Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 786: Hạt Giống Hoài Nghi: Mầm Mống Của Trật Tự Mới

Thiên Đăng Sơn đã đón bình minh, rực rỡ và nhuốm màu hy vọng. Nhưng ở Thành Vô Song, nơi những mạch ngầm của nhân gian vẫn cuộn chảy, ánh sáng ban mai ấy mang theo một sắc thái khác, vừa trong trẻo vừa phơi bày những mảng tối còn ẩn khuất.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố màu xám nhạt, gầy gò và thanh tú, ngồi tựa vào bậu cửa sổ của thư quán nhỏ. Làn da trắng nhợt của anh như hòa vào lớp sương sớm còn vương trên những tán cây xanh mướt sau một đêm mưa rào. Thành Vô Song sau cơn mưa như được gột rửa, không khí trong lành mang theo mùi đất ẩm, mùi hoa cỏ dại ven đường, quyện lẫn với hơi ấm từ những lò nướng bánh sớm và hương trà thoang thoảng từ quán đối diện. Phố xá dần trở nên sầm uất, tiếng rao hàng của những thương nhân vội vã, tiếng bước chân lẹp xẹp trên nền đá ướt, và cả tiếng cười hồn nhiên của trẻ nhỏ nô đùa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, của phàm trần.

Trên bàn gỗ mun, cạnh tách trà sen còn bốc khói nhẹ, là những cuộn giấy mỏng được niêm phong cẩn thận. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc, dịu dàng và thanh lịch, nhưng đôi mắt thoáng vẻ lo âu, vừa đặt chúng xuống. Nàng đứng khẽ phía sau Tạ Trần, mái tóc đen mượt như suối chảy, gương mặt thông minh ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Nàng là người đã cùng Tạ Trần chứng kiến biết bao đổi thay của thế giới, chứng kiến sự tàn phế của Thiên Đạo và sự trỗi dậy của ‘Nhân Đạo’ một cách đầy khó khăn.

Tạ Trần không vội vàng mở những cuộn giấy. Anh nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ tan trong khoang miệng, mang theo một chút vị ngọt hậu. Đôi mắt sâu thẳm của anh, tựa hồ chứa đựng cả một bầu trời sao, lướt qua khung cảnh nhộn nhịp bên ngoài. Anh không tu tiên, không sở hữu phép thuật, nhưng khả năng nhìn thấu nhân tâm, khả năng suy luận cực hạn về nhân quả của anh còn đáng sợ hơn bất cứ thần thông nào. Anh biết rõ, cuộc chiến vừa qua ở Linh Thạch Khoáng Mạch chỉ là một màn kịch nhỏ, một thử thách đầu tiên trong ván cờ lớn mà anh đang lặng lẽ sắp đặt.

“Tình hình thế nào rồi, Mộ Dung cô nương?” Giọng Tạ Trần trầm ấm, điềm tĩnh, không chút dao động, như dòng nước chảy qua đá ngầm.

Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, nàng bước lên, đặt tay lên chồng cuộn giấy. “Không khả quan lắm, công tử. Dù ‘Hiệp Định Bình Minh’ và hiệp định mới ở Thiên Đăng Sơn đã được ký kết, nhưng những tàn dư của tư tưởng cũ vẫn âm ỉ trỗi dậy. Các tu sĩ cũ, đặc biệt là những người không có môn phái hoặc những kẻ đã mất đi quyền lực sau sự kiện Thiên Đăng Sơn, đang tìm cách duy trì ảnh hưởng th��ng qua các thỏa thuận ngầm.”

Tạ Trần khẽ gật đầu, ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve bìa cuốn ‘Vô Vi Chi Đạo’ đang đặt cạnh. “Họ lợi dụng sơ hở nào của hiệp định?”

“Họ không trực tiếp công khai chống đối, mà là ngấm ngầm buôn bán linh tài trái phép, những thứ mà giờ đây đã bị cấm đoán để tránh sự phân hóa quyền lực. Họ còn tìm cách thao túng các làng xã phàm nhân nghèo khó, hứa hẹn về những ‘phép màu’ hay ‘bảo hộ’ để đổi lấy sự trung thành, tạo thành những mạng lưới ảnh hưởng mới dưới vỏ bọc ‘tương trợ lẫn nhau’.” Mộ Dung Tuyết thuật lại, giọng nàng chứa đầy sự lo lắng. “Họ tin rằng, dù Thiên Đạo đã suy yếu, linh khí cạn kiệt, nhưng sức mạnh và đặc quyền của kẻ tu hành vẫn còn giá trị. Họ không thể chấp nhận việc phải hòa nhập vào dòng chảy ‘phàm trần’ mà ‘Nhân Đạo’ đang hướng tới.”

Tạ Trần chậm rãi mở một cuộn giấy. Dòng chữ viết tay tinh xảo, ghi chép tỉ mỉ từng hành động, từng mối liên hệ của những tu sĩ cũ. Ánh mắt anh sắc bén lướt qua từng chi tiết, như một thợ săn đang dò theo dấu vết của con mồi. Khuôn mặt thanh tú của anh không hề biểu lộ cảm xúc, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt là sự thấu hiểu đến tận cùng bản chất của sự tham lam và chấp niệm.

“Hiệp định chỉ là ràng buộc bên ngoài, Mộ Dung cô nương.” Tạ Trần thì thầm, giọng anh vang vọng trong không gian tĩnh mịch của thư quán, như một lời tiên tri. “Lòng người mới là chiến trường thực sự. Những cuộn giấy này chỉ là biểu hiện bề mặt của những ‘tâm ma’ sâu thẳm đã bén rễ trong xương tủy của họ.”

Mộ Dung Tuyết tiến lên một bước, ánh mắt nàng hướng về phía Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp. “Họ vẫn không từ bỏ. Dù Thiên Đạo đã sụp đổ, họ vẫn tin vào sức mạnh và đặc quyền của mình. Họ sợ hãi một thế giới mà họ không còn là kẻ đứng trên vạn vật, một thế giới mà họ phải sống như những phàm nhân bình thường, không còn linh khí để duy trì sự bất tử, không còn thần thông để vượt qua giới hạn của sinh tử. Sự mất mát đó đối với họ còn đáng sợ hơn cả cái chết.”

Tạ Trần khẽ khép hờ mí mắt. Anh biết Mộ Dung Tuyết nói đúng. Nỗi sợ hãi mất đi quyền năng, mất đi vị thế cao quý đã ăn sâu vào tâm trí những kẻ từng tu hành. Đó không chỉ là lòng tham, mà còn là một dạng chấp niệm, một sự ảo tưởng về bản thân. Kẻ tu hành vốn dĩ đã quen với việc vượt thoát khỏi phàm trần, giờ đây bị kéo trở lại bùn lầy của nhân thế, sự giãy giụa của họ là điều tất yếu.

“Hạt mầm của tư tưởng cũ đã bén rễ quá sâu, Mộ Dung cô nương.” Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn xa xăm hướng về phía chân trời, nơi ánh nắng mặt trời đang dần lên cao, xua tan lớp sương mỏng cuối cùng. “Nhổ bỏ chúng không dễ dàng như nhổ cỏ dại trên cánh đồng. Cỏ dại mọc trên đất khô cằn, dễ nhổ. Còn tư tưởng cũ đã ăn sâu vào linh hồn, vào bản ngã của một kẻ từng được xưng tụng là ‘tiên’. Để nhổ bỏ, phải nhổ tận gốc rễ, mà gốc rễ đó lại là chính bản thân họ, là cái gọi là ‘ta’.”

Anh dừng lại một chút, trầm ngâm. “Sự suy yếu của Thiên Đạo đã làm lộ ra bản chất thật của c��i gọi là ‘tu tiên’. Đó không phải là con đường dẫn đến giác ngộ, đến sự siêu thoát, mà là con đường dẫn đến sự tha hóa, sự ‘mất người’ dần dần. Kẻ tu hành càng cao, càng dễ đánh mất cảm xúc, ký ức, và nhân tính của mình, bởi họ tin rằng những thứ đó là ‘gánh nặng’ trên con đường truy cầu đại đạo. Nhưng giờ đây, đại đạo đã tan rã, họ còn lại gì ngoài sự trống rỗng và nỗi sợ hãi tột cùng khi đối diện với chính mình, với bản chất phàm nhân mà họ đã cố gắng chối bỏ?”

Tạ Trần nhấp thêm một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa. Anh biết, những kẻ này không phải là hoàn toàn xấu xa, họ chỉ là những nạn nhân của một hệ thống, của một lý tưởng đã mục nát từ bên trong. Nhưng chính sự chấp niệm đó lại biến họ thành những chướng ngại vật trên con đường kiến tạo một trật tự mới.

“Chúng ta không thể dùng vũ lực để thay đổi niềm tin, Mộ Dung cô nương. Đó là cách làm của Thiên Đạo cũ, dùng áp đặt để duy trì trật tự. ‘Nhân Đạo’ phải khác.” Giọng Tạ Trần trầm thấp, nhưng ẩn chứa một ý chí kiên định. “Chúng ta phải dùng trí tuệ, dùng sự thấu hiểu, và quan trọng nhất, dùng thời gian. Những ‘thỏa thuận ngầm’ này, chúng ta sẽ không trực tiếp can thiệp. Hãy để chúng tự bộc lộ, tự phơi bày sự mục ruỗng của chúng trước ánh sáng của ‘Nhân Đạo’. Ta đã nói, hạt mầm tốt sẽ nảy, cỏ dại sẽ bị nhổ. Đó là quy luật của nhân quả, không thể tránh khỏi.”

Mộ Dung Tuyết im lặng lắng nghe, ánh mắt nàng dần hiểu ra. Nàng biết, Tạ Trần không bao giờ làm điều gì vô ích. Mỗi bước đi của anh, dù nhỏ nhặt đến đâu, đều là một phần của một kế hoạch vĩ đại, một ván cờ được tính toán kỹ lưỡng đến từng chi tiết. Nàng gật đầu, trong lòng dấy lên một tia hy vọng mới, dù biết rằng con đường phía trước vẫn còn rất dài và đầy chông gai. Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, ngón tay anh khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn, dường như đang tính toán những bước đi tiếp theo trong ván cờ vô hình của mình, nơi mỗi con người, mỗi sự kiện đều là một quân cờ, và anh, người phàm nhân không tu tiên, lại là người cầm trịch.

***

Giữa trưa, ánh nắng gắt đổ xuống Quảng Trường Trung Tâm Thành Vô Song, tạo nên những vệt sáng chói chang trên nền đá xanh đã khô ráo. Quảng trường vốn đã náo nhiệt, nay càng đông đúc hơn bởi một sự kiện đặc biệt. Trên một đài cao tạm dựng, được trang trí bằng những dải lụa trắng và xanh đơn giản, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang đứng đối mặt với một biển người. Đám đông bao gồm đủ thành phần: những phàm nhân ăn mặc giản dị, nét mặt khắc khổ hoặc tò mò; và cả một vài tu sĩ cũ còn sót lại, với vẻ mặt u ám hoặc khinh thường, trang phục dù đã có phần tàn tạ nhưng vẫn cố giữ chút uy nghi của môn phái xưa.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh khiết, không còn vẻ lạnh lùng xa cách thường thấy. Gương mặt nàng, vốn tuyệt mỹ như băng tuyết, giờ đây nhuốm màu mệt mỏi nhưng vẫn toát lên sự kiên định. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét một lượt qua đám đông, chứa đựng sự uy nghiêm nhưng cũng đầy thấu hiểu. Giọng nói của nàng, trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng lại mang theo một sức nặng không thể chối cãi, vang vọng khắp quảng trường mà không cần đến bất kỳ thần thông khuếch đại nào. Đó là tiếng nói của niềm tin, của một lý tưởng.

“Hỡi những người con của nhân gian!” Lăng Nguyệt bắt đầu, lời lẽ ôn hòa nhưng dứt khoát. “Thiên Đạo cũ đã sụp đổ. Thời đại của tu tiên, của những ảo ảnh về sự bất tử và quyền năng tối thượng, đã đi đến hồi kết. Điều đó không phải là sự kết thúc, mà là khởi đầu cho một kỷ nguyên mới – Nhân Đạo, nơi mỗi người đều là chủ nhân của vận mệnh mình, nơi giá trị nhân sinh được đề cao, không còn sự phân biệt giữa tiên và phàm.”

Dương Quân, đứng cạnh Lăng Nguyệt, với ngoại hình tuấn tú và khí chất nho nhã, ánh mắt chàng sáng rực, tràn đầy nhiệt huyết. Chàng gật đầu đồng tình, giọng nói rõ ràng và dứt khoát, phụ họa lời của Lăng Nguyệt. “Chúng ta không còn tranh giành linh khí, không còn truy cầu những thứ phù phiếm. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một thế giới bình đẳng, nơi tri thức, sự cống hiến, và lòng nhân ái là những giá trị cao quý nhất. Một thế giới mà con người không còn phải ‘mất người’ vì những ảo ảnh của tu tiên.”

Ban đầu, đám đông lắng nghe trong im lặng, xen lẫn sự hiếu kỳ và một chút hy vọng. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ các tiệm thuốc, tiếng rao hàng xa xa, tất cả dường như chìm xuống để nhường chỗ cho lời thuyết giảng. Nhưng rồi, những ánh mắt hoài nghi bắt đầu xuất hiện, những tiếng xì xào bàn tán nhỏ dần trở nên rõ ràng hơn, như những con sóng ngầm đang cuộn trào dưới đáy biển.

Một phàm nhân đứng giữa đám đông, người gầy gò, quần áo giản dị, nét mặt khắc khổ, cất tiếng chất vấn, giọng nói đầy chua chát: “Tiên tử nói hay lắm, nói về Nhân Đạo, về bình đẳng. Nhưng trước đây, các vị tiên gia cũng nói về đại đạo, về cứu thế, về việc mang lại an bình cho nhân gian. Rồi chúng tôi được gì ngoài chiến tranh triền miên, ngoài những trận pháp tàn phá ruộng đồng, ngoài việc con cái chúng tôi bị cướp đi để trở thành linh tài cho các vị? Chúng tôi được gì ngoài sự chết chóc và nỗi tuyệt vọng?”

Lời nói của người phàm nhân như một tảng đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lớn. Tiếng xì xào bàn tán bỗng chốc trở nên ồn ào hơn, những ánh mắt hoài nghi càng thêm sâu sắc. Lăng Nguyệt Tiên Tử hơi nhíu mày, nàng biết đây là một thử thách khó khăn. Lòng tin đã bị chôn vùi dưới lớp tro tàn của hàng ngàn năm chiến tranh và bóc lột không dễ gì được khôi phục.

Dương Quân bước tới một bước, cố gắng trấn an đám đông. “Chúng tôi hiểu sự hoài nghi của các vị. Những gì đã xảy ra trong quá khứ là nỗi đau chung của toàn nhân gian. Nhưng lần này, chúng tôi sẽ chứng minh bằng hành động, không phải lời nói suông. Chúng tôi sẽ cùng các vị xây dựng lại, không phải chỉ là những ngôi nhà, những cánh đồng, mà là niềm tin. Niềm tin vào một trật tự mới, nơi giá trị con người được đặt lên hàng đầu, nơi chúng ta không còn phải ‘mất người’ vì những ảo ảnh của tu tiên.”

Nhưng đúng lúc đó, một tu sĩ cũ, dáng người gầy gò, nét mặt u ám và ánh mắt đầy khinh thường, cất tiếng mỉa mai, giọng nói chua chát như kim loại cọ xát vào nhau. “Một lũ phàm nhân muốn định đoạt đạo lý? Nực cười! Không có Thiên Đạo cai quản, không có linh khí để duy trì trật tự, các ngươi sẽ lại rơi vào hỗn loạn mà thôi. Cái gọi là ‘Nhân Đạo’ của các ngươi chẳng qua là một trò hề, một sự tự lừa dối để che đậy sự suy tàn của thế giới này. Rồi xem, không có kẻ mạnh dẫn dắt, nhân gian sẽ chỉ là một bãi chiến trường không hơn không kém!”

Những lời lẽ của tu sĩ cũ như một mũi tên độc, ghim thẳng vào những nỗi sợ hãi tiềm ẩn trong lòng đám đông. Một số phàm nhân bắt đầu gật gù, ánh mắt lộ vẻ đồng tình. Họ đã quá quen với việc sống dưới sự cai trị của kẻ mạnh, quen với việc tin vào một Thiên Đạo vô hình và những vị tiên nhân quyền uy. Giờ đây, khi tất cả những thứ đó sụp đổ, một sự trống rỗng và hoang mang bao trùm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không tức giận. Nàng nhìn thẳng vào tu sĩ cũ kia, đôi mắt phượng sắc bén như xuyên thấu tâm can hắn. “Ngươi sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi mất đi quyền lực mà ngươi ảo tưởng. Nhưng thế giới này không còn thuộc về những kẻ bám víu vào quá khứ. Thiên Đạo đã buông bỏ nhân gian, và giờ đây, chính con người phải tự định đoạt số phận của mình. Ngươi có thể không tin, nhưng thời gian sẽ chứng minh.”

Tuy nhiên, lời nói của Lăng Nguyệt, dù mạnh mẽ đến đâu, vẫn khó lòng xua tan được bức tường hoài nghi và sợ hãi đã xây dựng nên từ hàng ngàn năm. Đám đông vẫn xì xào, vẫn chất vấn. Tiếng nắng gắt như càng làm tăng thêm sự bức b��i trong không khí. Lăng Nguyệt và Dương Quân kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi, cố gắng xua tan sự hoài nghi, truyền tải thông điệp về một tương lai tươi sáng hơn. Nhưng rõ ràng, bức tường niềm tin đã sụp đổ quá lâu không dễ gì xây dựng lại. Họ cảm nhận được sự mệt mỏi đang xâm chiếm, không phải vì thể lực, mà vì sự nặng nề của những nỗi sợ hãi và chấp niệm trong lòng người. Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng còn khó khăn hơn bất cứ trận chiến nào họ từng trải qua.

***

Chiều tà, gió nhẹ thổi qua Quán Trà Vọng Giang, mang theo hơi ẩm từ dòng sông lững lờ trôi. Quán trà được dựng bằng gỗ đơn giản, với ban công nhỏ hướng ra sông, nơi những chiếc thuyền nhỏ đang neo đậu tĩnh lặng. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo trong bụi tre ven bờ, và tiếng pha trà thanh tao của cô chủ quán tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái, hoàn toàn đối lập với sự ồn ào, căng thẳng ở quảng trường vài giờ trước. Mùi trà thơm dịu, mùi nước sông trong lành và mùi hoa cỏ dại thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác an nhiên khó tả.

Tạ Trần ngồi tại một bàn gỗ mộc mạc trên ban công, đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn nhìn về phía quảng trường, giờ đã vãn người. Anh đã lặng lẽ quan sát toàn bộ buổi diễn thuyết của Lăng Nguyệt và Dương Quân. Anh nhìn thấy sự mệt mỏi trong ánh mắt của Lăng Nguyệt khi nàng kết thúc bài phát biểu, sự thất vọng thoáng qua trên gương mặt nhiệt huyết của Dương Quân. Và anh cũng không bỏ sót ánh mắt khinh miệt, cố chấp của những tu sĩ cũ, hay vẻ mặt thờ ơ, hoài nghi của phần lớn phàm nhân.

Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện, rót một chén trà nóng hổi cho Tạ Trần. Nàng hiểu anh không cần phải nói ra, nhưng ánh mắt anh đã chứa đựng tất cả những suy tư sâu sắc về bản chất con người và thách thức của ‘ván cờ’ này. Nàng cũng cảm nhận được sự lạnh lẽo trong lòng khi nhận ra sự cố chấp của lòng người, sự khó khăn trong việc thay đổi những tư tưởng đã ăn sâu bám rễ.

“Họ vẫn không tin, công tử.” Mộ Dung Tuyết khẽ nói, giọng nàng nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng qua. “Sự tổn thương quá lớn, sự sợ hãi quá sâu sắc. Cái bóng của Thiên Đạo cũ, của những cuộc chiến tranh tu sĩ, vẫn còn đè nặng lên tâm trí họ.”

Tạ Trần chậm rãi nhấp một ngụm trà, vị đắng chát vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. Anh không ngạc nhiên trước phản ứng của đám đông. Đó là điều anh đã dự liệu từ lâu. Niềm tin, giống như một cái cây non yếu ớt, cần thời gian để bén rễ sâu vào lòng đất, cần được tưới nước và đón ánh sáng mỗi ngày để phát triển. Và quan trọng nhất, nó cần được bảo vệ cẩn thận khỏi những sâu bệnh, khỏi những trận bão táp khắc nghiệt của cuộc đời. Lòng người đã bị tổn thương quá nhiều, bị lừa dối quá lâu, giờ đây họ không dễ dàng mở lòng đón nhận một điều gì đó mới mẻ, dù nó có tốt đẹp đến đâu.

“Niềm tin giống như một cái cây.” Tạ Trần lặp lại, ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía dòng sông đang phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực. “Nó cần thời gian để bén rễ, cần nước và ánh sáng để phát triển. Và quan trọng nhất, nó cần được bảo vệ khỏi những sâu bệnh.” Anh dừng lại, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, tiếng gõ đều đặn như nhịp đập của thời gian. “Những ‘thỏa thuận ngầm’ kia chỉ là biểu hiện bề mặt, Mộ Dung cô nương. Gốc rễ của vấn đề vẫn là ‘tâm ma’ của quyền lực và sự ích kỷ đã ăn sâu vào bản chất của kẻ tu hành khi Thiên Đạo suy yếu. Nó đã tạo ra một lỗ hổng lớn trong nhân tâm, một sự trống rỗng mà giờ đây họ cố gắng lấp đầy bằng những ảo ảnh cũ.”

Anh nhớ lại bối cảnh hàng vạn năm trước, khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu, linh khí cạn kiệt. Đó cũng là lúc những cuộc tranh giành quyền lực trở nên khốc liệt nhất, bởi kẻ tu hành sợ hãi mất đi những gì họ đã dày công đạt được. Nỗi sợ hãi đó đã biến họ thành những kẻ tàn nhẫn, bất chấp tất cả để duy trì vị thế của mình, và cuối cùng dẫn đến sự ‘mất người’ toàn diện. Mối quan hệ giữa sự suy yếu của Thiên Đạo và sự tha hóa của tu sĩ là một vòng luẩn quẩn, một nhân quả khó lòng cắt đứt.

“Cái giá của quyền năng, của sự bất tử, đã biến họ thành những kẻ xa lạ với chính bản thân mình.” Tạ Trần tiếp tục, giọng anh mang theo một chút bi tráng. “Giờ đây, khi quyền năng đó đang tan biến, họ không biết phải sống thế nào. Họ không còn nhân tính, không còn cảm xúc, không còn ký ức của một phàm nhân. Họ chỉ còn lại chấp niệm. Và chính chấp niệm đó đang kéo họ vào những thỏa thuận ngầm, những mưu đồ để tái lập một trật tự đã mục nát.”

Mộ Dung Tuyết gật đầu, nàng hiểu sâu sắc những gì Tạ Trần muốn nói. Nàng là một y sư, nàng hiểu rõ sự đau khổ của con người, hiểu rõ cái giá của sự sống. Nàng đã từng chứng kiến những tu sĩ cao siêu, tưởng chừng đã thoát tục, lại trở nên tàn nhẫn và vô cảm đến đáng sợ. “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?” Lời nói của nàng vang vọng trong không gian yên tĩnh, là câu hỏi đã ám ảnh nàng bấy lâu.

Tạ Trần nhìn ra xa, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, để lại những vệt màu tím than trên nền trời. Anh biết, ván cờ này còn rất dài. Những ‘thỏa thuận ngầm’ sẽ không biến mất dễ dàng. Sự hoài nghi của nhân gian cũng không thể xua tan trong một sớm một chiều. Đây là một cuộc chiến dai dẳng, không phải bằng vũ lực, mà bằng trí tuệ, bằng sự kiên nhẫn, và bằng việc từng bước chứng minh giá trị của ‘Nhân Đạo’.

“Chúng ta sẽ không vội vàng.” Tạ Trần nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sự vững vàng của một người đã nhìn thấu vạn vật. “Hạt mầm tốt đã được gieo, nhưng nó cần thời gian để nảy mầm và trưởng thành. Những ‘cỏ dại’ kia, chúng sẽ tự bộc lộ bản chất của mình. Và khi đó, nhân quả sẽ tự định đoạt.”

Anh đặt chén trà xuống, ngón tay khẽ vuốt ve bìa cuốn ‘Vô Vi Chi Đạo’. Anh, một phàm nhân không tu hành, không sùng bái sức mạnh, chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Nhưng chính điều đó lại khiến anh trở thành điểm neo nhân quả của cả thế giới, trở thành người kiến tạo trật tự mới trong một kỷ nguyên đang tàn lụi. Con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng anh biết, ánh sáng của ‘Nhân Đạo’ rồi sẽ bùng cháy, từ những đốm lửa nhỏ nhất trong lòng người phàm.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free