Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 775: Nước Cờ Vô Hình: Hóa Giải Cơn Thịnh Nộ

Đêm đã khuya, nhưng Thị Trấn An Bình không còn vẻ thanh bình thường nhật. Thay vào đó, một màn khói lửa dữ dội đang nuốt chửng từng góc phố, biến những mái nhà gỗ đơn sơ thành những đống than hồng rực. Gió mạnh gào thét, mang theo mùi khét lẹt của gỗ cháy, mùi tanh nồng của máu và cả mùi hăng nồng của linh lực hỗn loạn, như thể chính không khí cũng đang bị xé toạc bởi sự cuồng bạo. Tiếng la hét thảm thiết của dân chúng, tiếng pháp thuật nổ tung chói tai, tiếng gầm thét phẫn nộ của những kẻ tấn công và tiếng gào thét tuyệt vọng của người chống trả hòa quyện thành một bản giao hưởng kinh hoàng, xé nát màn đêm tĩnh mịch.

Tại trung tâm thị trấn, nơi quảng trường nhỏ thường ngày là chỗ trẻ con nô đùa, giờ đây biến thành một chiến trường đẫm máu. Trương Bang Chủ, với thân hình vạm vỡ nhưng đã thấm mệt, đang dốc toàn lực bảo vệ một nhóm dân thường co cụm phía sau. Gương mặt ông lem luốc khói bụi, đôi mắt kiên cường nhưng ẩn chứa sự tuyệt vọng sâu sắc. Bên cạnh ông, Tiểu Hiên, chàng tu sĩ trẻ đã từ bỏ con đường cũ, ra sức vung kiếm, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự quyết tâm sắt đá, bảo vệ những người dân vô tội. Y phục của y đã rách tả tơi, máu loang lổ nhưng đôi mắt vẫn không hề nao núng. Tuy nhiên, trước làn sóng tấn công như vũ bão của Phục Cổ Môn, sức lực của họ dường như là quá đỗi nhỏ bé. Những kẻ tu sĩ Phục Cổ Môn, với Lâm Phàm dẫn đầu, gương mặt vặn vẹo vì cuồng nộ và sự cố chấp, không ngừng tung ra những đòn pháp thuật tàn độc. Chúng không quan tâm đến sinh mạng phàm nhân, chỉ muốn dìm Thị Trấn An Bình vào biển lửa, biến nơi đây thành một lời cảnh cáo đanh thép cho bất cứ ai dám rời bỏ con đường tu tiên truyền thống.

Lâm Phàm đứng trên một gò đất cao, vạt áo bào phấp phới trong gió, mái tóc rối bù, khuôn mặt hằn lên sự tàn bạo đến ghê tởm. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên những tia sáng điên loạn. Hắn đang tụ lực, từng luồng linh khí đen kịt từ lòng đất và không trung không ngừng hội tụ về phía hắn, tạo thành một quầng sáng u ám, đầy áp lực. Mùi linh lực nồng nặc đến nghẹt thở, báo hiệu một cấm thuật kinh hoàng sắp được thi triển.

"Kẻ phản bội! Tất cả các ngươi sẽ phải trả giá vì dám chống lại Thiên Đạo chân chính! Chết đi!" Lâm Phàm gầm lên, giọng nói khàn đặc, vang vọng như tiếng quỷ khóc giữa khói lửa và tiếng gió hú. Hắn giơ hai tay lên cao, quầng sáng đen tối trên đỉnh đầu càng lúc càng trở nên rực rỡ, áp lực linh lực khiến không gian xung quanh như muốn vỡ vụn. Đó là một cấm thuật được dùng để hủy diệt, không chừa một ngọn cỏ.

Đúng lúc đó, từ phía chân trời, hai bóng người lao tới như hai mũi tên xuyên đêm. Đó chính là Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Vừa đặt chân đến bìa thị trấn, cảnh tượng hoang tàn và bi thương đập vào mắt khiến họ không khỏi thắt lòng. Khói lửa mù mịt, tiếng kêu than ai oán, và trên hết, là quầng sáng đen tối đang tụ lực trên tay Lâm Phàm – một tín hiệu của sự hủy diệt sắp đến.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ giờ đây phủ một tầng sương lạnh lẽo, đôi mắt phượng sắc bén ánh lên sự lo lắng và phẫn nộ tột cùng. Bạch y của nàng vẫn tinh khôi nhưng khí tức lại cuộn trào như bão tố. "Dương Quân, tình hình này... chúng ta phải làm gì?" Nàng khẽ nghiến răng, giọng nói trầm thấp, chứa đựng sự bất lực và căm phẫn. Nàng muốn xông vào ngay lập tức, nhưng một đạo pháp trận vô hình, được dệt nên từ những tia linh lực mạnh mẽ của Phục Cổ Môn, đã chặn đứng con đường của họ. Pháp trận này không chỉ ngăn cản, mà còn tiêu hao linh lực của bất cứ ai cố gắng đột phá, như một bức tường vững chắc được dựng lên để đảm bảo sự hủy diệt của Lâm Phàm không bị gián đoạn.

Dương Quân, tuấn tú nho nhã nhưng gương mặt giờ đây cũng đầy vẻ u ám, nắm chặt thanh kiếm trong tay. "Chúng ta phải phá giải pháp trận này, Lăng Nguyệt! Nếu không, Thị Trấn An Bình sẽ không còn!" Y nói, giọng dứt khoát, nhưng trong đôi mắt cũng ánh lên sự nôn nóng và lo lắng. Y biết, nếu cấm thuật kia hoàn thành, mọi nỗ lực của Tạ Trần, mọi hy vọng về một 'Nhân Đạo' mới sẽ tan thành mây khói ngay tại đây. Y và Lăng Nguyệt cùng lúc tung ra những đòn tấn công mạnh mẽ vào pháp trận, linh lực bùng nổ, tạo ra những tiếng va chạm chói tai. Nhưng pháp trận vẫn kiên cố, như một lời thách thức đầy mỉa mai của Lâm Phàm. Mùi linh lực hỗn loạn trong không khí càng lúc càng nồng, báo hiệu khoảnh khắc cuối cùng đang đến gần. Trương Bang Chủ và Tiểu Hiên nhìn th���y Lăng Nguyệt và Dương Quân, trong lòng dâng lên một tia hy vọng mỏng manh, nhưng rồi cũng nhanh chóng chìm xuống khi thấy họ bị pháp trận giam hãm. Sự tuyệt vọng bao trùm, khi cấm thuật của Lâm Phàm đã gần như hoàn thành. Ánh sáng đen tối bao trùm cả một vùng trời, như một con mãnh thú khổng lồ sắp nuốt chửng tất cả.

Khoảnh khắc quyết định đã điểm, trước bình minh. Quầng linh lực đen tối trên tay Lâm Phàm đã đạt đến đỉnh điểm, tạo thành một quả cầu năng lượng khổng lồ, xoay tròn với tốc độ chóng mặt, hút cạn sinh khí của đất trời xung quanh. Gió mạnh gào thét càng dữ dội hơn, cuốn theo những mảnh vỡ từ các ngôi nhà, những tiếng la hét cuối cùng của sự hoảng loạn. Lâm Phàm, với gương mặt vặn vẹo như quỷ dữ, đã chuẩn bị buông bỏ quả cầu hủy diệt ấy xuống Thị Trấn An Bình. Đôi mắt y lóe lên sự đắc thắng điên cuồng, tin rằng đây sẽ là đòn giáng cuối cùng vào cái gọi là 'Nhân Đạo', một sự yếu kém mà y khinh bỉ. Lăng Nguyệt và Dương Quân vẫn đang liều mình tấn công pháp trận, linh lực đã bắt đầu cạn kiệt, nhưng vẫn không thể lay chuyển bức tường vô hình kia. Sự tuyệt vọng hiện rõ trên từng nét mặt. Trương Bang Chủ và Tiểu Hiên đã nhắm mắt lại, ôm chặt lấy những người dân, chuẩn bị đón nhận số phận. Mùi khói và linh lực nồng nặc đến nghẹt thở, báo hiệu sự kết thúc.

Nhưng đúng vào giây phút định mệnh ấy, khi quả cầu hủy diệt chỉ còn cách mặt đất vài trượng, một sự kiện bất ngờ, kỳ lạ và hoàn toàn không thể giải thích, đã xảy ra.

Không phải một tiếng nổ long trời lở đất, cũng không phải một luồng linh lực đối kháng mạnh mẽ. Mà là một âm thanh... rất đỗi nhỏ bé, nhưng lại có sức lay động kinh hoàng. Một tiếng "tách" khe khẽ, như sợi dây đàn bị đứt, vang lên từ... chính quả cầu linh lực đen tối của Lâm Phàm. Ngay sau đó, một rung động kỳ lạ, yếu ớt nhưng lại cực kỳ khó chịu, lan truyền từ dưới lòng đất, xuyên thẳng qua pháp trận, qua từng tu sĩ Phục Cổ Môn, và đặc biệt là Lâm Phàm.

Đó không phải là một luồng linh lực tấn công, mà như một tần số chói tai, một âm thanh vô hình vang vọng trong tâm thức, khiến linh lực của những kẻ tu sĩ Phục Cổ Môn đang bám víu vào sự cuồng tín bỗng trở nên hỗn loạn. Họ cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào kinh mạch, khiến linh lực trong cơ thể không thể lưu chuyển bình thường. Cùng lúc đó, một làn sóng thông tin chấn động, một lời thì thầm bí ẩn, đột ngột lan truyền khắp hàng ngũ Phục Cổ Môn. Không ai biết nó đến từ đâu, nhưng nó như một hạt mầm nghi ngờ, gieo vào tâm trí những kẻ đang điên cuồng chiến đấu. "Sư môn đã bị phản bội. Trưởng lão đang bị giam hãm. Lâm Phàm mưu đồ đoạt quyền, không phải vì Thiên Đạo..." Lời thì thầm ấy, dù chỉ là một thoáng, nhưng lại đánh đúng vào điểm yếu nhất của những kẻ cuồng tín: lòng trung thành mù quáng và sự thiếu vắng thông tin.

Lâm Phàm, đang ở đỉnh cao của sự điên loạn, bỗng cảm thấy một cơn đau nhói bất ngờ nơi đan điền, như có thứ gì đó đang cố gắng xé toạc linh mạch của hắn từ bên trong. Quả cầu linh lực đen tối trên tay hắn bắt đầu rung chuyển dữ dội, không còn sự ổn định như trước. Đôi mắt hắn mở to, vẻ cuồng nộ nhanh chóng bị thay thế bằng sự hoảng loạn tột độ. "Không thể nào! Chuyện gì... chuyện gì đang xảy ra?!" Hắn gào lên, giọng nói run rẩy, cố gắng kiểm soát cấm thuật đang dần mất kiểm soát. Nhưng đã quá muộn. Tiếng "tách" thứ hai, lớn hơn, rõ ràng hơn, vang lên. Quả cầu linh lực đen tối bắt đầu rạn nứt, không phải nổ tung, mà tan rã thành vô số những luồng linh khí vô hại, tựa như một bông hoa tà ác khô héo và vụn vỡ trong gió.

Cùng lúc đó, pháp trận giam hãm Lăng Nguyệt và Dương Quân cũng bất ngờ nhấp nháy liên tục, rồi biến mất không dấu vết. Các tu sĩ Phục Cổ Môn, từ kẻ mạnh nhất đến kẻ yếu nhất, đều cảm thấy linh lực trong người rối loạn, không thể vận dụng. Những lời thì thầm bí ẩn tiếp tục lan truyền, gieo rắc sự hoài nghi và sợ hãi. Hàng ngũ của chúng bắt đầu xáo trộn, những kẻ vừa còn hung hăng giờ đây mặt cắt không còn giọt máu, nhìn nhau đầy nghi kỵ.

"Cái gì thế kia? Pháp trận của hắn... sụp đổ rồi!" Dương Quân thốt lên, đôi mắt mở to vì kinh ngạc. Y và Lăng Nguyệt vừa mới dốc sức tấn công, nhưng pháp trận vẫn kiên cố. Giờ đây, nó lại tan biến một cách khó hiểu.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không nói gì, nhưng đôi mắt nàng dõi theo Lâm Phàm, kẻ đang ôm ngực, gương mặt tái nhợt vì bị phản phệ. Nàng thấy những tu sĩ Phục Cổ Môn khác đang nhìn nhau, rồi nhìn Lâm Phàm với ánh mắt đầy nghi ngờ. Nàng cảm nhận được sự hỗn loạn trong luồng linh lực của chúng, và cả sự hoang mang trong tâm trí. Đây không phải là một cuộc phản phệ thông thường, cũng không phải do may mắn. Đây là một sự sắp đặt. Một nước cờ vô hình.

Lâm Phàm, với cấm thuật bị vô hiệu hóa và linh lực hỗn loạn, cùng với sự chia rẽ trong hàng ngũ, không còn lựa chọn nào khác. Hắn nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân bằng ánh mắt căm hờn, rồi nghiến răng, hạ lệnh: "Rút! Rút lui!" Quân Phục Cổ Môn, vốn đã mất tinh thần, nhanh chóng tan rã, tháo chạy tán loạn vào trong màn đêm. Chúng không còn vẻ hung hãn như ban đầu, mà chỉ còn là những kẻ bại trận thảm hại, mang theo sự hoảng loạn và nghi kỵ về lời thì thầm bí ẩn kia. Trận chiến kết thúc đột ngột, chóng vánh, không một tiếng trống dứt điểm, chỉ để lại một Thị Trấn An Bình tan hoang trong ánh bình minh sắp ló rạng.

Sau khi Phục Cổ Môn rút lui trong hỗn loạn, Thị Trấn An Bình chìm vào một khoảng lặng kỳ lạ. Tiếng la hét đã tắt, tiếng pháp thuật đã ngừng, chỉ còn lại tiếng gió rì rào mang theo hơi tàn của lửa và mùi khói cay xè. Thị trấn tuy có tổn thất, nhiều ngôi nhà bị cháy rụi, đổ nát, nhưng điều kỳ diệu là không hề có thương vong lớn về người. Dân chúng, sau khoảnh khắc tuyệt vọng, giờ đây đều bàng hoàng, nhẹ nhõm đến tột cùng, ôm nhau khóc nức nở trong niềm vui sống sót. Trương Bang Chủ và Tiểu Hiên, dù mình đầy thương tích, cũng không thể tin vào mắt mình. Họ đã chuẩn bị cho cái chết, nhưng rồi lại được chứng kiến một phép màu.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân bước đi giữa đống đổ nát, kiểm tra tình hình. Bạch y của Lăng Nguyệt giờ đây dính đầy bụi bẩn, nhưng đôi mắt nàng vẫn trong suốt, nhìn xa xăm. Dương Quân đỡ một người dân bị thương nhẹ, gương mặt vẫn còn nét sửng sốt. Họ nhìn nhau, không cần nói ra, cả hai đều hiểu rằng sự kiện vừa rồi không phải là ngẫu nhiên.

"Đây... là sắp đặt của Tạ Trần sao?" Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thì thầm, đôi mắt phượng nhìn Dương Quân, chất chứa sự kinh ngạc sâu sắc. Nàng đã từng chứng kiến trí tuệ của Tạ Trần, biết khả năng "điểm neo nhân quả" của hắn là phi thường. Nhưng để có thể vô hiệu hóa một cấm thuật hủy diệt, làm cho cả một đạo quân tu sĩ tự thân hỗn loạn mà không cần dùng đến một đòn tấn công trực diện nào, thì đây quả thực là một nước cờ siêu việt, vượt xa mọi tưởng tượng của nàng về cách một phàm nhân có thể can thiệp vào thế giới tu tiên.

Dương Quân gật đầu, ánh mắt y đầy sự thán phục. Y đã từng nghi ngờ, từng lo lắng về con đường 'Nhân Đạo' không dùng vũ lực của Tạ Trần, nhưng giờ đây, mọi hoài nghi đều tan biến. "Hắn đã lường trước tất cả. Một nước cờ vô hình... không phải sức mạnh, mà là trí tuệ. Hắn không chỉ muốn ngăn chặn sự hủy diệt, mà còn muốn phá tan niềm tin của chúng, gieo mầm nghi ngờ vào chính những kẻ cuồng tín." Y nhìn quanh, thấy những người dân đang được cứu trợ, những người tu sĩ mới đã tin vào 'Nhân Đạo' đang giúp đỡ lẫn nhau. "Sự kiện này sẽ là một đòn giáng mạnh vào uy tín của những kẻ bám víu vào tư tưởng cũ, và là một minh chứng hùng hồn cho con đường của chúng ta."

Lăng Nguyệt khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi khói và bụi. Nàng có thể cảm nhận được sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp thị trấn, nhưng cũng nhận ra rằng đây chỉ là khởi đầu. Sự yếu kém nội tại của các thế lực tu tiên truyền thống, khi đối mặt với một Thiên Đạo đang suy yếu, đã bị Tạ Trần lợi dụng một cách tài tình. Lâm Phàm và những kẻ cuồng tín kia, sau thất bại bẽ bàng này, có thể sẽ không cam tâm mà tìm cách trả thù hoặc trở nên cực đoan hơn. Nhưng giờ đây, niềm tin vào con đường 'Nhân Đạo' đã được củng cố, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự khôn ngoan và lòng nhân ái. Tạ Trần đã không chỉ cứu rỗi một thị trấn, mà còn gieo vào lòng những kẻ tu sĩ đang dao động một hạt giống mới, về một cách tồn tại khác, nơi trí tuệ và sự sắp đặt 'nhân quả' có thể vượt lên trên bạo lực thuần túy. Ánh bình minh dần ló rạng, chiếu những tia nắng yếu ớt lên Thị Trấn An Bình, như một lời hứa hẹn về một khởi đầu mới, dù còn nhiều khó khăn phía trước.

Cùng lúc ấy, tại Thành Vô Song, trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần vẫn bình tĩnh ngồi đọc sách. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng óng. Không khí trong quán sách yên tĩnh, chỉ có tiếng lật giấy khẽ khàng và mùi hương trà thanh khiết thoang thoảng. Mái tóc đen dài của hắn được buộc gọn gàng, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn không hề có vẻ mệt mỏi hay căng thẳng, như thể trận chiến vừa diễn ra tại Thị Trấn An Bình không hề liên quan đến hắn.

Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa trong vòm miệng, mang theo vị đắng nhẹ nhưng thanh tao. Đặt chén trà xuống bàn, không một tiếng động, Tạ Trần khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như đang tự nói với chính mình, cũng như đang gửi gắm một thông điệp vô hình vào hư không. "Cơn thịnh nộ... chỉ là khởi đầu."

Hắn đã biết trước mọi chuyện. Những sơ đồ phức tạp của 'nhân quả' mà hắn vẽ đêm qua không chỉ là dự đoán, mà là một bản thiết kế chi tiết cho một màn kịch lớn. Hắn đã s���p đặt, thông qua những đồng minh vô hình như Dạ Lan và những mối liên kết nhân quả tinh vi, để lời thì thầm bí ẩn kia lan truyền đúng lúc, để tần số rung động dưới lòng đất làm rối loạn linh lực của Phục Cổ Môn, để chính sự cuồng nộ và chấp niệm của Lâm Phàm tự phản phệ. Tất cả đều nằm trong tính toán, để chứng minh rằng bạo lực không phải là câu trả lời duy nhất, rằng trí tuệ có thể hóa giải mọi hiểm nguy mà không cần đến những trận chiến long trời lở đất.

Tạ Trần không vội vàng. Hắn biết rằng, hành trình kiến tạo 'Nhân Đạo' sẽ còn rất dài, và những kẻ cố chấp như Lâm Phàm sẽ không dễ dàng buông tha. Sự kiện này chỉ là một bước khởi đầu, một minh chứng cho thấy con đường của hắn có thể đi được, nhưng cũng đồng thời gieo mầm cho những mối thù hằn mới, những cuộc đối đầu gay gắt hơn. Nhưng hắn tin vào sự lựa chọn của nhân tính, tin vào sức mạnh của trí tuệ và lòng nhân ái. Hắn lật một trang sách cũ, đôi mắt ẩn chứa sự thấu suốt, như thể hắn đã nhìn thấy tận cùng của con đường, nơi Thiên Đạo sụp đổ, tiên môn không còn, và con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, chỉ cần sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Đó là ván cờ lớn nhất, và hắn, một phàm nhân, đang là người điều phối mọi nước đi, bằng những sợi chỉ nhân quả vô hình.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free