Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 781: Bức Màn Nhân Quả: Tiết Lộ Cổ Sự

Tạ Trần lắng nghe một cách điềm tĩnh, khóe môi hắn khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ, tựa như một đóa hoa đêm vừa hé nở. Hắn không hề ngạc nhiên, bởi vì mọi thứ đang diễn ra đúng như những gì hắn đã sắp đặt. Hắn đã nhìn thấy những sợi tơ nhân quả này từ rất lâu rồi.

"Đó không phải là sự thay đổi bản chất, mà là sự điều chỉnh hành vi," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của thư phòng. "Con người luôn tìm kiếm lợi ích. Vấn đề là ta chỉ cần chỉ cho họ thấy lợi ích lớn hơn nằm ở đâu, dù là lợi ích cá nhân hay lợi ích chung." Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh Thành Vô Song đang lên đèn. Thành Vô Song về đêm, với những ngọn đèn lồng vàng cam treo khắp các con phố, ánh sáng mờ ảo của chúng hắt lên những mái ngói cong cổ kính, tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ. Gió đêm mơn man qua khung cửa sổ, mang theo hơi ẩm của sương và mùi hương thoang thoảng của hoa quế từ một khu vườn nào đó. Tiếng côn trùng rả rích từ xa vọng lại, điểm xuyết vào sự tĩnh mịch, khiến không gian càng thêm sâu lắng.

"Trưởng Bang Hổ Phách không tự nguyện trở thành người tốt, hắn chỉ tự nguyện chọn con đường mang lại nhiều lợi ích và ít rủi ro hơn cho hắn. Cung chủ Thanh Vân không bỗng dưng từ bỏ kiêu ngạo, nàng ta chỉ nhận ra rằng việc liên kết sẽ giúp môn phái của nàng ta sinh tồn và phát triển tốt hơn trong hoàn cảnh linh khí cạn kiệt." Tạ Trần quay lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân. Ánh nến bập bùng trên bàn sách, hắt bóng hắn lên tường, kéo dài và biến ảo. Khuôn mặt Tạ Trần thanh tú, với đôi mắt đen láy như chứa đựng cả một bầu trời sao, phản chiếu sự sắc sảo và trí tuệ phi phàm. Mái tóc đen dài của hắn được buộc gọn bằng một dải lụa đơn giản, càng tôn lên vẻ thư sinh, trầm mặc.

"Nhân quả không phải là thần thông, nó là bản chất của vạn vật. Mỗi hành động gieo xuống đều có một hạt mầm quả báo. Mỗi quyết định đều là một lựa chọn giữa vô vàn sợi tơ nhân quả đan xen. Ta chỉ là người nhìn rõ những hạt mầm đó, nhìn rõ những sợi tơ đó, và đôi khi, giúp chúng nảy mầm theo hướng có lợi cho cả nhân gian, theo hướng 'Nhân Đạo'."

Dương Quân trầm ngâm, anh bắt đầu hiểu ra sự tinh vi trong kế hoạch của Tạ Trần. Anh ngồi thẳng lưng, dáng vẻ tuấn tú của một thư sinh nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ nhiệt huyết của người luyện võ. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, tuy đơn giản nhưng lại toát lên khí chất thanh cao. Anh vẫn còn một chút băn khoăn, một chút dao động trong lòng, nhưng sự tin tưởng vào Tạ Trần đã dần lấn át những nghi hoặc. "Tức là, chúng ta không dùng vũ lực để ép buộc, không dùng lời hứa suông để dụ dỗ, mà dùng sự thấu hiểu nhân tâm, thấu hiểu những chấp niệm, những nỗi sợ hãi và những khao khát sâu kín của họ, để dẫn dắt họ đến lựa chọn mà chúng ta mong muốn?"

"Chính xác," Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn lấp lánh sự trí tuệ. "Việc ép buộc chỉ tạo ra phản kháng. Lời hứa hẹn chỉ tạo ra sự phụ thuộc. Nhưng việc để họ tự mình nhận ra rằng con đường của 'Nhân Đạo' là con đường tốt nhất cho chính họ, cho môn phái của họ, cho bang hội của họ, đó mới là sự thay đổi bền vững. Đó mới là cách để phá vỡ những 'chấp niệm' cố hữu của kỷ nguyên cũ, khi Thiên Đạo đã suy yếu và linh khí cạn kiệt khiến con người dễ dàng 'mất người' hơn bao giờ hết."

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, trong lòng nàng dấy lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng đã từng chứng kiến sức mạnh vô song của các tiên nhân, nhưng sức mạnh ấy thường đi kèm với sự lạnh lùng và vô cảm. Giờ đây, nàng thấy một sức mạnh khác, một sức mạnh đến từ trí tuệ và sự thấu hiểu, một sức mạnh không hủy diệt mà kiến tạo. Nàng nhận ra rằng, dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, đ��i hỏi sự kiên nhẫn và tinh tế như Tạ Trần. Những gì hắn làm không phải là một phép thuật, mà là sự vận dụng cực hạn của quy luật nhân quả, một ván cờ vĩ đại mà hắn đang sắp đặt cho tương lai của nhân gian. Nàng, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, vẫn giữ vẻ nghiêm nghị. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng ẩn chứa sự mệt mỏi mà chỉ những người từng gánh vác trọng trách lớn lao mới có thể hiểu. Bạch y của nàng hòa vào ánh sáng mờ ảo, khiến nàng trông như một pho tượng ngọc thanh khiết.

"Và đây mới chỉ là khởi đầu," Tạ Trần nói thêm, ánh mắt hắn lại hướng về tấm bản đồ, nơi những ký hiệu phức tạp của các phe phái vẫn còn đó. "Sự thay đổi hành vi của các lãnh đạo phe phái này chỉ là do tính toán lợi ích, không phải do thay đổi tư tưởng. Những 'tàn dư tư tưởng cũ' vẫn còn dai dẳng. Sẽ còn nhiều chấp niệm cần được hóa giải, nhiều sợi tơ nhân quả cần được gỡ rối. Nhưng qua những bước đi này, các ngươi sẽ dần hiểu rõ hơn về 'ván cờ' này, về cách mà chúng ta có thể kiến tạo một kỷ nguyên mới, không cần thành tiên, nhưng vẫn giữ trọn nhân tính."

Lăng Nguyệt và Dương Quân gật đầu. Họ đã trở thành những người hiểu rõ và có khả năng thực hiện triết lý của Tạ Trần, từng bước chuẩn bị cho vai trò lớn hơn của họ trong việc hướng dẫn tu sĩ hòa nhập nhân gian. "Nhân Đạo" của Tạ Trần, một con đường không dùng sức mạnh, mà dùng trí tuệ và sự thấu hiểu, đang dần hé mở, thắp lên một ngọn lửa hy vọng giữa chốn nhân gian loạn lạc, nơi ranh giới giữa tiên và phàm đã mờ nhạt, và Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt.

Bầu không khí trong thư phòng trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng gió đêm khe khẽ lùa qua khe cửa và tiếng nến cháy lách tách. Tạ Trần đưa mắt nhìn ba người trước mặt, rồi hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không thể nghe thấy, ẩn chứa vô vàn suy tư và gánh nặng. Hắn biết rằng, con đường phía trước còn xa và đầy chông gai. Những gì họ đang làm, dù là vì một mục đích cao cả, cũng không tránh khỏi việc chạm vào ranh giới đạo đức của sự thao túng. Hắn đang chơi một ván cờ với vận mệnh, mà mỗi quân cờ đều là một sinh mệnh, một chấp niệm, một đoạn nhân quả.

Lúc này, Dạ Lan, người nãy giờ vẫn đứng im lặng như một cái bóng trong góc phòng, bước ra. Y phục đen tuyền của nàng gần như hòa vào bóng đêm, chỉ có đôi mắt sắc sảo là ánh lên sự tập trung cao độ. Nàng đưa cho Tạ Trần một cuộn giấy da cũ kỹ, rồi cất giọng trầm tĩnh, không một chút cảm xúc thừa thãi: "Tiên sinh, đây là thông tin chi tiết về quá khứ của những người đứng đầu các phe phái mà chúng ta đã thu thập được. Mạng lưới của Thiên Cơ Các đã phải mất nhiều thập kỷ để đào sâu những bí mật này, một số chuyện thậm chí đã bị chôn vùi qua hàng trăm năm, bị chính Thiên Đạo cũ che giấu để duy trì trật tự giả tạo."

Tạ Trần nhận lấy cuộn giấy, không vội mở ra mà chỉ vuốt nhẹ lên bề mặt đã sờn cũ của nó. Hắn cảm nhận được sức nặng của những câu chuyện, những nỗi đau, những toan tính và cả những tội lỗi được giấu kín bên trong. Hắn nhắm mắt lại, dường như đang lắng nghe những tiếng vọng từ quá khứ, những sợi tơ nhân quả đang chờ được phơi bày.

"Trưởng Bang Hổ Phách," Dạ Lan tiếp tục, giọng nàng đều đều như đọc một bản báo cáo khô khan, nhưng mỗi từ ngữ lại mang sức nặng ngàn cân, "bề ngoài chính trực, luôn tự xưng là người gìn giữ chính nghĩa cho bang phái mình. Nhưng 300 năm trước, khi hắn còn là một trưởng lão trẻ tuổi, hắn đã từng... che giấu một vụ thảm sát gia tộc để đoạt lấy bí bảo Cửu Long Châu. Gia tộc bị thảm sát là một dòng họ phụ thuộc, đã cống hiến cho bang Hổ Phách nhiều đời. Hắn không trực tiếp ra tay, nhưng đã dùng quyền lực của mình để bịt miệng những nhân chứng, đổ tội cho một tán tu vô danh và xóa bỏ mọi dấu vết. Bí bảo Cửu Long Châu đã giúp hắn đột phá cảnh giới, và từ đó, hắn dần leo lên vị trí Trưởng Bang."

Dương Quân nghe đến đây, đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại. Anh đã nghe nhiều về sự tàn khốc của thế giới tu tiên, nhưng việc một người đứng đầu chính phái lại có thể làm ra chuyện tày đình như vậy khiến anh cảm thấy khó chịu. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ mặt l��nh lùng, nhưng đôi mắt nàng nheo lại một chút, lộ ra sự căng thẳng. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự thật tàn khốc của thế giới tu chân, nhưng mỗi lần nghe lại những câu chuyện như vậy, nàng vẫn không khỏi cảm thấy bi thương.

"Còn Cung chủ Thanh Vân," Dạ Lan không ngừng lại, "nàng ta được ca tụng là nữ cường nhân hiếm có, đã đưa Thanh Vân Cung từ một tiểu môn phái lên thành một trong Thập Đại Tiên Môn sau một đêm. Nhưng sự thật là, nàng ta đã bí mật liên kết với một thế lực tà đạo đang suy yếu, dùng những lời hứa hẹn về lợi ích và sự khôi phục để dụ dỗ họ làm 'vật tế', hy sinh hàng ngàn sinh linh vô tội trong một trận pháp hắc ám để hấp thụ linh khí của họ. Trận pháp đó đã biến một vùng đất phì nhiêu thành hoang mạc, nhưng lại giúp Thanh Vân Cung cướp đoạt được một số lượng lớn linh mạch, và bản thân nàng ta cũng đột phá cảnh giới. Sau đó, nàng ta quay lưng lại, tuyên bố tiêu diệt tà đạo, tự mình trở thành anh hùng, thu phục được lòng tin của rất nhiều người."

Một làn gió lạnh lẽo lướt qua thư phòng, như muốn cuốn đi những lời nói nặng nề vừa được thốt ra. Dương Quân siết chặt nắm đấm, vẻ mặt anh biểu lộ sự phẫn nộ. "Thật không thể chấp nhận được! Những kẻ như vậy mà lại có thể đứng trên vạn người, hô mưa gọi gió!"

Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn của hắn vẫn bình thản như mặt hồ thu. "Mục đích không phải để vạch trần hay trừng phạt cá nhân. Mà là để họ tự thấy con đường mà họ đã chọn dẫn đến đâu. Để nhân gian nhìn thấy cái giá của quyền lực và 'danh dự' trống rỗng khi linh khí cạn kiệt." Hắn đứng dậy, bước chậm rãi về phía cửa sổ, đôi mắt dõi theo những ánh đèn xa xăm của Thành Vô Song. Hắn biết, những bí mật này không chỉ là quá khứ của cá nhân, mà còn là vết sẹo hằn sâu trên da thịt của cả nhân gian, của một Thiên Đạo đã mục ruỗng từ bên trong.

Lăng Nguyệt Tiên Tử thở dài, tiếng thở khẽ như gió thoảng. "Nhưng liệu điều này có gây ra hỗn loạn lớn hơn không, Tiên sinh, khi mà trật tự cũ đã mong manh lắm rồi? Những bí mật này, một khi bị phơi bày, sẽ khiến niềm tin của phàm nhân và cả tu sĩ sụp đổ hoàn toàn. Họ đã quen với một trật tự, dù là giả dối, nhưng ít nhất cũng mang lại một cảm giác an toàn." Nàng biết rằng, trong một thế giới đang trên bờ suy kiệt linh khí, sự hỗn loạn có thể đẩy con người đến bờ vực của sự "mất người" nhanh hơn bao giờ hết.

Tạ Trần quay lại, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt Lăng Nguyệt, sâu thẳm nhưng lại chứa đựng một tia hy vọng. "Hỗn loạn là tất yếu khi Thiên Đạo cũ sụp đổ. Chúng ta chỉ đang hướng nó về một trật tự mới, nơi con người có lựa chọn khác ngoài sức mạnh tuyệt đối và danh vọng hão huyền. Nếu không phá vỡ cái cũ, làm sao kiến tạo cái mới? Nếu không để họ nhìn thấy sự thật trần trụi, làm sao họ có thể tự mình chọn lựa một con đường khác, một 'Nhân Đạo' chân chính?"

Hắn mỉm cười nhẹ, m���t nụ cười ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. "Và đây, chính là bước tiếp theo trong ván cờ của chúng ta. Không phải là chiến tranh, không phải là vũ lực, mà là sự thật. Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất." Lời của hắn vang vọng trong căn phòng, mang theo một sức nặng triết lý khiến cả Lăng Nguyệt và Dương Quân đều phải suy ngẫm sâu sắc.

***

Đêm khuya, trong một căn phòng bí mật của Thiên Cơ Các, ánh sáng mờ ảo của những ngọn nến dầu lung lay, hắt bóng những hình thù kỳ dị lên vách tường đá lạnh lẽo. Không gian nơi đây ẩm thấp và phảng phất mùi giấy cũ, mực tàu và một chút hương trầm thoang thoảng, cố gắng xua đi mùi ẩm mốc đặc trưng của những nơi chôn giấu bí mật. Tiếng gió đêm rít nhẹ qua những khe hở, tạo nên một bản nhạc u ám, hòa cùng tiếng lật giấy sột soạt và tiếng bút lông cọ vào giấy.

Dạ Lan, với thân hình mảnh mai ẩn trong bộ y phục đen tuyền, đang đứng giữa căn phòng, hướng dẫn vài thuộc hạ đáng tin cậy. Nàng không che mặt bằng mạng che như thường lệ, để lộ khuôn mặt thanh tú nhưng ánh mắt sắc bén, lạnh lùng, tựa như một lưỡi dao được mài dũa qua vô vàn gian nan. Mỗi cử chỉ của nàng đều dứt khoát, nhanh gọn, không một động tác thừa. Xung quanh nàng, trên những chiếc bàn gỗ cũ kỹ, la liệt những cuộn giấy da, những tấm bản đồ chằng chịt ký hiệu, những cuốn sách cổ đã ngả màu ố vàng.

"Hãy đảm bảo rằng mỗi mảnh thông tin đều được sao chép ít nhất ba bản," Dạ Lan hạ giọng, tiếng nói của nàng trầm và rõ ràng, đủ để át đi những âm thanh xung quanh. "Một bản sẽ được đưa đến Quán Trà Vọng Giang, đặt lẫn vào những cuốn sách cũ trên kệ. Một bản sẽ được gửi đến Tửu Lầu Thiên Hương, kẹp trong một tập thơ mà Trưởng Bang Hổ Phách thường đọc. Bản còn lại, hãy để nó xuất hiện một cách tình cờ trong một cuộc đấu giá nhỏ ở Thành Vô Song, như một món đồ cổ không có giá trị, nhưng lại ẩn chứa một bí mật động trời." Nàng dừng lại, đôi mắt sắc như dao liếc nhìn từng thuộc hạ, đảm bảo mệnh lệnh của mình được thấu hiểu. "Chúng ta không trực tiếp vạch tr��n. Hãy để nó xuất hiện như một sự vô tình. Sự tò mò của con người, đặc biệt là khi Thiên Đạo suy yếu, mạnh hơn bất kỳ mệnh lệnh nào."

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng quan sát từ một góc phòng. Lăng Nguyệt, với vẻ ngoài thanh tao của một tiên tử, nhưng nội tâm lại đang trải qua một cuộc đấu tranh dữ dội. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ tham gia vào những việc như thế này, những hành động mà trong mắt của các tu sĩ chính đạo, có thể bị coi là "thủ đoạn", "thao túng", thậm chí là "hạ cấp". Nhưng Tạ Trần đã nói, đây là "ván cờ", và nàng đang là một quân cờ trên bàn cờ đó, thực hiện những nước đi mà nàng tin rằng sẽ dẫn đến một kết cục tốt đẹp hơn cho nhân gian. Nàng nhìn Dạ Lan, thầm ngưỡng mộ sự tỉ mỉ và lạnh lùng của nàng ta. "Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất," nàng thầm nhắc lại câu nói của Dạ Lan từ một cuộc gặp trước, nhận ra rằng đó không chỉ là một câu nói, mà là triết lý sống và làm việc của Thiên Cơ Các.

Dương Quân thì lại khó khăn hơn trong việc chấp nh���n. Anh vốn là một người trọng chính nghĩa, trọng sự quang minh lỗi lạc. Việc dùng những thủ đoạn gián tiếp, thêu dệt tin đồn, hay khơi gợi những bí mật đen tối để "điều chỉnh nhân quả" khiến lương tâm anh day dứt. Anh tiến lại gần Lăng Nguyệt, hạ giọng thì thầm. "Ta vẫn cảm thấy khó chịu khi phải dùng những thủ đoạn này. Nó không khác gì... thao túng, dù là vì mục đích lớn. Ta đã từng nghĩ, con đường của 'Nhân Đạo' sẽ là con đường chính trực, không vấy bẩn bởi những toan tính như thế này." Khuôn mặt tuấn tú của anh nhăn lại, đôi mắt sáng nay còn tràn đầy nhiệt huyết giờ đây lại chứa đựng sự hoài nghi và một nỗi buồn khó tả.

Lăng Nguyệt nhìn anh, trong đôi mắt nàng có một sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng cũng từng có những suy nghĩ tương tự. "Tiên sinh nói, đây là ván cờ lớn. Nếu không có những nước cờ này, thì cái giá phải trả sẽ là cả nhân gian chìm vào hỗn loạn vô định. Con người, khi bị sức mạnh và chấp niệm che mờ, sẽ không tự mình nhìn thấy ánh sáng. Đôi khi, cần có một lực đẩy, một sự thức tỉnh đau đớn, để họ có thể nhận ra con đường đúng đắn." Nàng dừng lại, nhìn về phía Dạ Lan, người đang kiểm tra kỹ lưỡng một tập tài liệu đã được sao chép. "Hơn nữa, đây không phải là tạo ra sự giả dối, mà là phơi bày sự thật. Chỉ là, chúng ta chọn cách để sự thật tự nó tìm đường đến với họ, thay vì trực tiếp đặt nó vào tay họ."

Dương Quân vẫn trầm ngâm. Anh hiểu lời Lăng Nguyệt nói, nhưng chấp niệm về "chính nghĩa" trong lòng anh vẫn chưa hoàn toàn được xoa dịu. Anh thở dài, rồi gật đầu. "Ta hiểu. Có lẽ, trong thời buổi Thiên Đạo suy yếu, không có con đường nào là hoàn toàn trong sạch. Chỉ có thể chọn con đường ít tổn hại nhất, hoặc con đường mang lại lợi ích lớn nhất cho nhân gian." Anh nhìn xuống những tài liệu cũ nát trên bàn, những trang giấy đã ngả màu thời gian, ẩn chứa những bí mật tăm tối của những kẻ tự xưng là "chính đạo". "Sự thay đổi này, liệu có phải là chúng ta cũng đang dần 'mất người' theo một cách khác? Đánh đổi sự ngay thẳng để đạt được mục đích lớn?"

Lăng Nguyệt không trả lời trực tiếp câu hỏi đó. Nàng biết, đó là một câu hỏi mà mỗi người phải tự tìm lấy đáp án trong lòng mình. Nàng chỉ khẽ nói: "Tiên sinh đã nói, việc duy trì 'Nhân Đạo' là một thách thức lâu dài. Có lẽ, nó đòi hỏi chúng ta phải hy sinh nhiều hơn những gì chúng ta từng nghĩ. Nhưng nếu không làm vậy, tương lai của nhân gian sẽ về đâu?"

Sau đó, dưới sự chỉ dẫn của Dạ Lan, Lăng Nguyệt và Dương Quân cũng bắt đầu tham gia vào việc "gieo hạt nhân quả". Họ không trực tiếp mang những thông tin này đến cho các mục tiêu, mà khéo léo để chúng xuất hiện một cách ngẫu nhiên. Dương Quân được giao nhiệm vụ thả một cuốn sách cũ, trong đó kẹp một đoạn mật thư, vào một tiệm sách cổ mà Trưởng Bang Hổ Phách thường lui tới. Anh cảm thấy như mình đang làm một việc mờ ám, nhưng khi nghĩ đến mục đích cuối cùng của Tạ Trần, anh lại cố gắng trấn an bản thân. Lăng Nguyệt thì được giao nhiệm vụ để lại một lời nhắn úp mở, viết trên một mảnh lụa tinh xảo, trên bàn trà của Cung chủ Thanh Vân tại một hội nghị kín. Nàng biết, những lời nhắn này sẽ khơi gợi sự tò mò và nghi ngờ, giống như một viên đá nhỏ được ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo ra những gợn sóng lan tỏa khắp nơi.

Căn phòng bí mật của Thiên Cơ Các tiếp tục chìm trong ánh nến mờ ảo và tiếng thì thầm, tiếng bút lông cọ vào giấy. Mỗi mảnh thông tin được sao chép, mỗi lời đồn được thêu dệt, mỗi "manh mối" được đặt vào đúng vị trí, đều là một sợi tơ trong tấm lưới nhân quả mà Tạ Trần đang dệt nên. Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại khốc liệt không kém gì những trận chiến trên chiến trường. Bởi vì, nó đang nhắm vào thứ yếu mềm nhất của con người: danh dự, bí mật và nỗi sợ hãi bị phơi bày. Và những "hạt mầm" của sự thật, một khi đã được gieo, sẽ tự tìm đường nảy nở, mang theo những "quả báo" mà những kẻ đã gieo nhân từ quá khứ sẽ phải gánh chịu. Điều này, theo một cách nào đó, cũng là một hình thức của công lý, một công lý được thực thi trong bóng tối, dưới sự chỉ đạo của một người phàm nhân không tu hành, nhưng lại nhìn thấu vạn vật.

***

Vài ngày sau, trên Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song, không khí vẫn sầm uất và náo nhiệt như thường lệ. Các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong cổ kính, được trang trí lộng lẫy bằng những họa tiết chạm khắc tinh xảo, san sát nhau, tạo thành một con đường dài hun hút. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng khắp nơi: "Hương liệu Tây Vực mới về! Thơm ngát lưu luyến!" "Vải vóc lụa là từ Giang Nam, mềm mại như mây!" Xen lẫn với đó là tiếng mặc cả ồn ào của khách hàng, tiếng nói chuyện râm ran của những nhóm người qua lại, và tiếng nhạc du dương từ các quán rượu, thanh lâu vọng ra. Mùi hương liệu quý phái hòa quyện với mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi vải vóc mới, và cả một chút mùi kim loại của những tiệm rèn. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đầy màu sắc của sự phồn thịnh.

Tuy nhiên, nếu tinh ý quan sát, người ta có thể nhận ra một sự thay đổi nhỏ trong bầu không khí. Một luồng sóng ngầm của sự ngờ vực và lo lắng đang len lỏi qua từng ngõ ngách, từng câu chuyện phiếm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, cải trang kín đáo trong những bộ trang phục phàm nhân màu sắc nhã nhặn, đang thong thả đi dạo trên phố. Lăng Nguyệt đội một chiếc mũ rộng vành che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt phượng sắc bén và lạnh lùng. Dương Quân thì đeo một chiếc mặt nạ nửa mặt, che đi vẻ tuấn tú thường ngày của mình. Họ không nói chuyện nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát. Đôi mắt của họ không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nhặt nào, từ những ánh mắt lén lút trao đổi, đến những cái thì thầm to nhỏ trong các góc phố.

Họ dừng chân trước một quán trà nhỏ, nơi một nhóm tu sĩ trẻ đang ngồi quanh bàn, vẻ mặt đầy vẻ hưng phấn và tò mò.

"Ngươi có nghe nói không?" Một tu sĩ trẻ tuổi, râu ria lưa thưa, ghé sát tai bạn mình thì thầm, đôi mắt hắn láo liên nhìn xung quanh. "Cái chuyện cũ của Trưởng Bang Hổ Phách... đúng là động trời thật! Người ta nói, hắn đã che giấu một vụ thảm sát gia tộc để đoạt bí bảo!"

Tu sĩ B bên cạnh, một người trông có vẻ điềm tĩnh hơn, nhíu mày. "Không thể nào! Hắn luôn là người chính trực mà, đứng đầu một trong những bang phái lớn của nhân gian. Chắc chắn là có kẻ nào muốn hãm hại hắn không? Tin đồn thì làm sao tin được?"

"Nhưng những chứng cứ được hé lộ lại rất khớp, rất tỉ mỉ!" Tu sĩ C xen vào, giọng hắn đầy vẻ tin chắc. "Còn có cả một cuốn sách cổ ghi chép lại, tuy mờ mịt nhưng vẫn có thể đọc được vài đoạn then chốt. Người ta nói, chính những kẻ bị hại đã dùng chút linh hồn cuối cùng để nguyền rủa, để sự thật mãi không bị chôn vùi!"

Lăng Nguyệt khẽ thì thầm với Dương Quân, giọng nàng trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một chút ngạc nhiên. "Xem ra, những 'hạt mầm' đã bắt đầu nảy nở. Mức độ lan truyền nhanh hơn ta nghĩ." Nàng cảm nhận được sự bất an đang lan rộng. Niềm tin vào các lãnh đạo tu sĩ, vốn đã lung lay do Thiên Đạo suy yếu và linh khí cạn kiệt, nay lại càng bị xói mòn bởi những bí mật đen tối từ quá khứ.

Họ tiếp tục đi sâu vào phố. Tại một tửu lầu sang trọng, nơi tiếng nhạc và tiếng cười nói thường xuyên vang vọng, Trưởng Bang Hổ Phách đang ngồi một mình trong m��t góc khuất. Vẻ ngoài của hắn vẫn uy nghi, phong trần như mọi khi, nhưng đôi mắt hắn không còn vẻ tự tin, ngạo nghễ. Thay vào đó là sự lo lắng, đôi khi liếc nhìn xung quanh một cách cảnh giác, như thể sợ hãi bất kỳ ai có thể đọc được suy nghĩ của hắn. Hắn nâng chén rượu lên môi, nhưng bàn tay khẽ run rẩy, làm một giọt rượu tràn ra ngoài. Khuôn mặt hắn hơi tái nhợt, những nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn, thể hiện sự căng thẳng tột độ. Hắn đã cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng những câu chuyện thì thầm về vụ thảm sát năm xưa, những mảnh chứng cứ rời rạc nhưng lại khớp đến đáng sợ, đang bủa vây hắn từ mọi phía. Cảm giác bị theo dõi, bị phán xét, khiến hắn không tài nào yên lòng. Hắn siết chặt chén rượu, rồi uống cạn, như thể muốn dùng vị cay nồng để xua đi sự hoảng loạn đang xâm chiếm tâm trí.

Cách đó không xa, tại một nhà trà thanh nhã, Cung chủ Thanh Vân đang cố gắng duy trì vẻ bình thản khi gặp gỡ các trưởng lão khác của môn phái. Nàng vẫn mặc bạch y thanh khiết, khí chất thanh cao, nhưng đôi tay nàng siết chặt chén trà ngọc bích, lộ rõ sự bất an không thể che giấu. Đôi mắt nàng, vốn luôn sắc sảo và đầy mưu lược, giờ đây lại mang theo một tia ngờ vực và lo sợ. Nàng cố gắng lắng nghe những lời bàn tán xung quanh, những câu chuyện về một "nữ cường nhân" đã dùng thủ đoạn tà đạo để thăng tiến. Mỗi khi nghe thấy một từ khóa nào đó liên quan đến quá khứ của mình, trái tim nàng lại đập mạnh hơn một nhịp. Nàng biết, những bí mật mà nàng đã chôn giấu hàng trăm năm, những sinh linh vô tội đã bị nàng hy sinh để đổi lấy quyền lực, giờ đây đang dần bị đào xới lên. Khuôn mặt nàng vẫn giữ vẻ thanh cao, nhưng khóe mắt lại có một vết quầng thâm mờ, chứng tỏ những đêm dài không ngủ. Nàng cố gắng bình tĩnh, nhưng cảm giác bị theo dõi, bị phán xét, đang nuốt chửng nàng từ bên trong.

"Những kẻ được tôn sùng là lãnh đạo, những kẻ được tin tưởng là chính trực, lại có một quá khứ dơ bẩn như vậy..." Dương Quân khẽ lắc đầu, giọng anh đầy vẻ thất vọng. "Thật không thể tin nổi. Nếu phàm nhân biết được sự thật, liệu họ có còn tin vào 'thiên lý' nữa không?" Anh cảm thấy một sự đau xót khó tả, khi những thần tượng, những biểu tượng của quyền lực và chính nghĩa, lại chỉ là những kẻ giả dối.

Lăng Nguyệt nhìn thẳng vào mắt Dương Quân. "Đó chính là mục đích của Tiên sinh. Khi Thiên Đạo cũ sụp đổ, niềm tin vào nó cũng sụp đổ. Con người cần một nền tảng mới để xây dựng. Và nền tảng đó, không thể là những lời nói dối hay sự giả tạo. Những mảnh ghép thông tin nhỏ bé đang dần tạo thành một bức tranh lớn, gieo rắc sự ngờ vực và hoang mang vào tầng lớp lãnh đạo, buộc họ phải đối mặt với những gì đã bị che giấu. Đây là bước đầu tiên để họ nhìn vào sự thật, và tự mình lựa chọn con đường tiếp theo. Hoặc là cố chấp giữ lấy quyền lực và danh dự hão huyền, rồi bị nhân quả nuốt chửng. Hoặc là từ bỏ chấp niệm, đối mặt với sai lầm, và tìm kiếm một con đường mới trong 'Nhân Đạo'."

Nàng nhìn những người xung quanh, những gương mặt phàm nhân đang bàn tán xôn xao, những tu sĩ trẻ tuổi đang lắng nghe với vẻ mặt sốc và phẫn nộ. Nàng biết, sự hỗn loạn này có thể chỉ là khởi đầu. Những tin đồn, những bí mật này, một khi đã được gieo, sẽ tạo ra một làn sóng ngờ vực và tranh giành quyền lực lớn hơn. Các lãnh đạo cũ mất uy tín, các thế lực mới có thể nổi lên. Một số người, khi bị dồn vào đường cùng, có thể sẽ hành động liều lĩnh hơn, hoặc tìm cách trả đũa, thậm chí là tìm kiếm những bí mật tương tự của Tạ Trần và những người thực thi kế hoạch của hắn. Nhưng đó là cái giá phải trả cho sự thay đổi.

Lăng Nguyệt cảm thấy một sự mệt mỏi lan tỏa trong tâm hồn. Nàng và Dương Quân, từng là những người tu luyện cao thượng, giờ đây phải dùng những thủ đoạn "thao túng" để thực hiện lý tưởng của Tạ Trần. Có lẽ, họ đang dần "mất người" theo một cách khác, đánh đổi những nguyên tắc cũ để phục vụ cho mục tiêu lớn hơn. Nhưng nàng tin rằng, sự hy sinh này là cần thiết. Bởi vì, ván cờ này không phải vì cá nhân Tạ Trần, mà vì tương lai của cả nhân gian. "Sự thật," nàng thầm nghĩ, "đôi khi là một vũ khí tàn nhẫn nhất, nhưng cũng là khởi đầu duy nhất cho một kỷ nguyên mới."

Dương Quân vẫn nhìn Trưởng Bang Hổ Phách và Cung chủ Thanh Vân, ánh mắt anh đầy phức tạp. Anh thấy sự sợ hãi và hoảng loạn trong mắt họ, và anh biết, đó là dấu hiệu của sự sụp đổ. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, đã dùng trí tuệ của mình để điều chỉnh nhân quả, không cần lộ mặt hay dùng vũ lực, nhưng lại có thể lay chuyển cả một thế giới. Đây chính là "ván cờ định mệnh" mà Tạ Trần đang chơi, một ván cờ nơi sức mạnh không phải là tất cả, mà trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm mới là quân át chủ bài.

Họ tiếp tục bước đi, hòa vào dòng người đông đúc. Phía sau họ, những tiếng thì thầm, những câu chuyện phiếm về những bí mật đã bị phơi bày vẫn tiếp tục lan truyền, như những ngọn lửa nhỏ đang dần bùng lên thành một đám cháy lớn, sẵn sàng thiêu rụi những tàn dư của một kỷ nguyên cũ, mở đường cho một trật tự mới.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free