Nhân gian bất tu tiên - Chương 782: Bão Tố Danh Dự: Quyết Định Buông Bỏ
Những tiếng thì thầm, những câu chuyện phiếm về những bí mật đã bị phơi bày vẫn tiếp tục lan truyền, như những ngọn lửa nhỏ đang dần bùng lên thành một đám cháy lớn, sẵn sàng thiêu rụi những tàn dư của một kỷ nguyên cũ, mở đường cho một trật tự mới. Sự thật, đôi khi là một vũ khí tàn nhẫn nhất, nhưng cũng là khởi đầu duy nhất cho một kỷ nguyên mới. Dương Quân vẫn nhìn Trưởng Bang Hổ Phách và Cung chủ Thanh Vân, ánh mắt anh đầy phức tạp. Anh thấy sự sợ hãi và hoảng loạn trong mắt họ, và anh biết, đó là dấu hiệu của sự sụp đổ. Tạ Tr��n, một phàm nhân không tu hành, đã dùng trí tuệ của mình để điều chỉnh nhân quả, không cần lộ mặt hay dùng vũ lực, nhưng lại có thể lay chuyển cả một thế giới. Đây chính là "ván cờ định mệnh" mà Tạ Trần đang chơi, một ván cờ nơi sức mạnh không phải là tất cả, mà trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm mới là quân át chủ bài. Họ tiếp tục bước đi, hòa vào dòng người đông đúc. Phía sau họ, những tiếng thì thầm, những câu chuyện phiếm về những bí mật đã bị phơi bày vẫn tiếp tục lan truyền, như những ngọn lửa nhỏ đang dần bùng lên thành một đám cháy lớn, sẵn sàng thiêu rụi những tàn dư của một kỷ nguyên cũ, mở đường cho một trật tự mới.
***
Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song, dưới ánh nắng vàng nhạt của một buổi sáng muộn, vẫn rộn ràng như mọi ngày. Những tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, được trang trí lộng lẫy bằng những họa tiết tinh xảo và những biển hiệu lớn, rực rỡ sắc màu, sừng sững dọc hai bên đường. Hàng trăm chiếc đèn lồng đủ kiểu dáng, màu sắc vẫn còn treo lơ lửng, dù ánh sáng ban ngày đã làm chúng mất đi vẻ huyền ảo vốn có. Khắp nơi, tiếng rao hàng vang vọng từ những tiểu thương cần mẫn, tiếng mặc cả của khách hàng, tiếng nói chuyện ồn ào hòa cùng tiếng nhạc xập xình phát ra từ các tửu quán, tạo nên một bản giao hưởng sống động của đời sống nhân gian. Mùi hương liệu quý giá từ các cửa hàng y dược, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn đường phố, mùi vải vóc mới tinh và mùi kim loại từ các xưởng rèn lan tỏa trong không khí, quyện vào nhau thành một thứ hương vị đặc trưng của sự sầm uất, náo nhiệt và giàu có. Một cảm giác xa hoa, tráng lệ bao trùm khắp con phố, khiến bất kỳ ai cũng phải choáng ngợp.
Thế nhưng, giữa cái không khí sôi động ấy, có một sự khác biệt tinh tế, một luồng sóng ngầm đang len lỏi qua từng ngõ ngách, từng lời nói. Những câu chuyện về quá khứ đen tối của Trưởng Bang Hổ Phách và Cung chủ Thanh Vân, những bí mật đã được Tạ Trần khéo léo phơi bày, lan truyền nhanh hơn bất kỳ món hàng mới nào, nhanh hơn cả những tin tức sốt dẻo nhất về cơ duyên tu luyện hay bảo v���t xuất thế.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, cải trang trong những bộ thường phục đơn giản, hòa mình vào dòng người, lặng lẽ quan sát. Lăng Nguyệt, dù khoác lên mình bộ y phục vải thô màu xám tro, nhưng khí chất thanh cao vẫn không thể che giấu. Đôi mắt phượng của nàng khẽ đảo qua những gương mặt phàm nhân và tu sĩ cấp thấp đang bàn tán xôn xao. Nàng nghe thấy những câu như: "Nghe nói Trưởng Bang Hổ Phách năm xưa... lợi dụng lúc Thiên Đạo suy yếu, đã thảm sát cả một gia tộc để đoạt lấy linh mạch, thật không ngờ!", rồi lại có tiếng: "Cung chủ Thanh Vân kia, tưởng là băng thanh ngọc khiết, hóa ra lại dùng tà công, hút cạn nguyên khí của đồng môn để đột phá cảnh giới... ghê tởm làm sao!" Mỗi lời thì thầm, mỗi ánh mắt dò xét đều như những mũi kim châm, đâm sâu vào niềm tin đã mục ruỗng của một kỷ nguyên sắp tàn.
Lăng Nguyệt khẽ nhíu mày, thì thầm với Dương Quân, người đang đứng cạnh nàng, ánh mắt kiên định quét qua đám đông. Dương Quân, trong bộ áo vải màu chàm đơn giản, trông vẫn tuấn tú, nhưng vẻ nhiệt huyết ngày thường đã được thay bằng sự trầm ngâm. "Áp lực đã đủ lớn, Dương Quân. Hắn không thể chống đỡ lâu nữa." Giọng nàng trong trẻo nhưng mang theo chút mệt mỏi. Nàng hiểu rằng, việc phá vỡ những ảo ảnh về sự cao quý của giới tu sĩ là một quá trình đau đớn, nhưng cần thiết.
Đột nhiên, một khoảng trống nhỏ được tạo ra giữa dòng người. Trưởng Bang Hổ Phách xuất hiện, dáng vẻ cường tráng ngày nào giờ đây có phần tiều tụy, nét mặt nhăn nhó, ánh mắt lộ vẻ lo âu, tóc tai rối bù hơn thường lệ. Hắn cố gắng giữ vẻ uy nghiêm, nhưng những ánh mắt tò mò, chỉ trỏ và những lời xì xào bàn tán không ngừng đã khiến hắn mất bình tĩnh. Hắn gằn giọng, cố gắng dập tắt những lời đồn thổi: "Chuyện cũ đã qua, kẻ nào dám bêu riếu sẽ phải trả giá! Bang ta vẫn là Bang Hổ Phách, ai dám bất tuân?!" Tiếng nói của hắn vang lên giữa phố xá, nhưng nó không còn mang sức nặng của một vị lãnh đạo quyền thế, mà chỉ là tiếng gầm gừ của một con thú bị thương. Những môn đồ đi theo hắn cũng lộ vẻ hoang mang, không còn vẻ kiêu ngạo như trước.
Không xa đó, Cung chủ Thanh Vân cũng không khá hơn. Dung mạo tuyệt mỹ của nàng, vốn luôn giữ vẻ lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây hiện lên sự mệt mỏi rõ rệt. Nàng vẫn mặc bộ tiên bào trắng thuần, nhưng nó có vẻ xộc xệch hơn thường lệ, và đôi mắt phượng sắc bén của nàng chứa đầy sự bất an. Nàng cố gắng phớt lờ những ánh nhìn dò xét, những lời bàn tán về việc nàng đã lạm dụng tà pháp. Nàng bước đi nhanh hơn, nhưng mỗi bước chân lại như giẫm trên gai nhọn. Sự kiêu ngạo vốn có của nàng đang dần bị gặm nhấm bởi công luận, bởi những lời thì thầm về một quá khứ mà nàng đã cố gắng chôn vùi hàng trăm năm.
Lăng Nguyệt và Dương Quân đi qua các quầy hàng bán linh dược, qua những sạp hàng tơ lụa rực rỡ, tai vẫn lắng nghe những lời bàn tán. Họ không cần phải làm gì nhiều, chỉ cần để những "hạt giống" mà Tạ Trần đã gieo tự mình nảy mầm. Từng chút một, sự ngờ vực, sự bất mãn của quần chúng và tu sĩ cấp thấp đang biến thành một áp lực vô hình, đè nặng lên vai những kẻ từng được tôn sùng.
Trong một khoảnh khắc, Lăng Nguyệt cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua. Nàng quay đầu, thấy Dạ Lan thoáng hiện ra ở cuối con hẻm nhỏ, thân hình mảnh mai trong bộ y phục đen tuyền, che mặt bằng mạng che kín đáo. Ánh mắt sắc sảo của Dạ Lan lướt qua Lăng Nguyệt và Dương Quân, mang theo một vẻ chuyên nghiệp và thấu hiểu, như muốn nói: "Mọi thứ vẫn đang diễn ra đúng kế hoạch." Rồi nàng tan biến vào đám đông, nhanh chóng và không để lại dấu vết, như một bóng ma của nhân quả.
Dương Quân khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự thất vọng và hy vọng. "Thật không ngờ, những kẻ mà chúng ta từng ngưỡng mộ, những người đứng trên đỉnh cao của tu luyện, lại có một quá khứ dơ bẩn đến vậy." Anh vẫn chưa hoàn toàn quen với việc nhìn thấy những biểu tượng sụp đổ. "Nếu cứ tiếp tục như thế này, liệu họ có thật sự buông bỏ chấp niệm của mình không?"
Lăng Nguyệt nhìn thẳng về phía trước, nơi Trưởng Bang Hổ Phách đang cố gắng trấn an một nhóm tu sĩ trẻ tuổi nhưng lại nhận về những ánh mắt đầy khinh bỉ. "Chấp niệm không dễ dàng buông bỏ, Dương Quân. Nhưng khi cái giá phải trả quá đắt, khi danh dự và quyền lực không còn bảo vệ được họ khỏi sự phán xét của nhân gian, họ sẽ phải lựa chọn. Tạ Tiên sinh không yêu cầu họ thay đổi bản chất, chỉ yêu cầu họ thay đổi hành động. Đó là sự khác biệt." Nàng biết, quá trình này sẽ còn kéo dài, nhưng những vết nứt đầu tiên đã xuất hiện trên bức tường kiên cố của quyền lực cũ. Đây chỉ là khởi đầu.
***
Khi ánh chiều dần buông xuống, phủ một màu xám bạc lên những mái ngói cong của Thái Huyền Tông, một cuộc họp khẩn cấp đã được triệu tập tại Giảng Đường Ngoại Môn. Nơi này, vốn là một công trình kiến trúc trang nghiêm, nay được dùng làm nơi hội họp tạm thời cho các phe phái, mang một vẻ nặng nề và u ám lạ thường. Bên trong giảng đường, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Tiếng nói chuyện trầm thấp của hàng chục tu sĩ hòa lẫn với tiếng ghế dịch chuyển nặng nề, thỉnh thoảng lại có một tiếng thở dài não nuột vang lên, càng làm tăng thêm sự ảm đạm. Mùi hương trầm còn vương vấn trong không gian, quyện cùng mùi gỗ cũ và một chút mùi ẩm mốc của sự lo lắng, tạo nên một thứ khứu giác khó chịu. Linh khí trong giảng đường vốn đã mỏng manh do Thiên Đạo suy yếu, nay càng khiến nơi đây trở nên lạnh lẽo, hằn lên dấu vết của một kỷ nguyên đang tàn lụi.
Trưởng Bang Hổ Phách và Cung chủ Thanh Vân ngồi ở vị trí trung tâm, trên những chiếc ghế chạm khắc tinh xảo nhưng giờ đây dường như quá rộng lớn so với vẻ tiều tụy của họ. Đối diện với họ là hàng chục tu sĩ cấp dưới, những người từng là môn đồ trung thành, và các lãnh đạo phe phái nhỏ hơn mà họ từng cai trị bằng quyền uy tuyệt đối. Bầu không khí nặng nề, đầy rẫy sự bất mãn và hoài nghi. Những tu sĩ cấp dưới, vốn đã chán nản với tình hình Thiên Đạo suy yếu và những quyết sách thiếu hiệu quả của lãnh đạo, giờ đây có thêm "bằng chứng" để chất vấn. Những lời đồn đại ở phố phường ban sáng đã biến thành những lời thì thầm đầy phẫn nộ trong giảng đường này.
Trưởng Bang Hổ Phách, khuôn mặt nhăn nhó, cố gắng giữ vẻ bình t��nh, nhưng đôi mắt hắn lộ rõ sự hoảng loạn. Hắn bắt đầu biện bạch, giọng nói cố gắng tỏ ra mạnh mẽ nhưng lại yếu ớt đến thảm hại: "Những tin đồn đó đều là bịa đặt! Là âm mưu của kẻ xấu muốn gây chia rẽ! Bang Hổ Phách của ta luôn hành hiệp trượng nghĩa, không bao giờ làm chuyện thất đức!" Hắn nói, nhưng ánh mắt lại lảng tránh những cái nhìn chằm chằm từ phía dưới. Những lời nói của hắn chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
"Bịa đặt ư?" Một tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt thư sinh nhưng đôi mắt đầy nhiệt huyết, dũng cảm đứng dậy. "Thưa Trưởng Bang, những chuyện này là thật sao? Làm sao chúng ta có thể tin tưởng vào một lãnh đạo có quá khứ như vậy, trong thời buổi loạn lạc này? Khi Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, chúng ta cần một người dẫn dắt có đạo đức, có tín nhiệm, chứ không phải kẻ chỉ biết lợi dụng..." Giọng anh ta tuy còn non trẻ, nhưng chất chứa sự phẫn nộ và thất vọng tột cùng, vang vọng khắp giảng đường, xuyên thẳng vào tâm can những người đang ngồi đó.
Cung chủ Thanh Vân, vốn kiêu ngạo và ít khi thể hiện cảm xúc, giờ đây không thể giữ được bình tĩnh. Nàng gắt gỏng, tiếng nói trong trẻo nhưng đầy sự tức giận và tủi hổ: "Đó là chuyện riêng tư! Không liên quan đến đại cục! Việc tu luyện của ta, ta tự chịu trách nhiệm! Các ngươi dám chất vấn ta sao?!" Nàng cố gắng dùng uy thế cũ để trấn áp, nhưng những lời đó giờ đây chỉ càng làm nàng trông đáng thương hơn là đáng sợ. Vẻ mặt thanh tú của nàng giờ đây méo mó đi vì sự tức giận và bất an.
Các tu sĩ phía dưới bắt đầu xì xào to hơn, không khí trở nên hỗn loạn. Một số tu sĩ cấp cao hơn, vốn là thuộc hạ thân tín, cũng bắt đầu cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Trưởng Bang và Cung chủ. Sự bất mãn đã tích tụ quá lâu, giờ đây bùng nổ như một đập nước vỡ.
Đúng lúc đó, một bóng người thanh thoát đứng dậy. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng vẫn mặc bộ bạch y tinh khiết, nhưng không phải bộ tiên bào lộng lẫy mà là một bộ y phục đơn giản, không chút họa tiết, tôn lên vẻ thanh tao nhưng không quá xa cách. Đôi mắt phượng của nàng quét qua từng gương mặt, từ Trưởng Bang Hổ Phách đang hoảng loạn cho đến tu sĩ trẻ tuổi đang phẫn nộ. Nàng bước lên một bước, giọng nói trong trẻo, rõ ràng nhưng không hề lớn tiếng, lại có sức xuyên thấu lạ thường, dập tắt mọi tiếng ồn ào.
"Đại cục giờ đây là sự tín nhiệm, thưa Cung chủ." Lăng Nguyệt nói, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Cung chủ Thanh Vân. "Khi niềm tin của nhân gian và của chính môn đồ đã mất, dù có quyền lực cao đến đâu, liệu các vị còn có thể dẫn dắt ai? Khi Thiên Đạo đã suy yếu, quyền lực không còn là vĩnh cửu. Danh dự và sự trong sạch, giờ đây mới là thứ quý giá nhất. Nếu không có nó, ai sẽ theo các vị? Ai sẽ vì các vị mà xả thân trong thời loạn lạc này?"
Những lời của Lăng Nguyệt như một nhát dao sắc bén, đâm thẳng vào tim Trưởng Bang Hổ Phách và Cung chủ Thanh Vân. Họ nhìn nhau, rồi nhìn xuống đám đông đang im lặng lắng nghe. Sự kiêu ngạo của họ dần bị thay thế bằng nỗi sợ hãi tột cùng. Họ biết, những lời đó là sự thật. Trong thế cục hỗn loạn này, khi Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, thứ duy nhất còn giữ được sự đoàn kết là niềm tin và sự tín nhiệm. Và họ, những kẻ từng được tôn sùng, đã đánh mất tất cả.
Dương Quân đứng cạnh Lăng Nguyệt, ánh mắt anh đầy kiên định. Anh chứng kiến sự sụp đổ của một kỷ nguyên cũ, không phải bằng vũ lực, mà bằng những lời lẽ sắc bén và sự thật phơi bày. Anh hiểu rằng, đây không chỉ là sự sụp đổ của cá nhân Trưởng Bang và Cung chủ, mà là sự sụp đổ của một hệ thống, một tư tưởng đã lỗi thời. Hai vị lãnh đạo, sau một hồi đấu tranh nội tâm dữ dội, cuối cùng đã chấp nhận. Trưởng Bang Hổ Phách cúi đầu, nét mặt đầy đau khổ. Cung chủ Thanh Vân siết chặt tay, đôi mắt rực lên sự căm giận nhưng nàng không thể làm gì khác. Họ đã bị dồn vào đường cùng. Họ phải buông bỏ. Hoặc là bị đào thải hoàn toàn.
***
Đêm khuya buông xuống Thành Vô Song, mang theo một vẻ tĩnh mịch đối lập hoàn toàn với sự ồn ào ban ngày. Trăng sáng vằng vặc treo trên nền trời đen thẫm, nhưng những đám mây lững lờ trôi qua, che khuất ánh sáng bạc thỉnh tho��ng, tạo nên một điệu vũ huyền ảo của ánh sáng và bóng tối. Trong Phòng Luyện Công Cá Nhân tại Thái Huyền Tông, giờ đây đã được dùng làm phòng riêng cho Tạ Trần, một sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm. Không có tiếng gió lướt qua khe cửa, không có âm thanh nào từ bên ngoài vọng vào. Mùi linh khí thanh khiết từng tràn ngập nơi đây nay đã trở nên mỏng hơn, nhường chỗ cho mùi gỗ cũ và một chút mùi trà nguội. Không khí yên tĩnh, tập trung, nhưng lại mang theo một chút ưu tư, một cảm giác thanh tịnh và cô lập.
Tạ Trần ngồi tĩnh lặng trên một tấm bồ đoàn đơn sơ, đôi mắt nhắm nghiền. Thân hình gầy gò của anh ẩn hiện trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, rủ xuống vai. Anh không đọc sách, không tu luyện, chỉ đơn thuần lắng nghe. Lắng nghe không phải bằng thính giác, mà bằng sự nhạy cảm phi thường của mình đối với "nhân quả," đối với dòng chảy của thế sự. Những báo cáo chi tiết từ Dạ Lan, từ Lăng Nguyệt và Dương Quân đã được gửi đến anh từ sớm, và anh đã thấu hiểu mọi diễn biến.
Trong tâm trí anh, anh mường tượng ra sự hỗn loạn ở phố phường, sự tức giận bùng nổ trong giảng đường, và cuối cùng là sự khuất phục miễn cưỡng của Trưởng Bang Hổ Phách và Cung chủ Thanh Vân. Anh biết, sự chấp nhận của họ không phải là một sự giác ngộ, mà là một sự lựa chọn thực dụng khi bị dồn vào đường cùng.
"Tham vọng và danh dự... vốn chỉ là vỏ bọc." Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong tâm thức anh, không hề phát ra tiếng động. "Khi Thiên Đạo suy yếu, khi những quy tắc cũ không còn sức mạnh để bảo hộ, điều cốt lõi vẫn là sinh tồn và lợi ích thiết thực. Kẻ nào không nhìn ra, kẻ đó sẽ bị đào thải. Kẻ nào cố chấp vào những huyễn cảnh của quyền lực cũ, kẻ đó sẽ bị nhân quả nuốt chửng."
Anh hiểu sâu sắc bản chất của con người. Dù là tu sĩ hay phàm nhân, ai cũng có những ham muốn, những nỗi sợ hãi. Cái gọi là "tiên duyên," "đạo hạnh" đôi khi chỉ là lớp áo khoác che đậy những dục vọng nguyên thủy nhất. Khi lớp áo đó bị xé toạc bởi sự thật, bởi áp lực từ chính cộng đồng mà họ từng cai trị, họ buộc phải đối mặt với thực tại trần trụi. Sự 'buông bỏ' này, đối với họ, không phải là sự từ bỏ chấp niệm một cách tự nguyện, mà là một sự thỏa hiệp đau đớn để bảo toàn chút tàn dư của chính mình.
Tạ Trần khẽ mở mắt. Đôi mắt sâu thẳm của anh ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh nhấp một ngụm trà nguội đặt bên cạnh, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi anh, một nụ cười không vui, không buồn, chỉ là sự thấu hiểu. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm bao trùm Thành Vô Song. Dưới ánh trăng mờ ảo, cả thành phố dường như đang ngủ yên, nhưng anh biết, bên dưới vẻ tĩnh lặng đó là những dòng chảy ngầm đang thay đổi.
Anh nhìn thấy hình ảnh của Lăng Nguyệt và Dương Quân trong tâm trí mình. Họ đang dần trở nên lão luyện hơn trong "ván cờ" này, hiểu sâu sắc hơn về cách "điều chỉnh nhân quả" mà anh đang kiến tạo. Họ, những người từng là biểu tượng của Thiên Đạo cũ, giờ đây đang dùng những thủ đoạn "thao túng" để phục vụ cho mục tiêu lớn hơn của "Nhân Đạo." Họ đang "mất người" theo một cách khác, đánh đổi những nguyên tắc cũ để xây dựng một tương lai mới. Nhưng đó là cái giá phải trả.
Tạ Trần biết, việc các lãnh đạo phe phái chấp nhận "buông bỏ" lần này chỉ là bước khởi đầu. Sự thay đổi của họ là do áp lực và tính toán lợi ích, không phải do thay đổi tư tưởng sâu sắc. Tàn dư của tư tưởng cũ, của chấp niệm quyền lực và danh vọng, vẫn còn hiện hữu, tiềm ẩn trong mỗi con người, chờ đợi cơ hội để bùng phát thành những cuộc tranh giành quyền lực khác lớn hơn. Anh biết, ván cờ này còn lâu mới kết thúc.
Anh đã dùng trí tuệ, dùng sự thấu hiểu nhân tâm, dùng những "mảnh ghép thông tin" và áp lực tâm lý để hóa giải một cuộc khủng hoảng mà không cần lộ mặt hay dùng vũ lực. Đây chính là cách anh định hình thế giới. Dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì "Nhân Đạo" vẫn là một thách thức lâu dài. Sẽ có lúc anh trở về với cuộc sống bình thường, mở một quán sách nhỏ, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi. Anh nhìn ra xa, về phía chân trời, nơi những hạt mầm "Nhân Đạo" đang dần nảy nở, dù có chút gượng ép, nhưng vẫn đầy kiên cường, chờ đợi một kỷ nguyên mới.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.