Nhân gian bất tu tiên - Chương 774: Cơn Cuồng Nộ Cuối Cùng: Phục Cổ Môn Tấn Công
Tiếng chuông đã vang lên, và nó đã thức tỉnh những kẻ đang ngủ say, những kẻ đã mịt mù trong chấp niệm tu tiên. Tạ Trần thầm biết rằng, sự kiện này sẽ khuyến khích các phe phái nhỏ khác đang dao động phải cân nhắc 'Nhân Đạo', tạo ra một hiệu ứng lan truyền không thể ngăn cản. Nhưng cùng với sự thức tỉnh ấy, ắt hẳn sẽ là cơn cuồng nộ cuối cùng của một kỷ nguyên đang tàn, của những kẻ cố chấp không cam lòng nhìn thế giới thay đổi.
***
Thị Trấn An Bình, dưới ánh nắng ban trưa ấm áp, đang chìm trong một sự yên bình giả tạo. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, san sát nhau, tỏa ra mùi hương gỗ mục và đất ẩm đặc trưng của một vùng quê thanh bình. Trên quảng trường nhỏ ở trung tâm, tiếng nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng vang vọng từ các quán trọ và cửa hàng. Đâu đó, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đất, tiếng bước chân hối hả của những người dân đang mưu sinh. Mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường hòa quyện với mùi đất và mồ hôi, tạo nên một không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên ả vốn có. Trương Bang Chủ, với dáng người vạm vỡ và khuôn mặt hằn rõ vẻ phong trần, đang c��ng một vài huynh đệ giúp đỡ người dân sửa chữa lại con đường đá bị hư hại sau một trận mưa lớn. Ánh mắt từng trải của y giờ đây đong đầy sự lo lắng, mệt mỏi, nhưng ẩn sâu trong đó là một quyết tâm sắt đá muốn bảo vệ cái cuộc sống bình dị này. Y đã chọn ‘Nhân Đạo’, đã từ bỏ con đường tu tiên đầy máu và nước mắt, và y sẽ không hối hận.
Tiểu Hiên, khuôn mặt thư sinh vẫn còn vương nét non nớt, đôi mắt trong trẻo giờ đây lại ánh lên một tia kiên định khác lạ, đang ngồi bên cạnh một nhóm trẻ con, kiên nhẫn kể cho chúng nghe những câu chuyện về thế giới bên ngoài, về những ngọn núi cao, những dòng sông lớn. Y đã rời khỏi Phục Cổ Môn, đã thoát khỏi xiềng xích của chấp niệm, và giờ đây, mỗi hơi thở, mỗi nụ cười của những đứa trẻ vô tư này đều là lý do để y tin tưởng vào sự lựa chọn của mình.
Bất chợt, bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng một cách kỳ lạ. Một luồng gió lạnh buốt không đến từ hướng nào, mang theo mùi khét lẹt của đá cháy và một cảm giác chết chóc bao trùm. Tiếng chim ngừng hót, tiếng người im bặt, như thể cả thị trấn đang nín thở. Từ phía chân trời, một bóng đen khổng lồ lao tới, theo sau là hàng chục điểm sáng khác, nhanh chóng hiện rõ hình dáng. Đó là Lâm Phàm, kẻ cầm đầu Phục Cổ Môn, với khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc bén chứa đầy sự khinh miệt và căm hờn, giờ đây lại đỏ ngầu như máu. Y mặc bộ đạo bào đã cũ, bạc màu, toát lên vẻ khắc khổ và cố chấp đến điên dại. Hắn dẫn đầu hàng chục tu sĩ Phục Cổ Môn, những kẻ mà sự cuồng tín đã ăn sâu vào xương tủy, lao thẳng vào thị trấn như một cơn lũ quét.
“Kẻ phản bội! Các ngươi dám từ bỏ tiên đạo để chạy theo lũ phàm nhân thấp kém? Đây là cái giá phải trả!” Lâm Phàm gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy man rợ, như tiếng thú hoang bị dồn vào đường cùng. Hắn giơ tay, một luồng pháp lực đen kịt cuộn trào, biến thành một bàn tay khổng lồ bằng linh lực, hung hãn đập xuống một dãy nhà ven đường.
*RẦM!*
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, đá văng, gỗ vụn bắn tung tóe. Một dãy nhà sụp đổ hoàn toàn trong tích tắc, bụi đất mù mịt bay lên che phủ cả bầu trời, biến ánh nắng ban trưa thành một màu xám xịt, u ám. Tiếng la hét kinh hoàng của người dân vang lên, phá vỡ sự im lặng đột ngột. Hoảng loạn, sợ hãi, tuyệt vọng, họ chạy tán loạn, không phương hướng, giẫm đạp lên nhau để thoát khỏi cơn ác mộng đang ập đến. Mùi khói, mùi bụi, và sau đó là mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi, khiến dạ dày quặn thắt.
Trương Bang Chủ nhìn cảnh tượng đó, ánh mắt mệt mỏi bỗng chốc bùng lên một ngọn lửa giận dữ. “Dừng tay! Các ngươi đang làm gì vậy? Đây là người dân vô tội!” Y gầm lên, rút ra cây đao đã han gỉ, nhưng vẫn sắc lạnh. Y lao vào giữa những kẻ đang tấn công, dùng đao đỡ đòn, đẩy lùi vài tu sĩ Phục Cổ Môn đang tàn phá một cửa hàng tạp hóa. Thân hình vạm vỡ của y, từng trải qua vô số trận chiến, giờ đây lại trở thành bức tường thành mong manh trước cơn cuồng phong của linh lực. Y biết mình không thể chống lại Lâm Phàm, nhưng y không thể đứng nhìn. Y đã hứa, đã chọn, và y phải bảo vệ những gì mình đã chọn.
“Vô tội? Ha! Trong mắt ta, kẻ nào từ bỏ tiên đạo, kẻ nào tin vào lũ phàm nhân các ngươi đều ��áng chết!” Lâm Phàm cười man rợ, đôi mắt đỏ ngầu quét qua Trương Bang Chủ, rồi dừng lại ở Tiểu Hiên đang cố gắng che chở một nhóm trẻ con. “Tiểu Hiên! Kẻ phản bội!”
Tiểu Hiên nghe tiếng Lâm Phàm, toàn thân run rẩy. Y ôm chặt lấy những đứa trẻ, đôi mắt bàng hoàng nhìn sư huynh cũ của mình. “Sư huynh, sao người có thể… Người quên rồi sao? Sư phụ đã dạy chúng ta, tu tiên là để bảo vệ chúng sinh, không phải để tàn sát!” Giọng y lạc đi vì sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng giữ vững.
Lâm Phàm không đáp, chỉ tung ra một luồng linh lực khác, mạnh mẽ hơn, nhằm thẳng vào Tiểu Hiên và đám trẻ. “Nhân Đạo? Bảo vệ chúng sinh? Nực cười! Tu tiên là để trường sinh bất lão, để vượt thoát phàm trần! Các ngươi đã yếu mềm, đã bị lũ phàm nhân làm ô uế! Đáng chết!”
Thủ Lĩnh Bang Phái Nhỏ, một người đàn ông thân hình cường tráng, vẻ mặt hung dữ nhưng giờ đây cũng toát lên sự hoảng sợ, đã từng hoài nghi 'Nhân Đạo' nhưng đã dần tin tưởng, lao tới. Hắn đứng chắn trước Tiểu Hiên. “Khu vực này là của ta! Các ngươi không được phép đụng vào!” Hắn gầm lên, giơ nắm đấm, nhưng sức mạnh của một tu sĩ mới chuyển đổi sao có thể so bì với những kẻ đã ngâm mình trong linh lực cuồng bạo của Phục Cổ Môn? Hắn bị hất văng ra xa, máu tươi phun ra từ khóe miệng.
Cuộc tấn công không phải là một trận chiến thông thường, mà là một cuộc tàn sát đơn phương. Các tu sĩ Phục Cổ Môn, với sự cuồng tín và linh lực mạnh mẽ, tàn phá mọi thứ trên đường đi của chúng. Họ không chỉ muốn giết chóc, mà còn muốn gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ, muốn phá hủy niềm tin vào 'Nhân Đạo' vừa mới nhen nhóm. Tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, tiếng pháp thuật nổ tung, tiếng kiếm kích va chạm, tiếng gầm gừ của những kẻ cuồng loạn hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Mùi cháy khét của gỗ, mùi máu tanh nồng của những thân thể vô tội, mùi bụi bặm và mồ hôi tràn ngập không khí, khiến từng hơi thở đều trở nên khó khăn.
Trương Bang Chủ cùng những tu sĩ đã chấp nhận 'Nhân Đạo' chiến đấu trong tuyệt vọng. Họ không còn linh lực hùng hậu, không còn phép thuật cao siêu, họ chỉ có ý chí sắt đá và khao khát bảo vệ những người đã đặt niềm tin vào họ. Nhưng số lượng và sức mạnh của Phục Cổ Môn quá áp đảo. Những tu sĩ đào thoát khác, những người đã từng dao động, giờ đây hoặc là hoảng loạn bỏ chạy, hoặc là cố gắng chống trả một cách yếu ớt, rồi bị đánh gục. Gương mặt họ thất thần, đầy bụi bặm và máu, quần áo rách rưới, thể hiện sự cùng quẫn đến tột độ.
Tiểu Hiên, sau khi bị Lâm Phàm hất văng, không bỏ cuộc. Y đứng dậy, mặc kệ vết thương đang rỉ máu, cố gắng kéo một bà lão đang nằm trên đất vào một góc khuất. Ánh mắt y đầy nước mắt, đầy hối hận vì không đủ sức mạnh để bảo vệ, nhưng sâu thẳm trong đó là một niềm tin không lay chuyển vào 'Nhân Đạo'. Y biết, y không thể từ bỏ. Dù cho cái giá phải trả là sinh mạng, y cũng sẽ cố gắng đến cùng, để chứng minh rằng lựa chọn của mình không sai. Trận chiến này, không chỉ là một cuộc đối đầu giữa hai phe phái, mà là cuộc đối đầu giữa hai lý tưởng, giữa sự cố chấp cuồng tín và niềm tin vào giá trị nhân sinh. Thị Trấn An Bình, nơi từng là biểu tượng của hy vọng mới, giờ đây lại trở thành lò luyện cho những trái tim kiên cường, và cũng là nơi chôn vùi biết bao sinh mạng vô tội.
***
Trong khi Thị Trấn An Bình đang chìm trong biển lửa và máu, Rừng Thanh Phong vẫn giữ nguyên vẻ hoang sơ, yên tĩnh của mình. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, tiếng suối chảy róc rách qua khe đá, và tiếng côn trùng vo ve không ngừng nghỉ. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi lá cây mục và mùi hoa dại thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian trong lành, mát mẻ, hoàn toàn đối lập với cơn hỗn loạn đang diễn ra cách đó không xa. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, đang cùng Dương Quân bay nhanh qua những ngọn cây. Nàng và Dương Quân vừa hoàn thành việc hướng dẫn một thôn làng nhỏ về cách hòa nhập vào 'Nhân Đạo', và đang hướng về một thôn làng khác theo kế hoạch đã được Tạ Trần định ra.
Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại toát lên sự anh tuấn của người luyện võ, đôi mắt sáng tràn đầy nhiệt huyết, nói với Lăng Nguyệt: “Lăng Nguyệt cô nương, xem ra 'Nhân Đạo' đang dần được mọi người chấp nhận. Thôn làng kia, sau khi nghe cô nương giảng giải, đã thực sự hiểu ra đạo lý. Thiết nghĩ, không lâu nữa, chúng ta sẽ có thể tạo nên một làn sóng lớn.” Hắn mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách.
Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, gương mặt nàng vẫn giữ sự lạnh lùng thường thấy, nhưng trong đôi mắt phượng sắc bén kia, có thể thấy một tia hài lòng ẩn sâu. “Con đường này còn dài, Dương Quân. Sự chấp nhận chỉ là bước đầu. Việc duy trì và phát triển mới là điều khó khăn. Chúng ta không thể lơ là.” Giọng nói nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, ít biểu cảm, chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu mà chỉ những người tinh ý mới nhận ra.
Bỗng nhiên, một tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên từ phía dưới. Cả hai người đều là tu sĩ bậc cao, thính giác cực kỳ nhạy bén, lập tức dừng lại. Lăng Nguyệt khẽ nhíu mày, nhìn xuống. Từ trong bụi cây rậm rạp, một bóng người loạng choạng bò ra, thân thể đầy máu, quần áo rách nát, gương mặt thất thần và hoảng sợ tột độ. Đó là một tu sĩ đào thoát, kẻ mà họ đã từng gặp ở Thị Trấn An Bình, nhưng giờ đây trông y như một kẻ ăn mày vừa thoát khỏi địa ngục.
“Cầu cứu… cầu cứu…” Tu sĩ bị thương thều thào, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng, nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân như nhìn thấy vị cứu tinh cuối cùng. “Thị Trấn An Bình… Thị Trấn An Bình bị tấn công… Phục Cổ Môn… Lâm Phàm… tàn sát!”
Tin tức như một tiếng sét đánh ngang tai. Nụ cười trên môi Dương Quân tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt giận dữ. Lăng Nguyệt, dù luôn giữ sự bình tĩnh, nhưng đôi mắt nàng chợt co rút lại, một sự lo lắng khó tả hiện rõ. “Phục Cổ Môn? Chúng dám…” Nàng khẽ nhíu mày, giọng lạnh băng nhưng ẩn chứa sự sốt ruột. “Dương Quân, chúng ta phải đến đó ngay!”
Dương Quân nghiến răng, nắm chặt tay. “Đám cố chấp đó! Ta sẽ cho chúng biết tay!” Hắn vẫn còn nhớ lời Tạ Trần dặn dò về việc không dùng vũ lực, nhưng chứng kiến cảnh tàn sát vô tội vạ này, bản năng tu sĩ của hắn bùng lên, chỉ muốn lao đến trừng trị những kẻ ác ôn kia.
Lăng Nguyệt triệu hồi pháp khí bay của mình, một chiếc phi kiếm bằng băng ngọc lấp lánh, Dương Quân không chút do dự nhảy lên cùng. Cả hai lao đi như một tia chớp, tốc độ tăng vọt, cắt ngang không khí trong lành của Rừng Thanh Phong. Gương mặt họ đầy vẻ sốt ruột và quyết đoán. Tuy nhiên, trong lòng Lăng Nguyệt, một sự giằng xé nội tâm dữ dội đang diễn ra. 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần kiến tạo, mà nàng đang ra sức truyền bá, nhấn mạnh việc từ bỏ vũ lực, hòa nhập vào cuộc sống phàm nhân, tìm lại giá trị nhân tính. Nàng đã hứa sẽ không dùng sức mạnh để ép buộc, không dùng linh lực để giải quyết mọi vấn đề. Nhưng liệu nàng có thể đứng nhìn những người vô tội bị tàn sát? Liệu sự không dùng vũ lực này có phải là sự vô trách nhiệm, là sự yếu hèn trước cái ác?
Từ lúc gia nhập 'Nhân Đạo', nàng đã phải học cách kiềm chế sức mạnh tu sĩ của mình, học cách suy nghĩ như một phàm nhân, học cách dùng lời nói và lý lẽ thay vì pháp thuật. Nàng đã thấy sự chuyển biến tích cực ở Trương Bang Chủ, ở Tiểu Hiên, và ở biết bao tu sĩ khác. Nàng đã tin tưởng vào con đường này. Nhưng sự tàn bạo của Lâm Phàm lại giáng một đòn mạnh vào niềm tin đó. Bản năng của một tu sĩ cao cường mách bảo nàng phải ra tay, phải trừng trị kẻ ác, phải bảo vệ lẽ phải. Nhưng lý tưởng của 'Nhân Đạo' lại đòi hỏi nàng phải tìm kiếm một con đường khác, một con đường không đổ máu, một con đường không dùng đến sức mạnh cá nhân.
Gió rít bên tai, những ngọn cây xanh mướt lùi lại phía sau như một vệt mờ. Nàng nhìn thấy vẻ mặt giận dữ của Dương Quân, thấy được sự khao khát được ra tay của hắn. Nàng hiểu cảm giác đó, bởi nó cũng đang cuộn trào trong chính tâm trí nàng. Nhưng nàng biết, Tạ Trần sẽ không muốn họ dùng vũ lực. Hắn luôn tìm kiếm những giải pháp tinh tế hơn, sâu sắc hơn, những giải pháp mà sức mạnh không thể mang lại. Vấn đề là, liệu có kịp thời gian để tìm ra giải pháp đó, khi những sinh mạng vô tội đang bị tàn sát ở Thị Trấn An Bình? Câu hỏi đó lơ lửng trong tâm trí Lăng Nguyệt, nặng trĩu như đá tảng, khiến trái tim vốn đã lạnh lẽo của nàng lại càng thêm trĩu nặng. Đây không chỉ là một cuộc tấn công vào Thị Trấn An Bình, mà là một phép thử lớn đối với toàn bộ 'Nhân Đạo', một phép thử cho niềm tin của nhân gian và các tu sĩ còn dao động. Sự tàn bạo của Lâm Phàm cho thấy mức độ nguy hiểm của những kẻ cố chấp, và rằng 'ván cờ định mệnh' còn nhiều nước đi khó lường. Lăng Nguyệt và Dương Quân sẽ phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn, củng cố sự phát triển nhân vật của họ trong việc định hình một thế hệ tu sĩ mới.
***
Tối muộn, Thành Vô Song chìm trong ánh trăng sáng bàng bạc, gió nhẹ thổi qua những con phố đã thưa thớt bóng người. Dù đã là đêm, thành phố vẫn không ngừng nghỉ, tiếng rao hàng của thương nhân vọng lại từ xa, tiếng bước chân hối hả của những người làm đêm, tiếng nhạc từ các tửu lầu vẫn còn vương vấn, và tiếng người nói chuyện ồn ào từ những khu phố sầm uất vẫn chưa dứt hẳn. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa từ các khu vườn hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí náo nhiệt, tràn đầy sức sống, một biểu tượng của sự bình yên và trọn vẹn mà Tạ Trần đang nỗ lực kiến tạo.
Tuy nhiên, trong thư phòng yên tĩnh ở một góc khuất của thành phố, Tạ Trần lại chìm vào một thế giới hoàn toàn khác. Ánh sáng yếu ớt của đèn dầu lay động trên những kệ sách cao ngất, phản chiếu lên khuôn mặt thanh tú, gầy gò của hắn. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn không có vẻ gì là một người có khả năng định đoạt vận mệnh thế giới.
Hắn vừa nhận được tin tức hỗn loạn về cuộc tấn công Thị Trấn An Bình. Người truyền tin, một người đáng tin cậy do hắn phái đi, đã kể lại một cách vội vã, giọng nói run rẩy vì sợ hãi. Tạ Trần không biểu lộ cảm xúc ra mặt. Khuôn mặt hắn vẫn trầm tĩnh, điềm đạm, không một gợn sóng. Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, một luồng sáng vô hình chợt lóe lên, hé lộ sự thấu suốt phi thường. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm thư phòng, nhưng tâm trí hắn lại hoạt động với tốc độ chóng mặt.
Khả năng 'nhân quả chi nhãn' của hắn hoạt động hết công suất. Hắn không nhìn bằng mắt thường, mà nhìn bằng dòng chảy của nhân quả. Hắn cảm nhận những sợi dây liên kết đang bị cắt đứt một cách tàn bạo ở Thị Trấn An Bình, những dòng chảy 'nhân quả' đang bị đảo lộn, những nút thắt mới đang hình thành với tốc độ kinh hoàng. Hắn thấy được cơn cuồng nộ của Lâm Phàm, sự tuyệt vọng của Trương Bang Chủ, nỗi bàng hoàng của Tiểu Hiên, và sự hoảng loạn của hàng ngàn sinh linh vô tội. Hắn thấy được sự giằng xé trong lòng Lăng Nguyệt, sự tức giận của Dương Quân. Tất cả đều là những sợi chỉ đan xen vào tấm thảm định mệnh, và giờ đây, tấm thảm đó đang bị xé rách một cách thô bạo.
“Cuồng nộ của kẻ sắp chết… một nước cờ liều lĩnh… nhưng cũng là một cơ hội,” Tạ Trần thì thầm, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, như thể đang nói về một ván cờ hơn là một cuộc tàn sát. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc tấn công vật lý, mà là một đòn giáng vào nền tảng của 'Nhân Đạo' mà hắn đang xây dựng. Lâm Phàm và những kẻ cố chấp kia không chỉ muốn phá hủy Thị Trấn An Bình, chúng muốn phá hủy niềm tin, phá hủy hy vọng, muốn chứng minh rằng 'Nhân Đạo' là một sự yếu kém, một ảo tưởng không thể đứng vững trước sức mạnh tu tiên.
Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén, tỉnh táo hơn bao giờ hết. Hắn đặt nhẹ chén trà xuống, không một tiếng động, cầm lấy bút lông. Hắn không viết chữ, mà là những sơ đồ phức tạp của 'nhân quả' đang diễn ra. Những đường nét uốn lượn, những điểm nối, những mũi tên chỉ hướng, tất cả đều là sự biểu hiện của những mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả, giữa mọi tư tưởng và số phận.
“Không thể dùng võ lực,” Tạ Trần nói, giọng nói vang vọng trong thư phòng tĩnh mịch, như thể đang tranh luận với chính mình. “Nếu dùng vũ lực để dập tắt vũ lực, thì 'Nhân Đạo' sẽ không còn là 'Nhân Đạo' nữa. Nó sẽ trở thành một Thiên Đạo mới, một vòng lặp không hồi kết của quyền năng và bạo lực.” Hắn ngừng lại, nét mặt trầm tư. “Nhưng có thể dùng nhân quả để tự chúng diệt vong.”
Tạ Trần biết rằng, giải pháp của hắn sẽ không trực tiếp dùng sức mạnh, mà sẽ là một sự sắp đặt 'nhân quả' tinh vi, một nước cờ mà chỉ có hắn mới có thể nhìn thấy và thực hiện. Cuộc tấn công Thị Trấn An Bình là một phép thử cực lớn cho 'Nhân Đạo' của hắn, định hình niềm tin của nhân gian và các tu sĩ còn dao động. Sự tàn bạo của Lâm Phàm và Phục Cổ Môn cho thấy mức độ nguy hiểm của những kẻ cố chấp, và rằng 'ván cờ định mệnh' còn nhiều nước đi khó lường. Hắn cần phải chứng minh rằng, trí tuệ có thể vượt qua bạo lực, rằng sự bình yên có thể được kiến tạo mà không cần đến những trận chiến long trời lở đất.
Những nét vẽ trên giấy của hắn dần trở nên rõ ràng hơn, dù vẫn chỉ là những đường cong và điểm chấm, nhưng ẩn chứa trong đó là một kế hoạch tổng thể, một sự sắp đặt mà người thường không thể nào hiểu được. Hắn không chỉ muốn ngăn chặn cuộc tấn công, mà còn muốn xoay chuyển cục diện, biến nguy thành cơ, biến sự tàn bạo của Phục Cổ Môn thành một minh chứng hùng hồn cho sự đúng đắn của 'Nhân Đạo'. Hắn muốn bộc lộ bản chất thật của Phục Cổ Môn, khơi dậy sự phản kháng từ bên trong chính những kẻ đang bị mê hoặc bởi chấp niệm.
Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng bàng bạc chiếu rọi Thành Vô Song, tạo nên những bóng đổ dài trên các con phố. Mùi hương trầm nhẹ nhàng từ lò hương trên bàn hòa quyện với mùi giấy cũ và mực, tạo nên một không khí thiền định. Tạ Trần vẫn ngồi đó, đôi mắt sáng rực trong bóng tối, như một ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão tố. Hắn không vội vã. Hắn sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, đọc sách, uống trà, nhìn ngắm nhân gian. Nhưng ảnh hưởng của hắn, như những gợn sóng lan tỏa từ một hòn đá nhỏ ném xuống hồ nước, sẽ còn mãi, định hình nên số phận của một kỷ nguyên mới. Kỷ nguyên mà con người không còn khao khát thành tiên, mà chỉ khao khát được sống trọn vẹn kiếp người, giữa một thế giới đang dần chuyển mình, không phải bằng những trận chiến long trời lở đất, mà bằng một lời tuyên bố dũng cảm, bằng một sự lựa chọn của nhân tính, và bằng những hạt giống hy vọng vừa được gieo trồng, giờ đây đang đứng trước thử thách nghiệt ngã nhất. Hắn biết, Lăng Nguyệt và Dương Quân sẽ phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn, nhưng đây cũng là cơ hội để họ củng cố sự phát triển của mình, để định hình một thế hệ tu sĩ mới, những người sẽ không dùng sức mạnh để giải quyết vấn đề, mà dùng trí tuệ và lòng nhân ái.
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài ẩn chứa cả sự ưu tư lẫn niềm tin. Hắn đã thấy được con đường. Giờ chỉ còn là vấn đề thời gian để những sợi chỉ nhân quả này được dệt thành một tấm thảm mới, một tấm thảm mà hắn tin rằng sẽ mang lại bình yên thực sự cho Thập Phương Nhân Gian.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.