Nhân gian bất tu tiên - Chương 778: Mạng Lưới Nhân Quả: Gieo Hạt Giữa Hỗn Loạn
Gió đêm lướt qua lan can, mang theo hơi lạnh từ dòng sông vờn nhẹ vạt áo vải bố của Tạ Trần, khép lại một ngày dài của những suy tư và dự liệu. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đã chuyển sang màu tím sẫm, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu nhấp nháy, tựa như những chấm phá vô định trên bức màn vĩ đại của vận mệnh. Ván cờ này mới chỉ bắt đầu, và sự sụp đổ của Thiên Đạo cũ đã mở ra một kỷ nguyên đầy rẫy bất ổn, nhưng cũng đầy hứa hẹn cho một "Nhân Đạo" mới. Hắn, một phàm nhân, một kiến trúc sư thầm lặng của "ván cờ nhân quả", sẽ tiếp tục sống một đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của hắn sẽ còn mãi, định hình một tương lai mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, chỉ cần giữ trọn nhân tính của mình. Đó là ván cờ lớn nhất, và hắn tin rằng, trí tuệ và sự thấu hiểu mới là chìa khóa để giành chiến thắng cuối cùng.
Đêm khuya tại Thành Vô Song, dù cho sự hỗn loạn đang len lỏi từ những vùng biên viễn, nơi tàn dư Phục Cổ Môn tan rã, thì trung tâm của thành phố này vẫn giữ lấy vẻ sầm uất và náo nhiệt riêng của nó. Từ trong thư phòng của Tạ Trần, ánh nến lung linh hắt bóng lên những giá sách cao ngất, phủ một màu vàng ấm lên tấm bản đồ thế cục được trải rộng trên mặt bàn gỗ lim. Bên ngoài, dù đã về khuya, vẫn còn nghe vọng lại tiếng rao hàng cuối cùng của một vài thương nhân vội vã, tiếng xe ngựa lộc cộc trên những con đường lát đá, và cả tiếng nhạc du dương từ một tửu lầu nào đó vẫn chưa chịu ngủ yên. Mùi hương liệu quý phái từ các cửa hàng lớn hòa lẫn với mùi khói bếp còn vương vấn và hương hoa dạ lý dịu dàng từ các khu vườn trong thành, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác phức tạp nhưng quen thuộc. Bầu không khí nơi đây vẫn tràn đầy sức sống, một sức sống mãnh liệt của nhân gian, bất chấp sự suy yếu của Thiên Đạo và những biến động đang diễn ra.
Tạ Trần ngồi thẳng lưng trước bàn, thân hình gầy gò của hắn như bị nuốt chửng bởi chiếc ghế gỗ lớn, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh nến càng thêm phần thư sinh, nhưng không hề yếu ớt. Ngón tay thon dài của hắn lướt nhẹ trên tấm bản đồ, điểm qua những địa danh, những đường biên giới tưởng chừng vô tri, nhưng lại ẩn chứa vô vàn sợi tơ nhân quả chằng chịt. Dạ Lan đứng đối diện, y phục đen tuyền ôm lấy thân hình mảnh mai, chiếc mạng che mặt che đi dung nhan, chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo đang tập trung cao độ. Nàng vừa trở về sau chuyến đi thu thập tin tức, và giọng nói của nàng trầm ổn, chuyên nghiệp, phá vỡ sự tĩnh lặng của thư phòng.
"Tình hình các bang hội nhỏ như Hổ Phách Bang, Thanh Long Môn, cùng các tiểu tông môn như Thanh Vân Cung đang tranh giành quyết liệt các mỏ linh thạch, linh thảo mà Phục Cổ Môn bỏ lại, công tử," Dạ Lan bắt đầu, ánh mắt nàng dõi theo cử chỉ của Tạ Trần trên bản đồ. "Xung đột nhỏ đã bùng phát ở ba khu vực. Các tu sĩ tan rã từ Phục Cổ Môn cũng đang tìm kiếm chỗ dựa mới, tạo nên sự hỗn loạn khó lường. Hầu hết đều đổ về các thành trì lớn, hoặc tụ tập thành những nhóm nhỏ, hành sự vô pháp vô thiên."
Tạ Trần khẽ gật đầu, ngón tay hắn dừng lại trên một vùng đất màu mỡ từng là lãnh địa của Phục Cổ Môn. Hắn hình dung ra cảnh tượng hỗn loạn ở đó, những tiếng gầm gào của kẻ mạnh, sự sợ hãi của kẻ yếu, và lòng tham vô đáy của con người. "Họ vẫn nhìn vào quyền lực và sức mạnh," Tạ Trần trầm ngâm, giọng nói trầm ấm nhưng lại chứa đựng một sự thấu suốt đáng sợ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của giấy cũ và mực mới trong thư phòng, một mùi hương gợi nhớ về tri thức và sự tĩnh tại. "Nhưng trong thời buổi Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, sức mạnh không còn là vĩnh cửu. Mọi thứ đều có giới hạn, ngay cả cái gọi là 'tiên lực' cũng chỉ là một dạng năng lượng hữu hạn, có thể bị cạn kiệt. Nếu cứ mãi tranh giành, đến một lúc nào đó, tất cả sẽ cùng cạn kiệt, và thứ còn lại chỉ là tàn tro." Hắn dừng lại, đôi mắt sâu thẳm lướt qua gương mặt Dạ Lan. "Chúng ta cần gieo vào họ một hạt giống khác. Một mạng lưới liên kết dựa trên sự tồn vong chung, chứ không phải sự thôn tính."
Dạ Lan lặng lẽ ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ, không bỏ sót một lời nào của Tạ Trần. Nàng đã quen với cách suy nghĩ khác biệt của hắn, cách hắn nhìn nhận mọi vấn đề không phải qua lăng kính của tu tiên giả, mà là qua lăng kính của nhân quả, của lẽ thường. "Mạng lưới liên kết... Công tử có ý định gì?" nàng hỏi, giọng nói mang chút tò mò.
Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, như đang hình dung một kiến trúc vô hình trong tâm trí. Khi mở mắt ra, đôi mắt ấy như chứa đựng cả một thế giới. "Nó không phải là một liên minh quyền lực thông thường, Dạ Lan. Một liên minh được xây dựng trên sự sợ hãi hay lợi ích nhất thời sẽ tan rã ngay khi một trong hai yếu tố đó biến mất. 'Mạng lưới nhân quả' ta nói đến là một hệ thống các mối quan hệ tương hỗ, nơi mỗi hành động đều tạo ra hệ quả lan tỏa, khuyến khích sự hợp tác để đảm bảo sự ổn định chung. Tựa như những sợi tơ nhện, thoạt nhìn mỏng manh, nhưng khi đan xen vào nhau lại tạo thành một tấm lưới vững chắc, có thể hứng chịu phong ba bão táp. Mỗi bang phái, mỗi tông môn, mỗi cá nhân đều là một mắt xích, một sợi tơ trong tấm lưới ấy. Nếu một mắt xích bị đứt gãy, cả tấm lưới sẽ rung chuyển. Nếu một sợi tơ bị kéo căng quá mức, nó sẽ đứt, và làm yếu đi toàn bộ cấu trúc."
Hắn nhấp một ngụm trà nguội trên bàn, vị chát nhẹ nhàng làm dịu đi sự căng thẳng trong tâm trí. "Chúng ta sẽ không dùng vũ lực để ép buộc họ. Vũ lực chỉ sinh ra phản kháng. Chúng ta sẽ dùng lý lẽ, dùng sự thật, dùng những bài học nhãn tiền từ sự sụp đổ của Phục Cổ Môn để chỉ cho họ thấy con đường mà họ đang đi sẽ dẫn đến đâu. Chúng ta sẽ cho họ thấy rằng, trong một thế giới mà Thiên Đạo đang dần tan rã, không có kẻ mạnh nào có thể tự mình đứng vững. Chỉ có sự đoàn kết, sự tương trợ, sự thấu hiểu lẫn nhau mới là con đường duy nhất để tồn tại và kiến tạo một kỷ nguyên mới." Tạ Trần dùng ngón tay lướt nhẹ trên bản đồ, điểm vào các khu vực tranh chấp, rồi lại vẽ một đường tròn lớn bao trùm toàn bộ. "Từ những cuộc xung đột nhỏ nhất, đến những quyết sách lớn nhất, tất cả đều tạo nên nhân quả. Nhiệm vụ của chúng ta là uốn nắn những sợi tơ nhân quả ấy, hướng chúng về một mục đích chung: sự tồn tại và phát triển của nhân gian."
Dạ Lan gật đầu, đôi mắt sắc sảo của nàng như có thêm một tia sáng hiểu biết. "Nghĩa là, chúng ta sẽ không chỉ giải quyết các vấn đề bề mặt, mà còn thay đổi tận gốc rễ tư duy của họ, từ bỏ chấp niệm về sức mạnh tuyệt đối?"
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang ý vị sâu xa. "Chính xác. Sức mạnh, quyền lực chỉ là những công cụ. Quan trọng là cách chúng ta sử dụng chúng, và mục đích mà chúng ta hướng tới. Khi con người ta quá mê muội vào công cụ, họ sẽ quên đi mục đích thật sự, và tự đánh mất chính mình, tự đánh mất nhân tính. Đó là cái giá của việc 'thành tiên' trong một Thiên Đạo đã suy yếu. Chúng ta phải cho họ thấy rằng, con đường 'Nhân Đạo' không phải là sự từ bỏ sức mạnh, mà là sự kiểm soát nó, sử dụng nó một cách có ý thức, để phục vụ cho sự trọn vẹn của con người, chứ không phải là sự tha hóa." Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao giờ đây đã lấp lánh rực rỡ hơn. "Đó là một ván cờ lớn, Dạ Lan. Một ván cờ mà mỗi nước đi đều phải tính toán kỹ lưỡng, không chỉ cho hiện tại, mà còn cho cả vạn năm sau." Dạ Lan cúi đầu, ghi chép nốt những dòng cuối cùng. Nàng hiểu rằng, công việc của họ mới chỉ bắt đầu.
***
Giữa trưa hôm sau, tại Quán Trà Vọng Giang, không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Kiến trúc gỗ đơn giản của quán trà, với ban công mở rộng nhìn ra dòng sông hiền hòa, tạo cảm giác yên bình và thư thái. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ ven bờ, cùng mùi trà thơm thoang thoảng và hương hoa cỏ dại từ bờ sông, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh thanh tịnh. Nắng nhẹ chiếu qua khung cửa sổ, rải những đốm sáng vàng óng lên mặt bàn gỗ mộc mạc, nơi Tạ Trần đang ngồi đối diện với hai nhân vật quan trọng đại diện cho những thế lực mới nổi: Trưởng Bang Hổ Phách và Cung chủ Thanh Vân.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. Ngoại hình thư sinh, áo vải bố cũ kỹ không một chút phô trương, tương phản hoàn toàn với vẻ cường tráng và có phần phô trương của Trưởng Bang Hổ Phách, người đang mặc bộ y phục thêu chỉ vàng lấp lánh, ánh mắt sắc bén liên tục dò xét. Cung chủ Thanh Vân, một lão già với gương mặt già nua nhưng ánh mắt tinh ranh, mặc đạo bào cũ kỹ nhưng vẫn toát lên vẻ cao ngạo của tu sĩ, ngồi bên cạnh, tay vuốt chòm râu bạc. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, ngồi bên phải Tạ Trần. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quan sát mọi động thái, thỉnh thoảng liếc nhìn những biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt hai vị khách đối diện. Dương Quân, anh tuấn trong đạo bào lam nhạt, ngồi bên trái Tạ Trần, ánh mắt rực lửa nhiệt huyết và có phần nóng nảy. Anh siết nhẹ nắm đấm dưới bàn, cố gắng kìm nén sự khó chịu trước thái độ của đối phương.
Cuộc đối thoại bắt đầu với những lời lẽ xã giao rỗng tuếch, nhưng nhanh chóng chuyển sang chủ đề chính: lợi ích và quyền lực trong bối cảnh khoảng trống quyền lực sau sự sụp đổ của Phục Cổ Môn.
"Mạng lưới? Liên kết? Nghe có vẻ hay tai, Tạ công tử," Trưởng Bang Hổ Phách mở lời, giọng điệu mang vẻ khinh khỉnh, hắn đưa chén trà lên nhấp một ngụm, ánh mắt không hề che giấu sự dò xét và ngờ vực. "Nhưng cuối cùng, sức mạnh mới là lẽ phải. Kẻ yếu thì bị thôn tính, đó là quy luật tự nhiên, ngàn đời nay vẫn vậy. Các ngài muốn chúng ta hợp tác, nhưng hợp tác để làm gì? Để chia sẻ tài nguyên ư? Để từ bỏ những gì chúng ta đã giành được?" Hắn đặt mạnh chén trà xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng sắc lạnh, như một lời thách thức. "Hổ Phách Bang chúng ta không phải là lũ yếu đuối cần sự bảo bọc. Chúng ta có khả năng tự cường, tự vệ, và tự phát triển."
Cung chủ Thanh Vân, với vẻ thận trọng hơn, nhưng không kém phần tính toán, tiếp lời: "Trưởng Bang Hổ Phách nói đúng. Chúng ta cần đảm bảo lợi ích cho tông môn. Nếu không có sự đảm bảo về tài nguyên, về địa vị, thì hợp tác để làm gì? Thiên Đạo suy yếu, linh khí ngày càng cạn kiệt, ai cũng muốn giành lấy chút linh khí cuối cùng để củng cố bản thân, để tránh bị đào thải. Nếu cứ mãi nhượng bộ, Thanh Vân Cung chúng ta sẽ sớm biến mất trong dòng chảy hỗn loạn này." Ông ta vuốt chòm râu bạc, ánh mắt tinh ranh liếc nhìn Tạ Trần, như muốn thăm dò xem Tạ Trần có thể đưa ra điều kiện gì để hấp dẫn họ. "Tiên môn không còn uy tín, Thiên Đạo không còn kiềm chế, đây là thời cơ để những kẻ có thực lực vươn lên, không phải là lúc để bàn về những thứ mơ hồ như 'liên kết' hay 'Nhân Đạo'."
Dương Quân không thể kiềm chế được nữa, giọng anh có phần nóng nảy, hai tay siết chặt thành nắm đấm dưới bàn. "Các vị không thấy hậu quả của sự tranh giành sao? Phục Cổ Môn sụp đổ chính là bài học nhãn tiền! Một thế lực hùng mạnh như vậy, chỉ vì cố chấp vào lối tư duy cũ, vào việc tranh giành sức mạnh hư ảo mà tự hủy diệt. Các vị vẫn muốn đi theo vết xe đổ đó sao? Chỉ có hợp tác mới có thể tồn tại trong thời buổi này, khi mọi thứ đang dần tan rã. Một mình các vị có thể chống lại được Thiên Đạo khi nó nổi giận, hay chống lại sự cạn kiệt của linh khí sao?"
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ đưa tay ra, đặt nhẹ lên cánh tay Dương Quân, như một lời nhắc nhở giữ bình tĩnh. Nàng quay sang Trưởng Bang Hổ Phách và Cung chủ Thanh Vân, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo sự uy nghiêm của một vị tiên tử. "Dương Quân nói không sai. Sức mạnh hữu hình có thể cạn kiệt, nhưng sự gắn kết của nhân tâm thì vĩnh cửu. Điều Tạ công tử nói không phải là thứ để tranh giành, mà là thứ để kiến tạo. Các vị có thể đo lường được giá trị của một mỏ linh thạch, một đám linh thảo, nhưng các vị có thể đo lường được giá trị của sự bình yên, của một cộng đồng vững mạnh, của một tương lai mà con người không cần phải lo lắng về sự diệt vong không?" Đôi mắt nàng khẽ nheo lại, một tia mệt mỏi ẩn sâu trong ánh nhìn. "Cái giá của sự tham lam và cố chấp, đến cuối cùng, sẽ còn đắt hơn bất cứ mỏ linh thạch nào."
Tạ Trần, từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ mặt bình thản, ánh mắt thâm sâu của hắn như nhìn thấu mọi suy nghĩ trong lòng hai vị khách. Hắn chậm rãi đặt chén trà xuống, tạo ra một âm thanh nhỏ nhẹ nhưng lại thu hút mọi sự chú ý. "Tranh giành chỉ tạo ra tàn tro," hắn nói, giọng điềm tĩnh nhưng mỗi lời nói lại nặng tựa ngàn cân. "Hợp tác sẽ tạo ra nền móng. Các vị có thể không tin, nhưng 'Nhân Đạo' không phải là lời hứa hão, mà là sự thật hiển nhiên của nhân quả. Mọi hành động đều có hệ quả. Khi các vị cố gắng giành lấy lợi ích cho riêng mình bằng mọi giá, các vị không chỉ gây hại cho người khác, mà còn đang tự đào hố chôn mình. Bởi vì, trong một thế giới đang suy yếu, mọi tài nguyên đều hữu hạn. Càng tranh giành, càng đẩy nhanh quá trình cạn kiệt."
Hắn dừng lại, nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát lan tỏa trong miệng, rồi tiếp tục. "Một ngày nào đó, khi linh khí cạn kiệt hoàn toàn, khi các công pháp tu tiên không còn hiệu nghiệm, khi Thiên Đạo không còn có thể duy trì sự sống, các vị sẽ hiểu, thứ duy nhất có thể bảo vệ chúng ta không phải là một công pháp cường đại, một thanh thần binh sắc bén, mà là một cộng đồng vững mạnh, một mạng lưới tương trợ lẫn nhau. Bởi vì, khi đó, tất cả chúng ta đều sẽ trở về làm phàm nhân. Và cái quý giá nhất của phàm nhân, chính là sự gắn kết, là nhân tính." Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt Trưởng Bang Hổ Phách, rồi sang Cung chủ Thanh Vân. "Các vị có thể tiếp tục con đường cũ, tiếp tục tranh giành, để rồi một ngày nào đó nhận ra mình chỉ còn lại một mình giữa biển hoang tàn. Hoặc, các vị có thể bắt đầu xây dựng, bắt đầu gieo những hạt giống hợp tác, để tạo ra một tương lai mà con người có thể sống trọn vẹn, không cần thành tiên, nhưng vẫn giữ được nhân tính của mình."
Trưởng Bang Hổ Phách khinh khỉnh nhấp trà một lần nữa, nhưng động tác của hắn đã không còn vẻ ngạo mạn như trước, ánh mắt lộ rõ vẻ dò xét và hoài nghi. Cung chủ Thanh Vân trầm ngâm vuốt râu, đôi mắt tinh ranh của ông ta chớp chớp, như đang tính toán điều gì đó trong đầu. Họ không nói gì, nhưng sự im lặng ấy đã nói lên nhiều điều. Tạ Trần giữ vẻ mặt bình thản, không biểu lộ cảm xúc, như thể hắn đã dự liệu được phản ứng này. Lăng Nguyệt thở dài nhẹ, đôi mắt nàng khẽ cụp xuống, dường như đã quá quen với sự cố chấp của thế nhân. Dương Quân vẫn còn vẻ băn khoăn, nhưng không nói thêm, chỉ khẽ siết chặt nắm đấm dưới bàn, cảm nhận sự căng thẳng trong không khí, một sự căng thẳng vô hình nhưng nặng trĩu.
***
Hoàng hôn buông xuống Thành Vô Song, nhuộm cả bầu trời một màu cam đỏ rực rỡ, rồi dần chuyển sang tím sẫm, báo hiệu một đêm nữa sắp đến. Trên những con đường lát đá, dòng người vẫn tấp nập, nhưng không còn sự vội vã, thay vào đó là vẻ thư thái của những người trở về nhà sau một ngày làm việc. Tiếng rao hàng đã thưa thớt, nhường chỗ cho tiếng cười nói ấm áp từ những gia đình, tiếng nhạc nhẹ nhàng từ các tửu lầu và tiếng gió nhẹ mơn man qua những mái nhà. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố bắt đầu lan tỏa, hòa cùng mùi hương hoa dạ lý dịu dàng, tạo nên một không khí ấm cúng và quen thuộc. Ánh đèn pháp thuật bắt đầu lung linh thắp sáng các con phố, tô điểm cho Thành Vô Song một vẻ đẹp huyền ảo.
Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Dương Quân bước đi chậm rãi trên con đường lát đá dẫn về thư phòng của hắn, sau cuộc gặp gỡ đầy căng thẳng tại Quán Trà Vọng Giang. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt suy tư, khẽ lắc đầu. "Họ bị lợi ích che mắt quá sâu, Tạ công tử. E rằng muốn họ từ bỏ tư duy cũ không phải chuyện một sớm một chiều. Những lời nói của công tử tuy thấu tình đạt lý, nhưng đối với những kẻ đã quen với việc tranh giành, đó chỉ là những lý thuyết viển vông." Nàng thở dài, cảm nhận sự mệt mỏi len lỏi trong tâm trí. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự cố chấp, quá nhiều lòng tham trong giới tu sĩ, và đôi khi, nàng cảm thấy nản lòng.
Dương Quân, vẫn còn vẻ bực bội, bước nhanh hơn một chút, giọng nói anh lộ rõ sự bất lực và muốn hành động. "Nếu cứ thế này, chúng ta sẽ mất quá nhiều thời gian, Tạ công tử. Sự hỗn loạn sẽ ngày càng lan rộng, và nhân gian sẽ càng khổ sở. Liệu chúng ta có nên dùng biện pháp mạnh hơn để trấn áp những kẻ ngoan cố, để họ thấy rõ hậu quả của việc chống lại 'Nhân Đạo'?" Anh quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy nhiệt huyết nhưng cũng chất chứa sự lo lắng. Anh không thể hiểu tại sao Tạ Trần lại có thể kiên nhẫn đến vậy trước những kẻ thiển cận và tham lam.
Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn khẽ dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào lớp vỏ cây sần sùi, cảm nhận sự sống bền bỉ của nó. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn về phía những mái nhà dần chìm vào bóng tối, nơi ánh đèn pháp thuật bắt đầu thắp sáng. "Sức mạnh chỉ tạo ra sự khuất phục tạm thời, Dương Quân, không tạo ra sự gắn kết bền vững. Sự khuất phục ấy sẽ tan biến ngay khi sức mạnh không còn hoặc khi có một sức mạnh lớn hơn xuất hiện. 'Mạng lưới nhân quả' ta nói đến cần thời gian để đan dệt, từng sợi tơ một. Mỗi cuộc đối thoại, mỗi lời lý lẽ, mỗi bài học nhãn tiền đều là một sợi tơ. Chúng ta đang gieo hạt, và hạt giống cần thời gian để nảy mầm, để đâm chồi, để bén rễ sâu vào lòng đất." Giọng nói của hắn trầm ấm, chứa đựng sự kiên nhẫn vô hạn, như dòng sông chảy mãi không ngừng.
Hắn quay lại nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh nhưng ánh mắt ẩn chứa một niềm tin vững chắc. "Sự hỗn loạn này là hệ quả tất yếu của một kỷ nguyên đang tàn lụi. Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, những trật tự cũ sụp đổ. Đây là một quá trình thanh lọc tàn khốc, nhưng cần thiết. Nhưng cũng chính là cơ hội để những giá trị mới được hình thành, nếu chúng ta đủ kiên nhẫn và kiên định. Những kẻ cố chấp vào lối tư duy cũ, vào việc tranh giành lợi ích ích kỷ, sớm muộn gì cũng sẽ bị đào thải bởi chính nhân quả mà họ tạo ra. Chúng ta không cần phải vội vã. Việc của chúng ta là kiên trì gieo hạt, kiên trì chỉ ra con đường, và kiên trì xây dựng. Sợi tơ nhân quả có thể mỏng manh, nhưng khi được đan xen đủ nhiều, nó sẽ trở thành một tấm lưới vững chắc, một bức tường thành kiên cố cho 'Nhân Đạo' mới."
Tạ Trần ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao đã lấp lánh rực rỡ. "Những kẻ tham vọng sẽ tìm cách lật đổ 'Nhân Đạo' khi họ không thấy lợi ích ngay lập tức. Sẽ có những xung đột lớn hơn, những thử thách cam go hơn. Lăng Nguyệt và Dương Quân, các vị sẽ phải đối mặt với nhiều tình huống khó xử hơn khi cố gắng hòa giải giữa tư tưởng của ta và thực tế khắc nghiệt của thế giới tu sĩ còn sót lại. Nhưng hãy nhớ, khi linh khí cạn kiệt hoàn toàn, khi mọi ảo tưởng về sức mạnh siêu nhiên tan biến, con người sẽ buộc phải nhìn lại bản chất của chính mình, và khi đó, 'mạng lưới nhân quả' mà chúng ta đang dệt sẽ là cứu cánh duy nhất." Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người và vận mệnh thế gian. "Chúng ta không chỉ xây dựng một trật tự, mà là gieo một niềm tin, một hy vọng vào tương lai của nhân gian, nơi sự trọn vẹn của con người không cần dựa vào bất kỳ Thiên Đạo hay tiên giới nào."
Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, đôi mắt nàng đã bớt đi vẻ mệt mỏi, thay vào đó là sự kiên định mới. Nàng hiểu rằng, con đường phía trước còn rất dài, nhưng lời nói của Tạ Trần đã thắp lên một tia sáng trong tâm hồn nàng. Dương Quân vẫn còn vẻ băn khoăn, nhưng không còn nóng nảy. Anh nhìn Tạ Trần, nhìn vị thư sinh gầy gò ấy, và trong lòng dấy lên một sự kính phục sâu sắc. Anh biết rằng, Tạ Trần không chỉ là một người thông minh, mà còn là một kiến trúc sư của tương lai, một người đang kiên nhẫn dệt nên những sợi tơ vô hình để kiến tạo một thế giới mới.
Ba người tiếp tục bước đi trong ánh đèn pháp thuật lung linh của Thành Vô Song, bóng họ đổ dài trên con đường lát đá. Đêm càng về khuya, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, một ngọn lửa đủ sức sưởi ấm nhân gian giữa thời loạn lạc. Ván cờ lớn của Tạ Trần, một ván cờ không chỉ vì quyền lực hay sức mạnh, mà vì sự trọn vẹn của nhân tính, vẫn đang tiếp diễn.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.