Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 791: Tiếng Vọng Cổ Nhân: Cáo Buộc Từ Thanh Vân

Trần Diêm và Lý Mạn không thể chịu đựng được nữa. Trước sự phẫn nộ của đám đông và những bằng chứng không thể chối cãi của Dương Quân, họ buộc phải rút lui trong sự nhục nhã. Trần Diêm, với khuôn mặt vặn vẹo vì tức giận và uất hận, lùi dần vào bóng tối, trong khi Lý Mạn vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng ánh mắt nàng đã lộ rõ sự lo sợ và tuyệt vọng. Họ không thể ngờ rằng một kế hoạch “từ thiện” tưởng chừng hoàn hảo lại bị vạch trần một cách công khai và đau đớn đến vậy.

Dương Quân nhìn theo bóng lưng của hai kẻ tu sĩ, ánh mắt kiên định. Hắn biết, trận chiến này chưa kết thúc. Sự thất bại của ‘Tiểu Tiên Môn’ trong việc lấy lòng dân sẽ khiến họ càng trở nên cay cú và có thể tìm cách trả đũa bằng những thủ đoạn tàn độc hơn. Lòng tin của công chúng vào tu sĩ nói chung sẽ tiếp tục suy yếu, nhưng điều đó cũng mở đường cho những tư tưởng mới của ‘Nhân Đạo’ bén rễ sâu hơn. Dương Quân đã khẳng định vai trò là một người tiên phong cho thế hệ tu sĩ mới, không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng trí tuệ và sự chính trực. Hắn hiểu rằng, sự kiện này là một bước tiến quan trọng trong việc “định hình lại linh hồn của một thế giới đang hấp hối,” nhưng hành trình vẫn còn rất dài và đầy gian nan. Tuy nhiên, hắn tin tưởng vào con đường mà Tạ Trần đã gián tiếp chỉ lối, một con đường nơi giá trị của nhân tính được đề cao hơn bất kỳ quyền năng siêu phàm nào. Ngọn đèn lồng trên phố vẫn lung linh, nhưng ánh sáng của niềm tin vào ‘Tiên Đạo’ đã dần vụt tắt trong lòng người, nhường chỗ cho một tia hy vọng mới về ‘Nhân Đạo’ vừa chớm nở.

***

Buổi trưa, Thành Vô Song rực rỡ dưới ánh dương chói chang, tựa một viên ngọc khổng lồ được chạm khắc tinh xảo giữa nhân gian. Những công trình kiến trúc đồ sộ, vươn cao như những ngọn núi thu nhỏ, được điểm xuyết bằng những mái cong lợp ngói lưu ly, những bức tường thành cao vút khắc đầy trận pháp cổ xưa, lấp lánh ẩn hiện dưới nắng. Từ những khu phố thương mại sầm uất, tiếng rao hàng của thương nhân vang lên không dứt, hòa cùng tiếng bước chân hối hả của dòng người qua lại, tiếng xe ngựa lộc cộc trên nền đá, và cả những giai điệu du dương từ các tửu lầu. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố quyện lẫn mùi hương liệu từ các tiệm buôn, mùi thảo dược từ các hiệu thuốc, và cả hương hoa thanh nhã từ những khu vườn ẩn mình sau các tường gạch cao, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đầy màu sắc. Bầu không khí nơi đây luôn náo nhiệt, tràn đầy sức sống, dù đôi khi vẫn ẩn chứa sự căng thẳng ngầm của các thế lực tranh giành ảnh hưởng.

Quảng trường trung tâm Thành Vô Song, nơi diễn ra các buổi bố thí và tuyên truyền của “Tiểu Tiên Môn” chỉ vài ngày trước, giờ đây lại đông nghịt người như một biển sóng vỗ. Họ đến đây không chỉ để mưu sinh, mà còn để tìm kiếm chút an ủi, chút hướng đi trong một thế giới đang dần thay đổi. Giữa lúc nhộn nhịp ấy, một luồng khí thế hùng mạnh đột ngột quét qua, tựa như một cơn bão vô hình, khiến mọi âm thanh trong khoảnh khắc đều tắt lịm. Tiếng người xôn xao biến mất, tiếng xe ngựa dừng lại, chỉ còn lại sự im lặng đến rợn người, nặng trĩu áp lực như ngàn cân.

Từ trên cao, một đạo nhân ảnh, dáng vẻ uy nghi, từ từ hạ xuống trung tâm quảng trường. Ông ta không vội vàng, mỗi bước chân đều chứa đựng sự trầm ổn của kẻ nắm giữ quyền lực qua hàng trăm năm tuế nguyệt. Đó là Trưởng Lão Thanh Vân, người từng là một trong những cột trụ của một tiên môn danh tiếng đã lụi tàn. Dáng người ông ta cao lớn, gầy gò, râu tóc bạc trắng như tuyết, buông dài trên bộ đạo bào màu xám tro cổ điển, không chút phô trương nhưng lại toát lên vẻ cổ kính, thâm trầm. Đôi mắt sắc bén như chim ưng, chứa đựng sự uy nghiêm, cố chấp và cả m���t chút tuyệt vọng đã lắng đọng từ hàng ngàn năm, quét qua đám đông phàm nhân và tu sĩ đang nín thở. Ánh mắt ấy dừng lại ở một vài tu sĩ trẻ tuổi đang đứng lẫn trong đám đông, trong đó có Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử, khiến họ bất giác siết chặt tay.

“Thiên Đạo đang suy yếu! Linh khí cạn kiệt! Đây là tai họa mà chúng ta phải đối mặt. Một tai họa chưa từng có trong lịch sử vạn năm của tu chân giới!” Giọng nói của Trưởng Lão Thanh Vân vang vọng, không quá lớn nhưng lại mang theo một áp lực tu vi mạnh mẽ, xuyên thấu qua từng tấc không gian, len lỏi vào tâm khảm mỗi người. Nó không chỉ là âm thanh, mà còn là một loại ý chí, một thứ sức mạnh tinh thần khiến người nghe cảm thấy như bị đè nén, không cách nào phản kháng. “Hàng vạn năm qua, chúng ta đã tuân theo quy tắc của Thiên Đạo, tìm kiếm con đường trường sinh, bảo vệ nhân gian khỏi vạn kiếp. Nhưng giờ đây, khi Thiên Đạo lâm nguy, khi bóng tối của sự suy vong bao trùm, lại có những kẻ dám gieo rắc tư tưởng dị đoan, phá hoại nền tảng của tu tiên, dám nghi ngờ ‘Đạo’ mà chúng ta đã giữ gìn hàng vạn năm!”

Ông ta đứng thẳng, chậm rãi quét mắt qua từng gương mặt, như thể đang tìm kiếm những kẻ phản nghịch mà ông ta vừa nhắc đến. Ánh mắt đó, vừa chứa đựng sự uy nghiêm của bậc tiền bối, vừa mang theo nỗi phẫn nộ cùng cực của một người đã chứng kiến sự sụp đổ của lý tưởng cả đời mình. Dưới áp lực vô hình từ Trưởng Lão Thanh Vân, không khí càng trở nên đặc quánh. Một số phàm nhân run rẩy, cúi đầu, nhưng cũng có những ánh mắt đầy tò mò, xen lẫn chút hoài nghi, hướng về phía ông ta. Họ đã quá quen với những lời tiên tri tai họa, nhưng cũng đã dần mất đi niềm tin vào những lời hứa hão huyền của các tiên môn. Dương Quân và Lăng Nguyệt, dù là tu sĩ, cũng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Họ không run sợ trước sức mạnh, nhưng lại rùng mình trước sự cố chấp và tăm tối trong đôi mắt của vị trưởng lão già nua này.

***

Lời lẽ của Trưởng Lão Thanh Vân càng lúc càng gay gắt, như những lưỡi dao sắc bén xé toạc sự tĩnh lặng và ghim vào tâm trí những ngư���i đang lắng nghe. "Những kẻ đó, chúng không chỉ nghi ngờ, chúng còn rao giảng về một cái gọi là 'Luận Thuyết Phàm Nhân', về cái gọi là 'Nhân Đạo' viển vông! Chúng dùng những lời lẽ hoa mỹ để che đậy sự thật, rằng chúng đang muốn kéo tất cả chúng ta xuống vũng lầy của sự tầm thường, chối bỏ con đường trường sinh, chối bỏ bản chất vĩ đại của tu tiên!"

Ông ta đột nhiên chỉ tay về phía đám đông, ánh mắt sắc lẹm như xuyên thủng mọi lớp che chắn. "Kẻ đó, Tạ Trần, là gốc rễ của mọi bất ổn! Hắn, một phàm nhân không tu vi, lại dám gieo mầm hoài nghi vào Thiên Đạo, khiến người đời chối bỏ con đường trường sinh, chối bỏ bản thân họ có thể siêu phàm nhập thánh! Hắn là kẻ nghịch thiên! Hắn đang muốn dìm cả nhân gian này vào một cái gọi là 'sống một đời bình thường', một cuộc sống vô vị, ngắn ngủi, không có hy vọng, không có sự vĩnh hằng!"

Lời nói như sấm sét giáng xuống, không chỉ chấn động không khí mà còn chấn động cả tâm trí của những người có mặt. Cái tên "Tạ Trần" được thốt ra từ miệng của một vị trưởng lão tiên môn quyền uy, mang theo một sức nặng không thể xem thường. Nhiều người, đặc biệt là các tu sĩ trẻ tuổi và những phàm nhân đã đọc "Luận Thuyết Phàm Nhân", không khỏi giật mình. Họ đã nghe về Tạ Trần, nghe về những tư tưởng của anh, nhưng chưa bao giờ được nghe một lời tuyên bố công khai và gay gắt đến vậy từ một nhân vật có địa vị cao như Trưởng Lão Thanh Vân.

"Chỉ có khôi phục Thiên Đạo, tôn thờ tiên pháp, chúng ta mới có thể cứu vãn thế giới này khỏi vực thẳm suy vong!" Trưởng Lão Thanh Vân tiếp tục, giọng nói chứa đựng một sự cuồng tín đến đáng sợ, ánh mắt ông ta lấp lánh những tia sáng của quyền năng đã bị tha hóa. "Các ngươi có biết, linh khí cạn kiệt là do đâu không? Là do những kẻ như Tạ Trần, những kẻ chối bỏ quy luật tự nhiên, muốn thay đổi trật tự vốn có! Hắn không tu tiên, nhưng lại muốn phá hủy con đường tu tiên của hàng vạn người! Đây là sự phản bội đối với tiền nhân, là sự hủy diệt đối với tương lai!"

Dương Quân nhíu chặt mày, ánh mắt đầy suy tư. 'Tạ Trần... sao lão ta lại biết được? Và những lời này... có phải là sự thật?' Hắn nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, những điều anh đã làm, và cả những bài học mà hắn đã nhận được từ "Luận Thuyết Phàm Nhân". Trưởng Lão Thanh Vân nói Tạ Trần là kẻ nghịch thiên, nhưng lẽ nào sự 'nghịch thiên' ấy lại là con đường đúng đắn để cứu vãn 'nhân tính' đang dần 'mất người' của giới tu sĩ? Tâm trí hắn giằng xé giữa lòng tin vào Thiên Đạo truyền thống mà hắn đã được dạy dỗ, và những hoài nghi ngày càng lớn về sự 'mất nhân tính' khi tu luyện, đặc biệt sau vụ việc của 'Tiểu Tiên Môn'. Hắn nhìn sang Lăng Nguyệt Tiên Tử, tìm kiếm một sự đồng điệu.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ánh mắt phượng của nàng đã lộ rõ sự bận tâm và dao động nội tâm. Nàng khẽ lắc đầu, như để xua đi một ý nghĩ nào đó, nhưng trong thâm tâm, nàng đang phân tích từng lời của Trưởng Lão Thanh Vân. 'Hắn gọi thẳng tên... Sự 'nhân quả' của Tạ Trần đã lan truyền đến mức này sao, hay lão ta có được thiên cơ nào đó?' Nàng đã cảm nhận được luồng khí vận lạ thường xoay quanh Tạ Trần, một thứ nhân quả phi thường, nhưng việc tên anh được một cựu trưởng lão như Thanh Vân công khai xướng lên, không chút kiêng dè, lại là một chuyện khác. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là một lời cáo buộc, mà còn là một lời tuyên chiến công khai, một dấu hiệu cho thấy các thế lực bảo thủ đang bắt đầu tập hợp lại.

Đám đông bắt đầu xôn xao bàn tán sau lời kết của Trưởng Lão Thanh Vân. Những tiếng thì thầm, những câu hỏi, những ánh mắt hoài nghi lẫn tin tưởng đan xen vào nhau. Một số phàm nhân, vì sợ hãi sự suy yếu của Thiên Đạo, vì khao khát một sự vĩnh hằng, một cuộc sống tốt đẹp hơn dưới sự bảo hộ của tiên môn, đã gật gù tán đồng, coi Tạ Trần là một kẻ dị giáo. "Đúng vậy! Không tu tiên thì sao có thể chống lại yêu ma quỷ quái?" một lão phu nhân run rẩy nói. "Thiên Đạo mà suy yếu thì chúng ta biết sống sao đây?" một thư sinh trẻ tuổi lo lắng.

Nhưng cũng có những người, đặc biệt là những người đã bị ảnh hưởng bởi "Luận Thuyết Phàm Nhân" và những sự kiện gần đây, nơi họ chứng kiến sự giả dối của tu sĩ, tỏ vẻ hoài nghi. "Tạ Trần công tử... chẳng phải đã từng nói về giá trị của phàm nhân sao?" một người nông dân lầm bầm. "Chuyện Thiên Đạo suy yếu, lẽ nào lại do một phàm nhân gây ra?" một nữ nhân bán vải thêu thùa đặt câu hỏi. Sự phân hóa đã bắt đầu rõ rệt, chia rẽ lòng người thành những luồng ý kiến đối lập.

Trưởng Lão Thanh Vân nhìn sự xôn xao của đám đông, ánh mắt ông ta lướt qua vẻ mặt của Dương Quân và Lăng Nguyệt, dường như đã nhận ra sự dao động trong tâm trí họ. Một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trên môi ông ta, một nụ cười chứa đựng sự mỉa mai và cả một chút đắc thắng. Ông ta biết, lời nói của mình đã gieo mầm vào lòng người, dù là tin tưởng hay hoài nghi, nhưng ít nhất, cái tên Tạ Trần và tư tưởng của anh đã chính thức bị đặt lên bàn cân đối lập với Thiên Đạo. Đây là khởi đầu của một cuộc đối đầu trực diện, một trận chiến tư tưởng mà ông ta tin rằng, bằng sức mạnh và sự uy tín của mình, ông ta sẽ là người chiến th��ng.

***

Khi màn đêm buông xuống, Thành Vô Song trở nên lung linh huyền ảo dưới ánh đèn lồng rực rỡ và những pháp trận ánh sáng lấp lánh. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh se se và mùi hương đặc trưng của thành thị về đêm. Trong một căn phòng mờ tối của Thiên Cơ Các, một chi nhánh bí mật ẩn mình giữa những con phố đông đúc, Dạ Lan ngồi trước bàn, ghi chép cẩn thận từng chi tiết về bài diễn thuyết chấn động của Trưởng Lão Thanh Vân.

Căn phòng tràn ngập một bầu không khí bí ẩn, yên tĩnh, chỉ có tiếng bút lông sột soạt trên giấy và tiếng lật trang sách khe khẽ phá vỡ sự tĩnh mịch. Mùi giấy cũ, mực và thảo dược khô quyện lẫn một chút hương trầm thanh nhẹ, tạo nên một không gian đầy sự tập trung và tính toán. Dạ Lan, thân hình mảnh mai trong bộ y phục đen tuyền, gương mặt che kín bằng mạng che mỏng, hiện rõ ánh mắt sắc sảo, ẩn chứa nhiều bí mật và sự thấu suốt.

Cô hoàn tất báo cáo, những dòng chữ được viết bằng một nét bút tinh xảo, ghi lại toàn bộ lời lẽ, thần thái và phản ứng của đám ��ông. Ánh mắt cô sắc bén nhìn vào dòng chữ 'Tạ Trần' mà Trưởng Lão Thanh Vân đã nhắc đến, những ký tự đơn giản đó giờ đây mang một trọng lượng khác. Cô biết, đây không chỉ là một bài diễn thuyết, mà là một lời tuyên chiến công khai, một động thái đầy dứt khoát từ một thế lực bảo thủ đã im lặng quá lâu.

'Trưởng Lão Thanh Vân... một quân cờ cũ được kích hoạt,' Dạ Lan thầm nghĩ, giọng nói nội tâm bình tĩnh và khách quan như một người quan sát ván cờ. 'Hắn không chỉ phản ứng với 'Luận Thuyết Phàm Nhân', mà còn đã nhìn thấy cái bóng của Tạ Trần trong dòng chảy nhân quả. Một lãnh đạo đối lập mạnh mẽ đã xuất hiện, mang theo cả sự cố chấp và quyền uy từ một thời đại đã cũ.'

Cô nhẹ nhàng đóng cuốn sổ lại, tiếng "cạch" nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Cô gật đầu nhẹ, như xác nhận một điều gì đó đã được dự đoán từ lâu. 'Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Và giờ đây, sự thật về sự suy yếu của Thiên Đạo, và sự tồn tại của Tạ Trần như một "điểm neo nhân quả", đã không còn là bí mật được che giấu nữa.'

Dạ Lan giơ tay lên, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve một con chim giấy nhỏ được xếp gấp tinh xảo từ một loại giấy đặc biệt. Con chim giấy khẽ rung động, hấp thụ một tia linh khí mỏng manh từ đầu ngón tay cô. Chỉ trong tích tắc, nó từ từ bay ra khỏi cửa sổ, lướt qua những mái nhà và ánh đèn lồng, mang theo thông điệp bí mật đến một nơi nào đó xa xôi, nơi Tạ Trần đang lặng lẽ đọc sách trong quán của mình.

'Ván cờ này, sẽ còn nhiều biến số nữa,' Dạ Lan kết luận trong thâm tâm. Sự xuất hiện của Trưởng Lão Thanh Vân báo hiệu rằng các thế lực bảo thủ sẽ không ngồi yên, mà sẽ chủ động tập hợp và phản công chống lại làn sóng 'Nhân Đạo' mới. Đây là khởi đầu của một cuộc đối đầu trực diện hơn, một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng niềm tin và tư tưởng. Việc Trưởng Lão Thanh Vân gọi tên Tạ Trần cho thấy 'ảnh hưởng nhân quả' của anh đã đạt đến mức độ mà các cường giả cổ xưa có thể cảm nhận hoặc tiên đoán được, khiến anh trở thành mục tiêu chính. Và lời lẽ 'tha hóa bởi quyền năng' của Trưởng Lão Thanh Vân cũng đã đẩy nhanh quá trình 'mất người' của ông ta, biến ông thành một đối thủ nguy hiểm và không thể thương lượng. Đêm Thành Vô Song vẫn yên bình, nhưng bên dưới vẻ ngoài tĩnh lặng ấy, những dòng chảy ngầm của số phận đã bắt đầu cuộn xiết dữ dội.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free