Nhân gian bất tu tiên - Chương 770: Cơ Hội Vàng: Điểm Neo Nhân Quả Giữa Thời Loạn
Đêm trên Thiên Đăng Sơn vẫn vậy, trăng sáng vằng vặc, gió nhẹ thổi mơn man, và thế giới vẫn đang chuyển mình, từng chút một, theo những bước đi thầm lặng của một phàm nhân có khả năng nhìn thấu nhân quả. Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn như nhìn xuyên thấu màn đêm, nhìn thấy một tương lai xa xăm, nơi Thiên Đạo cũ đã hoàn toàn tan rã, tiên môn không còn, và Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân mở quán sách nhỏ, trở thành nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn quay người, bước chân nhẹ nhàng không chút tiếng động, trở về căn quán sách nhỏ của mình, bóng dáng thâm trầm hòa vào làn sương đêm còn vương vấn.
Trong khi đó, ở một nơi xa xăm, d��ới ánh trăng mờ nhạt, một hành trình khắc nghiệt khác đang diễn ra.
***
Bãi Hoang Yêu Linh, giữa trưa. Nắng gắt như trút lửa từ trên cao xuống, khiến từng hạt cát, từng phiến đá nứt nẻ dưới chân như muốn bốc hơi. Gió mang theo bụi đất khô cằn và một mùi hoang dã nồng nặc, đôi khi lẫn cả mùi yêu khí thoang thoảng, đủ để khiến những kẻ yếu bóng vía phải rùng mình. Bầu không khí nơi đây u ám, nặng nề, một sự cô độc ngự trị trên khắp không gian, như thể vạn vật đều đang thở dài trong mệt mỏi.
Tiểu Hiên lê từng bước chân nặng nhọc trên nền đất khô khốc, đôi mắt vốn từng sáng ngời niềm tin vào con đường tu tiên giờ đây chỉ còn lại sự mệt mỏi và hoài nghi. Y phục của y đã rách tả tơi, lấm lem bùn đất và máu khô, không còn chút khí chất của một đệ tử tiên môn danh giá. Bên cạnh y, Lâm Phàm cũng không khá hơn là bao, gương mặt khắc khổ, mái tóc bù xù, đôi mắt luôn giữ vẻ cảnh giác cao độ, nhưng sâu thẳm bên trong là một nỗi thất vọng không thể che giấu. Cả hai, cùng với khoảng hơn mười tu sĩ khác ��ã may mắn đào thoát khỏi Phục Cổ Môn trong trận loạn chiến, giờ đây đang phải vật lộn với cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt hơn gấp vạn lần – cuộc chiến với chính bản thân và sự suy tàn của thế giới.
“Linh khí cạn kiệt, ngay cả một con yêu thú cấp thấp cũng khó đối phó…” Tiểu Hiên thều thào, giọng nói khản đặc như có cát trong cổ họng. Y vừa dùng chút linh lực cuối cùng để đẩy lùi một con Hồ Thử cấp một đang định lao vào cắn xé một đồng môn yếu ớt. Con Hồ Thử đó, trong thời thịnh vượng của Thiên Đạo, chỉ cần một đạo pháp quyết nho nhỏ là có thể hóa thành tro bụi, vậy mà giờ đây, nó lại trở thành một hiểm họa chí mạng. “Con đường tu tiên này, liệu có còn ý nghĩa gì nữa không?”
Lâm Phàm liếc nhìn Tiểu Hiên, ánh mắt đầy vẻ khinh khỉnh, nhưng giọng nói lại mang theo sự chua chát của một kẻ đã nếm trải đủ đắng cay. “Phục Cổ Môn sụp đổ, các tông môn khác cũng chẳng khá hơn. Thiên Đạo mục nát, chúng ta như những con kiến bám víu vào cành cây mục nát. Chẳng có ý nghĩa gì hết, Tiểu Hiên à. T��t cả chỉ là ảo vọng.” Hắn quay đầu nhìn lại phía sau, nơi một vài tu sĩ đã ngã gục, kiệt sức không thể đứng dậy. Một người đang ôm lấy vết thương rỉ máu trên bắp chân, nơi một con yêu xà nhỏ đã kịp cắn trộm. Tiếng rên rỉ yếu ớt của người đó hòa vào tiếng gió rít, tạo nên một bản nhạc bi thương của những kẻ lạc lối.
Họ đã đi bộ không ngừng nghỉ suốt mấy ngày qua, cố gắng tránh xa khỏi khu vực hỗn loạn của Phục Cổ Môn cũ, tìm kiếm một nơi trú ẩn an toàn. Nhưng Thiên Đạo suy yếu đã biến cả nhân gian thành một bãi hoang rộng lớn, nơi linh khí mỏng đến mức khó lòng vận dụng pháp thuật, nơi yêu thú trở nên táo tợn hơn bao giờ hết vì cảm nhận được sự suy yếu của trật tự. Đói khát, mệt mỏi, và sự tuyệt vọng đang gặm nhấm từng chút một ý chí sinh tồn của họ.
“Nước… Nước…” Một đệ tử trẻ tuổi khác, mặt mày tái mét, thều thào. Hắn vừa cố gắng triệu hồi một pháp thuật thủy hệ nhỏ, nhưng linh khí trong cơ thể chỉ đủ để tạo ra vài giọt sương mỏng manh, không đủ để làm ẩm đôi môi khô nứt. Sự thất bại đó càng khiến hắn thêm tuyệt vọng, ánh mắt thất thần nhìn vào khoảng không vô định.
Tiểu Hiên cắn chặt môi, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót. Y từng là một tu sĩ tài năng, đầy nhiệt huyết, mơ ước về một ngày thành tiên, trường sinh bất tử. Nhưng giờ đây, ngay cả việc duy trì sự sống cũng trở thành một gánh nặng. Cái gọi là “trường sinh” kia, liệu có đáng để đánh đổi bằng sự “mất người” và sự thống khổ như hiện tại? Y nhìn những người đồng môn xung quanh, những gương mặt tiều tụy, quần áo rách rưới, ánh mắt trống rỗng. Họ từng là những thiên chi kiêu tử, những người được lựa chọn để theo đuổi con đường phi phàm, vậy mà giờ đây lại thảm hại đến mức này, không khác gì những phàm nhân đang chết đói giữa sa mạc.
Đột nhiên, một tiếng gầm gừ vang lên từ phía trước. Một bầy Lang Yêu cấp thấp, lông lá xám xịt, đôi mắt đỏ rực như đốm lửa, đang chực chờ lao đến. Chúng không mạnh, nhưng số lượng đông đảo, và quan trọng hơn, chúng không phải là thứ mà những tu sĩ ki���t quệ này có thể đối phó dễ dàng.
“Cẩn thận!” Lâm Phàm quát lên, rút ra thanh kiếm cùn của mình. Thanh kiếm từng sắc bén, sáng loáng dưới ánh trăng giờ đây đã mờ xỉn, đầy vết sứt mẻ. Hắn cố gắng vận chuyển linh khí vào cánh tay, nhưng chỉ cảm thấy một sự trống rỗng, một sức nặng vô hình đè nén.
Các tu sĩ còn lại cũng vội vàng tập trung lại, nhưng sự hoảng loạn đã hiện rõ trên gương mặt họ. Một vài người đã lùi lại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bầy Lang Yêu với vẻ sợ hãi tột độ. Họ đã mất đi sự kiên định, sự dũng cảm của một tu sĩ. Họ đã "mất người" theo một cách khác, không phải vì tu vi quá cao mà vì bị Thiên Đạo bỏ rơi, vì ảo vọng tan vỡ.
Bầy Lang Yêu bắt đầu bao vây, tiếng gầm gừ ngày càng gần. Một con lao đến, nhanh như chớp. Lâm Phàm nghiến răng, vung kiếm, nhưng chỉ kịp tạo ra một vết xước nông trên vai con yêu thú. Con Lang Yêu thứ hai đã nhảy bổ vào một tu sĩ phía sau, cắn xé. Tiếng la thất thanh vang lên, và một vài tu sĩ yếu ớt hơn đã gục ngã, không còn sức chống cự. Mùi máu tươi bắt đầu lan tỏa trong không khí, càng kích thích sự hung tợn của bầy yêu.
Tiểu Hiên cũng bị một con Lang Yêu khác tấn công. Y cố gắng niệm chú, nhưng chỉ có một tia linh quang mờ nhạt lóe lên rồi tắt ngúm. Nỗi tuyệt vọng dâng lên tận cổ họng. Chẳng lẽ, đây chính là kết cục của họ sao? Chết thảm hại dưới móng vuốt của những loài yêu thú cấp thấp, sau khi đã từ bỏ tất cả để theo đuổi con đường tu tiên? Sự bi tráng của một kỷ nguyên sắp tàn hiện rõ trong khoảnh khắc đó, khi những người từng là biểu tượng của sức mạnh giờ đây lại yếu ớt hơn cả những phàm nhân bình thường.
***
Trong lúc sự sống và cái chết đang giằng co nơi Bãi Hoang Yêu Linh, ở một nơi khác, bức tranh lại hoàn toàn tương phản.
Chiều tà tại Thôn Vân Sơn, nắng dịu dàng trải vàng trên những mái nhà gỗ và đá nhỏ, rải rác bên con suối trong vắt chảy qua làng. Ruộng lúa xanh mướt bao quanh, trải dài đến tận chân trời. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách, tiếng gà gáy cục tác, và đặc bi��t là tiếng trẻ con nô đùa, cười nói giòn tan, tất cả tạo nên một bản hòa ca yên bình đến lạ. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi cỏ non thoang thoảng, và mùi khói bếp ấm áp từ những căn nhà tranh vương vấn trong không khí, mang đến một cảm giác thanh bình, gần gũi và đầy sức sống.
Chính giữa khung cảnh an lành ấy, hai bóng người hiện ra. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Lăng Nguyệt vẫn khoác lên mình bộ bạch y thuần khiết, dung nhan tuyệt mỹ như tiên giáng trần, nhưng vẻ lạnh lùng như băng tuyết đã bớt đi phần nào, thay vào đó là một nét trầm tĩnh, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây đã có sự đồng cảm sâu sắc. Nàng không còn mang theo khí chất cao ngạo của một vị tiên tử, mà dường như đã hòa mình vào sự bình dị của nhân gian. Dương Quân, với khí chất nho nhã, tuấn tú trong bộ đạo bào lam nhạt, gương mặt tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự ôn hòa và thấu hiểu. Họ không đến với vẻ uy nghi của tu sĩ, mà giản dị như những lữ khách bình thường, mang theo những túi lương thực, bình nước và túi thuốc men nhỏ.
Họ tìm thấy nhóm Tiểu Hiên khi họ đang ở bờ vực của sự sụp đổ. Bầy Lang Yêu đã bị đẩy lùi một cách khó nhọc, để lại vài cái xác và những vết thương rỉ máu trên cơ thể các tu sĩ. Một người đã bất tỉnh, hơi thở yếu ớt.
“Dừng lại.” Giọng Lăng Nguyệt Tiên Tử trong trẻo nhưng đầy uy lực vang lên, khiến bầy Lang Yêu đang chực chờ tấn công lần nữa phải chùn bước. Nàng bước đến gần, ánh mắt quét qua một lượt những gương mặt tiều tụy, những thân thể rách nát. Không có sự khinh miệt hay cao ngạo, chỉ có một nỗi xót xa thoáng qua trong ánh mắt nàng.
Dương Quân lập tức bước tới, đặt túi lương thực và bình nước xuống đất. “Các vị đã đi một chặng đường dài, chắc hẳn đã rất mệt mỏi và đói khát.” Giọng anh ấm áp, không chút phán xét hay giáo điều. Anh đưa cho Tiểu Hiên một bình nước sạch. “Uống chút nước đi, và dùng chút lương thực này.”
Tiểu Hiên ngước nhìn, đôi mắt hoài nghi. Y đã quá quen với sự lạnh lùng và tranh giành giữa các tu sĩ, chưa từng thấy ai lại xuất hiện giữa hoang địa để ban phát lương thực như thế này. “Các ngươi là ai?” Y hỏi, giọng vẫn còn khản đặc.
Lâm Phàm cũng đứng chắn trước những tu sĩ yếu ớt hơn, ánh mắt đầy vẻ đề phòng. Hắn đã trải qua quá nhiều sự phản bội và nguy hiểm, không dễ dàng tin tưởng ai. “Có mục đích gì?”
Lăng Nguyệt Tiên Tử tiến lại gần tu sĩ bị thương nặng nhất, người đang bất tỉnh. Nàng quỳ xuống, đặt tay lên ngực người đó. Một luồng linh khí trong trẻo, tinh khiết, dù không mạnh mẽ như thời Thiên Đạo thịnh vượng, nhưng đủ để chữa lành vết thương, lan tỏa từ lòng bàn tay nàng. Vết cắn của yêu xà dần khép lại, hơi thở của người tu sĩ dần ổn định hơn. Nàng làm tất cả một cách thuần thục, không một lời than vãn.
“Con đường cũ đã không còn. Bám víu vào nó chỉ mang lại khổ đau và hủy diệt.” Lăng Nguyệt nói, giọng điềm tĩnh, không giấu vẻ mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt. “Chúng ta đến đây để giúp đỡ những người như các vị, những người đã lạc lối giữa thời loạn.”
Dương Quân tiếp lời, ánh mắt nhìn thẳng vào Tiểu Hiên và Lâm Phàm. “Thiên Đạo đang suy yếu, linh khí cạn kiệt. Các vị đã tận mắt chứng kiến sự bế tắc của con đường tu tiên truyền thống, nó chỉ dẫn đến sự ‘mất người’, mất đi nhân tính và cuối cùng là sự hủy diệt. Nhưng nhân tính, tình người, lại đang là điểm tựa vững chắc nhất. Chúng ta không yêu cầu các vị từ bỏ tu vi, chỉ là tìm lại giá trị bản nguyên của con người, giá trị của sự ‘sống một đời bình thường’.”
Tiểu Hiên ngước nhìn Lăng Nguyệt, rồi lại nhìn Dương Quân, ánh mắt y dần lóe lên một tia sáng, như tìm thấy một chút hy vọng giữa đêm tối mịt mùng. “Nhân Đạo? Đó là con đường nào?” Y đã nghe thoáng qua về khái niệm này trong những lời thì thầm của các phàm nhân, nhưng chưa bao giờ thực sự hiểu rõ.
Lâm Phàm vẫn giữ vẻ nghi ngờ, giọng hắn cộc cằn. “Mấy lời hoa mỹ này, có thể giúp chúng ta sống sót được sao? Chúng ta là tu sĩ, chúng ta cần sức mạnh để đối phó với thế giới khắc nghiệt này, không phải những triết lý suông.”
Dương Quân mỉm cười nhẹ nhàng. “Sức mạnh mà các vị theo đuổi đã đẩy các vị đến hoàn cảnh này. Sức mạnh đó đã khiến các vị quên đi bản chất của cuộc sống, khiến các vị ‘mất người’. Nhân Đạo không phải là một con đường tu luyện mới, mà là một triết lý sống, nơi các vị có thể tìm thấy sự bình yên, nơi các vị không cần phải tranh giành linh khí, không cần phải chối bỏ cảm xúc để đạt được cái gọi là ‘trường sinh’.” Anh đưa tay chỉ về phía ngôi làng bình yên dưới chân núi, nơi tiếng trẻ con vẫn còn vọng lại. “Nhìn kìa, đó là Nhân Đạo. Nơi con người sống một cuộc đời trọn vẹn, nơi giá trị của sự ‘sống một đời bình thường’ được trân trọng hơn bất kỳ sức mạnh siêu phàm nào.”
“Chúng ta có một trạm tiếp nhận tại Thành Vô Song, nơi các vị có thể tìm hiểu thêm về Nhân Đạo, nơi các vị có thể tìm thấy một mái nhà an toàn và bình yên.” Lăng Nguyệt bổ sung, giọng nàng vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng một lời mời chân thành. “Các vị không cần phải vội vàng quyết định. Nhưng hãy nhớ, sự tan rã của Thiên Đạo cũ là một tất yếu. Quan trọng là các vị lựa chọn con đường nào để bước tiếp.”
Các tu sĩ khác, sau khi được Lăng Nguyệt chữa trị và nhận được lương thực từ Dương Quân, dần lấy lại được chút sức lực. Nỗi tuyệt vọng vẫn còn đó, nhưng đã có một tia hy vọng le lói. Họ nhìn nhau, nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, rồi nhìn về phía xa xăm, nơi Dương Quân đã chỉ – Thành Vô Song, một nơi mà họ chưa từng nghĩ đến, một nơi mà họ chưa từng xem trọng, vì đó là nơi của phàm nhân. Nhưng giờ đây, cái gọi là tiên giới đã sụp đổ, và nhân gian lại trở thành bến đỗ cuối cùng.
Lâm Phàm vẫn còn hoài nghi, nhưng ánh mắt hắn đã dịu đi phần nào. Hắn đã thấy Lăng Nguyệt chữa trị vết thương, đã nếm miếng lương khô tuy giản dị nhưng ngon lành, và đã cảm nhận được sự chân thành từ Dương Quân. Có thể, đây không phải là một cái bẫy. Có thể, đây thực sự là một lối thoát. Tiểu Hiên thì đã không còn nghi ngờ. Y nhìn về phía Thành Vô Song, nơi những ánh đèn nhỏ bắt đầu lấp lánh trong hoàng hôn, và trong lòng y, một hạt giống hy vọng mới đã được gieo.
***
Đêm khuya buông xuống Thành Vô Song, mang theo ánh trăng thanh khiết và làn gió nhẹ mơn man. Trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần đang ngồi bên bàn, trước mặt là một chồng báo cáo chi tiết từ Dương Quân. Mùi giấy cũ, mực và hương trầm thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng và triết lý. Hắn khép lại cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' mà hắn vẫn thường đọc, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang soi rọi toàn bộ Thành Vô Song, biến những con đường và mái nhà thành một bức tranh thủy mặc huyền ảo.
Hắn đã đọc qua những báo cáo về hành trình của nhóm Tiểu Hiên, về sự kiệt quệ, về nỗi tuyệt vọng và cả tia hy vọng le lói khi họ gặp Dương Quân và Lăng Nguyệt. Mọi chuyện đang diễn ra đúng như hắn đã dự liệu, đúng như những sợi dây nhân quả hắn đã khéo léo sắp đặt.
“Sự tan rã của cái cũ là điều tất yếu. Nhưng kiến tạo cái mới, lại cần sự kiên nhẫn và lòng tin vào nhân tính,” Tạ Trần tự lẩm bẩm, giọng hắn trầm bổng, như thể đang nói chuyện với chính mình, hoặc với cả Thiên Đạo đang dần lụi tàn kia. Hắn hiểu rằng, sự sụp đổ của Phục Cổ Môn, sự hoang mang của các tông môn nhỏ, hay sự kiệt quệ của những tu sĩ lạc lối, tất cả đều là những mảnh vỡ của một kỷ nguyên đã qua. Và chính những mảnh vỡ đó, khi được dẫn dắt đúng hướng, sẽ trở thành nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên của Nhân Đạo.
Trong suy nghĩ của Tạ Trần, Phục Cổ Môn chỉ là khởi đầu. Đó là một ví dụ điển hình cho thấy con đường quyền lực cũ chỉ dẫn đến sự hủy diệt và bế tắc. Khi càng nhiều người nhận ra sự tàn khốc và vô vọng của con đường tu tiên truyền thống, “điểm neo nhân quả” mà hắn đang cố gắng kiến tạo sẽ càng trở nên vững chắc. Điểm neo đó không phải là một sức mạnh vật chất, không phải là một tông môn hùng mạnh, mà là một niềm tin, một triết lý sống được gieo vào tâm trí của hàng vạn người.
Hắn đặt bút xuống, ghi chú thêm vài dòng vào một cuốn sổ tay cũ kỹ. Nét chữ của hắn thanh thoát, chứa đựng sự bình thản nhưng cũng đầy kiên định. Những dòng ghi chú đó không phải là những pháp quyết cao siêu, mà là những kế hoạch cụ thể cho bước đi tiếp theo của Nhân Đạo: thiết lập các "Trung tâm Nhân Đạo" hoặc "Trạm Tiếp Nhận Tu Sĩ Chuyển Hóa". Nơi đó sẽ không phải là nơi để tu luyện, mà là nơi để học hỏi, để tìm lại chính mình, để hiểu về giá trị của sự "sống một đời bình thường", nơi tu sĩ có thể hòa nhập vào cuộc sống của phàm nhân, tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần phải thành tiên.
Tạ Trần biết rằng, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Sẽ có những tu sĩ từ chối Nhân Đạo, tiếp tục bám víu vào ảo vọng về sức mạnh và quyền năng. Sẽ có những thế lực cũ cố gắng chống phá, vì họ sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi mất đi địa vị. Tiểu Hiên và Lâm Phàm, cùng những tu sĩ chấp nhận Nhân Đạo, sẽ là những nhân tố quan trọng, những người tiên phong cho sự phát triển của trật tự mới, nhưng họ cũng sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách.
Nhưng Tạ Trần không nao núng. Hắn đã nhìn thấy tương lai, đã hi���u rõ nhân quả. Hắn tin vào sự lựa chọn của con người, tin vào bản chất thiện lương ẩn sâu trong mỗi linh hồn. Thiên Đạo có thể suy yếu, linh khí có thể cạn kiệt, nhưng nhân tính thì không bao giờ mất đi. Đó chính là hy vọng của hắn, là nền tảng cho kỷ nguyên mới.
Hắn khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió đêm thổi qua khung cửa sổ, mang theo hơi thở của cả một thế giới đang chuyển mình. Một kỷ nguyên đang lụi tàn, một kỷ nguyên khác đang nhen nhóm. Và Tạ Trần, một phàm nhân giữa nhân gian, đang lặng lẽ trở thành kiến trúc sư của tương lai, một "điểm neo nhân quả" vững chắc giữa thời loạn. Hắn không cần sức mạnh phi phàm, chỉ cần trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm, để dẫn dắt những kẻ lạc lối tìm về với chính mình, tìm về với Nhân Đạo.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.