Nhân gian bất tu tiên - Chương 789: Luận Thuyết Phàm Nhân: Gieo Mầm Hoài Nghi
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cổng thành Vô Song, mang theo một vẻ đẹp bi tráng khó tả. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay của phàm nhân đã dần lắng xuống, nhưng dư âm của những lời lẽ hùng hồn từ Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn còn vang vọng trong không trung, gieo vào lòng người những hạt giống đầu tiên của một niềm tin mới, một hy vọng mong manh về một “Nhân Đạo” khác. Tạ Trần, thân hình gầy gò, vẫn đứng lặng lẽ nơi góc phố quen thuộc, ẩn mình trong bóng tối đổ dài của một bức tường cổ. Đôi mắt sâu thẳm của anh, thường ngày vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại mang một nét trầm mặc khôn tả. Anh không xuất hiện trước đám đông, không tìm kiếm sự tung hô, bởi anh hiểu rằng, những biến động bề ngoài này chỉ là khởi đầu của một ván cờ lớn hơn nhiều, một ván cờ mà mỗi nước đi đều ẩn chứa vô vàn hệ quả, chằng chịt trong dòng chảy nhân quả vô thường.
Mùi trà thơm thoang thoảng từ quán trà đối diện, nơi Trần Diêm và Lý Mạn vừa rời đi trong cơn thịnh nộ, như nhắc nhở Tạ Trần về những chấp niệm sâu xa đang bám rễ trong lòng những kẻ tu sĩ đã “mất người”. Anh biết, lời nói của Lăng Nguyệt, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể ngay lập tức phá tan bức tường kiên cố của quyền lợi và sự mê muội đã tồn tại hàng vạn năm. Đây chỉ là một đốm lửa nhỏ, thắp lên trong đêm trường, và để nó cháy bùng thành ngọn đuốc soi đường, cần phải có những "nhiên liệu" khác, những "phá cục" tinh vi hơn. Cuộc chiến không chỉ bằng vũ lực, mà còn bằng trí tuệ, bằng niềm tin, và bằng chính bản chất lương thiện của con người. Con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng anh tin rằng, ánh sáng của ‘Nhân Đạo’ rồi sẽ bùng cháy, từ những đốm lửa nhỏ nhất trong lòng người phàm, được thắp lên bởi những hạt giống nhân quả mà anh đã gieo. Anh chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng chính sự bình thường ấy, trong một thế giới đang dần ‘mất người’, lại trở thành một sức mạnh vĩ đại nhất, một điểm neo vững chãi giữa muôn vàn biến động. Kỷ nguyên của những cuộc chiến không chỉ bằng vũ lực, mà bằng trí tuệ, bằng niềm tin, và bằng bản chất của con người, chỉ vừa mới bắt đầu.
***
Tại Quán Trà Vọng Giang, nằm ven một con sông lớn uốn lượn quanh co, Tạ Trần ngồi đối diện với Văn Nhân Chính. Chiều tà đã buông, những tia nắng vàng óng cuối cùng rải xuống ban công gỗ mộc mạc, nơi hai người đang thưởng trà. Gió mát từ sông thổi vào, mang theo mùi nước sông, mùi hoa cỏ dại ven bờ và hương trà thanh khiết vừa được pha, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ thường. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán cây cổ thụ, và tiếng pha trà nhẹ nhàng của Tạ Trần, tất cả hòa quyện vào nhau, xua đi những ồn ào, xáo động của thế gian.
Văn Nhân Chính, người đàn ông trung niên với vẻ mặt thanh tú nhưng đôi mắt đầy nhiệt huyết, đặt cây bút lông xuống bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào Tạ Trần. Hắn vốn là một học giả phàm nhân nổi tiếng, đã dành cả đời để nghiên cứu sách vở, nhưng giờ đây, những trăn trở về sự suy tàn của Thiên Đạo, về những bi kịch mà người tu sĩ gây ra, đang chất nặng trong lòng hắn. Tạ Trần, thư sinh gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, chậm rãi rót thêm trà vào chén của Văn Nhân Chính. Động tác của anh điềm tĩnh, ung dung, nhưng mỗi câu nói lại như một lưỡi dao sắc bén, xẻ toang những tầng lớp giả dối, chỉ thẳng vào cốt lõi của vấn đề.
“Văn Nhân Chính tiên sinh,” Tạ Trần cất giọng trầm thấp, điềm tĩnh, “người đời thường nói tu tiên là để trường sinh, để đạt đến cảnh giới siêu phàm thoát tục. Nhưng liệu có bao giờ họ tự hỏi, cái giá của sự ‘siêu phàm’ ấy là gì không?”
Văn Nhân Chính nhíu mày, trầm ngâm. Hắn đã từng nghe những lời đồn đại về việc tu sĩ "mất ng��ời", nhưng chưa bao giờ có ai phân tích nó sâu sắc đến vậy.
Tạ Trần tiếp lời, ánh mắt xa xăm nhìn ra dòng sông cuộn chảy, như thể đang nhìn thấy dòng thời gian vô tận: “Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, đó là một lẽ tất yếu của vũ trụ. Nhưng bi kịch lớn nhất không nằm ở sự suy tàn của Thiên Đạo, mà nằm ở sự suy tàn của lòng người. Những kẻ bám víu vào cái gọi là ‘Tiên Đạo’ cũ kỹ, những kẻ dùng danh nghĩa tu luyện để chà đạp lên nhân luân, để cướ đoạt tài nguyên, để thỏa mãn dục vọng cá nhân... họ đã ‘mất người’ từ lâu rồi.”
Văn Nhân Chính thở dài, khẽ lắc đầu. “Tiểu đệ cũng đã chứng kiến quá nhiều. Những tu sĩ ban đầu mang theo hoài bão cứu thế, cuối cùng lại biến thành những kẻ ích kỷ, tàn nhẫn. Họ quên đi gốc rễ của mình, quên đi rằng họ từng là phàm nhân, từng có cảm xúc, từng biết yêu thương, căm ghét.”
“Chính là ở sự ‘quên’ ấy, Văn Nhân Chính tiên sinh,” Tạ Trần gật đầu, đặt chén trà xuống. “Quên đi cái gốc rễ, quên đi nguồn cội của mình, để rồi tự biến mình thành một thứ xa lạ. Họ khao khát sức mạnh, khao khát trường sinh, nhưng lại đánh đổi bằng chính nhân tính của mình. Để rồi khi đối mặt với sự suy yếu của Thiên Đạo, họ không tìm cách cứu vãn thế gian, mà lại tranh giành, cướp bóc, chỉ để kéo dài thêm chút phù phiếm của bản thân.”
Văn Nhân Chính nắm chặt cây bút trong tay. Những lời của Tạ Trần không chỉ là một sự phân tích, mà còn là một lời thức tỉnh mạnh mẽ. Hắn đã đọc qua vô số sách cổ, đã từng tranh luận với nhiều học giả, nhưng chưa bao giờ có ai có thể nhìn thấu bản chất của vấn đề một cách triệt để đến vậy. “Những lời của Tạ huynh, như sấm nổ bên tai, đánh thức những trăn trở bấy lâu nay của tiểu đệ. Liệu có một con đường khác, một lẽ sống khác cho nhân gian, không cần bám víu vào cái ‘Đạo’ đang mục ruỗng kia?” Hắn hỏi, giọng đầy khắc khoải, nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. “Đạo vốn vô hình, nhưng lòng người lại hữu tình. Nếu Đạo không còn nhân, thì Đạo ấy còn là Đạo nữa sao? Con đư���ng mà tiên sinh đang tìm kiếm, không phải là một ‘Đạo’ nào khác, mà chính là sự trở về với bản chất của con người, với những giá trị nền tảng nhất: tình thương, sự công bằng, và lẽ phải. Đó là ‘Nhân Đạo’, một con đường mà mỗi phàm nhân đều có thể đi, không cần đến linh khí, không cần đến pháp thuật.”
Văn Nhân Chính cảm thấy một ngọn lửa bùng lên trong lòng, một ngọn lửa của ý chí và quyết tâm. Hắn đã từng nghĩ rằng chỉ có tu sĩ mới có thể thay đổi thế giới, nhưng Tạ Trần đã chỉ cho hắn thấy một con đường khác, một con đường mà phàm nhân cũng có thể trở thành nền móng cho một kỷ nguyên mới. Hắn vội vàng cầm bút lên, ghi chép lại những ý tưởng đang tuôn trào trong tâm trí mình. Cảm giác giấy sột soạt dưới ngọn bút, mực thấm vào giấy, như thể đang khắc ghi một lời thề.
“Tiên sinh có vẻ đã tìm thấy con đường của mình rồi,” Tạ Trần nói, đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Anh không nói thẳng, nhưng qua những câu chuyện về sự suy tàn của Thiên Đạo, những giá trị mất mát của tu sĩ, và sự bền bỉ của phàm nhân, anh đã khéo léo dẫn dắt Văn Nhân Chính đến việc tự mình nhìn nhận và đúc kết một quan điểm mới. Văn Nhân Chính, vốn đã có nhiều trăn trở, dần dần bị thuyết phục bởi những lý lẽ sắc bén và cách nhìn thấu đáo của Tạ Trần, cảm thấy một ngọn lửa ý chí bùng lên trong lòng. Anh chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng chính sự bình thường ấy, trong một thế giới đang dần ‘mất người’, lại trở thành một sức mạnh vĩ đại nhất.
Văn Nhân Chính ngẩng đầu lên, vẻ mặt bừng sáng. “Đa tạ Tạ huynh đã khai sáng. Tiểu đệ đã hiểu. Sẽ có một ‘luận thuyết’, một tiếng nói từ phàm trần, để lay động thế gian.”
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, rồi khuất dạng trong bóng chiều tà, để lại Văn Nhân Chính một mình với những suy tư và ngọn lửa ý chí đang bùng cháy. Anh biết, hạt giống đã được gieo. Giờ đây, chỉ cần chờ đợi nó nảy mầm và đơm hoa kết trái. Sức mạnh của ‘lời nói’ và ‘ý tưởng’ có thể còn lớn hơn cả sức mạnh tu vi trong việc thay đổi nhận thức và định hình trật tự mới.
***
Trong căn nhà nhỏ của mình tại Thị Trấn An Bình, Văn Nhân Chính miệt mài viết lách dưới ánh nến. Đêm khuya tĩnh lặng, chỉ còn tiếng bút lông sột soạt trên giấy và tiếng gió đêm xào xạc qua kẽ cửa. Không khí se lạnh, nhưng ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng hắn lại bùng cháy dữ dội. Từng câu chữ của ‘Luận Thuyết Phàm Nhân’ ra đời, vạch trần sự tha hóa, ích kỷ và giả dối ẩn sau vẻ hào nhoáng của ‘Tiên Đạo’, đồng thời đề cao giá trị của cuộc sống phàm trần và nhân tính. Hắn viết về việc tu sĩ đã "mất người" như thế nào, về sự vô thường của quyền lực và tu vi khi Thiên Đạo suy yếu, và về cái giá phải trả cho những chấp niệm mù quáng vào sự bất tử. Hắn không ngần ngại chỉ trích những tông môn lớn đã biến chất, những tu sĩ đã quên đi sứ mệnh ban đầu của mình, chỉ còn lại sự tham lam và sự khinh miệt đối với phàm nhân.
“Thiên Đạo suy yếu, nhân tính lụi tàn,” Văn Nhân Chính lẩm bẩm, gò lưng trên bàn, ánh nến chập chờn chiếu rõ vẻ mặt kiên định của hắn. “Cần phải có một lời cảnh tỉnh, một tiếng nói từ cõi phàm trần! Nếu tiên gia không còn làm gương, thì chính phàm nhân chúng ta phải tự cứu lấy mình, phải tự kiến tạo một ‘Đạo’ của riêng mình, một ‘Nhân Đạo’ thực sự!”
Hắn viết miệt mài cho đến tận sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khung cửa sổ, xua đi màn đêm u tối. Mùi mực và giấy mới hòa quyện vào không khí, mang theo một mùi hương của tri thức và sự khai sáng. Khi hoàn thành, hắn đọc lại toàn bộ, từng câu từng chữ đều sắc bén, logic, không để lại một kẽ hở nào cho sự phản bác. Bản luận thuyết không chỉ là sự tổng hợp những suy tư của hắn, mà còn là kết tinh của những lời lẽ khai sáng từ Tạ Trần, được Văn Nhân Chính diễn giải và phát triển một cách uyên bác.
Sáng hôm sau, khi sương sớm còn đọng trên mái nhà, một bóng hình mảnh mai, y phục đen tuyền, che mặt bằng mạng che, xuất hiện lặng lẽ trước cửa nhà Văn Nhân Chính. Đó chính là Dạ Lan. Nàng không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu khi nhận lấy bản thảo dày cộp từ tay Văn Nhân Chính. Ánh mắt sắc sảo của nàng lướt qua những trang giấy, ẩn chứa một sự tán thưởng thầm lặng.
Thông qua mạng lưới tinh vi của Dạ Lan, những bản sao chép đầu tiên của luận thuyết bắt đầu được phân phát bí mật trong dân chúng. Không phải là những bản in sang trọng, mà là những bản chép tay cẩn thận, được giấu kín trong các gánh hàng rong, được truyền đi qua những quán trà, thư quán nhỏ, và thậm chí là giữa những người kể chuyện lang thang. Mùi giấy mới, mùi mực, và đôi khi là mùi đất ẩm từ những bàn tay truyền tay nhau, là những dấu hiệu đầu tiên của một làn sóng ngầm đang nổi lên.
Tại một quán trọ đông đúc ở Thị Trấn An Bình, Tiểu Nhị Quán Trọ, một thanh niên gầy gò, nhanh nhẹn, luôn mặc áo vải thô, đang lau bàn. Hắn thì thầm với một khách quen, ánh mắt láu lỉnh. “Nghe nói có một cuốn sách lạ lắm, nói về cái Đạo của tiên gia toàn là giả dối, còn ca ngợi đời phàm nhân mình mới là chân thực đó! Không biết có thật không, nhưng khách nào đọc xong cũng trầm trồ.” Hắn hào hứng, thích buôn chuyện, và những tin tức như thế này luôn là món ăn tinh thần không thể thiếu.
Xa xa, tại quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn, một Người Kể Chuyện dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, đang cầm chiếc quạt giấy phe phẩy. Hắn tập hợp một đám đông tò mò. “Này các vị, nghe ta kể chuyện đây! Hôm nay ta sẽ kể cho các ngươi nghe một câu chuyện... không phải chuyện tiên nhân, mà là chuyện về một người phàm, và cái Đạo của y! Một cái Đạo mà chính chúng ta, những người phàm tục này, mới là chủ nhân!” Hắn say sưa kể, giọng điệu cuốn hút, những lời lẽ trong ‘Luận Thuyết Phàm Nhân’ được truyền tải qua giọng điệu của hắn, gieo mầm hoài nghi vào lòng những người dân chất phác.
Trong đám đông, Lão Khách Trọ, râu tóc bạc trắng, vẻ mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt sáng, ngồi trầm tĩnh lắng nghe. Hắn vuốt chòm râu bạc, chậm rãi gật đầu. “Thế giới này rộng lớn hơn ngươi nghĩ nhiều,” hắn lẩm bẩm, như thể đang tự nói với chính mình, “và sự thật đôi khi lại đến từ những nơi không ngờ nhất.”
Những bản luận thuyết cứ thế lan truy��n, từ thị trấn này sang thị trấn khác, từ làng mạc này sang làng mạc khác. Chúng không chỉ là những trang giấy, mà là những hạt giống hoài nghi, được gieo vào lòng đất màu mỡ của nhân gian, nơi mà sự bất mãn và khao khát công bằng đã âm ỉ từ lâu. Sức mạnh của ‘lời nói’ và ‘ý tưởng’ có thể còn lớn hơn cả sức mạnh tu vi trong việc thay đổi nhận thức và định hình trật tự mới.
***
Trong một góc thanh tịnh của Phật Sơn Tự, nơi tiếng chuông chùa ngân vang đều đặn, tiếng tụng kinh và mõ gõ nhịp nhàng tạo nên một không khí thanh tịnh, trang nghiêm, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cùng nhau đọc ‘Luận Thuyết Phàm Nhân’. Mùi hương trầm thoang thoảng, mùi hoa sen từ ao nước nhỏ và mùi đất ẩm từ khu vườn thiền, tất cả dường như càng làm nổi bật sự đối lập giữa vẻ đẹp thanh cao của cảnh vật và những lời lẽ trần trụi, sắc bén trong tay họ. Giữa trưa, nắng nhẹ hắt qua những hàng cột gỗ, gió hiu hiu thổi, mang theo một cảm giác an lạc, nhưng nội tâm của hai tu sĩ lại đang dậy sóng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y, đôi mắt phượng sắc bén của nàng chăm chú lướt qua từng dòng chữ. Nàng vẫn giữ vẻ ngoài uy nghiêm, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt lại hiện lên sự suy tư sâu sắc. Nàng đã từng là người đứng đầu một tiên môn danh tiếng, đã từng tin tưởng vào ‘Thiên Đạo’ và con đường tu tiên một cách tuyệt đối. Nhưng những biến cố gần đây, cùng với những cuộc trò chuyện với Tạ Trần, đã gieo vào lòng nàng những hạt giống hoài nghi. Luận thuyết này, tuy xuất phát từ một phàm nhân, lại chạm đến căn nguyên của sự “mất nhân tính” mà nàng đã chứng kiến, và đôi khi, cả chính nàng cũng từng trải qua trong quá trình tu luyện.
“Những lời lẽ này... tuy xuất phát từ phàm nhân, nhưng lại chạm đến căn nguyên của sự ‘mất nhân tính’ mà chúng ta đang đối mặt,” Lăng Nguyệt khẽ nói, giọng trong trẻo nhưng đầy suy tư, nàng khép lại bản luận thuyết. Nàng cảm thấy một sự mâu thuẫn sâu sắc giữa niềm tin vào ‘Tiên Đạo’ đã ăn sâu và sự thật phũ phàng được luận thuyết phơi bày, thúc đẩy nàng suy ngẫm sâu hơn về con đường mới.
Dương Quân, tuấn tú nho nhã trong bộ đạo bào màu lam nhạt, cũng đặt bản luận thuyết xuống. Đôi mắt sáng của hắn tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ đây càng thêm kiên định. Hắn đã sớm nghiêng về tư tưởng của Tạ Trần, và luận thuyết này càng củng cố niềm tin của hắn. “Không phải Thiên Đạo suy yếu, mà là lòng người tu tiên đã suy yếu trước. Luận thuyết này... đã nói lên tiếng lòng của rất nhiều người. Nó vạch trần những sai lầm mà bấy lâu nay chúng ta, những kẻ tự xưng là tu sĩ, đã cố tình lờ đi.”
Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, đồng tình. “Nó không chỉ là một bài viết, mà là một lời cảnh tỉnh. Nó buộc chúng ta phải nhìn lại bản thân, nhìn lại con đường mà chúng ta đã chọn. Có lẽ, con đường ‘thành tiên’ mà chúng ta từng khao khát, lại chính là con đường đưa chúng ta rời xa bản chất con người nhất.”
Cùng lúc đó, tại Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ, một nơi u tối và hoang tàn, Trần Diêm và Lý Mạn cũng nhận được một bản sao của ‘Luận Thuyết Phàm Nhân’. Không khí nơi đây nặng nề mùi ẩm mốc và sự mục ruỗng, hoàn toàn trái ngược với sự thanh tịnh của Phật Sơn Tự. Trần Diêm, khuôn mặt méo mó vì tức giận, đôi mắt đã “mất người” hoàn toàn, đỏ ngầu như muốn phun lửa. Hắn ta nghiến răng ken két, bàn tay bấu chặt vào bản luận thuyết.
“Thứ rác rưởi này!” Trần Diêm gầm lên, giọng khàn đặc vì uất ức và phẫn nộ. “Một phàm nhân dám cả gan báng bổ Tiên Đạo! Dám dùng lời lẽ xằng bậy để lung lay niềm tin của nhân gian! Phải dẹp bỏ ngay lập tức! Thằng nhãi Văn Nhân Chính đó, ta sẽ khiến hắn phải hối hận vì đã chọc giận ‘Tiểu Tiên Môn’!” Hắn ném mạnh bản luận thuyết xuống đất, đôi mắt giận dữ như thể muốn xé tan cả trang giấy lẫn kẻ đã viết ra nó. Cảm giác giấy bị xé toạc dưới chân, rồi bị giẫm nát, như một biểu tượng của sự khinh miệt.
Lý Mạn, thông minh và mưu lược hơn, nhặt bản luận thuyết bị ném xuống, phủi nhẹ bụi bẩn. Nàng vẫn giữ được vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự cảnh giác tột độ. Nàng siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay, một vật phẩm nhỏ bé nhưng ẩn chứa sức mạnh đáng gờm, như thể đang tìm kiếm một điểm tựa. “Sư huynh, không thể khinh thường,” nàng nói, giọng trầm thấp nhưng đầy tính toán. “Những lời này tuy đơn giản, nhưng lại gieo vào lòng người những hạt giống hoài nghi... Nó nguy hiểm hơn bất kỳ cuộc chiến nào bằng vũ lực. Nó là một cuộc chiến ý thức hệ, một ‘phá cục’ tinh vi, nhằm phá vỡ niềm tin vào ‘Thiên Đạo’ và con đường tu tiên của chúng ta.” Nàng lo lắng về hậu quả nếu nó lan rộng.
Trần Diêm hừ lạnh một tiếng. “Vậy thì sao? Một phàm nhân hèn mọn, dù có viết gì đi nữa, cũng không thể lay chuyển được đại cục!” Hắn cố chấp, không muốn thừa nhận sức mạnh của lời nói.
Lý Mạn lắc đầu. “Sư huynh không hiểu. Sức mạnh của ý tưởng, một khi đã bén rễ trong lòng người, còn khó nhổ bỏ hơn bất kỳ pháp trận nào. Những lời này sẽ kích hoạt phản ứng mạnh mẽ từ các thế lực tu tiên cũ, đặc biệt là ‘Tiểu Tiên Môn’ của chúng ta. Chúng ta cần phải có đối sách, không thể để nó lan rộng thêm nữa.” Nàng biết, việc gieo mầm hoài nghi là bước đầu tiên, nhưng việc nuôi dưỡng niềm tin vào ‘Nhân Đạo’ sẽ là một quá trình lâu dài và đầy thử thách.
Trong khoảnh khắc ấy, sự chia rẽ giữa các phe phái trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Một bên là phàm nhân và những tu sĩ đang thức tỉnh, dần nhận ra giá trị của ‘Nhân Đạo’, một bên là những kẻ cố chấp bám víu vào quyền lực cũ, vào cái gọi là ‘Tiên Đạo’ đã mục ruỗng. Luận thuyết của Văn Nhân Chính đã châm ngòi cho một cuộc chiến ý thức hệ, một cuộc xung đột không tiếng súng nhưng lại có khả năng định hình lại cả một kỷ nguyên. Lăng Nguyệt và Dương Quân sẽ ngày càng xa rời tư tưởng tu tiên truyền thống, trở thành những người tiên phong thực sự cho ‘Nhân Đạo’ của Tạ Trần. Kỷ nguyên của những cuộc chiến không chỉ bằng vũ lực, mà bằng trí tuệ, bằng niềm tin, và bằng bản chất của con người, chỉ vừa mới bắt đầu. Sự lan truyền của luận thuyết sẽ kích hoạt phản ứng mạnh mẽ từ các thế lực tu tiên cũ, đặc biệt là ‘Tiểu Tiên Môn�� mới nổi, báo hiệu những xung đột gay gắt hơn trong tương lai.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.