Nhân gian bất tu tiên - Chương 772: Bình Minh Mới: Tiếng Chuông Báo Hiệu Từ Lãnh Địa Cũ
Thiên Đạo đã lụi tàn, nhưng nhân tính thì vĩnh hằng. Câu nói ấy vẫn vang vọng trong tâm trí Tạ Trần khi ánh trăng rọi qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền gạch của quán sách. Hắn biết, đêm nay ở Thị Trấn An Bình, những lời hắn gửi gắm qua Lăng Nguyệt và Dương Quân đã bắt đầu gieo những hạt giống đầu tiên vào mảnh đất cằn cỗi của những kẻ đã mất phương hướng. Hắn tin vào nhân quả, tin vào sự chuyển mình tất yếu của vạn vật, và tin rằng, dẫu con đường phía trước còn muôn trùng chông gai, thì khởi đầu luôn là bước quan trọng nhất.
***
Buổi chiều muộn, Thị Trấn An Bình đón ánh nắng tà dương hiền hòa, trải một lớp vàng cam lên những mái nhà ng��i đỏ và bức tường gạch nhuốm màu thời gian. Mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với hương đất ẩm sau cơn mưa chiều và mùi khói bếp len lỏi từ các khu dân cư. Tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ và tiếng lộc cộc của xe ngựa tạo nên một bản hòa tấu ồn ào nhưng lại đầy sức sống, một ốc đảo bình yên giữa thời loạn lạc.
Ở rìa thị trấn, một khu trại tạm bợ được dựng lên, nơi những tu sĩ đào thoát đang cố gắng tìm kiếm sự an toàn và hòa nhập. Không còn những dinh thự nguy nga, những pháp bảo lấp lánh, thay vào đó là những túp lều vải bạc màu, những bếp lửa nghi ngút khói và những gương mặt khắc khổ, mệt mỏi. Họ ngồi lặng lẽ, ánh mắt cảnh giác quét nhìn xung quanh, đôi khi bắt gặp những ánh nhìn tò mò từ những người dân phàm nhân qua lại. Quần áo cũ kỹ, bạc màu, nhưng đôi khi vẫn còn vương vấn chút khí chất siêu phàm đã từng. Một số người đang cố gắng làm những công việc phàm tục như đẽo gỗ, gánh nước, nhưng cử chỉ của họ vẫn còn vụng v��, không quen.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân bước vào khu trại, sự xuất hiện của họ như một làn gió lạnh lướt qua đám đông. Lăng Nguyệt vẫn khoác lên mình bộ bạch y thanh khiết, mái tóc đen nhánh búi cao đơn giản, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây không còn sự lạnh lùng hoàn toàn của một vị tiên tử trên cao. Trong ánh mắt nàng, ẩn chứa một chút mệt mỏi, một chút suy tư, nhưng ý chí vẫn kiên định như băng tuyết ngàn năm. Dáng người cao ráo, thanh thoát của nàng vẫn toát lên vẻ cao quý, nhưng bước chân lại trầm ổn, không còn chút phù phiếm của người tu đạo. Dương Quân theo sát phía sau, khí chất nho nhã của một thư sinh hòa quyện với vẻ anh tuấn của người luyện võ, đôi mắt tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng. Bộ đạo bào lam nhạt của hắn tuy không cầu kỳ nhưng vẫn toát lên vẻ thanh cao, không xa cách.
Những tu sĩ trong trại chợt im lặng, ánh mắt đổ dồn về phía hai người. Họ nhận ra Lăng Nguyệt, vị tiên tử danh tiếng một thời, nhưng giờ đây khí tức trên người nàng dường như đã thay đổi, không còn thuần túy là linh khí tiên gia mà là một thứ gì đó trầm lắng, gần gũi hơn.
Trương Bang Chủ, thủ lĩnh của Thiên Ưng Bang, bước ra đón. Thân hình vạm vỡ của hắn, khuôn mặt hằn rõ vẻ phong trần và đôi mắt sắc sảo thường xuyên cảnh giác, khiến hắn trông giống một người phàm trần trải đời hơn là một tu sĩ. Hắn chắp tay, cúi đầu một cách miễn cưỡng, giọng nói khàn đặc: "Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân công tử. Không ngờ hai vị lại hạ cố đến đây. Không biết có việc gì chỉ giáo?"
Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua một lượt những gương mặt hoang mang, đầy vẻ nghi hoặc trong trại. "Trương Bang Chủ không cần đa lễ. Chúng ta đến đây không phải để chỉ giáo, mà là để chia sẻ một con đường." Giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, từng chữ thốt ra đều mang theo sự dứt khoát. "Con đường tu tiên cũ đã tận, Thiên Đạo suy yếu, cố chấp chỉ mang lại sự tha hóa và diệt vong. 'Nhân Đạo' không phải là từ bỏ sức mạnh, mà là tìm lại giá trị cốt lõi của sinh mệnh."
Trương Bang Chủ nhíu mày, vẻ mặt đầy suy tư. Hắn đã nghe nhiều về việc Thiên Đạo suy yếu, về việc tu vi càng cao càng dễ 'mất người', nhưng những lời từ một vị tiên tử như Lăng Nguyệt lại mang một sức nặng khác. "Tiên Tử nói thì dễ, nhưng chúng ta đã quen với việc sống dựa vào linh khí, dựa vào quyền lực. Buông bỏ... có dễ dàng như vậy sao? Mà 'Nhân Đạo' mà các ngươi nói, liệu có thực sự mang lại bình yên?" Hắn nói ra nỗi lòng của không ít tu sĩ ở đây, những người đã dành cả đời để truy cầu đạo pháp, giờ đây bỗng chốc mất đi phương hướng.
Dương Quân tiến lên một bước, giọng nói rõ ràng, dứt khoát: "Trương Bang Chủ, nhìn xem, những bằng hữu ở đây, chẳng phải đang chật vật tìm kiếm sự bình yên đó sao? Linh khí mỏng manh, tu vi chẳng thể tiến thêm, thậm chí còn có nguy cơ bị phản phệ, bị ma hóa. Những gì các vị đã cố gắng nắm giữ, chẳng phải đang dần trượt khỏi tay sao? 'Nhân Đạo' không hứa hẹn quyền năng vô hạn, nhưng nó hứa hẹn một cuộc sống trọn vẹn, một cuộc đời được là chính mình, không bị Thiên Đạo hay linh khí thao túng." Hắn chỉ tay về phía một vài tu sĩ ��ang ho khù khụ, vẻ mặt tiều tụy, không còn chút tiên phong đạo cốt. "Chẳng phải có người đã từng là Trúc Cơ kỳ, giờ lại phải tự mình gánh nước, đốn củi, còn không bằng một phàm nhân khỏe mạnh sao? Đó là cái giá phải trả khi cố chấp bám víu vào những gì đã mục ruỗng."
Lăng Nguyệt tiếp lời, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Trương Bang Chủ: "Sức mạnh không nằm ở việc hấp thu linh khí, mà là ở ý chí của con người. Quyền lực không nằm ở việc khống chế người khác, mà là ở khả năng tự chủ bản thân. Thiên Đạo không còn là chỗ dựa, mà là một gánh nặng. Nếu cứ tiếp tục dựa vào nó, các vị sẽ chỉ càng lún sâu vào vũng lầy của sự tha hóa. 'Mất người' không phải là một truyền thuyết, mà là một sự thật đang diễn ra từng ngày." Nàng dừng lại một chút, để những lời nói ấy thấm vào tâm trí Trương Bang Chủ. "Tạ Trần tiên sinh đã nói, chỉ khi con người không còn khao khát thành tiên, Thiên Đạo mới thực sự tan rã, mở ra một kỷ nguyên mới. Và kỷ nguyên đó, sẽ do chính chúng ta kiến tạo, bằng nhân tính, bằng tình người, chứ không phải bằng linh khí hư vô."
Trương Bang Chủ lắng nghe, vẻ mặt hắn từ hoài nghi chuyển sang suy tư sâu sắc. Hắn nhìn những người huynh đệ trong bang, những khuôn mặt mệt mỏi, những ánh mắt vô định. Bản thân hắn cũng đã cảm nhận được sự suy yếu của linh khí, sự khó khăn khi vận chuyển công pháp, và nỗi sợ hãi mơ hồ về việc 'mất người' đã bắt đầu len lỏi trong những giấc mơ của hắn. Hắn từng là một tu sĩ Khai Nguyên cảnh, nhưng giờ đây, ngay cả việc duy trì khí tức cũng trở nên khó khăn. Hắn biết, Lăng Nguyệt và Dương Quân không nói dối. Cái giá của sự cố chấp, có thể là sự biến chất thành một cái vỏ rỗng, không cảm xúc, không ký ức. Hắn tự hỏi, liệu có đáng không, đánh đổi tất cả để bám víu vào một con đường đã không còn lối thoát?
"Tiên Tử... Dương Quân công tử..." Trương Bang Chủ khẽ thở dài, trong lòng hắn một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra. Lòng tự tôn của một tu sĩ, sự quen thuộc với con đường cũ, và sự tuyệt vọng trước thực tế suy tàn, cùng với hy vọng vào một con đường mới mẻ, đầy hứa hẹn hơn cho bang chúng của mình. Hắn biết, quyết định này không chỉ ảnh hưởng đến riêng hắn, mà còn là vận mệnh của cả Thiên Ưng Bang. "Xin cho ta chút thời gian để suy nghĩ."
Lăng Nguyệt gật đầu, ánh mắt nàng vẫn kiên định. "Thời gian không chờ đợi ai, đặc biệt là khi Thiên Đạo đang dần lụi tàn. Nhưng sự lựa chọn nằm trong tay các vị." Nàng cùng Dương Quân khẽ chắp tay, rồi rời đi, để lại Trương Bang Chủ và bang chúng trong sự tĩnh lặng nặng nề. Ánh nắng chiều đã ngả bóng, nhuộm đỏ cả khu trại, tựa như một điềm báo cho sự thay đổi sắp đến. Những hạt giống ý niệm đã được gieo, giờ đây chúng sẽ nảy mầm trong tâm trí những con người đang lạc lối.
***
Sáng hôm sau, một ngày mới bắt đầu với ánh nắng ấm áp và bầu trời quang đãng, xanh ngắt không một gợn mây. Quảng trường trung tâm Thị Trấn An Bình, vốn đã nhộn nhịp từ sáng sớm, hôm nay lại càng đông đúc hơn. Tiếng xì xào bàn tán lan truyền nhanh như gió, thu hút sự chú ý của cả người dân phàm nhân lẫn những tu sĩ đào thoát đang ẩn mình trong thị trấn. Mùi bánh nướng thơm lừng từ tiệm bánh cạnh quảng trường, mùi trà nóng từ quán nước và mùi thảo dược thoang thoảng từ tiệm thuốc của Ông Chủ Tiệm Thuốc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sinh động của đời sống thường nhật.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã có mặt ở một góc quảng trường, ánh mắt kiên định và bình thản. Nàng vẫn mặc bộ bạch y, nhưng hôm nay lại có vẻ thanh thoát hơn, như thể đã trút bỏ được gánh nặng nào đó. Dương Quân đứng cạnh nàng, nét mặt tràn đầy sự tin tưởng vào con đường mình đang đi.
Giữa quảng trường, trên một bục gỗ cao được dựng vội, Trương Bang Chủ bước lên. Hắn mặc một bộ áo vải đơn giản, không còn chút dấu vết của sự hào nhoáng tu sĩ. Thân hình vạm vỡ của hắn đứng vững chãi, nhưng khuôn mặt phong trần lại ánh lên vẻ khắc khổ và một sự kiên định lạ thường, như thể hắn vừa trải qua một đêm dài đấu tranh với chính mình. Đôi mắt sắc sảo của hắn quét qua đám đông, dừng lại ở những khuôn mặt quen thuộc của bang chúng, rồi lướt qua những tu sĩ khác đang đứng với vẻ mặt tò mò, hoài nghi, và cuối cùng là những người dân phàm nhân đang theo dõi với sự thận trọng.
Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói vang vọng khắp quảng trường, tuy không dùng linh lực nhưng vẫn mang một sức nặng lay động lòng người. "Hôm nay, ta Trương Kiên, thủ lĩnh của Thiên Ưng Bang, xin tuyên bố!" Lời nói của hắn như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến đám đông chợt lặng phắc. "Bang chúng ta... sẽ từ bỏ con đường tu tiên cũ! Chúng ta sẽ không còn bám víu vào những thứ phù phiếm đã làm mục ruỗng nhân tính. Chúng ta sẽ ủng hộ 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần tiên sinh đã vạch ra! Chúng ta sẽ sống như người phàm, vun đắp cho cuộc sống này!"
Một làn sóng xì xào, bàn tán bùng lên trong đám đông, mạnh mẽ hơn cả tiếng gió thổi qua ngọn cây. Các tu sĩ trong Thiên Ưng Bang ban đầu kinh ngạc, không tin vào tai mình. Nhiều người trong số họ đã theo Trương Bang Chủ từ khi còn trẻ, đã quen với cuộc sống dựa vào linh khí, dựa vào sức mạnh. Buông bỏ tất cả, sống như phàm nhân? Đó là một điều không thể tưởng tượng nổi. Nhưng rồi, khi nhìn thấy sự kiên định trong ánh mắt của thủ lĩnh, nhìn thấy sự mệt mỏi đã hằn sâu trên gương mặt những huynh đệ xung quanh, một cảm giác cam chịu xen lẫn hy vọng lạ lùng bắt đầu len lỏi. Một số người cúi đầu, chấp nhận quyết định khó khăn này. Họ đã quá mệt mỏi với cuộc sống vô định, với nỗi sợ hãi 'mất người'. Đây có lẽ là lối thoát duy nhất.
"Cái gì? Từ bỏ tu tiên sao? Hắn điên rồi!" Một tu sĩ đào thoát từ một bang phái khác lẩm bẩm, vẻ mặt đầy khinh thường. Hắn vẫn bám víu vào chút ít linh khí còn sót lại trong cơ thể, hy vọng một ngày nào đó Thiên Đạo sẽ hồi phục, hoặc hắn sẽ tìm được một cơ duyên khác. Với hắn, Trương Bang Chủ chỉ là một kẻ nhát gan, không dám đối mặt với khó khăn.
Ông Chủ Tiệm Thuốc, gầy gò, đeo kính, đang đứng trước tiệm của mình, nghe rõ mồn một từng lời. Ông thì thầm với người hàng xóm: "Từ bỏ tu tiên sao? Chuyện này... thật không thể tin nổi! Những kẻ trên trời cao đó, lại chịu buông xuống phàm trần sao? Nhưng nếu là thật, có lẽ... đây là một hy vọng mới?" Ánh mắt ông lão hiền lành ánh lên một tia sáng lạ thường. Bao nhiêu năm qua, ông đã chứng kiến không ít tu sĩ đến rồi đi, mang theo những phép thuật kỳ lạ nhưng cũng gây ra không ít tai họa. Giờ đây, một thủ lĩnh bang phái lại tuyên bố từ bỏ tu tiên, điều đó có ý nghĩa rất lớn đối với những người phàm như ông. Bệnh nhẹ thì uống thuốc, bệnh nặng thì cầu trời! Nhưng nếu tu sĩ cũng chịu xuống đất, liệu có phải trời đất đang thay đổi thật rồi không?
Trương Bang Chủ tiếp tục nói, giọng hắn trầm hùng, đầy cảm xúc. Hắn kể về những khó khăn mà bang chúng đã trải qua, về nỗi lo sợ khi linh khí suy yếu, về nguy cơ 'mất người' đang rình rập. "Chúng ta không còn con đường nào khác. Con đường cũ đã dẫn đến ngõ cụt. 'Nhân Đạo' có thể khó khăn, có thể không mang lại quyền năng siêu phàm, nhưng nó hứa hẹn một cuộc sống bình yên, một cuộc đời được là chính mình, được giữ trọn nhân tính." Hắn nhìn về phía Lăng Nguyệt và Dương Quân, như muốn tìm kiếm sự ủng hộ. Ánh mắt Lăng Nguyệt đáp lại hắn với sự tin tưởng.
Một vài tu sĩ khác, những người đang do dự, những người đã quá mệt mỏi với cuộc sống lang bạt, bỗng nhiên cảm thấy một tia hy vọng. Quyết định của Trương Bang Chủ, mặc dù đầy táo bạo, lại mở ra một con đường rõ ràng. Không còn phải che giấu thân phận, không còn phải lo lắng về việc linh khí cạn kiệt. Họ có thể sống một cuộc đời bình thường, có thể tìm lại những giá trị đã bị lãng quên.
Tuy nhiên, không phải ai cũng chấp nhận. Một nhóm nhỏ tu sĩ cố chấp, với ánh mắt khinh miệt, quay lưng bỏ đi. Đối với họ, từ bỏ tu tiên là sự sỉ nhục, là sự yếu đuối. Họ vẫn tin rằng sẽ có một con đường khác, một cơ duyên khác để trở lại đỉnh cao. Sự chia rẽ đã diễn ra ngay trước mắt, nhưng đó là điều tất yếu. Lời tuyên bố của Trương Bang Chủ, như một tiếng chuông báo hiệu, đã chính thức gieo mầm cho một sự thay đổi lớn. Nó không chỉ là quyết định của một bang phái, mà là một minh chứng sống động cho lời kêu gọi của 'Nhân Đạo'.
***
Buổi tối cùng ngày, ánh trăng vằng vặc soi sáng Thành Vô Song, vẽ nên những bóng đổ dài trên những con phố đã chìm vào tĩnh lặng. Gió đêm nhẹ nhàng luồn qua những mái hiên, mang theo hơi sương và mùi hương thoang thoảng của những bông hoa dạ hương. Thành phố, sau một ngày nhộn nhịp, giờ đây khoác lên mình vẻ đẹp trầm mặc, huyền ảo. Ánh đèn lồng ấm áp từ các hộ gia đình vẫn còn leo lét, tạo nên những chấm sáng nhỏ li ti, tựa như những vì sao dưới mặt đất.
Trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần vẫn ngồi bên cửa sổ, tay lật giở một trang sách cổ đã úa vàng. Cuốn sách vẫn là tập thơ cũ, những vần thơ ca ngợi vẻ đẹp của nhân gian, của đời sống thường nhật. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ đã cũ kỹ của quán sách bao trùm lấy hắn, tạo nên một không gian yên bình, tĩnh tại, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Khuôn mặt thanh tú của hắn, làn da trắng nhợt, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, sâu sắc. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự.
Một lá thư được bồ câu đưa đến. Con chim trắng muốt đáp xuống bệ cửa sổ, rỉa lông một cách điềm nhiên. Tạ Trần khẽ mỉm cười, vươn tay tháo cuộn giấy nhỏ buộc ở chân nó. Đây là báo cáo chi tiết từ Dương Quân, tường thuật lại toàn bộ sự kiện ở Thị Trấn An Bình, đặc biệt là lời tuyên bố của Trương Bang Chủ.
Hắn mở cuộn giấy, ánh mắt lướt nhanh qua những dòng chữ. Chi tiết về sự hoài nghi ban đầu của Trương Bang Chủ, cuộc đấu tranh nội tâm của hắn, và cuối cùng là quyết định dứt khoát, dũng cảm. Hắn đọc về phản ứng của bang chúng, sự chấp nhận của một số người và sự khinh miệt của những kẻ cố chấp. Mỗi từ, mỗi câu đều được hắn đọc kỹ càng, không bỏ sót. Không có một chút ngạc nhiên hay vội vã nào trên khuôn mặt hắn, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc.
Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn, gần như không thể nhận ra, nhưng lại mang một ý nghĩa lớn lao. Đó không phải là nụ cười của sự đắc thắng, mà là nụ cười của một người kiến tạo, một người đã nhìn thấy những mảnh ghép đầu tiên của bức tranh vĩ đại đang dần thành hình, đúng như dự li��u của hắn.
Hắn gấp cuộn giấy lại, đặt nó cẩn thận lên bàn bên cạnh tách trà đã nguội. Tạ Trần khẽ tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, những làn sóng nhân quả đang dịch chuyển rõ ràng hơn bao giờ hết.
"Một hạt giống nữa đã nảy mầm." Hắn thầm nhủ, giọng nói chỉ đủ để chính hắn nghe thấy, trầm mặc như một lời thì thầm với vũ trụ. "Con đường còn dài, nhưng bước đi đầu tiên luôn là khó khăn nhất. Trương Bang Chủ, ngươi đã chọn đúng con đường."
Hắn biết, việc Trương Bang Chủ công khai tuyên bố từ bỏ tu tiên truyền thống sẽ gây ra phản ứng mạnh mẽ từ các thế lực tu tiên còn lại hoặc những tu sĩ cố chấp. Sẽ có những kẻ coi đây là sự phản bội, là một tiền lệ nguy hiểm. Xung đột trực tiếp với 'Nhân Đạo' là điều không thể tránh khỏi. Nhưng hắn cũng biết, sự kiện này sẽ khuyến khích các phe phái nhỏ khác đang dao động phải cân nhắc 'Nhân Đạo', tạo ra một hiệu ứng lan truyền. Tiếng chuông đã vang lên, và nó sẽ thức tỉnh những kẻ đang ngủ say.
Quá trình hòa nhập c���a Thiên Ưng Bang vào cuộc sống phàm nhân sẽ không hề dễ dàng. Những kẻ đã quen với việc sử dụng linh lực, giờ phải học cách làm những việc bình thường nhất, phải đối mặt với những khó khăn thực tế của cuộc sống mưu sinh. Sẽ có những lúc họ hoài nghi, sẽ có những lúc họ muốn quay đầu. 'Nhân Đạo' không phải là một phép màu, mà là một con đường cần sự kiên nhẫn và nỗ lực không ngừng. Tạ Trần biết, hắn sẽ tiếp tục sử dụng những 'quân cờ' như Lăng Nguyệt và Dương Quân để hỗ trợ họ, để định hướng cho họ trong hành trình mới. Những 'hạt giống' như Trương Bang Chủ sẽ trở thành minh chứng sống cho 'Nhân Đạo', là ngọn hải đăng dẫn lối cho những kẻ còn đang lạc lối.
Tạ Trần chậm rãi nhấp một ngụm trà, hơi lạnh đã thấm vào lưỡi. Ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng soi sáng Thành Vô Song, một biểu tượng của sự bình yên và trọn vẹn mà hắn đang nỗ lực kiến tạo. Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Nhưng hắn không vội vã. Hắn sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, đọc sách, uống trà, nhìn ngắm nhân gian. Ảnh hưởng của hắn, như những gợn sóng lan tỏa từ một hòn đá nhỏ ném xuống hồ nước, sẽ còn mãi, định hình nên số phận của một kỷ nguyên mới. Kỷ nguyên mà con người không còn khao khát thành tiên, mà chỉ khao khát được sống trọn vẹn kiếp người.
Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng lòng của vạn vật, cảm nhận sự chuyển động nhẹ nhàng của nhân quả. Một chương mới đã bắt đầu, không phải bằng những trận chiến long trời lở đất, mà bằng một lời tuyên bố dũng cảm, bằng một sự lựa chọn của nhân tính, giữa một thế giới đang dần chuyển mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.