Nhân gian bất tu tiên - Chương 773: Hiệu Ứng Domino: Làn Sóng Chuyển Mình Từ Phục Cổ Môn
Thành Vô Song vẫn vẹn nguyên vẻ trầm mặc và bình yên, như một trái tim bất động giữa dòng chảy hỗn loạn của thời cuộc. Trong quán sách nhỏ, Tạ Trần đã khép lại cuộn giấy từ Dương Quân, đặt nó gọn gàng bên cạnh tách trà đã nguội. Nụ cười nhẹ như làn gió thoảng trên môi hắn đã tan biến, nhường chỗ cho sự tĩnh tại thường nhật. Hắn tựa lưng vào ghế, nhắm nghiền đôi mắt, cảm nhận từng gợn sóng nhân quả đang cuộn trào khắp nơi, báo hiệu một chương mới đã thực sự bắt đầu. Tiếng chuông đã vang lên, và nó sẽ thức tỉnh những kẻ đang ngủ say, dù là trong giấc mộng vinh quang cũ, hay trong cơn mê của sự hoài nghi.
***
Sáng sớm tại Thị Trấn An Bình, ánh nắng dịu nhẹ phủ lên những mái nhà gỗ và gạch đơn giản, làm nổi bật màu xanh của rêu phong bám trên tường. Tiếng nói chuyện xôn xao, tiếng rao hàng the thé của những người bán rong, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc trên đường đá, và cả tiếng bước chân vội vã của người dân thức dậy sớm, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của đời sống thường nhật. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mục, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi của những người lao động, tất cả đều tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đáng ngạc nhiên.
Tuy nhiên, tại một quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn, nơi nhiều tu sĩ từ các bang phái nhỏ đang tạm trú, không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Sự căng thẳng ngưng đọng trong từng ánh nhìn, từng lời xì xầm, tựa như một cơn bão vừa mới tan nhưng dư âm của nó vẫn còn lẩn khuất. Tin tức về việc Trương Bang Chủ và Thiên Ưng Bang từ bỏ con đường tu tiên đã lan truyền như cháy rừng, không chỉ trong bang phái của hắn mà còn đến tai những tu sĩ khác đang trú ngụ tại đây. Nó khuấy động một làn sóng tranh cãi nảy lửa, chia rẽ đám đông thành hai phe rõ rệt: một bên là sự hoài nghi đến tột độ, một bên là nỗi băn khoăn xen lẫn chút hy vọng.
Một tu sĩ trẻ tuổi, gương mặt còn vương nét non nớt nhưng ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo, hất hàm về phía đám đông đang tụ tập gần nơi Trương Bang Chủ vừa tuyên bố. Hắn ta mặc bộ đạo bào đã bạc màu, nhưng vẫn cố giữ lấy vẻ oai vệ của một người từng tu luyện.
"Thật không thể tin được!" Tu sĩ trẻ thốt lên, giọng nói mang theo sự khinh bỉ rõ rệt, "Trương Bang Chủ lại đi theo con đường phàm tục đó sao? Hắn điên rồi! Bỏ đi tất cả linh lực, bỏ đi tất cả cơ duyên để làm một kẻ phàm nhân thấp kém?"
Linh lực, cơ duyên, phàm nhân thấp kém – những từ ngữ ấy như kim châm chọc vào nỗi sợ hãi cố hữu của những tu sĩ đã quen với việc ngự trị trên vạn vật. Đối với họ, từ bỏ tu tiên chẳng khác nào tự chặt đứt đôi cánh, tự nguyện rơi vào vực sâu tầm thường.
Một tu sĩ lớn tuổi hơn, râu tóc đã bạc phơ, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự mệt mỏi và cả nỗi sợ hãi vô hình, chậm rãi đáp lời, giọng nói khàn đặc như tiếng lá khô xào xạc. Y đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, đã cảm nhận được sự bào mòn của linh khí, và hơn ai hết, y hiểu rõ cái giá của việc cố chấp bám víu vào một con đường đã đến hồi kết.
"Nhưng mà... cuộc sống của chúng ta bây giờ còn gì?" Y khẽ thở dài, ánh mắt lướt qua những gương mặt hoang mang xung quanh. "Linh khí cạn kiệt, nhân tính dần mất đi, cảm xúc thui chột. Ta đã thấy không ít đạo hữu của chúng ta biến thành những pho tượng đá biết đi, chỉ còn lại chấp niệm tu luyện vô nghĩa. Có lẽ Trương Bang Chủ đã nhìn thấy điều gì đó, thứ mà chúng ta không dám đối mặt."
Lời nói của tu sĩ lớn tuổi như một gáo nước lạnh tạt vào đám đông. Đúng vậy, họ sợ hãi sự tầm thường, nhưng họ còn sợ hãi hơn cả là cái viễn cảnh "mất người" mà nhiều tu sĩ đã gặp phải. Con đường thành tiên đã trở thành một con đường dẫn đến sự trống rỗng, đến một kiếp sống vô vị và vô nghĩa, dù có đạt được sức mạnh tột đỉnh.
Trong lúc những lời bàn tán xôn xao, Trương Bang Chủ xuất hiện. Hắn bước đi chậm rãi, vững chãi, không hề vội vã hay né tránh. Gương mặt khắc khổ của người từng trải, giờ đây lộ vẻ an yên khó tả, một sự thanh thản mà không phải bất cứ tu sĩ nào, dù tu vi cao thâm đến đâu, cũng có thể đạt được. Dáng người vững chãi của hắn, khoác trên mình bộ y phục vải bố đơn giản thay vì đạo bào lộng lẫy, toát lên vẻ đáng tin cậy. Hắn đứng giữa đám đông đang xôn xao, ánh mắt trầm tĩnh lướt qua từng gương mặt, từ sự khinh bỉ của kẻ trẻ tuổi đến sự băn khoăn của người già.
"Trương Bang Chủ!" Một tu sĩ khác, với vẻ mặt hung dữ và thân hình cường tráng, lao ra phía trước. Đây là một thủ lĩnh của bang phái nhỏ khác, vốn có chút giao hảo với Thiên Ưng Bang. "Ngươi thực sự muốn từ bỏ tất cả ư? Chẳng lẽ ngươi quên lời thề với tiên tổ, quên đi vinh quang mà chúng ta từng theo đuổi sao?"
Trương Bang Chủ không đáp lời ngay. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn người đối diện, ánh mắt không hề dao động. Sự bình thản của hắn đối lập hoàn toàn với vẻ kích động của người kia, tạo nên một sự tương phản rõ nét.
"Vinh quang..." Trương Bang Chủ khẽ nhếch môi, giọng nói trầm tĩnh, đều đều, nhưng lại vang vọng đến lạ lùng, đủ để mọi người xung quanh đều nghe rõ. "Vinh quang ấy, đã vùi lấp bao nhiêu sinh mạng, bao nhiêu nhân tính rồi? Ta đã từng tin rằng tu tiên là con đường duy nhất để đạt được sự trường sinh, để bảo vệ huynh đệ. Nhưng rồi, ta lại chứng kiến huynh đệ ta vì tranh đoạt linh khí mà tự hủy hoại, vì chấp niệm mà hóa thành quỷ dữ."
Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang hồi tưởng lại những hình ảnh đau lòng trong quá khứ. "Linh khí cạn kiệt, Thiên Đạo suy yếu, con đường cũ đã không còn là con đường dẫn đến sự trường sinh, mà là con đường dẫn đến sự diệt vong của chính bản thân chúng ta. Ta không thể để huynh đệ của ta, những người đã theo ta bao năm, tiếp tục lao đầu vào một vực thẳm không đáy."
Hắn quay trở lại đối mặt với đám đông, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Con đường này, ta đã chọn. Và ta chưa bao giờ cảm thấy thanh thản đến thế. Ta từ bỏ tiên đạo, không phải là từ bỏ sức mạnh, mà là từ bỏ cái chấp niệm sai lầm đã bào mòn nhân tính của ta. Ta muốn sống, sống một cuộc đời trọn vẹn, không phải là một pho tượng vô tri biết bay lượn trên trời."
Lời tuyên bố của Trương Bang Chủ không hoa mỹ, không hùng hồn, nhưng lại có sức nặng phi thường. Nó đánh thẳng vào nỗi sợ hãi thầm kín nhất của những tu sĩ đang dao động: nỗi sợ mất đi chính mình. Nhiều người lặng lẽ cúi đầu, ánh mắt phức tạp, vừa hoài nghi, vừa suy tư, nhưng cũng có một tia hy vọng vừa được nhen nhóm. Họ đã quen với việc nghe những lời lẽ cao siêu về đạo lý tu tiên, về sự trường sinh bất tử. Nhưng Trương Bang Chủ lại nói về "sự sống", về "nhân tính", những thứ mà họ đã dần quên lãng.
Một vài tu sĩ trẻ tuổi hơn, những người còn chưa hoàn toàn bị sự tha hóa của tiên đạo nuốt chửng, bắt đầu xôn xao bàn tán. Họ nhìn nhau, ánh mắt trao đổi những suy nghĩ chưa thành lời. Có thể, Trương Bang Chủ đã đúng. Có thể, con đường mới này, dù chưa rõ ràng, nhưng lại là một lối thoát.
Thủ lĩnh bang phái nhỏ vẫn đứng đó, vẻ mặt hung dữ đã biến mất, thay vào đó là sự trầm tư. "Ngươi... ngươi thực sự tin vào điều đó sao?" Hắn hỏi, giọng nói không còn vẻ gay gắt như trước.
Trương Bang Chủ gật đầu, ánh mắt kiên định. "Ta tin. Và ta sẽ chứng minh cho các ngươi thấy, rằng một cuộc sống bình thường, một cuộc sống trọn vẹn, không hề thấp kém hơn bất kỳ tiên nhân nào."
Đám đông dần tản ra, nhưng những lời của Trương Bang Chủ vẫn vang vọng trong tâm trí mỗi người. Hạt giống của "Nhân Đạo" đã được gieo, không phải bằng những lời thuyết giảng cao siêu, mà bằng một hành động cụ thể, bằng một sự lựa chọn đầy dũng khí giữa ngã ba đường sinh tử và nhân tính.
***
Trong một khu vực hoang tàn của Phế Tích Cổ Thành, nơi những bức tường đá đổ nát vươn mình lên trời như những ngón tay gầy guộc của một gã khổng lồ đã chết, gió rít qua các khe đá tạo nên những âm thanh ghê rợn, tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm của quá khứ. Mây mù che phủ bầu trời, khiến ánh sáng mặt trời trở nên yếu ớt và u ám, càng làm tăng thêm vẻ cô độc và bí ẩn của nơi này. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ kỹ quyện vào nhau, tạo nên một không khí nặng nề, dường như vương vấn cả nỗi bi thương của một thời đại đã qua. Đây là nơi một nhóm tu sĩ còn sót lại của Phục Cổ Môn đang ẩn náu, bám víu vào những tàn dư cuối cùng của một quá khứ huy hoàng đã không còn tồn tại.
Giữa những đổ nát ấy, Tiểu Hiên đứng thẳng lưng, thân hình gầy gò của một tu sĩ đã trải qua nhiều gian khó, nhưng ánh mắt y giờ đây không còn vẻ mệt mỏi mà lóe lên tia sáng của sự quyết đoán. Y đối mặt với sự phẫn nộ của Lâm Phàm – một tu sĩ với nét mặt kiêu ngạo, đôi mắt đầy vẻ khinh thường, vẫn mặc bộ đạo bào dù có phần cũ kỹ nhưng vẫn cố giữ vẻ tự phụ. Xung quanh họ, những tu sĩ khác của Phục Cổ Môn đứng túm tụm, gương mặt hoang mang, dao động. Họ đã quen với việc phục tùng Lâm Phàm, nhưng những lời nói từ Thị Trấn An Bình đã làm lung lay niềm tin của họ.
"Tiểu Hiên! Ngươi dám nói những lời đại nghịch bất đạo đó sao?!" Lâm Phàm gầm lên, giọng nói đầy vẻ tức giận và khinh miệt. "Ngươi quên lời thề với tông môn, quên đi ân sủng mà Phục Cổ Môn đã ban cho ngươi ư? Ngươi muốn vứt bỏ tất cả vinh quang, tất cả những gì chúng ta đã chiến đấu để có được, chỉ để làm một phàm nhân hèn mọn, sống một cuộc đời vô vị ư?!"
Tiểu Hiên không hề nao núng trước cơn thịnh nộ của Lâm Phàm. Ánh mắt y vẫn kiên định, không một chút sợ hãi. "Vinh quang nào, ân sủng nào? Lâm Phàm, ngươi hãy nhìn xung quanh đi!" Y quét mắt qua những bức tường đổ nát, qua những khuôn mặt hốc hác của các đạo hữu. "Đây là cái gọi là vinh quang của Phục Cổ Môn sao? Chúng ta ẩn mình như chuột cống, sống lay lắt trong những phế tích, linh khí cạn kiệt, sức mạnh suy yếu. Mỗi ngày trôi qua, ta đều cảm thấy nhân tính của mình đang bị bào mòn, ký ức dần phai nhạt. Thiên Đạo đã sụp đổ, chúng ta còn cố chấp bám víu vào cái gì? Một cái tên đã chết, hay một sức mạnh đã mục nát?"
Lời của Tiểu Hiên như một mũi dao đâm thẳng vào tim những tu sĩ xung quanh. Họ không thể phủ nhận sự thật mà y nói. Con đường tu tiên của họ đã trở thành một gánh nặng, một lời nguyền rủa, chứ không còn là con đường dẫn đến sự siêu thoát.
"Ta đã thấy con đường mới!" Tiểu Hiên tiếp tục, giọng nói vang vọng giữa những đổ nát, mang theo một niềm tin mãnh liệt. "Một con đường không cần sức mạnh siêu phàm, không cần trường sinh bất tử, nhưng lại cho ta thấy giá trị của sự sống, của tình người. Ta sẽ rời Phục Cổ Môn, đi theo 'Nhân Đạo'! Ta muốn được sống một cuộc đời trọn vẹn, được làm người, chứ không phải là một con rối bị Thiên Đạo cũ thao túng, hay một pho tượng vô tri bị chấp niệm giam cầm!"
Dứt lời, Tiểu Hiên đưa tay vào trong áo, lấy ra một pháp khí nhỏ, một chiếc lệnh bài bằng ngọc khắc hình chim phượng, biểu tượng của Phục Cổ Môn. Y đã đeo nó bao năm, coi nó như một phần máu thịt của mình. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một gánh nặng, một xiềng xích của quá khứ. Với một động tác dứt khoát, Tiểu Hiên vứt chiếc lệnh bài xuống đất, khiến nó vỡ tan thành nhiều mảnh vụn. Tiếng ngọc vỡ giòn tan trong không gian yên tĩnh, tựa như tiếng vỡ tan của một lời thề, của một kỷ nguyên.
"Phản đồ! Ngươi dám!" Lâm Phàm giận dữ đến tột cùng, rút phập thanh trường kiếm bên hông, lưỡi kiếm lóe lên ánh sáng lạnh lẽo. Hắn định lao về phía Tiểu Hiên, ánh mắt đầy sát khí. Đối với hắn, hành động của Tiểu Hiên là một sự sỉ nhục không thể dung thứ, một sự phản bội đối với tất cả những gì hắn tin tưởng.
Tuy nhiên, ngay lúc đó, một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo một mùi hương thanh khiết của hoa sen và băng tuyết. Một bóng hình yểu điệu, thoát tục xuất hiện tựa nh�� bước ra từ trong sương khói. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây lại chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Nàng đứng đó, không hề phô trương linh lực, nhưng khí chất cao quý, uy nghiêm của nàng đã đủ để khiến Lâm Phàm phải khựng lại.
Đi bên cạnh nàng là Dương Quân, ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ. Đôi mắt y sáng ngời, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, khoác trên mình bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách. Sự xuất hiện của hai người, một lạnh lùng uy nghiêm, một nhiệt huyết chính trực, đã khiến không khí căng thẳng dịu đi đôi chút, nhưng cũng lại dấy lên một làn sóng tò mò và e dè mới.
"Vinh quang ấy, đã vùi lấp bao nhiêu nhân tính rồi, Lâm Phàm?" Giọng nói của Lăng Nguyệt trong trẻo nhưng lạnh lùng, vang lên giữa không gian đổ nát, mang theo một sức mạnh không thể chối cãi. Nàng không hề to tiếng, nhưng mỗi từ nàng thốt ra đều như một tảng băng giá lạnh, xuyên thấu vào tâm can Lâm Phàm. "Ngươi đã thấy bao nhiêu tu sĩ vì cố chấp mà hóa thành ma quỷ, bao nhiêu người đã mất đi ký ức, mất đi cảm xúc, trở thành những cái vỏ rỗng tuếch? Con đường của Tiểu Hiên, là con đường của sự sống còn, không phải sự hèn mọn."
Dương Quân tiến lên một bước, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lâm Phàm. "Tiên tử nói đúng. Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, linh khí mỏng manh. Việc bám víu vào một con đường đã bế tắc chỉ khiến chúng ta càng lún sâu vào vực thẳm. 'Nhân Đạo' không phải là sự từ bỏ, mà là sự lựa chọn, lựa chọn được làm người, được sống trọn vẹn, được tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại."
Lâm Phàm bị khí thế của Lăng Nguyệt và Dương Quân áp đảo, lưỡi kiếm trong tay y run rẩy. Hắn không thể tiến lên, cũng không thể lùi lại. Sự tự phụ của hắn bị lung lay bởi sự thật phũ phàng mà Lăng Nguyệt vừa chỉ ra. Hắn nhìn Tiểu Hiên, rồi lại nhìn những mảnh ngọc vỡ dưới chân, trong lòng một trận đấu tranh kịch liệt.
"Các ngươi... các ngươi đang mê hoặc những người yếu đuối!" Hắn nghiến răng, cố gắng giữ lại chút khí chất cuối cùng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhếch môi, một nụ cười mỉa mai thoáng qua. "Mê hoặc? Hay là đánh thức? Ngươi nghĩ rằng sự mù quáng của ngươi có thể kéo dài mãi sao? Sự thật hiển nhiên như ban ngày, nhưng các ngươi lại chọn vùi mình trong bóng tối của quá khứ. Đã đến lúc chấp nhận sự thật, Lâm Phàm. Thế giới đang thay đổi."
Một số tu sĩ khác, chứng kiến cảnh tượng này, đã không còn giữ được vẻ hoang mang. Họ nhìn Tiểu Hiên, người đang đứng cạnh Lăng Nguyệt và Dương Quân, thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ kiên cường lạ thường. Họ nhìn vào ánh mắt của Lăng Nguyệt, nơi sự lạnh lùng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc, và ánh mắt nhiệt huyết của Dương Quân, nơi phản chiếu một lý tưởng mới mẻ. Dần dần, một vài người trong số đó bắt đầu dịch chuyển, lặng lẽ bước ra khỏi hàng ngũ của Lâm Phàm, đi về phía Tiểu Hiên. Họ không nói gì, chỉ cúi đầu chào Lăng Nguyệt và Dương Quân, rồi đứng cạnh Tiểu Hiên, quyết tâm theo y đi tìm một con đường mới.
Hiệu ứng domino đã thực sự bắt đầu. Một hạt giống dũng cảm đã nảy mầm, và giờ đây, những hạt giống khác cũng bắt đầu cựa quậy, phá vỡ lớp vỏ bọc của sợ hãi và cố chấp, vươn mình đón lấy ánh sáng của một bình minh mới. Lâm Phàm đứng đó, trơ trọi và giận dữ, chứng kiến từng chút một quyền uy của mình tan biến, những người từng theo hắn nay đã lựa chọn một con đường khác. Hắn ôm chặt thanh kiếm, ánh mắt lóe lên tia hận thù. Con đường của hắn, con đường của sự cố chấp, sẽ còn mang đến nhiều bão tố.
***
Chiều tà buông xuống Thành Vô Song, ánh nắng dịu nhẹ len lỏi qua khung cửa sổ của quán sách nhỏ, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền gỗ cũ kỹ. Không khí trong thư phòng vẫn yên tĩnh, chỉ có tiếng gió heo may lướt qua những trang sách cũ, và mùi giấy, mực, gỗ thoang thoảng, tạo nên một không gian bình yên, tách biệt hoàn toàn với những biến động bên ngoài. Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, đang ngồi bên bàn, lướt mắt qua một chồng thư tín. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, giờ đây chứa đựng một sự hài lòng khó diễn tả.
Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, nhưng tâm trí hắn lại vô cùng thanh tịnh. Trong số những lá thư ấy, có báo cáo chi tiết về sự kiện ở Phế Tích Cổ Thành, về việc Tiểu Hiên dứt khoát từ bỏ Phục Cổ Môn, về sự xuất hiện kịp thời của Lăng Nguyệt và Dương Quân, và đặc biệt là về những tu sĩ đã lựa chọn đi theo Tiểu Hiên. Những nét chữ trên giấy khô khan, nhưng qua lăng kính của Tạ Trần, chúng hiện lên sống động như một bức tranh toàn cảnh về sự chuyển mình của nhân gian.
"Hiệu ứng domino đã bắt đầu." Hắn khẽ tự nhủ, giọng nói trầm tĩnh, đều đều, như một lời thì thầm với chính mình. Một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, thoáng qua trên môi hắn. Đó không phải là nụ cười của sự đắc thắng, mà là nụ cười của một người kiến tạo, một người đã nhìn thấy những mảnh ghép đầu tiên của bức tranh vĩ đại đang dần thành hình, đúng như dự liệu của hắn. Hắn đã từng nói, con đường còn dài, nhưng bước đi đầu tiên luôn là khó khăn nhất. Giờ đây, những bước chân đầu tiên đã được thực hiện, dù còn chập chững, nhưng đầy kiên định.
Hắn biết, việc Trương Bang Chủ công khai tuyên bố từ bỏ tu tiên truyền thống, và giờ đây là Tiểu Hiên cùng những tu sĩ khác rời bỏ Phục Cổ Môn, sẽ gây ra phản ứng mạnh mẽ từ các thế lực tu tiên còn lại hoặc những tu sĩ cố chấp. Sẽ có những kẻ coi đây là sự phản bội, là một tiền lệ nguy hiểm. Xung đột trực tiếp với 'Nhân Đạo' là điều không thể tránh khỏi. Lâm Phàm, với sự cố chấp và hận thù trong ánh mắt, chắc chắn sẽ trở thành một trở ngại. Nhưng hắn cũng biết, sự kiện này sẽ khuyến khích các phe phái nhỏ khác đang dao động phải cân nhắc 'Nhân Đạo', tạo ra một hiệu ứng lan truyền không thể ngăn cản. Tiếng chuông đã vang lên, và nó sẽ thức tỉnh những kẻ đang ngủ say, những kẻ đã mịt mù trong chấp niệm tu tiên.
Tạ Trần đặt lá thư xuống, khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ đã cũ. Từng nhịp gõ nhẹ nhàng, đều đặn, như tiếng kim đồng hồ đếm ngược thời gian của một kỷ nguyên. Quá trình hòa nhập của những tu sĩ này vào cuộc sống phàm nhân sẽ không hề dễ dàng. Những kẻ đã quen với việc sử dụng linh lực để giải quyết mọi vấn đề, giờ phải học cách làm những việc bình thường nhất, phải đối mặt với những khó khăn thực tế của cuộc sống mưu sinh. Sẽ có những lúc họ hoài nghi, sẽ có những lúc họ muốn quay đầu. 'Nhân Đạo' không phải là một phép màu, mà là một con đường cần sự kiên nhẫn và nỗ lực không ngừng, một sự tái sinh thực sự.
"Nhưng mỗi hạt giống mới gieo trồng đều cần sự kiên nhẫn và chăm sóc..." Hắn thầm thì. Hắn sẽ không trực tiếp can thiệp, không dùng sức mạnh để ép buộc. Hắn sẽ chỉ là người quan sát, người kiến tạo, người định hướng nhân quả từ xa. Hắn biết, những 'quân cờ' như Lăng Nguyệt và Dương Quân sẽ tiếp tục đóng vai trò then chốt trong việc hỗ trợ và định hướng cho những người tiên phong này. Họ sẽ là những người truyền bá 'Nhân Đạo', là cầu nối giữa thế giới tu tiên cũ và thế giới nhân gian mới.
Tạ Trần với tay lấy một cuộn giấy trắng và bút lông, nét chữ hắn bay lượn trên giấy, không nhanh, không chậm, nhưng đầy uy lực. Hắn cần một người truyền tin đáng tin cậy. Khi người truyền tin xuất hiện, hắn nhẹ nhàng đưa cuộn giấy.
"Hãy chuyển lời đến Lăng Nguyệt và Dương Quân," Tạ Trần nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, "nói rằng họ cần chuẩn bị cho một làn sóng mới. Sẽ có nhiều người tìm đến 'Nhân Đạo' hơn nữa. Và hãy đảm bảo rằng những người tiên phong ấy, những người đã dũng cảm từ bỏ quá khứ, được hỗ trợ đầy đủ về mọi mặt – không chỉ là nơi ăn chốn ở, mà còn là sự hướng dẫn về cách sống, cách hòa nhập, cách tìm lại giá trị nhân tính đã mất. Con đường này không chỉ cần lý tưởng, mà còn cần những hành động thực tế, cụ thể."
Người truyền tin cung kính nhận lệnh, rồi nhanh chóng rời đi. Tạ Trần lại tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm thư phòng. Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng đã dần thay thế ánh chiều tà, soi sáng Thành Vô Song, một biểu tượng của sự bình yên và trọn vẹn mà hắn đang nỗ lực kiến tạo. Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Nhưng hắn không vội vã. Hắn sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, đọc sách, uống trà, nhìn ngắm nhân gian. Ảnh hưởng của hắn, như những gợn sóng lan tỏa từ một hòn đá nhỏ ném xuống hồ nước, sẽ còn mãi, định hình nên số phận của một kỷ nguyên mới. Kỷ nguyên mà con người không còn khao khát thành tiên, mà chỉ khao khát được sống trọn vẹn kiếp người, giữa một thế giới đang dần chuyển mình, không phải bằng những trận chiến long trời lở đất, mà bằng một lời tuyên bố dũng cảm, bằng một sự lựa chọn của nhân tính, và bằng những hạt giống hy vọng vừa được gieo trồng.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.