Nhân gian bất tu tiên - Chương 769: Dư Âm Phục Cổ: Những Lựa Chọn Dưới Chân Trời Mới
Tạ Trần khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn chứa một sự tính toán sâu xa. “Cơ hội để xây dựng ‘Nhân Đạo’ không phải bằng cách chiến đấu, mà bằng cách kiến tạo. Không phải bằng quyền lực, mà bằng sự thấu hiểu. Phục Cổ Môn đã tự loại bỏ mình khỏi ván cờ, tạo ra một khoảng trống quyền lực. Giờ là lúc chúng ta điền vào khoảng trống đó, không phải bằng cách chiếm đoạt, mà bằng cách vun đắp những giá trị mới, những giá trị của cuộc sống phàm trần trọn vẹn.”
Ánh chiều tà dần buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây, nơi xa xa, có lẽ vẫn còn khói lửa bốc lên từ Phục Cổ Môn. Trong quán sách nhỏ yên bình, Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, như một người chơi cờ đang nhìn thấy rõ ràng từng bước đi trên bàn cờ rộng lớn của nhân gian. Một kỷ nguyên cũ đang dần tan rã, và những mảnh vỡ của nó đang tạo điều kiện cho một kỷ nguyên mới, do chính con người kiến tạo, đang dần hình thành. Sự hỗn loạn trong một tông môn lớn là bằng chứng không thể chối cãi rằng Thiên Đạo không chỉ đang suy yếu trong truyền thuyết, mà đang thực sự tác động, từng chút một, đến tận cùng của cấu trúc quyền lực cũ. Đây mới chỉ là khởi đầu.
***
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua khung cửa sổ bằng gỗ, rắc ánh sáng dịu dàng lên những chồng sách cao ngất trong quán. Thành Vô Song đã thức giấc, tiếng rao hàng của những thương nhân từ xa vọng lại, tiếng bước chân hối hả của những kẻ bắt đầu một ngày mới vội vã trên các con phố đá xanh, hòa cùng tiếng xe ngựa lộc cộc và tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu đã mở cửa từ sớm. Một làn gió nhẹ mang theo mùi đồ ăn thoang thoảng từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu thanh nhã từ các tiệm thuốc, và cả mùi hương hoa dại vương vấn từ những khu vườn nhỏ trong thành. Bầu không khí sầm uất, náo nhiệt và tràn đầy sức sống, một khung cảnh trái ngược hoàn toàn với sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối bên trong quán sách.
Tạ Trần ngồi bên bàn trà, dáng người gầy gò của hắn toát lên vẻ thư sinh yếu ớt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một sự tỉnh táo và suy tư hiếm có, dường như có thể nhìn thấu mọi sự vụ trần thế. Làn da trắng nhợt của hắn, kết quả của việc ít tiếp xúc với nắng gió, càng làm nổi bật vẻ thanh tú trên khuôn mặt. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không hề có chút phô trương. Hắn đang nhấp một ngụm trà nóng, hương thơm lan tỏa nhẹ nhàng trong không gian, trước mặt hắn là một bức thư được Dạ Lan gửi đến, nét chữ thanh thoát và súc tích.
Dương Quân đứng bên cạnh, nét mặt anh tuấn thường ngày giờ đây lộ rõ vẻ lo lắng và có chút bồn chồn. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, tuy thanh cao nhưng không quá xa cách, ánh mắt sáng ngời vốn tràn đầy nhiệt huyết giờ đây lại thấp thoáng những tia hoang mang khi báo cáo về tình hình hỗn loạn ở các tông môn nhỏ sau tin tức Phục Cổ Môn sụp đổ. Giọng anh rõ ràng, dứt khoát, nhưng có đôi chút gấp gáp.
“Phục Cổ Môn đã hoàn toàn tan rã, thưa tiên sinh,” Dương Quân mở lời, giọng anh trầm xuống, “tin tức về cuộc nội chiến tàn khốc, về sự mục nát từ bên trong và sự sụp đổ nhanh chóng của một trong những tông môn lớn đã lan truyền khắp Thập Phương Nhân Gian nhanh hơn chúng ta tưởng. Các tông môn nhỏ khác, đặc biệt là những kẻ từng có liên hệ mật thiết với Phục Cổ Môn, đang cực kỳ hoang mang. Một số đã bắt đầu có những động thái bất thường, phái người dò la tin tức, thậm chí có tông môn đã tuyên bố đóng cửa sơn môn, cắt đứt mọi liên hệ bên ngoài.”
Tạ Trần đặt bức thư xuống, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve mép giấy. Hắn nhấp thêm một ngụm trà, hơi nóng của chén trà dường như không làm dao động sự bình thản của hắn. Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần nhìn thẳng vào Dương Quân, nhưng dường như lại xuyên thấu qua anh, nhìn vào một khung cảnh rộng lớn hơn của thế cục nhân gian.
“Vốn là mây tan mây hợp, chỉ là những kẻ chấp niệm không chịu buông,” Tạ Trần nhẹ nhàng đáp, giọng nói trầm, điềm tĩnh, như tiếng nước chảy qua khe đá, mang theo một sự triết lý sâu sắc. “Đó là quy luật của nhân quả. Khi gốc rễ đã mục ruỗng, dù cây có cố gắng giữ lại cành lá xum xuê đến đâu, cũng sẽ có ngày tự sụp đổ. Phục Cổ Môn không phải là trường hợp ngoại lệ. Sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ làm cạn kiệt linh khí mà còn làm lộ rõ sự mục nát trong tư tưởng, trong cái gọi là 'đạo thống' mà họ hằng bảo vệ. Sự sụp đổ của họ là tất yếu, là kết quả của vô số nhân đã gieo từ lâu.”
Hắn nói tiếp, ánh mắt ẩn chứa một cái nhìn châm biếm nhẹ. “Các tông môn nhỏ hoang mang, đó là điều hiển nhiên. Họ đã quen với việc bám víu vào những cây đại thụ, quen với việc đi theo con đường mòn đã được vạch sẵn. Nay đại thụ ngã, con đường mòn biến mất, họ lạc lối là phải. Nhưng chính sự lạc lối đó, sự hoang mang đó, lại là cơ hội.”
Dương Quân gật đầu, cố gắng tiếp thu từng l��i của Tạ Trần. Anh đã quen với cách nói ẩn dụ, sâu sắc của tiên sinh, và hiểu rằng đằng sau mỗi câu chữ đều là một tầng nghĩa sâu xa, một kế hoạch lớn. Anh nhìn xuống những ký hiệu phức tạp mà Tạ Trần bắt đầu dùng bút lông vẽ lên giấy, đại diện cho các mối quan hệ nhân quả chồng chéo, những mũi tên chỉ hướng cho các diễn biến tiềm năng.
“Họ đã nhìn thấy sự tàn khốc của việc ‘mất người’ trong con đường tu tiên,” Tạ Trần nói tiếp, giọng hắn trầm hơn, “họ đã chứng kiến cảnh tượng huynh đệ tương tàn vì quyền lực, vì một chút linh khí cạn kiệt. Đó là cái giá phải trả cho sự chấp niệm vào sức mạnh, vào con đường thành tiên mà không màng đến nhân tính. Thiên Đạo đang thử thách họ, thử thách toàn bộ Thập Phương Nhân Gian. Liệu họ có thể tìm ra một con đường khác, một con đường sống mà không cần phải đánh đổi bản chất làm người hay không?”
Dương Quân chăm chú quan sát Tạ Trần, trong lòng anh, sự lo lắng ban đầu dần nhường chỗ cho một sự tò mò và thấu hiểu sâu sắc hơn. Anh hiểu rằng, Tạ Tr��n không chỉ nhìn vào những sự kiện bề nổi, mà còn nhìn vào tận cùng của những dòng chảy ngầm, những nhân quả đang hình thành.
“Vậy, tiên sinh,” Dương Quân khẽ hỏi, “chúng ta có nên... can thiệp, hay hỗ trợ những tông môn đang lung lay đó không? Hay để họ tự tìm lối thoát?”
Tạ Trần buông bút, đặt chén trà xuống, một tiếng động nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Hắn quay sang nhìn Dương Quân, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự kiên định. “Dương Quân, hãy nhớ, ‘Nhân Đạo’ của chúng ta không phải là một tông môn. Chúng ta không tìm cách thu phục, càng không tìm cách kiểm soát. Chúng ta chỉ kiến tạo một con đường, một lựa chọn. Sự thay đổi chân chính phải đến từ nội tâm của mỗi người, từ sự tự nguyện của họ. Chúng ta chỉ cần tạo ra một không gian, một nơi mà họ có thể nhìn thấy một khả năng khác, một cách ‘sống’ khác. Sự sụp đổ của Phục Cổ Môn đã gieo vào lòng họ hạt giống của sự hoài nghi và sợ hãi. Giờ đây, chúng ta chỉ cần tưới tắm cho những hạt giống ấy bằng ánh sáng của một triết lý mới, một con đường không cần phải ‘mất người’.”
Hắn khẽ đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh Thành Vô Song đang dần chìm trong ánh nắng ban trưa rực rỡ. “Sự hoang mang của các tu sĩ nhỏ sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho ‘Nhân Đạo’ của chúng ta lan rộng. Họ sẽ tìm kiếm một lối thoát, một câu trả lời cho những câu hỏi mà Thiên Đạo cũ không thể giải đáp. Đó là lúc chúng ta cho họ thấy rằng, cuộc sống phàm trần, dù không có sức mạnh phi thường, nhưng lại chứa đựng một giá trị chân thực, một sự trọn vẹn mà con đường thành tiên không bao giờ có thể mang lại. Ta đã nói, Phục Cổ Môn tự loại bỏ mình khỏi ván cờ. Giờ đây, là lúc chúng ta vun đắp. Không phải bằng quyền lực, mà bằng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn.”
Dương Quân nhìn bóng lưng Tạ Trần, trong lòng anh đã vơi đi phần nào sự lo lắng, thay vào đó là một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Anh hiểu rằng, Tạ Trần đang chơi một ván cờ vĩ đại, không phải để thắng thua, mà để kiến tạo. Hắn không cần dùng đến sức mạnh, chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hi��u nhân quả, hắn đã gián tiếp điều chỉnh cả thế cục, từng bước đẩy lùi cái cũ để nhường chỗ cho cái mới. Một kỷ nguyên đang sắp tàn, và Tạ Trần, một phàm nhân, lại đang là điểm neo vững chắc cho sự khởi đầu của một kỷ nguyên khác.
***
Trong khi Thành Vô Song vẫn đang ồn ào náo nhiệt, sâu thẳm trong Rừng Thanh Phong, một không gian hoàn toàn khác biệt hiện hữu. Giữa trưa, ánh nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua tán lá cây rậm rạp, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ, tiếng suối chảy róc rách và tiếng côn trùng vo ve hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của thiên nhiên. Mùi đất ẩm đặc trưng, mùi lá cây mục ruỗng và hương hoa dại phảng phất trong không khí trong lành, tạo cảm giác yên bình đến lạ lùng.
Thế nhưng, sự yên bình đó không thể xoa dịu được sự hỗn loạn trong tâm trí của hai con người đang dò dẫm bước đi trên con đường mòn nhỏ. Tiểu Hiên và Lâm Phàm, với bộ dạng tiều tụy đến đáng thương, đang cố gắng bám víu vào nhau giữa rừng sâu. Quần áo của họ rách rưới, dính đầy bụi bẩn và bùn đất, mái tóc rối bù, và đôi mắt họ trũng sâu vì thiếu ngủ và lo sợ. Ánh mắt Tiểu Hiên vẫn ẩn chứa nỗi sợ hãi và mất mát, còn Lâm Phàm thì kiên nghị hơn, nhưng khuôn mặt anh cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi và sự bất an thường trực.
Họ đã chạy trốn không ngừng kể từ khi thoát khỏi ngục thất Phục Cổ Môn, tránh né những cuộc truy lùng của phe Liễu Thanh Phong và cả những toán cướp bóc nhân cơ hội tông môn tan rã mà hoành hành. Sức lực cạn kiệt, linh khí trong cơ thể gần như trống rỗng do thời gian dài bị giam cầm và sau đó là cuộc chạy trốn không ngừng. Họ đói lả, mệt mỏi, và không biết đi đâu về đâu. Những ký ức về cuộc sống tu tiên huy hoàng trong Phục Cổ Môn giờ đây chỉ còn là nỗi đau và sự hoài nghi sâu sắc.
Tiểu Hiên vấp phải một rễ cây, suýt ngã quỵ. Lâm Phàm nhanh chóng đỡ lấy y, vẻ mặt đầy lo lắng. “Cố gắng lên, Tiểu Hiên. Chúng ta không thể dừng lại.”
Tiểu Hiên ngẩng đầu lên, ánh mắt hoang mang nhìn Lâm Phàm, giọng y thều thào, khàn đặc vì khát và mệt mỏi. “Chúng ta... chúng ta phải làm gì đây, Lâm Phàm? Con đường tu tiên của chúng ta... có thật là sai rồi sao? Tất cả những gì chúng ta đã tin tưởng, tất cả những năm tháng tu luyện khổ cực... cuối cùng lại đổi lấy cảnh tượng Phục Cổ Môn tự hủy diệt, huynh đệ tương tàn ư? Chẳng lẽ, ‘thành tiên’ thực sự là một giấc mộng hão huyền, một con đường dẫn đến sự ‘mất người’ như lời đồn đại?”
Lâm Phàm không đáp, anh chỉ siết chặt tay Tiểu Hiên, cố gắng truyền cho y một chút sức mạnh. Trong lòng Lâm Phàm cũng là một nỗi băn khoăn khôn nguôi. Anh đã từng là một tu sĩ đầy nhiệt huyết, tin tưởng tuyệt đối vào đạo thống của tông môn. Nhưng những gì anh chứng kiến trong Phục Cổ Môn, từ sự ích kỷ của các trưởng lão cho đến sự thanh trừng tàn bạo, rồi cuộc nội chiến đẫm máu, đã làm lung lay tận gốc niềm tin của anh. Anh nhớ lại những lời nói của Dương Quân về sự mục nát của Thiên Đạo, về một con đường khác, con đường của 'Nhân Đạo'.
“Phục Cổ Môn đã dạy chúng ta tất cả,” Lâm Phàm cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh u ám và đầy chua chát, “nhưng lại chẳng dạy chúng ta điều gì về cách sống sót ở nhân gian, hay cách đối mặt với sự sụp đổ của những gì ta đã tin. Chân lý là gì đây, Tiểu Hiên? Có phải là sức mạnh tuyệt đối, hay là một điều gì đó khác mà chúng ta đã bỏ lỡ?”
Họ tiếp tục lê bước, tìm kiếm quả dại để ăn, cố gắng tránh né những người phàm trần thỉnh thoảng qua lại trên con đường mòn. Những người phàm nhân này nhìn họ với ánh mắt tò mò, xen lẫn chút sợ hãi khi thấy hai kẻ lạ mặt tiều tụy, nhưng họ không dám đến gần. Tiểu Hiên và Lâm Phàm cũng vậy, họ nhìn những người phàm trần đó với ánh mắt đầy cảnh giác và sợ hãi, như những kẻ lạc loài giữa thế giới mà họ từng khinh thường. Trước đây, họ là tu sĩ cao cao tại thượng, coi thường phàm nhân yếu đuối. Giờ đây, họ lại là những kẻ yếu đuối hơn cả phàm nhân, không còn linh khí để tự vệ, không còn tông môn để nương tựa, và quan trọng hơn, không còn một niềm tin để dẫn lối.
Trong tiềm thức của họ, hình ảnh Trưởng Lão Thanh Hòa với sự dũng cảm khi đứng lên phản đối Liễu Thanh Phong, và những lời nói của Dương Quân về 'Nhân Đạo' cứ luẩn quẩn. Họ đã từng coi những điều đó là điên rồ, là phản bội. Nhưng giờ đây, khi tận mắt chứng kiến sự thật trần trụi, họ bắt đầu tự hỏi: phải chăng, những kẻ điên rồ đó lại là những người đã nhìn thấy trước tương lai? Phải chăng, con đường mà họ đã từ bỏ, con đường của phàm nhân, con đường của 'sống một đời bình thường', lại chính là con đường đúng đắn trong một kỷ nguyên mà Thiên Đạo đang suy yếu?
Tiểu Hiên ngã khuỵu xuống bên một gốc cây cổ thụ, hơi thở dốc. “Lâm Phàm... ta không thể đi được nữa. Ta thực sự không biết... chúng ta đang đi đâu. Cả đời ta chỉ biết tu luyện, chỉ biết kiếm tìm cơ duyên. Giờ tất cả đã sụp đổ. Ta cảm thấy mình đã ‘mất người’ rồi, mất đi tất cả những gì từng là bản thân mình.”
Lâm Phàm ngồi xuống bên cạnh y, ôm lấy Tiểu Hiên vào lòng. Anh cũng mệt mỏi không kém, nhưng anh biết mình phải mạnh mẽ hơn. Anh nhìn lên những kẽ lá, nơi ánh nắng mặt trời bị tán lá xanh tươi che khuất, tựa như con đường tương lai của họ cũng mờ mịt và không có lối ra. “Chúng ta... chúng ta sẽ tìm một nơi nào đó an toàn trước đã, Tiểu Hiên. Có lẽ... có lẽ chúng ta nên tìm đến Thành Vô Song. Ta nhớ Dương Quân từng nhắc đến nơi đó, nơi mà Tạ Trần tiên sinh đang kiến tạo một ‘Nhân Đạo’ mới. Một nơi mà có lẽ, chúng ta không cần phải ‘thành tiên’ để có thể ‘sống’.”
Lời nói của Lâm Phàm, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh, cũng đủ để thắp lên trong lòng Tiểu Hiên một chút sức mạnh. Họ đã quá mệt mỏi để tiếp tục hoài nghi, quá sợ hãi để tiếp tục chạy trốn vô định. Sự sụp đổ của Phục Cổ Môn, sự 'mất người' trong con đường tu tiên đã để lại trong họ một vết sẹo không thể xóa nhòa, nhưng đồng thời cũng mở ra một cánh cửa khác: cánh cửa của sự tìm kiếm. Tìm kiếm một ý nghĩa mới cho cuộc đời, một con đường sống mà không cần phải đánh đổi nhân tính. Họ không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng ít nhất, họ đã có một hướng đi.
***
Trong khi Tiểu Hiên và Lâm Phàm đang vật lộn với sự hoang mang giữa rừng sâu, ở Thôn Vân Sơn, một ngôi làng nhỏ bé, yên bình nép mình dưới chân núi, một cơn bão tư tưởng đang âm thầm nổi lên. Các ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nhắn nằm san sát nhau, con đường đất quanh co dẫn qua làng, và dòng suối nhỏ chảy róc rách qua những thửa ruộng lúa xanh rì. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy êm đềm, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên và tiếng trẻ con nô đùa trên bãi cỏ tạo nên một bản nhạc đồng quê thanh bình. Mùi đất thoang thoảng, mùi cỏ tươi và mùi khói bếp ấm áp lan tỏa trong không khí trong lành của buổi chiều tà.
Thế nhưng, sự yên bình đó không thể len lỏi vào đại điện đơn sơ của Phong Diệp Môn – một trong những tông môn nhỏ bé, phụ thuộc vào Phục Cổ Môn trước đây. Trong căn phòng tăm tối, chỉ được chiếu sáng lờ mờ bằng vài ngọn nến, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Các trưởng lão và đệ tử cốt cán của Phong Diệp Môn đang tranh luận gay gắt, tiếng nói át cả tiếng gió vi vu bên ngoài. Tin tức về sự tan rã hoàn toàn của Phục Cổ Môn đã gây ra một làn sóng hoang mang sâu sắc, đẩy tông môn này đứng trước một ngã rẽ sống còn.
Trưởng Lão Phong Diệp Môn, một lão nhân với khuôn mặt nhiều nếp nhăn và ánh mắt mệt mỏi, ngồi ở vị trí cao nhất, cố gắng giữ bình tĩnh. Bộ đạo bào cũ kỹ của ông đã sờn vai, phản ánh sự khó khăn và thiếu thốn của tông môn trong bối cảnh linh khí ngày càng cạn kiệt. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự đổi thay trong đời, nhưng chưa bao giờ thấy một viễn cảnh mờ mịt đến vậy.
“Chúng ta phải tìm một con đường,” Trưởng Lão lên tiếng, giọng ông khàn đặc vì lo lắng và mệt mỏi, “nhưng con đường nào là đúng đắn đây? Bám víu vào đạo thống cũ, vào những lời dạy về thành tiên đã không còn phù hợp, hay...” Ông do dự, không dám nói hết câu, bởi vì cái “hay” đó là một sự phản bội đối với niềm tin mà họ đã giữ vững hàng trăm năm qua.
Một đệ tử trẻ tuổi, ánh mắt tràn đầy sự bối rối và khao khát được giải đáp, không giữ được bình tĩnh nữa. “Trưởng Lão! Nếu tu tiên chỉ để ‘mất người’ và cuối cùng là tan rã như Phục Cổ Môn, vậy thì tu để làm gì? Chúng ta đã thấy rõ những gì xảy ra. Họ huynh đệ tương tàn, tranh giành chút linh khí cuối cùng, quên đi tất cả nhân nghĩa đạo lý. Chẳng lẽ ‘Nhân Đạo’ của Tạ Trần tiên sinh mới là con đường đúng đắn trong thời buổi này? Con đường mà Dương Quân đã từng nói đến, một con đường mà người ta có thể sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính?”
Lời nói của đệ tử trẻ như một tiếng sét đánh vào giữa đại điện. Một số trưởng lão già chống gậy đứng dậy phản đối kịch liệt. “Vô liêm sỉ! Ngươi dám hoài nghi đạo thống của tổ tiên? Dám nhắc đến tên một phàm nhân trong điện đường tu tiên này sao? Hắn chỉ là một kẻ phàm trần, làm sao có thể định đoạt con đường của chúng ta?”
Một đệ tử trẻ khác, vẻ mặt nóng nảy hơn, cũng đứng lên. ���Chúng ta đã thấy rõ rồi! Thiên Đạo đang suy yếu! Linh khí cạn kiệt là sự thật không thể chối cãi! Các tông môn lớn đang tự hủy diệt vì chấp niệm vào cái gọi là ‘thành tiên’ đó. Nếu chúng ta không thay đổi, chúng ta cũng sẽ đi vào vết xe đổ của Phục Cổ Môn! Chúng ta phải tìm một con đường mới, một con đường để tông môn có thể tiếp tục tồn tại, để các đệ tử không phải ‘mất người’ vì một lý tưởng hão huyền!”
Không khí trở nên cực kỳ căng thẳng. Các trưởng lão già khăng khăng bảo vệ quan niệm cũ, không muốn từ bỏ vị thế và niềm tin đã ăn sâu vào xương tủy. Họ đã cống hiến cả đời cho con đường tu tiên, và việc thừa nhận nó là sai lầm, là vô nghĩa, là điều không thể chấp nhận được. Nhưng những đệ tử trẻ tuổi lại không còn tin tưởng nữa. Họ đã chứng kiến quá nhiều sự mục nát, quá nhiều sự tàn khốc nhân danh tu tiên. Họ không muốn đánh đổi nhân tính của mình để đổi lấy một chút sức mạnh phù du.
Trưởng Lão Phong Diệp Môn thở dài, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhuộm đỏ một phần bầu trời phía Tây. Ông cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc. Ông biết rằng những lời của các đệ tử trẻ không phải là vô căn cứ. Sự sụp đổ của Phục Cổ Môn đã là một bài học cảnh tỉnh đau đớn. Nó cho thấy rằng, sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ là lý thuyết, mà đang tác động trực tiếp đến cấu trúc quyền lực và niềm tin của họ.
“Liệu có ai trong chúng ta, thực sự còn nhìn thấy con đường đến tiên giới nữa không?” Trưởng Lão Phong Diệp Môn đột ngột hỏi, giọng ông trầm buồn, phá tan sự ồn ào. “Hay chúng ta chỉ đang tự lừa dối mình, bám víu vào một hy vọng đã tắt?”
Cả đại điện chìm vào im lặng. Không ai dám trả lời. Câu hỏi đó đã chạm đến tận cùng nỗi sợ hãi và hoài nghi trong lòng mỗi người. Sự chấp niệm vào con đường tu tiên đã khiến họ mù quáng, nhưng giờ đây, khi bức màn che mắt đã bị xé toạc bởi sự thật trần trụi, họ phải đối mặt với một lựa chọn khó khăn: tiếp tục bám víu vào cái cũ và chờ đợi sự tan rã, hay dũng cảm thay đổi, tìm kiếm một con đường mới, một con đường của 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang kiến tạo. Sự hoang mang của họ không chỉ là về sự tồn vong của tông môn, mà còn là về ý nghĩa của chính cuộc đời họ.
***
Đêm khuya, ánh trăng vằng vặc treo trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, rắc bạc lên những phiến đá sừng sững và ngôi miếu nhỏ bé, đơn sơ. Gió nhẹ thổi mơn man, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi hương trầm thanh khiết từ trong miếu, hòa quyện với mùi cây cỏ dại của núi rừng. Nơi đây, sự thanh tịnh và yên bình dường như ngưng đọng trong không gian, tạo cảm giác linh thiêng và tách biệt hoàn toàn khỏi những xô bồ của thế gian.
Trên đỉnh núi, Tạ Trần và Dương Quân đứng cạnh nhau, hình bóng họ in rõ trên nền trời đêm. Tạ Trần vẫn khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, nhưng đứng giữa không gian hùng vĩ này, hắn lại toát lên một vẻ thâm trầm, một khí chất đặc biệt mà ngay cả những tu sĩ đỉnh cao cũng khó lòng sánh bằng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn xa xăm, về phía Thành Vô Song lấp lánh ánh đèn phía xa, tựa như một dải ngân hà rải rác trên mặt đất.
Dương Quân đứng trầm tư bên cạnh, gương mặt tuấn tú của anh giờ đây không còn vẻ lo lắng như buổi sáng, thay vào đó là một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Anh đã nghe những báo cáo về tình hình hỗn loạn từ các tông môn nhỏ, về sự hoang mang và những cuộc tranh cãi triết lý gay gắt, và anh nhận ra rằng, ván cờ của Tạ Trần đang thực sự thay đổi cục diện của thế giới.
“Tiên sinh, vậy những tu sĩ đang hoang mang đó... chúng ta sẽ tiếp nhận họ sao?” Dương Quân khẽ hỏi, giọng anh trầm ấm, không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm. Câu hỏi này không chỉ là một thắc mắc, mà còn ẩn chứa một sự kỳ vọng, liệu ‘Nhân Đạo’ có thể trở thành bến đỗ cho những kẻ lạc lối.
Tạ Trần không lập tức trả lời. Hắn chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy thấu hiểu. Ánh mắt hắn vẫn dõi theo những ánh đèn xa xăm của nhân gian, nơi mà hàng triệu số phận đang diễn ra, nơi mà những chấp niệm cũ đang tan rã và những hy vọng mới đang nhen nhóm.
“Không phải tiếp nhận, mà là hướng d���n, Dương Quân,” Tạ Trần nhẹ nhàng đáp, giọng hắn trầm bổng, như tiếng gió thoảng qua khe đá, mang theo sự uyên thâm của triết lý. “Khi con người đứng trước vực sâu, họ sẽ tự tìm con đường sống. Chúng ta chỉ cần cho họ thấy rằng, có nhiều con đường để lựa chọn, không nhất thiết phải là con đường đã cũ, con đường dẫn đến sự ‘mất nhân tính’. Con đường ‘thành tiên’ đã cho họ quá nhiều ảo vọng, khiến họ chấp niệm vào sức mạnh mà quên đi giá trị của sự ‘sống một đời bình thường’.”
Hắn quay sang nhìn Dương Quân, đôi mắt sâu thẳm chứa đựng cả một đại dương trí tuệ. “Sự hỗn loạn này là cần thiết. Nó là một phần của ‘nhân quả’ khi một trật tự cũ sụp đổ. Chỉ khi thực sự đau khổ, họ mới thấu hiểu giá trị của sự bình yên và nhân tính. Phục Cổ Môn sụp đổ, các tông môn nhỏ hoang mang, đó là những mảnh vỡ của kỷ nguyên cũ, và chính những mảnh vỡ đó sẽ tạo nên nền móng cho một kỷ nguyên mới. Họ đã chứng kiến sự ‘mất người’ của tu tiên, giờ họ sẽ tìm kiếm lại nhân tính của mình.”
Tạ Trần khẽ chỉ tay về phía những ánh đèn lấp lánh của Thành Vô Song. “Nhân Đạo của chúng ta không phải là một tông môn có quy tắc cứng nhắc, mà là một triết lý sống. Chúng ta kiến tạo một không gian nơi con người có thể sống trọn vẹn, nơi không cần phải tranh giành linh khí, không cần phải chối bỏ cảm xúc để đạt được cái gọi là ‘trường sinh’. Sự hoang mang của các tu sĩ nhỏ sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho ‘Nhân Đạo’ của chúng ta lan rộng, thu hút nhiều người tìm đến một con đường sống khác. Tiểu Hiên và Lâm Phàm, cùng những tu sĩ đào thoát khác, họ sẽ là những ‘hạt giống’ quan trọng, những người tiên phong cho một thế hệ tu sĩ mới hòa nhập vào nhân gian.”
Dương Quân gật đầu, trong lòng anh đã hoàn toàn thấu hiểu. Anh hiểu rằng, Tạ Trần đang sử dụng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả của mình để gián tiếp điều chỉnh ‘ván cờ’, không dùng vũ lực nhưng lại có sức ảnh hưởng sâu rộng. Sự sụp đổ của Thiên Đạo cũ không có nghĩa là mọi thứ sẽ yên bình. Ngược lại, những thách thức mới sẽ xuất hiện khi ‘Nhân Đạo’ bắt đầu định hình, có thể là sự kháng cự từ các tàn dư của tư tưởng cũ hoặc những cám dỗ quyền lực mới. Nhưng Tạ Trần đã chuẩn bị cho tất cả.
“Chúng ta chỉ cần kiên nhẫn, Dương Quân,” Tạ Trần nói, giọng hắn chứa đựng sự bình thản nhưng cũng đầy kiên định. “Hãy để nhân quả tự vận hành. Ta tin rằng, cuối cùng, con người sẽ tìm thấy giá trị đích thực của cuộc sống, không phải ở trên đỉnh tiên giới, mà ngay trong chính nhân gian này.”
Hắn khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn như nhìn xuyên thấu màn đêm, nhìn thấy một tương lai xa xăm, nơi Thiên Đạo cũ đã hoàn toàn tan rã, tiên môn không còn, và Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân mở quán sách nhỏ, trở thành nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Đêm trên Thiên Đăng Sơn vẫn vậy, trăng sáng vằng vặc, gió nhẹ thổi mơn man, và thế giới vẫn đang chuyển mình, từng chút một, theo những bước đi thầm lặng của một phàm nhân có khả năng nhìn thấu nhân quả.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.