Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 777: Hố Sâu Quyền Lực: Vết Nứt Của Kỷ Nguyên

Trong gian mật thất của Thiên Cơ Các tại Thành Vô Song, ánh nến leo lét chập chờn, vẽ nên những bóng hình hư ảo trên vách tường đá lạnh lẽo. Không khí tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa và tiếng lật sách sột soạt đâu đó vọng lại từ những tầng thư tịch sâu hun hút. Mùi giấy cũ, mực viết, và một chút hương thảo dược thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa bí ẩn vừa cổ kính. Tạ Trần ngồi trầm mặc đối diện với Dạ Lan, dáng người thư sinh gầy gò của hắn như hòa vào bóng tối, chỉ có đôi mắt sâu thẳm là vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự vô thường của thế gian.

Trên chiếc bàn trà nhỏ đặt giữa hai người, chén trà đã nguội lạnh, nhưng hơi ấm từ những cuốn sổ ghi chép và bản đồ cũ kỹ vẫn còn vương vấn. Dạ Lan, với thân hình mảnh mai ẩn trong y phục đen tuyền, gương mặt che kín bởi mạng che mỏng, chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo, đang chậm rãi trình bày những báo cáo chi tiết mà nàng đã thu thập được. Giọng nói của nàng trầm thấp, đều đều, từng lời như những mảnh ghép hoàn hảo, vẽ nên một bức tranh toàn cảnh về sự sụp đổ của Phục Cổ Môn.

"Phục Cổ Môn đã tan rã hoàn toàn," Dạ Lan khẽ nói, ánh mắt nàng lướt qua những dòng chữ trong cuốn sổ. "Lâm Phàm biến mất không dấu vết, có lẽ đã bị phản phệ bởi cấm thuật, hoặc đã tìm cách ẩn mình vào nơi tận cùng của thế gian. Các tàn dư của họ ban đầu cố gắng tập hợp lại, nhưng hầu hết đã nhanh chóng bị các thế lực khác nuốt chửng hoặc phân tán thành những nhóm nhỏ, tranh giành tài nguyên còn sót lại. Sự hỗn loạn lan rộng, từ các tông môn lớn đến tiểu môn phái, đều đang cố gắng lấp đầy khoảng trống quyền lực mà Phục Cổ Môn để lại."

Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận rõ ràng hơn những dao động trong mạng lưới nhân quả, những sợi chỉ liên kết với Lâm Phàm và Phục Cổ Môn quả thực đã trở nên lỏng lẻo, yếu ớt, thậm chí là đứt đoạn. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được những sợi chỉ mới đang hình thành, đan xen vào nhau, phức tạp và hỗn loạn hơn bao giờ hết. Sự sụp đổ của một thế lực không phải là kết thúc của một vấn đề, mà là khởi đầu của nhiều vấn đề khác, lớn hơn và khó lường hơn.

Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Dạ Lan, xuyên qua lớp mạng che, như thể nhìn thấy tận cùng những bí mật ẩn giấu trong tâm hồn nàng. "Đó chỉ là bề nổi, Dạ Lan. Cái mà họ đang tranh giành không chỉ là tài nguyên, những mảnh đất hoang tàn hay bí kíp cũ kỹ. Cái mà họ thực sự khao khát, là khoảng trống quyền lực. Một khoảng trống lớn hơn, nguy hiểm hơn, sẽ sớm hình thành khi Thiên Đạo tiếp tục suy yếu, và rồi, sẽ không chỉ một Phục Cổ Môn sụp đổ, mà là cả một hệ thống."

Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc, một cái nhìn vượt xa những gì người thường có thể thấy. "Sự sụp đổ của Phục Cổ Môn là tất yếu. Chúng đã bám víu vào một gốc rễ mục nát, một Thiên Đạo đã suy yếu đến mức không còn đủ sức duy trì trật tự. Khi cái gốc rễ ấy không còn, cái cây sẽ tự đổ. Nhưng vấn đề là, cái cây đổ xuống sẽ tạo ra một khoảng trống mênh mông, và bản chất của nhân tính là không chịu được khoảng trống. Dục vọng, quyền lực, sự bất tử, những chấp niệm về thành tiên – tất cả sẽ vội vã lao vào để lấp đầy nó."

Dạ Lan gật đầu, ánh mắt sắc sảo của nàng lóe lên một tia thấu hiểu. "Công tử nói chí phải. Các báo cáo của chúng tôi cũng cho thấy điều đó. Những tiểu môn phái vốn bị Phục Cổ Môn chèn ép, nay lại trở nên ngông cuồng, bắt đầu thôn tính lẫn nhau, hoặc liên kết với các tông môn lớn hơn để tìm kiếm sự bảo hộ và cơ hội bành trướng. Thậm chí, có những tàn dư của Phục Cổ Môn, những kẻ cực đoan nhất, đang cố gắng chiêu mộ những kẻ thất thời, tạo thành những nhóm cướp bóc, gieo rắc thêm nỗi kinh hoàng cho nhân gian."

Tạ Trần khẽ gật đầu, ngón tay hắn vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn. "Sự tan rã của Phục Cổ Môn không phải là kết thúc của sự hỗn loạn, mà là một dấu hiệu cảnh báo. Nó cho thấy sự yếu kém nội tại của các thế lực tu tiên truyền thống khi đối mặt với một Thiên Đạo đang suy yếu. Những kẻ bám víu vào tư tưởng cũ, vào cái gọi là 'quy tắc tiên gia' mà không chịu thích nghi, sẽ dần bị đào thải. Nhưng điều nguy hiểm là, trong quá trình đào thải ấy, sẽ có những kẻ điên cuồng hơn xuất hiện, những kẻ muốn chứng tỏ bản thân trong bối cảnh Thiên Đạo suy yếu, sẵn sàng làm mọi thứ để đạt được sức mạnh và quyền lực."

Hắn trầm ngâm nhìn về phía Nhân Quả Luân Bàn đang lẳng lặng xoay tròn ở một góc phòng, ánh sáng mờ ảo từ nó phản chiếu trong đôi mắt hắn, như soi rọi vào tận cùng những sợi chỉ nhân quả đang đan xen. "Mỗi một sự sụp đổ đều là một cơ hội, nhưng cũng là một hiểm họa. Cơ hội cho một trật tự mới, một 'Nhân Đạo' có thể kiến tạo. Nhưng hiểm họa là từ những kẻ sẽ lợi dụng cơ hội đó để gieo rắc thêm chiến tranh và đau khổ. Khoảng trống quyền lực này sẽ thu hút những kẻ tham vọng và cực đoan hơn, tạo ra những thách thức lớn cho 'Nhân Đạo' trong tương lai."

Dạ Lan hiểu ý Tạ Trần. "Vậy chúng ta sẽ làm gì, công tử? Các thế lực đang bành trướng rất nhanh. Họ không quan tâm đến nhân quả hay Thiên Đạo suy yếu, họ chỉ thấy được lợi ích trước mắt."

Tạ Trần khẽ lắc đầu. "Không cần vội vã. 'Nhân Đạo' cần một mảnh đất trống để gieo hạt, nhưng hạt giống đó phải được gieo trên một nền đất đã được dọn sạch. Sự hỗn loạn này, dù đau đớn, lại là quá trình dọn dẹp cần thiết. Nó phơi bày những thối nát, những dục vọng ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc 'tiên gia' hay 'đạo lý'. Chúng ta không cần can thiệp trực tiếp vào cuộc tranh giành đó, vì đó là nhân quả của chính họ. Cái mà chúng ta cần làm, là chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo, khi những kẻ ham muốn quyền lực đã tự tiêu hao lẫn nhau, khi nhân gian đã quá mệt mỏi với chiến tranh và sự bất ổn."

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của Thành Vô Song. Dưới ánh trăng mờ nhạt, thành phố vẫn chìm trong giấc ngủ, không hay biết về những sóng gió đang cuộn trào trong thế giới tu tiên. "Chúng ta cần xây dựng nền móng, chuẩn bị cho Lăng Nguyệt và Dương Quân. Họ sẽ là những người tiên phong, những cầu nối giữa quá khứ và tương lai. Vai trò của họ trong việc dẫn dắt những tu sĩ còn lại hòa nhập vào nhân gian sẽ trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết, không chỉ sau khi Thiên Đạo sụp đổ hoàn toàn mà còn ngay trong giai đoạn suy yếu đầy biến động này."

Tạ Trần quay lại nhìn Dạ Lan. "Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Nhiệm vụ của Thiên Cơ Các là thu thập những sự thật đó, phân tích chúng, và cung cấp cho ta một cái nhìn rõ ràng nhất về dòng chảy nhân quả. Mỗi hành động, mỗi quyết định của những kẻ đang tranh giành quyền lực, đều sẽ gieo một hạt giống nhân quả. Và rồi, chúng ta sẽ gặt hái."

Hắn lại ngồi xuống, nhấp một ngụm trà nguội, vị đắng nhẹ nhưng thanh tao vẫn còn vương vấn. "Phục Cổ Môn tan rã, nhưng những tàn dư của tư tưởng cũ thì không. Những chấp niệm về quyền lực, về sự bất tử, về việc thành tiên, vẫn còn len lỏi trong tâm trí của không ít người. Sự phân mảnh của Phục Cổ Môn có thể tạo ra nhiều mối đe dọa nhỏ hơn, khó kiểm soát hơn trong tương lai, những kẻ cực đoan hơn sẽ xuất hiện, muốn chứng tỏ bản thân trong bối cảnh Thiên Đạo suy yếu. Các thế lực tu tiên khác cũng đang phải đối mặt với áp lực lớn hơn, khi các biện pháp mạnh bạo không còn hiệu quả, và họ sẽ phải thích nghi hoặc bị đào thải. Đây là một ván cờ lớn, Dạ Lan, và chúng ta phải chuẩn bị cho những nước ��i tiếp theo."

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời Thành Vô Song. Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua ô cửa sổ của một căn phòng riêng tại Khách Điếm Lạc Thần, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên sàn gỗ. Từ cửa sổ, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân có thể nhìn thấy một phần của thành phố. Cuộc sống phàm nhân vẫn tiếp diễn nhộn nhịp, tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng bước chân hối hả, tất cả như một dòng chảy không ngừng nghỉ, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn đang cuộn trào trong thế giới tu tiên mà họ vừa nghe ngóng được.

Cả hai đều mang vẻ ưu tư. Lăng Nguyệt, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, vẫn khoác lên mình bộ bạch y thuần khiết. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng thường ngày chứa đựng sự uy nghiêm, giờ đây lại thoáng hiện lên vẻ mệt mỏi ẩn sâu, như đang chứa đựng cả gánh nặng của một kỷ nguyên sắp tàn. Nàng khẽ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, mái tóc thường được búi cao đơn giản nay lại buông xõa, tăng thêm vẻ u hoài.

Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, ngồi đối diện nàng. Đôi mắt sáng, thường tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi niềm trăn trở. Bộ đạo bào màu lam nhạt của hắn vẫn thanh cao, nhưng sự thanh cao ấy dường như đang bị bao phủ bởi một lớp bụi mờ của hoài nghi.

"Phục Cổ Môn... sụp đổ nhanh chóng như vậy." Dương Quân khẽ thở dài, giọng nói của hắn rõ ràng nhưng mang theo một chút nặng nề. "Cứ ngỡ sẽ là một trận chiến kinh thiên động địa, nhưng lại kết thúc trong sự tan rã không kèn không trống. Bây giờ, các tông môn nhỏ khác đang tranh giành địa bàn của họ, tạo ra một mớ bòng bong không lối thoát. Tin tức từ Tiểu Nhị Quán Trọ nói rằng, ngay cả những môn phái vốn yếu kém cũng đang cố gắng tập hợp lực lượng, chuẩn bị cho những cuộc tranh giành mới. Chẳng lẽ, đây là điều Tạ Trần đã lường trước?"

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhấp một ngụm trà nóng, hương trà thoang thoảng xua đi chút lạnh lẽo trong lòng nàng. Giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, như tiếng băng vỡ. "Hắn không chỉ lường trước, Dương Quân, mà còn tạo ra nó. Sự sụp đổ của một thế lực cũ luôn mở ra cánh cửa cho những kẻ tham lam khác. Đây mới chỉ là khởi đầu của sự hỗn loạn, khi Thiên Đạo không còn đủ sức duy trì trật tự. Phục Cổ Môn chỉ là giọt nước tràn ly, báo hiệu cho sự sụp đổ lớn hơn của các tông môn khác khi Thiên Đạo tiếp tục suy yếu."

Nàng đặt chén trà xuống, ánh mắt phượng nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng, chấm phá vào bức tranh hoàng hôn. "Ta từng nghĩ, tu luyện là để đạt được sức mạnh, để bảo vệ đạo lý. Nhưng bây giờ, ta thấy những kẻ càng tu luyện cao, càng dễ 'mất người'. Họ đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính trong cuộc chạy đua mù quáng theo cái gọi là 'Thiên Đạo'. Và khi Thiên Đạo suy yếu, những kẻ đó lại càng trở nên điên loạn, bám víu vào chút quyền lực còn sót lại, quên mất rằng cội nguồn của mọi sức mạnh phải đến từ nhân gian, từ chính con người."

Dương Quân trầm ngâm, những lời của Lăng Nguyệt Tiên Tử chạm đúng vào những hoài nghi sâu thẳm trong lòng hắn bấy lâu. "Tiên Tử nói rất đúng. Ta cũng từng tin vào đạo lý tiên gia, tin rằng tu luyện là con đường duy nhất để cứu rỗi thế gian. Nhưng nhìn vào những gì đang diễn ra, những kẻ tự xưng là 'chính đạo' lại gieo rắc sự sợ hãi và hỗn loạn không kém gì tà ma ngoại đạo. Họ tranh giành, thôn tính, quên đi mục đích ban đầu của tu luyện."

"Tiểu Nhị Quán Trọ còn nói gì nữa?" Lăng Nguyệt khẽ hỏi, nàng hiểu rằng những tin tức từ tai mắt của Tạ Trần, dù qua miệng một tiểu nhị buôn chuyện, lại thường phản ánh chân thực nhất tình hình nhân gian.

Dương Quân đáp: "Hắn nói, nhiều tu sĩ cấp thấp của Phục Cổ Môn, những kẻ không đủ khả năng tham gia vào các cuộc tranh giành, đã quay về nhân gian, sống một cuộc đời bình thường. Nhưng cũng có những kẻ không cam tâm, vẫn ôm chấp niệm về sức mạnh, về sự bất tử. Họ tập hợp thành những nhóm nhỏ, ẩn mình trong rừng sâu núi thẳm, chờ đợi thời cơ, hoặc tệ hơn, trở thành những kẻ cướp bóc, gây hại cho phàm nhân."

"Đó chính là khoảng trống quyền lực mà Tạ Trần đã nói đến," Lăng Nguyệt Tiên Tử tiếp lời, ánh mắt nàng thoáng qua một tia lo lắng. "Khoảng trống này không chỉ đơn thuần là việc các thế lực lớn nhỏ tranh giành lãnh thổ. Nó là sự sụp đổ của một niềm tin, của một trật tự cũ, và sự trỗi dậy của những dục vọng nguyên thủy nhất. Những kẻ này, khi không còn bị Thiên Đạo hay các tông môn lớn ràng buộc, sẽ trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết. Chúng sẽ không từ thủ đoạn nào để đạt được mục đích, và cái giá phải trả... luôn là nhân gian."

Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống con đường tấp nập bên dưới. "Tạ Trần đã nhìn thấy điều này từ rất lâu rồi. Hắn đã phá cục, nhưng việc xây dựng lại một cục diện mới, một 'Nhân Đạo' vững chắc, lại là một thử thách lâu dài hơn nhiều. Chúng ta, những kẻ từng bám víu vào con đường tu tiên, giờ đây phải học cách nhìn nhận lại. Phải học cách sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và tìm ra một con đường mới, không phải để thành tiên, mà là để bảo vệ cái gọi là 'người'."

Dương Quân cũng đứng dậy, bước đến bên cạnh Lăng Nguyệt. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong nàng, sự cứng rắn của một tiên tử đang dần nhường chỗ cho sự thấu hiểu sâu sắc của một người. "Vậy vai trò của chúng ta là gì, Tiên Tử? Chúng ta có nên can thiệp vào những cuộc tranh giành này không?"

"Không," Lăng Nguyệt Tiên Tử lắc đầu, ánh mắt nàng kiên định. "Can thiệp vào cuộc tranh giành quyền lực sẽ chỉ khiến chúng ta bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả của họ. Nhiệm vụ của chúng ta là chuẩn bị. Chuẩn bị cho những tu sĩ còn lại, những người vẫn còn giữ được chút nhân tính, một con đường để trở về nhân gian. Chúng ta phải là những ngọn hải đăng, dẫn lối cho những kẻ lạc lối trong đêm tối của sự hỗn loạn này. Chúng ta phải trở thành những cầu nối giữa quá khứ và tương lai, giữa tiên và phàm. Tạ Trần đang dần 'sắp đặt' những nền tảng vô hình cho một trật tự mới, một 'ván cờ' mà chỉ anh mới nhìn thấy được toàn cảnh. Và chúng ta, sẽ là những người thực hiện một phần ván cờ đó."

Nàng ngước nhìn bầu trời đêm đã bắt đầu hiện rõ những vì sao. Mùi hương liệu cao cấp trong khách điếm quyện với mùi ẩm của đêm, tạo nên một cảm giác vừa tĩnh lặng vừa nặng nề. "Sự tan rã này mới chỉ là khởi đầu. Khoảng trống quyền lực sẽ còn lớn hơn nữa. Sẽ có những kẻ cực đoan, tham vọng hơn xuất hiện. Chúng ta phải sẵn sàng."

***

Ánh chiều tà buông vàng rực rỡ trên mặt sông, nhuộm đỏ dòng nước chảy lững lờ dưới ban công Quán Trà Vọng Giang. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót lảnh lót đâu đó trong vòm cây xanh, và làn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của hoa cỏ và sự thanh mát của dòng nước. Không khí tại quán trà yên bình, thư thái, đối lập hoàn toàn với những suy nghĩ dữ dội đang cuộn trào trong tâm trí Tạ Trần.

Hắn ngồi trên một chiếc ghế gỗ mộc mạc, đối diện với Lão Quán Chủ. Trên bàn, chén trà nghi ngút khói, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa. Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm, cảm nhận vị đắng nhẹ nhàng tan chảy nơi đầu lưỡi. Hắn trầm ngâm nhìn dòng nước chảy, như nhìn thấy dòng chảy không ngừng nghỉ của nhân quả, của thời gian, cuốn trôi mọi thứ, từ những đế chế hùng mạnh đến những tín ngưỡng cổ xưa.

Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình, vẻ mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ, vẫn giữ phong thái bình thản thường thấy. Râu tóc đã điểm bạc của ông khẽ lay động trong gió, đôi mắt tinh tường nhìn rõ sự đời nhưng không phán xét. Ông chậm rãi pha thêm một ấm trà mới, động tác điêu luyện và an tĩnh, như một thiền sư đang nhập định.

"Thiên Đạo suy yếu, trật tự cũ tan rã, để lại một khoảng trống khổng lồ." Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một nỗi ưu tư sâu sắc. "Kẻ mạnh sẽ cố gắng lấp đầy nó, nhưng không phải bằng cách kiến tạo, mà là bằng cách thôn tính. Đó là bản chất của dục vọng, Lão Quán Chủ. Dục vọng về quyền lực, về sự bất tử, về cái gọi là 'thành tiên' đã ăn sâu vào tâm trí tu sĩ, đến mức họ quên mất bản chất của sự sống, của nhân tính."

Lão Quán Chủ khẽ gật đầu, đặt ấm trà xuống bàn. "Đúng vậy, Tạ công tử. Giống như nước chảy về chỗ trũng, quyền lực sẽ tìm đến những kẻ khao khát nó. Nhưng nếu không có nền tảng vững chắc, cái giếng đó sẽ sớm cạn khô, hoặc sụp đổ hoàn toàn. Sự sụp đổ của Phục Cổ Môn chỉ là một ví dụ. Họ cố gắng bám víu vào những tàn dư của một Thiên Đạo đã mục nát, và cuối cùng, chính sự bám víu đó đã kéo họ xuống."

Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt hiền từ nhưng đầy thấu hiểu. "Con người, dù là phàm nhân hay tu sĩ, đều có chấp niệm. Chấp niệm về sự tồn tại, về sự vĩnh cửu. Nhưng cái gọi là 'vĩnh cửu' mà họ theo đuổi, lại chính là thứ khiến họ mất đi cái quý giá nhất: sự trọn vẹn của một đời người, của nhân tính."

"Và cái giá phải trả... luôn là nhân gian." Tạ Trần tiếp lời, một nỗi buồn thoáng qua trong đôi mắt sâu thẳm của hắn. "Những cuộc tranh giành quyền lực, những cuộc chiến vì cơ duyên hư ảo, cuối cùng đều đổ xuống đầu phàm nhân. Họ là những người vô tội, nhưng lại phải gánh chịu hậu quả từ những kẻ tự xưng là 'cứu thế'."

Lão Quán Chủ chậm rãi rót trà vào chén của Tạ Trần, hơi ấm từ chén trà lan tỏa ra không khí. "Cái cục diện hiện tại, Tạ công tử đã dự liệu từ lâu rồi phải không? Ngay từ khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu, ngài đã nhìn thấy con đường mà thế gian này sẽ đi qua."

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ nhàng giúp hắn tập trung hơn. "Nhân quả vận hành, có nhân ắt có quả. Khi con người càng khao khát thành tiên, càng cố gắng phá vỡ giới hạn của phàm trần, thì cái giá phải trả sẽ càng lớn. Thiên Đạo suy yếu không phải là nguyên nhân duy nhất, mà còn là hệ quả của chính những chấp niệm đó. Nó không còn đủ linh khí để duy trì trật tự, để kiềm chế dục vọng của con người."

"Và bây giờ, khoảng trống quyền lực này sẽ trở thành một thử thách lớn cho 'Nhân Đạo'," Lão Quán Chủ nói, giọng ông trầm ấm, đầy kinh nghiệm sống. "Sẽ có những kẻ cực đoan, những kẻ không từ thủ đoạn để đạt được cái gọi là 'sức mạnh' hoặc 'địa vị'. Họ sẽ gieo rắc hỗn loạn, khiến nhân gian thêm phần khổ sở."

Tạ Trần ngẩng đầu nhìn lên bầu trời chiều, nơi những đám mây ngũ sắc đang dần tan biến. "Sự tan rã của Phục Cổ Môn chỉ là bước khởi đầu. Sẽ còn nhiều tông môn khác sụp đổ, nhiều thế lực cũ bị đào thải. Đây là quá trình thanh lọc tàn khốc, nhưng cần thiết. 'Nhân Đạo' không thể kiến tạo trên nền đất cũ kỹ, mục nát. Nó cần một mảnh đất trống, một cơ hội để gieo những hạt giống mới."

"Nhưng việc kiến tạo một 'Nhân Đạo' mới giữa thời loạn lạc này... không phải là điều dễ dàng," Lão Quán Chủ nói, đôi mắt tinh tường của ông nhìn thẳng vào Tạ Trần. "Dục vọng của con người là vô cùng, và cái giá của quyền lực luôn là sự tha hóa. Làm sao để giữ cho 'Nhân Đạo' không bị nhiễm bẩn bởi những chấp niệm cũ, bởi sự tham lam?"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, nhưng lại ẩn chứa một niềm tin vững chắc. "Đó là lý do ta cần phải sống một đời bình thường, Lão Quán Chủ. Là lý do ta không khao khát sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài. 'Nhân Đạo' không phải là một tông môn, không phải là một quyền lực. Nó là một triết lý, một cách sống. Nó là sự trọn vẹn của con người, sự giữ gìn nhân tính. Và nó sẽ được xây dựng bởi chính những phàm nhân, những người đã quá mệt mỏi với sự hỗn loạn của thế giới tu tiên."

Hắn đứng dậy, bước đến lan can, nhìn xuống dòng sông. "Khoảng trống quyền lực này sẽ thu hút những kẻ tham vọng và cực đoan hơn, tạo ra những thách thức lớn cho 'Nhân Đạo' trong tương lai. Nhưng cũng chính sự hỗn loạn đó sẽ khiến con người nhận ra giá trị thực sự của sự bình yên, của một cuộc sống trọn vẹn, không cần thành tiên. Lăng Nguyệt và Dương Quân sẽ đóng vai trò ngày càng quan trọng trong việc dẫn dắt những tu sĩ khác tìm kiếm một con đường mới, không chỉ sau khi Thiên Đạo sụp đổ hoàn toàn mà còn ngay trong giai đoạn suy yếu này. Tạ Trần đang dần 'sắp đặt' những nền tảng vô hình cho một trật tự mới, một 'ván cờ' mà chỉ anh mới nhìn thấy được toàn cảnh."

Gió nhẹ thổi qua, làm lay động vạt áo vải bố cũ kỹ của Tạ Trần. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đã chuyển sang màu tím sẫm, những vì sao đầu tiên bắt đầu nhấp nháy. Ván cờ này mới chỉ bắt đầu. Sự sụp đổ của Thiên Đạo cũ đã mở ra một kỷ nguyên đầy rẫy bất ổn, nhưng cũng đầy hứa hẹn cho một 'Nhân Đạo' mới. Và hắn, một phàm nhân, một kiến trúc sư thầm lặng của 'ván cờ nhân quả', sẽ tiếp tục sống một đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của hắn sẽ còn mãi, định hình một tương lai mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, chỉ cần giữ trọn nhân tính của mình. Đó là ván cờ lớn nhất, và hắn tin rằng, trí tuệ và sự thấu hiểu mới là chìa khóa để giành chiến thắng cuối cùng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free