Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 766: Bão Tố Trong Lòng: Cuộc Thanh Trừng Của Phục Cổ Môn

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhưng dư âm của lời lẽ Dương Quân vẫn còn vương vấn trong không khí, như một làn gió mát xoa dịu những vết thương cũ kỹ trong tâm hồn Tiểu Hiên và Lâm Phàm, đồng thời thổi bùng lên ngọn lửa của sự thật. Họ đã không còn là những tu sĩ mù quáng của Phục Cổ Môn nữa, giờ đây, trong lòng họ, một bình minh mới của ý chí tự do đang hé lộ.

***

Đêm khuya, tại phòng luyện công cá nhân của Liễu Thanh Phong trong Thái Huyền Tông, không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Căn phòng được xây dựng từ những khối đá xám tro kiên cố, trên vách tường và sàn nhà khắc họa vô số trận pháp ẩn chứa linh lực hùng hậu. Mùi linh khí thanh khiết, xen lẫn hương trầm thoang thoảng từ bồ đoàn đặt chính giữa, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Liễu Thanh Phong, dáng người cao gầy, thanh tú, giờ đây đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, cố gắng nhập định để trấn tĩnh tâm thần. Đôi mắt sáng như sao của hắn khép hờ, nhưng dưới mi mắt run rẩy, người ta vẫn cảm nhận được một cơn bão táp đang cuộn trào dữ dội.

Mấy canh giờ trước, những sứ giả nội môn đã báo cáo về những lời đồn đại, những cuộc bàn tán xôn xao trong hàng ngũ tu sĩ trẻ về “Nhân Đạo”, về sự mục nát của tông môn, và đặc biệt là những cuộc gặp gỡ bí mật với một kẻ phàm nhân tên Dương Quân. Tin tức này như một nhát dao đâm thẳng vào sự kiêu hãnh và niềm tin vững chắc của Liễu Thanh Phong. Hắn luôn tự cho mình là người kế thừa tinh hoa của Phục Cổ Môn, là trụ cột duy trì Thiên Đạo, vậy mà giờ đây, những hạt giống phản nghịch lại nảy mầm ngay trong chính tông môn dưới sự quản lý của hắn. Nỗi sợ hãi về sự tan rã của Phục Cổ Môn, về sự mất kiểm soát trước một tư tưởng lạ lẫm, đã khiến hắn rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ. Linh khí trong phòng dường như cũng bị áp lực từ tâm trạng của hắn mà trở nên đặc quánh, nặng nề. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi những tạp niệm, nhưng hình ảnh những gương mặt tu sĩ trẻ hoài nghi, những lời xì xào bàn tán cứ lởn vởn trong tâm trí, nhạo báng sự yếu kém của hắn.

“Hạt giống nghi ngờ đã nảy mầm…” Giọng nói của Liễu Thanh Phong khàn đặc, thoát ra khỏi kẽ răng, phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng. Hắn mở choàng mắt, đôi đồng tử giờ đây không còn sự bình tĩnh mà ánh lên vẻ tàn nhẫn, lạnh lẽo. “Chúng ta không thể để nó phá hủy Phục Cổ Môn từ bên trong!”

Hắn bật dậy, dáng người thẳng tắp như một thanh kiếm tuốt trần. Bước chân hắn dứt khoát, không một chút do dự. Với một ý niệm, chiếc phù ngọc đeo bên hông hắn phát ra ánh sáng lam nhạt, xuyên qua những trận pháp trên tường, báo hiệu cho các trưởng lão khác về một cu���c triệu tập khẩn cấp. Mùi hương trầm trong phòng đột ngột trở nên nồng nặc hơn, như muốn che giấu đi mùi vị của một quyết định tàn khốc sắp sửa được đưa ra.

Chẳng bao lâu sau, năm vị trưởng lão khác với gương mặt già nua, khắc khổ, ánh mắt đầy sự nghi kỵ và độc đoán đã tề tựu đông đủ. Họ mặc đạo bào màu tối, khí tức trầm ổn, nhưng sự lo lắng hiện rõ trên từng nếp nhăn. Liễu Thanh Phong không vòng vo, hắn thẳng thừng đặt vấn đề: “Chư vị trưởng lão, những lời đồn đại về ‘Nhân Đạo’ đã lan rộng trong nội bộ. Nhiều tu sĩ trẻ đã bị mê hoặc, thậm chí có kẻ đã bí mật liên lạc với phàm nhân Dương Quân. Đây là một ung nhọt cần phải cắt bỏ ngay lập tức, nếu không, Phục Cổ Môn sẽ đứng trước nguy cơ phân liệt!”

Một vị trưởng lão tóc bạc phơ, râu dài đến ngực, khẽ vuốt cằm, ánh mắt đục ngầu lóe lên tia lạnh lẽo. “Tông chủ nói chí phải. Kẻ nào dám làm lung lay căn cơ của tông môn, dám nghi ngờ Thiên Đạo, kẻ đó chính là phản đồ. Phải trừng trị nghiêm khắc để răn đe kẻ khác!”

Các trưởng lão khác cũng nhao nhao phụ họa, tiếng nói của họ vang vọng trong căn phòng đá, mỗi lời đều chứa đựng sự hoảng sợ và tàn nhẫn khi nghĩ đến viễn cảnh mất đi quyền lực và trật tự đã tồn tại bao đời. Liễu Thanh Phong lắng nghe, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, thấy rõ sự đồng thuận và quyết tâm bảo vệ cái vỏ bọc đã mục nát. Hắn gật đầu, môi mím chặt.

“Vậy thì,” Liễu Thanh Phong nói, giọng nói lạnh lùng đến thấu xương, “truyền lệnh xuống, toàn bộ nội môn sẽ tiến hành một cuộc tổng kiểm tra. Bất kỳ ai có biểu hiện bất thường, bất kỳ ai dám nghi ngờ tông môn, dám liên lạc với ngoại nhân, đều sẽ bị bắt giữ ngay lập tức. Ta muốn một cuộc thanh trừng bí mật, nhanh gọn, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Kẻ nào cố tình che giấu, đồng lõa, sẽ bị xử lý theo tông quy. Bắt đầu từ những kẻ bị nghi ngờ nhiều nhất, đặc biệt là những kẻ đã từng tiếp xúc với Dương Quân. Phải nhổ cỏ tận gốc!”

Lời nói của Liễu Thanh Phong như một án tử, gieo rắc nỗi kinh hoàng thầm lặng vào đêm tối. Các trưởng lão cúi đầu nhận lệnh, không ai dám phản đối. Họ hiểu rằng, trong thời khắc sinh tử của tông môn, sự tàn nhẫn là cần thiết để bảo vệ cái gọi là ‘đại nghĩa’, hay đúng hơn là để bảo vệ quyền lợi và sự tồn vong của chính họ. Mùi linh khí trong phòng giờ đây không còn thanh khiết nữa, mà ẩn chứa một nỗi u ám, nặng nề, như báo trước một cơn bão táp đẫm máu sắp càn quét qua Phục Cổ Môn. Liễu Thanh Phong đứng đó, ánh mắt kiên định đến đáng sợ, hắn tin rằng mình đang làm điều đúng đắn, đang cứu vãn Thiên Đạo, đang bảo vệ tông môn. Nhưng hắn không biết rằng, chính hành động này sẽ đẩy Phục Cổ Môn vào vực sâu của sự diệt vong, và sẽ là một nước cờ chí mạng trong ván cờ nhân quả mà Tạ Trần đang sắp đặt.

***

Đêm đã về khuya, không trăng, những ngôi sao cũng như lẩn trốn sau màn mây đen kịt, tạo nên một không gian đặc quánh sự u ám. Gió lạnh luồn qua những tán cây cổ thụ trong Thái Huyền Tông, rít lên những âm thanh ma quái, như tiếng than khóc của những linh hồn vô định. Tại Giếng C��� Phong Ấn, một địa điểm hẻo lánh nằm sâu trong rừng cây phía sau Phục Cổ Môn, một vài bóng người đang thấp thoáng. Giếng cổ được xây bằng đá rêu phong, miệng giếng bị phong ấn bằng một tảng đá lớn khắc đầy phù văn cổ xưa, bên trên còn vắt ngang vài sợi xích sắt gỉ sét. Xung quanh là cỏ dại mọc um tùm, cao quá đầu người, che khuất gần hết lối đi, tạo nên một vẻ bí ẩn, lạnh lẽo đến rợn người. Mùi ẩm mốc, mùi đất mục, xen lẫn một chút tử khí nhẹ nhàng bay lởn vởn trong không khí, càng khiến nơi đây trở nên âm u, đáng sợ.

Tiểu Hiên và Lâm Phàm đang bí mật gặp gỡ ba tu sĩ trẻ khác, những người cũng đã nghe được lời đồn về “Nhân Đạo” và cảm thấy hoài nghi về con đường tu tiên truyền thống. Khuôn mặt thư sinh của Tiểu Hiên hiện rõ vẻ lo lắng, đôi mắt hắn liên tục đảo quanh, cảnh giác với mọi tiếng động dù là nhỏ nhất. Lâm Phàm, tuy dáng người vạm vỡ hơn, nhưng lúc này cũng tỏ ra kiệt sức và căng thẳng. Hắn đang nhỏ giọng thuật lại những gì Dương Quân đã nói về sự thật của tông môn, về bản chất ích kỷ của các trưởng lão và sự suy tàn của Thiên Đạo.

“Ta vẫn không thể tin được…” một tu sĩ trẻ khác thì thầm, giọng run rẩy, “Rằng chúng ta đã bị lừa dối bấy lâu nay. Tất cả những lời giáo huấn về đại nghĩa, về sự hy sinh… đều là giả dối sao?”

Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt hắn chứa đầy sự phẫn uất. “Ta cũng đã từng nghĩ như các ngươi. Nhưng những lời Dương Quân tiên sinh nói… nó khớp với những gì ta đã thấy, đã cảm nhận được từ lâu. Tông môn đã thay đổi, không còn là nơi chúng ta từng khao khát nữa.”

Tiểu Hiên siết chặt nắm tay, môi mím lại. “Chúng ta phải làm gì đây? Con đường này… con đường ‘Nhân Đạo’ mà Dương Quân tiên sinh nói, liệu có phải là lối thoát cho chúng ta không? Chúng ta có nên rời bỏ tông môn không?”

Tiếng gió hú qua miệng giếng đột ngột mạnh hơn, mang theo hơi lạnh buốt xương. Một luồng linh khí bất thường, lạnh lẽo và đầy áp lực, đột nhiên bao trùm cả khu vực. Cả năm người giật mình, ngẩng đầu nhìn quanh.

“Cảm giác này…” Lâm Phàm nhíu m��y, “Không ổn! Linh khí này… nó không phải là của tông môn!”

Tiểu Hiên tái mặt, đôi mắt lộ rõ vẻ sợ hãi. Hắn lùi lại một bước, giọng lắp bắp: “Không… không phải tông môn đã phát hiện ra chúng ta sao?”

Gần như ngay lập tức, một nhóm Sứ Giả Tiên Môn xuất hiện từ trong bóng tối, bước ra từ những lùm cây rậm rạp. Họ cao ráo, mặc áo bào tiên môn màu đen, vẻ mặt không chút cảm xúc, đôi mắt lạnh lùng như băng. Mỗi người đều tỏa ra khí tức cường đại, tu vi ít nhất cũng ở Hóa Thần kỳ. Tổng cộng có mười người, bọn họ lập tức tỏa ra, bao vây năm tu sĩ trẻ.

Lâm Phàm gầm lên, sự tức giận lấn át nỗi sợ hãi. “Các ngươi… các ngươi làm gì vậy?!” Hắn định vận chuyển linh lực để chống cự, nhưng một đạo phù ấn màu bạc lóe lên từ tay tên Sứ Giả đứng đầu, nhanh chóng phong tỏa toàn bộ kinh mạch của hắn. Cùng lúc đó, các Sứ Giả khác cũng hành động dứt khoát.

“Tiên môn có lệnh, kẻ nào dám cãi?” Tên Sứ Giả đứng đầu nói, giọng lạnh lùng như băng, không một chút biểu cảm. Hắn không cần chờ đợi câu trả lời, ra lệnh: “Bắt giữ toàn bộ! Kẻ nào phản kháng, giết không tha!”

Các Sứ Giả Tiên Môn lao vào, hành động nhanh chóng và tàn bạo. Tiểu Hiên và Lâm Phàm cùng những tu sĩ trẻ khác không kịp phản ứng, hoặc có phản ứng thì cũng không thể chống lại được tu vi chênh lệch quá lớn. Tiếng kêu cứu của họ bị dập tắt nhanh chóng bởi một đạo trận pháp phong tỏa âm thanh được kích hoạt. Tiểu Hiên cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình siết chặt lấy hắn, phong tỏa tu vi và khiến toàn thân mềm nhũn. Hắn bị lôi đi một cách thô bạo, cổ tay bị còng chặt bằng một loại xích sắt đặc biệt tỏa ra hàn khí. Hắn cố gắng giãy giụa, nhưng vô ích. Trong bóng tối, hắn chỉ kịp nhìn thấy khuôn mặt thất thần của Lâm Phàm, và sự tuyệt vọng hiện rõ trong đôi mắt của những người bạn đồng hành.

Mùi tử khí nhẹ nhàng ban nãy giờ như đặc quánh lại, cảm giác lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy hắn. Hắn biết, tông môn đã không còn là nhà của hắn nữa. Giếng Cổ Phong Ấn lại trở về với sự tĩnh mịch đáng sợ, chỉ c��n tiếng gió hú rít qua miệng giếng, như một lời thì thầm bi thương cho số phận của những kẻ dám tìm kiếm chân lý. Cuộc thanh trừng đã bắt đầu, và những hạt giống của “Nhân Đạo” vừa nảy mầm đã phải đối mặt với cơn bão táp tàn khốc của quyền lực cũ. Đây chính là hậu quả mà Tạ Trần đã dự liệu, một nước cờ để Phục Cổ Môn tự làm suy yếu chính mình, và cũng là một phép thử cho những kẻ muốn tìm đến con đường mới.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng yếu ớt vẫn chưa thể xuyên qua được những bức tường đá dày đặc của Phục Cổ Môn, hoặc có lẽ, chúng đã bị nuốt chửng bởi không khí u ám, lạnh lẽo nơi U Minh Địa Phủ – khu ngục thất sâu nhất của tông môn. Nơi đây không có cửa sổ, chỉ có những ngọn đèn dầu leo lét treo dọc hành lang, hắt lên những bóng đổ dài quái dị. Mùi ẩm mốc hòa lẫn với mùi máu tanh, mùi mồ hôi và một thứ hương trầm nồng nặc đến khó chịu, tất cả tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, kinh hoàng.

Tiểu Hiên và Lâm Phàm bị giam trong một ngục thất tăm tối, lạnh l���o, cùng với hàng chục tu sĩ trẻ khác, những người cũng bị bắt giữ trong đêm qua. Khuôn mặt thư sinh của Tiểu Hiên giờ đây trắng bệch, đôi mắt sưng húp vì thiếu ngủ và nỗi sợ hãi. Y phục tu sĩ của hắn đã có phần sờn rách, lấm lem bụi bẩn và vài vệt máu khô. Cổ tay và chân hắn bị xiềng xích nặng nề, mỗi cử động đều phát ra tiếng kim loại va chạm khô khốc. Lâm Phàm thì ngồi dựa vào tường đá lạnh lẽo, ánh mắt chứa đầy sự phẫn uất và bất lực. Dáng người vạm vỡ của hắn giờ đây cũng tỏ ra kiệt sức, mái tóc rối bời, khuôn mặt hằn lên những vết bầm tím.

Tiếng bước chân nặng nề vang vọng từ cuối hành lang, theo sau là tiếng xiềng xích và những tiếng rên rỉ yếu ớt. Cánh cửa sắt nặng nề của ngục thất bật mở, Liễu Thanh Phong xuất hiện, dáng vẻ thanh tú nhưng ánh mắt sắc lạnh như dao, bao quanh hắn là một số trưởng lão khác với gương mặt già nua khắc khổ, và vài Sứ Giả Tiên Môn không chút cảm xúc.

“Mang chúng ra đây!” Liễu Thanh Phong ra lệnh, giọng nói khàn đặc, vang vọng trong không gian u ám. Hắn không còn sự bình tĩnh hay vẻ ngoài chính trực như thường ngày, giờ đây, chỉ còn là sự quyết đoán tàn nhẫn của một kẻ đang cố chấp bảo vệ quyền lực.

Tiểu Hiên và Lâm Phàm bị kéo ra ngoài, đứng đối diện với Liễu Thanh Phong. Ánh sáng yếu ớt từ đèn dầu hắt lên khuôn mặt của họ, làm nổi bật sự sợ hãi và kiên cường đan xen.

“Nói đi!” Liễu Thanh Phong gầm lên, giọng nói mang theo linh lực chấn động, khiến những tu sĩ trẻ khác trong ngục thất phải rùng mình. “Kẻ nào đã gieo rắc tư tưởng phản nghịch này vào đầu các ngươi?! Có phải là Dương Quân không? Hay là cái gọi là ‘Nhân Đạo’ đó?! Các ngươi có biết các ngươi đang làm gì không? Các ngươi đang phản bội tông môn, phản bội Thiên Đạo!”

Tiểu Hiên ngẩng đầu lên, mặc dù toàn thân đau nhức, nhưng trong đôi mắt hắn vẫn le lói một tia sáng của sự kiên định. “Chúng ta… chúng ta chỉ muốn tìm chân lý…” Hắn ho khụ khụ, cố gắng hít thở. “Tông môn… tông môn đã thay đổi… không còn như chúng ta nghĩ nữa.”

Liễu Thanh Phong cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo đến rợn người. “Chân lý? Chân lý là các ngươi đang bị kẻ phàm nhân kia mê hoặc, đang bị những lời đường mật của ‘Nhân Đạo’ làm mờ mắt! Các ngươi cho rằng một tên phàm nhân có thể hiểu được đại nghĩa của tu tiên sao? Hắn chỉ đang lợi dụng các ngươi, lợi dụng sự hoài nghi của các ngươi để phá hoại tông môn ta!”

Lâm Phàm siết chặt nắm đấm, cơn phẫn nộ bùng lên trong lòng hắn. Hắn biết, những lời Liễu Thanh Phong nói chỉ là sự ngụy biện. “Các ngươi mới là những kẻ mù quáng!” Hắn gầm lên, tiếng nói vang dội trong ngục thất, khiến Liễu Thanh Phong hơi giật mình. “Đạo đã mục nát rồi! Các ngươi chỉ đang cố chấp bảo vệ những thứ mục nát đó! Thiên Đạo đang suy kiệt, linh khí ngày càng mỏng, tu hành càng cao càng ‘mất người’… tất cả đều là sự thật! Các ngươi che giấu nó, đàn áp nó, nhưng không thể phủ nhận nó!”

Liễu Thanh Phong nghe vậy, ánh mắt hắn bỗng trở nên dữ tợn. Một luồng linh lực cường đại từ hắn tỏa ra, áp bức toàn bộ không gian. Hắn giơ tay lên, một tiếng “chát” vang d��i, Lâm Phàm ngã lăn ra đất, một vết hằn đỏ ửng hiện rõ trên má.

“Vô liêm sỉ!” Liễu Thanh Phong rít lên. “Dám cả gan chống đối trưởng bối, dám cả gan nói những lời phản nghịch! Các ngươi nghĩ rằng ta sẽ để yên cho những hạt giống độc hại này làm lũng đoạn tông môn sao? Không bao giờ! Các ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngu dốt và phản bội của mình!”

Hắn quay sang các Sứ Giả Tiên Môn, ra lệnh: “Tăng cường trừng phạt! Sử dụng Hóa Linh Trận để ép chúng khai ra tất cả! Ta muốn biết từng cái tên, từng chi tiết về những kẻ đã tiếp xúc với Dương Quân và những kẻ phản bội khác! Đừng ngừng lại cho đến khi chúng nói ra tất cả!”

Tiếng la hét vang vọng trong ngục thất, tiếng roi quất xé gió, tiếng xiềng xích va chạm chan chát, tiếng những tu sĩ trẻ khác rên rỉ trong sợ hãi. Tiểu Hiên nhắm chặt mắt, nước mắt chảy dài trên má, nhưng hắn không còn khóc vì đau đớn cho bản thân, mà khóc cho sự tàn độc của tông môn, cho những lý tưởng đã sụp đổ. Lâm Phàm nằm đó, mặc dù đau đớn tột cùng, nhưng trong ánh mắt hắn vẫn còn nguyên sự căm phẫn và một tia lý trí cuối cùng. Hắn biết, những gì Dương Quân đã nói là thật, và tông môn này đã thực sự mục nát từ bên trong.

Sự tàn bạo của Liễu Thanh Phong và các trưởng lão không chỉ là để trừng phạt, mà còn là để gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng, để dập tắt mọi ý niệm phản kháng. Nhưng họ không biết rằng, chính ngọn lửa tàn khốc này sẽ thiêu rụi niềm tin cuối cùng của những tu sĩ trẻ, biến nỗi sợ hãi thành căm thù, và đẩy họ hoàn toàn về phía “Nhân Đạo”. Đây không phải là sự kết thúc, mà chỉ là một khởi đầu, một khởi đầu đẫm máu cho một cuộc phá cục vĩ đại hơn. Tạ Trần, từ một nơi xa xôi nào đó, có lẽ đã dự đoán được bước đi này, và hắn đang chờ đợi những hạt giống mới, những mảnh vỡ của Phục Cổ Môn, để chúng có thể nảy mầm và phát triển theo một con đường khác, con đường của nhân tính và sự sống bình thường. Ngục thất U Minh Địa Phủ, với những tiếng kêu ai oán, đang trở thành nơi chôn vùi một kỷ nguyên cũ kỹ, và đồng thời, ươm mầm cho một kỷ nguyên mới sắp sửa bùng nổ.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free