Nhân gian bất tu tiên - Chương 776: Tàn Tro Phục Cổ: Sự Tan Rã Của Một Tín Ngưỡng
Cơn thịnh nộ đã khởi đầu, và giờ đây, nó đang cuốn theo tàn dư của một tín ngưỡng cũ kỹ vào vực sâu của sự tan rã.
**Cảnh 1: Bãi Hoang Yêu Linh**
Chiều tà buông xuống Bãi Hoang Yêu Linh, nhuộm một màu đỏ rực lên khung cảnh hoang tàn và u ám. Gió rít lên từng hồi thảm thiết, quất vào những bụi cây khô héo, xé toạc lớp áo bào xám đã bạc màu của những kẻ đang tháo chạy trong vô vọng. Đất đai nứt nẻ, khô cằn, như thể đã bị rút cạn sinh khí từ hàng ngàn năm trước, giờ đây lại càng thêm tiêu điều dưới ánh nắng gắt gắt, gay gắt của một buổi hoàng hôn nhuốm màu tuyệt vọng. Mùi đất khô, mùi hoang dã lẫn lộn với một chút yêu khí nhẹ thoang thoảng, đủ để khiến tâm trí thêm phần bất an. Tiếng côn trùng kêu rỉ rả, hòa cùng tiếng gió hú, tạo nên một bản nhạc ai oán cho một cuộc tháo chạy thảm hại.
Lâm Phàm, thủ lĩnh của Phục Cổ Môn, giờ đây trông như một kẻ ăn mày thảm hại. Bộ đạo bào xám đã nhầu nát, lấm lem bụi đất và vết máu khô. Khuôn mặt y hốc hác, xương gò má nhô cao, đôi mắt trũng sâu không còn sự cuồng tín mà chỉ còn nỗi sợ hãi và uất hận. Tóc tai y rối bù, bết d��nh mồ hôi và bụi bẩn, lòa xòa che gần hết khuôn mặt. Y lê bước nặng nề trên nền đất sỏi đá, mỗi bước chân như giẫm lên chính niềm kiêu hãnh đã tan nát của mình. Phía sau y, những tàn dư của Phục Cổ Môn cũng chẳng khá hơn là bao. Một số tu sĩ bị thương nặng, máu loang lổ trên y phục, đang bò lê lết, rên rỉ yếu ớt. Linh khí xung quanh mỏng đến thảm hại, khiến việc vận dụng pháp thuật để chữa trị vết thương hay tăng tốc độ chạy trốn trở nên khó khăn gấp bội. Mỗi lần cố gắng vận chuyển linh lực, họ lại cảm thấy một sự suy yếu rõ rệt, như thể chính Thiên Đạo đã quay lưng lại với họ.
"Câm miệng! Tất cả câm miệng cho ta!" Lâm Phàm đột ngột quay đầu lại, giọng y khản đặc vì gào thét, nhưng lại thiếu đi uy lực trấn áp vốn có. Đôi mắt y đỏ ngầu, quét qua những gương mặt hoảng loạn, ngờ vực phía sau. Y cố gắng giữ lại chút khí thế cuối cùng của một kẻ lãnh đạo, nhưng sự run rẩy trong thanh âm đã phản bội y. "Đây là Thiên Ý! Thiên Ý không muốn chúng ta thành công! Không phải lỗi của ta! Không phải lỗi của chúng ta!"
Một tu sĩ trẻ tuổi, thân hình gầy gò, mặt mũi lấm lem, ho khạc ra một búng máu rồi chật vật đứng dậy, ánh mắt y nhìn Lâm Phàm đầy vẻ căm phẫn. "Thiên Ý? Hay là sự mù quáng của ngài, Lâm Phàm? Ngài đã hứa hẹn gì? Ngài nói rằng chúng ta sẽ thanh tẩy nhân gian, sẽ khôi phục Thiên Đạo, sẽ trở lại thời kỳ huy hoàng của tu tiên! Nhưng giờ thì sao? Chúng ta đã mất tất cả! Mất hết! Mất cả niềm tin!"
Một người khác, lão già râu bạc, thân hình run rẩy vì kiệt sức và nỗi sợ, cũng khó nhọc lên tiếng, giọng y yếu ớt nhưng đầy cay đắng. "Uy tín của Phục Cổ Môn đã tan nát! Ai còn dám tin vào chúng ta nữa? Chúng ta đã bị những phàm nhân đó cười nhạo! Bị những kẻ phản bội như Lăng Nguyệt, Dương Quân coi thường! Tất cả là vì sự chấp niệm của ngài, Lâm Phàm!"
"Chấp niệm? Chấp niệm của ta là vì Thiên Đạo! Vì sự trường tồn của tu tiên! Các ngươi không hiểu!" Lâm Phàm gào lên, y đưa tay vuốt tóc, hành động ấy càng làm lộ rõ vẻ điên loạn. Y nhìn về phía Thị Trấn An Bình xa xăm, nơi mà chỉ vài giờ trước, y còn tin rằng sẽ biến thành bình địa dưới cấm thuật hùng mạnh của mình. Thế nhưng, cấm thuật đã không phát huy tác dụng. Một làn sóng rung động kỳ lạ, một luồng khí lạnh đột ngột từ lòng đất, đã đánh tan kết giới, làm phản phệ linh lực của y và toàn bộ môn đồ. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ, như thể có một bàn tay vô hình nào đó đã can thiệp, biến mọi nỗ lực của họ thành trò hề.
Y cố gắng trấn áp sự hỗn loạn, cố gắng gieo lại hạt mầm cuồng tín vào tâm trí những kẻ đang dao động. "Chúng ta vẫn còn! Chúng ta vẫn còn cơ hội! Chúng ta sẽ tập hợp lại! Sẽ mạnh mẽ hơn! Chúng ta sẽ cho bọn phàm nhân đó thấy..."
Nhưng lời nói của y lạc đi, chìm nghỉm trong tiếng cãi vã, tiếng rên rỉ và tiếng gió hú. Không còn ai lắng nghe. Niềm tin đã sụp đổ. Niềm tin vào Lâm Phàm, vào Phục Cổ Môn, vào cái gọi là "Thiên Đạo" mà họ cố gắng bảo vệ. Từng người, từng người một, bắt đầu âm thầm bỏ đi. Không một lời từ biệt, không một cái quay đầu. Họ lẳng lặng tách khỏi nhóm, hòa vào bóng đêm đang dần nuốt chửng Bãi Hoang Yêu Linh, tìm kiếm một con đường sống riêng cho mình. Có kẻ thì muốn ẩn mình, có kẻ thì mu���n tìm một tông môn khác để nương tựa, có kẻ thì đơn giản là quá tuyệt vọng, không còn mục đích để bám víu. Sự tan rã diễn ra trong thinh lặng, nhưng lại đầy bi thương và cay đắng.
Lâm Phàm nhìn những bóng lưng xa dần, ánh mắt y trống rỗng. Y cố gắng níu kéo, nhưng không thể cất thành lời. Y đã mất hết. Mất môn đồ, mất uy tín, mất cả niềm tin vào con đường mình đã chọn. Chấp niệm của y, vốn là ngọn lửa cháy rực, giờ đây chỉ còn là tàn tro lạnh lẽo. Y ôm lấy đầu, quỳ sụp xuống nền đất khô cằn, mặc cho cát bụi bám đầy y phục, mặc cho gió rít gào bên tai. Tiếng rên rỉ thảm thiết của y hòa lẫn vào tiếng gió, chìm trong không gian hoang tàn. Y nhìn về phía Thị Trấn An Bình, nơi ánh sáng yếu ớt của những ngọn đèn đã bắt đầu le lói, như một lời chế giễu cho sự thất bại ê chề của mình. Y không thể hiểu nổi. Y đã làm theo Thiên Đạo, đã dâng hiến tất cả, tại sao lại phải chịu kết cục bi thảm này? Phải chăng, Thiên Đạo đã thực sự suy yếu, và y chỉ là một con rối trong ván cờ của một kẻ vô hình nào đó? Cơn thịnh nộ không được giải tỏa, giờ chuyển thành nỗi tuyệt vọng tột cùng, gặm nhấm tâm can y. Niềm tin đã vụn vỡ, và Lâm Phàm, kẻ từng cuồng tín nhất, giờ đây đã "mất người" theo một cách khác, mất đi chính bản ngã của mình trong cơn điên loạn của thất bại.
**Cảnh 2: Thị Trấn An Bình**
Hoàng hôn buông xuống Thị Trấn An Bình, mang theo một làn gió mát lành, xua đi mùi khói bụi và sự căng thẳng của những giờ phút kinh hoàng vừa qua. Những con phố vẫn còn chút hoang tàn, vài ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản bị hư hại, mái ngói tốc mái, tường nhà nứt nẻ. Nhưng không khí không còn là sự hỗn loạn và sợ hãi. Thay vào đó, một sự nhẹ nhõm lan tỏa, như làn sương mỏng bao phủ khắp thị trấn. Tiếng nói chuyện thì thầm, tiếng rao hàng của những người dân đang cố gắng sắp xếp lại hàng quán, tiếng xe ngựa chạy chậm rãi trên đường, và tiếng bước chân hối hả nhưng không còn vẻ hoảng loạn. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng đời thường, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đáng ngạc nhiên. Mùi thức ăn từ các quán nhỏ bắt đầu tỏa ra, mùi gỗ, mùi đất và cả mùi mồ hôi của những người lao động, tất cả đều trở nên thật chân thực và ấm áp.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát nhưng vẫn còn vương chút bụi bẩn, bước đi chậm rãi trên con đường đất. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng, vốn lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây đã dịu đi vài phần. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua từng gương mặt người dân, từng góc phố, và nàng không khỏi ngạc nhiên. Không một thi thể nào. Không một tiếng khóc than của người mất người thân. Chỉ có những vết thương nhẹ, những ngôi nhà cần được sửa chữa, và những ánh mắt biết ơn sâu sắc. Nàng đã chứng kiến sự tàn phá của cấm thuật, cảm nhận được uy lực khủng khiếp của nó khi Lâm Phàm chuẩn bị thi triển. Nhưng bằng một cách nào đó, thị trấn này đã thoát nạn.
Dương Quân bước bên cạnh nàng, y vẫn giữ vẻ tuấn tú nho nhã, nhưng đôi mắt y sáng hơn, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng hơn bao giờ hết. Y cũng kinh ngạc không kém Lăng Nguyệt. Y đã chuẩn bị tinh thần cho một cảnh tượng đẫm máu, cho những mất mát không thể bù đắp. Nhưng những gì y thấy, lại là một sự hồi sinh kỳ diệu.
"Không một sinh mạng nào mất đi..." Lăng Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sự bàng hoàng. Nàng chạm nhẹ vào Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, cảm nhận hơi ấm từ nó, như một sự trấn an vô hình. "Cả một cấm thuật mạnh mẽ như vậy... một sự phá hoại khủng khiếp như vậy... lại bị hóa giải mà không gây ra mất mát nào?" Nàng dừng lại, nhìn Dương Quân, ánh mắt pha lẫn sự thấu hiểu và khâm phục. "Hắn... Tạ Trần... đã làm được điều không tưởng."
Dương Quân gật đầu, khuôn mặt y toát lên vẻ kiên định. "Đây chính là 'nhân quả' mà Tạ Trần đã nói. Anh ấy đã lường trước tất cả. Không phải là ngăn chặn trực tiếp bằng sức mạnh, mà là phá vỡ từ bên trong, gieo rắc sự hoang mang và nghi ngờ vào chính bản thân họ." Y nhìn về phía những tu sĩ đã từng là môn đồ của các tông môn khác, giờ đây đang cùng với người dân giúp đỡ sửa chữa nhà cửa, bốc dỡ đồ đạc. Họ không còn vẻ kiêu ngạo, không còn sự xa cách. Thay vào đó là sự đồng cảm, sự sẻ chia, và một niềm tin mới đang dần nảy nở. "Sự kiện này... không chỉ cứu rỗi một thị trấn, mà còn là một minh chứng hùng hồn cho con đường của chúng ta. Rằng trí tuệ và sự thấu hiểu mới là sức mạnh tối thượng, chứ không phải bạo lực."
Người dân Thị Trấn An Bình, những phàm nhân chân chất, sau khi thoát khỏi cơn ác mộng, giờ đây nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân với ánh mắt biết ơn sâu sắc. Họ không biết rõ về những chuyện tu tiên, về cấm thuật hay Thiên Đạo, nhưng họ biết ơn những người đã bảo vệ họ. "Chúng tôi được cứu rồi! Cảm ơn trời đất! Cảm ơn vị công tử kia!" Một bà lão với mái tóc bạc phơ, run rẩy nắm lấy tay Dương Quân, nước mắt lưng tròng. "Nếu không có các vị, không có vị công tử đã phái các vị đến, thì thị trấn của chúng tôi đã không còn..."
Dương Quân cúi người, nhẹ nhàng đỡ bà lão. "Không phải chúng tôi, lão bà. Là do chính Tạ Trần công tử đã sắp đặt tất cả. Y đã gieo nhân lành, và giờ đây, quả ngọt đã đến." Y giúp bà lão sắp xếp lại vài món đồ đạc bị đổ vỡ, trong lòng cảm thấy một sự thanh thản lạ lùng. Con đường 'Nhân Đạo' không phải là con đường dễ đi, nhưng nó mang lại sự bình yên và hạnh phúc cho phàm nhân, điều mà những cuộc tranh giành quyền lực tu tiên không bao giờ có thể làm được.
Lăng Nguyệt khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu làn gió mát mang theo mùi đất ẩm và sự sống mới. Nàng có thể cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trí mình. Từ một tiên tử cao ngạo, nàng đã dần trở thành một người đồng hành trên con đường 'Nhân Đạo', một con đường mà trước đây nàng chưa từng nghĩ tới. Niềm tin của nàng vào Tạ Trần không chỉ là sự tin tưởng vào trí tuệ của một người, mà còn là sự tin tưởng vào một triết lý sống mới. Nàng nhớ lại câu nói của Tạ Trần, về việc Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, và tu hành càng cao, con người càng dễ "mất người". Nhưng hắn lại chỉ cho nàng một con đường khác, nơi con người có thể sống trọn vẹn nhân tính của mình.
Nàng mở mắt, nhìn về phía chân trời, nơi ánh trăng non đã bắt đầu le lói. "Sự kiện này sẽ là một đòn giáng mạnh vào uy tín của những kẻ bám víu vào tư tưởng cũ," nàng lặp lại lời Dương Quân, nhưng với một sự thấu hiểu sâu sắc hơn. "Và là một minh chứng hùng hồn cho con đường của chúng ta." Nàng biết rằng, con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai. Những kẻ như Lâm Phàm sẽ không dễ dàng buông tha. Nhưng giờ đây, nàng đã có thêm niềm tin, một niềm tin vững chắc vào Tạ Trần và con đường 'Nhân Đạo' mà hắn đang kiến tạo. Ánh trăng chiếu rọi Thị Trấn An Bình, như một lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng hơn, nơi con người không cần thành tiên, chỉ cần sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình.
**Cảnh 3: Thiên Cơ Các**
Đêm khuya, tại một góc khuất của Thiên Cơ Các, nơi ánh trăng không thể xuyên thấu, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ những ngọn linh đăng được đặt khéo léo. Không khí nơi đây mang một vẻ bí ẩn, yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có tiếng thì thầm khe khẽ của gió lùa qua khe cửa, tiếng lật sách giấy cũ kỹ và đôi khi là tiếng tính toán lạch cạch từ những trận pháp thu thập thông tin. Mùi giấy cũ, mực, thảo dược và cả linh thạch thoang thoảng trong không gian, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính vừa huyền bí.
Dạ Lan, trong bộ y phục đen tuyền, ngồi tĩnh lặng giữa vô số cuộn tre và thẻ ngọc. Mạng che mặt của nàng khẽ lay động theo từng hơi thở nhẹ nhàng. Ánh mắt sắc sảo của nàng, ẩn chứa vô vàn bí mật, lướt qua những dòng chữ, những biểu đồ phức tạp trên các cuộn tre cổ xưa. Nàng không cần phải ra lệnh, cũng không cần phải di chuyển quá nhiều. Mọi thứ đã được sắp đặt một cách hoàn hảo, và thông tin đang tự động đổ về.
Nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười gần như vô hình dưới lớp mạng che. Mọi thứ diễn ra đúng như 'dự đoán' của Tạ Trần. Thậm chí, còn vượt xa mong đợi của nàng. Uy tín của Phục Cổ Môn đã sụp đổ hoàn toàn. Thông tin về thất bại thảm hại của chúng tại Thị Trấn An Bình đã lan truyền nhanh như cháy rừng, không phải bằng lời đồn đại thông thường, mà bằng những bằng chứng không thể chối cãi. Các tu sĩ đã chứng kiến, những kẻ đã từng đi theo Phục Cổ Môn giờ đây đã quay lưng.
Nàng cầm lên một thẻ ngọc, nội dung trên đó hiển thị rõ ràng: "Phục Cổ Môn, một thời từng là biểu tượng của sự cuồng tín và chấp niệm vào Thiên Đạo cũ, giờ đây đã tan rã thành nhiều phe phái nhỏ. Lâm Phàm, kẻ lãnh đạo thất bại, đang cố gắng gom góp tàn quân, nhưng không còn ai tin tưởng y nữa. Các tu sĩ bắt đầu rời bỏ, tìm kiếm nơi nương tựa mới, hoặc đơn giản là ẩn mình trong bóng tối."
Dạ Lan thầm nghĩ: *Một nước cờ hoàn hảo... Không cần ra tay, chỉ cần đẩy một chút, mọi thứ tự khắc sụp đổ.* Nàng đã chứng kiến Tạ Trần vẽ nên bản đồ 'nhân quả' ấy, đã hiểu được những đường nét tinh vi mà hắn đã vạch ra. Hắn không cần dùng đến sức mạnh bạo lực, không cần đến những trận chiến long trời lở đất. Hắn chỉ cần gieo vào tâm trí kẻ địch những hạt mầm nghi ngờ, để chính sự cuồng vọng và chấp niệm của họ tự phản phệ. Sự kiện rung động dưới lòng đất, sự nhiễu loạn linh lực khiến cấm thuật của Lâm Phàm thất bại, tất cả đều là một phần trong kế hoạch được sắp đặt từ trước. Không phải là một phép màu ngẫu nhiên, mà là sự tính toán cực hạn, vượt xa khả năng của bất kỳ tu sĩ nào.
Nàng đặt thẻ ngọc xuống, nhấc một truyền âm phù tinh xảo lên. Nàng biết Tạ Trần không cần một báo cáo dài dòng, hắn đã cảm nhận được những thay đổi trong dòng chảy 'nhân quả'. Nhưng một báo cáo chi tiết vẫn là cần thiết để xác nhận mọi thứ. Nàng khẽ thì thầm vào phù, giọng nói nàng trầm thấp, đầy sự chuyên nghiệp.
"Tôn chủ, Phục Cổ Môn đã tan rã. Lâm Phàm đang cố gắng gom góp tàn quân, nhưng không còn ai tin tưởng y nữa. Uy tín của y đã hoàn toàn sụp đổ. Các phe phái nhỏ đã bắt đầu hình thành, tranh giành địa bàn cũ và nguồn lực còn sót lại của Phục Cổ Môn. Tuy nhiên, sự phân mảnh này cũng tạo ra những mối đe dọa mới, nhỏ hơn nhưng khó kiểm soát hơn. Các tông môn khác đang theo dõi sát sao, nhưng dường như chưa có động thái can thiệp trực tiếp."
Nàng dừng lại, chờ đợi một khoảnh khắc, như thể đang lắng nghe một phản hồi vô hình. Sau đó, nàng tiếp tục. "Thiên Cơ Các đã ghi nhận sự gia tăng đáng kể trong số lượng phàm nhân và tu sĩ bắt đầu tin tưởng vào 'Nhân Đạo' sau sự kiện Thị Trấn An Bình. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã củng cố niềm tin của họ, và đang tích cực giúp đỡ tái thiết thị trấn, đồng thời truyền bá tư tưởng của Tôn chủ."
Dạ Lan khẽ mỉm cười. *Sức mạnh của họ, vốn đã lung lay vì Thiên Đạo suy yếu, giờ càng không thể gượng dậy.* Nàng nhận ra rằng, sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ làm suy yếu linh khí, mà còn làm suy yếu cả niềm tin và lý tưởng của những kẻ bám víu vào nó. Tạ Trần đã không chỉ đánh bại một thế lực, mà còn đánh bại một tư tưởng. Và đó, mới chính là chiến thắng vĩ đại nhất. Nàng ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ tay nhỏ, ánh mắt nàng lướt qua những chi tiết về các phe phái mới, về những kẻ cực đoan hơn đang nảy sinh từ tàn dư của Phục Cổ Môn. Nàng biết, ván cờ này mới chỉ bắt đầu, và những nước đi tiếp theo sẽ còn phức tạp hơn rất nhiều. Nhưng nàng tin tưởng vào Tạ Trần, tin tưởng vào khả năng 'điểm neo nhân quả' của hắn, và vào sự thật rằng, sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất.
**Cảnh 4: Thành Vô Song**
Đêm khuya buông xuống Thành Vô Song, mang theo một làn gió mát lành, xoa dịu cái nóng ban ngày. Khác với sự hoang tàn của Bãi Hoang Yêu Linh hay sự nhộn nhịp hồi sinh của Thị Trấn An Bình, Thành Vô Song vào đêm lại mang một vẻ tĩnh lặng đầy uy nghiêm. Những công trình kiến trúc đồ sộ chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn từ các tửu lầu và vài ngôi nhà cao tầng còn le lói, tạo nên một bức tranh lung linh huyền ảo. Tiếng rao hàng đã tắt, tiếng bước chân hối hả đã thưa dần, nhường chỗ cho sự yên tĩnh của đêm khuya. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố đã nhạt nhòa, thay vào đó là mùi hương liệu thoang thoảng từ các khu vườn nhỏ và mùi hương trầm thanh khiết từ các thiền viện.
Trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần ngồi bên bàn trà, khẽ nhấp một ngụm. Hơi nóng lan tỏa trong vòm miệng, mang theo vị đắng nhẹ nhưng thanh tao của trà. Hắn không hề có vẻ mệt mỏi hay căng thẳng, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Mái tóc đen dài của hắn được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không một sợi tóc nào lòa xòa làm vướng víu tầm nhìn.
Trước mặt hắn, Nhân Quả Luân Bàn lẳng lặng xoay tròn, ánh sáng mờ ảo từ nó phản chiếu trong đôi mắt hắn, như soi rọi vào tận cùng những sợi chỉ nhân quả đang đan xen. Hắn không cần nghe báo cáo chi tiết từ Dạ Lan, hắn đã cảm nhận được những luồng nhân quả đang chuyển động. Sự sụp đổ của Phục Cổ Môn, sự tan rã của một tín ngưỡng cũ kỹ, tất cả đều nằm trong dự liệu của hắn.
Hắn khẽ đặt chén trà xuống bàn, không một tiếng động. "Uy tín là gốc rễ của quyền lực. Khi gốc rễ mục nát, cây sẽ tự đổ." Hắn thầm thì, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như đang tự nói với chính mình, cũng như đang gửi gắm một thông điệp vô hình vào hư không. "Phục Cổ Môn đã bám víu vào một gốc rễ mục nát, một Thiên Đạo đã suy yếu. Sự sụp đổ của chúng là tất yếu."
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng hơn những rung động trong mạng lưới nhân quả. Những sợi chỉ liên kết với Lâm Phàm và Phục Cổ Môn đã trở nên lỏng lẻo, yếu ớt, thậm chí là đứt đoạn. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được những sợi chỉ mới đang hình thành, đan xen vào nhau, phức tạp hơn, hỗn loạn hơn. Đó là những phe phái nhỏ, những tàn dư cực đoan, những kẻ vẫn còn chấp niệm vào sức mạnh và quyền lực trong một thế giới đang dần thay đổi. Họ sẽ không dễ dàng chấp nhận sự sụp đổ của mình, mà sẽ tìm cách vùng vẫy, tìm cách trả đũa, hoặc đơn giản là tìm cách tồn tại bằng mọi giá.
"Nhân Đạo cần một mảnh đất trống..." Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm giờ đây nhìn xa xăm hơn, vượt qua những bức tường của quán sách, xuyên qua màn đêm của Thành Vô Song, nhìn về một tương lai xa xăm. Sự sụp đổ của Phục Cổ Môn không chỉ là kết thúc của một thế lực, mà còn là sự khởi đầu của một giai đoạn mới, đầy những thách thức tiềm ẩn. Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, tiên môn không còn, nhưng việc kiến tạo một 'Nhân Đạo' mới, duy trì nó trong một thế giới đầy biến động, lại là một thử thách lâu dài hơn nhiều.
Hắn khẽ xoay Nhân Quả Luân Bàn, ánh mắt lướt qua những điểm sáng tối trên đó, như đang nhìn thấy những con đường và khả năng vô hạn của tương lai. Mỗi điểm sáng là một cơ hội, một hy vọng. Mỗi điểm tối là một mối đe dọa, một thách thức. Hắn đã gieo nhân, đã phá cục, nhưng việc thu hoạch quả và kiến tạo một thế giới mới vẫn còn là một hành trình dài.
Phục Cổ Môn tan rã, nhưng những tàn dư của tư tưởng cũ thì không. Những chấp niệm về quyền lực, về sự bất tử, về việc thành tiên, vẫn còn len lỏi trong tâm trí của không ít người. Sự phân mảnh của Phục Cổ Môn có thể tạo ra nhiều mối đe dọa nhỏ hơn, khó kiểm soát hơn trong tương lai, những kẻ cực đoan hơn sẽ xuất hiện, muốn chứng tỏ bản thân trong bối cảnh Thiên Đạo suy yếu. Các thế lực tu tiên khác cũng đang phải đối mặt với áp lực lớn hơn, khi các biện pháp mạnh bạo không còn hiệu quả, và họ sẽ phải thích nghi hoặc bị đào thải.
Tạ Trần biết rằng, vai trò của Lăng Nguyệt và Dương Quân trong việc dẫn dắt các tu sĩ còn lại hòa nhập vào nhân gian sẽ trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Họ sẽ là những người tiên phong, những cầu nối giữa quá khứ và tương lai. Còn hắn, vẫn sẽ là một phàm nhân, một kiến trúc sư thầm lặng của 'ván cờ nhân quả', tiếp tục sống một đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của hắn sẽ còn mãi.
Hắn nhấp thêm một ngụm trà cuối cùng, cảm nhận vị đắng nhẹ nhàng tan chảy nơi đầu lưỡi. Ván cờ này mới chỉ bắt đầu. Và hắn, một phàm nhân, đang là người điều phối mọi nước đi, bằng những sợi chỉ nhân quả vô hình, hướng tới một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, chỉ cần sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Đó là ván cờ lớn nhất, và hắn tin rằng, trí tuệ và sự thấu hiểu mới là chìa khóa để giành chiến thắng cuối cùng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.