên lại sốt sắng đi bố thí linh thảo, chữa bệnh cho phàm nhân ở khắp các thị trấn lân cận. Sau sự việc ở Thành Vô Song và ‘Luận Thuyết Phàm Nhân’ của Văn Nhân Chính, hành động này... không giống phong cách của Trần Diêm chút nào.” Giọng nói của hắn rõ ràng, dứt khoát, nhưng ẩn chứa sự hoài nghi.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhướng mày. “Bề ngoài là thiện ý, nhưng động cơ phía sau e rằng không đơn thuần. Họ đang cố gắng xoa dịu làn sóng phản đối, lấy lại lòng tin của dân chúng sau những hành vi tranh giành linh khí vô liêm sỉ trước đó.” Nàng phân tích, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, chứa đựng sự lý trí và kinh nghiệm nhìn thấu những âm mưu thâm hiểm trong giới tu tiên. Nàng hiểu rằng, trong thế giới này, không có gì là ngẫu nhiên, đặc biệt là khi liên quan đến quyền lực và lợi ích.

Tạ Trần không nhìn lên, ánh mắt vẫn dán vào trang sách cũ, nhưng lời nói của hắn lại vang lên bình thản, trầm tĩnh, như một lời cảnh tỉnh từ cõi hư vô. “Cây có cội, nước có nguồn. Mọi hành động đều có nhân quả. Muốn thấy quả, cần truy tận gốc nhân. Lòng người dễ dao động, nhưng sự thật thì vĩnh viễn không đổi. Kẻ gieo mầm dối trá, ắt sẽ gặt hái hậu quả tương xứng.” Giọng hắn không cao, không thấp, nhưng lại chứa đựng một sức nặng triết lý sâu sắc, buộc người nghe phải suy ngẫm. Hắn không trực tiếp chỉ ra, nhưng lời lẽ của hắn đã khơi gợi một hướng đi rõ ràng cho Dương Quân.

Dương Quân nghe vậy, ánh mắt bỗng lóe lên sự hiểu rõ. Hắn vỗ nhẹ vào bàn, vẻ sốt ruột ban nãy đã biến thành sự kiên định. “Tiền bối nói phải. Ta đã quá nôn nóng mà quên đi bản chất của vấn đề. Một khi đã là giả dối, dù có che đậy tinh vi đến đâu, cũng sẽ có ngày bị vạch trần. Ta sẽ đi xem xét tận gốc rễ những hành động ‘từ thiện’ này của ‘Tiểu Tiên Môn’, xem chúng rốt cuộc đang che giấu điều gì.” Hắn đứng dậy, cúi chào Tạ Trần và Lăng Nguyệt một cách cung kính, trong lòng đã nung nấu quyết tâm.

Trong một góc khuất của quán trà, Dạ Lan, thân hình mảnh mai trong bộ y phục đen tuyền, mạng che mặt vẫn che khuất dung nhan, lặng lẽ quan sát mọi thứ. Ánh mắt sắc sảo của nàng ẩn chứa nhiều b�� mật, nhưng cũng đầy vẻ thấu hiểu. Khi Dương Quân rời đi, nàng khẽ thì thầm với chính mình, giọng nói nhẹ như gió thoảng: “Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt. Kẻ làm điều sai trái, dù có trốn tránh thế nào, cũng không thể thoát khỏi nhân quả.” Nàng tin rằng, những gì Tạ Trần gieo trồng, sớm muộn gì cũng sẽ trổ quả.

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, ánh mắt lướt qua nơi Dương Quân vừa rời đi, rồi lại quay về phía Lăng Nguyệt Tiên Tử. Một nụ cười nhẹ thoáng hiện trên môi hắn, ẩn chứa sự mãn nguyện và niềm tin vào con đường mà hắn đang gián tiếp dẫn lối. Hắn biết, hạt giống đã được gieo, và giờ đây, chỉ cần chờ đợi nó nảy mầm và trưởng thành.

***

Thị Trấn An Bình vào buổi trưa, ánh nắng gắt đổ xuống khiến không khí trở nên oi ả. Tuy nhiên, bất chấp cái nóng, quảng trường trung tâm thị trấn vẫn nhộn nhịp lạ thường. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, tất cả đều hướng về một điểm duy nhất: nơi các tu sĩ của ‘Tiểu Tiên Môn’ đang tiến hành “ban ân”. Tiếng nói chuyện xì xào, tiếng rao hàng thưa thớt bị lấn át bởi những lời hô hào của các tu sĩ, tiếng xe ngựa chậm rãi lăn bánh, và tiếng bước chân dồn dập của đám đông phàm nhân đổ về. Mùi thức ăn từ các quán nhỏ, mùi gỗ mới, mùi đất ẩm sau trận mưa đêm qua, và cả mùi mồ hôi của những người chen chúc nhau, tất cả trộn lẫn vào nhau tạo nên một không khí thân thiện, gần gũi nhưng cũng ẩn chứa sự tò mò và hy vọng.

Giữa quảng trường, Trần Diêm và Lý Mạn đang đứng ở vị trí nổi bật nhất, cùng với vài tu sĩ khác của ‘Tiểu Tiên Môn’. Trần Diêm cố gắng nở một nụ cười giả tạo trên môi, nhưng đôi mắt hắn vẫn lộ rõ vẻ khinh thường và sốt ruột. Hắn khoác lác về “lòng từ bi vô hạn” của Tiên môn, về việc họ “hy sinh” linh khí để chữa trị cho phàm nhân. “Bách tính yên tâm, ‘Tiểu Tiên Môn’ chúng ta luôn vì dân,” Trần Diêm cất giọng vang dội, cố gắng tạo ra vẻ uy nghiêm và phúc hậu. “Linh khí tuy suy yếu, nhưng tấm lòng cứu thế của chúng ta không đổi. Ai có bệnh tật, ai cần linh dư���c, cứ việc đến đây, chúng ta sẽ hết lòng giúp đỡ!”

Các tu sĩ khác thì phân phát những túi linh dược nhỏ, thoạt nhìn có vẻ quý giá, và dùng pháp thuật chữa trị cho những người bệnh. Tuy nhiên, những pháp thuật đó chỉ là những tiểu xảo nhất thời, xoa dịu cơn đau mà không giải quyết tận gốc vấn đề, và những linh dược được phát ra cũng chỉ là loại linh thảo cấp thấp, thậm chí có vài túi còn có mùi ẩm mốc nhẹ.

Một bà lão gầy gò, lưng còng, tay run rẩy đưa ra một viên đan dược cũ kỹ, cố gắng níu tay Lý Mạn với vẻ biết ơn. “Đa tạ tiên tử, đa tạ Tiên môn! Nhờ có tiên tử mà bệnh đau lưng của lão phụ đã đỡ hơn nhiều.” Lý Mạn nhíu mày, khó chịu khi bị chạm vào, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh. Nàng khẽ rút tay lại, giọng nói có chút lạnh lùng: “Được rồi, được rồi, đã ban phát cho ngươi rồi. Đừng làm mất thời gian của chúng ta nữa, còn rất nhiều người khác đang chờ.” Ánh mắt nàng thoáng qua vẻ khinh bỉ, rồi nhanh chóng che giấu đi. Nàng nghĩ, đúng là lũ phàm nhân ngu dốt, chỉ cần một chút ân huệ nhỏ nhoi là đã dễ dàng bị lừa gạt.

Dương Quân ẩn mình trong đám đông, quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết. Hắn không bỏ qua bất kỳ ánh mắt, cử chỉ hay lời nói nào. Hắn thấy Trần Diêm và Lý Mạn cố gắng giữ nụ cười trên môi nhưng sự khó chịu và vẻ khinh thường lại hiện rõ trong đôi mắt họ khi không có ai nhìn kỹ. Hắn cũng chú ý đến những loại linh dược được phát. Một bà lão vừa uống xong viên “đan dược dưỡng sinh” của ‘Tiểu Tiên Môn’ thì mặt tái mét, ho sù sụ. Một người khác bị thương ở chân, sau khi được một tu sĩ “chữa trị” thì vẫn phải chống gậy tập tễnh đi lại, vẻ mặt hoài nghi.

Dương Quân thầm nghĩ, giọng nói nội tâm sắc lạnh: “Những vết thương này, chỉ cần vài ngày tĩnh dưỡng cũng tự khỏi. Những pháp thuật chữa trị này chỉ là xoa dịu tạm thời, không khác gì phàm nhân dùng thuốc giảm đau. Còn đan dược này... chỉ là thuốc bổ thông thường, thậm chí còn có tạp chất. Hương vị và khí tức của linh thảo trong đó vô cùng yếu ớt, thậm chí một số còn có dấu hiệu bị khô héo, mất đi dư��c tính. Thật sự là một màn kịch tệ hại, một sự lừa dối trắng trợn!” Hắn ghi nhớ từng chi tiết, từng biểu cảm của các tu sĩ ‘Tiểu Tiên Môn’, và đặc biệt là sự ngây thơ, hy vọng xen lẫn hoài nghi của những phàm nhân đang xếp hàng. Ánh mắt hắn sắc bén quét qua từng người, như một thợ săn đang tìm kiếm con mồi, không bỏ sót bất kỳ dấu vết nào. Sự phẫn nộ trong lòng hắn ngày càng dâng cao, nhưng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết để thu thập bằng chứng.

Trong khoảnh khắc đó, Dương Quân cảm nhận được một sự thất vọng sâu sắc. Hắn từng mang trong mình lý tưởng về một con đường tu đạo cao đẹp, nơi tu sĩ dùng sức mạnh của mình để bảo vệ chúng sinh. Nhưng giờ đây, những gì hắn thấy lại là sự giả dối, vụ lợi và sự khinh miệt đối với sinh mệnh. Anh biết, đã đến lúc phải vạch trần tất cả.

***

Khi ánh chiều tà dần buông, những chiếc đèn lồng bắt đầu được thắp sáng dọc theo Phố Thương Mại Kim Long, Thành Vô Song, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo. Tuy nhiên, không khí trên phố không hề yên bình như vẻ ngoài của nó. Một đám đông lớn tụ tập tại quảng trường nhỏ giữa phố, nơi Dương Quân đang đứng, giọng nói của hắn vang dội, đầy chính khí, thu hút sự chú ý của mọi người. Gió mát lành thổi qua, mang theo mùi thức ăn từ các quán hàng, mùi hương liệu từ các tiệm thuốc, nhưng cũng không thể át đi không khí căng thẳng đang bao trùm.

Dương Quân giơ cao một viên ‘linh đan dưỡng khí’ nhỏ bé, màu sắc đã ngả ố, trước mắt hàng trăm phàm nhân. Ánh mắt hắn sáng rực lửa chính nghĩa, giọng nói vang dội, không chút che giấu sự phẫn nộ và thất vọng. “Hỡi các vị bách tính! Những thứ mà ‘Tiểu Tiên Môn’ ban phát cho các vị, chẳng qua chỉ là những món đồ kém chất lượng, thậm chí là có hại! Họ không quan tâm đến sinh mệnh của các vị, họ chỉ quan tâm đến danh tiếng và quyền lực của chính họ!” Lời nói của hắn như một lưỡi kiếm sắc bén, đâm thẳng vào sự giả dối mà ‘Tiểu Tiên Môn’ đã cố gắng xây dựng.

Đám đông bắt đầu xì xào, những gương mặt phàm nhân từ hoài nghi chuyển sang kinh ngạc, r��i phẫn nộ. Họ đã quá quen với việc đặt niềm tin vào các tu sĩ, nhưng giờ đây, lời nói của Dương Quân đã khiến họ phải nhìn nhận lại.

Từ xa, Trần Diêm và Lý Mạn xuất hiện, vội vã chen qua đám đông. Trần Diêm, khuôn mặt méo mó vì tức giận, đôi mắt đỏ ngầu đã “mất người” hoàn toàn, nhìn chằm chằm vào Dương Quân. Hắn không thể ngờ rằng kế hoạch của mình lại bị vạch trần nhanh chóng và công khai đến vậy. “Vô liêm sỉ! Dương Quân, ngươi dám vu khống ‘Tiểu Tiên Môn’ ta! Ngươi dám lung lay niềm tin của bách tính vào Tiên Đạo!” Hắn gầm lên, cố gắng tạo ra vẻ uy nghiêm của một tu sĩ.

Dương Quân mỉm cười lạnh lùng, nụ cười đó không hề có chút kiêu ngạo, mà chỉ chứa đựng sự kiên định vào chính nghĩa. Hắn giơ cao viên đan dược trong tay. “Vu khống? Vậy xin hỏi Trần trưởng lão, viên ‘linh đan dưỡng khí’ này, tại sao lại có thành phần của ‘huyết thảo mục nát’? Nó không những không bổ khí, mà còn có thể làm tổn hại kinh mạch của người phàm! Chẳng lẽ Trần trưởng lão coi rẻ sinh mạng của bách tính đến vậy sao? Hay là, Trần trưởng lão đã ‘mất người’ đến mức không còn phân biệt được thiện ác?”

Lời nói của Dương Quân như một cú giáng mạnh vào Trần Diêm. Hắn lùi lại một bước, khuôn mặt biến sắc. Hắn không thể ngờ Dương Quân lại có thể điều tra kỹ lưỡng đến vậy. Hắn lắp bắp, không biết phải biện minh thế nào.

Một giọng nói từ đám đông vang lên, đầy căm phẫn: “Đúng vậy! Con trai ta uống xong thấy người còn yếu hơn! Ban đầu ta còn nghĩ là do cơ địa, hóa ra là do đan dược!” Một người khác tiếp lời: “Lão già này bị đau lưng, uống thuốc của Tiên môn xong thì lưng vẫn đau như cũ, còn bị thêm chứng khó thở! Vậy mà chúng ta còn tưởng là Tiên môn ban ân!”

Lý Mạn, thông minh và mưu lược hơn Trần Diêm, thấy tình hình không ổn, lập tức bước tới, cố gắng xoa dịu đám đông. Mặt nàng tái mét, nhưng vẫn giữ được chút bình tĩnh. “Đây... đây là sự hiểu lầm! Có thể là do khâu chế biến có chút sơ suất, hoặc là... do cơ địa của từng người không phù hợp với linh dược. ‘Tiểu Tiên Môn’ chúng ta tuyệt đối không có ý hại người!” Nàng cố gắng lái câu chuyện sang hướng khác, tìm cách giảm nhẹ tội lỗi.

Nhưng Dương Quân không cho nàng cơ hội. Hắn tiếp tục, giọng nói càng thêm sắc bén: “Sơ suất? Ta đã điều tra nhiều ngày, và phát hiện ra rằng hầu hết những ‘linh thảo’ được ‘Tiểu Tiên Môn’ ban phát đều là loại kém chất lượng nhất, thậm chí là đã quá hạn sử dụng. Các vị tu sĩ còn dùng những phép thuật chữa bệnh tạm thời, chỉ để đánh lừa thị giác của bách tính, khiến họ tin rằng mình đã được chữa khỏi, trong khi gốc rễ bệnh tật vẫn còn đó! Đây không phải là sơ suất, đây là sự lừa dối có chủ đích, là sự khinh miệt đối với sinh mạng phàm nhân!”

Đám đông bùng nổ. Từ những tiếng xì xào, họ chuyển sang những lời chỉ trích gay gắt, những tiếng hô phẫn nộ. Họ ném những ánh mắt căm ghét vào Trần Diêm và Lý Mạn, những kẻ mà họ từng đặt niềm tin. “Đồ lừa đảo!” “Tiên môn dối trá!” “Trả lại sức khỏe cho con trai ta!”

Trần Diêm và Lý Mạn không thể chịu đựng được nữa. Trư���c sự phẫn nộ của đám đông và những bằng chứng không thể chối cãi của Dương Quân, họ buộc phải rút lui trong sự nhục nhã. Trần Diêm, với khuôn mặt vặn vẹo vì tức giận và uất hận, lùi dần vào bóng tối, trong khi Lý Mạn vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng ánh mắt nàng đã lộ rõ sự lo sợ và tuyệt vọng. Họ không thể ngờ rằng một kế hoạch “từ thiện” tưởng chừng hoàn hảo lại bị vạch trần một cách công khai và đau đớn đến vậy.

Dương Quân nhìn theo bóng lưng của hai kẻ tu sĩ, ánh mắt kiên định. Hắn biết, trận chiến này chưa kết thúc. Sự thất bại của ‘Tiểu Tiên Môn’ trong việc lấy lòng dân sẽ khiến họ càng trở nên cay cú và có thể tìm cách trả đũa bằng những thủ đoạn tàn độc hơn. Lòng tin của công chúng vào tu sĩ nói chung sẽ tiếp tục suy yếu, nhưng điều đó cũng mở đường cho những tư tưởng mới của ‘Nhân Đạo’ bén rễ sâu hơn. Dương Quân đã khẳng định vai trò là một người tiên phong cho thế hệ tu sĩ mới, không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng trí tuệ và sự chính trực. Hắn hiểu rằng, sự kiện này là một bước tiến quan trọng trong việc “định hình lại linh hồn của một thế giới đang hấp hối,” nhưng hành trình vẫn còn rất dài và đầy gian nan. Tuy nhiên, hắn tin tưởng vào con đường mà Tạ Trần đã gián tiếp chỉ lối, một con đường nơi giá trị của nhân tính được đề cao hơn bất kỳ quyền năng siêu phàm nào. Ngọn đèn lồng trên phố vẫn lung linh, nhưng ánh sáng của niềm tin vào ‘Tiên Đạo’ đã dần vụt tắt trong lòng người, nhường chỗ cho một tia hy vọng mới về ‘Nhân Đạo’ vừa chớm nở.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free