Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 771: Lời Mời Từ Nhân Gian: Khi Con Đường Cũ Dần Lụi Tàn

Đêm khuya buông xuống Thành Vô Song, mang theo ánh trăng thanh khiết và làn gió nhẹ mơn man. Trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần đang ngồi bên bàn, trước mặt là một chồng báo cáo chi tiết từ Dương Quân. Mùi giấy cũ, mực và hương trầm thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng và triết lý. Hắn khép lại cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' mà hắn vẫn thường đọc, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang soi rọi toàn bộ Thành Vô Song, biến những con đường và mái nhà thành một bức tranh thủy mặc huyền ảo.

Hắn đã đọc qua những báo cáo về hành trình của nhóm Tiểu Hiên, về sự kiệt quệ, về nỗi tuyệt vọng và cả tia hy vọng le lói khi họ gặp Dương Quân và Lăng Nguyệt. Mọi chuyện đang diễn ra đúng như hắn đã dự liệu, đúng như những sợi dây nhân quả hắn đã khéo léo sắp đặt.

“Sự tan rã của cái cũ là điều tất yếu. Nhưng kiến tạo cái mới, lại cần sự kiên nhẫn và lòng tin vào nhân tính,” Tạ Trần tự lẩm bẩm, giọng hắn trầm bổng, như thể đang nói chuyện với chính mình, hoặc với cả Thiên Đạo đang dần lụi tàn kia. Hắn hiểu rằng, sự sụp đổ của Phục Cổ Môn, sự hoang mang của các tông môn nhỏ, hay sự kiệt quệ của những tu sĩ lạc lối, tất cả đều là những mảnh vỡ của một kỷ nguyên đã qua. Và chính những mảnh vỡ đó, khi được dẫn dắt đúng hướng, sẽ trở thành nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên của Nhân Đạo.

Trong suy nghĩ của Tạ Trần, Phục Cổ Môn chỉ là khởi đầu. Đó là một ví dụ điển hình cho th���y con đường quyền lực cũ chỉ dẫn đến sự hủy diệt và bế tắc. Khi càng nhiều người nhận ra sự tàn khốc và vô vọng của con đường tu tiên truyền thống, “điểm neo nhân quả” mà hắn đang cố gắng kiến tạo sẽ càng trở nên vững chắc. Điểm neo đó không phải là một sức mạnh vật chất, không phải là một tông môn hùng mạnh, mà là một niềm tin, một triết lý sống được gieo vào tâm trí của hàng vạn người.

Hắn đặt bút xuống, ghi chú thêm vài dòng vào một cuốn sổ tay cũ kỹ. Nét chữ của hắn thanh thoát, chứa đựng sự bình thản nhưng cũng đầy kiên định. Những dòng ghi chú đó không phải là những pháp quyết cao siêu, mà là những kế hoạch cụ thể cho bước đi tiếp theo của Nhân Đạo: thiết lập các "Trung tâm Nhân Đạo" hoặc "Trạm Tiếp Nhận Tu Sĩ Chuyển Hóa". Nơi đó sẽ không phải là nơi để tu luyện, mà là nơi để học hỏi, để tìm lại chính mình, để hiểu về giá trị của sự "sống một đời bình thường", nơi tu sĩ có thể hòa nhập vào cuộc sống của phàm nhân, tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần phải thành tiên.

Tạ Tr���n biết rằng, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Sẽ có những tu sĩ từ chối Nhân Đạo, tiếp tục bám víu vào ảo vọng về sức mạnh và quyền năng. Sẽ có những thế lực cũ cố gắng chống phá, vì họ sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi mất đi địa vị. Tiểu Hiên và Lâm Phàm, cùng những tu sĩ chấp nhận Nhân Đạo, sẽ là những nhân tố quan trọng, những người tiên phong cho sự phát triển của trật tự mới, nhưng họ cũng sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách.

Nhưng Tạ Trần không nao núng. Hắn đã nhìn thấy tương lai, đã hiểu rõ nhân quả. Hắn tin vào sự lựa chọn của con người, tin vào bản chất thiện lương ẩn sâu trong mỗi linh hồn. Thiên Đạo có thể suy yếu, linh khí có thể cạn kiệt, nhưng nhân tính thì không bao giờ mất đi. Đó chính là hy vọng của hắn, là nền tảng cho kỷ nguyên mới.

Hắn khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió đêm thổi qua khung cửa sổ, mang theo hơi thở của cả một thế giới đang chuyển mình. Một kỷ nguyên đang lụi tàn, một kỷ nguyên khác đang nhen nhóm. Và Tạ Trần, một phàm nhân giữa nhân gian, đang lặng lẽ tr��� thành kiến trúc sư của tương lai, một "điểm neo nhân quả" vững chắc giữa thời loạn. Hắn không cần sức mạnh phi phàm, chỉ cần trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm, để dẫn dắt những kẻ lạc lối tìm về với chính mình, tìm về với Nhân Đạo.

***

Sáng sớm, bên ngoài Thị Trấn An Bình, ánh nắng đầu ngày vàng nhạt đổ xuống khu trại tạm bợ xập xệ, nơi trú ngụ của hàng trăm tu sĩ đào thoát từ các tông môn nhỏ đã suy tàn. Đây đó, những lều vải cũ kỹ, chắp vá bằng đủ loại mảnh vụn, nghiêng ngả dưới gió, như thể chỉ một cơn bão nhỏ cũng đủ sức cuốn phăng đi chút hy vọng cuối cùng của những con người này. Mùi khói bếp nấu vội vã từ những đống lửa nhỏ trộn lẫn với mùi đất ẩm và mồ hôi chua loét, tạo nên một không khí ngột ngạt, nặng nề. Tiếng gió xào xạc luồn qua những tấm vải bạt rách nát nghe như tiếng thở dài vô tận của sự tuyệt vọng.

Trong khu trại, những khuôn mặt mệt mỏi, hốc hác hiện rõ sự hoang mang, sợ hãi. Đôi mắt họ, từng ánh lên vẻ kiêu hãnh của tu sĩ, giờ đây chỉ còn lại sự trống rỗng và lo lắng. Họ co ro trong những bộ y phục tu hành đã sờn rách, cũ kỹ, không còn chút khí chất tiên gia nào. Một số người ngồi im lặng bên đống lửa tàn, nhìn chằm chằm vào hư vô. Số khác thì thầm to nhỏ, giọng nói khản đặc vì đói và thiếu ngủ, bàn tán về số phận bấp bênh của mình. Họ đã quen với việc hấp thụ linh khí, với việc dùng pháp thuật để giải quyết mọi vấn đề, nhưng giờ đây, linh khí cạn kiệt, pháp thuật vô dụng, họ chẳng khác nào những phàm nhân yếu ớt, thậm chí còn tệ hơn, bởi họ không hề có kỹ năng sinh tồn cơ bản nào.

Từ phía con đường đất dẫn vào Thị Trấn An Bình, hai bóng người dần hiện rõ. Một nam, một nữ. Nàng là Lăng Nguyệt Tiên Tử, y là Dương Quân. Vẻ ngoài của họ, dù không phô trương pháp lực, vẫn toát lên một khí chất khác biệt hoàn toàn so với những tu sĩ đang vật lộn trong trại. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, bạch y nàng khoác dù đơn giản nhưng không chút bụi bẩn, càng tôn lên vẻ thanh thoát, cao quý. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, ẩn chứa sự uy nghiêm và mệt mỏi đã trải qua bao thăng trầm, giờ đây lại mang thêm một tia thấu hiểu sâu sắc. Bên cạnh nàng, Dương Quân anh tuấn, khí chất nho nhã của thư sinh hòa quyện với vẻ kiên định của người đã tìm thấy lý tưởng. Bộ đạo bào lam nhạt của y tuy không lộng lẫy nhưng toát lên vẻ thanh cao, không quá xa cách.

Sự xuất hiện của họ lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Từ những ánh mắt tò mò ban đầu, dần chuyển sang cảnh giác, rồi hoài nghi. Có người xì xào: "Lại là kẻ muốn chiêu mộ chúng ta vào tông môn sắp sụp đổ nào ư?" "Chắc lại muốn lợi dụng sức tàn lực kiệt của chúng ta thôi." Những lời thì thầm đầy cay đắng và ngờ vực vang lên.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân không để tâm đến những lời xì xào ấy. Họ bước chậm rãi vào trại, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt, từng ánh nhìn đầy bi thương. Không có sự cao ngạo, không có vẻ khinh thường. Chỉ có một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc và một vẻ đồng cảm sâu sắc.

Họ dừng lại trước một nhóm tu sĩ trẻ đang ngồi co ro bên đống lửa đã tắt, trong đó có Tiểu Hiên và Lâm Phàm. Tiểu Hiên, với gương mặt vẫn còn nét thư sinh nhưng đã hằn sâu sự mệt mỏi, ngẩng đầu nhìn họ, trong mắt lóe lên tia hy vọng mong manh từ lần gặp trước. Lâm Phàm thì vẫn giữ vẻ hoài nghi, ánh mắt sắc bén nhưng chứa đầy sự kiệt quệ, y vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng vào "lối thoát" mà Dương Quân từng nhắc đến.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ mở lời, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, tựa như tiếng suối băng tan giữa mùa đông, nhưng lại mang một sức nặng khó tả. "Chúng ta đến đây không phải để chiêu mộ hay ép buộc, mà là để mang đến một con đường khác."

Dương Quân tiếp lời, giọng y rõ ràng, dứt khoát, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng của khu trại, như một lời sấm sét thức tỉnh tâm hồn. "Thiên Đạo đang suy yếu, con đường tu tiên cũ đang dần dẫn đến sự 'mất nhân tính'. Đã đến lúc nhìn nhận lại giá trị thật sự của cuộc đời."

Những lời này như một mũi tên xuyên thẳng vào tâm trí những tu sĩ đang chìm đắm trong sự tuyệt vọng. "Mất nhân tính" – cụm từ đó không còn xa lạ g�� với họ. Họ đã chứng kiến quá nhiều, đã cảm nhận quá rõ cái giá phải trả cho việc bám víu vào linh khí đang cạn kiệt, vào sức mạnh ngày càng hư ảo. Sự giằng xé nội tâm của họ thể hiện rõ trên từng nét mặt: giữa niềm tin cố hữu vào con đường tu tiên đã ăn sâu vào máu thịt và nỗi sợ hãi tột cùng về sự tha hóa, về việc trở thành những cái xác không hồn. Họ ngước nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, trong lòng vừa cảnh giác, vừa khao khát được nghe thêm về "con đường khác" mà họ nhắc đến. Dù còn nhiều hoài nghi, nhưng trong cái bối cảnh bế tắc này, bất kỳ tia sáng nào cũng đủ sức lay động. Lăng Nguyệt và Dương Quân, bằng sự điềm tĩnh và kiên định của mình, đã thành công trong việc gieo những hạt giống đầu tiên của sự tò mò và hy vọng vào mảnh đất cằn cỗi của những tâm hồn lạc lối.

***

Giữa trưa, ánh nắng gay gắt đổ xuống Thị Trấn An Bình, khiến những con đường đất khô cằn bốc lên hơi nóng. Tại một khoảng đất trống rộng rãi, vốn là nơi họp chợ nhỏ, giờ đây đã trở thành điểm tụ họp bất đắc dĩ của hàng trăm tu sĩ đào thoát. Không khí nơi đây vẫn phảng phất mùi khói bếp, mùi đất khô và mồ hôi, nhưng đã có thêm một chút mùi hương thảo dược từ những quán nhỏ ven đường. Sự ồn ào, nhộn nhịp thường thấy của một thị trấn phàm nhân giờ đây bị thay thế bởi một sự căng thẳng trầm lặng, khi hàng trăm cặp mắt đổ dồn về phía Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, dáng người thanh thoát, bạch y nàng không chút vương bụi. Nàng không dùng pháp lực để tạo ra uy áp, nhưng khí chất thanh cao và sự điềm tĩnh toát ra từ nàng vẫn khiến mọi người phải nín thở lắng nghe. Dương Quân đứng bên cạnh, ánh mắt kiên định quét qua đám đông, như thể y đang nhìn thấu từng nỗi sợ hãi, từng sự giằng xé trong lòng họ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cất tiếng, giọng nàng tuy lạnh lùng nhưng lại ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc, như lời thì thầm của một người đã từng trải qua mọi khổ đau. "Con đường các ngươi đang đi, dù có đạt đến đỉnh cao, cuối cùng cũng chỉ là sự cô độc, trống rỗng. Thiên Đạo đang yếu dần, và cái giá phải trả cho mỗi bước tiến là nhân tính của chính các ngươi." Nàng dừng lại, ánh mắt nàng dừng trên từng khuôn mặt, đặc biệt là những tu sĩ trẻ đang cố chấp bám víu vào ảo vọng. "Ta đã từng là một trong số các ngươi. Ta đã từng tin rằng sức mạnh và trường sinh là mục đích tối thượng. Nhưng ta đã thấy, ta đã trải nghiệm. Mỗi khi linh khí hấp thụ vào, một phần nhân tính lại vụt mất. Ký ức mờ nhạt, cảm xúc phai nhạt, cho đến khi chỉ còn lại một lớp vỏ trống rỗng, một cỗ máy tu luyện vô tri. Các ngươi có thấy những tu sĩ đã đạt đến đỉnh cao mà vẫn còn sống sót không? Họ là những kẻ đã 'mất người' hoàn toàn. Họ là những pho tượng bằng xương bằng thịt, không còn biết vui, biết buồn, biết yêu, biết ghét."

Những lời của Lăng Nguyệt như một tiếng chuông cảnh tỉnh, đánh thẳng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của họ. Nhiều người khẽ rùng mình. Họ đã chứng kiến những tiền bối, những trưởng lão của mình dần trở nên lạnh lùng, vô cảm, rồi hóa thành những kẻ điên loạn không chút nhân tính. Đó chính là tương lai đang chờ đợi họ, nếu họ tiếp tục con đường này.

Dương Quân bước lên một bước, giọng y trầm bổng, đầy sức thuyết phục. "Tạ Trần tiên sinh không tìm kiếm sức mạnh, mà tìm kiếm sự trọn vẹn. 'Nhân Đạo' không phủ nhận tài năng, nhưng nó đặt nhân tính lên trên tất cả. Con đường chúng ta đang nói đến không phải là từ bỏ hoàn toàn năng lực của các ngươi, mà là điều chỉnh nó, hòa nhập nó vào cuộc sống phàm trần. Là tìm lại giá trị của tình thân, của tình bạn, của lao động, của sự sáng tạo. Là sống một đời bình thường, nhưng trọn vẹn. Không phải là phàm nhân thấp kém, mà là phàm nhân có trí tuệ, có bản lĩnh, có nhân tính. Thiên Đạo đang suy kiệt, nhưng Nhân Đạo thì vĩnh hằng. Các ngươi có thể chọn bám víu vào một con đường đang lụi tàn, hay chọn kiến tạo một tương lai mới, nơi con người là trung tâm, chứ không phải linh khí hay quyền năng hư ảo."

Dương Quân nói đến Tạ Trần, cái tên mà nhiều người đã nghe qua, nhưng vẫn còn mơ hồ về vai trò của hắn. Y nhấn mạnh rằng, Tạ Trần không phải là một giáo chủ muốn lập giáo, mà là một người đang dẫn dắt con đường để nhân loại tìm lại chính mình.

Tiểu Hiên, với vẻ mặt đã bớt đi phần nào hoang mang, nhưng vẫn còn đó sự bối rối, khẽ lên tiếng, giọng nói có chút run rẩy. "Nhưng... nếu không tu tiên, chúng ta sẽ làm gì? Chúng ta đã quen với việc chiến đấu, với linh khí... Mọi thứ chúng ta học được, mọi kỹ năng chúng ta có, đều là để tu luyện. Liệu có thể bỏ đi tất cả sao?" Y nhìn xuống bàn tay mình, đôi bàn tay từng nắm giữ pháp khí, từng thi triển pháp quyết, giờ đây chỉ cảm thấy trống rỗng và vô dụng. Nỗi sợ hãi về một cuộc sống hoàn toàn m���i, không có định hướng, không có mục đích, là một gánh nặng lớn. Y đã quen với một cuộc sống có mục tiêu rõ ràng: mạnh hơn, sống lâu hơn. Từ bỏ điều đó đồng nghĩa với việc từ bỏ bản thân.

Lâm Phàm, với vẻ mặt góc cạnh và ánh mắt sắc bén, chợt bật cười khẩy, giọng y đầy sự châm biếm và cay đắng. "Chẳng lẽ lại sống như phàm nhân thấp kém? Bị bệnh tật giày vò, tuổi già sức yếu, rồi chết đi không một dấu vết? Đó không phải là con đường ta muốn! Ta thà chết trên con đường tu tiên đầy chông gai còn hơn sống một cuộc đời vô vị, nhỏ bé như kiến cỏ! Các người nói về 'nhân tính', nhưng nhân tính có cứu được chúng ta khỏi cái chết, khỏi sự yếu đuối không? Ta đã thấy quá nhiều phàm nhân chết thảm dưới gót giày của tu sĩ, các người muốn chúng ta trở thành những kẻ đó sao?" Lời lẽ của y sắc như dao, phản ánh sự kiêu hãnh cố chấp của một tu sĩ, người đã quen với việc coi thường phàm nhân và tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh cá nhân. Y không thể chấp nhận việc từ bỏ mọi thứ mà y đã khổ luyện để có đư���c.

Những lời của Lâm Phàm khiến không khí trở nên căng thẳng. Một số tu sĩ khác gật gù đồng tình, trong mắt họ vẫn còn sự kiêu ngạo của kẻ tu hành. Họ đã quá quen với việc đứng trên vạn người, với quyền năng hô mưa gọi gió. Việc hạ mình xuống ngang hàng với phàm nhân là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận.

Tuy nhiên, cũng có nhiều người lắng nghe chăm chú. Họ đã quá mệt mỏi với cuộc chiến vô vọng chống lại Thiên Đạo suy yếu, với nỗi lo sợ 'mất nhân tính' treo lơ lửng. Họ nhìn Tiểu Hiên, rồi nhìn sang Lâm Phàm, trong lòng diễn ra một cuộc đấu tranh dữ dội. Họ là những người đứng giữa hai bờ vực, không muốn từ bỏ quá khứ, nhưng cũng sợ hãi tương lai.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nàng không phản bác Lâm Phàm gay gắt, chỉ nhẹ nhàng nói: "Cứu rỗi không nằm ở sức mạnh bên ngoài, mà ở sự trọn vẹn bên trong. Con người có thể yếu đuối về thể xác, nhưng tinh thần lại có thể vĩ đại. Tạ Trần tiên sinh đang kiến tạo một con đường để các ngươi có thể tìm thấy sự vĩ đại đó, không phải bằng cách chống lại cái chết, mà là bằng cách trân trọng sự sống."

Dương Quân khẽ thở dài, hiểu rõ sự khó khăn trong việc thay đổi tư tưởng đã ăn sâu vào cốt tủy của những tu sĩ này. Y biết rằng, đây chỉ là bước khởi đầu. Sẽ có những người chấp nhận, những người từ chối, và những người sẽ tiếp tục bám víu vào con đường cũ, có thể trở thành những kẻ đối kháng với Nhân Đạo trong tương lai. Nhưng y tin vào sức mạnh của lý lẽ và sự chân thành, tin rằng những hạt giống ý niệm này, một ngày nào đó, sẽ nảy mầm. Cuộc đối thoại tiếp diễn, giữa những hoài nghi, những tranh cãi nảy lửa, nhưng cũng có những tia sáng của sự thấu hiểu và hy vọng bắt đầu le lói.

***

Chiều tà, ánh hoàng hôn rực rỡ nhuộm đỏ cả Thành Vô Song, biến những mái nhà ngói xanh, những bức tường thành xám tro thành một bức tranh vàng cam lộng lẫy. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của các món ăn từ những quán hàng sầm uất, tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu và tiếng bước chân hối hả của người dân. Thành Vô Song vẫn vậy, náo nhiệt, phồn hoa, một ốc đảo bình yên giữa thời loạn lạc.

Trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, tay lật giở một trang sách cổ đã úa vàng. Cuốn sách không phải là một bí kíp tu luyện, mà là một tập thơ cổ, những vần thơ ca ngợi vẻ đẹp của nhân gian, của đời sống thường nhật. Ánh mắt hắn tĩnh lặng như mặt hồ thu không gợn sóng, sâu thẳm mà khó dò. Khuôn mặt thanh tú của hắn, làn da trắng nhợt, càng làm nổi bật vẻ thư sinh, thoát tục. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ, hay vẻ tiên phong đạo cốt của người tu tiên, nhưng khí chất toát ra từ hắn lại khiến người ta không thể xem thường.

Tiếng vỗ cánh nhẹ nhàng của một con chim bồ câu chợt vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh trong quán. Con chim trắng muốt đáp xuống bệ cửa sổ, một cuộn giấy nhỏ buộc ở chân. Tạ Trần khẽ mỉm cười, vươn tay tháo cuộn giấy. Đây là chim đưa tin từ Dương Quân và Lăng Nguyệt, báo cáo về những gì đang diễn ra tại Thị Trấn An Bình.

Hắn mở cuộn giấy, ánh mắt lư��t nhanh qua những dòng chữ. Chi tiết về sự hoang mang của các tu sĩ, những câu hỏi của Tiểu Hiên, sự cố chấp của Lâm Phàm, và cách Lăng Nguyệt, Dương Quân đã giải thích về 'Nhân Đạo'. Mỗi từ, mỗi câu đều được hắn đọc kỹ càng, không bỏ sót. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn, không phải vì thành công lớn, mà vì những hạt giống đầu tiên đã bắt đầu nảy mầm, đúng như dự liệu của hắn. Đó là nụ cười của một người kiến tạo, một người đã nhìn thấy những mảnh ghép đầu tiên của bức tranh vĩ đại đang dần thành hình.

Hắn gấp cuộn giấy lại, đặt nó cẩn thận lên bàn bên cạnh tách trà đã nguội. Hắn không vội vã trả lời, mà chỉ khẽ tựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống.

"Nhân gian vốn là một ván cờ lớn, đâu thể một nước mà định được cả cục diện. Nhưng những nước đi đầu tiên, dù nhỏ bé, lại định hình cả tương lai..." Tạ Trần thầm nhủ, giọng nói chỉ đủ để chính hắn nghe thấy, trầm mặc như một lời thì thầm với vũ trụ. Hắn hiểu rằng, những gì Dương Quân và Lăng Nguyệt đang làm chỉ là bước khởi đầu. Sẽ có những người như Lâm Phàm, cố chấp bám víu vào con đường cũ, có thể sẽ trở thành những nhân tố gây rối, thậm chí là đối kháng với 'Nhân Đạo' trong tương lai. Sự chia rẽ trong giới tu sĩ sẽ tiếp tục diễn ra, và việc hòa nhập vào nhân gian sẽ không hề dễ dàng đối với những kẻ đã quen với cuộc sống trên mây.

Tạ Trần biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Việc duy trì 'Nhân Đạo' không chỉ là thuyết phục những kẻ lạc lối, mà còn là kiến tạo một nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn không cần sức mạnh phi phàm để thay đổi thế giới, chỉ cần trí tuệ để nhìn thấu nhân quả, và sự kiên nhẫn để từng bước, từng bước một, định hình lại niềm tin của con người.

Ánh đèn trong Thành Vô Song bắt đầu lấp lánh, tựa như những vì sao nhỏ dưới mặt đất, đối lập với bầu trời đêm dần hiện rõ. Thành phố vẫn bình yên, vẫn náo nhiệt, vẫn tràn đầy sức sống. Đây chính là Nhân Đạo mà Tạ Trần muốn bảo vệ, muốn kiến tạo. Hắn khẽ nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng lòng của vạn vật, cảm nhận sự chuyển động nhẹ nhàng của nhân quả. Hắn sẽ tiếp tục sống một đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của hắn, như những gợn sóng lan tỏa từ một hòn đá nhỏ ném xuống hồ nước, sẽ còn mãi, định hình nên số phận của một kỷ nguyên mới, nơi Thiên Đạo đã lụi tàn, nhưng nhân tính thì vĩnh hằng.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free