Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 784: Hiệp Định Bình Minh: Khế Ước Nhân Đạo

Tiếng suối reo róc rách như khúc nhạc vô ưu của thiên nhiên, hòa cùng tiếng chim hót lảnh lót đón chào bình minh. Nắng sớm xuyên qua tán lá, đậu xuống mặt sông lấp lánh như dát vàng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên nền nước biếc. Trong một quán trà nhỏ nằm khiêm tốn ven sông, với những mái ngói rêu phong và giàn hoa giấy rủ mềm mại, Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, nhấp từng ngụm trà sen thơm ngát.

Thân hình gầy gò của thư sinh không chút thay đổi, vẫn là bộ áo vải bố màu xám nhã nhặn, không chút phô trương. Làn da trắng nhợt như được nuôi dưỡng trong thư phòng, đối lập với đôi mắt sâu thẳm, đen láy như chứa đựng cả ngàn vạn tinh tú, phản chiếu ánh sáng buổi sớm một cách tĩnh lặng. Ánh mắt ấy không nhìn cảnh vật bên ngoài một cách hời hợt, mà như đang xuyên thấu mọi lớp vỏ, dõi theo từng sợi nhân quả đang bện xoắn trong dòng chảy vô thường của thế sự. Anh lắng nghe tiếng nước, tiếng chim, hít hà mùi trà thanh khiết hòa lẫn hương cỏ cây ven sông, cảm nhận sự an yên hiếm hoi trước một biến động lớn.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân tiến vào. Lăng Nguyệt vẫn khoác lên mình bộ bạch y thuần khiết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi khó che giấu. Nàng kiêu sa nhưng không còn vẻ lạnh lùng băng giá như trước, thay vào đó là sự kiên nghị và một gánh nặng vô hình. Dương Quân bên cạnh, tuấn tú nho nhã trong đạo bào lam nhạt, nhưng ánh mắt sáng ngời của chàng giờ đây xen lẫn chút thận trọng và lo lắng.

“Công tử.” Lăng Nguyệt khẽ cúi đầu, giọng nàng trong trẻo nhưng không còn vẻ cao ngạo của một tiên tử. “Chúng ta đã hoàn tất mọi sự chuẩn bị. Các phe phái đều đã tề tựu tại Thiên Đăng Sơn, chờ đợi buổi lễ ký kết.”

Tạ Trần không đáp lời ngay. Anh chậm rãi đặt chén trà xuống, một làn hương sen dịu nhẹ lan tỏa. Anh ngẩng đầu, đôi mắt thấu thị nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, như muốn đọc thấu từng suy tư trong tâm khảm nàng. “Sự miễn cưỡng vẫn còn đó, phải không?” Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, không chút chất vấn, nhưng lại như một mũi kim châm thẳng vào tâm can.

Lăng Nguyệt khẽ giật mình, sau đó khẽ thở dài. “Vâng, công tử. Dù đã có thỏa thuận sơ bộ, lòng nghi kỵ và toan tính vẫn bủa vây. Họ… vẫn còn chấp niệm với quyền lực, với những danh vọng cũ. Có lẽ họ chỉ chấp nhận vì không còn lựa chọn nào khác, vì không muốn bị đào thải trong kỷ nguyên này. Con e rằng, hiệp định này liệu có bền vững?”

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà nữa, ánh mắt vẫn hướng ra dòng sông. “Nước chảy đá mòn, không phải bằng sức mạnh, mà bằng kiên trì.” Lời anh thốt ra không phải là câu trả lời trực tiếp, mà là một phép ẩn dụ sâu xa, gợi mở. “Điều quan trọng không phải là họ tin, mà là họ hành động. Đặt n���n móng là đủ, bức tường sẽ tự xây.” Anh biết rõ sự phức tạp trong lòng người. Thiên Đạo suy yếu đã khiến sức mạnh không còn là cứu cánh, nhưng tư tưởng cũ đã ăn sâu vào cốt tủy của tu sĩ, khó lòng thay đổi trong một sớm một chiều. Anh không mong đợi một sự chuyển hóa tức thì, mà chỉ cần gieo những hạt mầm đầu tiên, tạo ra một không gian cho những điều mới mẻ nảy nở.

Dương Quân bước tới, vẻ mặt đầy kiên định xen lẫn chút bức bối. “Vẫn có kẻ muốn chống đối, công tử. Chúng ta đã nghe ngóng được vài tin tức về những phe phái nhỏ hơn, những kẻ không muốn từ bỏ con đường tu tiên thuần túy, vẫn mơ mộng về trường sinh. Chúng nói rằng đây chỉ là một mưu kế của ‘phàm nhân’ để kéo tu sĩ xuống bùn lầy. Chúng ta phải làm gì nếu có biến?” Chàng lo lắng về những tàn dư của tư tưởng cũ, về những chấp niệm đã ăn sâu vào tâm trí kẻ phàm tu tiên.

Tạ Trần quay đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào Dương Quân, không còn vẻ xa xăm. “Nhân quả đã gieo. Hạt mầm tốt sẽ nảy, cỏ dại sẽ sẽ bị nhổ.” Giọng anh v��n bình thản, nhưng ẩn chứa một niềm tin sắt đá vào quy luật tự nhiên của vũ trụ. “Hãy để nhân gian tự chọn lựa, và chúng ta là người hướng dẫn. Quan trọng là định hình ‘Đạo’ đủ rõ ràng để họ thấy lối thoát.” Anh biết rằng không thể ép buộc niềm tin, nhưng có thể kiến tạo một con đường, một trật tự mà qua đó, những giá trị đích thực sẽ dần hiển lộ. "Cái gọi là 'Nhân Đạo' này, không phải là một pháp tắc mới, mà là sự quay trở về bản chất của con người, cái mà họ đã đánh mất khi truy cầu sức mạnh hư ảo."

Lăng Nguyệt im lặng lắng nghe, nàng cảm thấy mỗi lời của Tạ Trần đều như một dòng suối mát lạnh xoa dịu những lo âu trong lòng nàng. Nàng bắt đầu hiểu rằng cái "buông bỏ" mà Tạ Trần nói không phải là từ bỏ sức mạnh, mà là từ bỏ chấp niệm, từ bỏ những định kiến đã trói buộc tu sĩ vào một con đường sai lầm. Nàng gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ quyết tâm. "Con đã hiểu, công tử. Chúng con sẽ làm hết sức mình để kiến tạo nên con đường ấy."

Dương Quân cũng vậy, chàng cảm thấy một luồng nhiệt huyết mới chạy trong huyết quản. Chàng đã từng tin vào sức mạnh tuyệt đối, vào con đường tu tiên chói lọi. Nhưng những gì Tạ Trần đã làm, cách anh phá vỡ cục diện tưởng chừng bế tắc bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả, đã dần thay đổi suy nghĩ của chàng. "Chúng con sẽ không phụ lòng công tử."

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào. Anh đưa tay lên, nhấp một ngụm trà cuối cùng, hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay anh. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách mới chỉ vừa bắt đầu. Nhưng ít nhất, hạt giống đã được gieo, và một khởi đầu mới đã được đặt ra. Lăng Nguyệt và Dương Quân hiểu ý, không nán lại lâu. Họ khẽ cúi chào, sau đó quay gót rời đi, mang theo những lời chỉ dẫn quý giá của Tạ Trần, và cả gánh nặng của một sứ mệnh lịch sử. Tiếng bước chân họ dần xa, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng trở lại, chỉ còn tiếng nước sông chảy róc rách, tiếp tục câu chuyện vô tận của thời gian. Tạ Trần vẫn ngồi đó, ánh mắt sâu thẳm dõi theo bóng họ khuất dần, r���i lại hướng về dòng sông, nơi những con sóng nhỏ không ngừng xô bờ, như dòng chảy nhân quả miên viễn không ngừng nghỉ.

***

Thiên Đăng Sơn. Tên của ngọn núi này mang một ý nghĩa đặc biệt, như một ngọn đèn trời soi sáng con đường giữa đêm tối vô tận. Trên đỉnh núi, nơi linh khí thanh khiết tụ hội và tầm nhìn bao quát cả Thành Vô Song, một ngôi miếu đá nhỏ, cổ kính nằm im lìm giữa những tán cây bách xanh rì. Nơi đây không có kiến trúc đồ sộ, không có những bức tượng vàng son, chỉ có sự đơn giản, mộc mạc của đá và gỗ, hòa mình vào thiên nhiên. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của cây cỏ dại, mùi hương trầm thoang thoảng từ trong miếu và tiếng chuông gió ngân nga, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh và linh thiêng đến lạ kỳ.

Buổi trưa, ánh nắng vàng nhạt trải đều khắp đỉnh núi, nhưng không gay gắt, chỉ đủ sưởi ấm không gian. Các con đường mòn dẫn lên núi, vốn chỉ dành cho những người hành hương tìm kiếm sự tĩnh lặng, nay tấp nập những bóng người. Đó là các đại diện của những phe phái tu tiên còn sót lại, những người đã chứng kiến sự sụp đổ của các thế lực lớn, đã dần nhận ra sự vô vọng của con đường cũ. Họ, những tu sĩ với vẻ ngoài khắc khổ, có người kiêu ngạo, có người ẩn chứa vẻ mệt mỏi, bất an, giờ đây tụ họp lại, ngồi đối diện nhau trong không gian thoáng đãng trước miếu đá.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng chủ trì buổi lễ, bộ bạch y của nàng nổi bật giữa sắc xanh của núi rừng và màu xám của đá. Nàng đứng thẳng, dáng người cao ráo, thanh thoát, đôi mắt phượng sắc bén quét qua từng khuôn mặt, như muốn đọc thấu tâm tư của mỗi người. Bên cạnh nàng là Dương Quân, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng không kém phần nhiệt huyết, tay đặt trên chuôi kiếm, sẵn sàng bảo vệ trật tự. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục màu xanh ngọc dịu dàng, đứng phía sau một chút, vẻ mặt trầm tĩnh, đôi mắt thông minh nhưng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Nàng là hiện thân của sự nhân từ, của y thuật và của những giá trị nhân sinh mà "Nhân Đạo" mới đang hướng tới.

Không khí ban đầu căng thẳng, đầy rẫy sự thăm dò và nghi ng��. Những tiếng xì xào nhỏ vang lên, những ánh mắt liếc nhìn nhau đầy cảnh giác. Sự tin tưởng vẫn là một thứ xa xỉ giữa những con người đã quen với sự tranh giành và tính toán.

Mộ Dung Tuyết nhận ra sự bất an đang bao trùm. Nàng bước tới, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy tín, như dòng suối mát xoa dịu những căng thẳng. "Sự suy tàn của Thiên Đạo đã dạy chúng ta một bài học đắt giá." Nàng bắt đầu, ánh mắt dịu dàng lướt qua từng khuôn mặt tu sĩ. "Con người, dù tu tiên hay phàm tục, đều là một phần của nhân gian này. Hòa bình không phải là sự ép buộc, mà là sự nhận thức. Nhận thức rằng chúng ta không thể tiếp tục con đường cũ, con đường mà chỉ dẫn đến sự 'mất người', đánh mất những giá trị cốt lõi của sinh mệnh."

Lời nói của Mộ Dung Tuyết như một tia nắng xua tan mây mù, chạm đến những nỗi đau, những mất mát mà mỗi tu sĩ đã trải qua. Một vài người khẽ gật đầu, trong lòng dấy lên những suy tư. Họ nhớ về những người thân đã bị lãng quên trên con đường tu luyện, những cảm xúc đã bị chai sạn để đổi lấy sức mạnh hư ảo.

Sau lời trấn an của Mộ Dung Tuyết, Lăng Nguyệt Tiên Tử bước lên phía trước, giọng nói nàng vang vọng rõ ràng, xuyên qua tiếng gió, đến tai mỗi người. "Hiệp định này không phải là pháp luật của Thiên Đạo cũ, mà là khế ước của 'Nhân Đạo' mới. Nó không cấm tu luyện, nhưng cấm sự tha hóa nhân tính, cấm sự tranh giành vô nghĩa. Chúng ta sẽ cùng nhau kiến tạo một trật tự nơi giá trị nhân sinh được đề cao, nơi mọi sinh linh đều có quyền được sống bình yên và trọn vẹn." Nàng nhấn mạnh từng từ, ánh mắt sắc bén nhưng chứa đựng một niềm tin mãnh liệt vào tương lai.

Lăng Nguyệt bắt đầu đọc từng điều khoản của "Hiệp Định Bình Minh". Mỗi điều khoản đều xoay quanh việc bảo vệ nhân tính, cấm gây hại cho phàm nhân, cấm tranh giành tài nguyên vô độ, khuyến khích tu sĩ hỗ trợ nhân gian thay vì tách mình ra khỏi thế giới. Các đại diện lắng nghe, vẻ mặt họ lúc thì cau mày, lúc thì giãn ra, thỉnh thoảng lại liếc nhìn nhau, trao đổi bằng ánh mắt. Họ vẫn còn tính toán, vẫn còn nghi ngờ về những điều khoản này c�� thực sự ràng buộc được những kẻ mạnh, có đảm bảo lợi ích cho họ hay không. Nhưng không ai dám lên tiếng phản đối. Sự sụp đổ của Thiên Đạo, sự tiêu vong của các tông môn lớn đã đủ để gieo rắc nỗi sợ hãi vào lòng họ, khiến họ nhận ra rằng con đường cũ thực sự đã bế tắc.

Sau khi Lăng Nguyệt đọc xong, một sự im lặng nặng nề bao trùm. Tiếng chuông gió lại ngân nga, tiếng chim hót lại lảnh lót, nhưng không xua đi được sự căng thẳng. Lăng Nguyệt nhìn thẳng vào từng người. "Ai chấp nhận, xin hãy tiến lên ký tên."

Từng người một, với những bước chân nặng nề và những ánh mắt đầy toan tính, các đại diện phe phái lần lượt bước lên. Họ cầm lấy bút lông, nét chữ run rẩy ghi lại tên của mình lên bản hiệp định, như thể họ đang ký vào một khế ước định mệnh. Trên khuôn mặt mỗi người, sự miễn cưỡng hiện rõ, nhưng không ai dám từ chối. Họ biết, từ chối lúc này không phải là dũng cảm, mà là tự đẩy mình vào ngõ cụt, trở thành mục tiêu của một trật tự mới đang dần hình thành. Cái cảm giác se lạnh của ngọn gió núi phả vào mặt, cảm giác gai người khi bút lông chạm vào giấy, tất cả đều nhắc nhở họ về sự thay đổi không thể tránh khỏi. Họ không hoàn toàn thay đổi tư tưởng, mà chỉ đang lựa chọn con đường ít rủi ro hơn để sinh tồn. Hiệp định này, giống như một cây cầu được xây trên nền đất yếu, mong manh vô cùng, và bất cứ chấn động nào cũng có thể khiến nó sụp đổ.

Dương Quân đứng đó, quan sát từng hành động của họ, lòng chàng nặng trĩu. Chàng biết rằng những chữ ký này chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến thực sự không phải trên chiến trường, mà là trong tâm trí của mỗi con người, trong việc thay đổi những chấp niệm đã ăn sâu qua hàng ngàn năm. Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, nàng nhìn về phía Thành Vô Song bên dưới, nơi những mái nhà đang ẩn hiện trong ánh nắng chiều, nơi cuộc sống của phàm nhân vẫn tiếp diễn, bình dị nhưng đầy ý nghĩa. Nàng hiểu rằng, sức mạnh của hiệp định này không nằm ở chữ viết, mà ở lòng người, và lòng người… khó đoán định nhất.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đ��� cả một góc trời phía Tây. Ánh nắng vàng nhạt trải dài trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, biến ngôi miếu đá đơn sơ thành một bức tranh cổ kính, trầm mặc. Tiếng chuông gió vẫn ngân nga, nhưng giờ đây mang một vẻ suy tư, tiếc nuối, như tiếng thở dài của thời gian.

Buổi lễ ký kết đã kết thúc. Các đại diện phe phái đã rời đi, mang theo những lo lắng và toan tính riêng của họ. Trên đỉnh núi, chỉ còn lại Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết. Họ nán lại, đứng lặng lẽ nhìn xuống Thành Vô Song đang dần lên đèn, nơi những đốm lửa nhỏ bắt đầu bùng sáng, tượng trưng cho những cuộc sống đang tiếp diễn, cho một trật tự mới đang chậm rãi hình thành.

Dương Quân phá vỡ sự im lặng, giọng chàng ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy hy vọng. “Cuối cùng thì cũng xong. Nhưng… liệu họ có thực sự tuân thủ? Con e rằng, những chấp niệm cũ sẽ không dễ dàng tan biến.” Ánh mắt chàng dõi theo những ánh đèn dần thắp sáng dưới chân núi, như đang nhìn thấy vô vàn thách thức đang chờ đợi.

Lăng Nguyệt khẽ siết chặt bàn tay, vẻ kiên định hiện rõ trên khuôn mặt. “Sẽ có kẻ làm, sẽ có kẻ không. Nhưng hạt giống đã gieo. Điều quan trọng là chúng ta phải kiên định với ‘Nhân Đạo’ này. Phải chứng minh cho họ thấy rằng con đường bình thường, con đường trân trọng nhân tính, không phải là yếu kém, mà là sức mạnh thực sự để tồn tại trong kỷ nguyên suy tàn này.” Nàng hiểu rằng, đây chỉ là bước khởi đầu của một hành trình đầy gian nan, và sự bền vững của "Nhân Đạo" sẽ phụ thuộc vào hành động của họ, vào sự kiên trì trong việc hướng dẫn và bảo vệ những giá trị mới.

Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, nhìn về phía chân trời, nơi những dải mây đỏ rực đang dần tan. “Sức mạnh của hiệp định này không nằm ở chữ viết, mà ở lòng người. Và lòng người… khó đoán định nhất.” Nàng thấu hiểu sâu sắc bản chất phức tạp của con người, sự dao động giữa thiện và ác, giữa tham vọng và sự buông bỏ. Nàng biết, ngay cả những tu sĩ đã ký tên cũng sẽ phải đối mặt với những cám dỗ, những thử thách để giữ vững lời thề.

Trong khi ba người họ đang trầm ngâm, từ một điểm khuất trên núi, sau một tảng đá cổ thụ lớn, Tạ Trần lặng lẽ quan sát. Anh không xuất hiện, chỉ là một cái bóng tĩnh lặng trong ánh hoàng hôn. Đôi mắt sâu thẳm của anh dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm của Lăng Nguyệt, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết. Anh nhìn thấy sự mệt mỏi nhưng kiên định trong ánh mắt Lăng Nguyệt, sự lo lắng nhưng nhiệt huyết của Dương Quân, và vẻ thấu hiểu, nhân hậu của Mộ Dung Tuyết. Họ, những người đang gánh vác sứ mệnh kiến tạo "Nhân Đạo", đang dần trưởng thành dưới áp lực của thời cuộc.

Anh cũng nhìn xuống Thành Vô Song, nơi những ánh đèn nhỏ bé, ấm áp đang dần thắp sáng. Anh biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Hiệp định vừa ký kết chỉ là một lời hứa trên giấy, một chiếc cầu mong manh. Dưới lớp vỏ hòa bình tạm thời ấy, những tàn dư của tư tưởng tu tiên cũ vẫn còn âm ỉ, những chấp niệm về quyền lực và sức mạnh vẫn chưa hoàn toàn bị dập tắt. Sẽ có những kẻ tìm cách phá vỡ nó, sẽ có những cuộc tranh giành quyền lực mới bùng phát, như một lời thử thách cho "Nhân Đạo" vừa được kiến tạo.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận dòng nhân quả đang chuyển động. Anh không cần dùng phép thuật, chỉ bằng sự suy luận cực hạn, anh có thể thấy những sợi dây vô hình đang đan xen, những hệ quả của hành động hôm nay sẽ dẫn đến những biến cố của ngày mai. Lời nói của anh về “hạt mầm tốt sẽ nảy, cỏ dại sẽ bị nhổ” không phải là một lời tiên tri, mà là sự thấu hiểu quy luật tự nhiên. Những kẻ không chấp nhận "Nhân Đạo", không thể buông bỏ chấp niệm cũ, sẽ tự đào thải hoặc bị loại bỏ thông qua chính nhân quả do họ gây ra.

Anh là một thư sinh phàm tục, không tu luyện, nhưng anh đã dùng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả để sắp đặt một ván cờ vĩ đại cho tương lai của nhân gian. Anh muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và anh cũng muốn nhân gian tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Con đường này gập ghềnh, đầy chông gai, nhưng anh tin vào sức mạnh của sự lựa chọn, tin vào khả năng tự định đoạt vận mệnh của nhân loại.

Hoàng hôn dần chìm hẳn, màn đêm buông xuống. Tạ Trần vẫn đứng đó, một mình giữa bóng tối, như một điểm neo lặng lẽ, vững chắc giữa dòng chảy hỗn loạn của thời đại. Anh biết, vai trò của anh không phải là một vị cứu tinh vĩ đại, mà là một người gieo hạt, một người kiến tạo triết lý, một người bảo trợ gián tiếp cho một kỷ nguyên mới đang chập chững bước đi. Và thách thức thực sự, chỉ mới bắt đầu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free