Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 783: Dư Âm Cũ, Tiếng Vọng Mới: Khởi Đầu Hòa Giải

Trong một thư phòng nhỏ ẩn mình giữa sự ồn ào của Thành Vô Song, Tạ Trần đang đọc sách bên cửa sổ. Chiều tà buông xuống, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong và những con đường lát đá cổ kính. Thành phố bên ngoài vẫn náo nhiệt, tiếng rao hàng của thương nhân vọng lại, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường, và cả tiếng nhạc từ những tửu lầu xa xa, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự sống. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố xen lẫn mùi hương liệu, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa thoang thoảng từ những khu vườn nhỏ, tất cả len lỏi qua ô cửa sổ mở hờ, mang theo hơi thở của nhân gian.

Trong không gian tĩnh lặng của thư phòng, Tạ Trần ngồi bên bàn trà, tay lật giở từng trang sách cổ. Ánh sáng vàng cam của hoàng hôn hắt vào, làm nổi bật thân hình gầy gò của anh trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, rủ xuống vai, đôi khi khẽ lay động theo làn gió nhẹ. Anh không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự vụ. Anh nhấp một ngụm trà nguội, vị đắng chát vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi từ sáng, nhưng tâm trí anh lại đang ở một nơi khác, dõi theo những dòng chảy ngầm của thế sự.

Tiếng gõ cửa khẽ khàng, rồi cửa mở, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân bước vào. Khuôn mặt Lăng Nguyệt vẫn tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, bạch y thuần khiết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia lại pha lẫn chút mệt mỏi và một tia hy vọng mong manh. Nàng mang theo sự uy nghiêm của một người từng đứng đầu tiên môn, nhưng cũng phảng phất vẻ lo âu của một người đang gánh vác trọng trách lớn. Dương Quân theo sau, khí chất nho nhã của thư sinh hòa với vẻ anh tuấn của người luyện võ, đôi mắt sáng tràn đầy nhiệt huyết. Cả hai đều không giấu được vẻ căng thẳng, nhưng cũng có một sự quyết tâm rõ ràng sau những biến động gần đây. Họ cúi đầu chào Tạ Trần, không nói một lời, nhưng ánh mắt đã thay lời muốn nói.

Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt sách xuống. “Các ngươi đã về.” Giọng nói trầm, điềm tĩnh, không chút gấp gáp, như một dòng suối chảy qua đá cuội.

Lăng Nguyệt tiến lên một bước, cung kính đáp: “Bẩm công tử, sau những sự việc với Hổ Phách bang và Thanh Vân cung, các phe phái nhỏ khác trong khu vực Tây Cảnh đã bắt đầu có những động thái khác lạ. Chúng tôi đã nhận được nhiều tín hiệu muốn hòa giải, muốn tìm kiếm một con đường khác.” Nàng dừng lại, ánh mắt thoáng chao đảo. “Họ đã thấy được sự vô nghĩa của việc tranh giành quyền lực khi Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt. Nhưng…”

Dương Quân tiếp lời, giọng nói rõ ràng, dứt khoát nhưng cũng đầy lo ngại: “Nhưng họ vẫn còn đầy nghi kỵ, công tử. Nhiều người e sợ sẽ đi vào vết xe đổ của Hổ Phách bang và Thanh Vân cung, bị bu��c phải từ bỏ danh vọng và quyền lực chỉ vì những ‘bí mật’ bị phơi bày. Họ muốn một sự đảm bảo, một con đường rõ ràng hơn là chỉ là sự ‘buông bỏ’ miễn cưỡng.” Anh nhìn Tạ Trần, trong mắt có sự băn khoăn. “Liệu chúng ta có đang đẩy họ vào một sự lựa chọn mà họ không thực sự muốn?”

Tạ Trần nhắm mắt lại, trầm ngâm. Trong không gian tĩnh lặng của thư phòng, tiếng gió khẽ lay động màn cửa, mang theo chút lạnh lẽo của đêm đang đến. Anh lắng nghe, không chỉ bằng tai, mà bằng sự nhạy cảm phi thường đối với "nhân quả," thấu hiểu những dòng suy nghĩ phức tạp đang giằng xé trong tâm trí của Lăng Nguyệt và Dương Quân, và cả những nỗi sợ hãi, toan tính của các phe phái kia.

“Sự sợ hãi,” Tạ Trần cất lời, giọng nói vẫn trầm tĩnh nhưng mỗi từ đều như chạm vào tận cùng tâm can, “chính là khởi nguồn của mọi thay đổi. Khi một con đường cũ trở nên bế tắc, khi những gì họ từng tin tưởng sụp đổ, sự sợ hãi sẽ buộc họ phải tìm kiếm một lối đi mới. Nhưng sự thay đổi đó phải đi từ bên trong, không ph���i áp đặt.” Anh khẽ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt và Dương Quân, như nhìn xuyên thấu tâm hồn họ. “Các ngươi hãy nói cho họ thấy, cái giá của quyền lực cũ đã không còn đáng giá nữa. Cái giá của sự cố chấp vào danh vọng hão huyền trong một kỷ nguyên suy tàn, chỉ đổi lấy sự hủy diệt.”

Anh lật trang sách, ánh mắt xa xăm, như đang đọc về một tương lai xa xôi, một thế giới mà anh đang nỗ lực kiến tạo. “Họ không cần một sự đảm bảo bằng lời nói, mà là bằng thực tế nghiệt ngã mà Thiên Đạo suy yếu đã mang lại. Kẻ nào còn ôm giữ chấp niệm về quyền lực tuyệt đối, kẻ đó sẽ tự đào mồ chôn mình. Kẻ nào nhìn ra sự vô thường của thế sự, kẻ đó mới có cơ hội sống sót và thích nghi.”

Lăng Nguyệt và Dương Quân chăm chú lắng nghe, ghi nhớ từng lời chỉ dẫn của anh. Mỗi câu nói của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, mà là một sự gợi mở, một triết lý sâu sắc buộc người nghe phải suy ngẫm. Họ cảm nhận được sự sâu sắc trong mỗi câu nói, sự thấu hiểu nhân tâm và nhân quả đến mức gần như vô tình mà lại mang sức mạnh thay đổi cả một cục diện. Tạ Trần không trực tiếp ra mặt, nhưng trí tuệ của anh lại định hình mọi thứ, như một dòng chảy ngầm điều khiển cả một đại dương. Họ, những người từng là biểu tượng của Thiên Đạo cũ, giờ đây đang dùng những thủ đoạn "thao túng" mà Tạ Trần đã chỉ dẫn, để phục vụ cho mục tiêu lớn hơn của "Nhân Đạo." Họ đang "mất người" theo một cách khác, đánh đổi những nguyên tắc cũ để xây dựng một tương lai mới, một sự "đánh đổi" cần thiết cho sự kiến tạo. Lòng họ nặng trĩu, nhưng cũng tràn đầy quyết tâm.

***

Sáng sớm hôm sau, trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, một ngôi miếu đá nhỏ, đơn giản, ẩn mình giữa bạt ngàn cây xanh, được chọn làm địa điểm cho cuộc đàm phán đầu tiên. Khí hậu mát mẻ, có gió nhẹ, và một lớp sương mù mờ ảo bao phủ đỉnh núi, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa u tịch. Tiếng gió thổi vi vu qua những tán lá cổ thụ, tiếng chim hót líu lo đâu đó, và tiếng chuông gió từ ngôi miếu khẽ ngân nga, tất cả hòa quyện vào bầu không khí thanh tịnh, yên bình, mang đậm vẻ linh thiêng nhưng cũng phảng phất sự cô tịch.

Bên trong ngôi miếu đơn sơ, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện với năm vị đại diện của các phe phái tu tiên nhỏ. Không khí nặng nề, những cái nhìn dò xét, nghi ngờ va chạm nhau trong khoảng không chật hẹp. Các đại diện, từ tu sĩ già nua đến trẻ tuổi, từ người ăn mặc giản dị đến trang trọng, đều mang trên mình vẻ thận trọng, lo lắng, và cả những toan tính cá nhân. Họ đều là những kẻ đã chứng kiến sự sụp đổ của Hổ Phách bang và Thanh Vân cung, và điều đó đã gieo rắc vào lòng họ một nỗi sợ hãi sâu sắc.

Ánh mắt Lăng Nguyệt sắc bén nhưng mệt mỏi, nàng nhìn lướt qua từng gương mặt, thấu hiểu những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí họ. Nàng biết, những người này đến đây không phải vì tin tưởng hoàn toàn vào "Nhân Đạo," mà vì họ không còn lựa chọn nào khác.

Một vị đại diện của một phe phái nhỏ, một tu sĩ trung niên với bộ râu dài và đôi mắt tinh anh, cất lời, giọng nói mang theo sự hoài nghi rõ rệt: “Chúng ta đến đây để nghe, không phải để bị rao giảng về một ‘Nhân Đạo’ viển vông. Quyền lợi của chúng ta sẽ được đảm bảo ra sao? Các vị muốn chúng ta từ bỏ những gì mình đã xây dựng, tin vào một thứ mơ hồ khi thế giới đang đứng trước bờ vực suy vong?” Hắn nhấn mạnh từ "viển vông" như một lời châm biếm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt lạnh lùng như băng, đôi mắt phượng khẽ nheo lại, nhưng giọng nói của nàng vẫn kiên định, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của ngôi miếu. “Quyền lợi của các vị sẽ được đảm bảo bởi sự tồn tại của chính các vị. Trong một thế giới đổ nát, khi Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, quyền lực chỉ là ảo ảnh. Kẻ nào còn chấp niệm vào ảo ảnh, kẻ đó sẽ bị nuốt chửng bởi chính chấp niệm của mình.” Nàng không hề né tránh, mà trực tiếp đả kích vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của họ. “Hổ Phách bang và Thanh Vân cung là những minh chứng rõ ràng nhất. Quyền lực và danh dự của họ đã không thể bảo vệ họ khỏi sự thật, khỏi áp lực từ chính những người mà họ từng cai trị.”

Dương Quân tiếp lời, cố gắng làm dịu bớt căng thẳng. “Con đường cũ đã dẫn đến suy vong. Các vị đã tận mắt chứng kiến những hậu quả. Con đường mới cần sự chung tay của tất cả. Chúng ta không yêu cầu các vị từ bỏ tất cả, chỉ là học cách cùng tồn tại, học cách đặt giá trị của nhân gian lên trên sự tranh giành vô nghĩa.” Anh nhìn thẳng vào mắt từng đại diện, cố gắng truyền tải sự chân thành và nhiệt huyết của mình. “Trong kỷ nguyên này, sức mạnh cá nhân không còn là tối thượng. Chỉ có sự đoàn kết, sự đồng lòng mới có thể giúp chúng ta vượt qua kiếp nạn này.”

Các đại diện phe phái liên tục chất vấn, ánh mắt đầy nghi ngờ. Họ đưa ra những lo ngại về sự hỗn loạn, về việc ai sẽ bảo vệ họ khỏi những thế lực khác nếu họ từ bỏ sức mạnh và quyền lực. Một số người thì thầm trao đổi với nhau, khuôn mặt lộ vẻ hoang mang và bất mãn. Họ đã quen với việc sống dưới một trật tự cũ, nơi sức mạnh quyết định tất cả. Giờ đây, khi trật tự đó sụp đổ, họ cảm thấy mất phương hướng.

Mộ Dung Tuyết chỉ im lặng quan sát, thỉnh thoảng khẽ gật đầu. Gương mặt nàng dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, nhưng đôi mắt nàng lại chứa đựng sự thông minh và một nỗi buồn khó tả. Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong lòng mỗi người, giữa tham vọng cũ và nỗi sợ hãi hiện tại. Nàng biết, những lời nói lý lẽ suông khó lòng thuyết phục được những tâm hồn đã bị chấp niệm quyền lực ăn mòn. Chỉ có sự thấu hiểu, sự đồng cảm, và một cái nhìn thực tế mới có thể chạm đến họ.

Cảm giác căng thẳng trong không khí dần trở nên nặng nề hơn, như một tảng đá đè nén lên tâm trí mỗi người. Tiếng gió bên ngoài ngôi miếu dường như cũng mạnh hơn, mang theo hơi sương lạnh lẽo luồn vào, khiến ai nấy đều khẽ rùng mình. Lăng Nguyệt và Dương Quân vẫn kiên nhẫn giải thích, từng bước tháo gỡ những khúc mắc, nhưng họ biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go trong tâm trí những con người này. Họ đang cố gắng phá vỡ bức tường chấp niệm đã được xây dựng từ hàng ngàn năm tu hành.

***

Cuộc đàm phán tiếp tục vào buổi trưa tại Phật Sơn Tự, một nơi hoàn toàn khác biệt với sự cô tịch của Thiên Đăng Sơn. Ngôi chùa cổ kính với kiến trúc mái ngói cong, tường gạch rêu phong, tọa lạc giữa những hàng cây xanh tươi, mang đến một bầu không khí thanh tịnh, trang nghiêm và yên bình. Nắng nhẹ chiếu xuyên qua những tán lá cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên sân chùa. Tiếng chuông chùa ngân vang đều đặn, tiếng tụng kinh trầm bổng, tiếng mõ gõ nhịp nhàng, cùng tiếng chim hót líu lo, tất cả hòa quyện thành một bản hòa ca nhẹ nhàng, xoa dịu tâm hồn. Mùi hương trầm thanh khiết từ các gian thờ, hòa lẫn với mùi hoa sen thoang thoảng từ hồ nước và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, tạo nên một cảm giác an lạc khó tả.

Trong một căn phòng thiền rộng rãi, Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện với các đại diện phe phái. Không khí đã bớt căng thẳng hơn nhiều so với buổi sáng, nhưng sự thận trọng và nghi ngờ vẫn còn vương vấn trong ánh mắt họ. Nàng nhìn từng người, gương mặt toát lên vẻ thông minh và thấu hiểu.

Mộ Dung Tuyết cất lời, giọng nói dịu dàng nhưng đầy sức nặng, như một dòng nước mát thấm vào những tâm hồn khô cằn. Nàng không nói về quyền lực, về lợi ích, mà nói về con người, về giá trị thực sự của sự sống. “Chúng ta đã từng theo đuổi một con đường mà càng đi, càng đánh mất chính mình. Chúng ta vươn tới sức mạnh, trường sinh, nhưng lại quên mất mình là ai, mình đến từ đâu. Đã có biết bao nhiêu người, vì cái gọi là ‘tiên duyên,’ vì ‘đạo hạnh,’ mà vứt bỏ nhân tính, quên đi tình thân, bỏ lại nhân gian phía sau.”

Nàng dừng lại, đôi mắt buồn man mác nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những bông sen trắng đang nhẹ nhàng lay động trong gió. “Giờ đây, khi Thiên Đạo suy yếu, khi sức mạnh không còn là thước đo duy nhất của sự tồn tại, khi linh khí cạn kiệt khiến việc thành tiên trở nên xa vời hơn bao giờ hết, có lẽ đã đến lúc chúng ta nhìn lại giá trị thực sự của ‘người’.” Lời nói của nàng như một câu hỏi vang vọng, chạm đến những nỗi đau, những mất mát mà mỗi tu sĩ đã trải qua hoặc chứng kiến. ��Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Đạo gì mà phải biến con người thành những cỗ máy vô cảm chỉ biết truy cầu sức mạnh hư ảo?”

Lời nói của Mộ Dung Tuyết chạm đến trái tim của một số đại diện. Khuôn mặt họ lộ rõ vẻ suy tư, những ký ức về quá khứ, về những người thân đã bị lãng quên, về những hành động vô cảm mà họ từng thực hiện vì ‘đại đạo’ hiện lên trong tâm trí họ. Sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng chuông chùa xa xăm và tiếng tụng kinh văng vẳng.

Một vị đại diện phe phái khác, một tu sĩ trẻ hơn với vẻ mặt thư sinh, do dự cất lời: “Nhưng… sự hỗn loạn vẫn còn đó. Ai sẽ bảo vệ chúng ta nếu không có sức mạnh vượt trội? Chúng ta đã quen với việc dùng thực lực để giải quyết mọi chuyện. Nếu buông bỏ, chúng ta sẽ trở nên yếu ớt, dễ bị những kẻ khác chèn ép.” Nỗi sợ hãi về sự yếu kém, về việc bị đào thải vẫn là một chấp niệm khó buông.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn im lặng lắng nghe Mộ Dung Tuyết, lúc này mới lên tiếng, giọng nàng đã bớt lạnh lùng hơn, nhưng vẫn đầy uy lực. “Chính sự đoàn kết và trật tự mới sẽ bảo vệ các vị. Tạ Trần đã cho chúng ta thấy rằng trí tuệ, sự thấu hiểu nhân quả có thể mạnh hơn vũ lực. Sự ‘buông bỏ’ không phải là sự yếu kém, mà là một sự lựa chọn thông thái để tồn tại trong kỷ nguyên mới này.” Nàng nhìn thẳng vào từng đại diện, ánh mắt sắc bén nhưng chứa đựng một niềm tin mãnh liệt. “Những người chấp nhận buông bỏ quyền lực cũ, chấp nhận hòa mình vào ‘Nhân Đạo’ mới, sẽ tìm thấy một sức mạnh khác, một sự bảo vệ khác, không phải từ kiếm thuật hay pháp bảo, mà từ chính cộng đồng, từ sự đoàn k���t của nhân gian.”

Dương Quân bổ sung: “Chúng ta không hứa hẹn về sức mạnh tuyệt đối hay trường sinh bất tử. Chúng ta hứa hẹn về một cuộc sống bình thường, một sự tồn tại có ý nghĩa, nơi giá trị của mỗi con người được trân trọng. Đó là cái mà Thiên Đạo cũ đã không thể mang lại, và đó là cái mà ‘Nhân Đạo’ mới sẽ kiến tạo.”

Các đại diện bắt đầu trao đổi riêng với nhau, tiếng xì xào nhỏ dần. Nỗi sợ hãi và nghi ngờ vẫn còn đó, nhưng những lời lẽ của Mộ Dung Tuyết, Lăng Nguyệt và Dương Quân đã gieo vào lòng họ một hạt giống của sự hy vọng, một tia sáng về một con đường khác. Họ bắt đầu nhận ra rằng con đường cũ thực sự đã bế tắc, và việc tiếp tục tranh giành quyền lực trong một thế giới suy tàn chỉ là một hành động tự sát. Một số người bắt đầu gật đầu đồng tình, gương mặt lộ vẻ nhẹ nhõm thoáng qua nhưng không trọn vẹn, như thể họ vừa trút bỏ được một gánh nặng, nhưng vẫn còn đó những lo lắng về tương lai.

Mặc dù có thỏa thuận sơ bộ, sự miễn cưỡng và tính toán lợi ích vẫn còn trong lòng các đại diện phe phái. Họ không hoàn toàn thay đổi tư tưởng, mà chỉ là đang lựa chọn con đường ít rủi ro hơn để sinh tồn. Sự hòa giải này rất mong manh, như một cây cầu được xây trên nền đất yếu, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào nếu có một chấn động lớn. "Nhân Đạo" mới vẫn còn là một khái niệm mơ hồ, cần được định hình rõ ràng hơn thông qua các hội nghị và hành động cụ thể trong tương lai. Lăng Nguyệt và Dương Quân, những người lãnh đạo thế hệ tu sĩ mới, ngày càng trở nên nổi bật, nhưng cũng đối mặt với áp lực lớn từ cả bên trong và bên ngoài. Họ đang gánh vác một trọng trách nặng nề, một ván cờ lớn mà Tạ Trần đã sắp đặt, nơi họ phải vừa là người thực thi, vừa là người định hình tương lai của nhân gian, trong khi vẫn phải đối mặt với những tàn dư của tư tưởng cũ, có thể bùng phát thành một cuộc tranh giành quyền lực lớn hơn bất cứ lúc nào.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free