Nhân gian bất tu tiên - Chương 779: Đàm Phán Giữa Tàn Dư: Gieo Mầm Nhân Đạo
Đêm trôi qua, mang theo những vì sao lấp lánh và nỗi niềm chất chứa của ba con người giữa Thành Vô Song. Ánh đèn pháp thuật dần lụi tàn, nhường chỗ cho vầng dương hé rạng. Trong thư phòng của Tạ Trần, không khí buổi sáng sớm tĩnh lặng như mặt hồ chưa gợn sóng, chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ, mang theo hơi sương lành lạnh.
Thư phòng, nơi Tạ Trần thường ẩn mình giữa những chồng sách cổ, phảng phất mùi giấy cũ, mực tàu và một chút hương trầm thanh tịnh. Ánh sáng ban mai xuyên qua ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống bàn trà bằng gỗ mun và những cuốn kinh thư chất chồng, tạo nên một khung cảnh vừa cổ kính vừa uyên thâm. Tạ Trần ng��i đó, thân hình gầy gò của một thư sinh nhưng lại ẩn chứa một khí chất trầm ổn đến lạ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn tựa như hai hồ nước tĩnh lặng, phản chiếu vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Hắn khẽ đặt chén trà xuống, hơi nóng từ trà còn vương vấn trên đầu ngón tay, cảm nhận sự sống đang bừng tỉnh bên ngoài bức tường thành.
Dạ Lan đứng đối diện, thân hình mảnh mai ẩn trong bộ y phục đen tuyền, tấm mạng che mặt càng tăng thêm vẻ bí ẩn. Trên tay nàng là một tấm bản đồ da dê cũ kỹ, chi chít những ký hiệu phức tạp: những chấm đỏ chói biểu thị các điểm tranh chấp khốc liệt, những vệt xanh lờ mờ là dấu vết của các bang hội nhỏ đang ngấm ngầm bành trướng, và những vòng tròn đen đậm là nơi linh khí đã cạn kiệt đến mức báo động, đẩy con người vào bước đường cùng. Giọng nói của nàng trầm thấp, đều đều như dòng suối nhỏ chảy qua ghềnh đá, nhưng mỗi lời thốt ra đều mang nặng sự thật trần trụi của nhân gian loạn lạc.
"Tình hình phức tạp hơn dự kiến, Tạ công tử," Dạ Lan bắt đầu, ánh mắt sắc sảo lướt qua từng chi tiết trên tấm bản đồ. "Sau khi Phục Cổ Môn tan rã, khoảng trống quyền lực không những không được lấp đầy mà còn bị xé nhỏ ra bởi hàng trăm phe phái khác nhau. Các tiểu tông môn từng bị Phục Cổ Môn áp bức nay vùng dậy, tranh giành tài nguyên, địa bàn một cách vô độ. Người phàm bị ảnh hưởng nặng nề, những làng mạc ven biên giới liên tục bị cướp bóc, đốt phá. Sự hỗn loạn đã lan rộng hơn chúng ta tưởng."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn trong bộ bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ nhưng ánh mắt ẩn chứa vẻ mệt mỏi cùng sự suy tư sâu sắc. Nàng đứng cạnh Dương Quân, người vẫn còn vẻ phẫn nộ rõ rệt trên gương mặt tuấn tú. Cả hai đều đã chứng kiến quá nhiều thảm cảnh trong những ngày qua, quá nhiều sự tàn khốc và ích kỷ của những kẻ tự xưng là tu sĩ. Trái tim họ, từng kiêu hãnh vì con đường tu tiên, nay dần nhận ra sự mục ruỗng từ bên trong của nó.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt trên tấm bản đồ, chạm vào những chấm đỏ chói. "Hỗn loạn là điều tất yếu khi trật tự cũ sụp đổ, Dạ Lan. Cái cần là một trật tự mới, không phải là thay thế quyền lực này bằng quyền lực khác. Những kẻ đang tranh giành kia, họ không hiểu rằng họ đang phá hoại chính nền móng mà họ đang cố gắng xây dựng. Linh khí ngày càng cạn kiệt, mỗi cuộc tranh giành tài nguyên là một nhát dao đâm vào mạch sống cuối cùng của thế giới này. Họ tựa như những con cá đang tranh giành từng giọt nước cuối cùng trong một vũng ao cạn, mà không nhận ra rằng cái ao lớn đang dần khô cạn."
Hắn dừng lại, ánh mắt chuyển từ tấm bản đồ sang Lăng Nguyệt và Dương Quân, vẻ mặt điềm tĩnh nhưng lời nói lại mang một trọng lượng ngàn cân. "Lăng Nguyệt, Dương Quân, các người sẽ là những người gieo mầm đầu tiên. Hãy cho họ thấy, cái giá của quyền lực cũ là gì, và lợi ích của Nhân Đạo không chỉ là lời hứa suông."
Dương Quân bước tới, ánh mắt đầy nhiệt huyết nhưng cũng chất chứa sự lo lắng. "Tạ công tử, những kẻ đó, họ chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt, không màng đến hậu quả. Chúng ta đã cố g���ng thuyết phục, nhưng họ quá cố chấp vào quyền lực và tu vi của mình. Họ sợ hãi việc từ bỏ những gì họ đã dày công gây dựng, sợ hãi trở thành phàm nhân."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người. "Sự sợ hãi là cội nguồn của mọi chấp niệm, Dương Quân. Họ sợ mất đi cái mà họ cho là 'sức mạnh' để tồn tại trong một thế giới đầy biến động. Nhưng chính sự chấp niệm đó lại là gông cùm trói buộc họ. Thiên Đạo suy yếu không chỉ là sự suy kiệt linh khí, mà còn là sự suy tàn của một tư tưởng, một niềm tin vào sức mạnh tuyệt đối. Khi niềm tin ấy sụp đổ, những kẻ bấu víu vào nó sẽ hoang mang, thậm chí trở nên điên cuồng."
Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. "Các người phải cho họ thấy, con đường mà ta đang kiến tạo không phải là sự từ bỏ, mà là một sự chuyển hóa. Không phải là đánh mất, mà là tìm thấy. Khi linh khí cạn kiệt hoàn toàn, khi ảo tưởng về tiên giới tan biến, tu vi sẽ trở thành một gánh nặng, một lời nguyền. Những kẻ có tu vi cao sẽ là những người đầu tiên bị 'mất người', bởi lẽ họ đã quá gắn bó với cái gọi là 'tiên tính', mà quên mất đi 'nhân tính' căn bản nhất."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ siết chặt bàn tay, đôi mắt nàng ánh lên vẻ kiên định mới. Nàng hiểu lời Tạ Trần. Nàng đã từng là một trong số những kẻ kiêu hãnh ấy, từng coi tu vi là tất cả. Nhưng những gì nàng chứng kiến, và những lời Tạ Trần đã nói, đã làm rung chuyển tận gốc rễ niềm tin của nàng. "Chúng ta sẽ làm gì để những kẻ ngoan cố đó thấy được con đường mới, Tạ công tử?"
Tạ Trần chỉ vào một vùng đất bị đánh dấu đỏ chói trên bản đồ, nơi một bang hội nhỏ đang tranh chấp dữ dội với một tiểu tông môn. "Đó là nơi những kẻ yếu thế nhất đang gánh chịu hậu quả. Hãy bắt đầu từ đó. Lấy thực tế mà nói, lấy sinh linh mà chứng minh. Không cần phải dùng lời lẽ cao siêu, chỉ cần cho họ thấy sự khác biệt giữa hai con đường."
Hắn quay lại nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. "Sợi tơ nhân qu��� có thể mỏng manh, nhưng khi được đan xen đủ nhiều, nó sẽ trở thành một tấm lưới vững chắc. Quá trình này sẽ rất dài, rất khó khăn, nhưng chúng ta không thể nản lòng. Sự mệt mỏi và khao khát ổn định của những tu sĩ nhỏ bé, những người tán tu đang mất phương hướng, chính là điểm tựa để chúng ta gieo mầm. Dù họ có hoài nghi, có kháng cự, nhưng tận sâu trong thâm tâm, họ vẫn khao khát một sự bình yên, một sự an toàn mà quyền lực cũ không thể mang lại."
Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra Thành Vô Song đang bừng sáng dưới ánh nắng ban mai. "Ván cờ này không chỉ là việc sắp đặt các thế lực, mà là gieo một niềm tin, một hy vọng vào tương lai của nhân gian. Một tương lai nơi sự trọn vẹn của con người không cần dựa vào bất kỳ Thiên Đạo hay tiên giới nào. Các người hãy đi, mang theo những gì đã được nhìn thấy, những gì đã được cảm nhận. Đó là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất mà chúng ta có."
Dương Quân gật đầu mạnh mẽ, vẻ do dự trong lòng đã tan biến, thay vào đó là quyết tâm sắt đá. Lăng Nguyệt khẽ cúi người, ánh mắt nàng đã không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự kiên định rạng rỡ. Họ rời khỏi thư phòng, mang theo sứ mệnh nặng nề nhưng cũng đầy ý nghĩa, bước vào ánh nắng ban mai của một ngày mới, nơi những sợi tơ nhân quả đầu tiên đang chờ được đan dệt.
***
Buổi trưa, Quán Trà Vọng Giang hiện lên giữa khung cảnh yên bình của Thành Vô Song, tựa như một bức tranh thủy mặc. Kiến trúc gỗ đơn giản của quán, với những đường nét mộc mạc, hài hòa với dòng sông uốn lượn bên ngoài. Từ ban công, người ta có thể ngắm nhìn con nước chảy lững lờ, nghe tiếng chim hót líu lo trong vòm lá và cảm nhận làn gió mát lành thổi từ mặt sông, mang theo hương đất ẩm và mùi hoa dại. Mùi trà thơm lừng thoang thoảng trong không khí, quyện với tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của khách hàng, tạo nên một bầu không khí thư thái, dễ chịu, hoàn toàn đối lập với sự căng thẳng đang diễn ra bên trong.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân ngồi đối diện với Trưởng Bang Hổ Phách và Cung chủ Thanh Vân. Bàn trà bằng gỗ lim bóng loáng, đặt giữa họ, nghi ngút khói trà long tỉnh. Dù không khí bên ngoài quán bình yên đến mấy, thì không gian nhỏ bé này lại đặc quánh sự đối đầu và hoài nghi.
Trưởng Bang Hổ Phách, với thân hình vạm vỡ, áo giáp da đơn giản nhưng lộ rõ vẻ từng trải giang hồ, cùng vết sẹo dài trên má, nhấp một ngụm trà nóng. Ánh mắt tinh ranh của y lướt qua Lăng Nguyệt và Dương Quân, rồi dừng lại ở chén trà, như thể đang cân nhắc điều gì. "Nhân Đạo? Nghe có vẻ hay ho đấy, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân công tử. Nhưng chúng ta, những kẻ lăn lộn trong giang hồ, cần gì đó cụ thể hơn. Tài nguyên? Địa bàn? Ai đảm bảo quyền lợi cho chúng ta khi linh khí ngày càng cạn kiệt, khi mà mỗi tấc đất, mỗi viên linh thạch đều đáng giá ngàn vàng? Nói suông liệu có lấp đầy được cái bụng đói của huynh đệ ta không?" Giọng y khàn khàn, mang đậm vẻ thực dụng và ngờ vực. Y không tin vào những lời hứa hẹn xa vời, mà chỉ nhìn vào lợi ích hiện hữu.
Cung chủ Thanh Vân, một phụ nữ trung niên với dung mạo thanh tú nhưng ánh mắt sắc lạnh, tay cầm phất trần trắng muốt, khẽ hất mái tóc đã điểm bạc. Nàng toát ra vẻ kiêu ngạo của một tu sĩ lâu năm, ánh mắt nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân như thể đang nhìn hai kẻ điên rồ. "Từ bỏ quyền lực tu sĩ? Hòa nhập vào phàm nhân? Chẳng lẽ muốn chúng ta vứt bỏ tu vi, trở thành người thường yếu ớt sao? Cái gọi là 'Nhân Đạo' của các vị, chẳng khác nào con đường diệt vong! Tu vi là nền tảng của sự tồn tại, là thứ bảo vệ chúng ta khỏi những hiểm nguy của thế gian. Từ bỏ nó, chúng ta còn lại gì? Chúng ta sẽ thành con mồi cho bất kỳ kẻ mạnh hơn nào, và cuối cùng cũng chỉ là một hạt bụi trong dòng thời gian mà thôi." Giọng nàng thanh tao nhưng chứa đựng sự cố chấp và sợ hãi sâu sắc. Nàng không thể chấp nhận viễn cảnh mất đi địa vị và sức mạnh đã dày công tu luyện.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén của nàng không chút dao động trước sự công kích. Nàng nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, tiếng va chạm khẽ khàng giữa sứ và gỗ vang lên trong không khí căng thẳng. "Con đường cũ đã dẫn đến sự suy tàn của Thiên Đạo. Quyền lực cá nhân, sự tranh giành vô độ, chỉ mang lại hỗn loạn và phá hoại. Các vị thấy đó, linh khí cạn kiệt, tài nguyên khô kiệt, nhưng các vị vẫn tiếp tục tranh giành. Kết quả là gì? Là những làng mạc bị tàn phá, là sinh linh vô tội phải chịu khổ, là chính các vị cũng không thể an ổn tu luyện."
Nàng hít một hơi thật sâu, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng. "Nhân Đạo mang lại sự ổn định, sự hỗ trợ lẫn nhau, và một tương lai bền vững hơn cho tất cả, kể cả những người có tu vi. Nó không phải là việc từ bỏ tu vi, mà là sử dụng tu vi một cách có ý nghĩa hơn, phục vụ cho sự phát triển chung của nhân gian. Khi nhân gian thịnh vượng, linh khí tự nhiên sẽ được hồi phục, dù chậm. Khi mọi người sống trong bình an, tu sĩ mới có thể thực sự tìm thấy con đường của mình, chứ không phải chìm đắm trong vòng xoáy tranh giành không hồi kết."
Dương Quân tiếp lời, vẻ mặt anh cương nghị. "Sức mạnh tu vi không còn là tất cả trong một kỷ nguyên mà Thiên Đạo đang suy yếu. Nếu không có nền tảng nhân gian vững chắc, thì tu vi dù cao cũng chỉ là cát trên sa mạc, sẽ bị gió cuốn đi bất cứ lúc nào. Các vị cứ nghĩ rằng mình đang mạnh, đang kiểm soát, nhưng trên thực tế, các vị đang tự cô lập mình, tự đào mồ chôn cho chính tương lai của mình. Khi không còn người phàm để các vị cai trị, không còn nguồn lực để các vị khai thác, thì 'quyền lực' mà các vị đang cố chấp sẽ trở thành vô nghĩa."
Trưởng Bang Hổ Phách cười khẩy, giọng điệu đầy mỉa mai. "Nói nghe hay đấy, nhưng ai tin? Chúng ta đã thấy quá nhiều lời hứa hẹn từ các tông môn lớn, cuối cùng c��ng chỉ là để củng cố quyền lực của họ. Cái gọi là 'Nhân Đạo' này, chẳng phải là một cách để các vị thu phục chúng ta, biến chúng ta thành công cụ cho mục đích của các vị sao?" Y vẫn nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân với ánh mắt dò xét, không giấu nổi sự nghi ngờ về động cơ thực sự của họ. Y đã quá quen với quy luật cá lớn nuốt cá bé, không tin rằng có sự hợp tác nào mà không có một kẻ đứng trên.
Cung chủ Thanh Vân cũng phụ họa: "Đúng vậy! Chúng ta là tu sĩ, không phải phàm nhân. Việc hòa nhập vào cộng đồng phàm nhân chẳng khác nào tự hạ thấp mình. Liệu một phàm nhân có thể hiểu được sự khổ luyện, sự hy sinh mà chúng ta đã bỏ ra để đạt được tu vi này không? Họ sẽ chỉ coi chúng ta là dị loại, là những kẻ có sức mạnh đáng sợ mà thôi." Nàng lo sợ bị mất đi sự tôn kính, sự kính sợ mà tu sĩ vẫn luôn nhận được từ người phàm.
Lăng Nguyệt Tiên Tử thở dài, một tiếng thở dài nhẹ tựa mây khói, nhưng chứa đựng sự mệt mỏi trước sự cố chấp này. "Không ai bắt các vị từ bỏ tu vi, thưa Trưởng Bang, Cung ch��. Chúng tôi chỉ muốn các vị nhìn nhận lại giá trị của nó. Tu vi không phải là để áp bức, để tranh giành, mà là để bảo vệ, để kiến tạo. Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, đó là một thực tế không thể chối cãi. Nếu không thay đổi, tất cả chúng ta sẽ cùng chìm đắm. 'Nhân Đạo' là một con thuyền, các vị có thể chọn lên thuyền cùng chúng tôi, hoặc đứng trên bờ nhìn con thuyền trôi đi, và cuối cùng bị dòng nước cuốn trôi."
Dương Quân nhìn thẳng vào mắt Trưởng Bang Hổ Phách. "Sự ổn định mà chúng tôi mang lại không phải là ảo ảnh. Chúng tôi đã và đang xây dựng Thành Vô Song, nơi người phàm và tu sĩ có thể chung sống, nơi những tài nguyên được khai thác một cách bền vững, nơi tri thức được chia sẻ. Các vị có thể đến, nhìn tận mắt. Nếu các vị tiếp tục tranh giành nhỏ lẻ, sớm muộn gì cũng sẽ bị tiêu diệt bởi những kẻ mạnh hơn hoặc bởi chính sự cạn kiệt của tài nguyên. Hãy nghĩ đến lợi ích lâu dài, không phải là những miếng mồi nhỏ vụn trước mắt."
Cuộc đối thoại tiếp tục kéo dài, với Lăng Nguyệt và Dương Quân kiên trì dùng lý lẽ, phân tích hệ quả của việc cố chấp vào quyền lực cũ và những lợi ích dài hạn của sự hợp tác, của việc hòa nhập vào một trật tự mới. Trưởng Bang Hổ Phách và Cung chủ Thanh Vân vẫn giữ thái độ hoài nghi, thậm chí có chút mỉa mai, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt họ, đã có một tia dao động rất nhỏ. Những lời của Lăng Nguyệt và Dương Quân, dù chưa thể thuyết phục hoàn toàn, nhưng đã gieo những hạt mầm suy nghĩ mới vào lòng họ, những hạt mầm của sự bất an và tò mò về một con đường khác, một con đường mà họ chưa từng nghĩ đến.
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân rời Quán Trà Vọng Giang, mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng không kém phần kiên định. Những lời của Trưởng Bang Hổ Phách và Cung chủ Thanh Vân vẫn còn văng vẳng bên tai, như một lời nhắc nhở về sự khó khăn của con đường phía trước. Họ đã đi qua nhiều thôn làng, chứng kiến nhiều bi kịch, và giờ đây, bước chân họ dẫn đến Thôn Lạc Hồng, một nơi lẽ ra phải yên bình nhưng giờ đây lại mang dấu vết của sự tàn phá.
Thôn Lạc Hồng nằm ẩn mình giữa những cánh đồng xanh tốt, bên cạnh một con suối nhỏ chảy róc rách. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái rơm, tường đất, nép mình dưới bóng cây cổ thụ, tạo nên một khung cảnh thôn dã bình dị. Mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ, mùi cỏ cây, mùi khói bếp vương vấn trong không khí, hòa quyện với tiếng chim hót véo von và tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bầu không khí vốn dĩ thanh bình và ấm cúng. Nhưng hôm nay, sự yên bình đó đã bị phá vỡ.
Khi Lăng Nguyệt và Dương Quân bước vào làng, họ không thấy tiếng trẻ con nô đùa hay tiếng người dân lao động. Thay vào đó là một sự im lặng nặng nề, xen lẫn tiếng khóc thút thít yếu ớt. Một số ngôi nhà bị đốt cháy dở, mái rơm đổ nát, tường đất ám khói đen kịt. Những đồ vật gia dụng vương vãi khắp nơi, cho thấy một cuộc cướp bóc tàn bạo vừa diễn ra. Mùi khói và mùi máu tanh nhẹ phảng phất trong không khí, như một vết thương chưa lành của nhân gian.
Dương Quân nghiến răng, ánh mắt anh tóe lửa phẫn nộ. "Đây là hậu quả của sự tranh giành vô nghĩa! Họ chỉ nghĩ đến quyền lợi của bản thân mà không màng đến sinh linh vô tội! Những kẻ tự xưng là tu sĩ, lại hành xử còn tệ hơn cả dã thú!" Anh nhìn thấy một cụ già đang ôm đứa cháu nhỏ bị thương, run rẩy trong sợ hãi. Cảnh tượng này càng khiến lý tưởng về 'Nhân Đạo' trong anh thêm vững chắc. Sự giằng xé nội tâm giữa việc dùng sức mạnh để trấn áp và kiên trì dùng lý lẽ thuyết phục lại trỗi dậy, nhưng anh biết Tạ Trần sẽ không chấp nhận con đường bạo lực.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẻ mặt trầm giọng, bước đến bên một người đàn ông trung niên đang nằm co quắp bên vệ đường, máu chảy từ vết thương trên vai. "Sức mạnh mà không có nhân tính, chỉ là tai họa." Nàng nói, giọng nàng lạnh lùng nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự xót xa. Nàng quỳ xuống, bàn tay ngọc ngà khẽ đặt lên vết thương của người đàn ông. Một luồng linh lực tinh khiết, ấm áp từ lòng bàn tay nàng truyền sang, bao bọc vết thương, giúp cầm máu và làm dịu cơn đau. Đây không phải là linh lực mạnh mẽ để chiến đấu, mà là linh lực của sự cứu rỗi, của lòng từ bi.
Một Tán Tu Lão Giả, tóc bạc phơ, lưng còng, ánh mắt mờ đục nhưng ẩn chứa sự từng trải, đang dùng cỏ dại đắp lên vết thương cho một người phụ nữ khác. Ông lão nhìn thấy hành động của Lăng Nguyệt, đôi mắt mờ đục bỗng lóe lên vẻ kinh ngạc. "Các vị... các vị không giống những tu sĩ khác." Giọng ông lão run rẩy, đầy vẻ mệt mỏi và hy vọng. "Họ chỉ biết cướp bóc, giết chóc. Chúng tôi đã quá mệt mỏi với cuộc sống bất an này rồi. Mỗi ngày đều là một cuộc chiến sinh tồn, không biết khi nào tai họa sẽ ập đến." Ông lão đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc, quá nhiều tu sĩ 'mất người' vì linh khí cạn kiệt và sự tranh giành quyền lực.
Dương Quân bước đến, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Tán Tu Lão Giả, đầy chân thành. "Chúng tôi muốn mang đến một con đường khác, nơi mọi người đều được an cư lạc nghiệp, không phải sống trong sợ hãi." Anh dừng lại, nhìn quanh những gương mặt hoảng sợ, những đôi mắt chất chứa nỗi đau. "Sự tranh giành quyền lực giữa các tông môn, các bang hội, cuối cùng chỉ mang lại sự hủy diệt. Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, nhưng họ vẫn không ngừng tranh đấu, như những kẻ thiêu thân lao vào lửa."
Anh bắt đầu kể về triết lý 'Nhân Đạo' một cách đơn giản, dễ hiểu, không dùng những thuật ngữ cao siêu. Anh nói về sự cần thiết của việc chung sống hòa bình, của sự hỗ trợ lẫn nhau giữa người phàm và tu sĩ. Anh nói về việc xây dựng một xã hội nơi tri thức được chia sẻ, nơi những kẻ có tu vi sử dụng sức mạnh của mình để bảo vệ, để kiến tạo, chứ không phải để áp bức. Anh nhấn mạnh rằng, chỉ khi nhân gian vững mạnh, thì tu sĩ mới có thể thực sự tìm thấy giá trị của mình.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi đã ổn định vết thương cho người đàn ông, cũng quay sang nhìn Tán Tu Lão Giả. "Mỗi người chúng ta đều là một phần của nhân gian này. Khi một phần đau khổ, toàn bộ sẽ không thể bình yên." Nàng nói, giọng điệu đã dịu đi rất nhiều, không còn vẻ lạnh lùng thường thấy. Hành động trực tiếp dùng linh lực chữa trị của nàng đã làm lay động không ch��� Tán Tu Lão Giả mà còn cả những người dân làng đang chứng kiến. Họ nhìn nàng với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa xen lẫn hy vọng.
Tán Tu Lão Giả nhìn Lăng Nguyệt, rồi nhìn Dương Quân, ánh mắt mờ đục của ông lão bỗng sáng lên một tia hy vọng yếu ớt nhưng kiên cường. Ông đã sống đủ lâu để chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, sự thay đổi của thế gian. Ông đã từng hoài nghi, từng tuyệt vọng. Nhưng những lời nói chân thành và hành động từ bi của hai vị tu sĩ trẻ này đã gieo vào lòng ông một hạt mầm mới. Ông cảm thấy sự mệt mỏi của mình được chia sẻ, và một con đường khác dường như đang hé mở.
Dương Quân và Lăng Nguyệt ở lại Thôn Lạc Hồng một thời gian, giúp đỡ dân làng dựng lại nhà cửa, trấn an tinh thần họ. Hành động của họ không chỉ là sự giúp đỡ vật chất, mà còn là gieo niềm tin. Họ chứng minh rằng, không phải tất cả tu sĩ đều vô cảm, đều tham lam. Có những người vẫn còn giữ được 'nhân tính' của mình, vẫn còn khao khát một thế giới tốt đẹp hơn.
Dù quá trình này đầy khó khăn, và sự kh��ng cự từ tư tưởng cũ vẫn còn rất mạnh mẽ, nhưng qua những hành động cụ thể này, Lăng Nguyệt và Dương Quân đã chứng minh rằng họ không chỉ là người nói, mà còn là người làm. Họ đang từng bước, từng bước một, dệt nên những sợi tơ nhân quả đầu tiên cho "Nhân Đạo" của Tạ Trần, thắp lên ngọn lửa hy vọng giữa chốn nhân gian loạn lạc. Sự mệt mỏi và khao khát ổn định của những tu sĩ như Tán Tu Lão Giả chính là minh chứng cho thấy, dù chậm, nhưng "Nhân Đạo" đang tìm thấy những người ủng hộ tiềm năng, những người sẽ cùng chung tay kiến tạo một kỷ nguyên mới.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.