Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 787: Bóng Tối Dưới Mây Trắng: Mầm Mống Tiểu Tiên Môn

Vị đắng chát của trà vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi Tạ Trần, nhưng trong tâm trí anh, dư vị của nó đã hòa tan vào dòng suy tư miên man về những hạt mầm hoài nghi và chấp niệm đang len lỏi khắp nhân gian. Anh biết, cái bóng của Thiên Đạo cũ, của những cuộc chiến tranh tu sĩ khốc liệt, vẫn còn đè nặng lên tâm trí người đời, cả phàm nhân lẫn tu sĩ. Và chính cái bóng ấy, đang nuôi dưỡng những mầm mống độc hại mới, dưới lớp vỏ bọc của một "trật tự" đã mục nát.

Đêm về khuya, không gian bao trùm Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ mang một vẻ hoang tàn đến rợn người. Gió lạnh rít qua những khe nứt của các cột đá khổng lồ đổ nát, tựa như tiếng than khóc của một thời đại đã vĩnh viễn ngủ yên. Ánh trăng mờ nhạt, bị những áng mây xám xịt che khuất, chỉ đủ sức rải một lớp bạc mỏng lên những bức tường thành bị phong hóa, nơi những phù điêu cổ xưa đã mờ nhạt đến mức khó có thể nhận ra hình thù ban đầu. Rêu phong xanh thẫm bám víu lấy từng phiến đá, từng viên gạch, hòa quyện với mùi đất ẩm và mùi kim loại gỉ sét, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự hủy diệt và thời gian. Thỉnh thoảng, tiếng chim đêm kêu lạ, nghe như tiếng hồn ma vất vưởng, càng làm tăng thêm vẻ u ám, cổ kính của nơi này.

Bên trong một đại điện vốn uy nghi giờ chỉ còn là đống đổ nát ngổn ngang, một ngọn nến duy nhất leo lét cháy, cố gắng xua đi màn đêm dày đặc. Ánh lửa chập chờn chiếu rọi lên những gương mặt lạnh lùng, đầy vẻ kiêu ngạo và tham vọng của một nhóm tu sĩ cũ. Chúng, những kẻ từng đứng trên đỉnh cao của quyền lực khi Thiên Đạo còn thịnh vượng, giờ đây tụ họp trong bóng tối, âm mưu dệt nên một mạng lưới mới.

Trần Diêm, người mà Tạ Trần từng gọi là Trưởng Lão Ác Độc, đứng giữa, ánh mắt sắc lạnh, đầy toan tính lướt qua từng gương mặt. Hắn mặc một đạo bào màu sẫm, thân hình già nua nhưng khí chất lại toát lên vẻ uy nghiêm đáng sợ. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười khinh miệt khi nói về cái gọi là "Hiệp định hòa bình" mà Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang ra sức gầy dựng.

“Thiên Đạo suy kiệt là một tai ương, đúng vậy,” giọng Trần Diêm vang vọng, khàn đục nhưng đầy sức nặng, “nhưng cũng là một cơ duyên ngàn năm có một! Cái gọi là ‘Hiệp định hòa bình’ kia, chẳng qua chỉ là sự che đậy cho sự yếu hèn, là lời thú tội cho sự bất lực của những kẻ muốn duy trì trật tự cũ, một trật tự đã mục nát từ gốc rễ.” Hắn dừng lại, đảo mắt qua những người xung quanh, cố ý tạo ra một khoảng lặng để lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí họ. “Linh khí cạn kiệt, các tông môn lớn đang cố giữ mình, không còn đủ sức bận tâm đến những việc nhỏ nhặt. Chúng sợ hãi, chúng bất lực! Đây chính là thời điểm tốt nhất để chúng ta, những kẻ không bị ràng buộc bởi những định kiến cũ, vươn lên, tạo dựng một vương triều tiên đạo mới, một trật tự mới, nơi kẻ mạnh thực sự được tôn vinh, nơi quyền năng không phải bị chia sẻ cho lũ phàm nhân thấp kém!”

Những lời của Trần Diêm như châm ngòi cho ngọn lửa tham vọng âm ỉ trong lòng những tu sĩ già cỗi khác. Họ, giống như hắn, đều là những kẻ đã "mất người" một phần, bị nỗi sợ hãi mất đi quyền năng ăn mòn nhân tính, chỉ còn lại chấp niệm mù quáng vào thứ sức mạnh hư ảo. Họ từng nếm trải cảm giác đứng trên vạn người, từng được phàm nhân quỳ lạy tôn thờ, và giờ đây, họ không cam tâm nhìn thứ quyền lực ấy tuột khỏi tay.

Lý Mạn, Nữ Cung Chủ với nhan sắc vẫn còn nhưng đã nhuốm màu phong sương, ánh mắt tinh ranh lóe lên tia sáng xảo quyệt. Nàng vận y phục lụa đen sang trọng, tôn lên vẻ quyền quý nhưng ẩn chứa sự lạnh lùng chết chóc. “Đúng v���y,” nàng tiếp lời, giọng nói ngọt ngào nhưng chứa đầy nọc độc, “Hạt giống của ‘Nhân Đạo’ mà lũ tiểu bối kia đang cố gieo rắc, chẳng qua chỉ là những ảo ảnh yếu ớt, không thể nào chống lại được bản chất của thế giới này. Phàm nhân, vĩnh viễn là phàm nhân! Chúng ta phải nắm lấy quyền lực trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn và quyền lực đó rơi vào tay những kẻ không xứng đáng.” Nàng khẽ vuốt ve một chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay thon dài, ánh mắt đầy vẻ tính toán. “Thiên Đạo đã quay lưng với chúng ta, vậy thì chúng ta sẽ tự tạo ra ‘Thiên Đạo’ của riêng mình. Một ‘Tiểu Tiên Môn’ do chúng ta dựng nên, sẽ là nơi tập hợp những tinh hoa còn sót lại, những kẻ hiểu rõ giá trị của quyền năng và biết cách nắm giữ nó.”

Trần Diêm gật đầu hài lòng, khóe môi hắn cong lên. Hắn phác thảo kế hoạch, từ việc bí mật thu hút những tu sĩ còn giữ chấp niệm về quyền lực, đến việc tìm kiếm những nguồn tài nguyên linh khí còn sót lại, và thậm chí là việc lợi dụng sự hỗn loạn đang diễn ra để củng cố thế lực. Hắn nói về việc tạo ra một hệ thống ‘luật chơi’ mới, nơi những kẻ có thực lực sẽ thống trị, và những kẻ yếu kém sẽ bị đào thải. Đó là một kế hoạch tàn nhẫn, lạnh lùng, nhưng lại nhận được sự đồng thuận từ đa số những kẻ có mặt. Họ đều bị quyến rũ bởi viễn cảnh được trở lại đỉnh cao, được nắm giữ quyền sinh sát, được thoát khỏi sự lo sợ ‘mất người’ bằng cách tự mình định nghĩa lại ‘người’.

Lý Mạn đóng góp những ý tưởng chiến lược hiểm độc, từ việc phân tán tin tức sai lệch để gây chia rẽ trong các tông môn lớn, đến việc ngấm ngầm thu thập những pháp khí cổ xưa bị lãng quên. Nàng tin rằng, trong một thế giới mà Thiên Đạo đang dần tan rã, kẻ nào nắm giữ được thông tin, nắm giữ được những bí mật cổ xưa, kẻ đó sẽ nắm giữ được tương lai. Ánh mắt nàng lướt qua những gương mặt khắc khổ, tham lam xung quanh, nàng biết, những kẻ này là công cụ hoàn hảo cho tham vọng của mình.

Gió lạnh vẫn rít, sương đêm vẫn giăng mắc. Nhưng trong đại điện đổ nát ấy, một ngọn lửa m��i đã được thắp lên, không phải là ngọn lửa của hy vọng, mà là ngọn lửa của tham vọng và chấp niệm. Một "Tiểu Tiên Môn" đang âm thầm hình thành, như một khối u ác tính đang lớn dần trong cơ thể đã suy yếu của thế giới, đe dọa nuốt chửng mọi nỗ lực kiến tạo hòa bình, đẩy nhân gian vào một vực thẳm hỗn loạn mới. Những kẻ này, với niềm tin rằng Thiên Đạo suy yếu là một sự ban phước, đã hoàn toàn đánh mất nhân tính, trở thành những sinh vật chỉ còn tồn tại bởi khát vọng quyền lực.

***

Trong khi đó, ở Thành Vô Song, ánh hoàng hôn rải màu đỏ rực lên những mái ngói cong vút, những công trình kiến trúc đồ sộ và bức tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ. Tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả của người qua lại, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, và tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng náo nhiệt, tràn đầy sức sống. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu quý giá, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa t��� các khu vườn hòa quyện vào không khí mát mẻ của buổi chiều tà. Thành Vô Song, trung tâm tái thiết của kỷ nguyên mới, vẫn sầm uất và rực rỡ, nhưng đâu đó, một sự căng thẳng ngầm vẫn luôn hiện hữu, như một sợi chỉ vô hình giăng mắc giữa các thế lực.

Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, không gian tĩnh lặng đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào bên ngoài. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn chỉ đủ soi rõ khuôn mặt thanh tú, gầy gò của Tạ Trần, cùng với cuốn cổ thư “Vô Vi Chi Đạo” đang nằm mở trang. Anh vẫn mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây khẽ nheo lại, như đang cố gắng nhìn thấu những bí ẩn vượt qua cả không gian và thời gian.

Một bóng đen khẽ lướt vào, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Dạ Lan, với thân hình mảnh mai và y phục đen tuyền, che mặt bằng mạng che, xuất hiện như một bóng ma. Ánh mắt sắc sảo của nàng, ẩn chứa vô vàn bí mật, lướt qua Tạ Trần rồi dừng lại ở cuốn sách trên bàn.

“Gần đây có vài nhóm tu sĩ cũ có động thái lạ,” giọng Dạ Lan trầm tĩnh, không một chút cảm xúc, “Họ không liên kết với tông môn lớn nào, nhưng lại có xu hướng tập hợp lực lượng ở những khu vực hẻo lánh, ít người qua lại. Có vẻ họ đang tìm cách… lấp đầy khoảng trống quyền lực.”

Tạ Trần không ngạc nhiên. Anh chỉ khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ tựa lông hồng, nhưng chứa đựng vô vàn nỗi niềm. “Khoảng trống quyền lực… luôn là mảnh đất màu mỡ cho những hạt giống tham vọng nảy mầm.” Anh đưa tay khẽ vuốt ve bìa cuốn “Vô Vi Chi Đạo”, cảm nhận sự thô ráp của giấy cũ dưới đầu ngón tay. Cuốn sách này, vốn là một tập hợp những triết lý về sự thuận theo tự nhiên, lại đang nằm trong tay một người đang phải không ngừng can thiệp vào dòng chảy tự nhiên của nhân quả.

Dạ Lan tiếp tục, giọng nàng vẫn đều đều, nhưng thông tin nàng mang đến lại chứa đựng sự cấp bách. “Những dao động linh khí bất thường cũng được ghi nhận ở một số khu vực mà họ xuất hiện. Không phải là sự dao động tự nhiên của linh khí cạn kiệt, mà giống như… có một lực lượng nào đó đang cố gắng tập trung và khai thác nó một cách cưỡng ép.” Nàng dừng lại, như đang chờ đợi phản ứng từ Tạ Trần. Mùi hương trầm nhẹ nhàng tỏa ra từ y phục của nàng, hòa lẫn với mùi giấy cũ và mực, tạo nên một không gian riêng biệt, bí ẩn.

Tạ Trần nhắm mắt lại. Trong tâm trí anh, “Nhân Quả Chi Nhãn” không phải là một loại thần thông hay pháp thuật, mà là khả năng suy luận cực hạn, nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả. Anh cảm nhận được những sợi dây nhân quả đang bắt đầu xoắn lại, đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới phức tạp. Những mảnh thông tin rời rạc mà Dạ Lan cung cấp, trong mắt anh, không còn là những sự kiện riêng lẻ, mà là những mắt xích quan trọng trong một chuỗi sự kiện lớn hơn.

“Dòng nhân quả đang bắt đầu xoắn lại quanh những điểm đó,” Tạ Trần khẽ nói, mắt vẫn nhắm nghiền. Giọng anh trầm ấm, mang theo sự tĩnh lặng của một hồ nước sâu thẳm. “Một mạng lưới đang hình thành. Những kẻ đó, họ không chỉ muốn lấp đầy khoảng trống quyền lực, mà còn muốn tạo ra một trật tự của riêng mình, một trật tự dựa trên chấp niệm cũ về sự bất tử và quyền năng, bất chấp cái giá phải trả là sự ‘mất người’ một lần nữa.”

Anh nhớ lại những lời hắn đã nói với Mộ Dung Tuyết chỉ mới hôm qua. “Gốc rễ của vấn đề vẫn là ‘tâm ma’ của quyền lực và sự ích kỷ đã ăn sâu vào bản chất của kẻ tu hành khi Thiên Đạo suy yếu.” Giờ đây, những ‘tâm ma’ ấy lại một lần nữa trỗi dậy, dưới hình hài của một “Tiểu Tiên Môn” đang âm thầm thành hình. Nỗi sợ hãi mất đi quyền năng, mất đi vị thế đã biến họ thành những kẻ tàn nhẫn, bất chấp tất cả để duy trì cái ảo ảnh về sự vĩ đại của mình. Đây là một vòng luẩn quẩn của nhân quả, một chấp niệm khó lòng cắt đứt.

Dạ Lan không nói gì, nàng chỉ đứng đó, chờ đợi. Nàng hiểu rằng Tạ Trần không chỉ nghe những gì nàng nói, mà còn nhìn thấy những gì ẩn sâu bên dưới những lời nói đó.

Tạ Trần mở mắt, đôi mắt sâu thẳm của anh ánh lên một tia sáng sắc bén. “Những ‘thỏa thuận ngầm’ kia chỉ là biểu hiện bề mặt của sự hỗn lo���n,” anh tiếp tục, giọng nói chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, “nhưng cái gốc rễ của nó lại nằm ở sự tha hóa của lòng người, ở cái giá mà họ đã trả để theo đuổi quyền năng. Giờ đây, khi Thiên Đạo suy yếu, họ không biết phải sống thế nào. Họ không còn nhân tính, không còn cảm xúc, không còn ký ức của một phàm nhân. Họ chỉ còn lại chấp niệm. Và chính chấp niệm đó đang kéo họ vào những thỏa thuận ngầm, những mưu đồ để tái lập một trật tự đã mục nát.”

Anh đứng dậy, nhẹ nhàng đi đến bên cửa sổ, nhìn ra dòng người hối hả dưới ánh hoàng hôn. “Cái giá của quyền năng, của sự bất tử, đã biến họ thành những kẻ xa lạ với chính bản thân mình. Và giờ đây, khi quyền năng đó đang tan biến, họ không biết phải sống thế nào. Họ không còn nhân tính, không còn cảm xúc, không còn ký ức của một phàm nhân. Họ chỉ còn lại chấp niệm. Và chính chấp niệm đó đang kéo họ vào những thỏa thuận ngầm, những mưu đồ để tái lập một trật tự đã mục nát.”

Tạ Trần quay lại, nhìn Dạ Lan. “Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất,” anh lặp lại câu nói đặc trưng của nàng, nhưng với một ý nghĩa sâu xa hơn. “Những kẻ đó có thể che giấu âm mưu của mình, nhưng dòng chảy nhân quả sẽ không bao giờ ngừng lại. Chúng ta không thể trực tiếp đối đầu với một thế lực đang ẩn mình, nhưng chúng ta có thể điều chỉnh dòng chảy nhân quả, khiến chúng tự bộc lộ bản chất.”

Dạ Lan khẽ gật đầu, nàng hiểu ý Tạ Trần. Nàng đã quen với cách làm việc gián tiếp, tinh tế của hắn. Hắn không dùng vũ lực, không dùng quyền uy, mà dùng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm để xoay chuyển càn khôn. Mùi trà thơm thoang thoảng trong quán, hòa lẫn với mùi giấy cũ, tạo nên một không gian vừa yên bình vừa ẩn chứa sự căng thẳng của một ván cờ đang dần mở màn. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, nhưng lại là điểm neo nhân quả của cả thế giới, đang bắt đầu những bước đi đầu tiên để hóa giải mối nguy hiểm mới, một cách lặng lẽ và vô hình.

***

Sáng sớm hôm sau, tại Quán Trà Vọng Giang, không khí trong lành mang theo chút sương m���ng từ dòng sông Vọng Giang cuồn cuộn chảy. Kiến trúc gỗ đơn giản của quán trà, với ban công nhìn ra sông, tạo nên một khung cảnh yên bình, thư thái. Tiếng nước sông chảy nhẹ nhàng, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ ven bờ, hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ và tiếng pha trà thanh tao, tạo nên một bản hòa tấu của sự tĩnh lặng. Mùi trà thơm thoang thoảng, mùi nước sông mát lành và hương hoa cỏ dại ven bờ len lỏi vào không khí, xoa dịu những lo toan của lòng người.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân ngồi đối diện Tạ Trần, vẻ mặt cả hai đều lộ rõ sự lo lắng và mệt mỏi. Lăng Nguyệt, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y, nay đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại ánh lên sự mệt mỏi ẩn sâu. Nàng đã phải vật lộn không ngừng để duy trì "Hiệp định hòa bình" và gieo rắc "Nhân Đạo" giữa những hoài nghi và chống đối. Dương Quân, với khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, đôi mắt sáng nay cũng đã mất đi phần nào nhiệt huyết, thay vào đó là sự bối r��i trước những vấn đề ngày càng phức tạp.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, thư thái. Anh nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị đắng chát nhưng thanh tao lan tỏa nơi đầu lưỡi. Anh biết, bầu không khí yên bình của quán trà này đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng đang ngự trị trong lòng Lăng Nguyệt và Dương Quân, cũng như sự hỗn loạn đang âm ỉ trong thế giới bên ngoài.

“Thiên Đạo suy yếu, lòng người lại càng dễ lung lay,” Tạ Trần mở lời, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng. Anh không nhìn thẳng vào họ, mà ánh mắt anh lướt qua mặt nước sông gợn sóng, như đang nhìn thấu những dòng chảy vô thường của nhân thế. “Sẽ có những kẻ muốn lợi dụng cơ hội để tạo ra trật tự của riêng mình, bất chấp hậu quả, bất chấp cái giá phải trả là sự ‘mất người’ một lần nữa.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ siết chặt tay, tiên bào trắng thuần của nàng khẽ lay động theo cử chỉ. “Chúng ta đã cố gắng duy trì hòa bình, đã ra sức gieo hạt giống ‘Nhân Đạo’, nhưng những kẻ đó… họ không chịu dừng l���i. Lòng tham và chấp niệm của họ sâu đến mức nào?” Nàng thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự bất lực của một người từng tin vào lý tưởng chính đạo. Nàng đã từng chứng kiến quá nhiều tu sĩ tha hóa, và giờ đây, cảm giác ấy lại một lần nữa dâng lên.

Dương Quân đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm gỗ khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng. “Vậy chúng ta phải làm gì? Trực tiếp đối đầu với họ sao? Nhưng chúng ta thậm chí còn không biết rõ họ là ai, ở đâu, mạnh yếu thế nào. Các tông môn lớn cũng đang tự giữ mình, không dễ dàng can thiệp vào những ‘chuyện nhỏ’ này.” Anh thể hiện sự bối rối, sự non nớt của một người trẻ tuổi lần đầu đối mặt với sự phức tạp và mục ruỗng sâu xa của thế giới tu tiên. Lý tưởng chính nghĩa của anh đang bị thử thách.

Tạ Trần quay lại nhìn họ, đôi mắt sâu thẳm của anh ánh lên vẻ thấu hiểu. Anh hiểu sự mệt mỏi, sự thất vọng và cả sự bối rối của họ. Họ là những người chính trực, nhiệt huyết, nhưng họ vẫn bị ràng buộc bởi tư duy cũ, bởi cách giải quy���t vấn đề bằng sức mạnh và sự đối đầu trực diện. “Không cần,” Tạ Trần nhẹ nhàng nói, lời nói của anh như một dòng suối mát lành xoa dịu sự căng thẳng. “Trực tiếp đối đầu đôi khi chỉ làm sự việc thêm phức tạp, khiến những hạt giống độc hại đó càng có cơ hội ẩn mình sâu hơn. Chúng ta cần một phương pháp tinh tế hơn, một cách để dòng nhân quả tự khắc đưa mọi thứ ra ánh sáng.”

Lăng Nguyệt và Dương Quân nhìn nhau, trong mắt họ là sự hoài nghi. Phương pháp nào mà lại không cần trực tiếp đối đầu? Làm thế nào để dòng nhân quả tự đưa mọi thứ ra ánh sáng? Tạ Trần là một phàm nhân, lời nói của hắn đôi khi quá huyền hoặc, quá xa vời với cách suy nghĩ của những người tu tiên đã quen với sức mạnh và phép tắc.

“Chỉ cần khéo léo gieo một vài hạt giống,” Tạ Trần tiếp tục, giọng anh vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự chắc chắn đến lạ lùng. “Dòng chảy nhân quả sẽ tự khắc đưa mọi thứ ra ánh sáng. Giống như khi ta gieo một hạt giống xuống đất, ta không cần phải ép nó nảy mầm bằng vũ lực, ta chỉ cần cung cấp nước và ánh sáng, và nó sẽ tự vươn lên.” Anh dừng lại, đưa tay chỉ ra phía xa, nơi những dãy núi trùng điệp chìm trong làn sương mỏng. “Hãy thử điều tra về những giao dịch linh thạch lạ ở phía Bắc, đặc biệt là những khu vực gần các phế tích cổ xưa, nơi linh khí vốn đã cạn kiệt. Và tìm hiểu về một số tu sĩ cũ đột nhiên biến mất khỏi tầm mắt của các tông môn lớn, những kẻ từng có địa vị cao nhưng giờ lại sống ẩn dật, hoặc bỗng dưng xuất hiện trở lại với những biểu hiện khác lạ.”

Những lời của Tạ Trần không phải là một mệnh lệnh, mà là một gợi ý, một lời khuyên. Nhưng trong sâu thẳm, đó chính là những "hạt giống" mà anh đang gieo vào dòng chảy nhân quả, những bước đi đầu tiên để "điều chỉnh" nó. Anh biết, những giao dịch linh thạch bất thường, những tu sĩ cũ bỗng dưng biến mất hoặc xuất hiện với những biểu hiện khác lạ, chính là những dấu vết mà "Tiểu Tiên Môn" kia để lại. Bằng cách hướng Lăng Nguyệt và Dương Quân đến những điểm này, anh đang gián tiếp dẫn dắt họ đến việc khám phá ra âm mưu đang được ủ mưu trong bóng tối.

Lăng Nguyệt Tiên Tử suy nghĩ, nàng nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng của Tạ Trần. Nàng đã chứng kiến quá nhiều lần trí tuệ của hắn hóa giải những hiểm nguy tưởng chừng không thể. Nàng bắt đầu hiểu, "hạt giống" mà hắn nói không phải là hạt giống theo nghĩa đen, mà là những manh mối, những hành động nhỏ bé có thể tạo ra những tác động lớn lao trong dòng chảy nhân quả. "Những hạt giống độc hại" của tham vọng và chấp niệm kia đang nảy mầm, và Tạ Trần đang chỉ cho họ cách để "tưới nước" cho những hạt giống tốt đẹp, đồng thời "nhổ cỏ dại" một cách tinh tế nhất.

Dương Quân, sau một hồi bối rối, cũng dần hiểu ra. Anh vẫn còn non nớt, nhưng anh tin vào sự chính trực và trí tuệ của Tạ Trần. Anh nhìn nhận những "lời khuyên" này không phải là sự đối đầu trực diện, mà là những hành động điều tra cần thiết, những bước đi thận trọng để làm rõ sự thật. "Vậy là chúng ta sẽ bí mật điều tra, không gây sự chú ý?" anh hỏi, giọng nói đã bớt đi phần nào sự hoài nghi.

Tạ Trần khẽ gật đầu, môi anh nở một nụ cười nhẹ. “Đúng vậy. Chúng ta sẽ không vội vàng. Hạt mầm tốt đã được gieo, nhưng nó cần thời gian để nảy mầm và trưởng thành. Những ‘cỏ dại’ kia, chúng sẽ tự bộc lộ bản chất của mình khi bị động chạm. Và khi đó, nhân quả sẽ tự định đoạt.”

Lăng Nguyệt và Dương Quân đứng dậy, trong lòng họ đã bớt đi phần nào sự bối rối, thay vào đó là một mục tiêu rõ ràng hơn, dù nó vẫn còn mơ hồ. Họ đã được Tạ Trần chỉ lối, một lối đi không dựa vào sức mạnh tu vi, mà dựa vào trí tuệ và sự tinh tế của dòng chảy nhân quả. Dù vẫn còn nặng lòng về trách nhiệm và những hiểm nguy tiềm ẩn, họ tin rằng Tạ Trần sẽ không bao giờ dẫn họ vào con đường sai trái.

Họ không biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của một ván cờ lớn hơn nhiều, một cuộc chiến dai dẳng không phải bằng vũ lực, mà bằng trí tuệ, bằng sự kiên nhẫn, và bằng việc từng bước chứng minh giá trị của ‘Nhân Đạo’ trước sự trỗi dậy của vô số factions mới, những kẻ muốn tranh giành quyền lực trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy yếu. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, không sùng bái sức mạnh, chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Nhưng chính điều đó lại khiến anh trở thành điểm neo nhân quả của cả thế giới, trở thành người kiến tạo trật tự mới trong một kỷ nguyên đang tàn lụi. Con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng anh biết, ánh sáng của ‘Nhân Đạo’ rồi sẽ bùng cháy, từ những đốm lửa nhỏ nhất trong lòng người phàm, được thắp lên bởi những hạt giống nhân quả mà anh đã gieo.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free