Nhân gian bất tu tiên - Chương 780: Ván Cờ Tinh Vi: Điều Chỉnh Nhân Quả Giữa Thời Loạn
Thôn Lạc Hồng chìm trong ánh chiều tà, khói lam chiều vấn vít trên những mái nhà tranh xiêu vẹo, mang theo chút hương đồng gió nội lẫn mùi khói bếp ấm nồng. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, hai người tu sĩ vốn quen sống giữa cảnh tiên khí lượn lờ, giờ đây lại đắm mình trong hơi thở nhân gian mộc mạc. Họ đã ở lại đây ba ngày, giúp dân làng dựng lại nhà cửa, chia sẻ lương thực và quan trọng hơn, gieo vào lòng họ một niềm tin đã tưởng chừng lụi tàn. Hành động của họ, chân thành và không vụ lợi, đã dần xua tan bóng ma sợ hãi và hoài nghi mà những tu sĩ trước đây đã gieo rắc.
Dù vậy, khi màn đêm buông xuống, sự mệt mỏi vẫn in hằn trên khuôn mặt cả hai. Lăng Nguyệt, dù linh lực phi phàm, vẫn cảm thấy kiệt sức trước sự tàn phá mà con người gây ra cho chính đồng loại. Nàng nhìn những khuôn mặt trẻ thơ ngây thơ, ánh mắt chúng giờ đây đã bớt đi vẻ sợ sệt, thay vào đó là sự tò mò và chút tin tưởng. Nàng hiểu rằng, cái giá của sự cứu rỗi không chỉ là linh lực, mà còn là tâm sức, là sự kiên nhẫn vô hạn. Dương Quân, với nhiệt huyết tuổi trẻ, vẫn cố gắng giữ vững tinh thần, nhưng sự hỗn loạn của nhân gian đã khiến anh nhận ra rằng con đường "Nhân Đạo" không hề bằng phẳng như anh từng nghĩ. Những gì anh và Lăng Nguyệt đã làm chỉ là một giọt nước giữa đại dương bao la của sự tranh giành và tàn phá. Họ đã thấy một tia hy vọng le lói từ Tán Tu Lão Giả, người đã từng chứng kiến biết bao sự mất mát. Ánh mắt ông lão, giờ đây đã sáng hơn, không còn vẻ mờ đục của tuyệt vọng, là minh chứng cho thấy hạt mầm nhân tính vẫn có thể nảy nở giữa mảnh đất cằn cỗi.
Khi ánh trăng vắt ngang qua đỉnh núi, Lăng Nguyệt và Dương Quân quyết định trở về Thành Vô Song, mang theo báo cáo về những gì đã thấy, đã làm, và cả những trăn trở sâu kín trong lòng. Họ biết Tạ Trần đang chờ đợi, không phải chờ m��t lời ca ngợi, mà chờ một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về cái "ván cờ" đang dần được bày ra.
***
Đêm đã về khuya, trăng treo lơ lửng giữa tầng không, rải ánh bạc mỏng manh lên những mái ngói xanh xám của Thành Vô Song. Trong thư phòng của Tạ Trần, một không gian tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ, làm lay động vài trang sách cũ. Mùi mực, giấy và hương trầm dịu nhẹ quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, dường như tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Tạ Trần vẫn ngồi đó, thân hình gầy gò của một thư sinh ẩn mình sau bàn gỗ lim, trước mặt là một tấm bản đồ cũ kỹ, chi chít những ký hiệu phức tạp mà chỉ người nhìn thấu nhân tâm mới có thể lý giải. Ánh mắt hắn sâu thẳm, phản chiếu những vì sao xa xăm ngoài cửa sổ, dường như có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách của vũ trụ, mọi sợi tơ nhân quả đang đan xen chằng chịt.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng lặng lẽ bên cạnh, nét mặt không giấu được sự mệt mỏi nhưng ánh mắt lại chứa đựng vẻ kiên định, pha lẫn chút hoang mang từ những cuộc đàm phán và hành trình vừa qua. Vệt bụi đường vẫn còn vương trên vạt áo bạch y của Lăng Nguyệt, và đạo bào lam nhạt của Dương Quân cũng không còn vẻ tinh tươm như thường lệ. Tuy nhiên, khí chất của họ đã có sự thay đổi, không còn chỉ là sự kiêu ngạo của tu sĩ hay nhiệt huyết bồng bột, mà là sự trầm tĩnh của những người đã thực sự chạm vào nỗi đau nhân gian.
"Thôn Lạc Hồng, dù đã được giúp đỡ, nhưng vẫn còn đó những vết sẹo khó lành," Dương Quân mở lời, giọng anh trầm hơn thường lệ. "Và những tán tu mà chúng ta gặp, họ mệt mỏi vì tranh giành, nhưng vẫn còn hoài nghi vào một con đường khác, một con đường không dựa vào sức mạnh tuyệt đối."
Lăng Nguyệt tiếp lời, giọng nàng trong trẻo nhưng không còn vẻ lạnh lùng như trước, thay vào đó là chút suy tư. "Chúng ta đã dùng linh lực để chữa trị, dùng lời lẽ để trấn an. Một số đã tin, nhưng phần lớn vẫn chỉ nhìn vào lợi ích trước mắt, hoặc sợ hãi sự trả thù từ các bang hội cũ." Nàng khẽ thở dài, tiếng thở nhẹ như một làn gió thoảng qua. "Những Trưởng Bang Hổ Phách hay Cung chủ Thanh Vân, bọn họ sẽ không dễ dàng buông bỏ quyền lực mà họ đã quen nắm giữ."
Ngay lúc đó, một bóng đen thoắt hiện trong thư phòng, không gây ra một tiếng động nào. Dạ Lan, với y phục đen tuyền và tấm mạng che mặt, xuất hiện như một bóng ma. Mắt nàng sắc sảo, ẩn chứa vẻ bí ẩn thường thấy. Nàng khẽ cúi đầu, đặt một cuộn giấy nhỏ lên bàn.
"Báo cáo mới nhất từ các tiền tuyến," Dạ Lan thì thầm, giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, như tiếng suối chảy khe khẽ giữa đêm khuya. "Trưởng Bang Hổ Phách đã bắt đầu điều động nhân lực, dường như muốn chiếm đoạt mỏ linh thạch ở Thị Trấn An Bình. Hắn nghe nói có một tiểu tông môn gần đó đang yếu thế. Còn Cung chủ Thanh Vân, nàng ta vẫn giữ thái độ kiêu ngạo, tuyên bố sẽ không liên kết với bất kỳ ai nếu không phải là thế lực mạnh hơn." Dạ Lan dừng lại một chút, ánh mắt nàng liếc qua Tạ Trần. "Sự tham lam và nỗi sợ hãi vẫn là chấp niệm ăn sâu vào lòng họ, thưa công tử. Trưởng Bang Hổ Phách tham lam nhưng sợ mất đi địa vị nếu gặp phải đối thủ mạnh hơn. Cung chủ Thanh Vân kiêu ngạo nhưng lo sợ môn phái bị cô lập trong thời linh khí cạn kiệt, khi mà tài nguyên ngày càng khan hiếm."
Tạ Trần lắng nghe một cách tĩnh lặng, ngón tay hắn khẽ vuốt ve tấm bản đồ. Hắn không nói, nhưng đôi mắt sâu thẳm ấy dường như đang nhìn thấu từng lời nói, từng thông tin, phân tích những mối liên hệ vô hình. Khi Dạ Lan dứt lời, hắn mới khẽ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, tiếng gõ đều đặn, như nhịp đập của một trái tim cổ xưa.
"Sự do dự của họ là điều tất yếu," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm ấm, bình tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. "Lợi ích cá nhân luôn là ngọn nguồn của hành động. Nhưng cũng là con đường để ta dẫn dắt." Hắn nhìn Lăng Nguyệt, rồi lại nhìn Dương Quân, ánh mắt như muốn thấu tỏ tận cùng tâm can của họ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn quen dùng sức mạnh để giải quyết mọi vấn đề, không khỏi nghi hoặc. "Chúng ta không thể dùng sức mạnh sao? Hoặc ít nhất là m��t lời hứa hẹn rõ ràng hơn về lợi ích, về sự bảo hộ khi họ tuân theo 'Nhân Đạo'?" Nàng hiểu rằng những lời lẽ không thôi khó lòng lay chuyển được những kẻ đã quen với quy luật cá lớn nuốt cá bé.
Tạ Trần khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi, tựa như một làn sương sớm tan biến trong nắng. "Sức mạnh chỉ tạo ra phục tùng tạm thời. Lời hứa hẹn chỉ tạo ra kỳ vọng, và kỳ vọng sẽ dẫn đến thất vọng khi không được như ý. Ta cần họ tự nguyện tin rằng đó là lựa chọn tốt nhất của chính họ, một lựa chọn mà họ tự tìm thấy, tự chấp nhận, chứ không phải bị áp đặt." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng ký hiệu trên bản đồ, như đang nhìn thấy toàn bộ cục diện của thế giới đang chuyển động. "Nếu cứ mãi dùng sức mạnh, chúng ta sẽ chỉ tạo ra một vòng lặp vô tận của thống trị và phản kháng. Và nếu chỉ hứa hẹn, chúng ta sẽ trở thành một tông môn mới, một thế lực mới, khác nào những kẻ đã đẩy Thiên Đạo vào bờ vực suy kiệt này?"
Hắn lại gõ nhẹ ngón tay lên một điểm trên bản đ���, nơi có ký hiệu của Thị Trấn An Bình và mỏ linh thạch. "Mỗi người, mỗi bang hội đều có chấp niệm riêng. Hổ Phách muốn mở rộng, Thanh Vân muốn bảo toàn. Chấp niệm ấy không xấu, nó là động lực của sự sống, của sự phát triển. Vấn đề là làm sao để chấp niệm ấy không biến thành tai họa cho nhân gian, không biến họ thành những kẻ 'mất người' vì linh khí cạn kiệt." Hắn ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt và Dương Quân. "Lăng Nguyệt, Dương Quân, các ngươi đã nhìn thấy sức mạnh của sự cứu rỗi, của lòng từ bi. Giờ đây, các ngươi sẽ nhìn thấy sức mạnh của sự dẫn dắt, của việc 'điều chỉnh nhân quả' một cách tinh vi nhất."
Hắn phác thảo một đường nét vô hình trên bản đồ, một đường đi không phải của quân đội hay linh lực, mà là của những thông tin, những giả thuyết được gieo mầm một cách khéo léo. Hắn không ra lệnh, hắn chỉ vạch ra những khả năng, những hệ quả mà người khác có thể tự mình nhận ra. "Trưởng Bang Hổ Phách, hắn cần thấy rằng việc chiếm đoạt mỏ linh thạch sẽ mang lại lợi ích tạm thời, nhưng rủi ro tiềm tàng là quá lớn. Hắn cần thấy một con đường khác, an toàn hơn, bền vững hơn để đạt được cái mà hắn muốn."
"Còn Cung chủ Thanh Vân," Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt hắn chuyển sang một khu vực khác trên bản đồ. "Nàng ta kiêu ngạo, không muốn hạ mình. Nhưng nỗi sợ bị cô lập trong thời linh khí cạn kiệt là có thật. Nàng ta cần một lý do để liên kết, một lý do mà nàng ta có thể tự hào chấp nhận, không phải vì bị ép buộc, mà vì nàng ta tin rằng đó là sự lựa chọn thông minh nhất."
Dương Quân và Lăng Nguyệt chăm chú lắng nghe, trong lòng họ dấy lên một sự hiểu biết mới mẻ. Họ đã quen với việc tu sĩ giải quyết vấn đề bằng sức mạnh, bằng uy quyền. Nhưng Tạ Trần lại chọn một con đường khác, một con đường đòi hỏi sự thấu hiểu sâu sắc về nhân tính, về động cơ ẩn sâu bên trong mỗi con người. Đó không phải là một con đường dễ dàng, và chắc chắn không phải là con đường nhanh chóng, nhưng nó hứa hẹn một sự thay đổi bền vững hơn, một sự thay đổi từ bên trong. Nỗi mệt mỏi trên khuôn mặt họ dần nhường chỗ cho sự tập trung và một chút phấn khích trước "ván cờ" tinh vi mà Tạ Trần đang bày ra. Họ bắt đầu nhận ra rằng, triết lý "Nhân Đạo" không chỉ là những lời nói hoa mỹ, mà là một phương pháp thực tiễn, có khả năng kiến tạo lại trật tự thế gian, từng bước một, từng sợi tơ nhân quả một.
***
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua những kẽ lá, rải vàng trên mặt sông Vọng Giang, Dương Quân đã có mặt tại Quán Trà Vọng Giang. Quán trà được dựng bằng gỗ đơn giản, với ban công rộng rãi nhìn ra dòng sông hiền hòa. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, và tiếng pha trà nhẹ nhàng tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái. Mùi trà thơm dịu, quyện với hơi nước sông mát lành và hương hoa cỏ dại ven bờ, khiến lòng người nhẹ nhõm đến lạ.
Dương Quân, trong bộ trang phục của một lữ khách buôn bán bình thường, ngồi đối diện với Trưởng Bang Hổ Phách. Vị trưởng bang này có vẻ ngoài khắc khổ, thô kệch, với ánh mắt luôn lộ rõ sự tính toán và đề phòng. Hắn ta vốn là một kẻ ăn tươi nuốt sống, không từ thủ đoạn để đạt được mục đích. Hôm nay, hắn đến đây không phải để đàm phán, mà để thăm dò, để tìm kiếm những cơ hội mới giữa thời loạn.
"Mùa này làm ăn khó khăn thật, Trưởng Bang Hổ Phách nhỉ?" Dương Quân khẽ thở dài, tay nâng chén trà lên nhấp một ngụm, thái độ thân thiện và không hề có chút khoa trương. "Nghe nói bang Hổ Phách đang tìm cách mở rộng tài nguyên. Có một mỏ linh thạch nhỏ ở Thị Trấn An Bình, linh khí khá tốt, nhưng vị trí lại khá hiểm trở."
Trưởng Bang Hổ Phách nhướng mày, ánh mắt hắn lóe lên tia tham lam. "Ồ? Thị Trấn An Bình? Ta cũng có nghe loáng thoáng. Nhưng khu vực đó có vẻ không được ổn định cho lắm."
Dương Quân mỉm cười nhẹ, đặt chén trà xuống. "Chính xác. Nếu chiếm đoạt bằng vũ lực, e r��ng sẽ gây ra phản ứng dây chuyền từ các bang khác, đặc biệt là bang Xích Long đang nổi lên mạnh mẽ ở phía Đông. Bang Xích Long nổi tiếng tàn bạo, lại được chống lưng bởi một tông môn tàn dư. Nếu Hổ Phách Bang và Xích Long Bang xảy ra xung đột lớn vì một mỏ linh thạch nhỏ, e rằng sẽ chỉ làm lợi cho kẻ thứ ba." Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Trưởng Bang Hổ Phách. "Hơn nữa, linh khí ở đó tuy tốt, nhưng trữ lượng không dồi dào. Khai thác quá mức sẽ cạn kiệt nhanh chóng, lúc đó lại phải tìm kiếm nơi khác, lại phải đối đầu. Cứ thế mãi, không biết đến bao giờ mới có thể an cư lạc nghiệp?"
Trưởng Bang Hổ Phách nhíu mày, ánh mắt hắn bắt đầu suy tính. Dương Quân không hề hứa hẹn, không hề đe dọa, chỉ đơn thuần phân tích những lợi hại một cách khách quan, nhưng lại chạm đúng vào nỗi lo lắng sâu thẳm của hắn: nỗi sợ mất đi địa vị, nỗi sợ phải liên tục chiến đấu trong vô vọng. "Vậy... theo huynh đài, có con đường nào khác sao?" Hắn hỏi, giọng điệu đã bớt đi vẻ ngang ngược.
Dương Quân không vội trả lời, chỉ khẽ nhấp thêm một ngụm trà. "Ta có nghe nói, một số bang hội nhỏ ở phía Nam đang tính đến việc liên kết lại, cùng nhau khai thác một mỏ linh thạch lớn hơn, ổn định hơn. Họ còn muốn xây dựng một tuyến đường thương mại chung, đảm bảo an toàn cho việc vận chuyển tài nguyên. Tuy lợi nhuận chia sẻ, nhưng lại bền vững, không phải lo lắng về chiến tranh hay cạn kiệt. Một con đường mà cả người phàm và tu sĩ đều được hưởng lợi." Anh nhìn Trưởng Bang Hổ Phách, ánh mắt ẩn chứa sự chân thành. "Tất nhiên, đó chỉ là lời đồn, nhưng giữa thời loạn lạc này, một con đường ít rủi ro hơn, ổn định hơn, chẳng phải đáng để suy nghĩ sao?"
Trưởng Bang Hổ Phách im lặng, đôi mắt hắn nhìn ra dòng sông Vọng Giang, tâm trí hắn như đang đấu tranh dữ dội. Lời của Dương Quân không phải là mệnh lệnh, cũng không phải là lời khuyên suông. Nó là một hạt mầm thông tin, được gieo đúng lúc, đúng chỗ, chạm đúng vào điểm yếu và lợi ích của hắn.
Cùng lúc đó, tại một góc khác của quán trà, Lăng Nguyệt Tiên Tử xuất hiện. Nàng không ngồi cùng b��n với Dương Quân, mà chọn một vị trí thanh vắng hơn, y phục bạch y thuần khiết khiến nàng nổi bật giữa đám đông tu sĩ nhỏ đang tụ tập. Dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết của nàng thu hút mọi ánh nhìn, nhưng không ai dám lại gần. Cung chủ Thanh Vân, một nữ nhân trung niên với khí chất thanh tao nhưng có phần lạnh lùng và đôi mắt sắc bén đầy mưu lược, đang ngồi cách đó không xa, nhấp trà một cách khoan thai.
Lăng Nguyệt khẽ ho nhẹ, giả vờ như đang nói chuyện với chính mình, hoặc với một người bạn vô hình. Giọng nàng trong trẻo, nhưng lại vang vọng đủ để những người xung quanh, đặc biệt là Cung chủ Thanh Vân, có thể nghe thấy. "Mới đây, Thiên Cơ Các có một 'điềm báo' thú vị. Dường như có một đợt cạn kiệt linh khí cục bộ ở phía tây Thanh Vân Sơn, ngay gần khu vực của Thanh Vân Cung chúng ta." Nàng dừng lại, đưa chén trà lên môi, ánh mắt lướt qua Cung chủ Thanh Vân một cách "vô tình". "Nếu không liên kết với các thế lực khác để giữ vững nguồn cung linh thạch hoặc tìm kiếm nguồn linh khí thay thế, e rằng môn phái sẽ gặp khó khăn lớn trong vài năm tới. Đặc biệt là những tu sĩ cấp thấp, sẽ rất khó để duy trì tu vi."
Cung chủ Thanh Vân, vốn đang kiêu ngạo tự mãn với vị thế của mình, nghe được lời này, chén trà trên tay nàng khẽ dừng lại giữa không trung. Đôi mắt sắc bén của nàng nheo lại. Thiên Cơ Các, một tổ chức huyền bí chuyên giải mã thiên cơ, luôn có những dự đoán đáng tin cậy, dù đôi khi mơ hồ. Lời của Lăng Nguyệt không chỉ là một tin tức, mà còn là một "điềm báo" mang tính cảnh báo. Nàng ta hiểu rằng, giữa thời Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, việc giữ vững nguồn cung linh khí là sống còn đối với một môn phái. Sự kiêu ngạo có thể khiến nàng ta bị cô lập, và sự cô lập sẽ dẫn đến suy tàn.
Lăng Nguyệt khẽ nhấp trà, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như băng tuyết, như thể nàng chỉ đang độc thoại. Nàng không nhìn Cung chủ Thanh Vân, nhưng từng lời nói của nàng như những mũi tên vô hình, ghim sâu vào tâm trí nữ cung chủ. "Người ta nói, liên kết với một tiểu tông môn lân cận, chẳng hạn như Hàn Băng Tông, có thể tạo thành một liên minh vững chắc, cùng nhau vượt qua thời kỳ khó khăn này. Hàn Băng Tông tuy nhỏ, nhưng lại có một mỏ linh thạch dự trữ khá ổn định ở phía Bắc."
Cung chủ Thanh Vân đứng dậy, ánh mắt nàng vẫn còn vương vấn sự hoài nghi, nhưng cũng có một tia suy tính phức tạp. Lời nói của Lăng Nguyệt đã khéo léo gieo vào nàng ta một hạt mầm. Nàng ta không bị ép buộc, nhưng những thông tin được "tiết lộ" đã khiến nàng ta phải tự mình cân nhắc lại kế hoạch. Nàng ta không muốn thừa nhận rằng mình cần giúp đỡ, nhưng nàng ta cũng không thể phớt lờ nguy cơ suy tàn. Liên kết với Hàn Băng Tông, một tông môn nhỏ hơn, có thể là một lựa chọn hợp lý, không quá mất mặt, mà lại đảm bảo lợi ích lâu dài cho Thanh Vân Cung. Hơn nữa, nếu nàng ta là người chủ động đưa ra đề nghị, nàng ta vẫn có thể giữ được vẻ kiêu ngạo của mình.
Hai cuộc "đàm phán" không lời, không trực diện, nhưng lại đạt được hiệu quả một cách tinh vi. Dương Quân và Lăng Nguyệt đã làm đúng như những gì Tạ Trần đã chỉ dẫn: không dùng sức mạnh, không dùng lời hứa hẹn, mà chỉ gieo những hạt mầm thông tin, những phân tích lợi hại, để chính đối phương tự mình nhận ra con đường tốt nhất cho bản thân họ. Họ đang từng bước dệt nên những sợi tơ nhân quả, không phải bằng sự cưỡng ép, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người và những chấp niệm của họ.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả chân trời Thành Vô Song, hắt những vệt nắng cuối ngày qua khung cửa sổ thư phòng. Không khí trong phòng vẫn tĩnh lặng, nhưng sự căng thẳng ngầm từ cuộc họp đêm qua đã dịu đi, thay vào đó là một sự suy ngẫm sâu sắc. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân trở về, mang theo những câu chuyện về những diễn biến bất ngờ. Họ không còn vẻ mệt mỏi như đêm qua, mà thay vào đó là sự kinh ngạc pha lẫn một chút bối rối.
"Thật khó tin, Trưởng Bang Hổ Phách lại chấp nhận nhượng bộ," Dương Quân mở lời, giọng anh vẫn còn vương vẻ ngạc nhiên tột độ. "Hắn ta không những hủy bỏ kế hoạch tấn công mỏ linh thạch ở Thị Trấn An Bình, mà còn chủ động đề xuất một liên minh thương mại với các bang hội nhỏ phía Nam, thậm chí còn muốn xây dựng một tuyến đường an toàn chung để vận chuyển tài nguyên. Hắn ta luôn là kẻ ăn tươi nuốt sống mà! Ai có thể ngờ được hắn lại chấp nhận chia sẻ lợi ích như vậy?" Ánh mắt anh nhìn Tạ Trần đầy vẻ khâm phục, nhưng cũng ẩn chứa sự khó hiểu. Anh đã gieo hạt mầm, nhưng sự nảy nở nhanh chóng và mạnh mẽ này vẫn nằm ngoài sức tưởng tượng của anh.
Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng gật đầu, ánh mắt nàng phức tạp, nhìn Tạ Trần với một sự tôn kính mới mẻ. "Cung chủ Thanh Vân thậm chí còn tỏ ra 'hiểu biết' về 'đại cục', dù trước đó nàng ta chỉ lo giữ vững vị thế của mình và không muốn liên kết với bất kỳ ai." Nàng khẽ thở dài, dường như vẫn còn đang cố gắng lý giải sự thay đổi trong suy nghĩ của Cung chủ Thanh Vân. "Nàng ta đã chủ động liên hệ với Hàn Băng Tông, đề xuất một liên minh để cùng nhau khai thác mỏ linh thạch và đối phó với nguy cơ cạn kiệt linh khí. Nàng ta còn nói, 'giữa thời loạn lạc, chỉ có liên kết mới có thể sinh tồn'. Thật không thể tin nổi."
Tạ Trần lắng nghe một cách điềm tĩnh, khóe môi hắn khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ, tựa như một đóa hoa đêm vừa hé nở. Hắn không hề ngạc nhiên, bởi vì mọi thứ đang diễn ra đúng như những gì hắn đã sắp đặt. Hắn đã nhìn thấy những sợi tơ nhân quả này từ rất lâu rồi.
"Đó không phải là sự thay đổi bản chất, mà là sự điều chỉnh hành vi," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của thư phòng. "Con người luôn tìm kiếm lợi ích. Vấn đề là ta chỉ cần chỉ cho họ thấy lợi ích lớn hơn nằm ở đâu, dù là lợi ích cá nhân hay lợi ích chung." Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh Thành Vô Song đang lên đèn. "Trưởng Bang Hổ Phách không tự nguyện trở thành người tốt, hắn chỉ tự nguyện chọn con đường mang lại nhiều lợi ích và ít rủi ro hơn cho hắn. Cung chủ Thanh Vân không bỗng dưng từ bỏ kiêu ngạo, nàng ta chỉ nhận ra rằng việc liên kết sẽ giúp môn phái của nàng ta sinh tồn và phát triển tốt hơn trong hoàn cảnh linh khí cạn kiệt."
Hắn quay lại, ánh mắt sâu thẳm nh��n Lăng Nguyệt và Dương Quân. "Nhân quả không phải là thần thông, nó là bản chất của vạn vật. Mỗi hành động gieo xuống đều có một hạt mầm quả báo. Mỗi quyết định đều là một lựa chọn giữa vô vàn sợi tơ nhân quả đan xen. Ta chỉ là người nhìn rõ những hạt mầm đó, nhìn rõ những sợi tơ đó, và đôi khi, giúp chúng nảy mầm theo hướng có lợi cho cả nhân gian, theo hướng 'Nhân Đạo'."
Dương Quân trầm ngâm, anh bắt đầu hiểu ra sự tinh vi trong kế hoạch của Tạ Trần. "Tức là, chúng ta không dùng vũ lực để ép buộc, không dùng lời hứa suông để dụ dỗ, mà dùng sự thấu hiểu nhân tâm, thấu hiểu những chấp niệm, những nỗi sợ hãi và những khao khát sâu kín của họ, để dẫn dắt họ đến lựa chọn mà chúng ta mong muốn?"
"Chính xác," Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn lấp lánh sự trí tuệ. "Việc ép buộc chỉ tạo ra phản kháng. Lời hứa hẹn chỉ tạo ra sự phụ thuộc. Nhưng việc để họ tự mình nhận ra rằng con đường của 'Nhân Đạo' là con đường tốt nhất cho chính họ, cho môn phái của họ, cho bang hội của họ, đó mới là sự thay đổi bền vững. Đó mới là cách để phá vỡ những 'chấp niệm' cố hữu của kỷ nguyên cũ, khi Thiên Đạo đã suy yếu và linh khí cạn kiệt khiến con người dễ dàng 'mất người' hơn bao giờ hết."
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, trong lòng nàng dấy lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng đã từng chứng kiến sức mạnh vô song của các tiên nhân, nhưng sức mạnh ấy thường đi kèm với sự lạnh lùng và vô cảm. Giờ đây, nàng thấy một sức mạnh khác, một sức mạnh đến từ trí tuệ và sự thấu hiểu, một sức mạnh không hủy diệt mà kiến tạo. Nàng nhận ra rằng, dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, đòi hỏi sự kiên nhẫn và tinh tế như Tạ Trần. Những gì hắn làm không phải là một phép thuật, mà là sự vận dụng cực hạn của quy luật nhân quả, một ván cờ vĩ đại mà hắn đang sắp đặt cho tương lai của nhân gian.
"Và đây mới chỉ là khởi đầu," Tạ Trần nói thêm, ánh mắt hắn lại hướng về tấm bản đồ, nơi những ký hiệu phức tạp của các phe phái vẫn còn đó. "Sự thay đổi hành vi của các lãnh đạo phe phái này chỉ là do tính toán lợi ích, không phải do thay đổi tư tưởng. Những 'tàn dư tư tưởng cũ' vẫn còn dai dẳng. Sẽ còn nhiều chấp niệm cần được hóa giải, nhiều sợi tơ nhân quả cần được gỡ rối. Nhưng qua những bước đi này, các ngươi sẽ dần hiểu rõ hơn về 'ván cờ' này, về cách mà chúng ta có thể kiến tạo một kỷ nguyên mới, không cần thành tiên, nhưng vẫn giữ trọn nhân tính."
Lăng Nguyệt và Dương Quân gật đầu. Họ đã trở thành những người hiểu rõ và có khả năng thực hiện triết lý của Tạ Trần, từng bước chuẩn bị cho vai trò lớn hơn của họ trong việc hướng dẫn tu sĩ hòa nhập nhân gian. "Nhân Đạo" của Tạ Trần, một con đường không dùng sức mạnh, mà dùng trí tuệ và sự thấu hiểu, đang dần hé mở, thắp lên một ngọn lửa hy vọng giữa chốn nhân gian loạn lạc, nơi ranh giới giữa tiên và phàm đã mờ nhạt, và Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.