Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 785: Ván Cờ Nhân Quả: Hóa Giải Bão Tố Quyền Lực

Hoàng hôn dần chìm hẳn, màn đêm buông xuống. Tạ Trần vẫn đứng đó, một mình giữa bóng tối, như một điểm neo lặng lẽ, vững chắc giữa dòng chảy hỗn loạn của thời đại. Anh biết, vai trò của anh không phải là một vị cứu tinh vĩ đại, mà là một người gieo hạt, một người kiến tạo triết lý, một người bảo trợ gián tiếp cho một kỷ nguyên mới đang chập chững bước đi. Và thách thức thực sự, chỉ mới bắt đầu.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên của ngày mới rạng rỡ xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ mun được chạm khắc tinh xảo, rơi trên những chồng sách cổ chồng chất trong thư phòng nhỏ của Tạ Trần. Thành Vô Song bên ngoài, sau một đêm chìm trong giấc ngủ, đang thức giấc với những âm thanh quen thuộc. Tiếng rao hàng của những thương nhân vội vã, tiếng bước chân hối hả của những người đi chợ sớm, tiếng lạch cạch của xe ngựa lăn bánh trên đường đá, và xa xa là tiếng cười nói, trò chuyện ồn ào từ những tửu lầu đã bắt đầu mở cửa đón khách. Một mùi hương tổng hợp của đồ ăn sáng từ các quán hàng rong, mùi hương liệu thanh nhẹ từ những tiệm thuốc mới mở, và đâu đó thoang thoảng mùi hương hoa từ những khu vườn nhỏ trong thành phố, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống đời thường, sầm uất và đầy sức sống. Bầu không khí trong thư phòng của Tạ Trần lại mang một vẻ tĩnh lặng đối lập, chỉ có mùi mực tàu, mùi giấy cũ và mùi gỗ trầm ấm.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh trong bộ áo vải bố màu xám nhạt, ngồi trầm ngâm bên bàn trà gỗ lim, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, lướt qua từng dòng chữ trên một cuốn cổ thư đã ngả màu thời gian, có tên là "Vô Vi Chi Đạo". Làn da anh trắng nhợt, càng làm nổi bật nét thanh tú của khuôn mặt, nhưng vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ lại hằn rõ nơi khóe mắt. Anh không phải là người ham thích công danh, lợi lộc, chỉ muốn sống một đời bình thường, nhưng vận mệnh lại đẩy anh vào trung tâm của một ván cờ định đoạt số phận nhân gian. Anh đã từ bỏ con đường tu đạo, không phải vì không có khả năng, mà vì không muốn "mất người". Nhưng chính cái "không muốn" đó lại trở thành điểm tựa, là "điểm neo nhân quả" mà Thiên Đạo không thể xóa bỏ.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch. Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết bước vào, mang theo không khí căng thẳng và u ám của thế giới bên ngoài. Lăng Nguyệt vẫn trong bộ bạch y tinh khôi, dung nhan tuyệt mỹ nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đây hằn rõ sự lo lắng và mệt mỏi. Mái tóc đen nhánh của nàng búi cao đơn giản, nhưng từng cử chỉ vẫn toát lên vẻ uy nghiêm cố hữu. Dương Quân, anh tuấn nho nhã trong bộ đạo bào lam nhạt, gương mặt tuấn tú giờ đây đọng đầy vẻ sốt ruột và căng thẳng. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết của chàng giờ đây cũng ánh lên vẻ ưu tư. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong y phục xanh ngọc của một y sư, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, ánh mắt nàng dõi theo sự thay đổi nhỏ nhất trong biểu cảm của Tạ Trần.

“Tạ Trần, tình hình đang leo thang nhanh chóng.” Lăng Nguyệt mở lời, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ gấp gáp, phá vỡ sự im lặng. “Liên Minh Tam Sơn và Huyết Mạch Giáo đã phớt lờ Hiệp Định Bình Minh, đang tập kết lực lượng tại Linh Thạch Khoáng Mạch mới phát hiện ở phía Tây Nam.” Nàng đưa tay lên trán, khẽ day nhẹ, biểu lộ sự bất lực trước sự cố chấp của những kẻ tu sĩ. “Họ chẳng hề bận tâm đến những gì đã cam kết, chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt.”

Dương Quân bước tới gần hơn, giọng nói chàng trầm khàn, đầy vẻ lo lắng: “Nếu chúng ta không ngăn chặn, một cuộc chiến quy mô lớn sẽ bùng nổ. Nó sẽ phá hủy mọi nỗ lực kiến tạo ‘Nhân Đạo’ của chúng ta, và cả những gì còn sót lại của niềm tin vào hòa bình.” Chàng siết chặt nắm đấm, sự nhiệt huyết trong chàng đang đối đầu trực tiếp với thực tại tàn khốc. “Những kẻ chấp niệm quyền lực ấy sẽ kéo cả nhân gian này xuống địa ngục cùng họ.”

Tạ Trần khẽ gập cuốn sách lại, đặt nó sang một bên. Anh ngước nhìn ba người, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một hồ nước tĩnh lặng, không chút gợn sóng. “Vội vàng sẽ chỉ làm mọi chuyện thêm tồi tệ.” Giọng anh trầm bổng, điềm tĩnh, như dòng suối róc rách giữa bãi đá. “Hãy nhìn sâu vào gốc rễ của sự tranh giành này, không chỉ là Linh Thạch, mà là nỗi sợ hãi. Nỗi sợ hãi về sự cạn kiệt linh khí, về tương lai vô định khi Thiên Đạo suy yếu. Linh Thạch Khoáng Mạch chỉ là cái cớ, là vật dẫn cho những chấp niệm sâu xa hơn về quyền lực và sự sống còn.” Anh đưa tay vuốt nhẹ trang sách, như đang vuốt ve một bí mật cổ xưa. “Con người, khi đối mặt với sự vô thường, thường bám víu vào những gì họ cho là sức mạnh, cho là sự kiểm soát.”

Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, đồng tình với Tạ Trần. “Lời của công tử rất đúng. Họ lo sợ rằng nếu không nắm giữ được nguồn lực cuối cùng, họ sẽ không thể sinh tồn trong kỷ nguyên mới này. Nỗi sợ hãi đã che mờ lý trí của họ.” Nàng thở dài, vẻ nhân hậu của nàng càng thêm đậm nét khi nhìn thấy sự mù quáng của thế gian.

Tạ Trần nhấp một ngụm trà nóng, hương trà thanh thoát lan tỏa trong thư phòng. “Ta có một kế sách, cần các ngươi phối hợp chặt chẽ. Nó không liên quan đến vũ lực, mà là sự điều chỉnh nhân quả.” Anh đặt tách trà xuống, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn, mỗi tiếng gõ như một nhịp đập của số mệnh. “Hiệp Định Bình Minh là hạt mầm, nhưng đất đai vẫn còn đầy cỏ dại. Để hạt mầm nảy nở, phải nhổ đi cỏ dại, nhưng không phải bằng cách bạo lực, mà bằng cách để chính nhân quả của chúng tự cuốn lấy chúng.”

Lăng Nguyệt và Dương Quân nhìn nhau, trong mắt họ ánh lên sự hoài nghi nhưng cũng đầy hy vọng. Họ đã chứng kiến trí tuệ phi thường của Tạ Tr��n nhiều lần, cách anh dùng những sợi dây nhân quả vô hình để xoay chuyển đại cục. “Chúng ta phải làm gì, Tạ Trần?” Lăng Nguyệt hỏi, giọng nàng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối, dù không hiểu rõ ý đồ của anh.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thâm sâu. “Hãy để họ gặp nhau. Nhưng không phải để chiến đấu ngay lập tức. Mà là để đối mặt với nhau, và đối mặt với một sự thật lớn hơn.” Anh bắt đầu phác thảo một kế hoạch chiến lược tinh vi, từng bước, từng bước một, như một kiến trúc sư đang xây dựng một tòa thành. Kế hoạch này không yêu cầu sức mạnh tu vi, mà yêu cầu sự tinh tế trong việc khơi gợi bản năng sinh tồn, nỗi sợ hãi chung, và sự tỉnh ngộ từ chính sai lầm của họ. Nó giống như một ván cờ, nơi mỗi quân cờ đều có vị trí và vai trò riêng, và người chơi không phải là người trực tiếp ra tay, mà là người điều khiển thế cuộc từ xa, để các quân cờ tự va chạm, tự hóa giải lẫn nhau dưới sự dẫn dắt vô hình của nhân quả.

“Lăng Nguyệt, nàng và Dương Quân sẽ triệu tập một cuộc đàm phán cuối cùng tại Khách Điếm Lạc Thần, nơi giao giới giữa hai phe. Hãy tạo ra một không khí trang trọng, nhưng cũng đầy áp lực. Mộ Dung Tuyết, muội sẽ đóng vai trò trung lập, làm dịu bớt những lời lẽ gay gắt. Quan trọng nhất, hãy để họ tự bộc lộ sự cố chấp của mình.” Tạ Trần dừng lại, nhìn thẳng vào mắt từng người. “Và sau đó… ta sẽ sắp xếp một ‘sự kiện’ nhỏ, để họ thấy rõ hậu quả của sự mù quáng.”

Mộ Dung Tuyết khẽ rùng mình. Nàng biết, "sự kiện nhỏ" của Tạ Trần chưa bao giờ là nhỏ bé. Nó luôn là một bước ngoặt, một sự thay đổi sâu sắc trong dòng chảy nhân quả. Nàng cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, nhưng cũng hiểu rằng, đây là con đường duy nhất để tránh một cuộc chiến tàn khốc. Tạ Trần không bao giờ dùng bạo lực, anh dùng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người để dẫn dắt mọi thứ.

***

Chiều tà, những đám mây đen kịt từ phương Bắc bắt đầu kéo đến, che khuất vầng dương đang dần lặn, khiến bầu trời phía trên vùng ranh giới giữa hai thế lực Liên Minh Tam Sơn và Huyết Mạch Giáo trở nên âm u, nặng nề. Một cơn gió lớn bất ngờ thổi đến, làm rung chuyển những cành cây cổ thụ, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo báo hiệu một đêm giông bão.

Tại Khách Điếm Lạc Thần, một kiến trúc ba tầng với mái ngói cong vút, chạm khắc tinh xảo, không khí bên trong lại hoàn toàn đối lập với sự hỗn loạn bên ngoài. Nội thất sang trọng với những tấm thảm Ba Tư mềm mại, những bức tranh thủy mặc treo trên tường, cùng với những chậu cây cảnh được cắt tỉa cầu kỳ, tạo nên một vẻ quyền quý, lịch sự. Mùi hương liệu cao cấp hòa quyện với mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ và mùi thức ăn tinh tế từ nhà bếp, tạo nên một không gian thoải mái và tiện nghi đến lạ. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ từ các bàn tiệc khác, tiếng nhạc du dương từ một cây cổ cầm vang lên ở góc phòng, cùng tiếng bước chân nhẹ nhàng của các thị nữ, tất cả đều góp phần tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, sang trọng, nhưng cũng đầy vẻ giả tạo.

Trong một căn phòng riêng biệt, rộng lớn nhất khách điếm, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng, giống như một dây đàn đã kéo đến cực hạn, chỉ chờ một tác động nhỏ để đứt phựt. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y vẫn thanh thoát như sương tuyết, ngồi ở vị trí chủ tọa, đôi mắt phượng sắc bén quét qua từng gương mặt. Bên cạnh nàng là Dương Quân, vẻ tuấn tú nho nhã của chàng không che giấu được sự nghiêm nghị, hai tay chàng đặt nhẹ trên bàn, thể hiện sự sẵn sàng đối mặt với mọi tình huống. Mộ Dung Tuyết, trong y phục xanh ngọc, ngồi đối diện với Lăng Nguyệt, gương mặt nàng trầm tĩnh, đôi mắt thấu hiểu như có thể nhìn rõ tâm can mỗi người, nàng là người duy nhất giữ được vẻ bình thản giữa cuộc đối đầu này.

Đối diện với họ là hai nhân vật chủ chốt của cuộc tranh chấp.

Liễu Thanh Phong, thủ lĩnh của Liên Minh Tam Sơn, thanh tú, dáng người cao gầy, mắt sáng như sao, nhưng ánh mắt ấy lại ẩn chứa sự tự phụ và cố chấp đến đáng sợ. Hắn vẫn đeo bên hông thanh kiếm Bích Lạc danh tiếng, toát lên vẻ chính trực nhưng cũng đầy vẻ kiêu ngạo của một tu sĩ cổ điển, không chấp nhận sự thay đổi. “Hiệp Định Bình Minh chỉ là lời nói suông với những kẻ không biết tự lượng sức!” Giọng hắn lạnh lùng, pha chút châm chọc. “Linh Thạch Khoáng Mạch này, kẻ mạnh sẽ có được! Liên Minh Tam Sơn chúng ta đã tốn không biết bao nhiêu công sức mới tìm ra nó. Sao có thể để những kẻ ngoại lai nhúng tay vào?” Hắn dùng ánh mắt miệt thị quét qua Nữ Cung Chủ của Huyết Mạch Giáo.

Nữ Cung Chủ, đại diện cho Huyết Mạch Giáo, vẻ đẹp quý phái của nàng càng được tôn lên bởi bộ cung trang lộng lẫy màu đỏ sẫm, quyền lực và nguy hiểm. Đôi mắt nàng sắc sảo như dao cạo, ánh lên vẻ tham vọng không hề che giấu. “Liên Minh Tam Sơn các ngươi dựa vào cái gì?” Nàng nhếch mép cười khẩy, giọng nói như tiếng chuông ngân nhưng đầy vẻ đe dọa. “Chỉ bằng một vài lão già sắp mục rữa sao? Thời đại đã khác rồi! Kẻ mạnh mới có quyền lên tiếng, và Huyết Mạch Giáo chúng ta, có đủ sức mạnh để giành lấy những gì chúng ta muốn!” Nàng cố ý nhấn mạnh từ “sức mạnh”, như một lời tuyên chiến ngầm.

“Các vị, hãy nghĩ đến hậu quả.” Lăng Nguyệt lên tiếng, giọng nàng trầm xuống, mang theo sự cảnh báo. “Thiên Đạo đang suy yếu, linh khí cạn kiệt. Nếu chúng ta tự hủy diệt lẫn nhau vì một mỏ linh thạch, ai sẽ là người chiến thắng cuối cùng? Chẳng lẽ các vị muốn kéo cả nhân gian này chôn vùi cùng với những chấp niệm của mình sao?” Nàng nhìn thẳng vào mắt Liễu Thanh Phong và Nữ Cung Chủ, cố gắng khơi gợi một chút lý trí còn sót lại trong họ.

Dương Quân tiếp lời, giọng chàng tràn đầy nhiệt huyết nhưng cũng đầy sự kiên định: “Một con đường khác vẫn còn đó, con đường của ‘Nhân Đạo’, nơi tất cả chúng ta có thể cùng tồn tại và phát triển. Hiệp Định Bình Minh không phải là một sự hạn chế, mà là một sự bảo vệ, bảo vệ nguồn lực quý giá cuối cùng này cho tất cả chúng ta, cho hậu thế.” Chàng hy vọng có thể lay chuyển được họ bằng lý lẽ và tầm nhìn xa.

Nhưng những lời lẽ đó dường như chẳng thấm vào đâu với hai kẻ thủ lĩnh đang bị lòng tham và nỗi sợ hãi chi phối.

Liễu Thanh Phong hừ lạnh một tiếng. “Nhân Đạo? Chỉ là thứ đạo lý yếu mềm của phàm nhân! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa của tu sĩ? Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Chúng ta tu hành là để siêu thoát, để chống lại sự suy tàn của Thiên Đạo, chứ không phải để ngồi chờ chết trong cái gọi là ‘bình thường’ của các người!” Hắn đứng dậy, tay đặt lên chuôi kiếm, ám chỉ sự sẵn sàng cho một cuộc chiến.

Nữ Cung Chủ cũng đứng phắt dậy, cung trang lộng lẫy của nàng khẽ lay động, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào Lăng Nguyệt. “Nếu không thể đạt được sự đồng thuận, vậy thì chỉ có thể dùng thực lực để quyết định!” Nàng vung tay áo, một luồng khí tức mạnh mẽ tỏa ra, khiến những đồ vật trong phòng khẽ rung chuyển.

Cuộc đàm phán đi vào ngõ cụt. Không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, như thể một trận chiến đã sắp sửa bùng nổ ngay trong căn phòng này. Liễu Thanh Phong và Nữ Cung Chủ quay lưng, chuẩn bị rời đi, ám chỉ một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt lo lắng. Mộ Dung Tuyết chỉ khẽ thở dài, trong lòng thầm cầu nguyện cho kế hoạch của Tạ Trần sẽ kịp thời phát huy tác dụng.

Đúng lúc đó, một thị nữ hốt hoảng chạy vào, mặt cắt không còn một giọt máu. “Bẩm… bẩm các vị thủ lĩnh! Có tin cấp báo! Một đàn… một đàn yêu thú biến dị khổng lồ đang từ Bãi Hoang Yêu Linh kéo đến… Chúng ��ang hướng thẳng về Linh Thạch Khoáng Mạch!” Giọng thị nữ run rẩy, gần như không thành tiếng.

Cả Liễu Thanh Phong và Nữ Cung Chủ đều khựng lại. Ánh mắt họ từ đối địch chuyển sang sự kinh ngạc và lo sợ. Yêu thú biến dị? Với số lượng lớn như vậy? Đây là điều nằm ngoài mọi dự liệu của họ. Thông tin này, như một tiếng sét đánh ngang tai, buộc cả hai phe phải cân nhắc lại mọi toan tính. Đây chính là bước đi đầu tiên trong “điều chỉnh nhân quả” của Tạ Trần, một “thông tin mật” được ‘vô tình’ tiết lộ đúng lúc nhất, làm thay đổi hoàn toàn cục diện.

***

Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, màn đêm bao trùm Linh Thạch Khoáng Mạch, nhưng không khí ở đây không hề tĩnh lặng. Thay vào đó là sự hỗn loạn và tiếng gào thét kinh hoàng. Các đường hầm được đào sâu vào lòng núi, giờ đây trở thành những cái bẫy chết người. Những giàn giáo và thiết bị khai thác thô sơ đổ nát, vương vãi khắp nơi. Mùi đất đá, mùi khoáng vật nồng nặc hòa lẫn với mùi máu tanh và khói bụi, tạo nên một không khí ngột ngạt, kh�� thở. Gió lớn rít gào từng cơn, cuốn theo những đám bụi đất mịt mù, tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa.

Đàn yêu thú biến dị, hung hãn và đông đảo, như một làn sóng thủy triều đen tối, tràn vào khu vực khoáng mạch. Chúng là những sinh vật đã mất đi lý trí, chỉ còn bản năng nguyên thủy và sự khát máu, hậu quả của việc linh khí cạn kiệt, Thiên Đạo suy yếu đã khiến chúng trở nên tàn bạo hơn bao giờ hết. Răng nanh sắc nhọn, móng vuốt cứng cáp, cùng với lớp da dày như thép, chúng lao vào các tu sĩ đang tập trung tại đây như những mũi tên độc.

Liễu Thanh Phong và Nữ Cung Chủ, cùng với các tu sĩ của hai phe Liên Minh Tam Sơn và Huyết Mạch Giáo, ban đầu vẫn còn mang theo sự kiêu ngạo và ý chí đối đầu. Nhưng sự xuất hiện bất ngờ của đàn yêu thú đã khiến họ hoàn toàn bị động. Vốn dĩ họ đang chuẩn bị cho một cuộc chiến giữa người với người, chứ không phải một cuộc chiến sinh tử với quỷ dữ.

“Khốn kiếp! Yêu thú từ đâu ra nhiều thế này?!” Liễu Thanh Phong gầm lên, vung kiếm Bích Lạc tạo ra một luồng kiếm quang rực rỡ, chém đứt đôi một con yêu thú có hình dạng như sói khổng lồ. Máu tươi bắn tung tóe, nhưng ngay lập tức, những con khác đã lao tới, lấp đầy khoảng trống. Ánh mắt hắn đầy vẻ kinh hoàng, không thể tin được số lượng và sự hung hãn của chúng.

Nữ Cung Chủ cũng không khá hơn. Nàng liên tục thi triển pháp thuật hệ hỏa, những ngọn lửa rực cháy nuốt chửng từng tốp yêu thú, nhưng chúng vẫn không ngừng xông lên. “Liên Minh Tam Sơn, tạm gác ân oán! Đối phó yêu thú trước!” Nàng hét lớn, giọng nói trầm khàn vì sự căng thẳng. Nàng nhận ra sự vô nghĩa của việc tiếp tục tranh giành trong tình cảnh này. Kẻ thù chung đã xuất hiện, và nếu không liên thủ, tất cả sẽ bị chôn vùi tại đây.

Đây chính là kết quả gián tiếp từ việc Tạ Trần ‘điều chỉnh nhân quả’. Anh đã dùng một ‘điểm neo’ nhỏ, một sự thay đổi tinh tế trong hành vi của một thủ lĩnh yêu thú yếu ớt từ xa, khiến nó bất ngờ di chuyển đàn của mình. Sự di chuyển này, theo hiệu ứng domino, đã kích hoạt một đàn yêu thú biến dị lớn hơn, hung hãn hơn, hướng chúng đến khu vực Linh Thạch Khoáng Mạch vào đúng thời điểm căng thẳng nhất, khi hai phe tu sĩ đã tập trung lực lượng và chuẩn bị cho cuộc chiến huynh đệ tương tàn. Anh không can thiệp trực tiếp, anh chỉ ‘lắc nhẹ’ dòng chảy của nhân quả, để rồi nó tự tạo ra một cơn sóng thần.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, cùng với Mộ Dung Tuyết và các tu sĩ đồng minh của ‘Nhân Đạo’, cũng đã có mặt. Họ đã được Tạ Trần căn dặn trước về khả năng bùng nổ của một sự kiện bất ngờ, nên có sự chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Lăng Nguyệt, uy nghiêm và mạnh mẽ, dẫn đầu một nhóm tu sĩ, thi triển kiếm pháp linh hoạt, mỗi chiêu đều mang theo băng khí lạnh lẽo, đóng băng và nghiền nát lũ yêu thú. Dương Quân, với sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, không ngừng yểm trợ, những đạo pháp cường hãn của chàng quét sạch một vùng. Mộ Dung Tuyết, dù không trực tiếp tham gia chiến đấu dữ dội, nhưng nàng không ngừng chữa trị cho những tu sĩ bị thương, những ngọn lửa xanh lục của y thuật liên tục hồi phục sinh lực, giữ vững tuyến phòng thủ.

Trong quá trình chiến đấu hỗn loạn, tiếng la hét, tiếng gầm gừ của yêu thú, tiếng pháp thuật nổ vang, và tiếng máu đổ thịt rơi, một số tu sĩ của cả Liên Minh Tam Sơn và Huyết Mạch Giáo đã gục ngã. Họ hy sinh, không phải vì một mục đích cao cả, mà trong một cuộc chiến đầy bất ngờ, khi họ còn chưa kịp hóa giải ân oán với nhau. Chứng kiến đồng môn ngã xuống, chứng kiến sự tàn bạo của lũ yêu thú, những chấp niệm về quyền lực và linh thạch dần trở nên mờ nhạt trong tâm trí họ. Một cảm giác sợ hãi chung, một bản năng sinh tồn nguyên thủy trỗi dậy, buộc họ phải gạt bỏ mọi sự nghi kỵ, mọi thù hận để liên thủ.

“Bảo vệ khoáng mạch! Đừng để chúng tràn vào các đường hầm!” Liễu Thanh Phong gào lên, giọng hắn khàn đặc, không còn chút kiêu ngạo nào. Hắn chiến đấu kề vai sát cánh với một tu sĩ của Huyết Mạch Giáo, người mà chỉ vài giờ trước còn là kẻ thù không đội trời chung.

Nữ Cung Chủ, gương mặt lấm lem bụi bẩn và máu yêu thú, cũng lao vào giữa vòng vây, cùng với các tu sĩ của Liên Minh Tam Sơn đẩy lùi m��t đợt tấn công dữ dội. Nàng không còn chút vẻ cao ngạo quyền quý nào, chỉ còn là một chiến binh đang chiến đấu vì sự sống.

Họ đã buộc phải liên thủ, buộc phải chứng kiến sức mạnh của sự đoàn kết khi đối mặt với hiểm nguy chung. Giữa cái chết và sự hỗn loạn, họ bắt đầu nhận ra sự vô nghĩa của việc tự hủy diệt lẫn nhau. Cái giá của sự cố chấp, của những chấp niệm về quyền lực, đã được trả bằng máu và mạng sống. Đây là một bài học đắt giá, được khắc sâu bằng chính kinh nghiệm đau thương của họ.

Trận chiến kéo dài gần như suốt đêm. Mãi đến rạng sáng, khi đàn yêu thú biến dị cuối cùng cũng bị đẩy lùi hoặc tiêu diệt, và bầu trời phía Đông bắt đầu ửng hồng những tia sáng đầu tiên, thì chiến trường Linh Thạch Khoáng Mạch mới dần trở lại vẻ tĩnh lặng tang thương.

***

Rạng sáng hôm sau, khi những tia nắng vàng cam đầu tiên của bình minh vừa ló dạng, chiếu rọi lên Thành Vô Song, mang theo một hy vọng mong manh, thì trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, một bầu không khí hoàn toàn khác đang bao trùm. Gió vẫn thổi mạnh, nhưng không còn mang theo sự lạnh lẽo của đêm đen, mà là sự mát mẻ, trong lành của buổi sớm. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây cổ thụ, và tiếng chuông gió khẽ ngân vang từ ngôi miếu đá nhỏ, đơn giản trên đỉnh núi, tạo nên một không gian thanh tịnh, yên bình, đối lập hoàn toàn với chiến trường tang thương dưới chân núi. Mùi hương trầm thanh khiết từ miếu đá bay thoang thoảng trong không khí, xua đi những ám ảnh về máu và cái chết.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết đứng giữa những tu sĩ còn lại của cả hai phe Liên Minh Tam Sơn và Huyết Mạch Giáo. Những gương mặt mệt mỏi, lấm lem vết máu và bụi bẩn, nhưng trong ánh mắt họ không còn sự kiêu ngạo hay thù hận, mà là sự suy tư sâu sắc và một chút gì đó của sự ăn năn, hối lỗi.

Liễu Thanh Phong, thủ lĩnh Liên Minh Tam Sơn, giờ đây trông tiều tụy hơn bao giờ hết. Bộ đạo bào của hắn rách nát, gương mặt xanh xao, giọng nói khàn đặc vì đã gào thét quá nhiều trong trận chiến. Hắn bước tới trước, cúi đầu trước Lăng Nguyệt, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết. “Chúng ta đã quá mù quáng… Cám ơn Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết đã giúp chúng ta nhìn ra. Chúng ta đã suýt chút nữa tự hủy diệt lẫn nhau vì những chấp niệm viển vông.” Hắn nói, giọng nghẹn ngào, sự tự phụ của ngày hôm qua đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự khiêm nhường của một người vừa trải qua cửa tử.

Nữ Cung Chủ của Huyết Mạch Giáo cũng chậm rãi bước tới. Vẻ đẹp quý phái của nàng đã bị che lấp bởi sự mệt mỏi và đau khổ, cung trang lộng lẫy giờ đây cũng trở nên tả tơi. “Chỉ khi đoàn kết, chúng ta mới có thể sống sót trong thời đại này.” Nàng nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt phức tạp chứa đựng sự hổ thẹn và kính trọng. “Lời cảnh báo của các vị là sự thật. Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, những yêu thú biến dị kia chỉ là khởi đầu của những tai ương lớn hơn. Nếu chúng ta còn tiếp tục tranh giành, chúng ta sẽ không còn cơ hội nào nữa.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn những gương mặt đã trải qua thảm cảnh, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây dịu lại, chứa đựng sự thấu hiểu. “Đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường ‘Nhân Đạo’ sẽ còn nhiều thử thách, nhưng chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.” Nàng nhắc nhở họ rằng, sự hòa bình này không phải là đích đến, mà là một hành trình dài. “Chúng ta phải học cách trân trọng sự sống, trân trọng những gì còn lại của nhân gian, và học cách sống hòa hợp với nhau, thay vì tranh đoạt.”

Dương Quân gật đầu đồng tình, giọng chàng vang lên rõ ràng giữa không khí tĩnh lặng. “Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại, không phải chỉ là khoáng mạch, mà là niềm tin. Niềm tin vào một trật tự mới, nơi giá trị con người được đặt lên hàng đầu, nơi chúng ta không còn phải ‘mất người’ vì những ảo ảnh của tu tiên.”

Mộ Dung Tuyết khẽ đưa mắt nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang lên rực rỡ, nhuộm vàng cả một vùng trời. “Sự đoàn kết này, tuy đến muộn, nhưng vẫn còn kịp. Hãy để những sinh mạng đã mất trong đêm qua trở thành lời nhắc nhở, là cái giá phải trả cho sự mù quáng. Và hãy để nó trở thành nền tảng cho một khởi đầu mới.”

Tại Thiên Đăng Sơn, một hiệp định mới đã được ký kết. Lần này, không còn sự miễn cưỡng hay toan tính lợi ích. Cả Liên Minh Tam Sơn và Huyết Mạch Giáo đều cam kết hợp tác, không chỉ trong việc khai thác Linh Thạch Khoáng Mạch một cách công bằng, mà còn trong việc cùng nhau đối phó với các mối đe dọa từ yêu thú biến dị và những biến động khác do sự suy yếu của Thiên Đạo gây ra. Họ đã học được một bài học đắt giá, được khắc sâu bằng máu và nước mắt.

Cùng lúc đó, trong thư phòng nhỏ ở Thành Vô Song, Tạ Trần đang ngồi bên cửa sổ, nhâm nhi tách trà nóng. Ánh bình minh vàng cam xuyên qua khung cửa, chiếu lên gương mặt thư sinh của anh, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm. Anh nhận được tin tức từ Thiên Đăng Sơn thông qua một chú chim đưa thư nhỏ. Khẽ mỉm cười nhẹ, anh biết rằng ván cờ nhân quả đã được ‘điều chỉnh’ thành công. Anh đã không dùng phép thuật, không dùng vũ lực, chỉ dùng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người, về dòng chảy của nhân quả, để dẫn dắt mọi thứ theo đúng quỹ đạo anh mong mu���n.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng ban mai đang ôm trọn Thành Vô Song, nơi những đốm lửa của sự sống đang bùng cháy mạnh mẽ hơn. Một hy vọng mong manh cho ‘Nhân Đạo’ mới đang dần được thắp lên.

“Hạt mầm tốt đã nảy.” Tạ Trần thì thầm, giọng anh trầm ấm, mang theo sự suy tư sâu sắc. Anh đặt tách trà xuống, ngón tay khẽ vuốt ve bìa cuốn ‘Vô Vi Chi Đạo’. “Nhưng cỏ dại vẫn còn… Ván cờ này, còn rất dài.”

Anh biết rằng, mặc dù cuộc tranh giành quyền lực đã được hóa giải, đây chỉ là một thách thức nhỏ trong một ván cờ vĩ đại hơn nhiều. Sự xuất hiện của yêu thú biến dị do linh khí cạn kiệt báo hiệu rằng môi trường thế giới đang thay đổi sâu sắc, và các mối đe dọa mới sẽ không ngừng xuất hiện. Những tàn dư của tư tưởng cũ và lòng tham vẫn còn tồn tại, sẽ là nguồn gốc của các xung đột trong tương lai. Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, nhưng việc duy trì ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thách thức lâu dài. Tạ Trần vẫn sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, mở quán sách nhỏ của mình, nhưng ảnh hưởng của anh, thông qua sự ‘điều chỉnh nhân quả’ tinh tế, sẽ còn mãi, định hình tương lai của nhân gian, từng bước, từng bước một, hướng tới một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free